Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chỉ muốn sống bên cạnh anh - Chương 153: Mẹ Hàn: Dấu Hiệu Của Một Sự Thấu Hiểu Mới

Ánh nắng chiều vẫn dịu dàng ôm lấy căn phòng, tạo nên một bức tranh yên bình đến nao lòng. Kính Niên biết, hành trình giúp Vãn An tìm lại bản thân sẽ dài và cần rất nhiều kiên nhẫn. Nhưng anh đã sẵn sàng. Anh sẽ là điểm tựa vững chắc nhất của cô, là người cùng cô bước đi trên con đường chữa lành, để cô có thể tỏa sáng rực rỡ nhất, theo cách của riêng mình. Anh khẽ mỉm cười, ánh mắt tràn đầy trìu mến. "Ngủ ngon nhé, họa sĩ nhỏ của anh." Câu nói thì thầm tan vào không khí, hòa cùng mùi trà hoa cúc và tiếng thở đều của Vãn An, như một lời hứa hẹn cho những khởi đầu mới.

***

Kính Niên rời khỏi căn hộ vào buổi chiều muộn, khi thành phố đã bắt đầu lên đèn, và trở về nhà vào lúc hoàng hôn buông xuống, nhuộm hồng cả một góc trời qua khung cửa sổ lớn của căn hộ. Không gian sống được thiết kế hiện đại, tối giản với tông màu sáng chủ đạo, nội thất gỗ và kim loại vẫn mang một vẻ ấm cúng lạ thường, tựa như hơi ấm vẫn còn vương vấn từ giấc ngủ của Vãn An. Tiếng còi xe vọng lên từ xa một cách mơ hồ, như một bản nhạc nền quen thuộc của thành phố, không đủ để phá vỡ sự yên tĩnh mà chỉ làm tăng thêm cảm giác về một thế giới đang vận động bên ngoài, trong khi bên trong, mọi thứ dường như chậm lại. Mùi nến thơm tinh tế, vị trà hoa cúc dịu nhẹ còn vương vấn trong không khí, như một lời chào đón thầm lặng.

Vãn An vẫn nằm đó, trên chiếc sofa quen thuộc, tựa như một bức tượng điêu khắc mềm mại trong ánh sáng nhập nhoạng. Chiếc chăn mỏng màu kem phủ hờ hững trên người cô, chỉ để lộ mái tóc đen dài xõa tung trên gối và một phần khuôn mặt thanh tú đang chìm trong mộng mị. Hơi thở đều đều, nhẹ nhàng của cô dường như là nhịp điệu duy nhất vang vọng trong căn phòng, một giai điệu mà Kính Niên giờ đây đã học cách lắng nghe và thấu hiểu. Mỗi giấc ngủ của Vãn An, trong mắt anh, không còn là sự lười biếng vô vị, mà là cánh cổng dẫn vào một thế giới nội tâm phong phú, nơi những xúc cảm và tài năng đang đợi được đánh thức. Anh nhớ lại lời Hạ Thanh Sơn, về nỗi đau và sự khép kín đã khiến cô từ bỏ đam mê. Một nỗi xót xa, xen lẫn quyết tâm mãnh liệt, trỗi dậy trong lòng anh. Anh sẽ không bao giờ để cô phải chịu đựng nỗi đau ấy lần nữa.

Kính Niên bước nhẹ nhàng về phía bàn trà, nơi vẫn còn tách trà và đĩa bánh anh chuẩn bị. Anh khẽ đặt chiếc cặp da xuống sàn, rồi chậm rãi cúi người, ánh mắt trìu mến nhìn ngắm Hạ Vãn An. Cô như một viên ngọc quý đang ngủ say, cần được nâng niu và bảo vệ. Anh không muốn đánh thức cô, không muốn làm gián đoạn khoảnh khắc bình yên hiếm có này. Nhưng anh cũng không thể chờ đợi hơn nữa. Anh muốn bắt đầu hành trình này, hành trình giúp cô tìm lại chính mình, một cách thật nhẹ nhàng và tự nhiên.

