Chỉ muốn sống bên cạnh anh - Chương 155: Bức Tranh Quá Khứ: Hé Lộ Những Nét Cọ Ẩn Giấu
Tiếng lật trang album cũ kỹ vang lên khô khốc trong không gian tĩnh mịch, như tiếng thời gian trôi qua, đã lùi vào dĩ vãng. Mẹ Hàn đã tìm thấy manh mối đầu tiên, và cùng lúc đó, tại một góc nhỏ bình yên giữa lòng thành phố hối hả, một cuộc tìm kiếm khác đang được tiếp diễn.
***
Hàn Kính Niên đẩy nhẹ cánh cửa gỗ, tiếng chuông gió leng keng như chào đón anh vào một thế giới khác, tách biệt hẳn khỏi sự ồn ào của phố thị. Quán cà phê “Góc Bình Yên” đúng như tên gọi, toát lên một vẻ thanh tịnh, trầm mặc lạ thường. Anh bước vào, đôi mắt tinh anh lướt qua một lượt không gian, tìm kiếm một chỗ ngồi khuất tầm nhìn nhưng vẫn đủ rộng rãi để tiện trò chuyện. Kiến trúc của quán mang phong cách Indochine pha chút hiện đại, với những bức tường gạch trần mộc mạc làm nền cho những bức tranh tĩnh vật giản dị. Bàn ghế gỗ cũ kỹ được sắp xếp một cách ngẫu hứng nhưng vẫn tạo cảm giác ấm cúng, như thể mỗi chiếc bàn đều có một câu chuyện riêng để kể. Ánh sáng vàng ấm áp từ những chiếc đèn lồng giấy và ánh nến nhỏ lung linh trên mỗi bàn tạo nên một bầu không khí lãng mạn, mời gọi. Phía góc quán, những kệ sách gỗ cao chạm trần chất đầy những cuốn sách đủ mọi thể loại, từ tiểu thuyết kinh điển đến những tập thơ cũ kỹ, mời gọi người ta lạc vào thế giới của tri thức và mộng mơ.
Anh chọn một bàn nhỏ gần cửa sổ, nơi có thể nhìn ra con phố đang dần lên đèn, nhưng vẫn đủ riêng tư để cuộc trò chuyện không bị quấy rầy. Mùi cà phê rang xay thơm nồng quẩn quanh trong không khí, hòa quyện với mùi sách cũ đặc trưng, tạo nên một bản giao hưởng của những giác quan. Thỉnh thoảng, thoảng hương hoa lài dịu nhẹ từ một bình hoa nhỏ đặt trên quầy bar lại len lỏi đến, khiến lòng người thêm thư thái. Nhạc jazz nhẹ nhàng, du dương như một dòng suối êm đềm, xoa dịu mọi căng thẳng. Kính Niên ngồi xuống, chỉnh lại vạt áo vest đen vốn đã rất chỉn chu của mình. Anh đưa tay xoa nhẹ thái dương, trong lòng không khỏi cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ. Kể từ ngày phát hiện ra những bí mật nho nhỏ về Hạ Vãn An, thế giới nội tâm của anh như được mở ra một cánh cửa mới. Anh muốn tìm hiểu cô, không phải chỉ là người vợ anh yêu thương, mà còn là một con người với tất cả những lớp lang quá khứ, những đam mê bị chôn giấu.
Thời gian trôi qua chậm rãi theo từng nốt nhạc. Kính Niên nhấp một ngụm trà nóng mà anh vừa gọi, vị chát nhẹ và hương thơm của trà giúp anh tập trung hơn. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, hoàng hôn đang dần buông xuống, nhuộm hồng cả một góc trời. Anh tự hỏi, liệu Hạ Vãn An có thích những nơi yên tĩnh như thế này không? Có lẽ có, bởi cô luôn tìm kiếm sự bình yên, dù là trong giấc ngủ hay trong những khoảnh khắc trầm tư hiếm hoi. Đây là một nơi mà cô có thể ẩn mình, tránh xa mọi ánh mắt phán xét, mọi sự ồn ào của thế giới bên ngoài.
Khi Hạ Thanh Sơn xuất hiện, Kính Niên đã ngồi đó được gần mười lăm phút. Ông lão dáng người thư sinh, mái tóc bạc nhiều nhưng vẫn giữ được vẻ phong độ, bước vào với một nụ cười hiền hậu. Đôi kính lão gác trên sống mũi ông, phản chiếu ánh đèn vàng ấm áp của quán. Ông hơi ngạc nhiên khi thấy Kính Niên đã chờ sẵn.
