Chỉ muốn sống bên cạnh anh - Chương 158: Bóng Đêm Che Phủ Tài Năng: Di Sản Của Người Mẹ
Đêm đã khuya. Kính Niên nhìn chiếc hộp gỗ cũ trên bàn, nhìn những bức vẽ và những dòng thơ của một Vãn An đã từng rạng rỡ. Anh biết, anh đang đứng trước ngưỡng cửa của một sự thật đau lòng, một sự thật sẽ thay đổi hoàn toàn cách anh nhìn nhận về người vợ của mình. Nhưng anh không sợ hãi. Ngược lại, trong lòng anh, một ngọn lửa quyết tâm cháy bỏng hơn bao giờ hết. Anh sẽ không để Vãn An phải cô đơn trong thế giới của những giấc ngủ và những ký ức đau buồn nữa. Anh sẽ giúp cô tìm lại chính mình, tìm lại những màu sắc và âm nhạc mà cô đã từng yêu.
Căn phòng tĩnh lặng đến lạ, chỉ còn tiếng đồng hồ quả lắc tích tắc đều đặn, âm vang như nhịp đập của thời gian đang trôi chảy, chậm rãi nhưng không ngừng nghỉ. Buổi chiều muộn đã nhường chỗ cho màn đêm đen kịt, và bên ngoài khung cửa sổ, tiếng gió se lạnh vẫn khẽ rít, như một lời thì thầm đầy bi thương từ quá khứ. Mùi trà thảo mộc thoang thoảng trong không khí, giờ đây dường như mang theo một chút vị đắng của hoài niệm, khiến không gian vốn ấm cúng lại trở nên trầm lắng đến lạ thường. Ánh sáng vàng dịu nhẹ từ chiếc đèn bàn không đủ xua đi sự nặng nề đang bao trùm, mà ngược lại, còn nhấn nhá thêm những góc khuất, những cái bóng đổ dài, như ẩn chứa những câu chuyện chưa được kể.
Hàn Kính Niên vẫn ngồi yên vị trên chiếc ghế đối diện Hạ Thanh Sơn, dáng người thẳng tắp nhưng toàn thân anh lại căng như dây đàn, từng thớ thịt trên cánh tay đang siết chặt. Đôi mắt sâu thẳm của anh không rời khỏi người cha vợ, cố gắng đọc lấy từng biểu cảm nhỏ nhất trên khuôn mặt đã điểm nhiều nếp nhăn của ông. Anh biết, Hạ Thanh Sơn đang đấu tranh với chính mình, đang cân nhắc những ký ức đau buồn mà có lẽ ông đã cố gắng chôn vùi suốt bao năm tháng. Sự im lặng kéo dài, nặng nề đến mức Kính Niên cảm thấy lồng ngực mình như bị nén chặt, hô hấp cũng trở nên khó khăn hơn. Anh nín thở, sẵn sàng đón nhận bất cứ điều gì sắp được tiết lộ, dù nó có nghiệt ngã đến đâu.
Hạ Thanh Sơn, với dáng người thư sinh và mái tóc bạc nhiều, chậm rãi đưa bàn tay gầy guộc vuốt nhẹ lên một bức ảnh cũ đặt trên bàn. Trong ảnh là một người phụ nữ với nụ cười hiền hậu, đôi mắt lấp lánh sự tinh tế và ấm áp, bên cạnh là một cô bé Vãn An nhỏ xíu, bụ bẫm, đang cười tươi tắn với cây cọ trong tay. Đó chính là mẹ của Vãn An, người phụ nữ mà Kính Niên chỉ biết qua những câu chuyện vắn tắt và những bức ảnh hiếm hoi. Nét mặt ông Hạ chìm trong nỗi buồn sâu thẳm, đôi môi run rẩy như muốn nói điều gì đó, rồi lại ngập ngừng.
