Chỉ muốn sống bên cạnh anh - Chương 156: Những Nét Vẽ Từ Quá Khứ: Bằng Chứng Của Thiên Tài Ẩn Giấu
Đêm đã xuống sâu, không khí se lạnh bao trùm lấy quán cà phê, nhưng trong lòng Kính Niên, một ngọn lửa ấm áp của hy vọng và tình yêu đang bùng cháy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Anh biết mình không thể cứ thế mà để mọi chuyện trôi qua. Những lời của Hạ Thanh Sơn, những thông tin về tài năng ẩn giấu của Hạ Vãn An, đã khơi dậy trong anh một khao khát mãnh liệt muốn hiểu sâu sắc hơn về người phụ nữ anh yêu. Anh muốn thấy những bằng chứng cụ thể, những nét cọ, những nét chữ, những nốt nhạc mà vợ anh đã từng tạo ra. Điều đó không chỉ là sự tò mò, mà còn là bước đầu tiên để anh thực sự chạm vào thế giới nội tâm của cô, nơi mà anh tin rằng những vết thương vẫn còn âm ỉ.
Sau khi rời quán cà phê, Kính Niên không về nhà ngay. Anh lái xe chầm chậm qua những con phố đã vắng người, đầu óc quay cuồng với những suy nghĩ. Anh nhớ lại từng lời Hạ Thanh Sơn đã nói, từng gợi ý về một Hạ Vãn An tài hoa, nhạy cảm mà anh chưa từng biết đến. Anh cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ, một sự cấp thiết muốn tìm hiểu sâu hơn. Anh nhìn đồng hồ, đã quá nửa đêm. Dù biết là hơi muộn, nhưng anh không thể chờ đợi. Anh cần phải gặp lại Hạ Thanh Sơn, càng sớm càng tốt.
Sáng hôm sau, ngay sau khi tiễn Hạ Vãn An đi làm (hay đúng hơn là tiễn cô đi… ngủ thêm một giấc trên chiếc ghế sofa văn phòng), Kính Niên đã gọi điện cho Hạ Thanh Sơn. Giọng anh trầm ấm, mang theo sự chân thành: “Bố à, con có thể ghé qua nhà bố tối nay được không? Con… con muốn tìm hiểu thêm về An An.” Hạ Thanh Sơn im lặng một lúc ở đầu dây bên kia, rồi ông khẽ thở dài, trong giọng nói pha lẫn chút hoài niệm: “Được thôi, Kính Niên. Tối nay con cứ đến. Chúng ta sẽ nói chuyện.”
***
Tối đó, sau khi mọi công việc ở công ty đã được giải quyết ổn thỏa, Hàn Kính Niên lái xe đến nhà Hạ Thanh Sơn. Trời đã chớm đông, không khí ngoài trời se lạnh, một cơn gió nhẹ lùa qua những tán cây, mang theo hơi ẩm của đất và mùi hương đặc trưng của mùa lá rụng. Anh dừng xe trước cổng, hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự tĩnh lặng bao trùm khu phố. Ngôi nhà của Hạ Thanh Sơn nép mình trong một con hẻm nhỏ, khuất sau những hàng cây cổ thụ. Ánh đèn vàng ấm áp hắt ra từ cửa sổ, tạo nên một cảm giác bình yên đến lạ.
Anh bước vào, tiếng chuông cửa ngân vang một giai điệu nhẹ nhàng. Hạ Thanh Sơn mở cửa, trên môi nở một nụ cười hiền hậu. Ông vẫn giữ nguyên vẻ phong độ của một người trí thức, dù mái tóc đã điểm bạc nhiều và trên sống mũi là chiếc kính lão quen thuộc. "Chào con, Kính Niên. Con vào đi, bên ngoài lạnh lắm." Giọng ông trầm ấm, nhẹ nhàng như gió thu, xua tan đi chút ngần ngại còn vương vấn trong lòng Kính Niên.
