Chỉ muốn sống bên cạnh anh - Chương 190: Dấu Chân Thức Tỉnh: Bước Đi Đầu Tiên Của Vãn An
Ánh nắng ban mai rực rỡ len lỏi qua khe cửa sổ, vẽ nên những vệt sáng vàng óng trên sàn gỗ. Tiếng chim hót líu lo ngoài ban công, và tiếng còi xe vọng lên từ xa một cách mơ hồ, báo hiệu một ngày mới đã bắt đầu. Trong căn phòng ngủ, Hàn Kính Niên vẫn đang say giấc nồng, vẻ mặt anh vẫn còn vương vất nỗi lo âu, những nếp nhăn hằn sâu trên vầng trán khi anh gục đầu vào vai Hạ Vãn An đêm qua vẫn còn đó. Đôi mắt anh vẫn sưng húp, và quầng thâm dưới mắt càng lộ rõ hơn dưới ánh sáng ban ngày.
Hạ Vãn An nằm bên cạnh anh, không ngủ được. Cô đã thức trắng đêm, chỉ nằm đó, lặng lẽ ôm lấy anh, lắng nghe từng hơi thở nặng nề của anh. Cô nhẹ nhàng đưa tay, vuốt ve khuôn mặt chồng, chạm vào vết thâm quầng dưới mắt anh. Lời thú nhận yếu lòng của anh vẫn văng vẳng trong đầu cô, từng chữ một cứa vào tim cô. "Anh đã làm một chuyện rất tồi tệ, An An. Anh đã mắc một sai lầm nghiêm trọng trong công việc... Một sai lầm có thể khiến tất cả... sụp đổ."
Cô nhớ lại cái ôm siết chặt của anh, sự run rẩy trong cơ thể anh, mùi hương quen thuộc của anh giờ đây lại mang theo cả sự tuyệt vọng. Hàn Kính Niên, người đàn ông luôn kiên cường, mạnh mẽ, là trụ cột của cô và của cả một tập đoàn, giờ đây lại yếu đuối đến vậy. Cô cảm nhận được gánh nặng anh đang mang, không chỉ là gánh nặng từ công việc, mà còn là gánh nặng của sự tự trách, của nỗi lo sợ thất bại. Tình yêu trong cô trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết, không phải là tình yêu mơ màng, lười biếng thường thấy, mà là một tình yêu kiên định, mãnh liệt, sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách.
Bộ chăn gối cao cấp "Đám Mây" mềm mại, êm ái vẫn đang bao bọc lấy cơ thể của hai người, nhưng Hạ Vãn An không còn cảm thấy sự bình yên như mọi khi. Nỗi lo lắng cho anh đã đánh tan mọi cảm giác thư thái. Cô không thể để anh một mình, không thể để anh tự mình gánh vác tất cả. Cô đã hứa với lòng mình đêm qua, và lời hứa đó giờ đây càng khắc sâu hơn trong tim cô. Cô không thể chỉ đơn thuần là an ủi, không thể chỉ là một người vợ chỉ biết "ngủ" và tin tưởng một cách mù quáng. Cô phải hành động.
Hạ Vãn An nhẹ nhàng gỡ tay anh ra khỏi eo mình, cẩn thận trượt ra khỏi giường, cố gắng không làm anh tỉnh giấc. Cô ngắm nhìn anh ngủ say một lúc lâu, ánh mắt tràn đầy sự xót xa và yêu thương. Cô nhìn anh, rồi lại nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng mặt trời đang dần lên cao, xua tan bóng tối của đêm qua.
Cô bước đến cửa sổ lớn của căn hộ, nhìn ra thành phố đang dần thức giấc. Những suy nghĩ cứ cuộn xoáy trong đầu cô. Cô biết mình cần phải làm gì đó, không chỉ là lời nói suông. Cô không hiểu rõ về kinh doanh, về những con số khô khan, nhưng cô có những mối quan hệ, cô có sự nhạy bén của riêng mình. Có lẽ đã đến lúc cô phải "thức giấc" thật sự, không chỉ là về thể chất, mà là về tinh thần, về trách nhiệm. Cô sẽ phải làm gì đó để hỗ trợ anh, không để anh phải lo lắng thêm về cô. Cô sẽ tự mình tìm hiểu, tự mình hành động.
