Chỉ muốn sống bên cạnh anh - Chương 152: Không Gian Mơ Màng: Nơi Tài Năng Ẩn Mình
Kính Niên tăng tốc độ xe một chút, ánh mắt anh kiên định nhìn về phía trước. Con đường về nhà dường như sáng hơn, không còn là con đường chỉ dẫn đến tổ ấm mà còn là con đường dẫn đến một tương lai mới, nơi anh và Vãn An sẽ cùng nhau chữa lành những vết thương cũ và xây dựng những giấc mơ mới. Anh sẽ không chỉ chấp nhận sự "lười biếng" của cô, mà còn sẽ khám phá và vun đắp cho những tài năng ẩn giấu, cho những khía cạnh lấp lánh trong con người cô. Anh sẽ là điểm tựa vững chắc nhất của cô, là người cùng cô bước đi trên hành trình tìm lại bản thân, để cô có thể tỏa sáng rực rỡ nhất, theo cách của riêng cô. Anh đã sẵn sàng.
Chiếc xe dừng lại dưới hầm gửi xe của khu chung cư hiện đại, nơi ánh đèn vàng dịu hắt lên những bức tường bê tông. Kính Niên tắt máy, tiếng động cơ im bặt, để lại một khoảng không tĩnh lặng bao trùm. Anh ngồi yên một lát, hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương quen thuộc của không gian kín, pha lẫn chút ẩm mốc và bụi đường. Trong tay anh, bức phác thảo ố vàng của Vãn An khi còn bé vẫn được nắm chặt. Nó đã không còn là một vật kỷ niệm đơn thuần, mà là một minh chứng, một lời nhắc nhở sống động về một phần quá khứ mà anh đã bỏ lỡ, một phần tâm hồn vợ anh đã bị tổn thương.
Khi cánh cửa căn hộ mở ra, một luồng không khí ấm áp, thoang thoảng mùi nến thơm tinh tế và mùi sách cũ ập vào, xua tan đi sự lạnh lẽo của đêm khuya. Ánh đèn vàng dịu nhẹ từ chiếc đèn sàn đứng ở góc phòng khách đổ xuống, tạo nên một không gian bình yên đến lạ. Kính Niên bước nhẹ nhàng vào trong, cẩn thận đóng cửa, sợ làm xáo động sự tĩnh lặng đang ngự trị.
Trên chiếc ghế sofa lớn bọc nỉ màu be, Hạ Vãn An đang say giấc. Cô nằm cuộn tròn như một chú mèo con, vùi mặt vào chiếc gối mềm mại, hơi thở đều đều và nhẹ nhàng. Mái tóc đen dài của cô xõa tung trên gối, vài sợi vương trên gương mặt thanh tú, che khuất một phần đôi mắt thường ngày vẫn mơ màng. Chiếc chăn bông dày dặn, thuộc Bộ Chăn Gối Cao Cấp 'Đám Mây' mà anh đã chọn riêng cho cô, đang che phủ gần hết cơ thể nhỏ nhắn, chỉ để lộ đôi vai gầy và một phần cánh tay. Kính Niên khẽ mỉm cười, nụ cười ẩn chứa bao nhiêu là tình yêu thương, xót xa và cả sự thấu hiểu mới mẻ.
Anh quỳ gối xuống bên cạnh chiếc sofa, đưa tay khẽ vuốt mái tóc mềm mại của cô, nhẹ nhàng vén những sợi tóc vương trên trán. Dưới ánh đèn dịu, gương mặt cô hiện lên thật bình yên, không chút vương vấn của những nỗi đau quá khứ. Nhưng trong tâm trí Kính Niên, những lời của Hạ Thanh Sơn vẫn vang vọng rõ ràng như thể ông vừa kể xong. Anh nhìn cô, không còn chỉ thấy một cô gái lười biếng chỉ thích ngủ, mà thấy một tâm hồn mong manh đã từng bị vỡ vụn, một tài năng bị chôn vùi dưới lớp vỏ bọc an toàn mà cô tự tạo ra.
