Chỉ muốn sống bên cạnh anh - Chương 5: Đồng Hồ Cát, Giấc Mơ Và Nỗi Lòng Người Chồng
Căn hộ chìm trong ánh sáng lờ mờ của những ngọn nến đã cháy gần hết, hắt lên những vệt cam vàng dịu nhẹ trên bức tường trắng. Không gian vốn ấm cúng giờ đây mang một vẻ đẹp tĩnh lặng, hơi u hoài. Bàn ăn được bày trí đẹp mắt, vẫn còn nguyên vẹn như khi Hàn Kính Niên vừa hoàn tất, nhưng những đĩa thức ăn đã nguội lạnh, lớp dầu mỡ đông lại trên bề mặt, phản chiếu ánh nến yếu ớt. Hai ly rượu vang thủy tinh trong suốt đứng cạnh nhau, chưa một giọt nào được chạm tới, như tượng trưng cho một buổi tối lãng mạn đã không thể bắt đầu. Hương thơm của nến sáp ong và hoa hồng trắng vẫn còn vương vấn trong không khí, hòa lẫn với mùi thức ăn nguội, tạo nên một hỗn hợp vừa dễ chịu vừa có chút tiếc nuối.
Kính Niên đứng lặng người giữa phòng khách, ánh mắt phức tạp đổ dồn về phía sofa. Trên chiếc sofa êm ái, nơi anh đã từng bế cô vào phòng ngủ đêm qua, Hạ Vãn An đang cuộn tròn như một chú mèo con. Cuốn sách cô đang đọc dở đã rơi xuống sàn nhà, nằm cạnh chiếc áo khoác của anh mà cô đã lấy để làm gối. Cô chìm trong giấc ngủ sâu, hơi thở đều đều, khẽ khàng như làn gió thoảng qua kẽ lá. Ánh nến lung linh từ những cây nến thơm hắt lên khuôn mặt thanh tú và bình yên của cô, làm nổi bật làn da trắng ngần và đôi mi cong vút. Vài sợi tóc đen mềm mại, hơi rối, xõa trên gò má, trông cô thật vô tư, hoàn toàn chìm đắm trong thế giới riêng của giấc mơ. Vẻ mặt cô không chút ưu tư, không một gợn sóng lo toan, chỉ có sự bình yên tuyệt đối.
Kính Niên khẽ thở dài, một tiếng thở dài mang đầy sự bất lực đáng yêu mà chỉ những ai yêu một "con mèo lười" như Hạ Vãn An mới có thể hiểu được. "Lại ngủ rồi sao, An An của anh?" Anh thầm thì, giọng nói trầm ấm chỉ đủ cho riêng anh nghe thấy, vang vọng trong không gian tĩnh mịch. "Em có biết anh đã mong chờ bữa tối này thế nào không?" Nỗi thất vọng, dù đã được anh dự đoán từ trước, vẫn len lỏi qua từng tế bào. Anh đã dày công chuẩn bị tất cả, từ việc hủy cuộc họp quan trọng, tự lái xe về nhà sớm hơn bình thường, đến việc tỉ mỉ cắm từng bông hoa, thắp từng ngọn nến, và tự tay nấu từng món ăn mà cô yêu thích. Anh đã kỳ vọng vào một buổi tối lãng mạn, một khoảnh khắc đáng nhớ để kỷ niệm tròn một năm ngày cưới của họ. Nhưng tất cả giờ đây... chỉ còn là một bữa tối đang dần nguội lạnh, và một cô vợ đang say giấc nồng, không hề hay biết về những nỗ lực của anh.