“Kính Niên, con lại muốn gặp ta? Có chuyện gì gấp sao?” Hạ Thanh Sơn hỏi, giọng nói ấm áp mang theo sự quan tâm. Ông kéo ghế ngồi đối diện Kính Niên, ánh mắt ông nhìn anh đầy vẻ tò mò. Ông biết Kính Niên là một người bận rộn, không lý nào lại hẹn ông gặp riêng hai lần liên tiếp nếu không có điều gì quan trọng.
Kính Niên nở một nụ cười nhẹ, có chút ngượng ngùng nhưng cũng đầy chân thành. “Không gấp, bố ạ. Chỉ là... con muốn hỏi thêm về Vãn An. Về những điều cô ấy thích, những điều mà con chưa từng biết.” Anh ngừng một chút, ánh mắt lấp lánh sự thành khẩn. “Con biết bố là người hiểu Vãn An nhất. Có lẽ con... đã bỏ lỡ quá nhiều điều về cô ấy.”
Hạ Thanh Sơn nhìn Kính Niên, trong đôi mắt ông ánh lên một sự thấu hiểu. Ông đã từng lo lắng cho con gái mình khi gả vào một gia đình bề thế như họ Hàn, sợ rằng Vãn An sẽ không hòa nhập được. Nhưng chứng kiến sự kiên nhẫn, sự quan tâm ngày càng sâu sắc của Kính Niên dành cho Vãn An, ông cảm thấy lòng mình ấm áp. Ông gật đầu, ra hiệu cho Kính Niên cứ nói tiếp.
“Con chỉ muốn... hiểu rõ hơn về thế giới của cô ấy,” Kính Niên nói, giọng anh trầm ấm nhưng đầy quyết tâm. “Bố từng nói Vãn An có một quá khứ đau buồn, và cô ấy đã từng là một người rất khác. Con đã thấy Mẹ Hàn tìm thấy một bức ảnh cũ của Vãn An, cô bé trong ảnh rạng rỡ và tràn đầy sức sống. Con... con muốn biết, điều gì đã khiến một cô bé như vậy thay đổi? Và cô ấy đã từng có những đam mê gì mà bây giờ lại cất giấu đi?” Kính Niên gọi thêm hai tách cà phê, ánh mắt anh đầy thành khẩn, như thể đang tìm kiếm một chìa khóa mở ra cánh cửa vào tâm hồn vợ mình. Anh muốn biết mọi thứ, mọi ngóc ngách nhỏ nhất trong trái tim Hạ Vãn An, để anh có thể bảo vệ và yêu thương cô một cách trọn vẹn nhất.
***
Hạ Thanh Sơn nhấp một ngụm cà phê nóng, hương thơm dịu nhẹ lan tỏa trong vòm họng. Ông nhìn Kính Niên, khóe môi khẽ cong lên thành một nụ cười hiền từ. Ánh mắt ông xa xăm, như đang lướt qua những thước phim ký ức về cô con gái bé bỏng của mình. Bên ngoài cửa sổ, hoàng hôn đã hoàn toàn buông xuống, nhường chỗ cho màn đêm với những ánh đèn đường bắt đầu thắp sáng, tạo nên một khung cảnh huyền ảo. Nhạc jazz vẫn nhẹ nhàng du dương, tiếng lật sách sột soạt từ phía kệ sách vang lên đều đều, làm nền cho câu chuyện sắp được kể.
“Vãn An của bố… con bé có một năng khiếu đặc biệt với màu sắc, Kính Niên ạ,” Hạ Thanh Sơn bắt đầu, giọng ông đầy hoài niệm. “Từ khi còn rất nhỏ, con bé đã không giống những đứa trẻ khác. Trong khi bạn bè chạy nhảy ồn ào ngoài sân, Vãn An lại thích ngồi một mình bên cửa sổ, ngắm nhìn những bông hoa trong vườn, hay những đám mây trôi lững lờ trên bầu trời. Nó có thể ngồi hàng giờ, chỉ để quan sát một chiếc lá đổi màu, hay một cánh bướm chao lượn. Rồi nó sẽ chạy vào phòng, lôi giấy bút ra và bắt đầu vẽ. Những nét cọ ban đầu còn vụng về, nhưng đã ẩn chứa một sự tinh tế lạ lùng trong cách phối màu, cách cảm nhận ánh sáng.”
Kính Niên lắng nghe từng lời, đôi mắt anh không rời khỏi Hạ Thanh Sơn, như thể sợ bỏ lỡ bất kỳ chi tiết nào. Anh cố gắng hình dung ra một Hạ Vãn An bé nhỏ, say sưa bên giá vẽ, đôi mắt to tròn lấp lánh niềm đam mê. Hình ảnh đó đối lập hoàn toàn với Hạ Vãn An hiện tại, người thường xuyên vùi mình vào giấc ngủ, với vẻ mặt bình yên nhưng đôi khi lại ẩn chứa một nỗi buồn khó tả.
