Chiến Thần Hệ Thống: Hào Khí Đại Việt - Chương 20: Chapter 20: Hỏa Thiêu Thăng Long
Dòng sông Hồng gầm vang dưới ánh hoàng hôn đỏ như máu, nước cuộn chảy dữ dội, mang theo mùi khói, tro bụi và xác cháy từ những trận chiến trước. Trại quân Đại Việt tại Chương Dương đã thu dọn, hàng trăm chiến thuyền nhỏ neo đậu dọc bờ sông, cờ đỏ thắm tung bay trong gió lạnh. Tiếng tù và rền vang, báo hiệu quân ta chuẩn bị tiến về Thăng Long – kinh thành Đại Việt đang bị quân Nguyên Mông vây hãm, quyết tâm phản công để giành lại đất mẹ. Đây là trận đánh lớn nhất trong cuộc kháng chiến chống quân thát, nơi máu và lửa sẽ định đoạt số phận của cả một dân tộc.
Lê An đứng trên mũi một chiến thuyền nhỏ, tay siết chặt thanh gươm đã mài sắc, mắt nhìn về phía Thăng Long xa xa. Nguyễn Khoái đứng cạnh, đại đao gác trên vai, giọng trầm khàn: "Tiểu tử, trận này không dễ đâu. Thoát Hoan mang cả vạn quân – thuyền lớn, ngựa chiến, cung nỏ đầy đủ. Hưng Đạo Đại Vương đã lên kế hoạch, nhưng ta phải đổ máu nhiều đấy. Ngươi sẵn sàng chưa?" Ông liếc anh, ánh mắt vừa kiên định vừa lo lắng.
Lê An gật đầu, giọng chắc nịch: "Tướng quân, tôi sẵn sàng. Quân thát đông, nhưng ta có sông Hồng và lòng dân – ta sẽ thắng!" Anh kiểm tra hệ thống để chuẩn bị:
Ký chủ: Lê An
Cấp độ: 4 (0/400 kinh nghiệm)
Điểm chiến công: 755
Kỹ năng: Né Tránh Trung Cấp, Gươm Thuật Trung Cấp, Sát Thương Khuếch Đại Trung Cấp, Phòng Thủ Trung Cấp, Chiến Thuật Sơ Cấp, Nhận Biết Nguy Hiểm Sơ Cấp, Hồi Phục Nhanh Sơ Cấp, Kháng Độc Sơ Cấp, Tinh Thần Chiến Đấu Sơ Cấp, Lãnh Đạo Sơ Cấp, Sức Mạnh Siêu Phàm Sơ Cấp
Nhiệm vụ mới: Bảo vệ Thăng Long khỏi quân Nguyên Mông. Phần thưởng: 400 điểm chiến công, 150 kinh nghiệm. Thất bại: Mất kinh thành.
"Cảnh báo: Nguy cơ thao túng từ tàn hồn ‘Kẻ Chủ’: 5%. Mỗi kỹ năng sử dụng tăng nguy cơ 1%."
"Ta phải cẩn thận với ‘kẻ chủ’," anh lẩm bẩm, nhưng trận đánh trước mắt là ưu tiên. Anh đứng thẳng, nhìn đội thuyền phía sau – hàng trăm chiến sĩ Đại Việt, áo giáp tre xộc xệch, tay cầm giáo, dao găm, và hỏa tiễn, ánh mắt rực cháy quyết tâm dù cơ thể đã kiệt sức sau nhiều ngày chiến đấu.
Đêm buông xuống, quân Đại Việt đến gần Thăng Long. Kinh thành hiện ra trong bóng tối, tường thành cao sừng sững nhuốm màu khói đen, những cột lửa bốc lên từ các làng mạc bị quân thát đốt phá. Từ bờ đông sông Hồng, hàng nghìn lính Nguyên Mông dựng trại, chiến thuyền lớn chắn ngang sông, mũi thuyền gắn gai sắt lấp lánh dưới ánh trăng. Trên bờ tây, kỵ binh thát phi nước đại, tiếng vó ngựa dồn dập, cung nỏ giương sẵn, sẵn sàng nghiền nát bất cứ ai dám vượt sông.
