Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chỉ muốn sống bên cạnh anh - Chương 159: Bình Minh Thấu Hiểu: Lời Thề Trong Im Lặng

Kính Niên đứng lặng hồi lâu, để lời thề thầm kín của mình và ánh mắt tin tưởng của Hạ Thanh Sơn hòa quyện vào không gian tĩnh mịch của đêm. Anh đã hứa, không chỉ với bố vợ mà còn với chính trái tim mình, rằng anh sẽ là bến đỗ bình yên cho Vãn An, là người sẽ dẫn lối cô ra khỏi bóng tối của quá khứ. Hơi thở anh vẫn còn vương vấn sự nặng nề của câu chuyện vừa nghe, nhưng trong lồng ngực, một ngọn lửa ấm áp và kiên định đã thắp lên. Anh không còn cảm thấy sự bất lực như trước, thay vào đó là một sự rõ ràng đến đau lòng về con đường phía trước.

Hạ Thanh Sơn, sau khi đã trút bỏ gánh nặng đè nén suốt bao năm, giờ đây trông ông nhẹ nhõm hơn, nhưng nét u sầu trên gương mặt gầy gò vẫn chưa tan biến hết. Đôi mắt ông ẩn sau cặp kính lão, dù mờ đi vì tuổi tác và những đêm không ngủ, vẫn ánh lên một niềm tin mãnh liệt vào người con rể. Ông chậm rãi đưa tay, đặt lên vai Kính Niên, một cái vỗ nhẹ nhưng chứa đựng tất cả sự biết ơn và phó thác của một người cha.

“Con bé... nó đã chịu đựng quá nhiều rồi,” Hạ Thanh Sơn nói, giọng ông khàn đi vì xúc động, nhưng ánh mắt nhìn Kính Niên lại đầy ắp sự kỳ vọng. “Cảm ơn con, Kính Niên. Thật lòng cảm ơn con.”

Kính Niên khẽ siết nhẹ tay Hạ Thanh Sơn, cảm nhận được sự run rẩy trong từng ngón tay gầy guộc của ông. Anh nhìn thẳng vào mắt bố vợ, đôi mắt sâu thẳm của anh phản chiếu ánh đèn vàng vọt từ hiên nhà, chứa đựng một sự thấu hiểu và lòng trắc ẩn không lời. Anh không cần phải nói nhiều, bởi lẽ, mọi điều cần nói đã được truyền tải qua ánh nhìn đó. Anh cúi đầu nhẹ, một cử chỉ tôn kính và khẳng định.

“Con sẽ không để cô ấy một mình nữa, bố. Con sẽ chăm sóc cô ấy thật tốt,” Kính Niên đáp, giọng anh trầm ấm nhưng vang vọng sự kiên định. Từng câu chữ thoát ra đều là lời hứa từ tận đáy lòng, không chỉ là những lời an ủi suông mà là một quyết tâm sắt đá đã được hình thành. Anh biết, con đường chữa lành cho Vãn An không chỉ đơn thuần là sự quan tâm từ một người chồng, mà còn là hành trình cùng cô đối mặt với những vết sẹo sâu thẳm nhất trong tâm hồn. Anh sẽ không bỏ rơi cô trong cuộc chiến này.

Hạ Thanh Sơn gật đầu, khóe mắt ông cay xè. Ông hiểu, Kính Niên không chỉ hứa hẹn, mà anh còn cam kết. Một người đàn ông như Kính Niên, một khi đã hứa, sẽ thực hiện bằng mọi giá. Ông đã nhìn thấy điều đó từ khi Kính Niên kiên nhẫn theo đuổi Vãn An, từ khi anh bao dung chấp nhận mọi "khuyết điểm" đáng yêu của con gái ông. Giờ đây, niềm tin đó càng được củng cố. Ông Hạ buông tay khỏi vai Kính Niên, chậm rãi lùi lại, để lại khoảng trống chứa đầy những cảm xúc không thể gọi tên giữa hai người đàn ông.

