Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chỉ muốn sống bên cạnh anh - Chương 171: Ánh Mắt Nghi Ngờ, Nỗi Lòng Tò Mò

Tiếng đóng cửa của Hàn Kính Niên vừa dứt, căn hộ lại chìm vào một khoảng lặng quen thuộc, nhưng lần này, nó mang theo một thứ không khí đặc quánh của sự thay đổi. Mẹ Hàn đứng đó, nhìn theo bóng lưng con trai cho đến khi cánh cửa thang máy khép lại, rồi bà chậm rãi quay đầu, ánh mắt lại một lần nữa dừng trên cuốn sổ phác thảo đang nằm yên vị trên bàn trà. Nó như một bằng chứng không thể chối cãi, một cánh cửa hé mở vào thế giới nội tâm mà bà đã tưởng chừng như đã hiểu rõ của cô con dâu.

Ánh sáng chiều muộn hắt qua khung cửa sổ lớn, phủ một lớp vàng nhạt lên những trang giấy, khiến những nét chì than trở nên mềm mại và sống động hơn. Mẹ Hàn tiến lại gần, ngón tay bà khẽ chạm vào bìa sổ, một cảm giác mát lạnh len lỏi. Bà không lật trang nữa, chỉ lặng lẽ ngắm nhìn bức phác thảo đang mở dở. Đó là một góc ban công nhỏ với vài chậu cây xanh, dưới một tán lá rậm rạp là một chú mèo lười biếng đang cuộn tròn mình trong ánh nắng. Nét vẽ tuy đơn giản nhưng lại toát lên sự tĩnh tại, an yên đến lạ. Bà vẫn nhớ như in hình ảnh chú mèo này, thường xuyên xuất hiện trong căn hộ của Hạ Vãn An, nhưng chưa bao giờ bà để ý đến nó một cách tinh tế đến vậy.

Mẹ Hàn hít một hơi thật sâu, mùi hương thoang thoảng của trà hoa cúc vẫn còn vương vấn trong không khí, hòa lẫn với mùi giấy mới và chút hương gỗ từ nội thất. Bà cảm thấy một sự bối rối sâu sắc. Bấy lâu nay, hình ảnh Hạ Vãn An trong tâm trí bà luôn gắn liền với sự lười biếng, với những giấc ngủ dài bất tận và sự thờ ơ với thế giới xung quanh. Bà đã nghĩ rằng con bé chỉ là một đứa trẻ lớn xác, thiếu ý chí, không có đam mê hay hoài bão. Bà đã bao lần thở dài, lo lắng cho tương lai của Kính Niên khi có một người vợ như vậy, đã bao lần cố gắng "uốn nắn" con dâu theo những khuôn khổ mà bà cho là đúng đắn của một người phụ nữ trong gia đình danh giá.

Nhưng những nét vẽ này... chúng không nói lên sự lười biếng. Chúng nói lên sự quan sát tinh tế, một tâm hồn nhạy cảm, biết rung động trước vẻ đẹp bình dị của cuộc sống. Chúng nói lên sự kiên nhẫn, sự tập trung và một khả năng biểu đạt nghệ thuật mà bà chưa từng hình dung. Mẹ Hàn chợt cảm thấy một cảm giác hối lỗi len lỏi, như một vết kim châm nhỏ nhưng dai dẳng. Bà đã quá vội vàng, quá phiến diện khi đánh giá một con người. Bà đã tự cho mình cái quyền phán xét dựa trên những biểu hiện bề ngoài, mà quên mất rằng con người là một thế giới phức tạp, đa chiều.

Bà nhớ lại câu nói của Kính Niên khi anh vừa về đến nhà, "Mẹ à, sao mẹ không nói con đón?" và câu trả lời của bà, "Mẹ tiện đường ghé qua thôi. Vả lại, mẹ muốn xem An An ở nhà thế nào." Có lẽ, bà đã đến đây với một tâm thế của một "người giám sát", một "người đánh giá". Bà đã chuẩn bị sẵn sàng để tìm ra những thiếu sót, để thở dài về sự bừa bộn hay những giấc ngủ dài của con dâu. Nhưng điều bà tìm thấy lại là một kho báu nhỏ, một vẻ đẹp tiềm ẩn mà bà chưa từng biết đến.