"Chuyện này... đã quá lâu rồi," Giọng ông Hạ trầm khàn, đứt quãng, như thể mỗi từ ngữ đều phải vượt qua một rào cản vô hình nào đó trong cổ họng. "Lâu đến mức tôi tưởng mình đã chôn vùi nó cùng với An An... cùng với những năm tháng đã qua." Ông thở dài, một hơi thở mang nặng sự mệt mỏi và u uất của một người cha đã phải gánh chịu quá nhiều. Ánh mắt ông xa xăm, lơ đãng nhìn vào hư không, như đang cố gắng sắp xếp lại những mảnh ký ức vỡ vụn.
Kính Niên cảm thấy một nỗi xót xa dâng lên trong lòng. Anh biết, đối với Hạ Thanh Sơn, việc khơi lại quá khứ này không khác gì tự rạch vào vết thương lòng vẫn chưa lành. Tuy nhiên, vì Vãn An, vì tương lai của cô, anh tin rằng đây là điều cần thiết. Anh nhẹ nhàng lên tiếng, giọng nói kiên nhẫn và đầy sự trấn an, cố gắng truyền đi sự ủng hộ và tin tưởng tuyệt đối của mình.
"Con sẵn sàng lắng nghe, bố ạ," Kính Niên nói, ánh mắt anh kiên định, không hề nao núng. Anh muốn ông Hạ biết rằng anh ở đây, không chỉ với tư cách con rể, mà còn là một người con, một người bạn tâm giao, sẵn sàng chia sẻ gánh nặng. Trong lòng anh, một sự đồng cảm sâu sắc đang lớn dần, không chỉ dành cho Vãn An, mà còn cho người cha vợ đang phải trải qua nỗi đau này lần nữa. Anh siết chặt nắm tay mình, những khớp xương trắng bệch, cố gắng giữ cho bản thân thật bình tĩnh, bởi anh biết, những gì sắp được kể ra sẽ là một bi kịch, một vết sẹo hằn sâu trong tâm hồn Vãn An.
Anh nhìn Hạ Thanh Sơn, hình dung về Vãn An bé nhỏ trong bức ảnh, một cô bé hồn nhiên, rạng rỡ. Anh chợt nhận ra rằng, đằng sau vẻ ngoài "lười biếng" mà anh vẫn thường thấy ở vợ mình, có thể là một thế giới nội tâm phức tạp, đầy những tổn thương và nỗi sợ hãi mà anh chưa từng chạm tới. Anh đã từng nghĩ rằng sự lười biếng của cô chỉ là một đặc điểm tính cách đáng yêu, một chút bướng bỉnh, một chút vô tư. Nhưng giờ đây, anh bắt đầu hiểu rằng, nó có thể là một bức tường phòng thủ, một lớp vỏ bọc mà cô tạo ra để bảo vệ bản thân khỏi những nỗi đau mà cô từng trải qua.
Hạ Thanh Sơn nhắm mắt lại một lúc, như thể đang cố gắng thu mình vào một góc tối của ký ức. Khi ông mở mắt ra, ánh nhìn đã trở nên kiên định hơn, xen lẫn nỗi đau không thể che giấu. Ông hít một hơi thật sâu, gằn giọng, bắt đầu câu chuyện mà ông đã chôn giấu quá lâu, câu chuyện về những năm tháng mà Vãn An của ông đã phải trải qua. Tiếng đồng hồ quả lắc vẫn tích tắc đều đặn, nhưng trong không gian tĩnh mịch đó, Kính Niên chỉ nghe thấy tiếng trái tim mình đập dồn dập, và tiếng vọng của những lời nói đầy đau đớn từ người cha vợ, chuẩn bị vén bức màn bí ẩn về thế giới của Hạ Vãn An.
***
Hạ Thanh Sơn bắt đầu câu chuyện, giọng ông trầm ấm nhưng xen lẫn những khoảng ngừng nghẹn ngào, như thể mỗi từ ngữ đều là một viên đá nặng trĩu mà ông phải nhặt lên từ đáy ký ức. Ông vuốt ve bức ảnh cũ, đôi mắt nhíu lại, như đang nhìn thấy lại hình ảnh của một Vãn An hoàn toàn khác, một Vãn An hồn nhiên và say mê nghệ thuật.