Anh bước tới kệ sách nhỏ cạnh cửa sổ, nơi ánh sáng cuối ngày vẫn còn chiếu rọi, chọn một cuốn sách. Đó là một cuốn sách về lịch sử nghệ thuật, với bìa cứng màu xanh thẫm và những hình ảnh minh họa tinh xảo. Mùi sách mới thoang thoảng, mang theo hương giấy và mực in đặc trưng, tạo nên một cảm giác dễ chịu. Kính Niên không chọn một cuốn sách thực hành, mà là một cuốn sách khơi gợi, một cuốn sách có thể đánh thức những kỷ niệm đẹp về nghệ thuật trong cô, thay vì gây áp lực phải "làm gì đó". Cùng với cuốn sách, anh đặt xuống một hộp bút chì màu cao cấp, với đủ các sắc thái rực rỡ, được sắp xếp gọn gàng trong hộp gỗ mun. Những chiếc bút chì này không chỉ là dụng cụ, mà là những cây đũa phép nhỏ, chờ đợi để vẽ nên những thế giới tưởng tượng của Vãn An.

Anh cẩn thận đặt cuốn sách và hộp bút chì màu lên chiếc bàn trà, ngay cạnh tách trà hoa cúc và đĩa bánh quy bơ, một khoảng cách vừa đủ để Vãn An có thể nhìn thấy và chạm vào chúng khi cô tỉnh dậy, mà không cảm thấy bị thúc ép hay quá lộ liễu. Ánh mắt anh tràn đầy hy vọng, nhưng cũng ẩn chứa sự kiên nhẫn vô bờ. Anh không đặt chúng một cách tình cờ, mà là một sự sắp đặt có chủ đích, một lời mời gọi thầm lặng gửi đến tâm hồn nghệ sĩ của cô.

Kính Niên lùi lại một bước, ngồi xuống chiếc ghế bành đơn đối diện, lại cầm chiếc Ly Cặp Đôi 'Mặt Trời' của mình. Anh quan sát Hạ Vãn An, người vẫn đang ngủ say, nhưng dường như có một sự thay đổi nhỏ. Có lẽ là do ánh sáng, hay do sự thay đổi trong tâm trí anh, nhưng anh cảm thấy một năng lượng tiềm ẩn đang lan tỏa từ cô. Ngay lúc đó, như một phản ứng vô thức, Vãn An khẽ động đậy. Mí mắt cô hơi rung, rồi từ từ hé mở, để lộ đôi mắt to tròn vẫn còn ngái ngủ. Cô nheo mắt một chút, có lẽ vì ánh sáng nhập nhoạng hay vì thói quen, rồi tầm mắt cô vô thức lướt qua bàn trà. Đôi mắt cô dừng lại ở cuốn sách nghệ thuật và hộp bút chì màu. Có một cái chớp nhẹ trong ánh mắt cô, một tia sáng vụt qua như thể một ký ức xa xăm vừa được gợi lại.

Bàn tay mảnh mai của cô, vẫn còn hơi mơ màng, khẽ đưa ra, chạm nhẹ vào bìa sách. Cảm giác lạnh của bìa cứng, sự mịn màng của lớp giấy bọc, dường như truyền một luồng điện nhỏ đến đầu ngón tay cô. Kính Niên nín thở, theo dõi từng cử động nhỏ nhất của vợ. Anh không nói một lời, chỉ lặng lẽ quan sát, không muốn phá vỡ khoảnh khắc này. Vãn An giữ tay trên cuốn sách một lúc, như thể đang cân nhắc, đang cảm nhận một điều gì đó đã bị chôn vùi từ rất lâu. Anh thấy khóe môi cô khẽ cong lên một chút, một nụ cười mơ hồ, rồi cô lại nhắm mắt lại, đầu tựa sâu hơn vào gối, tiếp tục chìm vào giấc ngủ.

"Ngủ... anh..." Cô khẽ lầm bầm, giọng nói trầm nhẹ, đầy vẻ lười nhác, nhưng lại mang một sự thân mật khó tả.

Kính Niên bật cười nhẹ. Đúng là Hạ Vãn An của anh. Cô có thể chạm vào một cuốn sách nghệ thuật, có thể khẽ mỉm cười, nhưng cuối cùng, giấc ngủ vẫn là ưu tiên hàng đầu. Nhưng anh không thất vọng. Ngược lại, một niềm vui ấm áp lan tỏa trong lòng anh. Cô đã có phản ứng. Cô đã chạm vào nó. Điều đó đủ rồi. Nó giống như một hạt giống nhỏ vừa được gieo xuống, cần thời gian và sự chăm sóc để nảy mầm. Anh sẽ là người chăm sóc hạt giống đó, bằng tất cả sự kiên nhẫn và tình yêu thương của mình.