Anh tự hỏi liệu mình có nên đánh thức cô dậy không? Hay cứ để cô ngủ? Anh biết, việc đánh thức cô sẽ khiến cô khó chịu, và anh không muốn phá vỡ sự bình yên mà cô đang có. Vãn An khi bị đánh thức thường có vẻ mặt khó ở, đôi mắt lờ đờ nhìn anh với vẻ trách cứ, rồi lại lầm bầm vài câu về việc "tại sao không để em ngủ thêm". Anh không muốn nhìn thấy vẻ mặt đó, không muốn làm tan biến giấc mơ của cô. Nhưng nhìn bữa ăn thịnh soạn trên bàn, nhìn những ngọn nến đang cháy dần, nhìn không khí lãng mạn mà anh đã dày công tạo dựng giờ đây chỉ còn là một khung cảnh tĩnh vật, anh không khỏi cảm thấy một chút chạnh lòng, một chút cô đơn bao trùm lấy trái tim.
Anh tiến lại gần sofa, nhẹ nhàng ngồi xuống sàn, đối diện với cô. Anh khẽ vuốt mái tóc mềm mại của Vãn An, cảm nhận hơi ấm từ làn da cô, mùi hương thoang thoảng của dầu gội đầu và mùi hương tự nhiên của riêng cô. Cô khẽ rên một tiếng nhỏ, rồi vô thức rúc đầu sâu hơn vào chiếc áo khoác của anh đã đặt trên sofa, như tìm kiếm một nguồn hơi ấm quen thuộc, một sự an toàn vô hình. Chiếc áo khoác denim của anh, vẫn còn vương mùi nước hoa nam tính đặc trưng của anh, dường như đã trở thành một tấm chăn an toàn cho cô. Bàn tay nhỏ bé của cô khẽ siết chặt lấy vạt áo, như một đứa trẻ ôm chặt món đồ chơi yêu thích. Hành động nhỏ bé, vô thức ấy của cô lại khiến trái tim Kính Niên mềm nhũn, như có dòng nước ấm chảy qua. Cô không hề vô tâm, anh biết. Cô chỉ có cách thể hiện tình cảm của riêng mình, một cách tinh tế và không cần lời nói ồn ào. Sự bình yên khi ngủ say trong vòng tay anh, hay ôm chặt chiếc áo khoác của anh, chính là lời khẳng định mạnh mẽ nhất về sự tin tưởng và tình yêu của cô.
Kính Niên nhẹ nhàng nhặt cuốn sách đã rơi xuống sàn, đó là một cuốn tiểu thuyết trinh thám mà anh nhớ Vãn An đã đọc đi đọc lại nhiều lần, đặt nó lên bàn trà. Anh tìm một chiếc chăn mỏng được gấp gọn gàng trên thành ghế, cẩn thận đắp lên người Vãn An, đảm bảo cô không bị lạnh trong đêm thu se lạnh. Anh ngồi đó, nhìn ngọn nến lung linh, nhìn bữa tối đang dần nguội lạnh, và nhìn khuôn mặt bình yên của vợ mình. Áp lực từ Mẹ Hàn về việc Vãn An nên 'năng động hơn' và 'sớm có con' lại thoáng hiện về trong tâm trí anh, như một đám mây xám xịt lướt qua bầu trời trong xanh. Anh tự hỏi, liệu Vãn An có thực sự hạnh phúc với anh không? Liệu cô có cảm thấy thiếu thốn điều gì không, khi anh luôn cố gắng mang đến những điều lãng mạn mà cô dường như không màng đến? Nhưng nhìn cô ngủ say, bình yên đến thế, anh lại tự nhủ, có lẽ đây chính là hạnh phúc của cô.
Anh đứng dậy, nhẹ nhàng đi đến dàn âm thanh, tắt đi bản nhạc jazz dịu êm đang phát, để lại ánh nến mờ ảo là nguồn sáng duy nhất trong phòng. Anh không ăn bữa tối đã chuẩn bị. Anh đi vào bếp, cẩn thận cất những món ăn đã nguội vào tủ lạnh, hẹn ngày mai sẽ hâm nóng lại. Mùi thức ăn giờ đây đã nhạt nhòa, chỉ còn mùi nến thơm và một chút mùi hoa hồng.
