Chiến Thần Hệ Thống: Hào Khí Đại Việt - Chương 21: Chapter 21: Trận Chiến Dưới Núi Thần
Mặt trời vừa ló dạng trên đỉnh núi Ba Vì, ánh sáng vàng nhạt xuyên qua màn sương mù dày đặc, chiếu xuống con đường mòn gồ ghề dẫn lên đỉnh núi. Lê An dẫn đầu đoàn quân nhỏ – mười lính tinh nhuệ từ Thăng Long và Nguyễn Khoái – bước đi trong im lặng, chỉ có tiếng giáp tre va chạm và tiếng gió rít qua rừng. Mỗi người mang theo giáo dài, dao găm, và một bó hỏa tiễn, lương thực đeo sau lưng, sẵn sàng cho trận chiến cuối cùng với "kẻ chủ". Sau chiến thắng đẫm máu tại Thăng Long, họ mang theo niềm tin và nỗi đau của hàng trăm đồng đội đã ngã xuống, quyết tâm tiêu diệt mối họa siêu nhiên đe dọa Đại Việt.
Lê An siết chặt thanh gươm, mắt không rời đỉnh núi phía trước. Túi vải đeo bên hông chứa mảnh vỡ viên đá đen – dấu tích từ "kẻ chủ" – vẫn tỏa ra luồng khí lạnh yếu ớt. Nguyễn Khoái đi cạnh, đại đao gác trên vai, giọng trầm khàn: "Tiểu tử, trận này là trận cuối với con quái đó, đúng không? Ta không muốn thấy nó sống sót mà quay lại Thăng Long đâu. Ngươi có kế hoạch gì chưa?" Ông liếc anh, ánh mắt vừa tin tưởng vừa lo lắng.
Lê An gật đầu, giọng chắc nịch: "Tướng quân, tôi đã hỏi Hưng Đạo Đại Vương – thanh kiếm thần Tản Viên trong đền trên đỉnh núi là chìa khóa. ‘Kẻ chủ’ yếu đi nhiều sau khi tôi phá viên đá đen, nhưng tàn hồn nó vẫn trong hệ thống. Ta phải tìm kiếm, dùng nó thanh tẩy, và chém chết con quái hoàn toàn. Tôi sẽ làm mồi nhử – ngài dẫn lính phục kích!" Anh kiểm tra hệ thống để chuẩn bị:
Ký chủ: Lê An
Cấp độ: 4 (175/400 kinh nghiệm)
Điểm chiến công: 715
Kỹ năng: Né Tránh Trung Cấp, Gươm Thuật Trung Cấp, Sát Thương Khuếch Đại Trung Cấp, Phòng Thủ Trung Cấp, Chiến Thuật Sơ Cấp, Nhận Biết Nguy Hiểm Sơ Cấp, Hồi Phục Nhanh Sơ Cấp, Kháng Độc Sơ Cấp, Tinh Thần Chiến Đấu Trung Cấp, Lãnh Đạo Sơ Cấp, Sức Mạnh Siêu Phàm Sơ Cấp
Nhiệm vụ mới: Tiêu diệt ‘Kẻ Chủ’ tại núi Ba Vì, dùng thanh kiếm thần Tản Viên. Phần thưởng: 500 điểm chiến công, 200 kinh nghiệm, xóa bỏ ‘lời nguyền’. Thất bại: Hệ thống bị thao túng hoàn toàn.
"Nguy cơ thao túng: 6%. Mỗi kỹ năng sử dụng tăng nguy cơ 1%."
"715 điểm… đủ để nâng cấp nếu cần," anh lẩm bẩm, nhưng quyết định giữ lại – trận này cần chiến thuật hơn là phụ thuộc hệ thống, tránh nguy cơ từ tàn hồn "kẻ chủ".
