Chỉ muốn sống bên cạnh anh - Chương 64: Bình Yên Nơi Ngôi Nhà Nhỏ
Hàn Kính Niên bừng tỉnh, ánh nắng đầu ngày đã lách qua khe rèm cửa, vẽ lên sàn nhà những vệt vàng nhạt. Anh cảm thấy một sự nặng nề quen thuộc đè nén lồng ngực, cái cảm giác u ám từ buổi tiệc đêm qua, từ những lời xì xầm không ngớt và ánh mắt phán xét của đám đông. Dù đã ngủ một giấc dài trên chiếc giường êm ái, được bao bọc bởi bộ chăn gối cao cấp mang tên "Đám Mây" mềm mại như nhung, tâm trí anh vẫn chưa thể hoàn toàn rũ bỏ được gánh nặng đó. Anh nằm bất động, đôi mắt sâu thẳm nhìn chằm chằm lên trần nhà trắng tinh, những họa tiết phù điêu trang nhã dường như cũng chẳng thể xoa dịu được nỗi ưu tư trong lòng.
Căn phòng ngủ được thiết kế tối giản nhưng tinh tế, với tông màu kem và xám làm chủ đạo, cùng những điểm nhấn bằng gỗ óc chó ấm áp. Không gian rộng rãi và thoáng đãng, thường mang lại cho anh cảm giác bình yên đến lạ. Thế nhưng hôm nay, sự tĩnh lặng ấy lại càng làm nổi bật những hỗn độn trong suy nghĩ anh. Anh nhớ lại giọng điệu khéo léo nhưng đầy châm chọc của Dương Tuyết Mai khi cô ta "quan tâm" đến Vãn An trước mặt những đối tác quan trọng. Anh nhớ những cái nhìn ái ngại, những lời thì thầm to nhỏ về cô vợ của anh – một người phụ nữ được mệnh danh là thiên tài trong lĩnh vực thiết kế nội thất, nhưng lại bị gắn mác "lười biếng, thờ ơ" trong mắt xã hội thượng lưu. Cảm giác bất lực lại dâng lên, cuộn trào trong anh như một cơn sóng ngầm. Anh, Hàn Kính Niên, một người đàn ông có thể kiểm soát cả một tập đoàn lớn, có thể xoay chuyển thị trường, nhưng lại chẳng thể bảo vệ vợ mình khỏi những lời đồn đại ác ý.
Anh khẽ thở dài, một hơi thở nặng trĩu mang theo bao nỗi niềm. Rồi anh chậm rãi quay sang nhìn người phụ nữ đang say ngủ bên cạnh. Hạ Vãn An vẫn vùi mình trong chăn, chỉ để lộ mái tóc đen dài xõa tung trên gối, mềm mại như tơ. Gương mặt cô thanh tú, nhỏ nhắn, đôi môi anh đào hơi hé mở, và dù đang ngủ say, khóe mắt vẫn phảng phất vẻ mơ màng thường thấy. Anh đưa tay, nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc cô, cảm nhận sự mềm mượt lướt qua kẽ ngón tay. Mùi hương dịu nhẹ của cô, mùi của sự sạch sẽ và chút hương hoa thoang thoảng từ dầu gội, luôn là liều thuốc an thần hiệu quả nhất đối với anh.
Anh biết, Vãn An không hề vô tâm như mọi người vẫn nghĩ. Cô chỉ có cách thể hiện riêng, một cách ít ồn ào, ít khoa trương nhưng lại sâu sắc đến lạ. Đêm qua, khi anh trở về nhà trong trạng thái kiệt sức, chỉ một câu hỏi ngắn gọn "Mệt à?" và những cử chỉ vuốt ve mái tóc nhẹ nhàng của cô đã xoa dịu anh hơn bất kỳ lời an ủi dài dòng nào. Cô không nói nhiều, nhưng cô luôn hiểu. Ánh mắt cô, dù thường ngày mơ màng như chưa tỉnh ngủ, nhưng khi quan sát lại sắc lạnh và tinh tế đến mức đáng sợ. Anh tin rằng cô đã nhìn thấu mọi chuyện, mọi âm mưu và những lời lẽ độc địa nhắm vào mình. Và chính điều đó lại càng khiến anh đau đáu. Anh không muốn cô phải âm thầm chịu đựng, phải tự mình đối phó với những mảng tối của xã hội này.