Sau khi đã dọn dẹp xong xuôi, Kính Niên trở lại phòng khách, lần nữa nhìn về phía Vãn An. Anh cúi người, nhẹ nhàng gỡ chiếc áo khoác denim của mình ra khỏi vòng tay cô. Cô khẽ cựa mình, đôi mắt vẫn nhắm nghiền, nhưng bàn tay lại vô thức tìm kiếm thứ gì đó quen thuộc. Kính Niên mỉm cười nhẹ, lấy chiếc áo khoác đặt lên chiếc ghế gần đó. Anh quỳ xuống bên cạnh sofa, một tay luồn dưới lưng cô, một tay đỡ lấy đầu và cổ cô. Vãn An khá nhỏ nhắn, thân hình mảnh mai, nên việc bế cô đối với anh không quá khó khăn. Anh cẩn thận, dùng lực nhẹ nhàng nhất có thể, từ từ bế bổng cô lên.
Thân hình cô mềm mại, nhẹ bẫng trong vòng tay anh, đầu cô tự nhiên tựa vào hõm vai anh, mái tóc đen dài xõa xuống cánh tay. Cô khẽ rên lên một tiếng nhỏ, như một tiếng thở dài hài lòng, rồi rúc sâu hơn vào ngực anh, cảm nhận hơi ấm và mùi hương quen thuộc. Anh cúi xuống, hôn nhẹ lên trán cô, cảm nhận hơi ấm từ làn da mịn màng. Kính Niên bước đi chậm rãi, thận trọng từng bước chân, sợ làm cô tỉnh giấc. Mỗi bước đi của anh đều như đang nâng niu một món bảo vật quý giá. Tiếng còi xe vọng lên từ xa một cách mơ hồ, tiếng lá xào xạc ngoài cửa sổ, và tiếng thở đều đều của Vãn An là những âm thanh duy nhất trong căn phòng, tạo nên một bản hòa tấu của sự bình yên. Anh đưa cô qua phòng khách, qua hành lang dài, hướng về phía phòng ngủ. Mỗi khoảnh khắc như thế, anh lại cảm thấy một sự bình yên kỳ lạ, dù bữa tối lãng mạn đã không thành. Có lẽ, bà Hà đã nói đúng. "Đôi khi, tình yêu không cần ồn ào, chỉ cần bình yên là đủ." Và sự bình yên của Vãn An, khi ở bên anh, chính là một dạng tình yêu sâu sắc mà anh đang dần học cách nhận ra. Anh biết, đây chỉ là khởi đầu của hành trình, và anh đã sẵn sàng cho những "thất bại" lãng mạn tiếp theo, miễn là cô vẫn bình yên ngủ trong vòng tay anh.
***
Kính Niên nhẹ nhàng đặt Vãn An nằm ngay ngắn trên chiếc giường lớn, ga trải giường màu trắng tinh khôi, êm ái như một đám mây. Anh cẩn thận buông cô xuống, từ từ rút tay ra khỏi người cô, sợ rằng bất kỳ chuyển động đột ngột nào cũng có thể đánh thức giấc ngủ say của cô. Mái tóc dài của cô xõa trên gối, gương mặt thanh tú vẫn giữ nguyên vẻ bình yên, đôi môi khẽ hé mở như đang mỉm cười trong mơ. Anh kéo tấm chăn lụa mềm mại lên, cẩn thận đắp kín cho cô, chỉ để lộ phần vai và khuôn mặt. Anh muốn đảm bảo rằng cô sẽ không bị lạnh trong đêm không trăng này.
Anh ngồi xuống mép giường, ngắm nhìn khuôn mặt thanh tú đang say ngủ của vợ. Trong ánh sáng mờ ảo hắt vào từ cửa sổ, Vãn An trông càng thêm mong manh và đẹp đẽ. Anh khẽ vuốt ve vài sợi tóc lòa xòa trên trán cô, lòng tràn ngập yêu thương. Anh tựa hồ có thể nghe thấy tiếng trái tim mình đập chậm rãi, đều đặn, hòa cùng nhịp thở của cô.
