Chỉ muốn sống bên cạnh anh - Chương 157: Bức Màn Ký Ức: Lời Hứa Hẹn Của Một Tiết Lộ
Đêm đã về khuya, không khí tĩnh mịch bao trùm căn phòng khách nhỏ của Hạ Thanh Sơn, nơi ánh đèn vàng ấm áp cố gắng xua đi cái se lạnh từ bên ngoài. Chiếc hộp gỗ cũ kỹ nằm gọn gàng trên bàn trà, như một nhân chứng thầm lặng cho những câu chuyện vừa được kể và những bí mật sắp được hé lộ. Kính Niên khẽ khép lại cuốn sổ tay, đặt nó trở lại chiếc hộp một cách cẩn thận, như thể đang niêm phong một kho báu vô giá. Nhưng những hình ảnh về một Hạ Vãn An đầy đam mê, sống động qua từng nét vẽ, từng dòng chữ, vẫn hiện rõ mồn một trong tâm trí anh, xoáy sâu vào trái tim anh một nỗi day dứt khôn nguôi.
Anh không thể tin nổi. Cô gái mà anh yêu, cô gái mà anh vẫn thường trêu chọc vì sự lười biếng đến mức "bệnh hoạn" của mình, lại từng là một thiên tài với tâm hồn nghệ sĩ phong phú đến vậy. Mỗi bức tranh, mỗi câu thơ đều phơi bày một thế giới nội tâm rực rỡ, đối lập hoàn toàn với hình ảnh Vãn An của hiện tại – người chỉ muốn vùi mình vào giấc ngủ, thoát ly khỏi mọi sự rắc rối của đời sống. Anh vuốt nhẹ lên bìa cuốn sổ, cảm nhận sự mềm mại của giấy cũ dưới đầu ngón tay. Trong lòng anh dấy lên một sự bất lực đáng yêu, pha lẫn nỗi xót xa vô hạn. Anh đã bỏ lỡ bao nhiêu điều về cô? Anh đã nhìn nhận cô sai lầm đến mức nào?
Kính Niên ngẩng đầu nhìn Hạ Thanh Sơn. Ông Hạ ngồi đối diện, lặng lẽ nhấp một ngụm trà nguội, ánh mắt đăm chiêu dõi theo từng cử chỉ của con rể. Khuôn mặt ông ẩn chứa một nỗi buồn sâu thẳm, những nếp nhăn nơi khóe mắt càng hằn rõ dưới ánh đèn. Kính Niên biết, ông Hạ đang trải qua một cuộc đấu tranh nội tâm gay gắt. Kể lại những ký ức này chắc hẳn là một sự giày vò không nhỏ đối với một người cha. Mùi trà nguội và mùi gỗ cũ của chiếc hộp hòa quyện trong không khí, mang theo một hương vị của thời gian và những câu chuyện đã ngủ yên.
Kính Niên hít một hơi thật sâu, giọng anh trầm ấm nhưng chất chứa sự kiên định. "Bố à, những bức vẽ này… Vãn An thật sự là một người khác hoàn toàn so với những gì con biết." Anh dừng lại, cố gắng tìm từ ngữ thích hợp, tránh chạm vào những vết thương vô hình. "Tại sao cô ấy lại ngừng lại? Điều gì đã khiến cô ấy che giấu tất cả những điều này, vùi lấp đi những tài năng rực rỡ đến vậy?"
Hạ Thanh Sơn đặt tách trà xuống bàn, tạo ra một tiếng động nhỏ khô khốc, vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Ông khẽ thở dài, một tiếng thở dài sâu nặng, như thể trút bỏ gánh nặng của cả một quá khứ. Đôi mắt ông nhìn Kính Niên, ẩn chứa một sự tin tưởng và một nỗi đau không thể diễn tả. Ông biết, Kính Niên đang thực sự muốn hiểu Vãn An, không phải vì tò mò, mà vì tình yêu và sự quan tâm chân thành. Điều đó khiến ông cảm thấy an ủi phần nào, nhưng cũng khiến gánh nặng trong lòng ông càng thêm trĩu nặng.
“Con bé… nó đã từng là tất cả những gì cháu thấy trong những bức vẽ này, và thậm chí còn hơn thế nữa,” Hạ Thanh Sơn khẽ nói, giọng ông khàn đi một chút. “Một cô bé với tâm hồn trong trẻo, yêu cái đẹp, yêu cuộc sống. Nó sống trọn vẹn với từng cảm xúc, từng nét cọ, từng nốt nhạc. Nó tin vào những giấc mơ, tin vào sự thuần khiết của nghệ thuật.” Ông dừng lại, ánh mắt ông nhìn xuyên qua Kính Niên, như đang nhìn về một điểm vô định trong quá khứ. “Nhưng cuộc đời… đôi khi không giống như những bức tranh.”