Mẹ Hàn chậm rãi quay lưng lại với cuốn sổ, bước về phía cửa sổ. Ánh mắt bà dừng lại trên những chậu hoa nhỏ đặt ở bệ. Vài cành phong lữ đang e ấp nở, những cánh hoa đỏ thắm nổi bật trên nền lá xanh non. Bà nhớ lại, khi bà đến, Vãn An đang cắm hoa. Cô con dâu của bà, với đôi mắt có vẻ ngái ngủ và dáng vẻ luôn uể oải, lại có thể tỉ mỉ chăm sóc những bông hoa nhỏ bé này đến vậy. Từng cánh hoa, từng chiếc lá đều được đặt đúng vị trí, tạo nên một sự hài hòa đến ngạc nhiên. Đó không phải là sự sắp xếp ngẫu nhiên, mà là cả một sự sắp đặt có chủ ý, một cái nhìn nghệ thuật.

Một làn gió nhẹ từ bên ngoài thổi vào, mang theo chút se lạnh của buổi tối và mùi hương dịu nhẹ của hoa cỏ. Mẹ Hàn nhắm mắt lại, cố gắng sắp xếp lại những suy nghĩ đang cuộn xoáy trong đầu. Có lẽ, bà đã sai. Có lẽ, cái "lười biếng" của Hạ Vãn An không phải là sự thờ ơ, mà là một cách sống, một cách tận hưởng sự yên tĩnh và bình lặng của riêng cô. Và sâu thẳm bên trong vẻ ngoài đó, là một tâm hồn phong phú, một trái tim biết rung động với cái đẹp.

Bà thở dài, một tiếng thở dài nhẹ nhõm hơn là mệt mỏi. "Con bé này...", bà lẩm bẩm, giọng nói nhỏ đến mức gần như không nghe thấy. Nỗi hoài nghi về định kiến của bản thân đã bắt đầu nhen nhóm trong lòng bà. Bà bắt đầu tò mò, muốn tìm hiểu thêm về Hạ Vãn An, không phải với tư cách một người mẹ chồng đánh giá, mà với tư cách một người phụ nữ muốn khám phá một thế giới nội tâm đầy bí ẩn. Bà muốn biết, ngoài những nét vẽ này, Vãn An còn cất giấu những gì nữa? Liệu còn những khía cạnh nào của cô mà bà đã bỏ lỡ trong suốt những năm qua?

Mẹ Hàn vuốt nhẹ tay lên mặt bàn gỗ bóng loáng, cảm nhận sự mát lạnh từ thớ gỗ. Sau đó, bà đứng dậy, bước ra ban công. Khu vườn biệt thự nhà bà thường ngày rực rỡ sắc màu, nhưng dưới ánh trăng mờ ảo, nó lại mang một vẻ đẹp tĩnh lặng, u buồn. Tiếng nước chảy từ đài phun nước vang vọng đều đặn, như một bản nhạc xoa dịu tâm hồn. Bà đứng đó thật lâu, trong không khí se mát của đêm, để những suy nghĩ cứ thế trôi đi, và nhường chỗ cho một quyết tâm âm thầm: Bà sẽ không còn đánh giá Hạ Vãn An một cách vội vàng nữa. Bà sẽ quan sát, sẽ tìm hiểu, sẽ cố gắng thấu hiểu cô con dâu "đặc biệt" này bằng một con mắt khác, một trái tim mở lòng hơn. Một sự thay đổi nhỏ, tinh tế, đã bắt đầu nảy mầm trong tâm trí người mẹ chồng quyền quý.

***

Mấy ngày sau, không khí trong biệt thự nhà họ Hàn có vẻ vẫn như cũ, nhưng những ai tinh ý đều có thể nhận ra một sự thay đổi nhỏ, rất khó nắm bắt từ phía Mẹ Hàn. Bà không còn thường xuyên thở dài khi nhắc đến Hạ Vãn An, cũng không còn những lời bóng gió về việc con dâu nên chăm chỉ hơn. Thay vào đó, bà trở nên trầm tư hơn, ánh mắt bà đôi khi xa xăm, như đang suy nghĩ về một điều gì đó rất quan trọng.