Đúng lúc đó, một tiếng rung khe khẽ truyền đến từ túi quần anh. Kính Niên giật mình nhẹ, nhưng không làm cô tỉnh giấc. Anh rút điện thoại ra, màn hình sáng lên, và cái tên 'Mẹ An' hiện rõ trên đó. Anh nhìn Vãn An một lần nữa, cô vẫn đang ngủ say sưa. Anh không muốn làm phiền giấc ngủ quý giá của cô bằng cuộc gọi này. Anh nhẹ nhàng đứng dậy, rón rén bước ra khỏi phòng ngủ, hướng về phía ban công nhỏ ở phòng khách.
Cánh cửa ban công mở ra, đêm khuya tĩnh mịch bao trùm lấy thành phố. Gió đêm se lạnh thổi qua, mang theo mùi hương của cây cỏ từ công viên gần đó. Ánh đèn đường vàng vọt chiếu rọi lên những con đường vắng vẻ. Kính Niên hít một hơi sâu, cố gắng giữ giọng điệu bình thường nhất có thể. Anh nhấn nút nghe máy.
"Alo, con nghe đây ạ, Mẹ An." Giọng anh trầm ấm, nhẹ nhàng.
Đầu dây bên kia, giọng bà Nguyễn Thị Mai vang lên, mang theo chút lo lắng và sốt ruột. "Kính Niên à, An An ngủ rồi sao? Mẹ gọi cho con bé không được. Mẹ lo quá, con bé có hay tắt điện thoại khi ngủ không?"
Kính Niên mỉm cười nhẹ, trong lòng dâng lên chút bất lực quen thuộc. "Dạ, cô ấy vừa mới ngủ say ạ. Con bé có thói quen tắt chuông điện thoại khi ngủ để không bị làm phiền. Mẹ đừng lo lắng quá." Anh không muốn nói với mẹ vợ rằng Vãn An đã ngủ quên trên sofa, bỏ lỡ bữa tối kỷ niệm mà anh đã chuẩn bị. Anh biết, bà Mai sẽ lại bắt đầu bài ca về việc "con bé này lười biếng", "sao mà không biết chăm sóc chồng".
"Haizzz, cái con bé này! Lúc nào cũng ngủ, ngủ, ngủ. Con xem, có người vợ nào như nó không cơ chứ?" Giọng bà Mai vẫn không giấu được sự cằn nhằn nhẹ. "Mẹ bảo nó phải năng động hơn, phải chú ý đến chồng, phải ra dáng một người vợ, người mẹ tương lai. Con bé cứ thế này thì làm sao mà có con được?"
Kính Niên khẽ chau mày. Anh biết mẹ vợ rất thương Vãn An, nhưng sự thương yêu đôi khi lại biến thành sự lo lắng thái quá và những kỳ vọng không phù hợp với tính cách của cô. "Dạ mẹ, An An vẫn khỏe ạ. Cô ấy có cách riêng của mình để thể hiện tình cảm. Con không sao đâu ạ." Anh cố gắng trấn an mẹ vợ, giọng nói kiên nhẫn.
"Thế thì tốt rồi. Mà này, hai đứa có khỏe không? Công việc của Kính Niên có bận lắm không? Tuần sau bố mẹ định lên thăm hai đứa một chuyến. Bố con cứ đòi lên xem con bé dạo này thế nào, rồi muốn xem con có được chăm sóc tử tế không." Bà Mai chuyển chủ đề, nhưng vẫn không quên nhắc đến Vãn An.
"Dạ, con và An An vẫn khỏe ạ. Công việc của con vẫn ổn. Vâng, bố mẹ cứ lên ạ, con sẽ sắp xếp mọi thứ chu đáo. Con sẽ báo cho Vãn An biết để cô ấy chuẩn bị tinh thần." Kính Niên vui vẻ đồng ý. Anh biết bố mẹ vợ rất quan tâm đến hai vợ chồng, đặc biệt là Hạ Thanh Sơn, bố của Vãn An, người luôn dành cho con gái một tình yêu bao dung vô bờ bến.