Anh rời giường, không gây ra bất kỳ tiếng động nào, để Vãn An có thể tiếp tục giấc ngủ bình yên của cô. Anh đi đến cửa sổ, kéo nhẹ tấm rèm để ánh nắng sớm tràn vào căn phòng. Từ ban công nhỏ hướng ra thành phố, anh có thể nhìn thấy những tòa nhà cao tầng đang vươn mình đón nắng, những con đường dần trở nên tấp nập với tiếng còi xe vọng lên từ xa một cách mơ hồ. Mùi cà phê thoang thoảng từ căn bếp dưới tầng, có lẽ là quản gia đang chuẩn bị bữa sáng, xen lẫn mùi nến thơm tinh tế mà Vãn An thường thắp. Anh đứng đó, trầm ngâm, đôi mắt dõi về phía chân trời. Anh muốn Vãn An được công nhận, không phải vì anh, mà vì chính giá trị của cô. Anh muốn cô tự tin thể hiện những gì ẩn sâu trong tâm hồn mình, những điều mà anh tin rằng vô cùng phong phú và đẹp đẽ.
Ý nghĩ về việc tìm một cách để Vãn An bộc lộ bản thân lại hiện lên trong tâm trí anh. Một chiếc sổ tay, một nơi mà cô có thể tự do ghi lại những suy nghĩ, những cảm xúc, những điều cô thích, những giấc mơ mà cô ít khi chia sẻ. Điều đó không chỉ giúp anh hiểu cô hơn, mà còn là một cách để cô tự nhìn nhận và thể hiện con người thật của mình. Anh không muốn cô cứ mãi bị đóng khung trong hình ảnh "cô vợ lười biếng của Hàn Kính Niên". Cô xứng đáng nhiều hơn thế. Anh nắm chặt tay, một quyết tâm mới bùng cháy trong lồng ngực. Anh sẽ tìm cách, dù là nhỏ nhất, để thay đổi mọi thứ.
***
Sau một lúc lâu đứng trầm tư bên cửa sổ, Hàn Kính Niên quay lại, chậm rãi bước vào phòng tắm. Anh để dòng nước ấm xả mạnh xuống cơ thể, cố gắng gột rửa đi phần nào sự mệt mỏi và những suy nghĩ nặng nề còn vương vấn. Hơi nước nóng bao phủ lấy anh, làm dịu đi những căng thẳng trên vai và gáy. Anh dùng loại sữa tắm có mùi bạc hà the mát mà anh yêu thích, hương thơm sảng khoái giúp anh cảm thấy tỉnh táo hơn. Sau khi tắm xong, anh quấn một chiếc khăn bông mềm mại quanh eo, mái tóc đen được vuốt ngược ra sau còn đọng vài giọt nước. Dù đã được thanh lọc phần nào, cảm giác nặng trĩu trong lòng vẫn chưa hoàn toàn biến mất, chỉ là nó đã được che giấu đi bởi vẻ ngoài tươi tỉnh hơn.
Anh bước ra khỏi phòng tắm, dự định xuống bếp để pha một tách cà phê đen đậm đặc, thứ mà anh thường dùng để bắt đầu một ngày mới. Bước chân anh nhẹ nhàng, nhưng khi vừa đặt chân xuống cầu thang, một mùi hương khác lạ nhưng lại vô cùng quen thuộc và dễ chịu ập vào khứu giác anh. Đó là mùi cà phê mới pha, nhưng không phải loại cà phê đen đắng anh hay uống, mà là mùi cà phê sữa dịu nhẹ, xen lẫn hương bánh mì nướng giòn rụm và trứng ốp la béo ngậy. Mùi hương này... rất giống với những buổi sáng hiếm hoi Vãn An chịu khó vào bếp.