Kính Niên bước vào nhà, cảm nhận ngay sự ấm cúng và quen thuộc. Mùi trà mạn thoang thoảng quyện với hương gỗ cũ và mùi sách báo, tạo nên một không gian đặc trưng của một người yêu thích sự tĩnh lặng. Phòng khách được bày trí đơn giản nhưng tinh tế, với những giá sách cao ngất chứa đầy sách, một bộ sofa cũ kỹ nhưng sạch sẽ, và một chiếc đồng hồ quả lắc kêu tích tắc đều đặn, như đếm từng nhịp thời gian trôi. Anh ngồi xuống ghế sofa, cảm thấy toàn thân thả lỏng hơn một chút. Hạ Thanh Sơn rót cho anh một tách trà nóng, hương thơm bay lên ngào ngạt, làm dịu đi cái lạnh còn vương trên đầu ngón tay.
"Con dùng trà đi, trà Long Tỉnh này giúp ấm người và thư giãn đầu óc rất tốt." Hạ Thanh Sơn đặt tách trà xuống bàn nhỏ trước mặt Kính Niên, rồi ông cũng ngồi xuống chiếc ghế đối diện, ánh mắt nhìn Kính Niên đầy thấu hiểu. "Hôm qua con có vẻ rất suy tư về An An."
Kính Niên khẽ nâng tách trà lên, nhấp một ngụm. Vị trà chát nhẹ, hậu ngọt, lan tỏa trong khoang miệng. Anh đặt tách trà xuống, ánh mắt kiên định nhìn Hạ Thanh Sơn. "Vâng, bố ạ. Con không thể ngừng nghĩ về những gì bố đã kể. Về một An An mà con chưa từng biết đến. Một An An tài năng, giàu cảm xúc, chứ không chỉ là một cô gái chỉ muốn ngủ." Anh dừng lại một chút, tìm kiếm từ ngữ. "Con cảm thấy... một chút hối hận. Hối hận vì đã không tìm hiểu sâu hơn về cô ấy sớm hơn. Con cứ nghĩ sự lười biếng của cô ấy là một phần tính cách, nhưng giờ con hiểu rằng đó có thể là một lớp vỏ bọc, một cách tự vệ."
Hạ Thanh Sơn gật đầu, khuôn mặt ông trầm ngâm. "Con bé... nó luôn phức tạp hơn những gì người ngoài nhìn thấy. Luôn có một thế giới riêng mà nó cất giấu rất kỹ. Thật may mắn là con đã nhận ra điều đó, Kính Niên." Ông nhấp một ngụm trà, rồi đặt tách xuống. "Chắc cháu cũng đã nghe con bé nhắc đến sở thích của nó rồi... nhưng cháu có muốn nhìn thấy nó đã từng như thế nào không?"
Câu hỏi của Hạ Thanh Sơn như một luồng điện chạy qua Kính Niên. Anh biết ông đang nói đến điều gì. Đây chính là mục đích anh đến đây. Anh không nói nên lời, chỉ gật đầu thật mạnh, ánh mắt đầy mong chờ và khao khát. Anh không hề nhận ra mình đã nghiêng người về phía trước, cả cơ thể như bị hút vào những lời nói của Hạ Thanh Sơn. Sự chân thành và mong muốn được tìm hiểu của anh đã được thể hiện rõ ràng qua từng cử chỉ, từng ánh mắt. Anh muốn thấy, muốn chạm vào, muốn cảm nhận những gì Hạ Vãn An đã từng là, để anh có thể hiểu cô trọn vẹn hơn. Không gian phòng khách tĩnh lặng, chỉ có tiếng đồng hồ tích tắc và tiếng lá xào xạc ngoài cửa sổ. Ánh đèn vàng ấm áp hắt lên khuôn mặt Kính Niên, chiếu rõ sự háo hức và một chút lo lắng ẩn sâu trong đôi mắt anh. Anh đặt cốc trà xuống bàn, tiếng sứ chạm nhẹ vào mặt gỗ tạo ra một âm thanh nhỏ bé nhưng rõ ràng trong sự tĩnh mịch. Hạ Thanh Sơn nhìn anh, trên môi nở một nụ cười bao dung. Ông đứng dậy, từ tốn đi về phía một chiếc tủ gỗ cũ kỹ ở góc phòng. Đó là một chiếc tủ lớn, được chạm khắc tinh xảo với những họa tiết cổ điển, đã ngả màu thời gian. Mùi gỗ sồi lâu năm thoang thoảng trong không khí, mang theo một chút hoài niệm.