Ánh mắt Hạ Vãn An lóe lên một tia sáng kiên định, không còn vẻ mơ màng, uể oải thường ngày. Cô siết chặt nắm tay, đặt lên ngực mình, nơi trái tim đang đập mạnh mẽ. Cô sẽ chiến đấu cùng anh, theo cách riêng của cô. Cô sẽ không để Kính Niên phải đối mặt với giông bão một mình. Cô sẽ chứng minh rằng tình yêu của cô dành cho anh không chỉ là sự bình yên, mà còn là một sức mạnh tiềm ẩn, một chỗ dựa vững chắc mà anh có thể tin tưởng. Một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu cô, một ý tưởng mà trước đây cô chưa từng nghĩ tới một cách nghiêm túc: Có lẽ đã đến lúc cô nên bắt đầu suy nghĩ về việc theo đuổi đam mê cá nhân, không chỉ để giải trí, mà có thể là một công việc, một cách để tự chủ và hỗ trợ anh tốt hơn. Cô sẽ tìm cách. Cô sẽ làm được.
Cơn bão có thể đang đến, nhưng cô sẽ không để nó cuốn trôi đi tất cả. Cô sẽ đứng vững cùng anh. Cô đã thức giấc, và sẽ không bao giờ ngủ quên nữa.
***
Hạ Vãn An nhẹ nhàng trượt khỏi giường, bàn chân trần chạm vào nền gỗ lạnh buốt, nhưng cô không hề bận tâm. Cô đứng lặng một lúc lâu bên khung cửa sổ, ánh mắt dõi theo những đám mây lững lờ trôi trên nền trời xanh ngắt, hít một hơi thật sâu làn không khí trong lành của buổi sớm. Thành phố bên dưới đã bắt đầu rộn ràng với tiếng còi xe, tiếng người đi lại, tiếng rao hàng xa xăm, tất cả như một bản giao hưởng của cuộc sống đang hối hả. Nhưng trong căn hộ của cô, sự tĩnh lặng vẫn bao trùm, chỉ có tiếng máy điều hòa chạy khe khẽ và nhịp tim thổn thức của chính cô.
Cô liếc nhìn Kính Niên một lần nữa. Anh vẫn ngủ say, khuôn mặt điển trai giờ đây hằn rõ vẻ mệt mỏi, những nếp nhăn nhỏ nơi khóe mắt và vầng trán như tố cáo những đêm không ngủ, những gánh nặng vô hình đang đè nặng lên vai anh. Cô nhẹ nhàng đến bên cạnh giường, cúi xuống đặt một nụ hôn thật nhẹ lên trán anh, cảm nhận hơi ấm phảng phất của làn da. Cô biết anh đang rất mệt, và cô sẽ không đánh thức anh. Ít nhất là bây giờ.
Bước ra khỏi phòng ngủ, Vãn An tiến vào bếp. Cô mở tủ lạnh, lấy ra vài quả cam tươi rói, một hộp sữa không đường và vài loại ngũ cốc dinh dưỡng. Sự lười biếng thường ngày dường như đã bị gạt sang một bên, nhường chỗ cho một sự tỉ mỉ và chu đáo lạ thường. Cô ép một ly nước cam sánh mịn, mùi thơm dịu nhẹ lan tỏa khắp căn bếp. Sau đó, cô hâm nóng một bát cháo yến mạch với chút thịt băm và rau củ, đảm bảo nó dễ tiêu hóa và cung cấp đủ năng lượng. Cô bày biện bữa sáng trên một chiếc khay nhỏ, đặt thêm một viên vitamin tổng hợp và một viên thuốc bổ gan cạnh ly nước cam. Tất cả đều là những thứ đơn giản, nhưng chứa đựng sự quan tâm sâu sắc của cô.
Sau khi chuẩn bị xong, Vãn An không vội vàng mang bữa sáng vào. Cô đặt khay lên bàn ăn, sau đó đi đến góc làm việc nhỏ của mình, nơi có chiếc máy tính xách tay và một chồng sách báo vẫn còn đóng bụi. Đây là lần hiếm hoi cô chủ động ngồi vào chiếc bàn này vào buổi sáng. Cô bật máy tính, tiếng khởi động nhẹ nhàng vang lên trong không gian tĩnh lặng. Màn hình sáng lên, phản chiếu gương mặt thanh tú, đôi mắt to tròn của cô giờ đây không còn vẻ mơ màng mà ánh lên sự tập trung cao độ.