"Anh sẽ giúp em tìm lại niềm vui đó, An An à. Bằng cách riêng của chúng ta." Anh thầm nhủ, ánh mắt vẫn dõi theo Vãn An, giờ đã lại ngủ say. Trong không gian ấm cúng của căn hộ, Kính Niên cảm thấy một sự bình yên sâu sắc, một lời hứa thầm lặng đang được hình thành giữa anh và cô, trong những khoảnh khắc mơ màng và những cử chỉ vô thanh.

***

Trưa hôm sau, ánh nắng nhẹ nhàng xuyên qua khung cửa sổ lớn của căn hộ, vẽ nên những vệt sáng vàng óng trên sàn gỗ. Không gian vẫn mang vẻ ấm áp quen thuộc, tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng từ chiếc đĩa than cũ vang lên, tạo nên một bầu không khí thư thái. Mùi nến thơm tinh tế vẫn vương vấn, hòa lẫn với mùi cà phê mới pha mà Kính Niên vừa chuẩn bị. Hạ Vãn An, sau một giấc ngủ dài và sâu, đã thức dậy, nhưng vẫn duy trì phong thái "lười biếng" đặc trưng của mình. Cô ngồi trên sofa, người co lại trong chiếc áo hoodie rộng thùng thình, tay cầm một cuốn sách, đôi mắt mơ màng lướt qua từng dòng chữ. Dù đã thức giấc, nhưng cô vẫn mang vẻ như đang chìm đắm trong một thế giới riêng, một khoảng không bình yên mà cô tự tạo ra cho mình.

Kính Niên đang cẩn thận lau dọn vài vết bẩn nhỏ trên quần áo của Vãn An, một thói quen anh thường làm khi cô ngủ hoặc đang đọc sách. Mẹ Hàn, với giỏ hoa quả tươi trên tay, bấm chuông. Tiếng chuông cửa vang lên một cách trang trọng, phá vỡ sự yên tĩnh của buổi trưa. Kính Niên mỉm cười, đặt chiếc khăn xuống và đi mở cửa.

"Mẹ," anh chào, giọng trầm ấm.

Mẹ Hàn, trong bộ áo dài lụa màu xanh ngọc sang trọng, bước vào. Khuôn mặt phúc hậu nhưng nghiêm nghị của bà khẽ giãn ra khi nhìn thấy con trai. Mùi nước hoa thanh lịch từ bà lan tỏa trong không khí, mang theo vẻ quý phái và quyền uy.

"Con trai," bà đáp, giọng nói rõ ràng, có uy. "Mẹ có chút hoa quả tươi mang qua cho hai đứa. Vãn An đâu rồi?"

Kính Niên dẫn mẹ vào phòng khách. Vãn An khẽ ngẩng đầu lên khỏi cuốn sách, đôi mắt vẫn còn hơi ngái ngủ, nhìn Mẹ Hàn. "Mẹ," cô chào khẽ, giọng trầm nhẹ.

Mẹ Hàn đặt giỏ hoa quả xuống bàn, ánh mắt lướt qua Vãn An rồi dừng lại ở Kính Niên. Bà nhận thấy một điều gì đó khác lạ trong cách con trai mình tương tác với con dâu. Kính Niên không vội vàng giục Vãn An đứng dậy chào hỏi, cũng không có vẻ sốt ruột hay bất lực như những lần trước. Thay vào đó, anh nhẹ nhàng đi đến bên sofa, ngồi xuống cạnh Vãn An, và tiếp tục vuốt ve mái tóc rối bù của cô một cách tự nhiên.

"Mẹ à, Vãn An vừa đọc xong một cuốn sách hay," Kính Niên nói, ánh mắt nhìn Vãn An đầy yêu thương. Anh đưa tay sửa lại mái tóc đen dài xõa tung trên lớp nỉ mềm mại của chiếc áo hoodie cho cô, một cử chỉ dịu dàng đến bất ngờ. Bà Hàn từng thấy con trai mình làm những việc tương tự cho bà, nhưng chưa bao giờ thấy anh kiên nhẫn và ân cần đến vậy với người khác, đặc biệt là với Vãn An, người thường xuyên chìm đắm trong thế giới riêng.

