Chỉ muốn sống bên cạnh anh - Chương 148: Cuộc Gặp Gỡ Bên Tách Cà Phê Cũ
Ánh hoàng hôn cuối chiều xuyên qua khung cửa sổ lớn bằng kính, vẽ những vệt vàng cam lên sàn đá cẩm thạch của văn phòng Hàn Kính Niên. Dù đã gần bảy giờ tối, không khí tại tập đoàn Hàn Thị vẫn nhộn nhịp, tiếng gõ bàn phím liên hồi, tiếng điện thoại reo vang ở đâu đó xa xa, và tiếng máy in hoạt động không ngừng nghỉ như một bản giao hưởng của sự bận rộn. Mùi giấy mới từ những tập tài liệu chồng chất trên bàn làm việc của anh hòa lẫn với hương cà phê thoang thoảng từ pantry, tạo nên một thứ mùi đặc trưng của sự nghiệp, của những tham vọng và trách nhiệm.
Hàn Kính Niên vẫn ngồi đó, trên chiếc ghế da cao cấp, ánh mắt anh lướt qua màn hình máy tính, nơi những con số và biểu đồ vẫn đang nhảy múa. Nhưng tâm trí anh lại không hoàn toàn ở đó. Hình ảnh Hạ Vãn An, với mái tóc xõa tung trên gối, gương mặt bình yên trong giấc ngủ, lại hiện lên rõ nét. Anh nhớ lại đêm qua, khi cô vô thức "vẽ" trên tờ giấy note, những đường nét tưởng chừng ngẫu hứng nhưng lại ẩn chứa một vẻ đẹp lạ thường, một sự tinh tế mà anh chưa từng nghĩ đến. Đó chính là động lực để anh thực hiện cuộc gặp gỡ bí mật hôm nay.
Anh khẽ thở dài, một tiếng thở nhẹ nhưng chứa đựng bao nhiêu suy tư. Anh biết, việc anh cố gắng tìm hiểu sâu hơn về quá khứ của Vãn An có thể là một con dao hai lưỡi. Cô nhạy cảm, kín đáo, và luôn có một bức tường vô hình bảo vệ thế giới nội tâm của mình. Nếu cô biết anh đang "điều tra", liệu cô có rút mình lại, hay thậm chí là giận dỗi? Anh không muốn làm cô tổn thương, dù chỉ một chút. Anh chỉ muốn hiểu. Hiểu để yêu thương trọn vẹn hơn, để có thể trở thành chỗ dựa vững chắc cho cô, để xoa dịu những góc khuất mà có thể cô đã cố gắng giấu kín.
Tiếng gõ cửa vang lên, dứt anh khỏi dòng suy nghĩ. "Mời vào."
Trần Nhật Anh bước vào, dáng vẻ gọn gàng như thường lệ. Mái tóc búi cao, chiếc kính cận tri thức và cuốn sổ tay cùng cây bút trong tay đã trở thành hình ảnh quen thuộc. Cô mang theo một năng lượng làm việc hiệu quả, chuyên nghiệp đến từng cử chỉ nhỏ. Mùi nước hoa thoang thoảng của cô cũng rất nhẹ nhàng, không phô trương.
"Hàn tổng," cô bắt đầu, giọng nói rõ ràng, không một chút xao nhãng. "Mọi thứ đã được sắp xếp xong xuôi. Ông Hạ Thanh Sơn đã đồng ý gặp mặt tại 'Góc Bình Yên' vào 5 giờ chiều nay." Trần Nhật Anh dừng lại một chút, ánh mắt cô lướt qua Kính Niên, không dấu được một chút tò mò về động cơ thực sự của cuộc hẹn này, nhưng vẫn giữ đúng mực độ chuyên nghiệp. "Và đừng quên cuộc họp với đối tác Hoàng Minh Khang vào thứ Bảy này, đó là một dự án lớn cần sự tập trung cao độ của anh."