Cô mở trình duyệt web, gõ vào thanh tìm kiếm những từ khóa mà trước đây cô chưa bao giờ nghĩ mình sẽ phải tìm: "Tập đoàn K&N", "Hàn Kính Niên", "đối thủ cạnh tranh", "Hoàng Minh Khang", "khủng hoảng tài chính". Hàng loạt kết quả hiện ra, từ những bài báo kinh tế uy tín đến những diễn đàn bàn luận, những phân tích thị trường khô khan. Vãn An, dù không am hiểu sâu về kinh tế, vẫn cố gắng đọc và hiểu từng câu chữ. Cô lướt qua các biểu đồ tăng trưởng, các báo cáo lợi nhuận, những tin tức về các dự án lớn nhỏ.
Màn hình máy tính với những con số và đồ thị phức tạp dường như nhảy múa trước mắt cô, nhưng cô không nao núng. Cô tập trung vào những thông tin về đối thủ, đặc biệt là Hoàng Minh Khang – cái tên mà cô đã nghe loáng thoáng từ Kính Niên vài lần, và giờ đây lại xuất hiện dày đặc trong các tin tức liên quan đến K&N. Các bài báo nói về Hoàng Minh Khang như một "ngôi sao đang lên" trong giới kinh doanh, với những nước đi táo bạo và đầy tham vọng, đặc biệt là những dự án gần đây có vẻ như đang "dẫm chân" vào lãnh địa của K&N.
Vãn An lấy ra một cuốn sổ tay nhỏ màu kem mà cô thường dùng để ghi lại những khoảnh khắc đáng yêu của hai vợ chồng – cuốn sổ có tên "Khoảnh Khắc Của Chúng Ta". Giờ đây, những trang giấy đó không còn chỉ ghi lại những câu nói hài hước hay những buổi hẹn hò lãng mạn, mà là những ghi chú nghiêm túc về các công ty, các dự án, và những cái tên. Cô cẩn thận ghi lại những điểm chính, những mối liên hệ mà cô cảm thấy quan trọng, dù có thể chưa hiểu hết ý nghĩa của chúng. Ngón tay cô lướt trên bàn phím, tiếng gõ lách cách nhẹ nhàng nhưng đều đặn, khác hẳn với những lần cô chỉ lướt web xem phim hay mua sắm trực tuyến.
"Không thể cứ ngồi yên thế này được," Vãn An lẩm bẩm một mình, giọng nói trầm nhẹ, khẽ phá vỡ sự tĩnh lặng. Cô cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ từ bên trong, một ngọn lửa kiên định đang cháy rực. Cô không phải là người hiểu biết về kinh doanh, nhưng cô có sự nhạy bén và khả năng học hỏi. Hơn nữa, cô có tình yêu dành cho Hàn Kính Niên, và đó là động lực lớn nhất. Cô biết Kính Niên sẽ không muốn cô dính vào những chuyện phức tạp này, anh sẽ luôn muốn bảo vệ cô khỏi mọi lo toan. Nhưng cô không muốn anh phải gánh vác một mình. Cô muốn là chỗ dựa, không chỉ là người được bảo vệ.
Đột nhiên, một tiếng động khe khẽ từ phòng ngủ vọng ra. Kính Niên đã tỉnh giấc. Vãn An vội vàng đóng laptop lại, giấu cuốn sổ tay xuống dưới một chồng tạp chí. Cô không muốn anh nhìn thấy cô đang "làm việc" như thế này, ít nhất là chưa phải lúc này. Cô cần thêm thời gian để tìm hiểu, để chắc chắn về những gì mình có thể làm. Cô nở một nụ cười nhẹ, bước nhanh về phía phòng ngủ.
"Anh dậy rồi à? Có muốn ăn gì không?" Giọng cô vẫn nhẹ nhàng, bình tĩnh như mọi khi, che giấu hoàn hảo những suy nghĩ đang cuộn xoáy trong lòng. Hàn Kính Niên hé mắt, nhìn thấy bóng dáng nhỏ bé của cô đang đứng bên cửa. Vẻ mặt anh vẫn còn mệt mỏi, đôi mắt sưng húp, nhưng khi nhìn thấy cô, một nụ cười yếu ớt xuất hiện trên môi anh. "An An... sao em không ngủ?" Giọng anh khàn đặc, đầy vẻ lo lắng. Anh vẫn nằm đó, một tay đưa ra, như muốn kéo cô lại gần.