"An An của anh..." anh thì thầm, giọng nói trầm ấm khẽ rung lên. "Em đã phải chịu đựng nhiều đến vậy sao?" Lòng anh quặn thắt khi nghĩ về cô bé Vãn An đầy nhiệt huyết, say mê hội họa, âm nhạc, văn chương, đã từng vẽ nên những giấc mơ rực rỡ. Rồi đột ngột, một lời chỉ trích tàn nhẫn, một sự chế giễu vô tâm đã nghiền nát tất cả. Anh hình dung cảnh cô bé đó, với đôi mắt to tròn ngấn lệ, từng chút từng chút một thu mình lại, chôn vùi đam mê, chọn cách trốn chạy vào thế giới của riêng mình, nơi giấc ngủ trở thành tấm khiên bảo vệ vững chắc nhất.
Cảm giác hối hận dâng trào trong lòng Kính Niên. Anh đã ở đâu khi cô cần nhất? Tại sao anh không nhận ra sớm hơn những vết sẹo vô hình hằn sâu trong tâm hồn cô? Anh đã từng bao nhiêu lần trêu chọc cô về sự "lười biếng" của mình, đã từng bao nhiêu lần cố gắng "kéo" cô ra khỏi thế giới của giấc ngủ mà không hề hay biết rằng đó chính là nơi an toàn duy nhất của cô. Giờ đây, mọi hành động, mọi thói quen của cô đều được anh nhìn dưới một góc độ hoàn toàn khác. Sự mơ màng của cô không phải là sự vô tâm, mà là cách cô tập trung vào thế giới nội tâm phong phú của mình. Sự kiệm lời của cô không phải là lạnh nhạt, mà là sự thận trọng, sợ hãi khi bộc lộ bản thân.
Anh nhẹ nhàng kéo tấm chăn 'Đám Mây' lên cao hơn, che kín bờ vai trần của cô. Bức phác thảo cũ vẫn nằm trên bàn trà, ngay tầm mắt anh. Anh vuốt ve bức tranh một lần nữa, cảm nhận sự thô ráp của giấy cũ và những đường nét ngây thơ nhưng đầy cảm xúc. Bức tranh cô bé trên xích đu ngắm bầu trời sao... Có lẽ, đó chính là hình ảnh Vãn An khi còn bé, đang mơ mộng về một thế giới đầy màu sắc, đầy tự do, trước khi những giấc mơ ấy bị giam cầm.
"Anh sẽ không để em trốn tránh nữa, bảo bối của anh," anh khẽ thì thầm, lời nói như một lời thề được khắc sâu trong trái tim. "Anh sẽ là người bảo vệ em, là người duy nhất nhìn thấy và trân trọng thế giới nội tâm của em. Anh sẽ là người cùng em khám phá lại những miền đất hứa đã bị lãng quên, cùng em vẽ lại những giấc mơ đã bị đánh cắp." Anh biết rằng con đường phía trước sẽ không hề dễ dàng. Nỗi sợ bị đánh giá của Vãn An đã hằn sâu trong tâm trí cô, trở thành một rào cản tâm lý lớn. Nhưng Kính Niên tin rằng, với tình yêu, sự kiên nhẫn và thấu hiểu của mình, anh có thể giúp cô vượt qua. Anh sẽ không ép buộc cô, sẽ không tạo áp lực cho cô. Thay vào đó, anh sẽ tạo ra một không gian an toàn, một môi trường mà ở đó cô có thể tự do bộc lộ bản thân mà không cần phải sợ hãi. Anh sẽ nhẹ nhàng gieo những hạt mầm niềm tin, từng chút một, để những tài năng đã ngủ quên trong cô có thể từ từ nảy mầm trở lại. Đêm đã khuya, nhưng Kính Niên vẫn quỳ bên Vãn An, ngắm nhìn cô, trái tim anh tràn đầy một tình yêu và sự quyết tâm chưa từng có. Mùi nến thơm thoảng nhẹ trong không gian yên tĩnh, như một bản nhạc ru êm ái cho những giấc mơ mới.
***
Sáng hôm sau, ánh nắng vàng dịu len lỏi qua ô cửa sổ lớn, chiếu rọi vào căn phòng khách hiện đại, đánh thức những hạt bụi li ti đang nhảy múa trong không khí. Tiếng còi xe từ xa vọng đến một cách mơ hồ, hòa cùng tiếng chim hót líu lo ngoài ban công, tạo nên một bản giao hưởng nhẹ nhàng của buổi sớm mai thành phố. Kính Niên đã thức dậy từ sớm, chuẩn bị bữa sáng và giờ đây, anh đang quan sát Vãn An với một ánh mắt hoàn toàn mới.
