(Đã dịch) Chiến Cơ Tam Quốc - Chương 40: đặc biệt Thiên. Quần Anh hội tụ Đào Nguyên huyện
Chương Bốn mươi: Quần Anh Hội Tụ Đào Nguyên Huyện
Đào Nguyên huyện được bao quanh bởi núi non bốn bề. Chẳng bao lâu sau khi ta đến đây, đã có người báo cáo rằng một ngọn núi nhỏ có mấy suối nước không ngừng phun trào nước nóng. Lúc ấy, ta đại khái đoán được đó là suối nước nóng, trong khi dân bản xứ ban đầu lại cho rằng đây là điềm xấu, định bịt kín các mạch nước ấy. Cuối cùng, phải nhờ ta tận tình giải thích cho họ hiểu rằng suối nước nóng về bản chất là nước tự nhiên từ lòng đất phun trào lên, có nhiệt độ tại cửa suối cao hơn đáng kể so với nhiệt độ không khí trung bình hàng năm của khu vực, đồng thời chứa các vi lượng khoáng chất có lợi cho sức khỏe con người... (Lược bỏ 600 chữ giải thích)... thì họ mới chấp nhận. Về sau, ta còn đề xuất xây dựng công trình suối nước nóng trên núi, mặc dù ý tưởng này có lẽ đã có từ hàng trăm năm trước... à không, hình như là...
Cái đó... hàng chục, hàng trăm, hay hàng ngàn năm nhỉ? Đại khái là khoảng một ngàn bảy, tám trăm năm gì đó. Nhưng dù sao cũng chẳng liên quan, vì ta chưa đến mức rảnh rỗi mà đi tính toán lịch sử ở một nơi như Chiến Cơ Đại Lục này, dẫu sao cái thời Tam Quốc ở đây toàn là các cô gái cả mà.
– Tôi đã bảo rồi mà, bây giờ tôi muốn đi tắm suối nước nóng!
Đúng lúc này, tiếng nói ấy lại vọng xuống từ trên núi. Ngẫm nghĩ một lát, ta vẫn quyết định lên xem sao.
Vì chỉ là một sườn đồi nhỏ không quá cao, ta chỉ cần đi qua một dãy bậc đá thấp là có thể lên đến nơi. Hiện giờ tuyết vừa mới rơi thì còn ổn, nhưng vài ngày nữa đóng băng lại thì không thể đi được. Đang chuẩn bị bước lên, ta chợt nhận ra có những dấu chân người khác đã đi trước mình. Xem ra chủ nhân của giọng nói khi nãy cũng ở trong số đó.
Chẳng nghĩ ngợi gì nhiều, ta đến lối vào khu suối nước nóng đang dần hoàn thiện. Đúng lúc đó, một cô gái với chiếc mũ nhỏ đội lệch, hai tay chống nạnh, thở phì phò bước ra.
Quan sát kỹ, nàng có mái tóc cùng màu với cô giáo – mái tóc vàng óng xoăn nhẹ nhàng buông xõa trên vai. Phía sau mái ngố bồng bềnh là đôi lông mày thanh tú nhưng hơi ương ngạnh, đôi mắt đỏ rực như pha lê lấp lánh ẩn chứa nét trong trẻo xen lẫn kiêu ngạo. Dưới sống mũi tinh xảo là đôi môi mỏng màu hồng nhạt hơi nhếch lên, tựa như chẳng thèm để bất cứ thứ gì vào mắt.
Trên chiếc cổ trắng ngần là vòng cổ tinh xảo, kéo dài xuống đến hai mảnh ren đỏ hình lá sen ôm trọn bộ ngực trắng muốt như ngọc. Bộ váy đầm đỏ sẫm đã phác họa thành công đường cong gợi cảm của nàng. Bên dưới lớp váy ren trong suốt là đôi chân thon thả, nuột nà không chút mỡ thừa, đi giày bốt da màu nâu. Nhưng quan trọng nhất không phải những thứ đó... Đôi khuyên tai hai bên sáng lấp lánh!
Bên vai là miếng giáp bạc sáng chói! Chuỗi vòng cổ ngọc quý trên cổ... Nhìn những món trang sức trên người nàng, đơn giản là một triển lãm di động vậy. Chắc chắn là loại tiểu thư quyền quý ngàn năm có một đây.
– Hửm?
Nàng quay đầu, vẫn ngắm nhìn cảnh tuyết. Dù không còn đẹp lộng lẫy như lúc tuyết rơi ngập trời, nhưng vẫn có nét đáng chiêm ngưỡng. Mà nói mới nhớ, lúc đó chắc lạnh lắm nhỉ? Này, cô nàng này ăn mặc phong phanh thế kia có sao không vậy?
