Chỉ muốn sống bên cạnh anh - Chương 151: Khi Đam Mê Lặng Câm: Vết Thương Từ Một Bức Tranh
Ánh nắng chiều rải những vạt vàng cuối cùng lên tấm bảng gỗ khắc tên “Góc Bình Yên” treo lơ lửng trước cửa, tiếng chuông gió khẽ leng keng như lời chào mời dịu dàng. Bên trong quán, không khí vẫn ấm cúng và tĩnh lặng như thường lệ, dường như thời gian cũng muốn nán lại lâu hơn ở nơi đây. Kính Niên và Hạ Thanh Sơn vẫn ngồi đối diện nhau bên chiếc bàn gỗ cũ kỹ, ly trà hoa lài trên tay ông Hạ vẫn còn bốc hơi nghi ngút, còn tách cà phê của Kính Niên đã nguội đi một nửa. Sau những lời tâm sự chân thành ở chương trước, một sự im lặng dịu dàng bao trùm lấy hai người, không phải là sự im lặng ngượng ngùng mà là sự thấu hiểu không cần lời nói, một sợi dây vô hình đã được nối kết giữa chàng rể và bố vợ.
Hạ Thanh Sơn khẽ hớp một ngụm trà, hơi nóng từ ly trà dường như sưởi ấm cả tâm hồn ông. Đôi mắt ông nhìn xa xăm qua ô cửa kính, nơi những ánh vàng cuối cùng của ngày đang dần phai nhạt, nhường chỗ cho sắc xanh tím của hoàng hôn. Một tiếng thở dài thoát ra từ lồng ngực ông, mang theo bao nỗi niềm chất chứa. Kính Niên kiên nhẫn chờ đợi, trái tim anh như bị bóp nghẹt bởi sự căng thẳng và một dự cảm không lành. Anh biết, câu chuyện sắp được kể sẽ không hề dễ dàng, nhưng anh đã sẵn sàng đối mặt với tất cả để thấu hiểu người phụ nữ anh yêu. Anh nhẹ nhàng đặt tay lên mu bàn tay gầy guộc của Hạ Thanh Sơn, truyền đi sự ủng hộ và an ủi không lời.
“Con bé… nó từng vẽ một bức tranh rất đặc biệt, Kính Niên à,” Hạ Thanh Sơn khẽ khàng bắt đầu, giọng ông trầm ấm nhưng phảng phất nỗi buồn sâu kín. “Một bức tranh về thế giới trong mơ của nó. Hồi đó, An An vẫn còn là một cô bé hồn nhiên, hoạt bát, lúc nào cũng chạy nhảy, cười nói. Con bé thích vẽ lắm, cứ mỗi khi cầm cọ lên là quên hết cả trời đất. Nó có thể ngồi hàng giờ liền trong góc phòng, lúi húi với màu vẽ và giấy. Những bức tranh của nó thì ngộ nghĩnh lắm, đầy màu sắc và trí tưởng tượng phong phú, không theo bất kỳ quy tắc nào. Nó vẽ những con vật biết bay, những bông hoa biết hát, những lâu đài lơ lửng trên mây… một thế giới mà chỉ riêng nó nhìn thấy.”
Kính Niên lắng nghe từng lời, trong đầu anh hiện lên hình ảnh một Hạ Vãn An hoàn toàn khác, một cô bé sôi nổi, đầy nhiệt huyết, trái ngược hẳn với hình ảnh ‘lười biếng’ và ‘thờ ơ’ mà anh vẫn thường thấy. Anh cảm thấy xót xa lạ lùng, như thể anh đã bỏ lỡ cả một phần tuổi thơ quan trọng của vợ mình. Anh siết nhẹ tay Hạ Thanh Sơn, khẽ hỏi, “Bức tranh đó trông như thế nào ạ, bố?”
Ông Hạ mỉm cười nhẹ, ánh mắt ông lấp lánh nỗi nhớ. “Nó gọi bức tranh đó là ‘Giấc Mơ Về Miền Đất Hứa’. Trong bức tranh đó, con bé vẽ một cánh đồng hoa rộng lớn, rực rỡ sắc màu, với những chú bướm khổng lồ bay lượn, và ở giữa cánh đồng là một ngôi nhà nhỏ xinh xắn, có mái ngói đỏ tươi và khói bếp bay lên nghi ngút. Trên bầu trời là hàng ngàn vì sao lấp lánh, một mặt trăng thật to và một cô bé đang ngồi trên một chiếc xích đu được kết bằng những sợi mây, nhìn ngắm tất cả. Đó là thế giới mà nó mơ ước, một thế giới tràn ngập bình yên, tự do và tình yêu thương. Nó đã dành gần một tháng trời để vẽ bức tranh đó, từ khi bắt đầu phác thảo cho đến khi hoàn thành từng chi tiết nhỏ. Mỗi nét cọ, mỗi mảng màu đều chứa đựng tất cả niềm tin, tất cả sự háo hức và cả sự ngây thơ của một đứa trẻ. An An lúc đó tự hào lắm, nó cứ khoe với tôi suốt, hỏi tôi có đẹp không, có giống những gì nó tưởng tượng không.”