Mẹ Hàn quan sát hành động của Kính Niên, khóe môi bà khẽ mím lại. Bà vẫn giữ thái độ truyền thống, cho rằng con dâu cần phải đảm đang, phải xốc vác công việc nhà, phải chủ động trong giao tiếp xã hội. Và Vãn An, với vẻ ngoài mơ màng, lười nhác, dường như hoàn toàn đi ngược lại những tiêu chuẩn đó. Bà khẽ hắng giọng.

"Kính Niên, con chiều con bé quá đấy. Nó cứ ngủ mãi thế này thì bao giờ mới... có cháu bế đây?" Mẹ Hàn lên tiếng, giọng nói vẫn giữ vẻ trang trọng, nhưng ẩn chứa một chút ý tứ phàn nàn và thúc giục. Bà nhìn Vãn An, rồi lại nhìn Kính Niên, như muốn tìm kiếm một lời giải thích cho sự "bất thường" này.

Kính Niên mỉm cười nhẹ, nắm lấy tay Vãn An, siết nhẹ như một lời trấn an. Anh biết Mẹ Hàn đang muốn thể hiện sự lo lắng và kỳ vọng của một người mẹ chồng. Nhưng anh không còn cảm thấy áp lực như trước nữa. Anh đã hiểu Vãn An hơn, đã nhìn thấy những điều sâu sắc ẩn giấu dưới vẻ ngoài lười biếng đó.

"Mẹ à, Vãn An có cách sống của riêng mình," anh nói, giọng điệu vẫn kiên nhẫn và ấm áp, nhưng ánh mắt anh lại kiên định, không hề né tránh ánh nhìn của mẹ. "Con hiểu cô ấy. Và con tin, mọi thứ sẽ đến vào đúng thời điểm của nó."

Lời nói của Kính Niên khiến Mẹ Hàn hơi bất ngờ. Bà chưa bao giờ thấy con trai mình trả lời một cách thẳng thắn như vậy về vấn đề này. Ánh mắt anh không hề có vẻ bất lực hay bối rối, mà tràn đầy sự thấu hiểu và tin tưởng. Bà nhìn con trai, rồi lại nhìn Vãn An, người vẫn đang giữ vẻ mặt mơ màng, nhưng dường như đôi mắt cô v���a lướt qua Kính Niên với một tia cảm kích khó nhận ra.

Mẹ Hàn đưa mắt nhìn quanh phòng. Ánh mắt bà dừng lại ở chiếc bàn trà, nơi cuốn sách nghệ thuật bìa xanh thẫm và hộp bút chì màu rực rỡ vẫn nằm đó. Bà khẽ nhíu mày. Cuốn sách đó không giống những cuốn tiểu thuyết hay truyện trinh thám mà Vãn An thường đọc. Hộp bút chì màu cũng là một vật phẩm khá lạ lẫm trong căn hộ này. Mẹ Hàn không biết Vãn An có sở thích vẽ vời.

Đúng lúc đó, Vãn An khẽ cử động, cô hơi nghiêng người, như thể đang tìm một tư thế thoải mái hơn. Kính Niên, nhận thấy ánh mắt của mẹ đang hướng về phía bàn trà và sự cử động nhỏ của Vãn An, anh nhanh chóng đưa tay, rất tự nhiên và kín đáo, che đi một bức phác thảo nhỏ được đặt dưới cuốn sách nghệ thuật. Đó là một bức phác thảo bằng chì, có lẽ là một đường nét trừu tượng nào đó, hoặc một hình ảnh mơ hồ, chưa hoàn chỉnh. Anh không muốn Mẹ Hàn nhìn thấy nó, không phải vì xấu hổ, mà vì anh muốn bảo vệ không gian riêng tư và những nụ mầm nghệ thuật mong manh của Vãn An.