"Mẹ nó... Nguyễn Thị Mai," ông Hạ bắt đầu, ánh mắt lấp lánh một nỗi nhớ thương vô hạn. "Bà ấy là người yêu cái đẹp, yêu An An hơn bất cứ thứ gì trên đời. Bà ấy nhìn thấy tài năng của con bé, và bà ấy luôn muốn con bé được là chính mình, được sống trọn vẹn với đam mê." Trong lời kể của ông, căn nhà khi ấy bỗng hiện lên rạng rỡ với những gam màu tươi sáng, tiếng cười giòn tan của một cô bé Vãn An, tiếng đàn piano réo rắt và mùi sơn dầu thơm nồng. Mẹ Vãn An là một phụ nữ tinh tế, nhạy cảm, luôn ủng hộ con gái mình hết lòng. Bà thường cùng Vãn An ngồi hàng giờ trong phòng vẽ, ngắm nhìn con bé tạo nên những thế giới riêng từ những nét cọ đầy màu sắc. Đó là những ngày tháng tươi đẹp nhất, khi Vãn An còn là một đứa trẻ vô tư, tin rằng thế giới này chỉ toàn những điều kỳ diệu và những sắc màu rực rỡ.
"An An khi đó... nó sống vì nghệ thuật. Từ khi còn rất nhỏ, con bé đã có thể vẽ những bức tranh đầy sức sống, chơi những bản nhạc làm lay động lòng người. Mẹ nó tự hào lắm. Bà ấy luôn nói, 'An An của mẹ là một thiên tài, con bé sinh ra để mang cái đẹp đến thế giới này'. Chính bà là người đã mua cho An An những bộ màu vẽ đắt tiền nhất, những cây đàn piano tốt nhất, luôn khuyến khích con bé khám phá và bộc lộ bản thân." Kính Niên lắng nghe, hình dung ra Vãn An bé nhỏ, đôi mắt long lanh đầy nhiệt huyết, bàn tay nhỏ bé cầm cọ vẽ nên những đám mây bồng bềnh hay những bông hoa rực rỡ. Anh cảm thấy một sự tiếc nuối vô hạn khi nghĩ đến việc cô bé ấy đã phải từ bỏ niềm đam mê rực rỡ đến nhường nào.
"Nhưng rồi... bệnh tật ập đến." Giọng Hạ Thanh Sơn chợt chùng xuống, sự ấm áp trong ký ức bị thay thế bằng một nỗi đau xé lòng. "Mẹ nó phát hiện mình mắc bệnh hiểm nghèo. Đó là một cú sốc lớn đối với cả gia đình. Chúng tôi đã cố gắng hết sức, dốc cạn mọi tiền bạc, mọi hy vọng để cứu bà ấy. Những năm tháng đó... là những năm tháng địa ngục." Ông Hạ nhắm mắt lại, như thể không muốn nhìn thấy lại hình ảnh người vợ đang chống chọi với căn bệnh. "An An khi ấy còn quá nhỏ để hiểu hết được gánh nặng mà cha mẹ đang gánh. Con bé vẫn vô tư chìm đắm trong thế giới màu sắc của mình, vẫn vẽ, vẫn đàn. Đôi khi, tôi và mẹ nó phải giấu con bé những buổi đi viện, những cuộc hóa trị đau đớn, chỉ để con bé được giữ lại chút hồn nhiên cuối cùng."
Kính Niên cảm thấy tim mình thắt lại. Anh hình dung ra Vãn An nhỏ bé, vẫn hồn nhiên vẽ vời trong căn nhà, trong khi cha mẹ cô đang vật lộn với tử thần. Nỗi đau này, nỗi đau của sự bất lực và mất mát, hẳn đã hằn sâu vào tâm trí một đứa trẻ. Anh biết, sự vô tư của Vãn An khi đó không phải là vô tâm, mà là sự ngây thơ, sự thiếu hiểu biết về gánh nặng của người lớn.