Kính Niên gật đầu, sự tập trung trở lại trên gương mặt điển trai của anh. Anh biết dự án với Hoàng Minh Khang là một phi vụ béo bở, một bước ngoặt quan trọng cho tập đoàn. Nhưng ngay lúc này, Vãn An vẫn là ưu tiên số một. "Tốt lắm. Cứ theo kế hoạch." Anh nhìn ra cửa sổ, ánh nắng chiều đã ngả vàng hơn, báo hiệu thời gian sắp đến. "Còn cuộc họp, tôi sẽ sắp xếp. Cảm ơn cô, Nhật Anh."
"Vâng, Hàn tổng." Trần Nhật Anh ghi chép lại một cách cẩn thận. Cô không hỏi thêm, chỉ cúi đầu chào rồi lặng lẽ rời đi, để lại Kính Niên một mình giữa không gian văn phòng rộng lớn.
Hàn Kính Niên đứng dậy, tiến lại gần cửa sổ, nơi ánh nắng chiều đang ôm trọn lấy thành phố. Anh đưa tay nới lỏng cà vạt, hít một hơi thật sâu. Anh cảm nhận được sự hồi hộp len lỏi trong lồng ngực. Đây không phải là một cuộc đàm phán kinh doanh, nơi anh có thể dùng lý trí và kinh nghiệm để giành phần thắng. Đây là một cuộc gặp gỡ mang tính cá nhân sâu sắc, nơi anh cần sự chân thành tuyệt đối, sự kiên nhẫn và một chút tinh tế để phá vỡ những rào cản vô hình. Anh muốn Hạ Thanh Sơn hiểu rằng anh yêu Vãn An thật lòng, không phải vì bất kỳ lợi ích nào, và anh muốn bảo vệ cô, trân trọng cô bằng tất cả những gì anh có.
"Bảo bối của anh," anh thì thầm, ánh mắt lướt qua những tòa nhà cao tầng đang phản chiếu ánh mặt trời. Anh tin rằng, cuộc gặp gỡ với Hạ Thanh Sơn sẽ mở ra một cánh cửa mới, hé lộ những bí mật dưới lớp bụi thời gian, giúp anh hiểu rõ hơn về cô, về người phụ nữ đã khiến cuộc sống của anh trở nên ấm áp và trọn vẹn hơn bao giờ hết. Anh chỉnh lại bộ vest đắt tiền, vuốt phẳng những nếp nhăn không tồn tại. Với một quyết tâm sắt đá, pha lẫn chút lo lắng đáng yêu, anh bước ra khỏi phòng làm việc, sẵn sàng cho một cuộc hành trình khám phá thế giới nội tâm của người vợ mà anh yêu thương.
***
Quán cà phê "Góc Bình Yên" đúng như tên gọi của nó, mang một vẻ đẹp cổ kính, trầm mặc và đầy lãng mạn. Kiến trúc Indochine pha chút hiện đại được thể hiện qua những bức tường gạch trần mộc mạc, những bộ bàn ghế gỗ cũ kỹ đã lên nước bóng loáng, và cả những chiếc đèn lồng giấy treo lơ lửng, tỏa ra thứ ánh sáng vàng ấm áp như mật ong. Tiếng nhạc jazz dịu dàng, trầm bổng chảy tràn trong không gian, hòa cùng tiếng lật sách sột soạt từ những kệ gỗ cao chạm trần chất đầy sách cũ. Thỉnh thoảng, tiếng chuông gió leng keng khẽ vang lên mỗi khi có khách ra vào, phá vỡ sự tĩnh lặng nhưng không làm mất đi sự bình yên vốn có.
Hàn Kính Niên đến sớm hơn giờ hẹn gần mười lăm phút. Anh chọn một góc khuất, sát cửa sổ, nơi anh có thể quan sát cửa ra vào mà không bị quá nhiều người chú ý. Ánh hoàng hôn đang dần buông xuống bên ngoài, nhuộm đỏ cả một khoảng trời, tạo nên một khung cảnh diễm lệ mà anh tin rằng Vãn An sẽ rất yêu thích nếu cô ở đây. Anh gọi một tách cà phê đen nóng, hương cà phê rang xay thơm nồng quấn quýt lấy không khí tĩnh lặng của quán, xen lẫn mùi sách cũ đặc trưng và thoảng hương hoa lài từ bình hoa nhỏ trên bàn.