Trần Hưng Đạo đứng trên một ngọn đồi gần bờ tây, mặc giáp tre, tay cầm trường kiếm, ánh mắt sắc bén quan sát kẻ địch. Ông triệu tập các tướng lĩnh, giọng trầm vang: "Quân thát đông hơn ta gấp ba – mười lăm nghìn quân, chia hai bờ sông Hồng. Chúng muốn vượt sông, đánh thẳng vào Thăng Long. Ta sẽ dùng kế hỏa công: đổ dầu hỏa trên sông, đốt thuyền chúng, rồi phục kích hai bờ. Lê An, Nguyễn Khoái – các ngươi dẫn năm mươi thuyền nhỏ, phá thuyền thát ở bờ tây. Đội chính do ta chỉ huy, đánh từ bờ đông. Hiểu không?"
Lê An quỳ xuống: "Hiểu, thưa ngài! Tôi sẽ mở đường máu!" Nguyễn Khoái gật đầu: "Ta theo tiểu tử này – quân thát sẽ tan!" Trần Hưng Đạo gật đầu: "Đi đi – đổ máu hôm nay để cứu Thăng Long!"
Lê An và Nguyễn Khoái dẫn năm mươi thuyền nhỏ, chở dầu hỏa, hỏa tiễn và hai trăm lính, lao ra sông. Trăng sáng nhạt, chiếu lên mặt nước đỏ ngầu vì phù sa. Lê An đứng ở mũi thuyền đầu, ra hiệu: "Đổ dầu hỏa! Chuẩn bị hỏa tiễn!" Đám lính đổ dầu xuống sông, vệt dầu lan dài, tỏa mùi cay nồng. Anh kích hoạt Lãnh Đạo Sơ Cấp, hét lớn: "Bắn! Thiêu chúng đi!" Hỏa tiễn bay ra, lửa bùng lên như một con rồng lửa khổng lồ, lan nhanh, nuốt chửng hàng chục thuyền thát.
Tiếng la hét vang vọng khi lính Nguyên Mông rơi xuống nước, lửa cháy lan lên giáp sắt, biến chúng thành những ngọn đuốc sống. Một thuyền lớn của quân thát lao tới, mũi thuyền đâm thủng hai thuyền Đại Việt, mười lính rơi xuống sông, bị dòng nước xiết cuốn đi. Nguyễn Khoái gầm lên: "Tiểu tử, phá thuyền lớn kia!" Ông nhảy sang thuyền thát, chém liên tục, hạ năm lính, máu đỏ loang trên sàn gỗ.
Lê An lao theo, kích hoạt Sức Mạnh Siêu Phàm Sơ Cấp, chém gãy cột buồm thuyền thát. Cột buồm đổ xuống, đè chết hàng chục lính, thuyền lật nghiêng, chìm dần trong lửa. Anh hét lớn: "Tiếp tục! Đừng dừng!" Máu thát chảy thành dòng, hòa với nước sông, nhưng quân Đại Việt cũng trả giá – ba thuyền nữa bị đâm chìm, hai mươi lính hy sinh, xác trôi lềnh bềnh.
"Ký chủ hạ gục kẻ địch. Nhận 20 điểm chiến công, 10 kinh nghiệm."
"Nguy cơ thao túng tăng: 6%."
Từ bờ đông, Trần Hưng Đạo dẫn ba trăm thuyền nhỏ, đổ dầu hỏa dày đặc, đốt cháy cả một đoạn sông. Lửa lan rộng, thiêu rụi năm mươi thuyền thát, khói đen cuộn lên trời, át cả ánh trăng. Quân thát hoảng loạn, cố bơi vào bờ, nhưng bị quân Đại Việt mai phục bắn tên – hàng trăm mũi tên bay ra, cắm vào ngực, cổ họng lính thát, máu đỏ thẫm nhuộm bờ sông.
Một tướng thát gầm lên, dẫn kỵ binh lao xuống nước, nhưng ngựa trượt trên bùn, bị giáo dài của quân ta đâm xuyên, ngã gục giữa dòng.
Trận chiến kéo dài đến nửa đêm, khốc liệt và tàn bạo. Quân Đại Việt mất hơn ba trăm người – những chiến sĩ trẻ ngã xuống, tay vẫn nắm chặt giáo, mắt mở to nhìn về Thăng Long. Lê An đứng trên thuyền, áo giáp rách, máu thát dính đầy người, nhìn xác đồng đội trôi trên sông. Anh nghiến răng: "Các ngươi không chết vô ích…" Anh chém thêm một lính thát nhảy sang thuyền, đầu rơi xuống nước.