"Cái chết của mẹ nó... đến quá bất ngờ." Ông Hạ tiếp tục, giọng ông run rẩy đến nỗi Kính Niên phải gắng hết sức mới nghe rõ. "Dù đã biết trước, nhưng chúng tôi vẫn không thể chấp nhận. Nó giáng một đòn nặng nề lên cả gia đình, đặc biệt là An An. Con bé yêu mẹ nó hơn bất cứ ai. Sau khi mẹ nó mất, căn nhà bỗng trở nên trống rỗng, lạnh lẽo. Mùi hương của bà ấy, tiếng cười của bà ấy... tất cả đều biến mất."
Rồi ông Hạ kể về những lời nói, những lời phán xét mà Vãn An phải nghe sau đám tang. "Sau khi mẹ nó mất, nhiều người nói... rằng con bé quá vô tâm, quá chìm đắm vào những thứ phù phiếm. Họ nói rằng chính những bức vẽ ấy đã khiến mẹ nó phải lo lắng nhiều hơn, đã khiến bà ấy phải bỏ bê bản thân để chăm lo cho sở thích 'xa xỉ' của con bé. Họ nói rằng nếu An An chăm lo hơn, nếu nó không quá mơ mộng, thì có lẽ mẹ nó đã không ra đi nhanh như vậy." Hạ Thanh Sơn siết chặt tay, giọng ông đầy chua xót. "An An nghe hết, Kính Niên ạ. Con bé khi đó chỉ mới mười mấy tuổi, non nớt và dễ tổn thương. Nó không có cách nào để phản bác, để bảo vệ bản thân. Những lời nói ấy... nó giống như những mũi dao đâm thẳng vào tim con bé."
Kính Niên cảm thấy một cơn giận dữ trào dâng trong lòng. Những lời phán xét vô cớ, những áp lực tàn nhẫn đã đổ lên đầu một đứa trẻ vừa mất mẹ, một đứa trẻ đang chìm trong nỗi đau tột cùng. Anh hình dung ra Vãn An nhỏ bé, lạc lõng giữa căn nhà trống trải, giữa những ánh mắt phán xét và những lời lẽ cay nghiệt. Cô bé ấy hẳn đã cảm thấy thế nào? Cảm thấy tội lỗi, cảm thấy mình là nguyên nhân gây ra bi kịch.
"Con bé tự đổ lỗi cho bản thân, đổ lỗi cho tài năng của mình," Hạ Thanh Sơn nói, một giọt nước mắt lăn dài trên má ông, lấp lánh dưới ánh đèn vàng. "Nó tin rằng chính vì nó yêu vẽ, yêu đàn quá nhiều, mà mẹ nó đã phải ra đi. Nó tin rằng nếu nó không có tài năng ấy, nếu nó chỉ là một đứa trẻ bình thường, thì mọi chuyện đã khác. Nó bắt đầu ghét bỏ những nét vẽ, ghét bỏ những nốt nhạc. Nó thu mình lại, không còn muốn tiếp xúc với ai, không còn muốn nói chuyện. Nó chỉ muốn... ngủ."
Tim Kính Niên như ngừng đập. Cái cách ông Hạ nói "nó chỉ muốn... ngủ" vang vọng trong tâm trí anh, kết nối trực tiếp với Hạ Vãn An hiện tại, cô vợ luôn coi giấc ngủ là lẽ sống. Anh đã từng nghĩ đó là sự lười biếng đáng yêu, nhưng giờ đây, nó lại là một vết sẹo đau đớn, một cơ chế tự vệ được hình thành từ bi kịch tuổi thơ. Anh cảm thấy một nỗi xót xa vô hạn, một sự thấu hiểu đột ngột tràn ngập tâm hồn. Vãn An của anh, cô ấy không hề lười biếng. Cô ấy chỉ đang cố gắng tồn tại, cố gắng trốn thoát khỏi nỗi đau và những lời phán xét đã ám ảnh cô suốt bao năm tháng. Anh đã sai lầm khi nghĩ rằng cô thờ ơ, vô tâm. Cô ấy chỉ đang cố gắng bảo vệ chính mình khỏi một thế giới quá khắc nghiệt, nơi tài năng có thể bị biến thành gánh nặng, nơi tình yêu có thể trở thành tội lỗi.