Bữa tối tại biệt thự diễn ra trong bầu không khí ấm cúng quen thuộc. Bàn ăn dài được bày biện thịnh soạn, với những món ăn cầu kỳ được chuẩn bị bởi đầu bếp riêng của gia đình. Ánh đèn chùm pha lê rọi xuống, làm lấp lánh những bộ đồ ăn bằng sứ cao cấp. Tiếng chén đĩa va chạm khẽ khàng, tiếng dao nĩa chạm nhẹ vào nhau tạo nên một bản giao hưởng êm tai, thường ngày vẫn là điểm nhấn cho những buổi tối trang trọng của gia đình họ Hàn. Mùi hương thức ăn thơm lừng, hòa quyện với mùi gỗ quý từ nội thất và thoảng hương hoa ly từ bình hoa lớn đặt giữa bàn, tạo nên một không gian vừa sang trọng vừa ấm áp.

Hàn Kính Niên ngồi đối diện mẹ, anh luôn giữ vẻ lịch lãm và điềm tĩnh. Anh gắp một miếng cá hồi nướng vào bát mẹ, gương mặt anh tuấn nở một nụ cười nhẹ. "Mẹ ăn thêm đi ạ, món này mẹ thích mà."

Mẹ Hàn mỉm cười hiền từ, ánh mắt bà lướt qua con trai, nhưng sau đó lại dừng lại một chút, như đang dò xét, trên gương mặt anh. "Con cũng ăn nhiều vào, dạo này công việc có vẻ bận rộn lắm phải không?"

"Cũng tạm ổn thôi ạ," Kính Niên đáp, giọng nói trầm ấm. Anh hiểu rằng mẹ đang quan tâm đến mình, nhưng sâu thẳm, anh cảm nhận được một điều gì đó khác lạ trong những câu hỏi của bà gần đây. Chúng không còn chỉ đơn thuần là sự quan tâm của một người mẹ.

"À phải rồi," Mẹ Hàn khẽ đặt đũa xuống, vẻ mặt bà trở nên tự nhiên hơn, như thể bà vừa chợt nhớ ra điều gì đó. "An An dạo này thế nào? Con bé có vẻ thích ở nhà nhỉ? Không thấy đi đâu chơi với bạn bè gì cả." Bà nói, giọng điệu vẫn từ tốn nhưng ánh mắt lại rất tinh ý, quan sát phản ứng của Kính Niên.

Kính Niên hơi nhướng mày, một nụ cười khó hiểu thoáng qua trên môi. Anh biết mẹ đang muốn tìm hiểu điều gì đó, nhưng lại không muốn hỏi trực tiếp. Anh cũng không muốn tiết lộ quá nhiều về đam mê hội họa của Hạ Vãn An khi cô chưa sẵn sàng, vì anh biết cô vẫn còn chút dè dặt. Anh muốn cô tự mình bộc lộ, khi cô cảm thấy thoải mái nhất.

"Vợ à... cô ấy vẫn vậy thôi mẹ," Kính Niên đáp, anh cố ý dùng đại từ thân mật để nhấn mạnh mối quan hệ của họ. "Thích yên tĩnh, thích ở nhà. Nhưng dạo này cũng có vẻ hứng thú với vài thứ... độc đáo hơn." Anh cố tình nói lấp lửng, muốn khơi gợi sự tò mò của mẹ nhưng không tiết lộ quá rõ ràng. "Cô ấy rất thích những điều nhỏ bé, tinh tế trong cuộc sống."

Mẹ Hàn gắp một miếng thịt bò, ánh mắt bà vẫn không rời khỏi Kính Niên. "Độc đáo hơn là sao? Con bé thích làm gì?" Bà hỏi, vẻ mặt có chút nghiêm nghị, nhưng sâu thẳm trong đôi mắt bà lại là sự tò mò không thể che giấu. "Không lẽ lại là mấy trò tiêu khiển vô bổ?"