Kính Niên cảm nhận được sự nặng nề trong từng lời nói của ông Hạ. Anh không thúc giục, chỉ kiên nhẫn chờ đợi. Anh biết, đây là một khoảnh khắc rất đỗi riêng tư và đau đớn đối với người cha này. Tiếng đồng hồ quả lắc trên tường tích tắc đều đặn, như đếm từng giây trôi qua, từng nhịp đập của những ký ức đang trỗi dậy.
“Con biết có lẽ đó là một ký ức không vui, thậm chí là rất đau lòng,” Kính Niên tiếp lời, giọng anh nhẹ nhàng, đầy sự thấu hiểu. “Nhưng con muốn hiểu cô ấy hơn, muốn được bước vào thế giới của cô ấy, dù nó có khó khăn đến mấy. Con muốn là người có thể cùng cô ấy đối mặt với bất cứ điều gì đã xảy ra, để cô ấy không còn phải một mình gánh chịu.” Anh nói, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào Hạ Thanh Sơn, truyền tải tất cả sự chân thành và quyết tâm của mình. Anh không muốn Vãn An phải sống mãi trong cái vỏ bọc của sự lười biếng, che giấu đi con người thật rạng rỡ của mình.
Hạ Thanh Sơn từ từ đặt tách trà xuống, nhìn thẳng vào Kính Niên với ánh mắt đầy suy tư. Tay ông hơi run rẩy, những ngón tay gầy guộc miết nhẹ lên thành tách. Ông nhắm mắt lại, một nếp nhăn sâu hiện rõ trên trán, như đang đấu tranh dữ dội với chính mình, với những bóng ma của quá khứ. Trong khoảnh khắc đó, Kính Niên cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, không phải vì cái lạnh của đêm khuya, mà vì sự nặng nề của những bí mật sắp được phơi bày.
Rồi ông từ từ mở mắt ra, nhìn về phía Kính Niên. Ánh mắt ông vẫn buồn, nhưng pha lẫn một tia quyết đoán. "Có những vết sẹo không bao giờ lành hẳn, Kính Niên à. Và đôi khi, để bảo vệ một tâm hồn mong manh, người ta phải chấp nhận đánh đổi nhiều thứ... chấp nhận sống một cuộc đời khác, khác xa so với những gì mình từng mơ ước."
Kính Niên cảm thấy trái tim mình thắt lại. "Đánh đổi?" Anh lặp lại, giọng anh khẽ run lên vì lo lắng. Anh chưa bao giờ nghĩ rằng "sự lười biếng" của Vãn An lại là một sự đánh đổi, một cái giá phải trả cho một điều gì đó khủng khiếp. Nó không phải là một sở thích, không phải là một thói quen, mà là một cơ chế tự vệ, một bức tường vô hình mà cô đã xây dựng quanh mình. Anh tự hỏi, điều gì có thể đủ sức mạnh để khiến một tâm hồn nghệ sĩ phong phú như Vãn An phải từ bỏ tất cả, phải tự giam mình trong thế giới của riêng mình?
Hạ Thanh Sơn khẽ gật đầu, môi ông mím chặt. "Phải, đánh đổi. Đánh đổi cả niềm vui, cả đam mê, cả một phần của chính mình. Con bé đã chọn cách lẩn trốn, chọn cách ngủ vùi, để không phải đối mặt với nỗi đau, với sự thật phũ phàng." Ông dừng lại một chút, ánh mắt ông lướt qua những bức vẽ trên bàn, rồi lại quay về phía Kính Niên. "Từ khi mẹ nó mất... con bé đã thay đổi. Nó giống như một bông hoa đang rực rỡ bỗng chốc héo tàn vì bão giông. Nó không còn muốn vẽ, không còn muốn đàn, không còn muốn viết. Nó chỉ muốn... ngủ."
Tim Kính Niên đập mạnh một nhịp. Cái chết của mẹ Vãn An... anh biết điều đó, nhưng anh chưa bao giờ kết nối nó với "sự lười biếng" của vợ. Anh luôn nghĩ đó là một nỗi mất mát lớn, nhưng không ngờ nó lại là một vết thương sâu sắc đến mức thay đổi hoàn toàn con người Vãn An. Anh cảm thấy một nỗi xót xa vô hạn dâng lên trong lòng. Anh đã sai lầm khi nghĩ rằng Vãn An thờ ơ, vô tâm. Cô ấy chỉ đang cố gắng tồn tại, cố gắng bảo vệ chính mình khỏi một thế giới quá khắc nghiệt.