Anh dừng lại, hơi ngạc nhiên. Bình thường, giờ này cô vẫn còn đang say giấc nồng, hoặc nếu có thức dậy, cũng chỉ lười biếng lăn qua lăn lại trên giường. Anh bước xuống những bậc thang cuối cùng, tiến thẳng về phía căn bếp. Từ cửa bếp nhìn vào, anh thấy một bóng dáng nhỏ nhắn đang loay hoay trước bếp gas. Mái tóc đen dài của cô được búi lỏng lẻo lên cao, vài sợi tóc con tinh nghịch rớt xuống gáy. Cô mặc một chiếc áo hoodie rộng thùng thình màu xám tro, kết hợp với quần jogger cùng màu, bộ đồ thoải mái đến mức có thể mặc đi ngủ. Dù vậy, dáng người mảnh mai, thanh tú của cô vẫn không lẫn vào đâu được.
Hạ Vãn An đang tập trung vào công việc của mình. Cô không phải là người khéo léo trong khoản bếp núc, thậm chí có thể nói là hơi vụng về. Thỉnh thoảng, cô lại nhíu mày, tự lẩm bẩm một mình khi cố gắng lật miếng trứng ốp la. Anh thấy cô cẩn thận đặt từng lát bánh mì nướng vào đĩa, sau đó là hai quả trứng ốp la vàng ươm, và một ly cà phê sữa nghi ngút khói. Tất cả được sắp xếp gọn gàng trên một chiếc khay gỗ nhỏ.
Điều khiến anh bất ngờ hơn cả là khi cô quay lại, anh nhìn thấy trên bàn ăn, nơi thường ngày chỉ có những tờ báo tài chính hay tài liệu công việc của anh, hôm nay lại được trang trí bằng một bó hoa nhỏ xinh. Đó là những bông cúc trắng tinh khôi, điểm xuyết vài nhánh baby’s breath nhỏ li ti, được cắm một cách ngẫu hứng nhưng lại vô cùng tự nhiên và tươi tắn trong một chiếc bình thủy tinh trong suốt. Mùi hương dịu nhẹ của hoa cúc lan tỏa khắp căn bếp, hòa quyện với mùi đồ ăn, tạo nên một bầu không khí ấm áp và yên bình đến lạ.
Kính Niên đứng lặng ở cửa bếp, những lời nói định thốt ra bỗng nghẹn lại ở cổ họng. Anh nhìn Vãn An, cô vẫn chưa nhận ra sự hiện diện của anh. Cô khẽ lắc đầu, có vẻ không hài lòng lắm với thành quả của mình, nhưng rồi khóe môi lại cong lên một nụ cười nhẹ. Một nụ cười hiếm hoi, chỉ xuất hiện khi cô thực sự hài lòng hoặc cảm thấy bình yên.
Nghe thấy tiếng bước chân khẽ khàng của anh, Vãn An giật mình quay lại. Đôi mắt to tròn, thường ngày mơ màng như chưa tỉnh ngủ, nay lại mở lớn hơn một chút, ánh lên vẻ ngạc nhiên. Nhưng rất nhanh, vẻ ngạc nhiên đó lại biến mất, thay vào đó là sự bình thản quen thuộc.
"Vợ à, em..." Anh cất tiếng, giọng nói có chút khàn nhẹ, chất chứa một nỗi xúc động khó tả. Anh không ngờ, một buổi sáng sau những áp lực nặng nề, lại có thể đón nhận một bất ngờ ngọt ngào đến vậy. Cô, người vợ mà ai cũng nghĩ là "lười biếng" và "thờ ơ", lại đang đứng trong bếp, tự tay chuẩn bị bữa sáng và cắm hoa cho anh.