Kính Niên phì cười nhẹ, lắc đầu. "Không phải đâu mẹ. Vãn An của con... cô ấy có một tâm hồn rất riêng. Mấy thứ độc đáo đó đôi khi chỉ là việc sắp xếp lại một vài cuốn sách cũ, hay tỉ mỉ cắm một lọ hoa dại thôi. Những điều mà người khác thường bỏ qua, cô ấy lại nhìn thấy vẻ đẹp trong đó." Anh nói, giọng điệu tràn đầy sự yêu chiều và thấu hiểu. Anh không nói dối, anh chỉ đang khéo léo định hướng suy nghĩ của mẹ.

Mẹ Hàn trầm ngâm lắng nghe từng lời con trai nói. Bà nhớ lại hình ảnh Vãn An cắm hoa trong căn hộ, nhớ lại những nét vẽ tinh tế trong cuốn sổ phác thảo. Kính Niên nói đúng. Hạ Vãn An không phải là không có đam mê, chỉ là đam mê của cô không phải là những thứ ồn ào, phô trương mà bà vẫn thường thấy ở những cô gái khác. Nó là những điều nhỏ bé, tĩnh lặng, cần một tâm hồn tinh tế mới có thể cảm nhận được.

"Thế à..." Mẹ Hàn khẽ thì thầm, bà cảm thấy một luồng suy nghĩ mới đang chảy trong đầu mình. "Con bé... nó cũng có những thú vui riêng của nó nhỉ." Giọng bà không còn vẻ dò xét hay phán xét, mà thay vào đó là một sự chấp nhận nhỏ, một sự tò mò chân thành. Bà bắt đầu xâu chuỗi những mảnh ghép rời rạc lại với nhau, cố gắng vẽ nên một bức tranh hoàn chỉnh hơn về cô con dâu của mình. "Mẹ cứ nghĩ con bé chỉ thích ngủ thôi." Bà buột miệng, rồi nhận ra mình đã nói ra suy nghĩ thật lòng, liền vội vàng ho nhẹ một tiếng.

Kính Niên chỉ mỉm cười. Anh biết mẹ vẫn còn định kiến, nhưng anh cũng nhận thấy sự thay đổi. Mẹ đã bắt đầu lắng nghe, bắt đầu tò mò. Đó là một tín hiệu tốt. "Mẹ à, mỗi người mỗi khác mà. Vãn An của con đôi khi lười biếng thật, nhưng cô ấy cũng có những khoảnh khắc rất đáng yêu, rất đặc biệt. Chẳng hạn như việc cô ấy luôn biết cách khiến không gian xung quanh mình trở nên ấm cúng và an yên hơn." Anh nói, ánh mắt anh tràn đầy sự dịu dàng khi nghĩ về Hạ Vãn An. Anh biết, những lời này sẽ dần dần thay đổi cái nhìn của mẹ.

Mẹ Hàn không nói gì thêm, chỉ gật đầu nhẹ. Bà gắp thêm thức ăn cho Kính Niên, nhưng tâm trí bà lại đang bay bổng đến căn hộ của Hạ Vãn An. Bà hình dung ra cô con dâu đang ngồi bên cửa sổ, tỉ mẩn với những bông hoa hay những nét vẽ. Một hình ���nh hoàn toàn khác với những gì bà đã từng nghĩ. Một vết nứt nhỏ, tinh tế, đã xuất hiện trên bức tường định kiến vững chắc trong lòng Mẹ Hàn, và từ vết nứt đó, một tia sáng của sự thấu hiểu bắt đầu len lỏi vào. Bà cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ, muốn được chứng kiến tận mắt những "thứ độc đáo" mà Kính Niên vừa nhắc đến.

***

Vài ngày sau, vào một buổi chiều nắng nhẹ, không khí dễ chịu, Mẹ Hàn quyết định "bất ngờ" ghé thăm căn hộ của Hạ Vãn An. Bà viện cớ mang theo một ít trái cây tươi từ biệt thự, nhưng mục đích thực sự lại là để quan sát con dâu trong một môi trường tự nhiên, không có sự chuẩn bị. Bà muốn kiểm chứng những điều Kính Niên đã nói, muốn tự mình khám phá những khía cạnh mà bà đã bỏ lỡ.