Kính Niên quay người, những bước chân anh vững vàng trên con đường lát đá dẫn ra cổng. Đêm đã về khuya, không khí se lạnh mơn man qua lớp áo vest mỏng, nhưng anh không cảm thấy lạnh. Trong lòng anh, một sự ấm áp lạ thường đang lan tỏa, sự ấm áp của tình yêu thương và trách nhiệm. Anh mở cửa xe, ngồi vào ghế lái, một lần nữa nhìn lại căn nhà nhỏ, nơi đã cất giữ quá nhiều bí mật và nỗi đau của người phụ nữ anh yêu. Hạ Thanh Sơn vẫn đứng đó, dưới ánh đèn hiên, bóng ông đổ dài trên sân, gầy guộc và đơn độc, nhưng ánh mắt ông vẫn hướng về phía chiếc xe của Kính Niên, như một ngọn hải đăng của niềm hy vọng.

Kính Niên khởi động xe, tiếng động cơ khe khẽ phá vỡ sự tĩnh mịch của màn đêm. Anh từ từ rời đi, để lại Hạ Thanh Sơn đứng nhìn theo trong bóng đêm. Khi chiếc xe khuất dần sau khúc cua, Kính Niên biết, một chương mới trong cuộc đời anh và Vãn An đã chính thức bắt đầu. Đó sẽ là một hành trình dài, có thể đầy chông gai, nhưng anh sẵn lòng đối mặt với tất cả. Anh sẽ không bao giờ để Vãn An phải chiến đấu một mình nữa.

Khoang xe yên tĩnh, chỉ có tiếng động cơ khe khẽ và ánh sáng dịu nhẹ từ bảng điều khiển hắt lên gương mặt Kính Niên. Thành phố chìm trong bóng đêm, những ánh đèn đường lướt qua như những thước phim quay chậm, như những suy nghĩ vụt chạy trong tâm trí anh. Anh lái xe về nhà, nhưng tâm trí anh không hề ở trên con đường nhựa phía trước. Thay vào đó, nó đang quay cuồng với những lời kể của Hạ Thanh Sơn, tái hiện lại từng chi tiết, từng lời nói, từng hơi thở nặng nề của bố vợ.

Anh nhìn thấy Vãn An thuở bé, một cô bé với đôi mắt rạng ngời niềm vui khi cầm cọ vẽ, say mê bên giá vẽ, bên cạnh người mẹ đầy yêu thương và tài năng. Anh hình dung nụ cười của mẹ cô, ánh mắt trìu mến dõi theo con gái, và cả giấc mơ chung của hai mẹ con về một thế giới ngập tràn sắc màu. Rồi bức tranh đó nhanh chóng biến thành một khung cảnh xám xịt, khi cái chết bất ngờ của mẹ cô ập đến, như một cơn sóng dữ nuốt chửng mọi thứ. Anh cảm nhận được nỗi đau tột cùng của Vãn An khi mất đi người thân yêu nhất, người đã truyền cho cô đam mê và cũng là người duy nhất thực sự hiểu cô.

“Thì ra… không phải An An lười biếng, mà là cô ấy đang che giấu… đang bảo vệ chính mình khỏi thế giới khắc nghiệt ấy,” Kính Niên thì thầm, giọng anh khẽ run rẩy, gần như không thể nghe thấy trong không gian kín của chiếc xe. Anh tựa đầu vào ghế, nhắm mắt lại, cố gắng xua đi hình ảnh Vãn An nhỏ bé, co ro trong góc tối, bị những lời phán xét cay nghiệt và ánh mắt thương hại của người đời vây quanh. Anh cảm thấy một nỗi xót xa tột độ, xen lẫn với sự hối lỗi sâu sắc.

