Chỉ muốn sống bên cạnh anh - Chương 172: Chân Dung Vợ Qua Lời Kính Niên
Ánh đèn vàng dịu từ chiếc đèn chùm pha lê treo giữa phòng khách phủ lên tấm thảm Ba Tư họa tiết cổ điển, tạo nên một không gian vừa sang trọng vừa ấm cúng. Chiều tối đã buông xuống, mang theo hơi se lạnh của những ngày cuối thu, nhưng bên trong biệt thự, sự ấm áp vẫn lan tỏa từ lò sưởi giả lập đang cháy liu riu và hương gỗ quý từ những món nội thất được chạm khắc tinh xảo. Tiếng nước chảy nhè nhẹ từ đài phun nước ở sân vườn vọng vào qua khung cửa kính lớn, hòa cùng tiếng lá xào xạc khi cơn gió nhẹ lướt qua những tán cây cổ thụ, tạo nên một bản giao hưởng êm đềi, tĩnh lặng.
Hàn Kính Niên bước vào phòng khách, vẻ mệt mỏi sau một ngày làm việc bận rộn dường như tan biến khi anh nhìn thấy mẹ mình. Mẹ Hàn đang ngồi trên chiếc sofa nhung màu xanh ngọc bích, dáng người quý phái và thanh lịch như mọi khi, trên tay bà là một cuốn tạp chí nghệ thuật bìa cứng dày dặn. Ánh mắt bà dừng lại trên một bức họa trừu tượng đầy màu sắc, nhưng dường như tâm trí bà đang ở một nơi xa xăm nào đó, không hoàn toàn chìm đắm vào những nét vẽ trên trang giấy. Mùi hương thanh lịch từ nước hoa Chanel No. 5 quen thuộc của mẹ thoảng nhẹ trong không khí, quyện với mùi trà hoa nhài dịu nhẹ.
“Con về rồi à? Hôm nay công việc thế nào, có mệt không con?” Mẹ Hàn cất tiếng hỏi, giọng bà vẫn trầm ấm nhưng có chút gì đó nhẹ nhàng, ít nghiêm nghị hơn thường lệ. Bà đặt cuốn tạp chí xuống bàn trà bằng gỗ mun bóng loáng, trên đó còn có một ấm trà sứ trắng đang bốc hơi nghi ngút và hai tách trà tinh xảo.
Kính Niên mỉm cười, cởi chiếc áo khoác vest ngoài, cẩn thận đặt nó lên giá treo đồ gần cửa. Anh tiến lại gần, ngồi xuống chiếc ghế đối diện mẹ, trên chiếc sofa đơn êm ái. “Dạ con khỏe, mẹ. Công việc vẫn ổn. Con thấy mẹ có vẻ suy tư…” Anh khẽ nhướng mày, ánh mắt thăm dò. Anh đã cảm nhận được sự khác lạ từ mẹ mình những ngày gần đây, một sự thay đổi tinh tế trong ánh mắt và thái độ khi bà nhắc đến Hạ Vãn An.
Mẹ Hàn khẽ thở dài, một tiếng thở dài rất nhẹ, như thể bà đang trút bỏ một gánh nặng vô hình. Bà cầm ấm trà, rót một tách trà nóng đầy đặn cho Kính Niên, động tác vẫn duyên dáng và từ tốn. “Mẹ chỉ… đang nghĩ linh tinh thôi. Mà dạo này An An thế nào rồi con? Con bé vẫn khỏe chứ?” Giọng điệu của bà, lần này, không còn vẻ dò xét hay phán xét như những lần trước. Thay vào đó là một chút tò mò thật sự, một sự quan tâm ẩn giấu dưới lớp vỏ bọc bình thản. Kính Niên nhận ra sự thay đổi đó, một tia hy vọng len lỏi trong lòng anh. Anh biết, đây chính là cơ hội để anh làm cầu nối, để mẹ anh hiểu hơn về người vợ đặc biệt của mình.