“Con bé vẽ nhiều lắm,” Hạ Thanh Sơn tiếp tục, giọng ông chùng xuống một chút. “Vẽ những khu vườn đầy hoa, những con đường làng quanh co, những ngôi nhà nhỏ với mái ngói đỏ tươi. Nhưng đặc biệt nhất, con bé có một tình yêu lớn với hoa oải hương. Nó từng vẽ một bức tranh về cánh đồng hoa oải hương… đẹp đến nỗi tôi cứ ngỡ bước vào đó được. Mùi hương tưởng chừng như có thể thoát ra từ bức tranh, và sắc tím thì sống động đến lạ thường. Đó là bức tranh duy nhất nó chịu để tôi treo trong nhà, ngay phòng khách, như một viên ngọc quý. Bức tranh đó… nó mang theo tất cả sự hồn nhiên, trong trẻo và cả giấc mơ của con bé.”
Nghe đến “hoa oải hương”, Kính Niên khẽ giật mình. Một dòng suy nghĩ nhanh chóng lướt qua tâm trí anh. *Oải hương… thì ra cô ấy thích oải hương đến vậy. Chẳng trách mình thấy quen thuộc khi vô tình thấy những họa tiết đó trong đồ dùng của cô ấy.* Anh nhớ lại chiếc khăn quàng cổ màu tím nhạt, cuốn sổ tay nhỏ có in hình hoa oải hương mà anh từng thấy Vãn An vô tình để trên bàn, hay thậm chí là cả mùi hương dịu nhẹ mà cô hay dùng. Những chi tiết nhỏ nhặt mà trước đây anh chỉ thoáng qua, giờ đây lại trở nên có ý nghĩa lạ thường. Chúng không chỉ là sở thích ngẫu nhiên, mà là những mảnh ghép từ thế giới nội tâm của cô, những dấu vết còn sót lại của một niềm đam mê đã bị che giấu.
Kính Niên khẽ gật đầu, đưa tay vào túi áo, lấy ra một cuốn sổ tay nhỏ được bọc da màu xanh rêu. Đó chính là “Sổ Tay Ghi Chép ‘Khoảnh Khắc Của Chúng Ta’” mà anh vẫn luôn mang theo bên mình. Anh mở cuốn sổ, cầm cây bút máy, cẩn thận ghi lại những chi tiết quan trọng mà Hạ Thanh Sơn vừa kể: “Hội họa, màu sắc tinh tế, hoa oải hương, bức tranh cánh đồng oải hương.” Nét chữ của anh đều đặn, cẩn trọng, như thể mỗi từ ngữ đều là một viên gạch quý, xây dựng nên bức tường hiểu biết về vợ mình.
“Bức tranh đó… giờ không còn nữa,” Hạ Thanh Sơn thở dài, một thoáng buồn bã lướt qua ánh mắt ông. “Sau này… con bé đã cất giấu tất cả những tác phẩm của mình. Thậm chí có những bức còn bị nó hủy đi. Tôi đã cố gắng giữ lại một vài bức phác thảo, nhưng Vãn An không muốn ai nhìn thấy nữa.”
Kính Niên ngẩng đầu lên, ánh mắt anh đầy vẻ băn khoăn. “Tại sao lại như vậy, bố?” Anh hỏi, giọng nói trầm ấm chứa đựng sự thấu hiểu. Anh cảm nhận được nỗi đau ẩn chứa trong lời nói của Hạ Thanh Sơn, và anh biết rằng câu chuyện về Hạ Vãn An không chỉ dừng lại ở những niềm đam mê trong sáng. Chắc chắn có điều gì đó đã xảy ra, một biến cố nào đó đã khiến cô bé Vãn An hồn nhiên ngày nào phải từ bỏ thế giới màu sắc của mình. Anh muốn biết, muốn hiểu, để có thể chữa lành những vết thương mà cô đang mang trong lòng.
Hạ Thanh Sơn chỉ khẽ lắc đầu, ánh mắt ông nhìn Kính Niên như muốn nói rằng câu chuyện còn dài, và không phải mọi thứ đều có thể kể ra một cách dễ dàng. Ông nhấp thêm một ngụm cà phê, dường như đang sắp xếp lại những mảnh ký ức. Kính Niên hiểu rằng anh cần phải kiên nhẫn. Sự kiên nhẫn luôn là chìa khóa để anh mở cánh cửa đến trái tim Hạ Vãn An, và có lẽ, cũng là chìa khóa để anh khám phá những bí mật trong quá khứ của cô. Anh siết nhẹ cuốn sổ trong tay, cảm nhận được sự ấm áp từ nó, như thể đó là cầu nối giữa anh và thế giới của Vãn An.