Anh đã hiểu lầm cô quá nhiều. Anh đã từng nghĩ, sự lười biếng của cô là một thói quen khó bỏ, là một phần tính cách độc đáo mà anh yêu thương. Anh đã từng cố gắng dùng mọi cách để "đánh thức" cô, để cô tham gia vào những hoạt động "ý nghĩa" hơn, như những buổi hẹn hò lãng mạn, những chuyến du lịch, hay đơn giản là cùng anh thưởng thức một bữa tối ấm cúng mà không phải chờ đợi cô ngủ dậy. Anh đã từng trêu chọc cô là "mèo lười", là "công chúa ngủ trong rừng", nhưng chưa bao giờ anh thực sự hiểu được gốc rễ sâu xa của những giấc ngủ ấy.

Giờ đây, những "giấc ngủ" của Vãn An không còn là sự lười biếng trong mắt anh nữa, mà là tấm màn che giấu nỗi đau, là cơ chế tự bảo vệ mong manh của một tâm hồn bị tổn thương. Mỗi giấc ngủ của cô, anh nhận ra, không phải là sự trốn tránh cuộc đời, mà là sự trốn chạy khỏi những ký ức đau buồn, khỏi những áp lực vô hình, khỏi nỗi sợ hãi rằng nếu cô lại rạng rỡ, nếu cô lại đam mê, thì bi kịch sẽ lặp lại. Nó là nơi trú ẩn an toàn nhất mà cô có thể tìm thấy, nơi mọi cảm xúc được ru ngủ, mọi áp lực biến mất.

“Anh đã hiểu lầm em quá nhiều, An An. Anh xin lỗi,” Kính Niên nói, giọng anh nghẹn lại, một giọt nước mắt lặng lẽ lăn dài trên má, nóng hổi và mặn chát. Anh siết chặt tay lái, cảm nhận rõ từng đường vân trên vô lăng lạnh lẽo, nhưng trong lòng anh lại bùng lên một ngọn lửa ấm áp của tình yêu và sự thấu hiểu. Nó không phải là một tình yêu kiểu "sở hữu" hay "muốn thay đổi" người mình yêu, mà là một tình yêu sâu đậm hơn, bao dung hơn, muốn "chữa lành" và "ủng hộ" cô.

Anh dừng xe bên đường một lát, không phải vì mệt mỏi, mà vì anh cần thời gian để xử lý tất cả những cảm xúc đang cuộn trào trong lòng. Anh nhắm mắt lại, hình ảnh Vãn An hiện lên rõ nét trong tâm trí anh, không còn là cô vợ ngái ngủ anh thường thấy, mà là một cô gái nhỏ bé, mong manh, đang cố gắng chống chọi với một nỗi đau quá lớn, một bi kịch đã cướp đi niềm vui và đam mê của cô. Anh cảm thấy gánh nặng của quá khứ Vãn An như một phần trách nhiệm của chính mình, một trách nhiệm mà anh nguyện ý gánh vác. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận không khí se lạnh của đêm khuya lấp đầy buồng phổi, cố gắng trấn tĩnh bản thân.

Anh biết, con đường phía trước sẽ không hề dễ dàng. Để giúp Vãn An đối mặt với quá khứ, để chữa lành vết thương lòng đã hằn sâu suốt bao năm tháng, cần rất nhiều sự kiên nhẫn, tình yêu thương và thấu hiểu. Anh sẽ phải rất khéo léo để không làm cô hoảng sợ, để không đẩy cô vào sâu hơn trong vỏ bọc an toàn của mình. Anh không thể ép buộc cô, cũng không thể đột ngột kéo cô ra khỏi thế giới riêng của mình. Anh sẽ phải là ánh sáng dẫn đường, không phải là cơn bão cuốn đi mọi thứ. Kính Niên thầm hứa với lòng mình, anh sẽ không bao giờ lặp lại sai lầm của những người đã từng gây ra tổn thương cho cô, những người đã phán xét tài năng của cô như một gánh nặng, chứ không phải là một món quà. Anh sẽ cho cô thấy rằng, thế giới này vẫn còn rất nhiều điều tươi đẹp, và cô xứng đáng được sống trọn vẹn với tất cả những gì mình có. Anh mở mắt, ánh nhìn giờ đây đã kiên định và tràn đầy quyết tâm.