Hành động nhỏ của Kính Niên không qua mắt được Mẹ Hàn. Bà đã thấy rõ sự nhanh nhẹn và ý đồ của anh. Bà càng bất ngờ hơn. Con trai bà, người luôn giữ một phong thái điềm tĩnh và chuyên nghiệp, lại có thể làm một hành động "che giấu" như vậy vì Vãn An. Điều đó khiến bà phải suy nghĩ. Bà chưa bao giờ thấy Kính Niên quan tâm đến những chi tiết nhỏ nhặt, những sở thích cá nhân của bất kỳ ai đến mức này. Bà bắt đầu tự hỏi, rốt cuộc Vãn An có gì ẩn giấu mà khiến Kính Niên thay đổi đến thế? Có phải cô ấy không chỉ là một cô gái lười biếng như bà vẫn nghĩ?

Vãn An, có lẽ cảm nhận được sự căng thẳng ngầm giữa hai người, khẽ thở dài. Cô đặt cuốn sách đang đọc xuống, rồi ngước mắt nhìn Mẹ Hàn. "Mẹ à, con... con lười quá. Để Kính Niên pha trà cho mẹ nhé." Giọng cô vẫn trầm nhẹ, mang vẻ đặc trưng, nhưng lại không có vẻ chống đối, mà là một sự nhượng bộ nhỏ, một cách để làm dịu tình hình.

Mẹ Hàn gật đầu, ánh mắt vẫn đầy suy tư. "Được thôi. Kính Niên, con pha cho mẹ một tách trà hoa cúc nóng đi." Bà nói, giọng nói đã bớt đi phần nào sự nghiêm nghị ban đầu, nhưng vẫn còn đó sự tò mò và một chút hoài nghi. Bà ngồi xuống chiếc ghế bành đối diện, ánh mắt vẫn lặng lẽ quan sát con trai và con dâu, như thể đang cố gắng giải mã một câu đố.

Kính Niên mỉm cười nhẹ nhõm. "Vâng, mẹ. Mẹ đợi con một lát." Anh đứng dậy, đi vào bếp. Trong khi anh chuẩn bị trà, Mẹ Hàn vẫn chìm trong những suy nghĩ miên man, cố gắng sắp xếp lại những mảnh ghép cô vừa quan sát được. Cuốn sách nghệ thuật, hộp bút chì màu, bức phác thảo bị giấu vội, và đặc biệt là ánh mắt kiên định, thấu hiểu của con trai bà. Tất cả đều vẽ nên một bức tranh hoàn toàn khác về Hạ Vãn An, một bức tranh mà bà chưa từng hình dung tới.

***

Tối hôm đó, ánh trăng sáng vằng vặc chiếu qua khung cửa sổ lớn của phòng khách riêng tại biệt thự của gia đình họ Hàn. Không gian sang trọng, yên tĩnh và hơi lạnh lẽo, với những món đồ nội thất gỗ quý và những bức tranh cổ điển treo trên tường. Tiếng lá xào xạc trong vườn khi có gió thổi qua, tạo nên một bản giao hưởng nhẹ nhàng của thiên nhiên. Mùi hoa cỏ trong vườn thoảng vào qua khe cửa, hòa cùng mùi gỗ quý của nội thất, tạo nên một cảm giác vừa thanh lịch vừa trầm mặc.

Mẹ Hàn ngồi một mình trên chiếc sofa nhung màu xanh đậm, tay nâng niu tách trà hoa cúc ấm. Hơi ấm từ tách trà lan tỏa vào lòng bàn tay bà, nhưng không thể xua đi sự bận tâm đang ngự trị trong tâm trí. Ánh mắt bà nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng bạc trải dài trên những thảm cỏ xanh mướt. Bà hồi tưởng lại từng chi tiết trong buổi gặp gỡ buổi trưa ở căn hộ của Kính Niên và Vãn An.

"Thằng bé chưa bao giờ quan tâm đến tiểu tiết như vậy với ai," Mẹ Hàn thầm nghĩ, giọng nói nội tâm trầm lắng, đầy suy tư. "Ngay cả với công việc, nó cũng luôn đặt hiệu quả lên hàng đầu, chứ không phải những cử chỉ nhỏ nhặt như sửa tóc, lau quần áo cho người khác. Đặc biệt là Vãn An, một cô gái mà trước đây nó vẫn thường bất lực vì sự lười biếng của con bé."