Kính Niên cầm lấy tách trà ấm nóng, hít hà mùi hương thoang thoảng của hoa nhài. Anh nhấp một ngụm nhỏ, cảm nhận vị chát nhẹ và hậu vị ngọt thanh nơi đầu lưỡi, rồi mới từ tốn trả lời. “An An… cô ấy vẫn khỏe, mẹ ạ. Vẫn giữ thói quen ‘ngủ nướng’ của mình, nhưng dạo này cô ấy cũng có thêm vài niềm vui mới.” Anh dừng lại một chút, quan sát sắc mặt mẹ. Bà vẫn giữ vẻ bình thản, nhưng đôi mắt bà đã lộ rõ sự chú ý. “Con bé… rất đặc biệt, mẹ ạ. Nhiều khi con cũng nghĩ cô ấy chỉ thích ngủ, thích sự yên tĩnh, nhưng thực ra, đó là cách cô ấy tạo ra không gian riêng cho mình, để nghỉ ngơi và tái tạo năng lượng.” Anh nói, giọng điệu dịu dàng, trìu mến khi nhắc đến vợ mình. Anh muốn mẹ hiểu rằng, sự ‘lười biếng’ của Vãn An không phải là một khuyết điểm, mà là một phần tính cách độc đáo, một cách sống mà cô lựa chọn.
Mẹ Hàn không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt bà vẫn tập trung vào Kính Niên, nhưng dường như bà đang hình dung về Hạ Vãn An qua lời kể của con trai. Bà nhớ lại hình ảnh Hạ Vãn An đang say sưa cắm hoa chiều hôm trước, một vẻ đẹp tĩnh lặng, tập trung mà bà chưa từng thấy. Sự mâu thuẫn trong lòng bà bắt đầu dâng lên, những định kiến cũ đang dần lung lay trước những mảnh ghép mới về con dâu.
Kính Niên tiếp tục, ánh mắt anh lấp lánh sự tự hào khi nói về vợ mình. “Cô ấy có một góc nhỏ trong căn hộ của bọn con, mẹ ạ. Nơi cô ấy thường vẽ vời, viết lách. Không phải để ai đó xem, chỉ là để thể hiện những suy nghĩ, cảm xúc của mình. Con bé từng vẽ những bức tranh trừu tượng rất có hồn, hoặc viết những câu chuyện ngắn đầy bất ngờ… Mẹ sẽ ngạc nhiên nếu thấy chúng đấy.” Anh khẽ cười, nụ cười ẩn chứa sự thấu hiểu và yêu thương sâu sắc. Anh không quên nhấn mạnh rằng những điều đó Vãn An làm không phải để khoe khoang hay chứng tỏ, mà hoàn toàn xuất phát từ nội tâm, từ nhu cầu tự thể hiện của riêng cô.
Mẹ Hàn nghe đến đây, đôi mắt bà mở to hơn một chút. Bà nhớ lại cuốn sổ phác thảo và những nét vẽ tinh tế mà bà vô tình nhìn thấy trong phòng khách của Vãn An. Lời Kính Niên nói đã xác nhận những gì bà đã suy đoán, và thậm chí còn vượt xa hơn những gì bà có thể tưởng tượng. Một cô gái chỉ biết ngủ, lại có thể có một thế giới nội tâm phong phú đến vậy sao? Bà tự hỏi. Dường như có một cánh cửa mới vừa mở ra trong tâm trí bà, hé lộ một Hạ Vãn An hoàn toàn khác biệt so với hình ảnh bà đã cố định bấy lâu nay. Bà cảm nhận được một luồng hơi ấm nhẹ lan tỏa trong lòng, không phải từ tách trà, mà từ những lời kể chân thành của con trai mình. Bà bắt đầu cảm thấy chút hối hận vì đã vội vàng đánh giá con bé.