Kính Niên tưởng tượng ra bức tranh, một nụ cười nhẹ nở trên môi anh, nhưng nụ cười ấy nhanh chóng tan biến khi anh nhận ra giọng điệu của Hạ Thanh Sơn đã chùng xuống. Anh nhớ lại bức phác thảo ố vàng mà ông vừa đưa cho anh, nét vẽ ngây thơ nhưng ẩn chứa một khao khát được bay bổng. Anh biết, câu chuyện này sẽ không có một cái kết hạnh phúc trọn vẹn. “Vậy rồi sao ạ, bố?” anh hỏi, giọng anh đầy sự quan tâm.
Hạ Thanh Sơn thở dài một hơi nữa, như trút đi gánh nặng ngàn cân. “Nó đã rất tự hào, rất mong chờ được công nhận. Nó muốn mang bức tranh đó đi khoe với tất cả mọi người, muốn mọi người nhìn thấy thế giới tuyệt đẹp trong tâm hồn nó. Hồi đó, trường học của An An có tổ chức một cuộc thi vẽ tranh thiếu nhi, và con bé đã háo hức mang bức tranh ‘Giấc Mơ Về Miền Đất Hứa’ đi dự thi. Nó tin rằng bức tranh đó sẽ giành giải, không phải vì nó tham vọng, mà vì nó thực sự tin vào vẻ đẹp của thế giới mà nó đã tạo ra. Nó còn tưởng tượng ra cảnh mọi người sẽ trầm trồ khen ngợi, sẽ hỏi nó về từng chi tiết trong tranh. Con bé đã đứng trước gương tập luyện cách nói về ý nghĩa của từng bông hoa, từng vì sao… Nó mong chờ được chia sẻ niềm vui đó với tất cả mọi người.”
Ông Hạ chợt ngừng lại, ánh mắt ông đong đầy nỗi xót xa, giọng ông nghẹn lại, khó khăn lắm mới nói được thành lời. Kính Niên cảm nhận được sự đau đớn tột cùng trong giọng nói của bố vợ, anh siết chặt tay ông hơn nữa, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào ông, như muốn tiếp thêm sức mạnh. “Chuyện gì đã xảy ra, bố?” anh hỏi, giọng anh trầm khàn, đầy lo lắng. Anh biết rằng mình đang đứng trước một cánh cửa quan trọng, cánh cửa dẫn đến những bí mật sâu kín nhất trong tâm hồn Vãn An, và anh đã sẵn sàng bước qua.
(Word count for Scene 1: ~850 words)
Hoàng hôn đã buông xuống hẳn, những vạt nắng vàng nhường chỗ cho ánh đèn vàng ấm áp từ những chiếc đèn lồng treo lơ lửng trong quán. Bên ngoài cửa sổ, màn đêm bắt đầu bao trùm, chỉ còn lại những ánh đèn đường le lói và tiếng còi xe vọng lại từ xa, tạo nên một bản giao hưởng ồn ào nhưng mơ hồ của thành phố về đêm. Không khí trong quán cà phê 'Góc Bình Yên' bỗng trở nên tĩnh mịch hơn, chỉ còn tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng du dương và tiếng lật sách sột soạt ở một góc xa. Kính Niên và Hạ Thanh Sơn vẫn ngồi đó, như thể thời gian đã ngừng lại chỉ để lắng nghe câu chuyện sắp được kể.
Hạ Thanh Sơn hít một hơi thật sâu, đôi mắt ông ngấn lệ, nhưng ông cố gắng giữ cho giọng mình không run rẩy. “Buổi triển lãm đó diễn ra tại trường. Hội đồng giám khảo có mời một vị giáo sư nghệ thuật rất nổi tiếng đến từ Học viện Mỹ thuật, giáo sư Trần. Ông ấy là một người có uy tín lớn trong giới, ai cũng nể trọng tài năng và sự nghiêm khắc của ông ấy. An An khi đó mới lên mười, đứng trước bức tranh của mình, chờ đợi lời nhận xét. Con bé rạng rỡ lắm, Kính Niên à, đôi mắt nó lấp lánh niềm hy vọng. Nó tin rằng bức tranh của nó sẽ được mọi người yêu thích.”
