Chỉ muốn sống bên cạnh anh - Chương 154: Bóng Đêm Thầm Lặng: Cuộc Điều Tra Của Mẹ Hàn
Sáng hôm sau, ánh nắng ban mai tinh khôi tràn ngập biệt thự gia đình họ Hàn, len lỏi qua những tấm rèm lụa mỏng màu kem, vẽ nên những vệt sáng vàng óng trên sàn gỗ. Tiếng nước chảy từ đài phun nước trong vườn vọng vào qua khung cửa sổ lớn, tạo nên một giai điệu du dương, tĩnh lặng. Mùi hoa nhài thoang thoảng từ khu vườn được chăm sóc cẩn thận hòa quyện cùng hương gỗ quý từ những món đồ nội thất cổ điển, tạo nên một bầu không khí thanh lịch và trầm mặc, đặc trưng của dinh thự.
Mẹ Hàn, với mái tóc búi cao gọn gàng và bộ áo dài lụa màu xanh ngọc trang nhã, ngồi một mình tại bàn ăn lớn làm bằng gỗ mun, nhấm nháp tách trà thảo mộc. Bà luôn giữ một phong thái quý phái, thanh lịch, từng cử chỉ đều toát lên vẻ điềm đạm, từng trải. Tuy nhiên, hôm nay, ánh mắt phúc hậu thường ngày của bà lại ẩn chứa một tia bận tâm khó tả. Bà khẽ nhíu mày khi nhìn chiếc ghế đối diện, vốn là chỗ ngồi của Kính Niên mỗi buổi sáng, giờ vẫn còn trống. Con trai bà đã vội vã rời đi từ sớm, điều hiếm khi xảy ra.
Một lúc sau, tiếng bước chân đều đặn của Hàn Kính Niên vọng lại từ cầu thang. Anh xuất hiện với bộ vest màu xám than lịch lãm, cà vạt thắt chỉnh tề, mái tóc đen được cắt tỉa gọn gàng. Gương mặt anh điển trai, góc cạnh, nhưng hôm nay, đôi mắt sâu thẳm của anh lại phảng phất vẻ đăm chiêu, khác hẳn sự điềm tĩnh và tự tin thường thấy. Anh lướt nhanh qua bàn ăn, cầm lấy một miếng bánh mì nướng đặt sẵn trên đĩa, gần như không dừng lại. Mẹ Hàn quan sát con trai, nhận ra sự vội vã bất thường trong từng cử động của anh.
"Kính Niên, hôm nay con có vẻ vội vã," Mẹ Hàn cất tiếng, giọng nói từ tốn nhưng đầy sự quan tâm. "Có chuyện gì sao?"
Hàn Kính Niên quay lại, nở một nụ cười gượng gạo, cố gắng che giấu sự gấp gáp của mình. "Không có gì đâu ạ, mẹ. Con có một cuộc họp quan trọng sáng nay." Anh nói, nhưng ánh mắt lại liên tục liếc nhìn đồng hồ đeo tay, rồi lại nhìn ra phía cửa. Sự căng thẳng mơ hồ toát ra từ anh khiến Mẹ Hàn không khỏi nghi ngờ. Kính Niên của bà là một người luôn kiểm soát mọi thứ, hiếm khi để lộ sự vội vàng hay lo lắng.
Khi anh đang định bước ra cửa, điện thoại trong túi áo vest của anh bất ngờ rung lên. Kính Niên lập tức bắt máy, nhưng giọng nói của anh khẽ hạ xuống, gần như thì thầm, như thể không muốn ai nghe thấy. Anh quay lưng lại phía Mẹ Hàn, đứng sát cửa, tạo ra một khoảng cách vô hình.
"…vâng, chính xác là 10 giờ. Địa điểm cũ. Cảm ơn bác đã bận tâm," Kính Niên nói, giọng anh trầm ấm nhưng xen lẫn một sự thận trọng đặc biệt. Mẹ Hàn, với thính giác nhạy bén của một người mẹ, vẫn nghe rõ từng lời. "Vâng, con sẽ đến đúng giờ. Vãn An... con bé đang ngủ. Để con bé nghỉ ngơi thêm một chút."
