Chiến Thần Hệ Thống: Hào Khí Đại Việt - Chương 28: Chapter 28: Bóng Tối Dưới Núi Đông Bộ Đầu
Ánh trăng rằm đã nhạt dần trên bầu trời khi quân Đại Việt rời trại bên bờ sông Hồng, kết thúc những ngày nghỉ ngơi ngắn ngủi sau trận Vạn Kiếp. Gió lạnh từ phía bắc thổi qua, mang theo hơi ẩm của rừng núi và mùi đất khô cháy từ những vùng đất quân thát từng càn qua. Hơn một trăm lính sống sót từ Vạn Kiếp, cùng với ba trăm lính mới được điều từ Thăng Long, tập hợp thành đội quân năm trăm người dưới sự chỉ huy của Lê An, Nguyễn Khoái, và Trần Khánh Dư. Họ mang theo giáp tre đã vá, giáo dài, dao găm, hỏa tiễn, và những bầu dầu hỏa – tất cả sẵn sàng cho trận đánh tại Đông Bộ Đầu, nơi tàn quân Nguyên Mông đang cố rút về biên giới bắc.
Lê An đứng trên một gò đất cao, thanh kiếm thần Tản Viên gác trên vai, ánh mắt sắc lạnh quét qua đội quân. Giáp tre của anh đã được vá lại bằng dây lạt, nhưng vết thương ở vai và đùi vẫn âm ỉ đau khi cử động mạnh – dấu tích từ những trận chiến trước. Anh kiểm tra hệ thống để chuẩn bị:
Ký chủ: Lê An
Cấp độ: 6 (10/600 kinh nghiệm)
Điểm chiến công: 2330
Kỹ năng: Né Tránh Trung Cấp, Gươm Thuật Trung Cấp, Sát Thương Khuếch Đại Trung Cấp, Phòng Thủ Trung Cấp, Chiến Thuật Sơ Cấp, Nhận Biết Nguy Hiểm Sơ Cấp, Hồi Phục Nhanh Sơ Cấp, Kháng Độc Sơ Cấp, Tinh Thần Chiến Đấu Trung Cấp, Lãnh Đạo Sơ Cấp, Sức Mạnh Siêu Phàm Sơ Cấp, Ý Chí Thép Sơ Cấp, Hào Khí Đại Việt Sơ Cấp
Nhiệm vụ mới: Tiêu diệt tàn quân Nguyên Mông tại Đông Bộ Đầu, chặn đường rút về biên giới bắc. Phần thưởng: 700 điểm chiến công, 300 kinh nghiệm. Thất bại: Quân thát thoát về nước, tái hợp quân lớn.
"2330 điểm… ta sẽ dùng khi cần," anh lẩm bẩm, siết chặt kiếm thần. Trận Đông Bộ Đầu không chỉ là truy sát – đây là cơ hội cuối để đập tan ý chí quân thát, bảo vệ biên giới Đại Việt. Anh quay sang đám lính, kích hoạt Lãnh Đạo Sơ Cấp, giọng vang lên mạnh mẽ: "Anh em, đêm nay ta hành quân – Đông Bộ Đầu là nơi quân thát rút chạy. Ta sẽ chặn chúng, chém sạch chúng, để Đại Việt mãi yên! Sẵn sàng chưa?" Tiếng hô "Đại Việt bất khuất!" vang dội, làm rung cả bờ sông, át tiếng gió lạnh.
Nguyễn Khoái đứng cạnh, đại đao vác vai, vai băng kín nhưng vẫn rực cháy tinh thần chiến đấu. Ông cười khẩy: "Tiểu tử, lại đánh lớn à? Đông Bộ Đầu núi cao, sông sâu – quân thát hơn nghìn, toàn tinh binh còn sót lại. Ngươi có kế gì chưa?" Ông liếc anh, ánh mắt vừa tò mò vừa tin tưởng.