Hạ Vãn An, đúng như dự đoán, đã quay trở lại với "lẽ sống" của mình. Cô ngồi vắt chân trên chiếc sofa quen thuộc, tựa lưng vào những chiếc gối êm ái, trên tay là một cuốn tiểu thuyết dày cộp. Đôi mắt cô, dù vẫn mang theo vẻ mơ màng thường thấy, nhưng lại chăm chú lướt trên từng dòng chữ, như thể đang lạc vào một thế giới nào đó xa xôi, một thế giới chỉ mình cô hiểu. Mái tóc đen dài của cô được búi lỏng lẻo sau gáy, vài sợi lòa xòa trước trán, tạo nên vẻ đẹp tự nhiên, không chút cầu kỳ. Cô mặc một bộ đồ ngủ bằng lụa mềm mại màu xanh pastel, rộng rãi và thoải mái, đúng với phong cách yêu thích của cô. Mùi cà phê mới pha từ bếp thoang thoảng khắp phòng, hòa cùng mùi nến thơm còn vương lại từ tối qua, tạo nên một bầu không khí thư thái đến lạ.
Kính Niên, trong chiếc áo sơ mi trắng tinh tươm và quần âu lịch lãm, di chuyển nhẹ nhàng trong căn hộ, giả vờ như đang sắp xếp lại vài thứ đồ đạc, nhưng thực chất là để quan sát kỹ hơn những chi tiết mà trước đây anh đã bỏ qua. Anh lướt mắt qua kệ sách lớn cạnh tường, nơi Vãn An dành hàng giờ đồng hồ để đọc. Anh dừng lại trước một cuốn sổ bìa cứng cũ kỹ, màu xanh rêu đã bạc màu theo thời gian, được đặt xen kẽ giữa những cuốn sách mới. Bìa sổ không có họa tiết cầu kỳ, chỉ có vài vết xước nhỏ và góc cạnh đã mòn. Anh nhớ Hạ Thanh Sơn đã từng nhắc đến việc Vãn An rất thích viết lách, từng có ý định xây dựng những thế giới tưởng tượng của riêng mình. Có lẽ, đây chính là một trong những cuốn sổ ghi chép ước mơ của cô?
Kính Niên khẽ chạm ngón tay vào bìa sổ, cảm nhận sự thô ráp của giấy bọc vải đã sờn. Anh nhẹ nhàng rút nó ra khỏi kệ, động tác chậm rãi để không gây tiếng động. Vãn An vẫn không hề hay biết, đôi mắt cô vẫn dán chặt vào trang sách, khóe môi khẽ cong lên một cách vô thức, như thể cô đang thưởng thức một câu chuyện đầy thú vị.
"Vợ à..." Kính Niên khẽ gọi, giọng điệu nhẹ nhàng pha chút trêu chọc. "Cuốn sổ này cũ rồi nhỉ, em giữ nó lâu vậy sao?"
Hạ Vãn An khẽ ngẩng đầu lên, đôi mắt đen láy nhìn anh, chớp chớp vài cái như vừa thoát khỏi cõi mộng. Cô quay đầu nhìn cuốn sổ trong tay anh, biểu cảm không thay đổi nhiều, vẫn giữ vẻ mơ màng thường thấy.
"Ừm," cô đáp, giọng nói trầm nhẹ, chậm rãi, mang theo chút lười nhác đặc trưng. "Đẹp."
Chỉ một từ, nhưng Kính Niên cảm thấy như một cánh cửa nhỏ vừa hé mở. "Đẹp." Cô không nói "quan trọng," không nói "có kỷ niệm," mà là "đẹp." Điều đó có nghĩa là, dù đã bị bỏ quên, nhưng giá trị thẩm mỹ, giá trị cảm xúc của nó vẫn còn nguyên vẹn trong tâm trí cô. Đó là một sự thừa nhận, một lời khẳng định cho những gì cô từng yêu thích.
Anh khẽ mỉm cười, đặt cuốn sổ trở lại vị trí cũ một cách cẩn thận. "Anh cứ nghĩ em chỉ thích những thứ mới mẻ thôi chứ."
Vãn An khẽ lắc đầu, vẫn không rời mắt khỏi cuốn sách. "Mới cũ đều được. Miễn là đẹp."