Mùi trầm hương thoang thoảng trong ký ức về đám tang như hiện về, hòa lẫn với mùi trà thảo mộc đang lan tỏa trong căn phòng, tạo nên một bầu không khí u uẩn. Kính Niên cảm thấy lạnh toát, dù trong phòng không hề lạnh. Anh chỉ nhìn Hạ Thanh Sơn, lắng nghe từng lời, từng chi tiết, như thể đang sống lại từng khoảnh khắc đau thương mà Vãn An đã trải qua. Những hình ảnh về một cô bé rụt rè, cố gắng giấu đi những nét vẽ, những bản nhạc của mình, dần dần hiện rõ trong tâm trí anh. Đó không chỉ là mất mát, mà còn là sự tước đoạt niềm vui, tước đoạt cả một phần hồn của cô bé.
***
Hạ Thanh Sơn kết thúc câu chuyện, đôi mắt ông đỏ hoe, lấp lánh những giọt lệ chưa kịp lăn xuống. Giọng ông khàn đặc, đầy vẻ kiệt sức nhưng cũng mang một sự thanh thản nhất định khi đã trút bỏ được gánh nặng chôn giấu bấy lâu. Không khí trong căn phòng trở nên nặng nề hơn bao giờ hết, như thể cả không gian đang cùng ông và Kính Niên gánh chịu nỗi đau ấy. Tiếng đồng hồ quả lắc vẫn tích tắc, nhưng giờ đây mỗi tiếng tích tắc lại như một nhát dao khứa vào trái tim Kính Niên, nhắc nhở anh về thời gian đã trôi qua, về những năm tháng Vãn An phải sống trong nỗi sợ hãi và mặc cảm. Mùi trà thảo mộc thoang thoảng trong không khí, giờ đây dường như cũng mang theo vị đắng của những ký ức đau buồn.
"Con bé tin rằng, nếu nó không vẽ nữa, nếu nó không 'mơ mộng' nữa, thì mọi thứ sẽ ổn." Hạ Thanh Sơn nói, giọng ông như một lời thì thầm. "Nó nghĩ rằng sự an toàn nằm ở việc không nổi bật, không gây chú ý. Nó sợ hãi phải đối mặt với cảm xúc đau buồn, sợ hãi những lời phán xét, và cả nỗi sợ rằng tài năng của mình sẽ lại mang đến bi kịch." Ông đưa tay lên che mặt, những ngón tay gầy guộc run rẩy. "An An đã cố gắng chôn vùi tất cả, chôn vùi cái tôi nghệ sĩ của mình, chôn vùi cả niềm vui sống. Con bé chọn cách thu mình vào thế giới an toàn của giấc ngủ, nơi mọi cảm xúc được ru ngủ, mọi áp lực biến mất. Nó tự tạo ra một vỏ bọc 'lười biếng' để không ai kỳ vọng vào nó nữa, để không ai có thể làm tổn thương nó nữa."
Kính Niên ngước nhìn ông Hạ, trong đầu anh hiện lên một Hạ Vãn An hoàn toàn khác, không còn là cô vợ 'lười biếng' anh vẫn thường trêu chọc, mà là một tâm hồn bị tổn thương sâu sắc, cần được chữa lành. Anh nhận ra rằng, sự 'lười biếng' của Vãn An không phải là thờ ơ hay vô tâm, mà là một cơ chế tự vệ tinh vi, một cách để cô tìm kiếm sự bình yên và trốn tránh nỗi đau mà cuộc đời đã giáng xuống. Nó là tiếng kêu cứu thầm lặng của một cô gái đã từng bị gãy cánh.
"Mỗi khi con bé ngủ, tôi biết con bé đang tìm kiếm sự bình yên mà cuộc đời đã lấy đi của nó... và cả mẹ nó nữa." Hạ Thanh Sơn ngước mắt lên, nhìn thẳng vào Kính Niên, ánh mắt ông đong đầy hy vọng và tin tưởng. "Giờ đây, con bé đã có con. Tôi tin con sẽ hiểu con bé, sẽ yêu thương và bảo vệ con bé, giúp nó tìm lại chính mình."