Vãn An bước đến, cúi xuống, dịu dàng đặt tay lên trán anh. Hơi ấm từ bàn tay cô lan tỏa, mang theo một cảm giác an ủi. "Em ngủ rồi. Mới dậy thôi." Cô nói dối một cách ngọt ngào, vuốt nhẹ mái tóc rối bời của anh. "Anh có vẻ mệt lắm. Để em giúp anh dậy nhé." Cô giúp anh ngồi dậy, đưa ly nước cam và thuốc bổ đã chuẩn bị sẵn. "Uống cái này đi. Sẽ giúp anh tỉnh táo hơn." Kính Niên nhìn cô với ánh mắt đầy yêu thương và một chút ngạc nhiên. Anh nhận ra sự khác biệt trong cách cô chăm sóc anh sáng nay, một sự chủ động và tỉ mỉ mà anh hiếm khi thấy. Anh không nói gì, chỉ lặng lẽ uống nước và thuốc, trong lòng tràn ngập một cảm giác ấm áp khó tả.
***
Buổi trưa, ánh nắng dịu dàng trải dài khắp căn hộ, tạo nên một không gian vàng óng, ấm áp. Hàn Kính Niên đã đi làm, mặc dù Vãn An đã cố gắng thuyết phục anh nghỉ ngơi thêm. Anh chỉ cười nhẹ, xoa đầu cô và nói: "Không sao đâu, vợ à. Anh sẽ ổn thôi. Em cứ ngủ bù đi nhé." Anh không biết rằng, cô đã không còn muốn "ngủ bù" nữa.
Sau khi Kính Niên rời đi, Vãn An lại ngồi vào bàn làm việc. Cô mở cuốn sổ "Khoảnh Khắc Của Chúng Ta", lật đến trang ghi chú những thông tin vừa tìm được. Cô đọc lại một lượt, cố gắng xâu chuỗi các sự kiện. Cô nhận ra rằng, những thông tin trên mạng Internet chỉ là bề nổi. Cô cần một nguồn đáng tin cậy hơn, một người có thể cung cấp cho cô cái nhìn sâu sắc hơn vào tình hình thực tế. Và cái tên đầu tiên xuất hiện trong đầu cô chính là Trần Nhật Anh – thư ký riêng của Kính Niên.
Vãn An do dự một lúc. Cô biết Nhật Anh là người rất chuyên nghiệp và trung thành với Kính Niên. Việc cô gọi điện hỏi thẳng về công việc có thể sẽ khiến Nhật Anh nghi ngờ, hoặc tệ hơn là báo lại cho Kính Niên. Kính Niên chắc chắn sẽ không vui khi biết cô đang cố gắng tìm hiểu. Cô cần một lý do hợp lý, một cách tiếp cận tinh tế.
Cô cầm điện thoại lên, ngón tay lướt nhẹ trên màn hình. Hít một hơi thật sâu, cô bấm số của Trần Nhật Anh. Tiếng chuông reo vang lên đều đặn, mỗi tiếng chuông như một nhịp đập của trái tim cô.
"Alo, Hàn tổng thư ký Trần Nhật Anh xin nghe ạ." Giọng nói chuyên nghiệp, rõ ràng của Nhật Anh vang lên từ đầu dây bên kia, mang theo một chút lạnh lùng thường thấy của người làm việc trong môi trường công sở cao cấp.
"Nhật Anh à, chị là Vãn An." Vãn An cố gắng giữ giọng điệu tự nhiên, pha chút nhẹ nhàng, như thể cô chỉ đang gọi điện hỏi thăm bình thường. "Chị muốn hỏi... Kính Niên dạo này có bận lắm không? Chị muốn làm anh ấy bất ngờ một chút."
Đầu dây bên kia im lặng một vài giây, có lẽ Nhật Anh đang bất ngờ khi nhận được cuộc gọi từ phu nhân Hàn tổng. "Chào chị Vãn An. Vâng, Hàn tổng dạo này rất bận ạ. Có lẽ là bận nhất từ trước đến giờ... Anh ấy đang phải đối mặt với một vài vấn đề lớn." Giọng Nhật Anh vẫn chuyên nghiệp, nhưng Vãn An cảm nhận được một chút lo lắng ẩn chứa bên trong, và một khoảng dừng nhẹ trước khi cô thư ký nói về "vấn đề lớn".