Vị đắng nhẹ của cà phê lan tỏa trong khoang miệng, giúp anh giữ được sự tỉnh táo cần thiết. Anh vẫn còn nhớ rõ những câu chữ anh đã soạn trong email cho Hạ Thanh Sơn, cố gắng cân nhắc từng từ để không quá đường đột, nhưng vẫn đủ để thể hiện sự nghiêm túc và tôn trọng. Anh biết Hạ Thanh Sơn là một người uyên bác, có tiếng trong giới nghệ thuật, và cũng là một người cha yêu thương con gái mình hết mực. Việc anh, con rể, chủ động tìm đến ông để hỏi về Vãn An có thể khiến ông bất ngờ, thậm chí là nghi ngờ. Anh cần phải chuẩn bị thật kỹ lưỡng cho cuộc trò chuyện này.
Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, ngắm nhìn những người qua lại trên phố. Trong lòng anh, một sự pha trộn giữa mong chờ và lo lắng cứ chực trào. Liệu Hạ Thanh Sơn có sẵn lòng chia sẻ không? Liệu những gì anh sắp nghe có thể giúp anh hiểu rõ hơn về "bảo bối" của mình, hay sẽ chỉ làm mọi thứ thêm phức tạp? Anh đã từng thấy Vãn An trong những khoảnh khắc rất khác, không phải là cô gái lười biếng chỉ thích ngủ mà mọi người thường thấy. Anh đã thấy những nét vẽ đầy cảm xúc, những cái nhìn xa xăm, và cả những câu nói đôi khi sâu sắc đến bất ngờ. Anh tin rằng, đằng sau vẻ ngoài thờ ơ ấy là một thế giới nội tâm phong phú đang chờ được khám phá.
Đúng 5 giờ kém năm phút, một dáng người thư sinh, tóc bạc nhiều nhưng vẫn giữ được vẻ phong độ bước vào quán. Hạ Thanh Sơn đeo kính lão, ánh mắt ông lướt qua một lượt, rồi dừng lại ở góc bàn của Kính Niên. Một chút ngạc nhiên lướt qua trên khuôn mặt ông.
Kính Niên đứng dậy, mỉm cười nhẹ, bước lại gần. "Chào bố, con xin lỗi vì đã đường đột hẹn gặp như vậy." Anh chủ động đưa tay ra, lịch sự bắt lấy bàn tay của Hạ Thanh Sơn. Bàn tay ông hơi lạnh và gầy, nhưng vẫn vững vàng.
"Không sao, Kính Niên." Hạ Thanh Sơn đáp lại, giọng nói trầm ấm nhưng vẫn còn giữ một chút dè dặt. Ông nhìn Kính Niên, từ đầu đến chân, như đang đánh giá. "Ta cũng hơi bất ngờ một chút. Chắc công việc của cháu bận rộn lắm?"
"Vâng, cũng bận ạ." Kính Niên mời Hạ Thanh Sơn ngồi xuống. "Nhưng hôm nay con muốn dành thời gian để nói chuyện riêng với bố về... Vãn An." Anh ngừng lại, nhìn thẳng vào mắt Hạ Thanh Sơn. "Con biết đây có vẻ đường đột, nhưng con thực sự cần được nói chuyện với bố về cô ấy."