Đúng lúc đó, Kính Niên nghe thấy một giọng trầm ấm, từ tốn vang lên ở đầu dây bên kia, xen vào cuộc trò chuyện. Đó là giọng của Hạ Thanh Sơn. "Cứ để con bé sống theo ý nó, miễn là nó hạnh phúc. Con đừng quá lo lắng, Kính Niên." Giọng ông nhẹ nhàng, nhưng đầy sự thấu hiểu và bao dung. "Sống với An An, con sẽ hiểu con bé có những cách riêng để yêu thương và quan tâm người khác. Đừng ép buộc con bé phải thay đổi những gì thuộc về bản chất của nó."
Lời nói của bố vợ như một dòng suối mát chảy qua lòng Kính Niên, xoa dịu đi những băn khoăn và áp lực vô hình mà anh đang phải đối mặt. "Dạ, con hiểu ạ. Cảm ơn bố ạ." Anh thành thật đáp lời. Anh luôn quý trọng sự thấu hiểu của Hạ Thanh Sơn dành cho Vãn An và cả anh. Ông là người duy nhất trong gia đình vợ có thể thực sự nhìn thấy và chấp nhận con người thật của Hạ Vãn An.
Bà Mai lại tiếp lời: "Thôi được rồi, bố con đã nói thế thì mẹ cũng không nói nữa. Nhớ nhé, tuần sau bố mẹ sẽ gọi điện báo chính xác ngày lên. Con phải nhớ sắp xếp thời gian đưa đón bố mẹ đấy." Giọng bà vẫn hơi vội vã, nhưng đã dịu đi nhiều.
"Dạ vâng, con nhớ rồi ạ. Con chào bố mẹ ạ." Kính Niên lịch sự chào.
"Ừ, con ngủ sớm đi nhé." Bà Mai nói.
Kính Niên cúp máy. Anh đứng dựa vào lan can ban công, hít thở khí trời đêm trong lành, cố gắng xua đi những suy nghĩ phức tạp. Mẹ An luôn mong anh và Vãn An sớm có con, mong Vãn An năng động hơn, hòa đồng hơn. Anh hiểu đó là tấm lòng của người mẹ, nhưng đôi khi những kỳ vọng đó lại tạo thành áp lực không nhỏ lên cuộc sống hôn nhân của họ. Anh nhìn về phía xa, nơi những ánh đèn thành phố lấp lánh như những vì sao rơi rụng. Anh tự hỏi, liệu anh có đang làm đúng không khi luôn chấp nhận Vãn An như cô vốn có, mà không cố gắng "chỉnh đốn" cô theo kỳ vọng của gia đình? Nhưng rồi, lời nói của bố vợ lại vang vọng trong đầu anh: "Cứ để con bé sống theo ý nó, miễn là nó hạnh phúc." Đúng vậy, hạnh phúc của cô mới là điều quan trọng nhất.
Kính Niên đứng đó thêm vài phút, để gió đêm làm mát đi những suy tư trong lòng. Anh đưa tay lên vuốt tóc, cảm thấy một sự mệt mỏi nhẹ nhàng sau một ngày dài với những cảm xúc lẫn lộn. Anh biết, hành trình yêu và hiểu Hạ Vãn An còn rất dài, và những "thất bại" lãng mạn như tối nay có lẽ sẽ còn lặp lại nhiều lần nữa. Nhưng nhìn cô ngủ say, bình yên đến thế, anh lại tự nhủ, có lẽ đây chính là hạnh phúc của cô. Anh đã sẵn sàng cho những thử thách tiếp theo, miễn là cô vẫn bình yên ngủ trong vòng tay anh. Anh quay trở vào phòng, đóng cửa ban công lại, trả lại sự tĩnh lặng cho căn hộ.