***
Đêm đã về khuya, không khí ngoài trời trở nên lạnh giá hơn, gió bắt đầu thổi mạnh hơn, lùa qua khe cửa sổ tạo ra những tiếng rít khe khẽ. Trong căn phòng khách ấm cúng của Hạ Thanh Sơn, sự mong chờ của Kính Niên như đang nén lại, tạo thành một bầu không khí căng thẳng nhưng đầy thiêng liêng. Hạ Thanh Sơn chậm rãi bước đến chiếc tủ gỗ, ông khẽ vuốt ve bề mặt nhẵn bóng của nó, như đang chạm vào một phần ký ức trân quý. Tiếng gỗ kêu kẽo kẹt nhẹ nhàng khi ông mở cánh tủ, để lộ một không gian tối tăm bên trong. Kính Niên nín thở, ánh mắt dán chặt vào từng cử động của ông.
Từ bên trong chiếc tủ, Hạ Thanh Sơn cẩn thận lấy ra một chiếc hộp gỗ đã cũ. Chiếc hộp không lớn lắm, cỡ bằng một chiếc hộp đựng giày, nhưng lại mang một vẻ ngoài cổ kính và đầy bí ẩn. Bề mặt hộp được làm từ loại gỗ tối màu, có lẽ là gỗ mun, đã bị thời gian làm cho bóng lên ở những chỗ thường xuyên được chạm vào. Một lớp bụi thời gian mỏng phủ trên nắp hộp, như một tấm màn che giấu những bí mật bên trong. Chiếc khóa bằng đồng cũ kỹ đã ngả màu xanh rêu, nhưng vẫn còn nguyên vẹn, gợi cảm giác về một vật phẩm được bảo quản cẩn thận qua nhiều năm tháng.
Hạ Thanh Sơn đặt chiếc hộp lên bàn trà, ngay giữa hai người. Tiếng gỗ va chạm nhẹ vào mặt bàn, tạo ra một âm thanh trầm đục. Ông ngồi xuống, ánh mắt ông dừng lại trên chiếc hộp một lúc, như đang chìm đắm trong dòng hồi ức. Kính Niên nghiêng người về phía trước, ánh mắt dán chặt vào chiếc hộp, trái tim anh đập nhẹ nhàng trong lồng ngực. Anh cảm nhận được một sự thiêng liêng, một sự mong chờ lớn lao. Anh biết rằng, bên trong chiếc hộp cũ kỹ này, có lẽ là chìa khóa để mở ra một phần thế giới của Hạ Vãn An mà anh chưa từng được phép chạm tới.
Hạ Thanh Sơn đưa tay tháo chiếc khóa bằng đồng, tiếng kim loại cọ vào nhau khe khẽ vang lên trong không gian tĩnh mịch. Ông từ tốn mở nắp hộp. Một mùi hương đặc trưng, hỗn hợp giữa mùi giấy cũ, mực vẽ đã phai và mùi gỗ sồi thoang thoảng xộc lên mũi Kính Niên. Đó là mùi của thời gian, của những ký ức được cất giữ cẩn thận. Bên trong chiếc hộp, không phải là kho báu lấp lánh, mà là chồng chồng lớp lớp những bức vẽ, những tờ giấy phác thảo đã ngả màu vàng úa, và cả những cuốn sổ tay ghi chép đã sờn cũ ở góc. Chúng được xếp ngay ngắn, phẳng phiu, cho thấy sự nâng niu của người chủ.