Kính Niên nhìn cô, ánh mắt tràn đầy sự thấu hiểu. "Miễn là đẹp." Với cô, vẻ đẹp không nằm ở giá trị vật chất hay sự hào nhoáng bên ngoài, mà nằm ở cảm xúc mà nó mang lại, ở những câu chuyện ẩn chứa bên trong. Điều này càng củng cố niềm tin của anh rằng Vãn An không hề vô tâm hay thờ ơ như vẻ ngoài. Cô chỉ chọn cách cảm nhận thế giới theo một cách riêng, sâu sắc hơn, tinh tế hơn, không phô trương.
Anh tiếp tục dạo quanh phòng, ánh mắt dừng lại ở một góc nhỏ trên bàn làm việc của Vãn An. Đó là một bức tượng nhỏ bằng sứ trắng, hình một cô gái đang ôm một đóa hoa lily, được đặt ngay ngắn cạnh một vài cây bút chì màu và một chiếc hộp nhỏ bằng gỗ. Anh nhớ lại Hạ Thanh Sơn đã kể về niềm đam mê hội họa của Vãn An. Bức tượng này, với đường nét mềm mại và vẻ đẹp thanh thoát, có lẽ là thứ Vãn An tự tay nặn, hoặc là một món quà đặc biệt mà cô trân trọng.
Anh nhẹ nhàng nhấc bức tượng lên, cảm nhận sự mát lạnh của chất liệu sứ. Những đường nét trên bức tượng thật tinh xảo, thể hiện sự khéo léo và gu thẩm mỹ của người tạo ra nó. Kính Niên biết, Vãn An thỉnh thoảng sẽ vuốt ve bức tượng này một cách vô thức khi cô đang suy nghĩ hoặc mơ màng. Anh đặt nó trở lại vị trí cũ, khẽ mỉm cười. Những dấu vết về tài năng của cô không hề biến mất, chúng chỉ ẩn mình trong những góc khuất của cuộc sống thường ngày, chờ đợi một ngày được đánh thức.
Kính Niên đi về phía ban công, mở rộng cửa kính. Một làn gió mát lành thổi vào, mang theo hương hoa nhài thoang thoảng từ những chậu cây nhỏ xinh mà Vãn An vẫn thường tưới nước, dù đôi khi có hơi "lười biếng" một chút. Anh dựa vào lan can, ngắm nhìn khung cảnh thành phố bên dưới. Sự ồn ào, hối hả của cuộc sống dường như không thể chạm tới sự bình yên trong căn hộ này, nơi Vãn An đã tạo ra một thế giới riêng cho mình. Anh nhận ra rằng, sự "lười biếng" của cô không phải là một khuyết điểm cần phải sửa chữa, mà là một không gian thiêng liêng mà cô cần để bảo vệ những gì tinh túy nhất trong tâm hồn mình. Đó là nơi cô rút lui để nạp lại năng lượng, để mơ mộng, để cảm nhận, và có lẽ, để sáng tạo một cách thầm lặng.
Anh quay lại nhìn Vãn An, người vẫn đang chìm đắm trong cuốn sách. Kính Niên biết, anh sẽ không bao giờ nhìn cô bằng ánh mắt cũ nữa. Từ giờ trở đi, mỗi khi Vãn An "ngủ," anh sẽ nghĩ về những giấc mơ tiềm ẩn trong cô. Mỗi khi cô "lười quá," anh sẽ nghĩ về sự tập trung nội tâm mà cô đang dành cho một điều gì đó sâu sắc hơn. Anh sẽ là người đồng hành thầm lặng, người bảo vệ không gian bình yên đó, và là người dịu dàng khơi gợi những tài năng đã ngủ quên.
***
Chiều hôm đó, ánh nắng vàng ươm vẫn trải đều khắp căn hộ, tạo nên một không gian ấm cúng và đầy sức sống. Vãn An, sau khi đọc xong cuốn sách, lại trở về với "niềm đam mê" bất tận của mình: một giấc ngủ trưa. Cô nằm gọn trên chiếc sofa, vùi mặt vào gối, mái tóc đen dài xõa tung trên lớp nỉ mềm mại. Hơi thở cô đều đều, nhẹ nhàng, như một giai điệu du dương ru ngủ cả không gian.