“Sự ‘lười biếng’ của An An, con nghĩ, không phải là vô tâm, mẹ ạ,” Kính Niên tiếp lời, giọng anh trầm ấm và đầy kiên nhẫn. Anh muốn mẹ anh hiểu sâu sắc hơn về bản chất của vợ mình. “Mà là cách cô ấy chọn lọc năng lượng, chọn lọc những điều cô ấy thực sự muốn dành tâm huyết. Giống như việc cô ấy tỉ mỉ cắm một bình hoa, hay sắp xếp từng cuốn sách trên kệ. Mỗi thứ đều có một ‘linh hồn’ riêng mà cô ấy thổi vào. Cô ấy không làm những điều không có ý nghĩa với mình, nhưng khi đã làm, cô ấy sẽ làm với tất cả sự tập trung và tinh tế.” Kính Niên nhớ lại cách Vãn An thường chậm rãi sắp xếp những bộ quần áo đã giặt sạch, hay cách cô chọn từng loại trà để pha cho anh mỗi buổi sáng. Những hành động nhỏ nhặt, bình dị nhưng lại chứa đựng một sự chu đáo, một vẻ đẹp riêng mà chỉ những người tinh ý mới nhận ra. Anh tin rằng mẹ anh, với sự từng trải và sự nhạy cảm của một người phụ nữ, sẽ dần cảm nhận được điều đó.
Mẹ Hàn lắng nghe không chớp mắt, đôi tay bà khẽ đặt trên thành tách trà, cảm nhận hơi ấm từ đó lan tỏa vào lòng bàn tay. Ánh mắt bà nhìn Kính Niên, rồi nhìn ra xa, như thể đang chiêm nghiệm một bức tranh vô hình. Những lời Kính Niên nói đã vẽ nên một chân dung Hạ Vãn An khác hẳn, không phải là cô con dâu vụng về, vô tâm như bà vẫn nghĩ, mà là một cô gái sâu sắc, tinh tế, có thế giới nội tâm phong phú. Bà nhớ lại khoảnh khắc mình đứng lặng ở ngưỡng cửa, chứng kiến Hạ Vãn An cắm hoa. Từng cử chỉ chậm rãi, uyển chuyển, từng ánh mắt tập trung của cô đã in sâu vào tâm trí bà. Mùi hương dịu nhẹ của nến thơm và hoa cỏ từ căn hộ của con bé vẫn còn vương vấn đâu đó trong ký ức.
“Thì ra… con bé cũng có những điều thú vị như vậy,” Mẹ Hàn khẽ nói sau một khoảng lặng dài, giọng bà trầm hơn, nhưng không còn sự hoài nghi mà thay vào đó là chút ngạc nhiên và suy tư. “Mẹ cứ nghĩ con bé chỉ biết ngủ, không quan tâm gì đến xung quanh…” Bà tự trách mình vì đã quá vội vàng phán xét, quá cứng nhắc trong cách nhìn nhận. Bà nhận ra rằng, bà đã bỏ lỡ biết bao khía cạnh đáng yêu và tinh tế của con dâu mình chỉ vì những định kiến và kỳ vọng không đúng đắn. Một cảm giác tiếc nuối nhẹ nhàng dâng lên trong lòng bà. Bà nhìn lại cuốn tạp chí nghệ thuật trên bàn, rồi lại nhìn Kính Niên, như muốn tìm kiếm thêm những mảnh ghép để hoàn thiện bức chân dung của Hạ Vãn An trong tâm trí mình.
Kính Niên cảm nhận được sự tiếp nhận từ mẹ. Anh biết, những lời anh nói đã chạm đến trái tim bà, đã bắt đầu phá vỡ bức tường định kiến mà bà đã xây dựng bấy lâu nay. Anh khẽ thở phào nhẹ nhõm, nhưng vẫn giữ vẻ bình tĩnh, không muốn tạo áp lực cho mẹ. Anh muốn bà tự mình khám phá, tự mình thấu hiểu. “Con tin, nếu mẹ hiểu được thế giới nội tâm của An An, mẹ sẽ thấy cô ấy đáng yêu biết bao. Cô ấy không cần sự ồn ào, không cần sự chú ý, chỉ cần một không gian bình yên để sống thật với chính mình. Và con… con yêu cái sự bình yên đó ở cô ấy.” Anh nói, ánh mắt tràn đầy sự dịu dàng và tin tưởng.