Tên Hạ Vãn An bật ra từ miệng Kính Niên, và cả cụm từ "địa điểm cũ" cùng "10 giờ" khiến Mẹ Hàn giật mình. Bà nhớ lại buổi trưa hôm qua, những cuốn sách nghệ thuật, hộp bút chì màu, và đặc biệt là ánh mắt trân trọng, bảo vệ mà Kính Niên dành cho Vãn An. Giờ đây, những mảnh ghép nhỏ nhặt ấy bỗng chốc trở nên đáng ngờ một cách kỳ lạ. Kính Niên, người con trai lý trí, luôn đặt công việc lên hàng đầu, lại đang có một cuộc hẹn bí mật, và Vãn An dường như là trọng tâm của cuộc hẹn đó. Chuyện gì đang xảy ra?
Hàn Kính Niên kết thúc cuộc gọi, nhanh chóng cất điện thoại vào túi, và quay lại với nụ cười trấn an mẹ. "Con đi đây, mẹ. Mẹ ăn sáng ngon miệng." Rồi anh vội vã rời đi, tiếng xe hơi lăn bánh trên đường sỏi rồi khuất dần sau cánh cổng lớn.
Mẹ Hàn ngồi lại một mình, tách trà hoa cúc trên tay đã nguội lạnh. Ánh mắt bà nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng vàng rực rỡ đang chiếu rọi lên những tán cây xanh mướt, nhưng tâm trí bà lại chìm trong bóng tối của sự nghi ngờ. Bà nhớ lại cảm giác băn khoăn và tò mò từ đêm qua, và giờ đây, nó không chỉ là một luồng suy nghĩ ấm nóng phức tạp nữa, mà đã biến thành một sự bất an mơ hồ, một trực giác mách bảo rằng có điều gì đó không bình thường đang diễn ra. Kính Niên chưa bao giờ giấu giếm bà chuyện gì, đặc biệt là những cuộc gặp gỡ trong công việc. Còn nếu không phải công việc, thì là chuyện gì? Và tại sao lại liên quan đến Vãn An, cô con dâu "lười biếng" mà bà vẫn luôn cho rằng Kính Niên đã quá nuông chiều? Bà đã từng nghĩ Kính Niên chỉ đơn thuần là yêu vợ, nhưng sự gấp gáp, ánh mắt lảng tránh, và cuộc điện thoại thì thầm kia lại vẽ nên một bức tranh hoàn toàn khác. Bà quyết định làm theo trực giác của mình. Với kinh nghiệm sống và sự sắc sảo của một người phụ nữ quyền quý đã trải qua bao thăng trầm, Mẹ Hàn biết rằng đôi khi, sự thật lại ẩn giấu trong những điều nhỏ nhặt nhất, và bà sẽ không bỏ qua bất cứ dấu hiệu nào. Bà đặt tách trà xuống, đứng dậy, và bắt đầu chuẩn bị cho một cuộc "điều tra" bất đắc dĩ. Một cảm giác lo lắng pha lẫn tò mò trỗi dậy, thôi thúc bà phải tìm ra sự thật đằng sau những hành động bí ẩn của con trai.
***
Đồng hồ điểm mười giờ sáng. Quán cà phê "Góc Bình Yên" nép mình trong một con hẻm nhỏ rợp bóng cây cổ thụ, tách biệt khỏi sự ồn ào của phố thị. Kiến trúc quán mang phong cách Indochine pha chút hiện đại, với những bức tường gạch trần ấm áp, bàn ghế gỗ cũ kỹ được sắp xếp tinh tế, và những chiếc đèn lồng giấy treo lơ lửng tạo ra ánh sáng vàng dịu mắt. Những chậu cây xanh tươi tốt được đặt ở khắp nơi, mang lại cảm giác gần gũi với thiên nhiên. Trên các kệ gỗ cao chạm trần, hàng trăm cuốn sách cũ mới được sắp xếp gọn gàng, mời gọi những tâm hồn yêu sách.