***
Sau cuộc gọi, Kính Niên trở vào phòng ngủ, nhẹ nhàng đóng cửa lại để không làm xáo trộn giấc ngủ của Vãn An. Căn phòng giờ đây chỉ còn ánh sáng mờ ảo hắt vào từ khe cửa sổ, đủ để anh nhìn rõ mọi vật. Anh đi đến bên giường, ngồi xuống mép giường, ánh mắt vẫn không rời khỏi khuôn mặt đang say ngủ của vợ. Trong không gian tĩnh lặng, anh có thể nghe rõ tiếng thở đều đặn, nhẹ nhàng của cô, một âm thanh quen thuộc đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của anh.
Anh ngồi đó một lúc, nhìn ngắm cô, để những suy tư len lỏi trong tâm trí. Anh nghĩ về những lời của mẹ vợ, rồi lại nhớ đến sự bao dung của bố vợ. Áp lực từ gia đình, đặc biệt là từ mẹ anh và mẹ vợ, về việc Vãn An nên "năng động hơn" và "sớm có con" đã không ít lần khiến anh phải suy nghĩ. Anh biết, Vãn An không phải là mẫu người vợ truyền thống, cô không giỏi bếp núc, không quan tâm nhiều đến xã giao, và thậm chí còn mê ngủ đến mức bỏ lỡ cả bữa tối kỷ niệm quan trọng. Nhưng chính những điều "khác biệt" đó lại khiến cô trở nên độc đáo và đáng yêu trong mắt anh. Anh yêu sự bình yên toát ra từ cô, yêu cách cô vô tư sống với niềm đam mê giấc ngủ, yêu cả những cử chỉ vô thức nhưng đầy tình cảm của cô.
Anh khẽ vươn tay, nhẹ nhàng vuốt ve má Vãn An. Làn da cô mịn màng, mát lạnh dưới đầu ngón tay anh. Một nụ cười nhẹ nở trên môi anh. Anh tự hỏi, làm thế nào để hiểu cô hơn, để cô có thể cảm nhận được tình yêu mà anh dành cho cô một cách sâu sắc nhất, theo cách của riêng cô? Làm thế nào để cô bớt "mèo lười" hơn một chút, mà không làm mất đi sự bình yên, vô tư vốn có của cô?
Trong lúc trầm tư, anh chợt nhớ đến một món quà mà anh đã chuẩn bị từ lâu, nhưng chưa có dịp tặng cô. Anh đưa tay vào ngăn tủ đầu giường, nhẹ nhàng kéo ra một chiếc hộp gỗ nhỏ, được làm thủ công tinh xảo. Chiếc hộp có màu gỗ óc chó sẫm, bề mặt được chạm khắc những đường nét đơn giản mà thanh lịch. Anh mở nắp hộp. Bên trong, nằm trên lớp lụa nhung đen tuyền là 'Chiếc Đồng Hồ Cát Thời Gian'.
Đó là một chiếc đồng hồ cát nhỏ nhắn, cao khoảng mười lăm centimet, được chế tác từ thủy tinh trong suốt và kim loại màu bạc sáng bóng. Điều đặc biệt là những hạt cát bên trong không phải là màu vàng thông thường, mà là những hạt cát màu xanh ngọc bích lấp lánh, như những viên đá quý nhỏ li ti. Khi anh khẽ lắc nhẹ, những hạt cát xanh ấy di chuyển uyển chuyển, tạo nên một cảnh tượng mê hoặc. Anh đã tìm kiếm rất lâu để tìm được một chiếc đồng hồ cát độc đáo như vậy, với mong muốn nó sẽ là biểu tượng cho sự kiên nhẫn và tình yêu bền bỉ của anh dành cho Vãn An. Nó tượng trưng cho thời gian mà anh sẵn lòng dành cho cô, không vội vã, không hối thúc, chỉ đơn thuần là chờ đợi và đồng hành.