Phụ nữ đúng là những sinh vật đáng sợ, vì cái đẹp mà sẵn sàng bất chấp tất cả, kể cả tính mạng... Đúng lúc ấy, ánh mắt ta và nàng chạm nhau, rồi nàng như thể mắt sáng rực lên, đầy hứng thú hỏi:
– Này kia, bản tiểu thư mới đến đây, ngươi có muốn làm tùy tùng cho ta, Viên Thiệu, Viên Bổn Sơ không?
– Cái gì? Ta á? Viên Bổn Sơ sao?!
Ta vội vàng xua tay, nhưng rất nhanh nhận ra điều gì đó rồi chỉ tay về phía nàng, lộ ra vẻ mặt không thể tin được: "Cô ta là Viên Thiệu sao?!"
Nàng kiêu hãnh hất mái tóc vàng óng lên rồi đắc ý nói:
– Hừm hừ, ngươi biết bản tiểu thư à? Cũng phải thôi, không sai, bản tiểu thư chính là thiếu chủ của dòng họ Viên ở Nhữ Nam, bốn đời ba công đấy. Nhắc đến gia tộc Viên của ta thì tiếng tăm lừng lẫy khắp thiên hạ...
Ặc, nhìn nàng ta một mình say sưa kể lể lịch sử vinh quang của gia tộc Viên, có vẻ người vừa đòi tắm suối nước nóng chính là nàng. Ta cứ thấy xen ngang lời nàng thì có vẻ bất lịch sự lắm, chi bằng chuồn lẹ thôi. Đừng dây dưa với mấy kẻ thần kinh làm gì, mà nói thế thì có vẻ hơi quá lời rồi.
Tuy chưa rõ vì sao Viên Miệng Rộng lại xuất hiện ở đây, nhưng ta cũng không có thời gian đứng lại dây dưa với cô ta. Tốt hơn hết là đi trước, còn phải gặp thúc Tôn Kiên. Suy tính cẩn thận trong lòng, ta bèn nói với nàng:
– À, thưa đại nhân Viên Thiệu, tại hạ là huyện úy của nơi đây, Lưu Bị, Lưu Huyền Đức. Ta có chút việc gấp cần đi ngay, nếu ngài không bận rộn thì có thể ghé biệt thự của ta nghỉ chân một lát. Vậy nhé, tạm biệt.
Dứt lời, ta bước nhanh trên nền tuyết, chuẩn bị rời đi.
– Ấy! Khoan đã, ta chưa nói hết mà! Á!
Viên Thiệu gọi với theo nhưng không kịp. Trong lúc vội vã đuổi tới, vì tuyết quá trơn, nàng vô ý trượt chân ngã từ bậc đá xuống.
– Nàng, nàng có sao không?
Nghe tiếng động, ta vội vàng đỡ nàng dậy. Trời ạ, rõ ràng chỉ là ngã trên tuyết, mà nàng làm như sắp khóc đến nơi ấy à?
Nhìn thế này, trông như ta đang ức hiếp nàng vậy. Lỡ bị vòi tiền thuốc thì sao? (Lưu Bị đỡ Viên Thiệu dậy sau khi nàng ngã xuống đất tuyết, rồi bị nàng moi tiền...) Ta đã thấy mặt nàng đỏ bừng, nước mắt chực trào ra trong khóe mắt.
Thấy nàng đã đứng vững, ta liền không quay đầu lại mà tiếp tục tiến bước về phía mục tiêu. Không phải ta sợ khoản tiền thuốc men gì, chỉ là vô tình nhìn thấy vài thứ không nên nhìn thôi... Kiểu như dây áo lót màu hồng và mấy thứ tương tự.
– Đại ca, huynh đến rồi à, hắc hưu!
Từ trên tháp canh, Liệt đã sớm nhìn thấy một thân ảnh quen thuộc, liền nhẹ nhàng phóng người, từ độ cao mười mấy mét nhảy xuống.
– Ôi cha, con bé ngốc này, đừng dọa ta chứ!
– Hì hì.
Liệt lè lưỡi, sau đó đeo cung trở lại sau lưng. Ta cũng gần như đã quen có một cô em gái dị tộc lớn hơn mình hai trăm tuổi... À không, nói thật thì ta vẫn chưa quen chút nào cả.
– Này, A Bị, bên này, bên này!
Đang lúc ta không biết phải nói gì với Liệt thì một giọng nói lớn tiếng vang lên từ đằng xa, như thể vừa hay lúc.
– Hả? Còn có Tử Long à... Thúc Tôn Kiên? Ba người phía sau thúc là ai vậy?
– À, Lưu Bị điện hạ.
– Tiểu huynh đệ, chúng ta đến rồi.