Ông Hạ lại ngừng lời, giọng ông nghẹn ngào, bàn tay ông run run đưa lên lau đi giọt nước mắt vừa lăn trên má. Kính Niên lặng lẽ rút khăn giấy đưa cho ông, lòng anh đau như cắt. Anh hình dung ra cô bé Vãn An mười tuổi, bé nhỏ đứng trước bức tranh của mình, trái tim non nớt tràn đầy niềm tin.
“Nhưng rồi… mọi thứ sụp đổ,” Hạ Thanh Sơn tiếp tục, giọng ông đầy chua xót. “Giáo sư Trần đi ngang qua bức tranh của An An. Ông ấy dừng lại, nhìn chằm chằm vào nó một lúc lâu. Con bé cứ tưởng ông ấy đang trầm trồ, đang suy ngẫm về thế giới mà nó đã tạo ra. Nhưng rồi… ông ấy cười khẩy. Một nụ cười nhếch mép đầy khinh thường. Ông ấy nói, giọng lạnh lùng và gay gắt, rằng bức tranh này là ‘ấu trĩ’, là ‘vô nghĩa’, là ‘một sự lãng phí giấy và màu vẽ’. Ông ấy còn nói, ‘Thế giới trong mơ của cô bé này chỉ toàn những thứ viển vông, không thực tế. Hội họa không phải là nơi để những đứa trẻ lười biếng thể hiện sự nông cạn của mình. Đây không phải là nghệ thuật, đây chỉ là một mớ hỗn độn, một thảm họa không hơn không kém!’”
Nghe đến đây, Kính Niên cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Lồng ngực anh thắt lại, một cơn giận dữ không tên bỗng trào dâng trong anh. Anh siết chặt tay đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Anh có thể hình dung ra ánh mắt của giáo sư Trần, cái nhìn đầy miệt thị ấy, và cách nó đã hủy hoại tâm hồn trong sáng của một cô bé.
“An An của tôi… nó đứng lặng người ở đó,” Hạ Thanh Sơn nói tiếp, giọng ông run rẩy. “Đôi mắt nó mở to, từ lấp lánh niềm hy vọng chuyển sang sợ hãi, rồi thất vọng tột cùng. Nó không khóc ngay lúc đó, Kính Niên à, nó chỉ đứng đó, bất động. Như thể cả thế giới của nó vừa sụp đổ. Những lời nói khắc nghiệt đó, nó như những mũi kim đâm thẳng vào trái tim non nớt của con bé. Sau buổi triển lãm hôm đó, An An về nhà, nó không nói một lời nào. Nó chỉ lẳng lặng vứt hết cọ, màu vẽ, giấy vẽ vào một góc. Nó khóa chặt thế giới của mình lại. Nó không bao giờ vẽ nữa. Không bao giờ. Nó sợ. Sợ bị người khác nhìn thấy, sợ bị cười chê, sợ những lời nói ác ý đó sẽ lại làm tổn thương nó.”
Kính Niên nghe ông Hạ kể, những mảnh ghép trong tâm trí anh dần được nối lại, tạo thành một bức tranh hoàn chỉnh về Hạ Vãn An. Anh nhớ lại những lần anh thấy cô lẳng lặng ngồi nhìn ra cửa sổ, những lần cô say sưa chìm vào giấc ngủ, hay cả những lúc cô chỉ đơn giản là "lười biếng" không muốn làm gì. Anh từng nghĩ đó là tính cách tự nhiên của cô, là sự thư thái, thoải mái. Nhưng giờ đây, anh hiểu ra rằng, đằng sau vẻ ngoài thờ ơ đó, đằng sau sự "lười biếng" mà anh vẫn thường trêu chọc, là một tâm hồn mong manh đã bị tổn thương sâu sắc, một trái tim đã phải xây lên những bức tường dày đặc để tự bảo vệ mình.
“Thì ra… đó là lý do,” Kính Niên thì thầm, giọng anh trầm khàn, đầy xót xa. Anh cảm thấy một nỗi ân hận sâu sắc vì đã không nhận ra sớm hơn, vì đã vô tình coi sự khép kín của cô là sự lười biếng đơn thuần. “Bảo bối của anh đã phải chịu đựng nhiều đến vậy sao…?”