***
Không gian quán cà phê càng lúc càng chìm sâu vào sự tĩnh mịch của đêm. Ngoài kia, ánh đèn đường đã thay thế hoàn toàn ánh hoàng hôn, tô điểm cho con phố bằng những vệt sáng vàng cam lãng mạn. Tiếng nhạc jazz vẫn đều đặn rót vào tai, nhưng giờ đây nó dường như mang một chút gì đó trầm buồn, sâu lắng hơn, như thể đồng cảm với những câu chuyện đang được kể. Mùi cà phê rang xay vẫn thơm nồng, nhưng đã hòa quyện thêm với cái se lạnh của đêm, tạo nên một cảm giác vừa ấm cúng vừa man mác. Kính Niên cảm thấy hơi ấm từ tách cà phê trong tay, và cái chạm nhẹ vào bìa sổ tay của anh như một lời nhắc nhở về mục đích của cuộc gặp này.
Hạ Thanh S��n nhìn Kính Niên, một nụ cười nhẹ xuất hiện trên gương mặt hiền hậu của ông. “Không chỉ có hội họa, Kính Niên ạ,” ông nói, giọng điệu chuyển sang một tông khác, đầy tự hào và yêu thương. “Con bé cũng rất thích viết lách. Từ khi còn bé, Vãn An đã có một cuốn sổ nhỏ, bìa màu xanh lam cũ kỹ. Con bé coi nó như một người bạn thân thiết, luôn mang theo bên mình. Trong đó, nó ghi đầy những suy nghĩ non nớt của một đứa trẻ, những bài thơ về mây trời, về giấc mơ, về những điều kỳ diệu mà con bé nhìn thấy trong cuộc sống. Thậm chí có cả những câu chuyện nhỏ do chính nó tự tưởng tượng ra, với những nhân vật lạ lùng và những cuộc phiêu lưu đầy màu sắc.”
Kính Niên mở to mắt ngạc nhiên. *Viết lách? Thơ ca?* Anh chưa bao giờ hình dung Hạ Vãn An của anh lại có một thế giới nội tâm phong phú đến vậy. Đối với anh, cô là người vợ lười biếng, chỉ thích ngủ, thích những thứ đơn giản. Nhưng giờ đây, từng câu chuyện của Hạ Thanh Sơn đang vén màn lên một bức tranh hoàn toàn khác, một Hạ Vãn An với tâm hồn nghệ sĩ bay bổng, tràn đầy sáng tạo. Anh ghi lại vào cuốn sổ: “Viết lách, sổ tay xanh lam, thơ, truyện, mây trời, giấc mơ.” Mỗi từ ngữ là một khám phá, một mảnh ghép mới về con người vợ mình.
“Và cả âm nhạc nữa,” Hạ Thanh Sơn tiếp tục, ánh mắt ông lấp lánh niềm tự hào. “Con bé có một khả năng cảm thụ âm nhạc bẩm sinh. Ngày xưa, trong nhà có cây đàn piano cũ của mẹ nó. Tôi chưa từng dạy Vãn An chơi đàn một cách bài bản, nhưng con bé lại có thể tự học, chỉ cần nghe qua một bản nhạc một hoặc hai lần là có thể đánh lại được một đoạn nhạc đơn giản. Dù không phải là một nghệ sĩ chuyên nghiệp, nhưng những giai điệu con bé tạo ra luôn chứa đựng một sự hồn nhiên, trong trẻo và rất riêng. Giống như những bức tranh của nó, những nốt nhạc của Vãn An cũng đầy màu sắc và cảm xúc.”
Kính Niên gần như không thể tin vào tai mình. *Piano?* Anh nhớ lại một lần Mẹ Hàn từng nhắc đến việc bà mơ thấy Vãn An chơi piano, một giấc mơ mà bà cho là kỳ lạ và không thực tế. Nhưng giờ đây, những lời của Hạ Thanh Sơn đã biến giấc mơ đó thành hiện thực, thành một phần của quá khứ Hạ Vãn An. Anh cảm thấy một sự kết nối sâu sắc hơn với cô, hiểu rằng ‘sự lười biếng’ hiện tại của cô có lẽ là một lớp vỏ bọc quá dày cho một tâm hồn quá nhạy cảm và phong phú. Kính Niên lại ghi thêm vào sổ: “Âm nhạc, piano, tự học, cảm thụ bẩm sinh.”