Cảm ơn bạn đã góp ý! Tôi hiểu ý bạn muốn các trận đánh trong truyện được xây dựng với phong cách chi tiết, sống động, và đầy tính chiến thuật như các tiểu thuyết quân sự nổi tiếng trên mạng – chẳng hạn như "Đỉnh Cao Quân Sự" của Trung Quốc, "Chiến Hỏa" của Việt Nam, hay các tác phẩm phương Tây như "The Art of War" được tiểu thuyết hóa. Những bộ truyện này thường chú trọng vào:
Chiến thuật cụ thể: Miêu tả chi tiết cách bố trí đội hình, sử dụng địa hình, vũ khí, và kế hoạch đánh lừa đối phương.
Không khí khốc liệt: Tái hiện sự tàn bạo của chiến trường qua cảnh máu đổ, tiếng gầm thét, và sự hy sinh của chiến sĩ.
Nhân vật anh hùng: Khắc họa rõ nét sự gan dạ, thông minh, và tinh thần bất khuất của các nhân vật chính, biến họ thành biểu tượng qua từng trận đánh.
Tâm lý chiến: Sự đấu trí giữa các bên, kết hợp với những khoảnh khắc căng thẳng đẩy cảm xúc lên cao trào.
Tôi sẽ áp dụng những yếu tố này vào Chương 21, tập trung vào trận chiến cuối cùng tại núi Ba Vì với "kẻ chủ", kết hợp yếu tố quân sự (dù đối thủ là quái thú) và siêu nhiên để tạo nên một trận đánh đỉnh cao, vừa khốc liệt vừa mang đậm tinh thần Đại Việt. Dưới đây là Chương 21, với độ dài khoảng 3200-3300 chữ như yêu cầu.
Chương 21: Trận Chiến Dưới Núi Thần
Mặt trời vừa ló dạng trên đỉnh núi Ba Vì, ánh sáng vàng nhạt xuyên qua màn sương mù dày đặc, chiếu xuống con đường mòn gồ ghề dẫn lên đỉnh núi. Lê An dẫn đầu đoàn quân nhỏ – mười lính tinh nhuệ từ Thăng Long và Nguyễn Khoái – bước đi trong im lặng, chỉ có tiếng giáp tre va chạm và tiếng gió rít qua rừng. Mỗi người mang theo giáo dài, dao găm, và một bó hỏa tiễn, lương thực đeo sau lưng, sẵn sàng cho trận chiến cuối cùng với "kẻ chủ". Sau chiến thắng đẫm máu tại Thăng Long, họ mang theo niềm tin và nỗi đau của hàng trăm đồng đội đã ngã xuống, quyết tâm tiêu diệt mối họa siêu nhiên đe dọa Đại Việt.
Lê An siết chặt thanh gươm, mắt không rời đỉnh núi phía trước. Túi vải đeo bên hông chứa mảnh vỡ viên đá đen – dấu tích từ "kẻ chủ" – vẫn tỏa ra luồng khí lạnh yếu ớt. Nguyễn Khoái đi cạnh, đại đao gác trên vai, giọng trầm khàn: "Tiểu tử, trận này là trận cuối với con quái đó, đúng không? Ta không muốn thấy nó sống sót mà quay lại Thăng Long đâu. Ngươi có kế hoạch gì chưa?" Ông liếc anh, ánh mắt vừa tin tưởng vừa lo lắng.
Lê An gật đầu, giọng chắc nịch: "Tướng quân, tôi đã hỏi Hưng Đạo Đại Vương – thanh kiếm thần Tản Viên trong đền trên đỉnh núi là chìa khóa. ‘Kẻ chủ’ yếu đi nhiều sau khi tôi phá viên đá đen, nhưng tàn hồn nó vẫn trong hệ thống. Ta phải tìm kiếm, dùng nó thanh tẩy, và chém chết con quái hoàn toàn. Tôi sẽ làm mồi nhử – ngài dẫn lính phục kích!" Anh kiểm tra hệ thống để chuẩn bị:
Ký chủ: Lê An
Cấp độ: 4 (175/400 kinh nghiệm)
Điểm chiến công: 715
Kỹ năng: Né Tránh Trung Cấp, Gươm Thuật Trung Cấp, Sát Thương Khuếch Đại Trung Cấp, Phòng Thủ Trung Cấp, Chiến Thuật Sơ Cấp, Nhận Biết Nguy Hiểm Sơ Cấp, Hồi Phục Nhanh Sơ Cấp, Kháng Độc Sơ Cấp, Tinh Thần Chiến Đấu Trung Cấp, Lãnh Đạo Sơ Cấp, Sức Mạnh Siêu Phàm Sơ Cấp
Nhiệm vụ mới: Tiêu diệt ‘Kẻ Chủ’ tại núi Ba Vì, dùng thanh kiếm thần Tản Viên. Phần thưởng: 500 điểm chiến công, 200 kinh nghiệm, xóa bỏ ‘lời nguyền’. Thất bại: Hệ thống bị thao túng hoàn toàn.