Lê An gật đầu, giọng trầm: "Tướng quân, địa hình Đông Bộ Đầu hiểm trở – núi cao phía bắc, sông Lục Nam phía nam, đường hẹp giữa rừng. Quân thát đông, nhưng ta có lợi thế phục kích. Tôi đề nghị chia ba đội: tôi dẫn hai trăm lính đánh chính diện, đốt rừng phía nam để khói che mắt chúng; ngài dẫn trăm lính vòng qua sườn đông, phá trại và kho lương; Trần Khánh Dư dẫn trăm lính chặn sông Lục Nam phía tây, cắt đường rút. Khi chúng rối loạn, ta hợp sức tiêu diệt!" Anh vạch kế hoạch trong đầu, sử dụng Chiến Thuật Sơ Cấp để tính toán từng bước.
Nguyễn Khoái gật đầu, vỗ vai anh: "Kế hay – giống Vạn Kiếp, nhưng hiểm hơn. Được, ta phá sườn đông – nhưng ngươi đánh chính diện, đừng chết đấy!" Ông cười lớn, rồi quay sang đám lính, ra hiệu chuẩn bị.
Trần Khánh Dư bước tới, tay cầm kiếm, giọng trầm: "Lê An, Đông Bộ Đầu không dễ – thám tử báo quân thát dựng trại giữa đường hẹp, tường gỗ cao, có cung thủ trên đồi. Ta chặn sông được, nhưng ngươi và Nguyễn Khoái phải phối hợp chặt. Hiểu không?" Ông nhìn anh, ánh mắt sắc bén nhưng đầy tin tưởng.
Lê An gật đầu: "Hiểu, tướng quân – ta sẽ mở đường máu. Chuẩn bị đi – đêm nay hành quân!" Anh giơ kiếm thần, ra hiệu, và đội quân năm trăm người bắt đầu di chuyển, lặng lẽ rời bờ sông Hồng, tiến về phía bắc.
Đường đến Đông Bộ Đầu dài hơn bốn mươi dặm, xuyên qua rừng dày và đồi núi gồ ghề. Đội quân Đại Việt hành quân trong bóng tối, chỉ có ánh trăng nhạt soi lối qua tán cây rậm rạp. Bước chân lún vào bùn ẩm, cành khô gãy rắc rắc dưới giày, tiếng thở nặng nhọc vang lên đều đặn xen lẫn tiếng giáp tre va chạm. Lê An dẫn đầu đội hai trăm lính, tay cầm kiếm thần, mắt không rời con đường mòn phía trước. Hùng đi cạnh anh, tay cầm giáo, giọng nhỏ: "Anh Lê An, Đông Bộ Đầu xa thật – ta đánh xong, còn về nổi không?" Cậu cười ngượng, nhưng ánh mắt sáng rực ý chí.
Lê An vỗ vai cậu: "Về nổi – đánh thắng, ta còn ăn cá sông Hồng nữa. Đi vững vào, đừng lạc!" Anh tăng tốc, dẫn đội vượt qua một con suối nhỏ, nước lạnh buốt ngập đến đầu gối, làm giáp tre ướt sũng.
Đám lính lầm lũi theo sau, không ai kêu ca – họ đã quen với gian khó, chỉ muốn chém quân thát để trả thù cho đồng đội.
Sau ba canh giờ hành quân, trời gần sáng, đội quân đến gần Đông Bộ Đầu. Lê An ra hiệu dừng lại, ẩn mình sau một đồi cây thấp, quan sát địa hình. Trước mặt là một thung lũng hẹp, hai bên là núi đá cao chót vót, phía nam là rừng dày, phía bắc là đường lên biên giới, và sông Lục Nam chảy xiết phía tây. Trại quân thát hiện ra giữa thung lũng – tường gỗ cao ba mét bao quanh, cờ đen tung bay, ánh lửa trại lập lòe trong sương mù. Hơn nghìn lính thát – bộ binh, cung thủ, và vài chục kỵ binh còn sót – đang di chuyển hỗn loạn, chuẩn bị rút lui. Trên đồi phía đông, cung thủ thát đứng dày đặc, nỏ giương sẵn, canh gác mọi hướng.
Lê An cúi xuống, thì thầm với Hùng: "Thấy chưa – trại chúng giữa đường hẹp, không dàn quân rộng được. Ta đốt rừng phía nam, khói sẽ che mắt chúng. Chuẩn bị đi!" Anh quay sang đội hai trăm lính, ra lệnh nhỏ: "Đổ dầu hỏa – rải dài qua rừng. Hỏa tiễn sẵn sàng!" Đám lính lặng lẽ rải dầu từ những bầu da, vệt dầu lan dài hàng trăm mét qua đám cây khô phía nam trại, mùi dầu hỏa cay nồng hòa với không khí lạnh.