Vãn An không nói gì nhiều, chỉ khẽ gật đầu. Cô dùng cằm hất nhẹ về phía bàn ăn, ý bảo anh ngồi xuống. Ánh mắt cô dịu dàng, như một lời an ủi không cần phải nói ra. Cô không giỏi thể hiện cảm xúc bằng lời nói, nhưng những hành động nhỏ này lại nói lên tất cả. Cô hiểu anh đang mệt mỏi, cô biết anh đang chịu áp lực. Và cô, theo cách riêng của mình, đang cố gắng xoa dịu anh. Sự lười biếng thường ngày đã bị gác lại, chỉ để dành cho anh một khoảnh khắc bình yên và ấm áp.
Kính Niên bước đến bàn ăn, cảm nhận sự ấm áp từ bó hoa tươi và bữa sáng nhỏ xinh. Trái tim anh, vốn đang nặng trĩu bởi những gánh nặng vô hình, bỗng trở nên nhẹ nhõm lạ thường. Những gánh nặng dường như tan biến vào không khí, nhường chỗ cho một cảm giác bình yên sâu sắc. Anh không nói thêm lời nào, chỉ lặng lẽ kéo ghế ra và ngồi xuống.
***
Hàn Kính Niên ngồi xuống, ánh mắt anh lướt qua bữa sáng giản dị nhưng được chuẩn bị bằng cả tấm lòng, rồi dừng lại ở bó hoa cúc trắng tinh khôi. Những cánh hoa mỏng manh, mang theo hương thơm thanh khiết, như một lời động viên thầm lặng, xoa dịu đi những vết xước trong tâm hồn anh. Tiếng còi xe từ xa vọng lên thành phố dường như cũng không còn ồn ào như trước, mà hòa vào bản nhạc jazz nhẹ nhàng đang phát ra từ chiếc loa bluetooth nhỏ đặt ở góc phòng – bản nhạc mà Vãn An thường bật vào những buổi sáng cuối tuần. Mùi cà phê rang xay thơm lừng, mùi bánh mì nướng giòn rụm, và mùi trứng ốp la béo ngậy quấn quýt trong không khí, tạo nên một bức tranh hoàn hảo về sự ấm cúng và hạnh phúc.
Vãn An ngồi đối diện anh, tay cầm Chiếc Ly Cặp Đôi "Mặt Trời & Mặt Trăng" của mình. Ly của cô là "Mặt Trăng", màu xanh lam dịu mát, trong khi ly của anh là "Mặt Trời" màu vàng cam rực rỡ. Cô nhẹ nhàng nhấp một ngụm sữa nóng, đôi mắt vẫn mơ màng nhưng ánh lên sự quan tâm khi nhìn anh. Cô không nói gì, chỉ đơn giản là ở đó, hiện diện bên cạnh anh. Và đối với Kính Niên, sự hiện diện thầm lặng ấy còn đáng giá hơn vạn lời an ủi.
Anh cầm đĩa bánh mì nướng và trứng ốp la lên, bắt đầu thưởng thức bữa sáng. Từng miếng bánh mì giòn tan, từng miếng trứng béo ngậy, mọi thứ đều vừa miệng một cách lạ thường, không phải vì cô nấu quá ngon, mà vì nó được làm bằng cả tấm lòng. Hơi ấm từ tách cà phê sữa lan tỏa trong lòng bàn tay anh, rồi từ từ thấm vào cơ thể, sưởi ��m cả trái tim anh. Anh cảm nhận được từng tế bào đang được vỗ về, được chữa lành. Những lo toan, những áp lực từ bên ngoài dường như đã bị gạt sang một bên, nhường chỗ cho cảm giác bình yên và an toàn khi ở bên cô.
