Chiến Thần Hệ Thống: Hào Khí Đại Việt - Chương 15: Chapter 15: Lửa Trên Dòng Sông
Dòng sông Chương Dương rền vang tiếng nước vỡ tung khi "kẻ chủ" trồi lên từ lòng sông, thân hình khổng lồ cao hơn mười mét, lông đen đỏ lấp lánh dưới ánh nắng sớm. Đôi mắt đỏ rực của nó như hai ngọn lửa lớn, sừng cong trên đầu sắc nhọn hơn trước, và mỗi bước chân làm sóng nước dâng cao, đập vào mạn thuyền của quân Đại Việt. Từ bờ đối diện, hàng trăm chiến thuyền của quân Nguyên Mông lao tới, cờ đen tung bay, tiếng trống trận vang dội, báo hiệu một cuộc chiến kép chưa từng có trong lịch sử.
Lê An đứng ở mũi thuyền nhỏ, tay siết chặt thanh gươm, mắt không rời "kẻ chủ". Gió sông thổi mạnh, mang theo hơi lạnh và mùi tanh hắc từ con quái thú. Nguyễn Khoái đứng cạnh anh, đại đao giơ cao, hét lớn: "Tiểu tử, ngươi chắc mình dụ được nó không? Nếu không, ta với ngươi chết chìm dưới sông đấy!" Giọng ông khàn khàn, pha chút lo lắng, nhưng ánh mắt đầy quyết tâm.
Lê An cười nhạt: "Tướng quân, tôi không để ta chết dễ thế đâu. Chèo ra giữa sông – tôi sẽ làm nó đuổi theo!" Anh quay sang mười lính trên thuyền, kích hoạt Lãnh Đạo Sơ Cấp, giọng vang lên mạnh mẽ: "Nghe đây! Ta sẽ dụ con quái ra giữa dòng – các ngươi bắn hỏa tiễn khi tôi ra hiệu. Đừng sợ, ta sẽ sống sót cùng các ngươi!" Lời nói của anh truyền cảm hứng, đám lính gật đầu, tay cầm hỏa tiễn, ánh mắt bớt run rẩy.
Thuyền lao ra giữa sông, nước bắn tung tóe. Lê An kiểm tra hệ thống để chuẩn bị:
Ký chủ: Lê An
Cấp độ: 3 (10/300 kinh nghiệm)
Điểm chiến công: 35
Kỹ năng: Né Tránh Trung Cấp, Gươm Thuật Trung Cấp, Sát Thương Khuếch Đại Trung Cấp, Phòng Thủ Trung Cấp, Chiến Thuật Sơ Cấp, Nhận Biết Nguy Hiểm Sơ Cấp, Hồi Phục Nhanh Sơ Cấp, Kháng Độc Sơ Cấp, Tinh Thần Chiến Đấu Sơ Cấp, Lãnh Đạo Sơ Cấp
Nhiệm vụ mới: Tiêu diệt hoặc đẩy lui ‘Kẻ Chủ’ tại Chương Dương. Phần thưởng: 300 điểm chiến công, 100 kinh nghiệm. Thất bại: Mất cơ hội bảo vệ Chương Dương.
"Nhiệm vụ mới…" Lê An nghiến răng, nhìn "kẻ chủ". Nó gầm lên, lao tới thuyền anh, móng vuốt vung xuống. Anh hét lớn: "Tránh ra!" Anh kích hoạt Né Tránh Trung Cấp, nhảy sang bên, tránh cú đánh làm mạn thuyền vỡ tan, nước tràn vào. Hai lính không kịp tránh, rơi xuống sông, bị sóng cuốn đi.
Nguyễn Khoái hét lên: "Đốt hỏa tiễn! Đẩy nó ra xa!" Đám lính bắn hỏa tiễn, lửa bùng lên, cháy trên lông con thú. Nó gầm lên đau đớn, lùi lại, nhưng không chìm. Lê An lao tới, chém mạnh vào chân nó nhờ Sát Thương Khuếch Đại Trung Cấp, máu đen bắn ra.
"Ký chủ gây sát thương cho quái thú cấp thượng. Nhận 30 điểm chiến công, 10 kinh nghiệm."
Từ bờ, Trần Hưng Đạo quan sát, hét lớn: "Đội thuyền chính, đánh quân thát! Đổ dầu hỏa xuống sông – đốt chúng!" Hàng chục thuyền Đại Việt lao ra, đổ dầu hỏa lên mặt nước, rồi bắn hỏa tiễn. Lửa bùng lên giữa sông, bao vây chiến thuyền Nguyên Mông. Tiếng la hét vang lên khi quân thát bị thiêu cháy, thuyền chìm dần.
Nhưng "kẻ chủ" không quan tâm đến quân Nguyên Mông – nó chỉ nhắm vào Lê An. Nó há miệng, phun khói đen đặc quánh, bao phủ thuyền. Đám lính ho sặc sụa, một người ngã xuống nước. Lê An hít phải khói, nhưng nhờ Kháng Độc Sơ Cấp, anh chỉ chóng mặt nhẹ. Anh hét lớn: "Chèo tiếp! Ra giữa sông!" Thuyền lắc lư, tiến sâu hơn, kéo "kẻ chủ" theo.
Nguyễn Khoái chém vào móng vuốt con thú, hét lên: "Tiểu tử, nó không chết đâu! Làm sao bây giờ?" Lưỡi đao của ông để lại vết cắt, nhưng con thú vẫn lao tới, đập vỡ thêm một phần thuyền.