Kính Niên lấy chiếc đồng hồ cát ra khỏi hộp, đặt nó lên tủ đầu giường của Vãn An, ngay cạnh chiếc đèn ngủ nhỏ. Ánh sáng mờ ảo từ cửa sổ chiếu vào, khiến những hạt cát xanh càng thêm lung linh huyền ảo. Anh ngắm nhìn nó một lúc, rồi khẽ lật ngược đồng hồ cát. Những hạt cát xanh lấp lánh bắt đầu chầm chậm rơi xuống, từ khoang trên xuống khoang dưới, từng hạt, từng hạt một, như thời gian đang trôi đi một cách dịu dàng và không ngừng nghỉ. Mỗi hạt cát rơi xuống đều mang theo lời hứa thầm lặng của anh: "Thời gian... anh sẽ chờ đợi em, An An. Chờ đến khi em sẵn lòng cùng anh khám phá những khoảnh khắc khác ngoài giấc ngủ." Anh sẽ kiên nhẫn, sẽ yêu thương, sẽ chờ đợi cô theo cách của riêng mình.
Trong khoảnh khắc đó, khi những hạt cát xanh đầu tiên vừa chạm đáy, Hạ Vãn An khẽ cựa mình trên giường. Cô không mở mắt, nhưng thân người khẽ dịch chuyển, như tìm kiếm một nguồn hơi ấm quen thuộc. Bàn tay nhỏ bé của cô, đang nắm hờ trên tấm chăn, vô thức vươn ra, tìm kiếm và nắm chặt lấy mép áo sơ mi của Kính Niên đang ngồi cạnh. Đó không phải là một cái nắm chặt đầy ý thức, mà là một cử chỉ bản năng, đầy tin tưởng, như một đứa trẻ tìm kiếm sự an toàn từ cha mẹ. Hơi ấm từ bàn tay cô truyền qua lớp vải, lan tỏa vào lòng Kính Niên.
Trái tim anh lại mềm nhũn. Anh nhìn xuống bàn tay cô, rồi nhìn lên khuôn mặt bình yên của cô. Cái nắm tay vô thức ấy, dù nhỏ bé và không lời, lại nói lên nhiều điều hơn bất kỳ lời yêu thương nào. Nó khẳng định rằng, dù cô có mê ngủ đến đâu, dù cô có thờ ơ với những kế hoạch lãng mạn của anh đến mức nào, thì trong tiềm thức, cô vẫn luôn tìm kiếm anh, luôn tin tưởng và cần anh ở bên cạnh.
Kính Niên khẽ mỉm cười, nụ cười dịu dàng và ấm áp. Anh không gỡ tay cô ra, mà để mặc cô nắm chặt lấy vạt áo mình. Anh đưa tay còn lại lên, nhẹ nhàng vuốt tóc cô một lần nữa, rồi khẽ hôn lên đỉnh đầu cô. "Ngủ ngon, bảo bối của anh." Anh thì thầm, giọng nói trầm ấm đầy yêu thương. Anh biết, chiếc đồng hồ cát này, cùng với những hạt cát xanh lấp lánh, sẽ là lời nhắc nhở không ngừng về sự kiên nhẫn của anh, về tình yêu anh dành cho cô. Và một ngày nào đó, anh tin, Vãn An sẽ tự mình lật ngược nó, không chỉ để đếm thời gian, mà để cùng anh trân trọng từng khoảnh khắc, dù là thức hay ngủ. Anh sẽ chờ đợi khoảnh khắc đó, với tất cả tình yêu và sự kiên nhẫn của mình.
Anh ngồi đó, lặng lẽ bên Vãn An, nhìn những hạt cát xanh tiếp tục rơi xuống, nhìn khuôn mặt bình yên của cô, và cảm nhận hơi ấm từ bàn tay nhỏ bé đang nắm chặt lấy áo mình. Đêm dần về sáng, và Kính Niên biết, một ngày mới lại bắt đầu, với những thử thách mới, và những khoảnh khắc lãng mạn "thất bại" mới đang chờ đợi anh, nhưng anh vẫn sẵn lòng đối mặt, miễn là có Hạ Vãn An bình yên bên cạnh.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.