Nhạc jazz nhẹ nhàng du dương như thì thầm trong không gian, hòa cùng tiếng lật sách sột soạt của vài vị khách vãng lai và tiếng chuông gió leng keng mỗi khi có người ra vào. Mùi cà phê rang xay thơm nồng lan tỏa khắp quán, quyện với mùi sách cũ đặc trưng và thoảng hương hoa lài dịu nhẹ từ bình hoa nhỏ trên bàn, tạo nên một bầu không khí thư thái, lãng mạn và đặc biệt là rất riêng tư.
Mẹ Hàn, trong bộ trang phục thường ngày nhưng vẫn không kém phần sang trọng – một chiếc áo blouse lụa màu be và quần tây ống rộng tinh tế – đậu chiếc xe Mercedes màu đen cách quán cà phê một quãng. Bà ngồi trong xe, đeo kính râm lớn che đi đôi mắt đang quan sát sắc sảo. Lòng bà không khỏi dấy lên một cảm giác hồi hộp lạ lùng, thứ cảm giác mà bà đã lâu lắm rồi không còn trải qua kể từ khi còn là một cô gái trẻ. Bà thấy Kính Niên bước vào quán, dáng vẻ lịch lãm quen thuộc. Anh nhìn quanh, rồi chọn một chiếc bàn nhỏ nép mình trong góc khuất nhất của quán, nơi có một kệ sách cao chắn tầm nhìn từ bên ngoài.
Chừng năm phút sau, một người đàn ông khác xuất hiện. Đó là Hạ Thanh Sơn, bố của Hạ Vãn An. Ông Hạ, với dáng người thư sinh, mái tóc đã điểm bạc nhưng vẫn giữ được vẻ phong độ, và cặp kính lão quen thuộc, bước vào quán với vẻ điềm đạm. Ông cũng nhìn quanh một lượt, rồi tiến thẳng đến góc bàn nơi Kính Niên đang ngồi. Mẹ Hàn nheo mắt cố gắng nhìn rõ hơn. Mặc dù không thể nghe được nội dung cuộc trò chuyện, bà vẫn có thể thấy rõ hai người đàn ông bắt đầu trò chuyện với vẻ mặt nghiêm túc, thỉnh thoảng lại gật đầu hoặc cau mày suy nghĩ.
"Kính Niên... và ông Hạ? Hai người họ có chuyện gì mà phải gặp lén lút thế này?" Mẹ Hàn thầm nghĩ, giọng nói nội tâm trầm lắng, đầy băn khoăn. Một cảm giác lo lắng mãnh liệt dâng trào trong lòng bà. Bà đã luôn biết mối quan hệ giữa Hạ Thanh Sơn và Kính Niên là tốt đẹp, nhưng việc họ gặp nhau trong một quán cà phê kín đáo, với vẻ mặt nghiêm trọng như vậy, lại là một chuyện khác. Đặc biệt là sau cuộc điện thoại sáng nay của Kính Niên, với những lời nói ẩn ý về Vãn An.
"Trông họ có vẻ đang bàn chuyện gì đó rất quan trọng... về Vãn An sao?" Bà tự hỏi. Trong tâm trí Mẹ Hàn, Hạ Vãn An luôn là một cô gái đơn giản, lười biếng, không có quá nhiều bí mật hay gánh nặng. Nhưng những hành động gần đây của Kính Niên, và giờ là cuộc gặp gỡ này, lại cho thấy một khía cạnh hoàn toàn khác. Phải chăng Vãn An có một quá khứ mà bà chưa hề biết đến? Hoặc Kính Niên đang cố gắng giải quyết một vấn đề nào đó cho vợ mình mà không muốn bà biết?