Hạ Thanh Sơn khẽ nhíu mày, có vẻ như ông đang cố gắng đoán xem Kính Niên muốn nói điều gì. Ông cầm tách trà nóng lên, nhấp một ngụm nhỏ, ánh mắt vẫn không rời Kính Niên. Sự căng thẳng vô hình lan tỏa giữa hai người đàn ông, nhưng Kính Niên vẫn giữ được vẻ điềm tĩnh, ánh mắt kiên định. Anh biết đây là lúc anh cần thể hiện sự chân thành tuyệt đối. Anh muốn Hạ Thanh Sơn hiểu rằng, anh không đến đây để than phiền, hay để phán xét, mà là để tìm kiếm sự thấu hiểu. Anh đã chuẩn bị một chi tiết nhỏ, một "chìa khóa" để mở lời. Anh lấy từ trong túi áo vest ra một tấm ảnh nhỏ. Đó là một bức ảnh anh chụp lén Hạ Vãn An khi cô đang say ngủ trên ghế sofa, tay cô vẫn còn nắm chặt cây bút chì, và trên tờ giấy đặt trên ngực cô là một bức phác thảo dở dang của một ngôi nhà cổ kính với những đường nét mềm mại, đầy chất thơ.
Hàn Kính Niên đặt bức ảnh xuống bàn, nhẹ nhàng đẩy về phía Hạ Thanh Sơn. "Đây là một bức phác thảo mà Vãn An đã vẽ trong vô thức, bố ạ. Con đã từng thấy cô ấy vẽ rất nhiều lần như thế này, nhưng cô ấy luôn phủ nhận hoặc giấu đi. Con tin rằng, đằng sau vẻ ngoài lười biếng và thích ngủ của cô ấy, có một điều gì đó sâu sắc hơn, một tài năng đang ẩn mình. Con muốn bố giúp con hiểu điều đó." Ánh mắt anh đầy chân thành và quyết tâm.
***
Không gian quán cà phê "Góc Bình Yên" như chùng xuống, chỉ còn tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng và tiếng va chạm khẽ khàng của ly tách từ xa. Hạ Thanh Sơn cầm lấy tấm ảnh nhỏ, đôi mắt ông nheo lại sau lớp kính lão. Ông nhìn chằm chằm vào bức phác thảo, một nụ cười nhẹ, đầy hoài niệm, dần dần hiện lên trên khóe môi. Bức tranh ấy, với những nét vẽ quen thuộc, như chạm vào một ngăn kéo ký ức đã bị khóa kín từ lâu.
"Cháu... cháu muốn nói gì?" Hạ Thanh Sơn ngẩng đầu lên, ánh mắt ông chuyển từ bức ảnh sang Kính Niên, vẫn còn chút ngờ vực. "Vãn An là một đứa trẻ đơn giản, chỉ thích ngủ. Có gì mà phải... tìm hiểu sâu sắc?" Giọng ông có chút trấn an, như thể ông đang cố gắng bảo vệ con gái mình khỏi những kỳ vọng không cần thiết, hoặc có lẽ là bảo vệ chính ông khỏi những ký ức đã qua. "Cứ để con bé sống theo ý nó, miễn là nó hạnh phúc." Câu nói quen thuộc, như một lời cam kết ông đã tự hứa với lòng mình từ rất lâu rồi.
Hàn Kính Niên không nao núng trước sự phản ứng của bố vợ. Anh biết, để Hạ Thanh Sơn mở lòng, anh cần phải thể hiện sự chân thành tuyệt đối, không một chút giả dối. Anh đặt tách cà phê xuống bàn, hai tay đan vào nhau, ánh mắt anh nhìn thẳng vào Hạ Thanh Sơn, kiên định nhưng cũng đầy sự thấu hiểu.
"Bố à, con yêu Vãn An rất nhiều." Anh bắt đầu, giọng nói trầm ấm, rõ ràng, vang vọng trong không gian tĩnh lặng của quán. "Con biết con bé có những nét tính cách rất đặc biệt, và con luôn tôn trọng điều đó. Con chấp nhận cô ấy, từ sự lười biếng đáng yêu đến thói quen ngủ bất tận. Đối với con, đó không phải là khuyết điểm, mà là những nét riêng tạo nên Hạ Vãn An của con." Anh khẽ mỉm cười, một nụ cười đầy bao dung và yêu thương. "Nhưng càng ở bên cô ấy, con càng nhận ra rằng có một thế giới nội tâm sâu sắc bên trong Vãn An mà con vẫn chưa chạm tới được. Con cảm thấy như có một mảnh ghép lớn còn thiếu trong bức tranh về cô ấy, và con muốn tìm thấy mảnh ghép đó."