"Ồ, vậy à?" Vãn An giả vờ ngạc nhiên, ánh mắt cô vẫn không ngừng tập trung lắng nghe từng từ. "Chị thấy anh ấy mấy hôm nay về nhà rất muộn, vẻ mặt cũng không được vui vẻ lắm. Chị lo cho anh ấy quá. Không biết có phải liên quan đến dự án với Hoàng Minh Khang không? Anh ấy có vẻ căng thẳng lắm." Cô khéo léo đưa cái tên Hoàng Minh Khang vào cuộc trò chuyện, như thể cô chỉ tình cờ nghe được ở đâu đó.
Lần này, đầu dây bên kia lại im lặng lâu hơn một chút. Vãn An cảm nhận được sự ngập ngừng của Nhật Anh. "Chị Vãn An... chị biết chuyện này từ đâu ạ?" Giọng Nhật Anh trở nên thận trọng hơn, có chút thăm dò.
Vãn An cười nhẹ, một nụ cười có vẻ vô tư nhưng ẩn chứa đầy sự tính toán. "À, chị nghe loáng thoáng trên các trang tin tức thôi. Dạo này báo chí cũng nói nhiều về Hoàng Minh Khang mà, đúng không? Chị thấy anh ấy cứ nhắc đến cái tên đó với vẻ mặt không được vui vẻ cho lắm. Chị chỉ đoán vậy thôi." Cô cố gắng làm giảm bớt sự nghi ngờ của Nhật Anh, đồng thời đưa ra một lý do hợp lý cho việc cô biết đến cái tên đó.
"Vâng..." Nhật Anh đáp khẽ, giọng nói trở nên trầm hơn. "Đúng là có liên quan ạ. Hoàng Minh Khang đang... gây ra khá nhiều khó khăn cho tập đoàn. Hàn tổng đã phải dành rất nhiều thời gian và công sức để giải quyết. Anh ấy gần như không ngủ được mấy đêm nay."
Tim Vãn An thắt lại khi nghe những lời đó. "Không ngủ được mấy đêm nay." Điều đó giải thích cho vẻ mặt tiều tụy của anh. "Vậy à... Thế anh ấy có ăn uống đầy đủ không? Chị thấy anh ấy gầy đi nhiều. Chị muốn chuẩn bị một bữa tối thật ngon cho anh ấy, hoặc có thể là một buổi đi chơi cuối tuần để anh ấy thư giãn. Nhật Anh có thể cho chị biết lịch trình của anh ấy có trống vào cuối tuần không?" Vãn An tiếp tục thăm dò, sử dụng lý do chăm sóc chồng để có thêm thông tin.
Trần Nhật Anh thở dài một hơi nhẹ. "Chị Vãn An, em thật sự không chắc cuối tuần này Hàn tổng có rảnh hay không. Lịch trình của anh ấy rất dày đặc và có thể thay đổi bất cứ lúc nào, đặc biệt là trong giai đoạn này. Có thể là anh ấy sẽ phải ở lại công ty để xử lý các vấn đề phát sinh." Cô thư ký ngập ngừng một lát, rồi nói tiếp với một giọng điệu có phần thông cảm hơn. "Chị Vãn An, em hiểu chị lo lắng cho Hàn tổng. Em cũng rất lo lắng. Tình hình thật sự... khá phức tạp. Có lẽ chị nên động viên anh ấy nhiều hơn."
Vãn An cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. "Khá phức tạp." Điều đó chứng tỏ vấn đề còn nghiêm trọng hơn những gì cô nghĩ. "Chị hiểu rồi, Nhật Anh. Cảm ơn em nhiều nhé. Nếu có gì, em cứ gọi cho chị. Chị cũng muốn giúp anh ấy, dù là việc nhỏ nhất." Cô khẽ nói, trong lòng dấy lên một quyết tâm mạnh mẽ. "À, tiện thể, Nhật Anh có biết... liệu có cách nào để có được những thông tin chi tiết hơn về dự án đó không? Chị muốn tìm hiểu để hiểu rõ hơn về những gì anh ấy đang phải đối mặt, để có thể chia sẻ cùng anh ấy." Vãn An liều lĩnh hỏi thêm một câu, hy vọng Nhật Anh sẽ hé lộ điều gì đó.