Khi Kính Niên về đến căn hộ của hai vợ chồng, trời đã lờ mờ rạng sáng. Anh nhẹ nhàng mở cửa, cẩn thận từng li từng tí để không tạo ra tiếng động nào, sợ làm gián đoạn giấc ngủ của Vãn An. Căn hộ của họ, với thiết kế hiện đại, tối giản và tông màu sáng chủ đạo, giờ đây chìm trong ánh sáng dịu nhẹ của chiếc đèn ngủ còn bật. Mùi nến thơm tinh tế thoang thoảng trong không khí, một mùi hương quen thuộc mà Vãn An vẫn thường đốt trước khi đi ngủ, như để tạo một không gian bình yên tuyệt đối.

Anh nhẹ nhàng bước vào phòng ngủ, trái tim anh đập những nhịp đập chậm rãi nhưng đầy yêu thương. Trên chiếc Bộ Chăn Gối Cao Cấp 'Đám Mây', Vãn An đang ngủ say sưa, tư thế cuộn tròn như một chú mèo nhỏ, mái tóc đen dài xõa tung trên gối, khuôn mặt thanh tú ẩn trong bóng tối lờ mờ. Cô trông thật mong manh và bình yên, như một thiên thần không vướng bận sự đời. Nhưng giờ đây, trong mắt Kính Niên, hình ảnh đó đã mang một ý nghĩa hoàn toàn khác. Anh không còn thấy cô là "mèo lười" nữa, mà là một tâm hồn đang tìm kiếm sự chữa lành, một cô gái nhỏ bé cần được bảo vệ khỏi những tổn thương đã hằn sâu.

Anh cúi xuống, nhẹ nhàng hôn lên trán cô. Cảm giác ấm áp từ làn da cô truyền qua môi anh, như một lời nhắc nhở về sự hiện diện và vẻ đẹp thuần khiết của cô. Anh vuốt nhẹ mái tóc cô, từng sợi tóc mềm mại lướt qua kẽ tay anh. Một dòng cảm xúc dịu dàng và che chở trào dâng trong lòng anh. "Ngủ ngon nhé, An An của anh," anh thì thầm, giọng nói trầm ấm chứa đựng tất cả tình yêu và sự thấu hiểu. "Anh sẽ ở đây, sẽ bảo vệ em."

Sau khi Vãn An đã yên giấc, Kính Niên nhẹ nhàng rời giường, tiến đến bàn làm việc của mình. Anh ngồi xuống, mở chiếc laptop, màn hình phát ra ánh sáng dịu nhẹ trong không gian tối. Anh không vội vàng làm gì, chỉ ngồi đó một lúc, nhìn ra cửa sổ nơi bình minh đang dần hé rạng. Những vệt sáng đầu tiên của ngày mới bắt đầu xé toạc màn đ��m đen đặc, nhuộm hồng phía chân trời, như một lời hứa về một khởi đầu mới.

Anh với tay lấy cuốn Sổ Tay Ghi Chép 'Khoảnh Khắc Của Chúng Ta' từ ngăn kéo. Từng trang giấy đã ghi lại những kỷ niệm nhỏ nhặt của họ, những lời trêu chọc của anh, những câu trả lời ngắn gọn nhưng đầy tinh nghịch của cô. Trước đây, anh chỉ xem đó là những khoảnh khắc đáng yêu, những điều tạo nên sự độc đáo trong cuộc hôn nhân của họ. Nhưng giờ đây, mỗi dòng chữ, mỗi nét vẽ nguệch ngoạc của Vãn An trong đó, đều mang một ý nghĩa sâu sắc hơn, đau xót hơn. Anh nhớ lại những lần cô vẽ những hình ảnh trừu tượng, những mảng màu u tối, mà trước đây anh chỉ nghĩ đó là "phong cách" của cô. Giờ đây, anh hiểu, đó là cách cô giải tỏa những cảm xúc bị kìm nén.