Anh hơi nghiêng người về phía trước, thể hiện sự nghiêm túc. "Con muốn hiểu cô ấy hơn, không phải để thay đổi, mà để con có thể thực sự đồng hành cùng cô ấy, là chỗ dựa vững chắc cho cô ấy. Con muốn biết điều gì đã làm nên con người Vãn An ngày hôm nay, điều gì khiến cô ấy chọn cách sống như vậy, điều gì đã khiến cô ấy giấu đi những tài năng mà con tin là cô ấy sở hữu."
Hạ Thanh Sơn im lặng, ánh mắt ông từ ngờ vực đã chuyển sang một vẻ đăm chiêu. Ông nhìn Kính Niên, như đang cố đọc vị tâm tư của chàng rể. Ông thấy trong ánh mắt Kính Niên không phải là sự tò mò vô cớ, mà là một tình yêu thương sâu sắc và một mong muốn được thấu hiểu.
"Con tin là không phải vậy, bố ạ." Kính Niên tiếp tục, khi thấy Hạ Thanh Sơn vẫn im lặng. "Con đã từng thấy cô ấy... trong những khoảnh khắc rất khác. Như thể có một Hạ Vãn An khác đang ẩn mình. Một Vãn An tràn đầy đam mê, nhiệt huyết. Con đã thấy ánh mắt cô ấy lấp lánh khi xem một bộ phim tài liệu về nghệ thuật, hay khi cô ấy vô thức ngân nga một giai điệu mà con chưa từng nghe. Con biết cô ấy có nhiều hơn những gì cô ấy thể hiện ra ngoài." Anh đẩy bức ảnh phác thảo về phía Hạ Thanh Sơn một lần nữa. "Con tin rằng, bức vẽ này là một trong số đó. Con muốn bố kể cho con nghe về Vãn An ngày xưa, về những ước mơ, sở thích của cô ấy mà có thể cô ấy đã gác lại. Con muốn biết về tuổi thơ của cô ấy, về những điều đã định hình nên con người cô ấy."
Hạ Thanh Sơn thở dài, một tiếng thở dài thật khẽ nhưng chứa đựng biết bao nhiêu tâm sự. Ông nhìn chằm chằm vào bức phác thảo trên bàn, rồi lại nhìn Kính Niên. Ánh mắt ông vẫn còn chút thận trọng, nhưng đã pha lẫn một sự ngạc nhiên và cả một sự chấp nhận. Ông chưa bao giờ nghĩ rằng sẽ có một ngày, có người lại chân thành muốn tìm hiểu sâu đến vậy về cô con gái tưởng chừng đơn giản của mình. Đặc biệt, người đó lại là chồng cô.
Ông im lặng một lúc lâu, không gian giữa hai người đàn ông chỉ còn tiếng nhạc jazz êm dịu và mùi cà phê thơm lừng. Cuối cùng, một nụ cười nhẹ xuất hiện trên môi Hạ Thanh Sơn, pha lẫn chút hoài niệm và cả một sự tin tưởng mới. Ông đặt tay lên bức ảnh, ngón tay khẽ vuốt ve những nét chì mờ nhạt. "Con bé..." Ông khẽ thì thầm, giọng nói chợt trở nên xa xăm, như đang quay ngược thời gian. "Nó từng là một đứa trẻ... rất khác."
Ánh mắt Hạ Thanh Sơn nhìn Kính Niên, không còn sự đề phòng ban đầu, mà thay vào đó là một sự sẻ chia. Kính Niên biết, cánh cửa đến thế giới nội tâm của Hạ Vãn An đã hé mở một chút. Ông đã sẵn sàng lắng nghe. Và anh, Hàn Kính Niên, đã sẵn sàng cho tất cả những câu chuyện, những bí mật dưới lớp bụi thời gian mà Hạ Thanh Sơn sắp kể. Anh tin rằng, đây sẽ là một mảnh ghép quan trọng, giúp anh hoàn thiện bức tranh về người phụ nữ mà anh gọi là "bảo bối của anh".
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.