Lần này, Nhật Anh im lặng rất lâu, lâu hơn bất kỳ lần nào trước đó. Vãn An gần như có thể nghe thấy tiếng suy nghĩ của cô thư ký. "Chị Vãn An... em không chắc có thể cung cấp những thông tin đó được. Đó là những tài liệu nội bộ mật của tập đoàn. Em xin lỗi ạ." Giọng Nhật Anh đầy vẻ khó xử. "Nhưng nếu chị muốn tìm hiểu thêm về tình hình chung của thị trường hoặc các đối thủ, chị có thể tìm đọc các báo cáo phân tích công khai."
Vãn An hiểu rằng Nhật Anh đã chạm đến giới hạn của mình. Cô không thể ép buộc thêm. "Chị hiểu rồi, không sao đâu. Chị cảm ơn em rất nhiều vì đã chia sẻ. Em cũng cố gắng giữ gìn sức khỏe nhé." Cô kết thúc cuộc gọi, trong lòng đầy những suy nghĩ miên man. Cuộc trò chuyện với Nhật Anh đã cung cấp cho cô một vài mảnh ghép quan trọng, đặc biệt là xác nhận về sự liên quan của Hoàng Minh Khang và mức độ nghiêm trọng của cuộc khủng hoảng. Nhưng đồng thời, nó cũng cho cô thấy sự khó khăn trong việc tiếp cận thông tin.
Cô nhìn vào cuốn sổ tay "Khoảnh Khắc Của Chúng Ta", nơi cô đã ghi lại từng lời của Nhật Anh. Ánh mắt cô lóe lên một tia sáng kiên định. Cô sẽ không bỏ cuộc. Cô sẽ tìm cách khác.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời phía tây thành phố. Những tia nắng cuối cùng len lỏi vào căn hộ, vẽ nên những vệt màu cam và tím lên tường. Không khí trong căn hộ giờ đây không còn tĩnh lặng như buổi sáng, mà tràn ngập mùi hương thơm lừng của món ăn đang được chế biến.
Trong bếp, Hạ Vãn An đang cẩn thận khuấy nồi súp gà hầm nấm hương. Cô đã dành cả buổi chiều để tìm kiếm các công thức món ăn bổ dưỡng, dễ tiêu hóa và giúp giảm căng thẳng. Món súp này là thành quả của sự tìm tòi đó, được cô nêm nếm tỉ mỉ, đảm bảo hương vị thanh đạm mà vẫn đủ dinh dưỡng. Tiếng nồi súp sôi liu riu, tiếng dao thớt lạch cạch khi cô thái rau, tất cả tạo nên một bản nhạc quen thuộc của cuộc sống gia đình, nhưng hôm nay lại mang một ý nghĩa khác.
"Thực đơn này sẽ giúp anh ấy dễ chịu hơn. Nhưng chỉ thế này thôi thì chưa đủ," Vãn An tự nhủ, ánh mắt dõi ra ngoài cửa sổ, nơi những tòa nhà cao tầng đang dần lên đèn. Cô biết, việc chăm sóc anh về thể chất là quan trọng, nhưng cô cần làm nhiều hơn thế. Cô cần giúp anh về mặt tinh thần, và quan trọng hơn, về mặt công việc.
Những lời của Trần Nhật Anh vẫn còn văng vẳng bên tai cô: "Tình hình thật sự... khá phức tạp." Và cả câu: "Đó là những tài liệu nội bộ mật của tập đoàn." Vãn An hiểu rằng cô không thể tiếp cận thông tin một cách trực tiếp. Cô cần một cách tiếp cận khác, một cách mà Hàn Kính Niên sẽ không bao giờ nghĩ tới, và không cần anh phải biết.
Cô chợt nhớ về những năm tháng đại học, khi cô từng là một sinh viên xuất sắc của ngành thiết kế đồ họa. Cô có một niềm đam mê mãnh liệt với màu sắc, hình ảnh và cách chúng kể một câu chuyện. Cô từng mơ ước được làm việc trong lĩnh vực sáng tạo, được biến những ý tưởng thành hiện thực. Nhưng rồi, sự lười biếng, sự thoải mái khi sống trong vòng tay bao bọc của Kính Niên đã khiến cô dần quên đi những ước mơ đó. Cô chỉ còn dành thời gian cho việc ngủ, đọc sách, và thỉnh thoảng vẽ vài bức tranh vui vẻ để giải trí.