Lê An nghiến răng, nhìn con thú qua làn khói. Anh sử dụng Chiến Thuật Sơ Cấp: "Mắt nó là điểm yếu – ta phải mù mắt nó!" Anh nhảy lên, nhắm vào mắt trái, đâm mạnh nhờ Gươm Thuật Trung Cấp. Lưỡi gươm xuyên qua, máu đen bắn tung tóe, và con thú gầm lên, lùi lại.
"Ký chủ gây sát thương chí mạng cho quái thú cấp thượng. Nhận 50 điểm chiến công, 20 kinh nghiệm."
Nhưng con thú không gục. Nó vung móng vuốt, hất Lê An bay ra sau. Anh rơi xuống nước, nhờ Phòng Thủ Trung Cấp, anh không bị thương nặng, nhưng dòng nước xiết cuốn anh đi.
Nguyễn Khoái hét lớn: "Tiểu tử!" Ông lao xuống, kéo anh lên thuyền khác vừa đến hỗ trợ.
Lê An thở hổn hển, nhìn "kẻ chủ". Nó chỉ còn một mắt, nhưng vẫn lao tới. Giọng trầm thấp vang trong đầu anh: "Máu ngươi là của ta… hệ thống sẽ quay về!" Anh hét lớn: "Ngươi muốn gì? Nói rõ đi!" Nhưng nó không đáp, chỉ gầm lên giận dữ.
Từ bờ, Trần Hưng Đạo ra lệnh: "Bắn hỏa tiễn tập trung! Đốt nó!" Hàng trăm mũi hỏa tiễn bay tới, lửa bùng lên quanh con thú. Nó gầm lên, chìm dần xuống nước, nhưng đôi mắt đỏ vẫn lóe lên dưới mặt sông. Lê An biết – nó chưa chết.
Trận chiến với quân Nguyên Mông cũng đến hồi khốc liệt. Lửa trên sông lan rộng, thiêu cháy hàng chục thuyền thát, tiếng la hét vang vọng. Quân Đại Việt từ hai bờ bắn tên, phục kích quân thát cố bơi vào bờ. Thoát Hoan, từ thuyền chỉ huy, gầm lên: "Rút lui! Về bờ đông!" Quân thát quay đầu, bỏ lại hàng trăm xác cháy đen trên sông.
Thuyền của Lê An cập bờ, anh và Nguyễn Khoái bước lên, ướt sũng và đầy máu đen. Trần Hưng Đạo cưỡi ngựa tới, ánh mắt nghiêm nghị: "Quân thát tan – nhưng con quái chưa chết. Ngươi làm tốt, Lê An, nhưng ta cần câu trả lời rõ hơn. Nó muốn gì từ ngươi?"
Lê An quỳ xuống, thở hổn hển: "Thưa ngài, nó muốn ‘hệ thống’ – sức mạnh trong tôi. Tôi được mách phải tìm nguồn gốc ở núi Ba Vì để phá ‘lời nguyền’. Tôi xin phép sau trận này, tôi sẽ đi tìm – nếu không, nó sẽ quay lại mạnh hơn."
Trần Hưng Đạo nhíu mày: "Núi Ba Vì? Nơi linh thiêng của tổ tiên… Ta từng nghe truyền thuyết về một thực thể bị phong ấn ở đó, nhưng không tin. Nếu ngươi nói thật, ta cho ngươi đi – nhưng phải quay về giúp ta đánh quân thát ở Thăng Long. Đồng ý không?"
Lê An gật đầu: "Tôi đồng ý, thưa ngài. Tôi sẽ không để Đại Việt gục ngã." Anh đứng dậy, kiểm tra hệ thống:
"Ký chủ: Lê An
Cấp độ: 3 (40/300 kinh nghiệm)
Điểm chiến công: 115"
Nguyễn Khoái vỗ vai anh: "Tiểu tử, ngươi suýt chết dưới sông đấy! Nhưng ta tự hào – ngươi đúng là người Đại Việt!" Ông cười lớn, dù hơi thở vẫn nặng nhọc.
Lê An cười nhạt, nhìn dòng sông. "Kẻ chủ" đã chìm, nhưng bóng dáng áo trắng thoáng qua trên bờ đối diện, giọng lạnh lẽo vang lên: "Ngươi thắng trận này, nhưng nó sẽ mạnh hơn. Đi núi Ba Vì – tìm ngôi đền cổ dưới lòng đất. Đừng chậm trễ, kẻ ngoại đạo."
Anh thì thào: "Ngôi đền cổ…" Anh quay sang Trần Hưng Đạo: "Thưa ngài, tôi cần nghỉ một ngày, rồi sẽ đi núi Ba Vì. Xin ngài cho tôi mười lính và lương thực."
Trần Hưng Đạo gật đầu: "Được. Nghỉ đi – mai ta bàn tiếp. Quân thát chưa hết, và ta cần ngươi sống để đánh tiếp!" Ông quay ngựa, trở về lán chính.
Lê An ngồi xuống bờ sông, nhìn nước chảy. Anh biết núi Ba Vì là chìa khóa – nhưng cũng là nơi nguy hiểm nhất. Anh siết chặt gươm, tự nhủ: "Dù là gì, ta sẽ phá ‘lời nguyền’ này. Đại Việt phải thắng."