"Nguy cơ thao túng: 6%. Mỗi kỹ năng sử dụng tăng nguy cơ 1%."
"715 điểm… đủ để nâng cấp nếu cần," anh lẩm bẩm, nhưng quyết định giữ lại – trận này cần chiến thuật hơn là phụ thuộc hệ thống, tránh nguy cơ từ tàn hồn "kẻ chủ".
Sau nửa ngày leo núi, họ đến một khoảng đất trống gần đỉnh – nơi đền thờ Tản Viên nằm im lìm giữa rừng già, mái đá phủ rêu xanh, tường khắc hình chiến thần chống lũ. Bên trong, không khí lạnh buốt, chính giữa là một bệ đá cao, trên đó đặt một thanh kiếm cổ – lưỡi thép đen bóng, chuôi khắc hình núi, tỏa ra luồng khí ấm áp trái ngược với sự lạnh lẽo của núi.
Lê An bước tới, chạm vào kiếm. Một luồng sáng lóe lên, hệ thống thông báo:
"Phát hiện: Thanh kiếm thần Tản Viên. Sức mạnh: Thanh tẩy năng lượng siêu nhiên, tăng sát thương lên 50% với quái thú cấp thượng. Ký chủ có thể sử dụng."
Anh rút kiếm, cảm nhận sức mạnh tràn qua tay. Nguyễn Khoái gật đầu: "Hay lắm, tiểu tử! Giờ làm sao dụ con quái ra?"
Lê An sử dụng Chiến Thuật Sơ Cấp, quan sát địa hình: "Địa hình hẹp, cây dày – ta có lợi thế phục kích. Tôi sẽ đứng đây làm mồi nhử. Tướng quân dẫn lính núp hai bên sườn núi, giăng bẫy bằng hỏa tiễn và giáo dài. Khi nó xuất hiện, tôi cầm cự – ngài tấn công từ hai cánh, ép nó vào giữa, rồi tôi dùng kiếm thần kết liễu!" Anh chỉ tay vào hai sườn núi, nơi cây cối rậm rạp che khuất tầm nhìn.
Nguyễn Khoái cười lớn: "Kế hay! Giống Hưng Đạo Đại Vương ở Thăng Long – ta thích thế! Đi, bày trận!" Ông dẫn mười lính chia thành hai nhóm, núp sau cây, giăng dây thừng làm bẫy, đặt hỏa tiễn sẵn sàng. Lê An đứng giữa khoảng đất, giơ thanh kiếm thần, hét lớn: "Ra đây, ‘kẻ chủ’! Ta chờ ngươi!"
Mặt đất rung chuyển, một tiếng gầm kinh thiên động địa vang lên từ dưới lòng núi. "Kẻ chủ" trồi lên từ một khe nứt cách đền trăm mét, thân hình cao bảy mét, lông đen đỏ cháy xém, đôi sừng cong gãy một bên, nhưng đôi mắt đỏ rực vẫn tóe lửa. Nó gầm lên: "Ngươi… dám cầm kiếm của kẻ phản bội? Máu ngươi là của ta!" Nó lao tới, móng vuốt vung xuống, tốc độ nhanh như gió.
Lê An kích hoạt Né Tránh Trung Cấp, lăn người tránh, móng vuốt đập vào đất, tạo hố sâu, đá vụn bay tứ tung. Anh hét lớn: "Bắn!" Từ hai sườn, hỏa tiễn bay ra, lửa bùng lên, cháy trên lông "kẻ chủ". Nó gầm lên, vung đuôi quật gãy mấy cây lớn, hất ba lính bay ra, ngã bất tỉnh, máu chảy từ đầu.