Chiếc thang máy đưa Mẹ Hàn lên tầng cao nhất, nơi căn hộ của đôi vợ chồng trẻ tọa lạc. Tiếng "ting" nhỏ vang lên khi cửa mở, chào đón bà là một hành lang yên tĩnh, chỉ có tiếng gió nhẹ lùa qua khe cửa sổ. Mẹ Hàn hít một hơi thật sâu, thoang thoảng trong không khí là mùi nến thơm tinh tế, một mùi hương dịu nhẹ và rất đỗi quen thuộc mỗi khi bà ghé thăm. Bà nhấn chuông cửa, chờ đợi một lúc. Không có tiếng đáp lại. Bà định rút điện thoại ra gọi, nhưng rồi một ý nghĩ lóe lên trong đầu. Bà thử vặn tay nắm cửa, và bất ngờ, cửa không khóa.

Mẹ Hàn khẽ đẩy cửa, bước vào trong. Căn hộ chìm trong một sự tĩnh lặng đến lạ lùng. Ánh nắng chiều dịu dàng hắt qua khung cửa sổ lớn, phủ một lớp vàng óng lên sàn gỗ và những vật dụng nội thất hiện đại, tối giản. Không gian rộng rãi, thoáng đãng, được điểm xuyết bằng vài chậu cây xanh nhỏ và những bức tranh trừu tượng treo trên tường. Tiếng còi xe từ xa vọng lên một cách mơ hồ, như một bản nhạc nền êm ái của thành phố.

Mẹ Hàn bước nhẹ nhàng vào phòng khách, bà không muốn làm giật mình nếu Hạ Vãn An đang ngủ. Nhưng điều bất ngờ là, Hạ Vãn An không hề ngủ. Cô đang ngồi bên cửa sổ, trên một chiếc ghế bành bọc nệm êm ái. Mái tóc đen dài của cô xõa tự nhiên trên vai, ánh nắng chiều chiếu vào làm những sợi tóc tơ óng ánh như tơ lụa. Cô mặc một chiếc áo len oversized màu kem và quần jogger thoải mái, đúng như phong cách "mèo lười" của cô, nhưng lần này, vẻ lười biếng đó lại toát lên một sự duyên dáng khó tả.

Trong tay cô là một bình thủy tinh nhỏ và vài cành hoa baby trắng muốt, điểm xuyết một bông hồng nhung đỏ thắm. Hạ Vãn An đang vô cùng tập trung, đôi mắt to tròn thường ngày có vẻ mơ màng giờ đây lại sáng lên đầy tinh anh, chăm chú vào từng cánh hoa, từng chiếc lá. Cô khẽ nghiêng đầu, cẩn thận đặt từng cành hoa vào bình, điều chỉnh vị trí một cách tỉ mỉ, như thể đang thực hiện một nghi lễ thiêng liêng. Động tác của cô chậm rãi, uyển chuyển, mỗi ngón tay thon dài đều di chuyển một cách nhẹ nhàng, tinh tế, tạo nên một sự hài hòa đến ngạc nhiên.

Mẹ Hàn đứng lặng ở ngưỡng cửa, ánh mắt bà không còn là sự đánh giá hay dò xét, mà là sự ngạc nhiên tột độ. Bà chưa từng nghĩ rằng Hạ Vãn An lại có thể làm một việc gì đó với sự tập trung và tỉ mỉ đến vậy. Hình ảnh cô con dâu "chỉ biết ngủ" trong tâm trí bà đang dần bị thay thế bởi hình ảnh một cô gái với vẻ đẹp tĩnh lặng, thanh thoát, đang say sưa với công việc của mình. Bà cảm nhận được mùi hương dịu nhẹ của nến thơm lan tỏa trong không khí, hòa quyện với mùi hương tươi mát của hoa cỏ, tạo nên một bầu không khí vô cùng thư thái và yên bình.

"An An à, con đang làm gì thế?" Mẹ Hàn cất tiếng hỏi, giọng bà nhẹ nhàng hơn hẳn mọi khi, không còn chút nghiêm nghị nào.