"Ký chủ hạ gục kẻ địch. Nhận 10 điểm chiến công, 5 kinh nghiệm."
"Nguy cơ thao túng tăng: 7%."
Giữa lúc quân thát tan tác, Nhận Biết Nguy Hiểm Sơ Cấp báo động dữ dội. Một tiếng gầm trầm thấp vang lên từ lòng sông – "kẻ chủ" trồi lên, cao bảy mét, lông đen đỏ cháy xém, đôi mắt đỏ rực nhắm vào Lê An. Nó gầm lên: "Ngươi… máu ngươi gọi ta!" Nó lao tới, đập vỡ một thuyền Đại Việt, năm lính rơi xuống, bị móng vuốt nghiền nát.
Nguyễn Khoái hét lớn: "Lại nó à? Tiểu tử, làm sao đây?" Ông giơ đại đao, chém vào chân nó, nhưng lưỡi đao bật lại, chỉ để lại vết xước nhỏ.
Lê An nghiến răng: "Tướng quân, đánh quân thát tiếp! Tôi dụ nó!" Anh nhảy sang thuyền khác, hét: "Chèo ra giữa sông!" Thuyền lao đi, kéo "kẻ chủ" theo. Anh kích hoạt Sát Thương Khuếch Đại Trung Cấp, chém vào chân nó, máu đen bắn ra, nhưng nó vẫn lao tới, phun khói đen dày đặc.
"Ký chủ gây sát thương cho quái thú cấp thượng (suy yếu). Nhận 30 điểm chiến công, 10 kinh nghiệm."
"Nguy cơ thao túng tăng: 8%."
Lê An hét: "Bắn hỏa tiễn!" Lửa bùng lên, cháy trên lông "kẻ chủ", làm nó lùi lại, chìm xuống sông. Giọng nó vang trong đầu anh: "Ngươi càng dùng hệ thống, ta càng mạnh!" Nó biến mất, nhưng Lê An biết – nó sẽ quay lại.
Trận chiến kết thúc khi trời gần sáng. Quân thát tan tác, Thoát Hoan gầm lên từ bờ đông: "Rút lui!" Hơn năm nghìn lính thát chết trên sông và hai bờ, xác cháy đen trôi lềnh bềnh, hòa với xác hơn bốn trăm chiến sĩ Đại Việt hy sinh. Lửa trên sông tắt dần, để lại khói đen dày đặc và mùi tử thi nồng nặc.
Lê An cập bờ, quỳ trước Trần Hưng Đạo: "Thưa ngài, quân thát tan – Thăng Long an toàn. Nhưng ‘kẻ chủ’ xuất hiện, tôi phải đi núi Ba Vì tìm thanh kiếm thần Tản Viên ngay!" Anh thở hổn hển, máu đồng đội dính trên áo, ánh mắt kiên định.
Trần Hưng Đạo vỗ vai anh: "Ngươi là anh hùng hôm nay, Lê An. Ta mất bốn trăm người, nhưng ngươi và Nguyễn Khoái mở đường máu, cứu Thăng Long. Đi núi Ba Vì – tiêu diệt con quái đó, rồi quay về!" Ông quay sang đám lính: "Hát lên! Tưởng niệm anh em đã ngã xuống!"
Tiếng hát vang lên bên sông Hồng, buồn bã nhưng đầy kiêu hãnh. Lê An kiểm tra hệ thống:
"Nhiệm vụ hoàn thành: Bảo vệ Thăng Long khỏi quân Nguyên Mông. Nhận 400 điểm chiến công, 150 kinh nghiệm."
"Ký chủ: Lê An
Cấp độ: 4 (175/400 kinh nghiệm)
Điểm chiến công: 1215"
"Nguy cơ thao túng: 8%."
Nguyễn Khoái bước tới: "Tiểu tử, trận này ngươi thành anh hùng thật! Mai ta đi núi Ba Vì với ngươi – kết thúc con quái đó!" Ông cười lớn, dù mắt đỏ hoe vì mất đồng đội.
Lê An gật đầu, nhìn dòng sông. Anh nâng cấp Tinh Thần Chiến Đấu Trung Cấp (500 điểm), giảm nguy cơ thao túng xuống 6%, chuẩn bị cho trận chiến cuối tại núi Ba Vì. Anh siết chặt gươm, tự nhủ: "Máu các ngươi đổ xuống sẽ không uổng – ta sẽ bảo vệ Đại Việt!"