Anh mở một trang trắng tinh, cầm cây bút trong tay. Anh không định viết một kế hoạch chi tiết, mà chỉ muốn phác thảo những ý tưởng đầu tiên, những "viên gạch" đầu tiên cho con đường chữa lành của Vãn An. Anh ghi xuống những từ khóa như "liệu pháp nghệ thuật", "không gian sáng tạo an toàn", "kích thích đam mê mà không áp lực". Anh không muốn "đánh thức" cô một cách đột ngột hay ép buộc cô phải thay đổi. Thay vào đó, anh muốn tạo ra một môi trường mà cô có thể tự do khám phá lại chính mình, tự do thể hiện tài năng mà không phải sợ hãi những lời phán xét hay những bi kịch từ quá khứ. Anh muốn cô hiểu rằng, tài năng không phải là gánh nặng, mà là một món quà, và anh, người chồng của cô, sẽ luôn ở bên cạnh để bảo vệ và yêu thương cô, dù cô có lựa chọn sống với đam mê hay chỉ đơn giản là ngủ bình yên bên anh.

Kính Niên biết, sự nghiệp của anh có thể đối mặt với thử thách, khi anh sẽ phải dành nhiều thời gian và tâm sức hơn cho Vãn An. Nhưng anh không nao núng. Thời gian và tình yêu anh dành cho Vãn An sẽ không bao giờ thay đổi. Anh sẽ kiên nhẫn từng chút một, giúp cô vượt qua nỗi sợ hãi về áp lực xã hội và những lời phán xét đã ám ảnh cô. Anh sẽ cho cô thấy rằng, thế giới này vẫn còn rất nhiều điều tươi đẹp, và cô xứng đáng được sống trọn vẹn với tất cả những gì mình có. Anh sẽ bảo vệ 'thế giới riêng' của cô, tôn trọng từng nhịp điệu của sự hồi phục, không vội vàng hay thúc ép.

Anh khẽ mỉm cười, một nụ cười pha lẫn sự dịu dàng, quyết tâm và cả một chút buồn man mác. Bình minh đã lên hẳn, ánh sáng vàng rực rỡ tràn vào căn phòng, xua tan đi bóng tối của đêm. Kính Niên nhìn ra cửa sổ, nơi ánh nắng ban mai đang nhảy múa trên những tán cây xanh mướt của thành phố. Trong lòng anh, một ngọn lửa hy vọng đã cháy bùng lên, mạnh mẽ và rực rỡ hơn bao giờ hết. Anh biết, con đường phía trước còn rất dài, nhưng anh sẽ không bao giờ từ bỏ.

“Anh sẽ không ép buộc em, An An. Anh sẽ đợi em, sẽ cùng em chữa lành,” anh thì thầm, ánh mắt kiên định hướng về phía mặt trời đang lên. “Dù có mất bao lâu đi nữa, anh cũng sẽ ở bên em. Mãi mãi.” Đó không chỉ là lời hứa với Vãn An, mà còn là lời thề với chính trái tim anh, rằng anh sẽ là chỗ dựa vững chắc, là bến bờ bình yên cho người phụ nữ anh yêu, cho đến khi cô tìm lại được những màu sắc rạng rỡ nhất của cuộc đời mình. Anh sẽ giúp cô hiểu rằng, giấc ngủ không phải là cách duy nhất để tìm thấy bình yên, mà cuộc sống, với những đam mê và sự ủng hộ không điều kiện, cũng có thể là một giấc mơ đẹp đẽ.

Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free