Hạ Vãn An giật mình, đôi tay cô khẽ run lên khiến một cành hoa nhỏ suýt rơi ra khỏi bình. Cô quay lại, đôi mắt mở to, có chút bối rối khi thấy mẹ chồng đang đứng ở đó. Vẻ mặt cô hơi ửng hồng vì bất ngờ, nhưng cô nhanh chóng lấy lại vẻ bình tĩnh thường thấy.

"Con chào mẹ," Vãn An đáp, giọng nói trầm nhẹ. "Con... con đang cắm hoa ạ." Cô nói, rồi khẽ cúi đầu, ánh mắt lướt qua bình hoa đang dang dở. Cô cảm thấy một chút ngại ngùng, không biết mẹ chồng sẽ nghĩ gì khi thấy cô đang làm một việc "vô bổ" như cắm hoa. Cô vẫn giữ sự dè dặt nhất định, dù đã thoải mái hơn với đam mê của mình trước mặt Kính Niên.

Mẹ Hàn tiến lại gần hơn, ánh mắt bà dò xét từng chi tiết. Bà nhìn bình hoa, nhìn những cành hoa nhỏ bé đang được sắp đặt một cách nghệ thuật, rồi lại nhìn gương mặt Hạ Vãn An. Bà thấy sự tập trung, sự tinh tế trong từng cử chỉ của cô. Bà thấy một vẻ đẹp tiềm ẩn mà bà đã bỏ qua bấy lâu nay. "Hoa đẹp quá," Mẹ Hàn khẽ nói, giọng bà chân thành đến lạ. "Con cắm khéo thật đấy."

Vãn An hơi ngước lên nhìn mẹ chồng, cô ngạc nhiên trước lời khen. Cô chưa từng nhận được lời khen nào như vậy từ mẹ chồng. Cô chỉ khẽ mỉm cười, một nụ cười rất nhẹ, đủ để làm khóe môi cong lên một chút. "Dạ, con... con thích hoa."

Mẹ Hàn không nói gì thêm, chỉ lặng lẽ đứng đó, quan sát Hạ Vãn An tiếp tục cắm hoa. Bà nhìn cách cô điều chỉnh góc độ của từng cành, cách cô ngắm nghía thành quả của mình với ánh mắt hài lòng. Bà bắt đầu hiểu hơn về những gì Kính Niên đã nói. Hạ Vãn An không phải là không có khả năng, không phải là không có sự tỉ mỉ. Cô chỉ dành sự tỉ mỉ đó cho những điều mà cô thực sự yêu thích, những điều mang lại cho cô sự bình yên và niềm vui.

Mẹ Hàn cảm thấy một sự thay đổi sâu sắc đang diễn ra trong lòng mình. Bà nhận ra rằng, bà đã nhìn con dâu bằng một lăng kính quá hẹp, quá cứng nhắc. Bà đã quên rằng, vẻ đẹp của một con người không chỉ nằm ở những gì họ làm để "đạt được" hay "chứng tỏ", mà còn nằm ở những khoảnh khắc nhỏ bé, bình dị khi họ được sống thật với chính mình, được theo đuổi những đam mê thầm lặng.

Sự tĩnh lặng trong căn hộ lại bao trùm, chỉ có tiếng lá xào xạc từ ban công và tiếng còi xe vọng lên từ xa. Mẹ Hàn đứng đó thật lâu, ánh mắt bà dừng lại trên đôi bàn tay khéo léo của Hạ Vãn An, rồi lại lướt qua bình hoa nhỏ xinh xắn. Một tia sáng của sự thấu hiểu đã thực sự xuyên qua bức tường định kiến trong lòng bà. Bà bắt đầu nhận ra, Hạ Vãn An không chỉ là "mèo lười" mà còn là một "nghệ sĩ" của cuộc sống, một người phụ nữ tinh tế và sâu sắc hơn nhiều so với những gì bà đã từng nghĩ. Một hạt giống của sự chấp nhận và yêu thương đã được gieo, hứa hẹn sẽ nảy nở thành một mối quan hệ mẹ chồng nàng dâu ấm áp và hòa hợp hơn trong tương lai.

Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free