Hạ Thanh Sơn gật đầu, ánh mắt ông nhìn Kính Niên đầy hy vọng, như trao gửi một gánh nặng. “An An của bố rất nhạy cảm. Nó không chịu được sự đánh giá khắc nghiệt, đặc biệt là khi nó đã đặt cả tâm hồn vào thứ mà nó tạo ra. Giấc ngủ, sự lười biếng… đó là cách nó trốn vào thế giới của riêng mình, nơi không ai có thể làm tổn thương nó nữa. Nơi nó không cần phải đối mặt với những ánh mắt phán xét, những lời nói độc địa. Nó xây dựng một vỏ bọc bên ngoài, để người khác nghĩ rằng nó chẳng quan tâm điều gì, để không ai có thể chạm vào được thế giới nội tâm mong manh của nó nữa.”
Kính Niên siết chặt tay, lồng ngực anh thắt lại vì nỗi đau xót. Anh cảm thấy một sự đồng cảm sâu sắc với Vãn An, một sự thấu hiểu mà trước đây anh chưa từng có. Anh nhìn vào bức phác thảo ố vàng trên bàn, bức vẽ ông Hạ đã đưa cho anh, hình ảnh cô bé với đôi mắt mơ màng nhưng đầy tinh nghịch. Đó chính là An An của anh, cô bé đã bị cướp mất niềm vui và sự tự tin bởi những lời nói tàn nhẫn. Anh thề trong lòng, sẽ không bao giờ để bất cứ ai làm tổn thương cô bé ấy một lần nữa.
“Con hiểu rồi, bố,” Kính Niên nói, giọng anh chắc nịch, ánh mắt anh kiên định nhìn thẳng vào Hạ Thanh Sơn. “Con sẽ không bao giờ để Vãn An phải sợ hãi nữa. Con sẽ là người bảo vệ cô ấy, là người duy nhất nhìn thấy và trân trọng thế giới nội tâm của cô ấy. Con sẽ giúp cô ấy tìm lại niềm đam mê đã mất, tìm lại những gì đã khiến cô ấy lấp lánh khi còn bé. Con hứa.” Lời hứa của anh không chỉ là với Hạ Thanh Sơn, mà còn là một lời thề khắc sâu trong trái tim anh, dành cho người phụ nữ anh yêu thương hơn cả bản thân mình. Anh sẽ bù đắp cho những tổn thương mà Vãn An đã phải chịu đựng, bằng tất cả tình yêu và sự kiên nhẫn của mình.
(Word count for Scene 2: ~1100 words)
Đêm đã về khuya, những ánh đèn đường rực rỡ như những sợi dây chuyền pha lê kéo dài vô tận trên con phố ẩm ướt sau cơn mưa phùn. Kính Niên lái xe chậm rãi trên đường, tâm trí anh quay cuồng với câu chuyện mà Hạ Thanh Sơn vừa kể. Tiếng còi xe từ xa, tiếng động cơ đều đều của chiếc xe sang trọng, tất cả dường như chỉ là một âm thanh nền mơ hồ, không thể lấn át được những suy nghĩ đang cuộn trào trong đầu anh. Mùi khói bụi của thành phố hòa quyện với mùi ẩm ướt của đất trời, tạo nên một cảm giác vừa quen thuộc vừa xa lạ.
Mỗi lời nói của Hạ Thanh Sơn, mỗi chi tiết về Vãn An thời thơ ấu, đều như một mảnh ghép hoàn hảo, giải thích cho những hành động, tính cách mà anh từng cho là 'kỳ lạ' của cô. Anh nhớ lại những lần Vãn An từ chối tham gia các hoạt động xã hội, những lúc cô chỉ muốn vùi mình vào giấc ngủ, hay cả những khi cô chỉ im lặng lắng nghe mà không bộc lộ cảm xúc. Trước đây, anh chỉ đơn giản nghĩ rằng đó là sự lười biếng đáng yêu của cô, một nét tính cách đặc trưng làm nên sự độc đáo của Hạ Vãn An. Nhưng giờ đây, anh nhìn Vãn An không còn là cô gái lười biếng đơn thuần, mà là một tâm hồn mong manh, đã bị tổn thương sâu sắc, một người phụ nữ đã phải tự xây dựng một thế giới riêng để bảo vệ bản thân khỏi sự phán xét và khắc nghiệt của thế giới bên ngoài.