Sự tò mò và lo lắng trong Mẹ Hàn càng lúc càng dâng cao. Bà lấy điện thoại ra, bí mật chụp một vài bức ảnh từ xa. Những bức ảnh đó chỉ mờ mờ, không rõ mặt hay nội dung, nhưng đối với bà, chúng là bằng chứng cho sự bất thường đang diễn ra. Bà ở lại trong xe, kiên nhẫn quan sát, cho đến khi Kính Niên và Hạ Thanh Sơn kết thúc cuộc gặp. Họ bắt tay nhau, vẻ mặt Hạ Thanh Sơn có vẻ trầm tư, còn Kính Niên vẫn giữ vẻ nghiêm nghị. Sau đó, cả hai rời đi theo hai hướng khác nhau. Mẹ Hàn đợi cho đến khi cả hai bóng dáng đã khuất hẳn, rồi bà mới nổ máy xe, trong lòng ngổn ngang trăm mối tơ vò. Tiếng chuông gió leng keng cuối cùng cũng khuất sau lưng bà, nhưng sự bí ẩn về Vãn An và những hành động của con trai lại càng trở nên rõ ràng và ám ảnh hơn bao giờ hết.
***
Chiều tối, khi ánh mặt trời đã lặn hẳn, nhường chỗ cho bóng đêm và những cơn gió se lạnh, Mẹ Hàn trở về biệt thự. Tiếng nước chảy từ đài phun nước trong vườn vẫn đều đặn, nhưng không còn mang vẻ thanh tịnh như buổi sáng, mà dường như nhuốm thêm một chút u hoài, trầm mặc. Mùi hoa cỏ ban ngày đã nhạt đi, chỉ còn thoảng hương gỗ quý từ nội thất và một chút hơi lạnh của gió heo may. Bà bước vào phòng làm việc của mình, một căn phòng rộng lớn với những kệ sách cao chất đầy tài liệu và những bức tranh cổ điển. Ánh sáng vàng dịu từ chiếc đèn chùm pha lê đổ xuống, nhưng không thể xua đi bầu không khí nặng trĩu trong lòng bà.
Mẹ Hàn ngồi xuống chiếc ghế da bọc nhung êm ái, những hình ảnh về cuộc gặp gỡ bí mật của Kính Niên và Hạ Thanh Sơn cứ hiện về trong đầu bà như một thước phim quay chậm. Bà đặt chiếc túi xách xuống bàn, thở dài một tiếng. Sự lo lắng và tò mò đã vắt kiệt năng lượng của bà. Bà không thể hiểu được lý do Kính Niên phải hành động như vậy, gặp gỡ bố vợ một cách lén lút, và đặc biệt là với một thái độ nghiêm trọng đến thế. Điều gì có thể khiến con trai bà, một người luôn minh bạch và thẳng thắn, phải che giấu điều gì đó?
"Kính Niên chưa bao giờ giấu giếm mẹ chuyện gì... Chắc chắn có điều gì đó rất quan trọng, và Vãn An có liên quan," Mẹ Hàn thì thầm, giọng nói nội tâm đầy băn khoăn và một chút tổn thương. Bà luôn tin tưởng tuyệt đối vào con trai mình, và việc Kính Niên không chia sẻ điều này khiến bà cảm thấy một khoảng cách vô hình đang hình thành giữa hai mẹ con. Bà tự hỏi liệu có phải con trai bà đang gặp phải rắc rối gì mà không muốn bà biết, hoặc Vãn An đang gặp phải một vấn đề lớn đến mức Kính Niên phải cất công tìm hiểu và giải quyết một cách âm thầm.
Sự tò mò của bà dần chuyển thành một quyết tâm mạnh mẽ để tìm ra sự thật. Bản năng của một người mẹ mách bảo rằng bà không thể để con trai mình chịu đựng một mình, dù cho anh có cố gắng che giấu đến đâu. Hơn nữa, những định kiến của bà về Hạ Vãn An cũng đang bị lung lay dữ dội. Bà đã luôn nghĩ Vãn An là một cô gái đơn giản, "lười biếng", không có gì đặc biệt. Nhưng những hành động của Kính Niên, ánh mắt trân trọng anh dành cho vợ, những món đồ nghệ thuật anh cố tình đặt cạnh sofa, và giờ là cuộc gặp gỡ bí mật với Hạ Thanh Sơn – tất cả đều chỉ ra rằng Hạ Vãn An không hề đơn giản như bà vẫn tưởng.