Khoảng lặng kéo dài, nặng nề như chì. Bên ngoài, tiếng gió se lạnh khẽ rít qua khe cửa, tạo nên một âm thanh bi thương, như tiếng vọng của những ký ức đau buồn. Hạ Thanh Sơn nhìn xa xăm, ánh mắt ông như đang lục lọi trong ngăn kéo ký ức, từng chút một, tìm kiếm điểm bắt đầu cho một câu chuyện dài và đau lòng. Ông biết, đã đến lúc phải nói ra sự thật, dù điều đó có khó khăn đến mấy. Kính Niên đã chứng tỏ được sự chân thành và kiên nhẫn của mình. Ông tin tưởng con rể.
"Vãn An... con bé..." Hạ Thanh Sơn bắt đầu, giọng ông run rẩy, như đang cố gắng kìm nén cảm xúc. "Nó luôn là một đứa trẻ nhạy cảm, dễ tổn thương. Tài năng của nó là một món quà, nhưng đôi khi, món quà ấy lại trở thành gánh nặng... một gánh nặng mà con bé không nên gánh." Ông siết chặt tay, những khớp xương trắng bệch. Nỗi đau trong ánh mắt ông hiện rõ mồn một.
Kính Niên nghiêng người về phía trước, ánh mắt không rời ông Hạ, sẵn sàng đón nhận mọi điều. "Gánh nặng sao, bố?" Giọng Kính Niên trầm và chứa đầy sự lo lắng. Anh không thể hiểu nổi, tại sao một tài năng đẹp đẽ như vậy lại có thể trở thành gánh nặng. Nó là một phần của Vãn An, một phần rạng rỡ nhất của cô.
Hạ Thanh Sơn hít một hơi thật sâu, như thể chuẩn bị kể một câu chuyện đã bị chôn vùi quá lâu. Mùi gỗ cũ của chiếc hộp và mùi giấy cũ của những bức vẽ như càng nồng hơn trong không khí, đưa Kính Niên trở về với quá khứ xa xăm của Vãn An. "Phải. Một gánh nặng mà con bé không nên gánh. Nó đã từng rất yêu những nét vẽ, những nốt nhạc... nó sống vì nghệ thuật. Cho đến khi... mọi thứ sụp đổ. Cái chết của mẹ nó... không chỉ là một mất mát, mà còn là một bước ngoặt nghiệt ngã... một sự kiện đã thay đổi tất cả."
Lời nói của Hạ Thanh Sơn như một tia sét đánh thẳng vào tâm trí Kính Niên. Cái chết của mẹ Vãn An. Anh biết sự kiện đó, nhưng anh chưa bao giờ biết được mức độ ảnh hưởng của nó. Một bước ngoặt nghiệt ngã. Anh cảm nhận được sức nặng của những lời đó, của những ký ức đau thương đang được khơi gợi. Trong khoảnh khắc đó, Kính Niên không còn thấy một Hạ Vãn An lười biếng nữa. Anh thấy một cô gái nhỏ bé, mong manh, đang cố gắng chống chọi với một nỗi đau quá lớn, một bi kịch đã cướp đi niềm vui và đam mê của cô.
Hạ Thanh Sơn nhắm mắt lại, một giọt nước mắt lăn dài trên má. Ông không nói thêm gì nữa, chỉ để lại một khoảng lặng đầy ám ảnh. Tiếng đồng hồ quả lắc vẫn tích tắc đều đặn, nhưng trong không gian tĩnh mịch đó, Kính Niên chỉ nghe thấy tiếng trái tim mình đập dồn dập, và tiếng vọng của những lời nói đầy đau đớn từ người cha vợ. Anh biết, câu chuyện thật sự, câu chuyện về lý do Vãn An che giấu tài năng, về nỗi đau đã khiến cô thay đổi, sẽ được kể. Và anh, người chồng của cô, đã sẵn sàng để lắng nghe, để thấu hiểu, và để cùng cô đối mặt với tất cả.
Đêm đã khuya. Kính Niên nhìn chiếc hộp gỗ cũ trên bàn, nhìn những bức vẽ và những dòng thơ của một Vãn An đã từng rạng rỡ. Anh biết, anh đang đứng trước ngưỡng cửa của một sự thật đau lòng, một sự thật sẽ thay đổi hoàn toàn cách anh nhìn nhận về người vợ của mình. Nhưng anh không sợ hãi. Ngược lại, trong lòng anh, một ngọn lửa quyết tâm cháy bỏng hơn bao giờ hết. Anh sẽ không để Vãn An phải cô đơn trong thế giới của những giấc ngủ và những ký ức đau buồn nữa. Anh sẽ giúp cô tìm lại chính mình, tìm lại những màu sắc và âm nhạc mà cô đã từng yêu.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.