Nguyễn Khoái dẫn đội trăm lính vòng qua sườn đông, ẩn mình sau rừng, thì thầm với lính: "Đợi khói lên – ta phá tường, đốt kho lương. Đừng để chúng chạy!" Ông siết chặt đại đao, mắt sáng quắc dù vai vẫn đau nhức.
Trần Khánh Dư dẫn đội trăm lính vượt sông Lục Nam bằng thuyền nhỏ, lặng lẽ áp sát bờ tây, ra lệnh: "Chuẩn bị dầu hỏa – chặn sông, đốt thuyền chúng. Không tên nào thoát!" Ông cầm kiếm, đứng trên thuyền, nhìn trại thát từ xa, lòng rực cháy quyết tâm.
Trời vừa hửng sáng, sương mù dày đặc bao phủ thung lũng Đông Bộ Đầu. Lê An đứng sau đồi, giơ hỏa tiễn, châm lửa từ một đống lửa nhỏ, ánh sáng đỏ lập lòe trên khuôn mặt anh đầy sẹo chiến trận. Anh hét nhỏ: "Bắn!" Hơn năm mươi mũi hỏa tiễn bay ra từ đội anh, lao vào đám cây khô phía nam trại, lửa bùng lên dữ dội, lan nhanh như sóng thần, nuốt chửng rừng thành một bức tường lửa cao chót vót. Gió thổi mạnh từ nam lên bắc đẩy khói đen dày đặc tràn vào thung lũng, che kín trại thát, làm quân thát bên trong ho sặc sụa, mắt cay xè không thấy đường.
Tiếng hét vang lên từ trại: "Phục kích! Khói từ đâu ra?" Một tướng thát – giáp đen, tay cầm trường kiếm – gầm lên: "Cung thủ, bắn! Giữ trại!" Cung nỏ từ đồi đông bắn loạn xạ qua khói, mũi tên bay vèo vèo, cắm xuống đất gần đội Lê An, nhưng không trúng ai nhờ khói che khuất.
Lê An giơ kiếm thần, lao ra từ đám khói, hét lớn: "Đánh! Phá cổng!" Đội hai trăm lính Đại Việt xông lên, giáo dài giương cao, đâm thẳng vào đám bộ binh thát tuần tra ngoài tường. Lưỡi giáo xuyên qua giáp sắt, đâm thủng ngực, bụng, máu đỏ phun ra như suối, xác ngã ngổn ngang trên đất ẩm. Một lính thát giơ đao chém ngang, nhưng bị ba giáo Đại Việt đâm xuyên cổ, máu bắn tung tóe, ngã quỵ trong tiếng rên đứt quãng.
Quân thát trên tường phản công, cung nỏ bắn xuống, mười lính Đại Việt trúng tên – một người bị tên xuyên ngực, máu phun ra, ngã xuống đất, tay vẫn nắm giáo; một người bị tên ghim vào vai, máu đỏ chảy lênh láng, gào lên trước khi ngất. Lê An nghiến răng, chém chết ba bộ binh thát, máu bắn lên mặt, hét: "Tiến lên! Đừng dừng!" Anh lao tới cổng gỗ, kiếm thần chém mạnh, cắt gãy một thanh gỗ lớn, khói đen bao phủ làm anh ho sặc sụa, nhưng không ngừng lại.
Một đội năm mươi bộ binh thát lao ra từ cổng, đao lớn giơ cao, chém loạn xạ vào đội Lê An. Năm lính Đại Việt ngã xuống – một người bị chém ngang ngực, máu phun ra miệng, ngã quỵ; một người bị đâm xuyên bụng, máu chảy thành dòng, gào lên đau đớn trước khi chết. Lê An gầm lên, chém chết ba lính thát, máu đỏ nhuộm kiếm thần, nhưng một mũi tên từ đồi bắn xuống, sượt qua tai anh, máu rỉ ra. Anh lau mặt, hét: "Giữ trận! Phá cổng tiếp!"
Trận đánh tại Đông Bộ Đầu mở màn bằng khói và máu, báo hiệu một ngày dài khốc liệt phía trước.