"Mình phải tìm hiểu. Không thể để con trai mình chịu đựng một mình," bà tự nhủ, một tia kiên định lóe lên trong đôi mắt. Bà đứng dậy, đi đến một tủ sách lớn ở góc phòng, nơi cất giữ những kỷ vật và album ảnh cũ của gia đình. Tiếng lật trang album cũ kỹ vang lên khô khốc trong không gian tĩnh mịch, như tiếng thời gian trôi qua. Bà lật từng trang, những bức ảnh ố vàng theo năm tháng hiện ra, ghi lại những khoảnh khắc đáng nhớ của gia đình họ Hàn. Từ những bức ảnh thơ ấu của Kính Niên, đến những sự kiện gia đình trọng đại, Mẹ Hàn tìm kiếm một dấu hiệu, một manh mối nhỏ nhất về Hạ Vãn An hoặc gia đình cô.
Bỗng nhiên, bà dừng lại. Ngón tay bà khẽ run run khi chạm vào một tấm ảnh nhỏ, mờ cũ, được kẹp cẩn thận giữa những trang cuối của cuốn album. Tấm ảnh chụp một nhóm trẻ con đang chơi đùa trong một khu vườn rực rỡ sắc hoa. Giữa đám trẻ, có một cô bé nhỏ nhắn, tóc đen nhánh, đôi mắt to tròn, và nụ cười rạng rỡ, trong trẻo như thiên thần. Dù tấm ảnh đã phai màu, nhưng Mẹ Hàn vẫn nhận ra gương mặt quen thuộc đó. Đó chính là Hạ Vãn An, nhưng là Hạ Vãn An của nhiều năm về trước, một Hạ Vãn An hoàn toàn khác biệt so với cô con dâu "lười biếng" mà bà vẫn luôn biết. Trong tấm ảnh ấy, cô bé Vãn An không hề mơ màng hay thờ ơ, mà tràn đầy sức sống và niềm vui. Bà nhớ lại lời Kính Niên nói rằng Vãn An từng có một quá khứ đau buồn, và Hạ Thanh Sơn cũng đã từng nhắc đến việc con gái ông đã từng là một cô bé rất khác. Phải chăng, nụ cười rạng rỡ ấy đã bị điều gì đó che lấp, bị chôn vùi dưới những lớp vỏ bọc của sự lười biếng và thờ ơ?
Mẹ Hàn nhìn chằm chằm vào bức ảnh, cảm giác bàng hoàng và một nỗi xót xa bất ngờ dâng lên trong lòng. Bà chưa bao giờ thấy Hạ Vãn An cười một cách vô tư, rạng rỡ đến thế. Ánh mắt bà nhìn cô bé trong ảnh, rồi lại liên tưởng đến Hạ Vãn An hiện tại, người thường xuyên vùi mình vào giấc ngủ, với vẻ mặt bình yên nhưng đôi khi lại ẩn chứa một nỗi buồn khó tả. Một câu hỏi lớn đặt ra trong tâm trí bà: Điều gì đã xảy ra với cô bé Vãn An đầy sức sống này? Và Kính Niên, con trai bà, liệu có đang cố gắng chữa lành vết thương nào đó cho vợ mình không? Tối nay, căn phòng làm việc không còn cảm giác lạnh lẽo nữa, mà thay vào đó là sự ấm áp của một khám phá, và cả sự nặng trĩu của một bí mật lớn đang dần được hé lộ. Mẹ Hàn nắm chặt bức ảnh trong tay, ánh mắt vẫn nhìn xa xăm, nhưng trong đó không còn là sự nghi ngờ đơn thuần, mà đã thay bằng một sự đồng cảm sâu sắc và một quyết tâm mãnh liệt hơn bao giờ hết để tìm hiểu về quá khứ của cô con dâu.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.