Mẹ Hàn khẽ gật đầu, ánh mắt bà nhìn Kính Niên đầy phức tạp. Bà thấy được tình yêu sâu sắc mà con trai bà dành cho Hạ Vãn An, một tình yêu không chỉ chấp nhận mà còn trân trọng từng khuyết điểm, từng nét riêng biệt của đối phương. Bà nhận ra rằng, sự hạnh phúc của con trai mình chính là điều quan trọng nhất. Và nếu Hạ Vãn An có thể mang lại sự bình yên và niềm vui đó cho Kính Niên, thì cô ấy chắc chắn không phải là một người con dâu tồi. “Mẹ… mẹ sẽ thử nhìn con bé theo cách khác. Cảm ơn con, Kính Niên.” Lời cảm ơn của bà không chỉ là một lời nói xã giao, mà chứa đựng sự chân thành, sự mở lòng hiếm hoi từ một người phụ nữ luôn giữ vẻ nghiêm nghị và khuôn phép.
Căn phòng khách chìm vào tĩnh lặng một lần nữa, chỉ còn tiếng tích tắc nhẹ nhàng của chiếc đồng hồ quả lắc cổ điển và tiếng gió thì thầm bên ngoài. Kính Niên đứng dậy, tiến đến bên mẹ, nhẹ nhàng ôm bà vào lòng. Mùi hương thanh lịch của mẹ vẫn ấm áp và quen thuộc. Anh cảm nhận được sự mềm mại trong vòng tay mẹ, một dấu hiệu cho thấy bà đã thực sự lắng nghe và thấu hiểu. Anh biết, hành trình thấu hiểu giữa mẹ và vợ sẽ còn dài, nhưng anh tin rằng, cánh cửa đã mở ra, và một tương lai ấm áp hơn đang chờ đợi họ.
Sau khi tiễn Kính Niên ra cửa, Mẹ Hàn quay trở lại phòng khách. Bà không bật thêm đèn, để ánh sáng vàng dịu từ chiếc đèn chùm bao trùm không gian. Bà chậm rãi tiến về phía bàn trà, nơi cuốn tạp chí nghệ thuật vẫn nằm mở hờ. Bà cầm lấy nó, nhưng ánh mắt lại không dừng lại trên những trang giấy mà hướng về bức ảnh gia đình được đặt trang trọng trên chiếc tủ nhỏ bên cạnh. Trong bức ảnh đó, Hạ Vãn An đang mỉm cười, một nụ cười rất nhẹ, rất riêng, bên cạnh Kính Niên. Ánh mắt Mẹ Hàn dừng lại trên đôi mắt mơ màng nhưng đầy vẻ thông minh của Vãn An trong bức ảnh.
Một tia sáng của sự thấu hiểu đã thực sự xuyên qua bức tường định kiến trong lòng bà. Những lời Kính Niên nói vẫn văng vẳng bên tai: “Cô ấy có một góc nhỏ… nơi cô ấy thường vẽ vời, viết lách… Mỗi thứ đều có một ‘linh hồn’ riêng mà cô ấy thổi vào.” Mẹ Hàn nhắm mắt lại, hình ảnh Hạ Vãn An đang tỉ mỉ cắm hoa lại hiện lên rõ nét. Bà bắt đầu nhận ra, Hạ Vãn An không chỉ là "mèo lười" mà còn là một "nghệ sĩ" của cuộc sống, một người phụ nữ tinh tế và sâu sắc hơn nhiều so với những gì bà đã từng nghĩ. Hạt giống của sự chấp nhận và yêu thương đã được gieo, và bà tin rằng, nó sẽ nảy nở thành một mối quan hệ mẹ chồng nàng dâu ấm áp và hòa hợp hơn trong tương lai. Bà sẽ không còn nhìn con dâu bằng lăng kính cũ kỹ nữa. Bà sẽ thử, thật lòng, nhìn nhận Hạ Vãn An theo một cách khác, một cách mà Kính Niên đã chỉ cho bà thấy.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.