Kính Niên ngồi đối diện, trên chiếc ghế bành đơn, tay nâng niu chiếc Ly Cặp Đôi 'Mặt Trời & Mặt Trăng' của mình. Ly của anh là "Mặt Trời", với họa tiết mạnh mẽ, rực rỡ, tượng trưng cho sự năng động và kiên định. Ly của Vãn An là "Mặt Trăng", với vẻ đẹp dịu dàng, huyền bí, phản ánh sự mơ màng và nội tâm của cô. Anh vuốt ve vành ly, cảm nhận hơi ấm từ tách trà thảo mộc bên trong, ánh mắt vẫn dõi theo Vãn An.
Trong lòng anh, một sự bình yên lạ kỳ đang lan tỏa. Những lo lắng, dằn vặt từ đêm qua đã nhường chỗ cho một quyết tâm vững vàng và một tình yêu thương sâu sắc hơn bao giờ hết. Anh đã từng nghĩ, Vãn An lười biếng đến mức không muốn làm gì cả, không muốn khám phá thế giới bên ngoài. Nhưng giờ đây, anh hiểu rằng, "sự lười biếng" của cô không phải là sự trống rỗng, mà là một không gian an toàn, một lớp vỏ bọc mà cô đã tự tạo ra để bảo vệ thế giới nội tâm phong phú, nơi những tài năng và cảm xúc sâu kín vẫn âm thầm tồn tại.
Anh nhận ra, việc ép buộc Vãn An phải "tỉnh dậy" khỏi thế giới của riêng cô, hay thúc đẩy cô phải bộc lộ bản thân một cách vội vã, chỉ có thể khiến cô thêm tổn thương. Nỗi sợ bị đánh giá đã hằn sâu vào tâm hồn cô, trở thành một rào cản vô hình nhưng vững chắc. Kính Niên không muốn trở thành một phần của rào cản đó. Anh muốn trở thành cầu nối, là người kiến tạo nên một con đường an toàn, một không gian đủ yên bình để cô có thể tự nguyện bước ra, tự nguyện tỏa sáng theo cách của riêng mình.
Anh không cần cô phải trở thành một họa sĩ nổi tiếng, một nhà văn xuất chúng, hay một nhạc sĩ tài ba. Anh chỉ muốn cô được là chính mình, được tự do theo đuổi những niềm vui mà cô từng yêu thích, mà không phải sợ hãi. Anh muốn cô tìm lại được sự tự tin, tìm lại được niềm hạnh phúc khi được bộc lộ bản thân.
"Vợ à..." anh khẽ thì thầm, dù biết cô sẽ không nghe thấy. "Anh sẽ không ép em. Anh sẽ chờ em. Bao lâu cũng được."
Anh đứng dậy, bước nhẹ nhàng vào bếp. Anh pha một tách trà hoa cúc ấm, mùi hương dịu nhẹ lan tỏa khắp không gian. Sau đó, anh lấy ra một đĩa bánh ngọt nhỏ, những chiếc bánh quy bơ thơm lừng mà Vãn An yêu thích. Kính Niên cẩn thận đặt tách trà và đĩa bánh xuống chiếc bàn trà nhỏ bên cạnh sofa, ngay tầm với của Vãn An khi cô thức dậy. Anh không muốn đánh thức cô, không muốn làm gián đoạn giấc mơ bình yên của cô. Đây chỉ là một lời mời gọi nhẹ nhàng, một cử chỉ quan tâm không lời, như muốn nói: "Anh ở đây, anh hiểu em, và anh muốn em được hạnh phúc."
Anh quay trở lại ghế bành, lại cầm chiếc ly "Mặt Trời" của mình, ngắm nhìn "Mặt Trăng" đang say ngủ. Ánh nắng chiều vẫn dịu dàng ôm lấy căn phòng, tạo nên một bức tranh yên bình đến nao lòng. Kính Niên biết, hành trình giúp Vãn An tìm lại bản thân sẽ dài và cần rất nhiều kiên nhẫn. Nhưng anh đã sẵn sàng. Anh sẽ là điểm tựa vững chắc nhất của cô, là người cùng cô bước đi trên con đường chữa lành, để cô có thể tỏa sáng rực rỡ nhất, theo cách của riêng mình.
Anh khẽ mỉm cười, ánh mắt tràn đầy trìu mến. "Ngủ ngon nhé, họa sĩ nhỏ của anh." Câu nói thì thầm tan vào không khí, hòa cùng mùi trà hoa cúc và tiếng thở đều của Vãn An, như một lời hứa hẹn cho những khởi đầu mới.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.