Bà nhớ lại ánh mắt Kính Niên nhìn Vãn An. Ánh mắt đó không phải là sự bất lực hay sự dung túng, mà là một sự thấu hiểu sâu sắc, một tình yêu thương không điều kiện. Anh nhìn cô không phải như nhìn một người vợ cần uốn nắn, cần rèn giũa để trở thành một người phụ nữ hoàn hảo theo tiêu chuẩn xã hội hay kỳ vọng của gia đình. Mà là... trân trọng. Trân trọng từng khía cạnh của cô, ngay cả những điều mà người khác có thể coi là khuyết điểm. Bà chưa bao giờ thấy Kính Niên có cái nhìn như vậy với bất kỳ ai, kể cả với mẹ mình.

"Và cuốn sách nghệ thuật kia... Hộp bút chì màu nữa," bà lẩm bẩm. "Rồi còn cái bức phác thảo bị nó giấu vội vàng nữa chứ. Kính Niên của mẹ, nó có bao giờ để tâm đến những thứ như vậy đâu."

Mẹ Hàn luôn tự hào về con trai mình. Kính Niên là một người đàn ông thành đạt, lý trí, luôn biết cách kiểm soát mọi thứ. Anh ít khi để cảm xúc chi phối, và càng ít khi thể hiện sự quan tâm đến những điều 'vô bổ' như nghệ thuật hay những sở thích cá nhân không mang tính thực dụng. Thế mà, hôm nay, anh lại hành động như một người đang bảo vệ một kho báu quý giá, một bí mật thầm kín của vợ mình.

Điều đó khiến Mẹ Hàn không khỏi hoài nghi. Liệu những định kiến của bà về Hạ Vãn An có thật sự đúng không? Bà đã luôn nghĩ Vãn An là một cô gái lười biếng, chỉ biết ăn ngủ, không có chí tiến thủ, không có đam mê hay sở thích nào khác ngoài việc... ngủ. Nhưng những gì bà chứng kiến hôm nay lại hoàn toàn mâu thuẫn với suy nghĩ đó. Kính Niên, người mà bà tin tưởng hơn ai hết, lại đang nhìn Vãn An bằng một ánh mắt khác, một ánh mắt đầy ngưỡng mộ và bảo vệ.

"Rốt cuộc con bé Vãn An này có gì ẩn giấu mà khiến Kính Niên thay đổi đến thế?" Bà khẽ thì thầm, giọng nói nội tâm đầy băn khoăn. Cái tên Hạ Vãn An, vốn trước đây chỉ gợi lên trong bà cảm giác bất lực và một chút thất vọng, giờ đây lại bắt đầu chứa đựng một sự bí ẩn, một sức hút khó lý giải.

Bà nhấp một ngụm trà hoa cúc, vị chát nhẹ và hương thơm dịu dàng lan tỏa trong khoang miệng. Bà nhìn xuống tách trà, nơi những cánh hoa cúc nhỏ li ti đang trôi nổi. Phải chăng, cũng giống như những cánh hoa này, Hạ Vãn An cũng có những vẻ đẹp tiềm ẩn mà bà chưa từng để ý, chưa từng cố gắng khám phá? Hay chính bà đã quá vội vàng phán xét cô bé, chỉ dựa vào vẻ bề ngoài và những kỳ vọng truyền thống của mình?

Tối nay, Mẹ Hàn không còn cảm thấy sự lạnh lẽo thường trực trong căn phòng sang trọng nữa. Thay vào đó, một luồng suy nghĩ ấm nóng, phức tạp đang cuộn trào trong tâm trí bà. Bà cảm thấy một sự tò mò mới mẻ dâng lên. Bà sẽ cần phải quan sát kỹ hơn, tìm hiểu sâu hơn về cô con dâu "lười biếng" của mình. Có lẽ, đằng sau vẻ mơ màng đó, là cả một thế giới mà bà chưa từng biết đến, một thế giới mà Kính Niên đã nhìn thấy và đang cố gắng bảo vệ. Mẹ Hàn đặt tách trà xuống, ánh mắt vẫn nhìn xa xăm, nhưng trong ánh nhìn đó đã có thêm một tia sáng của sự suy tư, một cánh cửa mới đang dần mở ra trong tâm trí bà về cô con dâu của mình.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free