*An An của anh... em đã phải chịu đựng nhiều đến vậy sao?* Độc thoại nội tâm của Kính Niên vang vọng trong đầu anh, đầy xót xa. *Anh đã ở đâu khi em cần nhất? Tại sao anh lại không nhận ra sớm hơn?* Anh cảm thấy một nỗi hối hận sâu sắc vì đã không thấu hiểu cô hoàn toàn, vì đã không nhìn thấy những vết sẹo vô hình ẩn sâu trong tâm hồn cô. Anh hận những kẻ đã làm cô đau, những lời nói vô tình đã nghiền nát niềm đam mê và sự tự tin của một cô bé hồn nhiên. Anh thề trong lòng rằng sẽ không bao giờ để cô phải chịu đựng điều đó nữa, không bao giờ để bất cứ ai làm tổn thương 'bảo bối của anh' thêm một lần nào.
Anh đưa tay sang ghế phụ, nhẹ nhàng lấy lên bức phác thảo ố vàng mà Hạ Thanh Sơn đã đưa cho anh. Dưới ánh đèn đường lấp lánh, bức vẽ hiện lên rõ ràng hơn bao giờ hết: một cô bé nhỏ xíu đang ngồi trên xích đu ngắm nhìn bầu trời đầy sao, với những nét vẽ ngây thơ nhưng ẩn chứa một thế giới nội tâm phong phú. Anh vuốt ve bức tranh, như đang chạm vào chính tâm hồn Vãn An khi còn bé. Anh có thể cảm nhận được niềm vui, sự hồn nhiên, và cả nỗi buồn sâu kín ẩn chứa trong từng đường nét. Bức tranh này không chỉ là một tác phẩm nghệ thuật, nó là một tiếng lòng, một ước mơ đã bị bóp nghẹt.
*Không, anh sẽ không để em trốn tránh nữa,* Kính Niên tự nhủ. *Anh sẽ là người bảo vệ em, là người duy nhất nhìn thấy và trân trọng thế giới nội tâm của em. Anh sẽ là người cùng em khám phá lại những miền đất hứa đã bị lãng quên, cùng em vẽ lại những giấc mơ đã bị đánh cắp.* Anh biết rằng con đường phía trước sẽ không hề dễ dàng. Nỗi sợ bị đánh giá của Vãn An đã hằn sâu trong tâm trí cô, trở thành một rào cản tâm lý lớn. Nhưng Kính Niên tin rằng, với tình yêu, sự kiên nhẫn và thấu hiểu của mình, anh có thể giúp cô vượt qua.
Một ý tưởng chợt lóe lên trong đầu anh, như một tia sáng nhỏ trong màn đêm u tối. Anh sẽ không ép buộc cô, sẽ không tạo áp lực cho cô. Thay vào đó, anh sẽ tạo ra một không gian an toàn, một môi trường mà ở đó cô có thể tự do bộc lộ bản thân mà không cần phải sợ hãi. Anh sẽ tìm kiếm những dấu vết về tài năng nghệ thuật của Vãn An trong căn hộ của họ, những cuốn sổ tay cũ, những bức vẽ còn sót lại mà cô đã giấu kín. Anh sẽ tạo cơ hội cho cô, một cách tinh tế và nhẹ nhàng nhất, để cô có thể từ từ tìm lại niềm đam mê đã mất. Có thể là một bộ màu vẽ mới, một cây đàn guitar cũ, hay đơn giản chỉ là một góc nhỏ yên tĩnh trong căn nhà, nơi cô có thể thả hồn vào những sáng tạo của riêng mình.
Kính Niên tăng tốc độ xe một chút, ánh mắt anh kiên định nhìn về phía trước. Con đường về nhà dường như sáng hơn, không còn là con đường chỉ dẫn đến tổ ấm mà còn là con đường dẫn đến một tương lai mới, nơi anh và Vãn An sẽ cùng nhau chữa lành những vết thương cũ và xây dựng những giấc mơ mới. Anh sẽ không chỉ chấp nhận sự "lười biếng" của cô, mà còn sẽ khám phá và vun đắp cho những tài năng ẩn giấu, cho những khía cạnh lấp lánh trong con người cô. Anh sẽ là điểm tựa vững chắc nhất của cô, là người cùng cô bước đi trên hành trình tìm lại bản thân, để cô có thể tỏa sáng rực rỡ nhất, theo cách của riêng cô. Anh đã sẵn sàng.
(Word count for Scene 3: ~1050 words)
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.