Trong số những người đến, ta đều biết phần lớn. Cô gái cầm Long Thương với mái tóc đuôi ngựa màu hồng phấn kia là Công Tôn Toản, người ta cảm mến từ thuở thơ bé (dù Nhàn Hợp nói nàng còn sớm hơn cả thế nữa...). Còn cô gái tóc ngắn màu xanh trời, tay cầm Long Đảm Thương, chính là Triệu Vân, Triệu Tử Long lừng danh kia – khụ khụ, nàng có biệt danh là Vân vì tên thật có chữ "Độ", lại hay thích nói mấy câu chuyện vàng tục tĩu nên ta đặt cho nàng cái tên đó. Thật tình, ta rất muốn xem nàng thể hiện thế nào ở Trường Bản Pha để đối đầu với A Man, bảy lần vào ra chiến trường.
Ở một bên khác, là thủ lĩnh hiện tại của Giang Đông cùng ba... cô con gái của ông ta?
– Thúc Tôn Kiên, ba vị này là ai vậy ạ?
– Ha ha, tiểu huynh đệ các cháu là lần đầu gặp nhau đúng không? Ta sẽ giới thiệu một chút.
Nói đoạn, thúc Tôn Kiên đắc ý bước đến trước mặt một cô gái tóc đen. Mặc dù nàng mặc chiếc áo bông màu đỏ thẫm, nhưng vẫn có thể nhìn ra được vóc dáng bốc lửa của nàng.
– Đây là con gái cả của ta, Tôn Sách, Tôn Bá Phù. Tính cách nàng khá nóng nảy, làm việc cũng bốc đồng nhưng lại quyết đoán.
– Ông là chiến hữu của phụ thân ta à? Hay là đến đánh một trận thử xem!
– Ách, thôi khỏi đi...
Đúng là tiểu bá vương ngây ngô! Quả nhiên là một dáng vẻ khí khái hào hùng, chỉ là còn thiếu sự tôi luyện thôi. Nhìn nàng ta cũng chẳng kém ta là bao nhỉ? Này, còn tôn trọng lịch sử nữa không đây?
– Đây là con gái thứ hai của ta, Tôn Quyền, Tôn Trọng Mưu. Nàng làm việc rất ổn trọng.
– Xin được chỉ giáo nhiều ạ.
– Ừm, xin được chỉ giáo.
Ta nhìn nàng từ trên xuống dưới một lượt, có vẻ nhỏ hơn ta một chút. Mái tóc nàng cùng màu với (ai đó tên) Không, chỉ hơi sáng hơn một chút. Mái tóc mái lệch che khuất một bên mắt. Nàng mặc áo khoác đen điểm trắng, phía dưới là váy dài màu hồng phấn qua gối và một chiếc quần dài giữ ấm trông rất dày dặn. Dưới chân là đôi giày tuyết hiện đại màu be. Khụ khụ, để ta giới thiệu lại một chút: Tôn Quyền, tự Trọng Mưu, biệt danh "gói kinh nghiệm di động của Đại Ngụy".
– Đây là con gái út của ta, Tôn Thượng Hương. Con bé còn nhỏ nên đôi khi hơi vô lễ một chút.
– À, vâng.
Mái tóc đen nhánh mượt mà rẽ ngôi giữa, buông xõa hai bên vai. Hai bên tóc được thắt bằng dải lụa xanh biếc thành một vòng nhỏ dưới tai. Vóc dáng nàng không cao lắm, trên đầu cài phụ kiện tai mèo màu trắng tinh, mặc một bộ áo bông xanh lá cây cỡ nhỏ.
Tôn Thượng Hương kéo ta ra một góc, nói nhỏ:
– Cứ gọi ta là Hương Hương được rồi, đừng nghe phụ thân ta nói bậy.
– ...Ừm.
Ta hiểu mục đích của cô bé này rồi. Nếu cha mẹ giới thiệu mình trước mặt người khác mà lại nói rằng mình "rất tinh nghịch" thì dù có đúng là nghịch thật hay không, cũng cần phải giải thích cho lễ phép một chút.
Vậy nên, phải nói thế nào đây... Trừ thúc Tôn Kiên và Tôn Thượng Hương, thì hình như các cô con gái còn lại của ông ta đều không giống nữ nhi cho lắm.
Nghe thúc Tôn Kiên... ơ, không phải, nghe thúc giới thiệu xong ba cô con gái nhà họ Tôn, ta liền chuẩn bị đưa các nàng về biệt thự của mình.
– Lưu Bị, đi vội vàng thế à? Ngươi làm thế thì A Man nhà chúng ta sẽ buồn đấy.
Giọng nói này... là Nguyên Nhượng sao?
Mỗi dòng chữ được gọt giũa tỉ mỉ, mang trọn vẹn hơi thở của tác phẩm gốc và thuộc về truyen.free.