Kính Niên cảm thấy một nỗi đau nhói lên trong lồng ngực, xen lẫn với sự thấu hiểu sâu sắc và một quyết tâm sắt đá. Anh đứng dậy, chậm rãi tiến đến bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm đang buông xuống. Ngoài kia, những ánh đèn đường bắt đầu thắp sáng, nhưng trong lòng anh, một khoảng tối vừa được soi rọi. Bóng hình Vãn An hiện rõ trong tâm trí anh, không còn là người phụ nữ chỉ thích ngủ, mà là một cô gái nhỏ bé, mong manh, đang cố gắng chống chọi với một nỗi đau quá lớn, một bi kịch đã cướp đi niềm vui và đam mê của cô.
Anh đã hiểu rồi. Anh đã hiểu tại sao Vãn An lại sợ hãi việc bộc lộ tài năng của mình, tại sao cô lại chọn cách sống ẩn mình, vô tư đến mức đôi khi anh tưởng cô thờ ơ với mọi thứ xung quanh. Đó không phải là thờ ơ. Đó là sự bảo vệ. Là sự sợ hãi. Sợ hãi rằng nếu cô lại rạng rỡ, nếu cô lại đam mê, thì bi kịch sẽ lặp lại. Sợ hãi rằng những lời phán xét cay nghiệt sẽ lại một lần nữa đâm xuyên qua trái tim non nớt.
Kính Niên hít một hơi thật sâu, giọng anh run rẩy, đầy xúc động nhưng cũng rất kiên định. "Con... con đã hiểu rồi, bố ạ." Anh quay lại, ánh mắt chạm vào ánh mắt của Hạ Thanh Sơn, trong đó chứa đựng một lời hứa không lời. Anh không nói thêm gì nữa, nhưng Hạ Thanh Sơn hiểu. Ông hiểu rằng Kính Niên đã thực sự thấu hiểu nỗi đau của con gái ông, và quan trọng hơn, ông thấy được ngọn lửa quyết tâm đang cháy trong đôi mắt của con rể.
Anh biết, con đường phía trước sẽ không hề dễ dàng. Để giúp Vãn An đối mặt với quá khứ, để chữa lành vết thương lòng đã hằn sâu suốt bao năm tháng, cần rất nhiều sự kiên nhẫn, tình yêu thương và thấu hiểu. Anh sẽ phải rất khéo léo để không làm cô hoảng sợ, để không đẩy cô vào sâu hơn trong vỏ bọc an toàn của mình. Nhưng Kính Niên không sợ hãi. Ngược lại, trong lòng anh, một ngọn lửa quyết tâm cháy bỏng hơn bao giờ hết. Anh sẽ không để Vãn An phải cô đơn trong thế giới của những giấc ngủ và những ký ức đau buồn nữa. Anh sẽ giúp cô tìm lại chính mình, tìm lại những màu sắc và âm nhạc mà cô đã từng yêu, đã từng từ bỏ vì một bi kịch không đáng có.
Kính Niên tự hứa với lòng mình, anh sẽ là ánh sáng, là hơi ấm giúp Vãn An tan chảy lớp băng lạnh lẽo bao bọc trái tim cô. Anh sẽ kiên nhẫn từng chút một, giúp cô vượt qua nỗi sợ hãi về áp lực xã hội và những lời phán xét đã ám ảnh cô. Anh sẽ giúp cô hiểu rằng, tài năng không phải là gánh nặng, mà là một món quà, và anh, người chồng của cô, sẽ luôn ở bên cạnh để bảo vệ và yêu thương cô, dù cô có lựa chọn sống với đam mê hay chỉ đơn giản là ngủ bình yên bên anh. Sự nghiệp của anh có thể đối mặt với thử thách, nhưng thời gian và tình yêu anh dành cho Vãn An sẽ không bao giờ thay đổi. Anh sẽ cho cô thấy rằng, thế giới này vẫn còn rất nhiều điều tươi đẹp, và cô xứng đáng được sống trọn vẹn với tất cả những gì mình có.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.