Hạ Thanh Sơn khẽ thở dài, một tiếng thở dài trầm lắng chứa đựng nhiều cảm xúc lẫn lộn – có sự hoài niệm, có sự tự hào, và có cả chút tiếc nuối. Ông đưa tay nhẹ nhàng chạm vào những bức vẽ, như chạm vào những mảnh ghép của quá khứ. "Đây là thế giới của An An khi nó còn nhỏ... một thế giới mà không nhiều người được thấy." Giọng ông thì thầm, như không muốn phá vỡ sự yên tĩnh và thiêng liêng của khoảnh khắc đó. "Nó đã từng sống trong thế giới này, Kính Niên ạ. Một thế giới đầy màu sắc, đầy tưởng tượng và đầy cảm xúc."
Kính Niên không nói gì, anh chỉ nuốt khan, ánh mắt anh không rời khỏi chiếc hộp. Anh cảm nhận được sự rung động trong giọng nói của Hạ Thanh Sơn, và điều đó càng khiến anh thêm tin tưởng vào những gì sắp được hé lộ. Anh biết rằng, đây không chỉ là những bức tranh cũ, mà là những mảnh hồn, những phần ký ức của người vợ anh yêu, đang chờ đợi được anh khám phá. Hạ Thanh Sơn nhìn Kính Niên, ánh mắt ông thoáng hiện lên một tia buồn bã, nhưng rồi lại nhanh chóng được thay thế bằng sự tin tưởng. Ông đưa tay lấy ra bức vẽ đầu tiên. Đó là một bức tranh phong cảnh rực rỡ, vẽ một cánh đồng hoa dại dưới ánh nắng mặt trời. Màu sắc tươi tắn, đường nét hồn nhiên nhưng đã thể hiện một sự cảm thụ đặc biệt về ánh sáng và bố cục. Ông nhẹ nhàng đặt bức tranh vào tay Kính Niên. Kính Niên đón lấy, cảm nhận sự mềm mại và hơi sần của giấy vẽ cũ, và một cảm giác choáng ngợp ập đến. Anh biết, hành trình khám phá thế giới của Hạ Vãn An, giờ đây, mới thực sự bắt đầu.
***
Kính Niên cầm bức vẽ đầu tiên trên tay, anh gần như nín thở. Bức tranh phong cảnh rực rỡ, với những đóa hoa dại đủ màu sắc vươn mình dưới bầu trời xanh ngắt, không chỉ đơn thuần là một bức vẽ của trẻ con. Nó toát lên một sự hồn nhiên nhưng lại có chiều sâu, một sự cảm thụ ánh sáng và màu sắc mà không phải đứa trẻ nào cũng có được. Những nét cọ tuy còn ngây thơ nhưng đã thể hiện một sự nhạy cảm đặc biệt, một năng khiếu bẩm sinh khó lòng chối cãi. Anh lật giở từng bức, tay anh run nhẹ. Từ những nét phác thảo ngây thơ của một cô bé 5-6 tuổi, vẽ những con vật ngộ nghĩnh, những ngôi nhà đơn giản, đến những bức tranh phức tạp hơn, những cảnh vật thiên nhiên sống động như thật.
Hạ Thanh Sơn ngồi đối diện, ánh mắt ông dõi theo từng cử động của Kính Niên, trên môi nở một nụ cười hoài niệm. Ông bắt đầu kể, giọng nói trầm ấm, đôi khi ngắt quãng vì những dòng ký ức ��a về. "Con bé rất yêu vẽ. Từ khi còn rất nhỏ, nó đã có thể ngồi hàng giờ đồng hồ, quên ăn quên ngủ chỉ để hoàn thành một bức tranh. Mỗi nét cọ đều là tâm hồn của nó. Nhìn xem, bức này vẽ năm nó bảy tuổi, đó là lần đầu tiên nó đến biển. Con bé đã bị mê hoặc bởi màu xanh của đại dương, bởi những con sóng bạc đầu. Nó đã dành cả một tuần để vẽ bức tranh này, từ sáng sớm cho đến khi mặt trời lặn."