Anh khẽ nhấp một ngụm cà phê đã nguội bớt, vị đắng nhẹ nhàng lan tỏa trong miệng. Anh đặt tách cà phê xuống, ánh mắt nhìn thẳng vào Hạ Thanh Sơn, câu hỏi đã nung nấu trong lòng anh từ lâu cuối cùng cũng bật ra. “Vậy tại sao bây giờ cô ấy không còn thể hiện những điều đó nữa, bố?” Giọng anh trầm ấm, mang theo một nỗi băn khoăn sâu sắc. “Một người có nhiều tài năng và niềm đam mê đến vậy, tại sao lại chọn cách che giấu tất cả, và chỉ muốn... ngủ?”
Hạ Thanh Sơn thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu. Ông đưa tay xoa xoa vầng trán đã in hằn những nếp nhăn của thời gian. Đôi mắt ông nhìn xa xăm, như đang nhìn về một miền ký ức đau buồn. “Cuộc sống… đôi khi có những điều khiến người ta muốn cất giấu đi những phần đẹp nhất của mình, để tự bảo vệ, Kính Niên ạ.” Ông dừng lại một chút, như để tìm kiếm những từ ngữ thích hợp. “Vãn An… con bé chỉ muốn bình yên thôi. Nó sợ sự chú ý, sợ phải thay đổi. Những tài năng ấy, những đam mê ấy, đối với con bé, đôi khi lại là gánh nặng, là những thứ thu hút sự chú ý mà nó không muốn. Nó đã từng trải qua một biến cố lớn, khiến nó mất niềm tin vào thế giới bên ngoài, mất đi sự hồn nhiên và niềm vui vốn có. Và rồi, con bé chọn cách lùi sâu vào thế giới của riêng mình, nơi mà giấc ngủ là tấm khiên vững chắc nhất, che chắn nó khỏi mọi tổn thương.”
Kính Niên nhấp một ngụm cà phê, ánh mắt anh đăm chiêu suy nghĩ. Anh cảm nhận được sự phức tạp và nỗi sợ thầm kín trong tâm hồn vợ. ‘Sự lười biếng’ của Hạ Vãn An không phải là thờ ơ, không phải là vô tâm, mà là một cách cô bảo vệ thế giới nội tâm mong manh của mình. Nó là một bức tường thành mà cô dựng lên để tránh xa những ánh mắt phán xét, những kỳ vọng không tên, và cả những nỗi đau từ quá khứ. Anh nhìn những dòng chữ trong cuốn sổ tay, những từ ngữ về hoa oải hương, về những bức tranh, những bài thơ, những giai điệu piano. Tất cả giờ đây không chỉ là thông tin, mà là những chìa khóa dẫn lối anh vào thế giới của Hạ Vãn An, nơi anh hy vọng có thể cùng cô chữa lành những vết thương và khơi dậy lại những niềm đam mê đã ngủ quên.
Hạ Thanh Sơn đặt tách cà phê xuống, nhìn Kính Niên với ánh mắt đầy tin tưởng. “Tôi tin con sẽ hiểu con bé, Kính Niên. Và tôi cũng tin rằng con bé sẽ tìm lại được niềm vui của mình, nếu có một người đủ kiên nhẫn để đợi chờ, và đủ yêu thương để chấp nhận tất cả những gì thuộc về nó, cả những phần rạng rỡ nhất và những góc khuất sâu thẳm nhất.”
Kính Niên gật đầu, trong lòng anh dâng lên một cảm giác ấm áp lẫn quyết tâm. Anh biết con đường phía trước sẽ không dễ dàng, nhưng anh sẵn lòng. Anh sẽ không gây áp lực cho cô, mà sẽ nhẹ nhàng, tinh tế, từng chút một giúp cô tìm lại chính mình. Anh khẽ khép cuốn sổ tay lại, ánh mắt anh nhìn ra màn đêm thăm thẳm. Trong đó, không còn là sự tò mò đơn thuần, mà là tình yêu thương sâu sắc và một lời hứa thầm lặng. Anh sẽ tìm ra cách để đưa Hạ Vãn An trở về với thế giới màu sắc và âm nhạc mà cô đã từng yêu, để cô không còn phải ẩn mình trong giấc ngủ nữa, mà có thể sống trọn vẹn với tất cả những gì cô là. Đêm đã xuống sâu, không khí se lạnh bao trùm lấy quán cà phê, nhưng trong lòng Kính Niên, một ngọn lửa ấm áp của hy vọng và tình yêu đang bùng cháy mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.