"Cảm ơn em, vợ à," Kính Niên cất tiếng, giọng nói có chút nghẹn ngào, pha lẫn sự xúc động. Anh ngước nhìn Vãn An, ánh mắt anh đầy ắp tình yêu thương và biết ơn. "Anh... rất thích." Câu nói ngắn gọn nhưng chứa đựng tất cả những gì anh muốn bày tỏ. Anh thích không chỉ bữa sáng, mà còn là hành động, là sự quan tâm thầm lặng mà cô dành cho anh.
Vãn An chỉ khẽ gật đầu, đôi môi mỏng khẽ cong lên thành một nụ cười nhẹ. "Ăn đi," cô nói, giọng trầm nhẹ, ngắn gọn đúng với phong cách của cô. Nhưng ánh mắt cô lại dịu dàng, như một làn nước mát xoa dịu tâm hồn anh.
Kính Niên biết, cô không cần anh phải nói nhiều lời hoa mỹ. Cô chỉ cần anh cảm nhận được tình cảm của cô. Và anh đã cảm nhận được. Cô không nói nhiều, nhưng cô luôn ở đây, luôn là bến đỗ bình yên nhất của anh. Cô hiểu anh, hiểu những áp lực mà anh đang phải đối mặt, hiểu cả những nỗi lo lắng sâu kín trong lòng anh. Cô không phán xét, không đòi hỏi, chỉ đơn giản là ở bên cạnh và xoa dịu anh theo cách riêng của mình.
Anh nhìn bó hoa cúc trắng một lần nữa, rồi lại nhìn Vãn An. Nụ cười nhẹ nhõm nở trên môi anh. "Hóa ra," anh nghĩ thầm, "bình yên không phải là không có bão tố, mà là có một nơi để trú ẩn khi bão tố đến." Và Vãn An chính là nơi trú ẩn đó của anh. Cô, với vẻ ngoài lười biếng và kiệm lời, lại ẩn chứa một trái tim ấm áp và một sự tinh tế sâu sắc mà không phải ai cũng có thể nhận ra.
Trong khoảnh khắc đó, ý tưởng về chiếc sổ tay lại chợt lóe lên trong đầu anh, rõ ràng hơn bao giờ hết. Một chiếc sổ tay để cô có thể ghi lại những điều cô thích, những suy nghĩ, những cảm xúc, những giấc mơ mà cô ít khi thể hiện ra ngoài. Anh muốn hiểu thế giới của cô nhiều hơn nữa, không chỉ qua những hành động thầm lặng này, mà còn qua những lời cô tự viết ra. Đó sẽ là cầu nối để anh bước vào thế giới nội tâm phong phú của cô, và cũng là cách để cô tự tin bộc lộ bản thân, không phải vì anh, mà vì chính cô. Anh tin rằng, thế giới của Vãn An sẽ vô cùng thú vị và đầy màu sắc, nếu cô chịu khó mở lòng.
Bữa sáng kết thúc trong sự yên bình. Hàn Kính Niên cảm thấy tinh thần mình đã được hồi phục đáng kể. Áp lực từ những lời đàm tiếu, từ Dương Tuyết Mai, vẫn còn đó, nhưng không còn đè nặng lên vai anh như trước nữa. Anh có Vãn An, và cô ấy là tất cả những gì anh cần. Anh sẽ không bao giờ buông tay cô. Anh sẽ tìm mọi cách để bảo vệ cô, để cả thế giới nhìn thấy vẻ đẹp nội tâm của cô. Và anh sẽ bắt đầu từ chiếc sổ tay ấy, một chiếc Sổ Tay Ghi Chép "Khoảnh Khắc Của Chúng Ta", nơi Vãn An có thể tự do vẽ nên thế giới của riêng mình. Anh tin rằng, tình yêu của họ, một tình yêu chân thành và sâu sắc, sẽ đủ mạnh mẽ để vượt qua tất cả, và Hạ Vãn An của anh sẽ từ từ, theo cách riêng của mình, mở ra một chương mới, không còn chỉ là sự "lười biếng" mà là sự "yên bình" và "tinh tế" mà cô mang lại.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.