Kính Niên nâng niu bức tranh vẽ cảnh biển lên. Từng con sóng nhỏ cuộn mình vào bờ cát, phản chiếu ánh nắng lấp lánh. Bầu trời trong xanh, những đám mây trắng bồng bềnh. Anh có thể cảm nhận được sự bình yên, sự rộng lớn mà Vãn An đã cảm nhận khi đó. Tài năng của cô không chỉ nằm ở kỹ thuật, mà còn ở khả năng truyền tải cảm xúc, biến những cảnh vật vô tri thành một tác phẩm có hồn.
Anh tiếp tục lật giở, mỗi bức tranh lại là một mảnh ghép mới về Hạ Vãn An. Có những bức chân dung, dù chỉ là những nét phác thảo đơn giản bằng bút chì, nhưng lại lột tả được thần thái của nhân vật một cách đáng kinh ngạc. Một cô bé với đôi mắt to tròn, một người đàn ông khắc khổ với nếp nhăn trên trán, một bà cụ hiền từ với nụ cười ấm áp. Anh nhận ra, Hạ Vãn An không chỉ vẽ những gì cô thấy, mà còn vẽ những gì cô cảm nhận.
"Thật không thể tin được... An An có thể vẽ đẹp đến thế này sao?" Kính Niên thốt lên, giọng anh khàn đặc vì sự kinh ngạc. Anh nhìn sang Hạ Thanh Sơn, trong mắt đầy rẫy câu hỏi và sự ngưỡng mộ. Anh không thể ngờ rằng người vợ lười biếng, chỉ thích cuộn mình trong chăn ngủ kia, lại từng là một họa sĩ tài năng đến vậy. Sự tương phản quá lớn khiến anh cảm thấy nghẹt thở, một cảm giác vừa kinh ngạc, vừa xót xa.
Hạ Thanh Sơn khẽ gật đầu, ánh mắt ông đong đầy yêu thương khi nhìn những bức vẽ của con gái. "Vẽ là một phần không thể thiếu của nó, Kính Niên. Nhưng không chỉ có vẽ, con bé còn có một trí tưởng tượng phong phú. Có những lúc nó còn thử viết cả truyện ngắn, thơ nữa. Những câu chuyện của nó luôn đầy màu sắc, đôi khi có chút mơ mộng, đôi khi lại sâu sắc một cách bất ngờ. Nó thường tự tạo ra những thế giới riêng, nơi mà mọi thứ đều có thể xảy ra."
Kính Niên khẽ vuốt ve một cuốn sổ tay nhỏ màu xanh đã ố vàng. Bên trong là những trang giấy chằng chịt chữ viết tay, những câu thơ ngắn, những đoạn văn xuôi miêu tả cảnh vật hoặc cảm xúc. Anh đọc lướt qua vài dòng, ngôn ngữ trong trẻo, giàu hình ảnh, thể hiện một tâm hồn tinh tế và lãng mạn. Anh cảm thấy một nỗi buồn dâng lên trong lòng. Tại sao một người với tâm hồn phong phú đến vậy lại chọn cách che giấu tất cả? Tại sao cô lại tự nhốt mình trong cái vỏ bọc của sự lười biếng, để những tài năng này chìm vào quên lãng?
Anh lật đến một bức tranh đặc biệt. Đó là bức vẽ một cô gái đang ngủ say dưới gốc cây hoa oải hương, với những bông hoa tím biếc nở rộ xung quanh. Nét mặt cô gái bình yên đến lạ, một nụ cười mỉm nhẹ nhàng trên môi, như đang chìm đắm trong một giấc mơ đẹp. Từng chi tiết nhỏ được khắc họa tỉ mỉ, từ những cánh hoa oải hương mong manh đến những sợi tóc mềm mại của cô gái. Kính Niên cảm thấy một sự thân thuộc kỳ lạ. Anh đã từng nhìn thấy Hạ Vãn An ngủ như thế, bình yên và say sưa. Bức tranh này không chỉ đẹp, nó còn chứa đựng một thông điệp, một khao khát về sự bình yên, về giấc ngủ như một chốn trú ẩn.