"Nguy cơ thao túng tăng: 7%."
Nguyễn Khoái lao ra từ cánh trái, đại đao chém mạnh vào chân sau con thú, hét lớn: "Chết đi!" Lưỡi đao cắt sâu, máu đen bắn ra, nhưng "kẻ chủ" quay lại, há miệng phun khói đen dày đặc. Nguyễn Khoái lùi lại, ho sặc sụa, nhưng ra hiệu: "Tiếp tục!" Đám lính còn lại đâm giáo dài từ cánh phải, xuyên qua chân trước, máu đen chảy thành vũng.
Lê An lao tới, dùng thanh kiếm thần chém vào chân còn lại. Lưỡi kiếm lóe sáng, cắt ngọt qua lông và xương, một chân "kẻ chủ" gãy rời, nó khuỵu xuống, gầm lên đau đớn. Anh hét: "Tấn công tiếp!" Nhưng "kẻ chủ" vung móng vuốt, hất anh bay ra, đâm sầm vào cây, máu trào từ miệng. Phòng Thủ Trung Cấp giảm sát thương, nhưng anh vẫn đau điếng.
Nguyễn Khoái dẫn bốn lính lao lên, đâm giáo vào lưng con thú, hét lớn: "Tiểu tử, đứng dậy! Kết liễu nó!" Giáo xuyên qua, máu đen phun như suối, nhưng "kẻ chủ" gầm lên, phun hơi lạnh trắng đục, đông cứng hai lính, biến họ thành tượng băng vỡ tan trên đất.
Lê An nghiến răng, kích hoạt Sức Mạnh Siêu Phàm Sơ Cấp, lao tới, chém vào cổ "kẻ chủ". Thanh kiếm thần lóe sáng, cắt nửa cổ, máu đen bắn tung tóe, nó gầm lên lần cuối: "Ta… sẽ quay lại!" Cơ thể nó tan thành khói đen, bay vào không khí, nhưng luồng sáng từ kiếm thần bao phủ, hút khói vào lưỡi kiếm, thanh tẩy hoàn toàn.
"Ký chủ tiêu diệt ‘Kẻ Chủ’ bằng thanh kiếm thần Tản Viên. Nhiệm vụ hoàn thành. Nhận 500 điểm chiến công, 200 kinh nghiệm."
"Ký chủ lên cấp 5. Kinh nghiệm: 0/500. Nhận thưởng: Tăng 35% tất cả chỉ số cơ bản. Mở khóa kỹ năng mới: ‘Ý Chí Thép Sơ Cấp’ (kháng hoàn toàn thao túng tinh thần)."
"Nguy cơ thao túng: 0%. ‘Lời nguyền’ đã bị xóa bỏ."
"Điểm chiến công: 1215"
Lê An ngồi phịch xuống, thở hổn hển, máu đồng đội dính đầy áo. Nguyễn Khoái bước tới, chống đại đao, giọng khàn: "Tiểu tử, ngươi làm được! Con quái chết rồi – ta mất bốn người, nhưng đáng giá!" Ông nhìn xác đồng đội, mắt đỏ hoe, nhưng nở nụ cười kiêu hãnh.
Lê An đứng dậy, cắm thanh kiếm thần xuống đất, cúi đầu trước xác lính: "Các ngươi là anh hùng – máu các ngươi cứu Đại Việt!" Anh quay sang Nguyễn Khoái: "Tướng quân, ta về Thăng Long báo tin – ‘kẻ chủ’ không còn nữa!"
Họ thu nhặt xác đồng đội, trở về Thăng Long. Trên đường, dân chúng quỳ hai bên, hát vang bài ca chiến thắng, gọi Lê An là "Chiến Thần Mới" – người kế thừa Tản Viên, bảo vệ đất nước khỏi cả quân thát và quỷ dữ. Anh siết chặt kiếm, lòng nặng trĩu nhưng tự hào: "Đại Việt bất khuất!"