"Liệu mình có thể...?" Một ý nghĩ táo bạo lóe lên trong đầu cô. "Không, Kính Niên sẽ không muốn mình dính vào. Anh ấy luôn muốn mình được sống thoải mái, không lo nghĩ." Nhưng rồi, một giọng nói khác vang lên trong đầu cô, mạnh mẽ hơn: "Nhưng nếu mình có thể giúp mà anh ấy không biết thì sao?" Nếu cô có thể sử dụng những kỹ năng của mình, những thứ mà cô đã bỏ bê bấy lâu, để tìm hiểu, để phân tích, để tạo ra một cái gì đó có giá trị mà không làm anh lo lắng thêm?
Vãn An nhớ lại những lần cô từng thiết kế các poster quảng cáo cho các sự kiện nhỏ của trường, những logo cho các câu lạc bộ. Cô có khả năng phân tích hình ảnh, bố cục, màu sắc. Cô cũng rất nhạy bén với các xu hướng thị trường, đặc biệt là trong lĩnh vực truyền thông và quảng cáo – dù chỉ là qua việc lướt mạng xã hội mỗi ngày.
"Ngày xưa mình cũng từng... có lẽ đã đến lúc." Cô lẩm bẩm, tay vẫn khuấy nhẹ nồi súp. Ánh mắt cô không còn nhìn ra hoàng hôn nữa, mà hướng vào khoảng không vô định, như đang lục tìm trong tiềm thức những mảnh ký ức đã ngủ quên. Cô nghĩ về những dự án mà K&N đang gặp khó khăn, về cách Hoàng Minh Khang đang tấn công vào thị trường. Liệu có một khía cạnh nào đó, một góc nhìn nào đó mà cô, với tư cách là một người ngoài cuộc nhưng lại có những kỹ năng đặc biệt, có thể nhìn thấy mà những người trong cuộc không nhận ra?
Cô tắt bếp, mùi súp gà thơm nồng lan tỏa khắp căn hộ. Sau đó, cô cẩn thận múc súp vào một chiếc bát sứ trắng tinh, trang trí thêm vài nhánh rau mùi tươi rói. Cô còn pha thêm một bình trà thảo mộc hoa cúc, giúp an thần và dễ ngủ, đặt cạnh chiếc bát súp. Cô dọn dẹp nhà cửa gọn gàng hơn một chút, sắp xếp lại gối trên sofa, chuẩn bị sẵn khăn tắm ấm và bộ quần áo ngủ mềm mại, thoải mái cho Kính Niên. Cô muốn anh trở về nhà và tìm thấy một không gian bình yên, một nơi anh có thể hoàn toàn thư giãn.
Khi mọi thứ đã đâu vào đấy, Vãn An lại bước đến cửa sổ. Đêm đã buông hẳn, thành phố lên đèn rực rỡ, nhưng trong lòng cô lại không còn cảm thấy sự yên bình như mọi khi. Thay vào đó là một sự trỗi dậy mạnh mẽ của ý chí, của quyết tâm. Cô sẽ không để Kính Niên phải đối mặt với giông bão một mình. Cô sẽ tìm cách, theo cách riêng của cô, để trở thành chỗ dựa vững chắc cho anh.
Ánh mắt Hạ Vãn An lóe lên một tia sáng kiên định, không còn vẻ mơ màng, uể oải thường ngày. Cô siết chặt nắm tay, đặt lên ngực mình, nơi trái tim đang đập mạnh mẽ. Cô sẽ chiến đấu cùng anh, theo cách riêng của cô. Cô sẽ không để Kính Niên phải đối mặt với giông bão một mình. Cô sẽ chứng minh rằng tình yêu của cô dành cho anh không chỉ là sự bình yên, mà còn là một sức mạnh tiềm ẩn, một chỗ dựa vững chắc mà anh có thể tin tưởng. Cô đã thức giấc, và sẽ không bao giờ ngủ quên nữa.
Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh sáng từ các tòa nhà cao tầng rực rỡ như những viên kim cương lấp lánh trong đêm. Trong ánh sáng đó, cô thấy mình, một Hạ Vãn An đã khác, đã sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách. Cô sẽ bắt đầu lại, không chỉ để giải trí, mà để hỗ trợ người đàn ông của mình. Cô sẽ tìm lại đam mê, tìm lại sức mạnh tiềm ẩn của chính mình. Cô sẽ làm được.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.