Kính Niên nhẹ nhàng vuốt ve bức tranh, anh cảm nhận được sự mềm mại của giấy vẽ dưới đầu ngón tay. "Vậy tại sao... tại sao bây giờ cô ấy lại không...?" Giọng anh ngập ngừng, câu hỏi như mắc kẹt lại trong cổ họng. Anh không muốn nói ra từ "vẽ" hay "sáng tác", sợ rằng điều đó sẽ chạm đến một vết thương nào đó. Anh chỉ muốn hiểu, muốn biết lý do đằng sau sự thay đổi đáng kinh ngạc này.
Hạ Thanh Sơn thở dài, ánh mắt ông thoáng buồn, như đang nhìn về một miền ký ức xa xăm, đau đớn. "Chuyện đó... không phải một sớm một chiều có thể nói rõ được, Kính Niên. Nó là cả một quá trình, một biến cố lớn đã xảy ra trong cuộc đời con bé. Một biến cố mà nó đã phải trả giá bằng niềm tin, bằng sự hồn nhiên và bằng cả những đam mê này." Ông dừng lại một chút, như đang cân nhắc từng lời nói. "Nhưng cháu nhìn xem, đó là một phần không thể thiếu của con bé. Những tài năng này, những cảm xúc này, nó vẫn còn đó, chỉ là đang ngủ quên thôi. Giống như bông hoa oải hương trong bức tranh kia, dù có trải qua bão giông, nó vẫn sẽ chờ đợi một ngày được nở rộ trở lại."
Kính Niên nhìn bức tranh, rồi nhìn sang Hạ Thanh Sơn. Anh hiểu rằng ông đang ám chỉ điều gì đó rất sâu sắc, rất đau lòng mà ông chưa thể tiết lộ. Anh cảm thấy một nỗi xót xa dâng lên trong lòng. Anh chưa bao giờ nghĩ rằng "sự lười biếng" của vợ mình lại là kết quả của một biến cố lớn đến vậy. Nó không phải là một khuyết điểm, mà là một cơ chế tự vệ, một vết thương chưa lành. Anh tự hỏi, liệu anh có thể là người chữa lành vết thương đó, có thể là người giúp cô gái ngủ dưới gốc hoa oải hương kia thức giấc và tìm lại những đam mê đã ngủ quên?
Kính Niên khẽ khép lại cuốn sổ tay, đặt nó trở lại chiếc hộp một cách cẩn thận. Anh nhìn những bức vẽ, những dòng chữ, và cảm nhận được một sự kết nối sâu sắc hơn bao giờ hết với Hạ Vãn An. Anh biết con đường phía trước sẽ không dễ dàng, nhưng anh sẵn lòng. Anh sẽ không ép buộc cô, không gây áp lực cho cô, mà sẽ nhẹ nhàng, tinh tế, từng chút một giúp cô tìm lại chính mình. Anh sẽ tạo ra một môi trường an toàn, nơi cô có thể bộc lộ bản thân mà không sợ hãi. Anh sẽ giúp cô nhận ra rằng, những tài năng này không phải là gánh nặng, mà là món quà quý giá.
Đêm đã về khuya, không khí tĩnh mịch bao trùm căn phòng. Trong lòng Kính Niên, một ngọn lửa hy vọng bùng cháy mạnh mẽ. Anh biết rằng, những bức tranh, những dòng thơ này không chỉ là quá khứ, mà còn là tương lai của Hạ Vãn An, một tương lai mà anh muốn cùng cô xây dựng. Anh sẽ không để cô phải ẩn mình trong giấc ngủ nữa, mà sẽ giúp cô sống trọn vẹn với tất cả những gì cô là, cả những phần rạng rỡ nhất và những góc khuất sâu thẳm nhất. Anh sẽ đưa Hạ Vãn An trở về với thế giới màu sắc và âm nhạc mà cô đã từng yêu.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.