Chiến Thần Hệ Thống: Hào Khí Đại Việt - Chương 35: Chapter 35: Gió Bắc Thổi Qua Thành
Ba ngày sau cuộc họp tại phủ Hưng Đạo Đại Vương, kinh thành Thăng Long nhộn nhịp hơn bao giờ hết. Mặt trời vừa ló dạng sau dãy núi phía đông, ánh sáng vàng nhạt xuyên qua màn sương mù dày đặc, chiếu xuống những con đường đá xanh bóng loáng vì mưa đêm. Tiếng búa rèn vang lên từ các lò rèn dọc sông Tô Lịch, nơi thợ thủ công ngày đêm đúc giáo, kiếm, và mũi tên để chuẩn bị cho cuộc xuất quân lên biên giới bắc. Đám lính trong doanh trại phía đông thành tất bật kiểm tra giáp, buộc lại dây lạt, và thử cân cung, tiếng cười nói xen lẫn tiếng thép va chạm vang vọng trong không khí se lạnh của buổi sớm. Dân chúng từ các làng quanh Thăng Long mang đến gạo, cá khô, và bánh chưng, xếp thành từng hàng dài bên cổng doanh trại, mắt đỏ hoe tiễn quân lên đường.
Lê An đứng giữa doanh trại, giáp sắt mới cấp ôm sát người, thanh kiếm thần Tản Viên đeo bên hông sáng bóng dưới ánh nắng. Anh kiểm tra đội năm trăm quân tinh nhuệ của mình – những người lính khỏe nhất từ trận Đông Bộ Đầu, được chọn lọc kỹ càng cho nhiệm vụ mai phục ở đèo Chi Lăng. Mỗi người mang theo một cung ngắn, hai bó tên, một dao găm, và một túi lương khô đủ dùng ba ngày. Anh quét mắt qua đội quân, giọng trầm vang lên: "Anh em, đèo Chi Lăng là cửa ngõ – ta giữ được, Lạng Sơn và Cao Bằng sẽ thắng. Sẵn sàng chưa?" Đám lính đồng thanh hô: "Sẵn sàng, Hiệu úy!" Tiếng hô vang dội, làm không khí thêm phần quyết liệt.
Hùng bước tới, tay trái đã tháo băng nhưng vẫn run nhẹ, tay phải cầm giáo, giọng hào hứng: "Hiệu úy, tôi muốn đi với anh – vai tôi đỡ rồi, để tôi theo giữ đèo Chi Lăng!" Cậu siết chặt giáo, ánh mắt sáng rực, như muốn chứng tỏ mình không thua kém đồng đội.
Lê An lắc đầu, vỗ vai cậu: "Hùng, vai mày chưa khỏe – ở lại Thăng Long, giữ doanh trại. Ta cần người tin cậy ở đây. Lần này ta đi, thắng rồi về kể mày nghe!" Anh cười nhẹ, nhưng lòng biết rõ – đèo Chi Lăng không phải chỗ cho người còn thương tích.
Nguyễn Khoái từ xa bước tới, giáp sắt đen bóng, đại đao gác vai, dẫn theo ba nghìn quân xếp hàng dài sau lưng. Ông cười lớn, giọng hào sảng: "Lê An, đội của ta sẵn sàng – ba nghìn quân, đủ để đập tan Lạng Sơn! Ngươi giữ đèo cho tốt, đừng để viện binh thát qua, ta chờ tin ngươi đấy!" Ông vỗ vai anh, rồi quay sang đội quân, hét lớn: "Chuẩn bị xong chưa? Lên Lạng Sơn chém thát nào!" Đám lính reo lên, khí thế ngút trời.
Trần Khánh Dư xuất hiện sau đó, dẫn một nghìn quân nhẹ, giáp tre gọn gàng, tay cầm kiếm dài. Ông bước tới cạnh Lê An, giọng trầm nhưng sắc bén: "Hiệu úy, ta lên Cao Bằng đốt lương – nhưng đèo Chi Lăng là mấu chốt. Năm trăm quân của ngươi ít thật, đừng để ta phải quay lại cứu, nghe chưa?" Ông nhếch môi, ánh mắt lấp lánh một tia mỉa mai, nhưng tay vỗ nhẹ vai anh, như thể hiện sự tin tưởng pha chút thách thức.
Lê An gật đầu, đáp lại: "Tướng quân, ta giữ đèo ba ngày – ngài đốt lương xong, hợp sức ở Lạng Sơn. Không ai phải cứu ai đâu." Anh cười nhẹ, ánh mắt kiên định, đáp lại Trần Khánh Dư bằng sự tự tin của một Hiệu úy từng chém Thoát Hoan.
Gió bắc thổi mạnh hơn, mang theo cái lạnh cắt da từ biên giới xa xôi, làm lá cờ Đại Việt trên cổng doanh trại tung bay phần phật. Hưng Đạo Đại Vương bước ra từ phủ, áo gấm xanh thẫm, tay cầm một cây gậy gỗ lim khắc hình rồng, ánh mắt sắc bén quét qua ba đội quân. Ông dừng lại trước Lê An, giọng trầm vang như chuông đồng: "Lê An, Nguyễn Khoái, Trần Khánh Dư – các ngươi mang mạng Đại Việt trên vai. Đèo Chi Lăng, Lạng Sơn, Cao Bằng – thất bại chỗ nào, ta lấy đầu chỗ đó. Đi đi, đừng để ta thất vọng.
" Ông gõ gậy xuống đất, ánh mắt lạnh như băng, nhưng khóe miệng khẽ cong, như gửi gắm niềm tin vào ba người.
Nguyễn Khoái cúi đầu: "Thưa Đại Vương, Lạng Sơn sẽ tan!" Trần Khánh Dư gật đầu: "Cao Bằng không còn lương, tôi xin thề!" Lê An siết chặt kiếm thần, cúi đầu: "Đèo Chi Lăng sẽ giữ vững, thưa Đại Vương!" Ba người đồng thanh, khí thế ngút trời, làm đám lính xung quanh reo lên vang dội.
Hưng Đạo Đại Vương quay đi, bóng dáng cao lớn khuất sau cổng doanh trại, để lại ba đội quân bắt đầu hành trình. Nguyễn Khoái dẫn ba nghìn quân đi trước, tiếng giày rầm rập vang lên trên đường đá, hướng về Lạng Sơn. Trần Khánh Dư dẫn một nghìn quân theo sau, bước nhanh gọn, biến mất trong sương mù về phía Cao Bằng. Lê An đứng lại, kiểm tra đội năm trăm quân lần cuối, ra lệnh: "Lấy đá và dây thừng – lên đèo Chi Lăng!" Đám lính gật đầu, mang theo những bao tải đầy đá nhỏ và dây thừng, sẵn sàng cho trận mai phục.
Trưa hôm đó, đội quân của Lê An rời Thăng Long, đi qua cánh đồng lúa chín vàng và những ngôi làng nhỏ bên sông Hồng. Dân chúng đứng hai bên đường, tay cầm đèn lồng tre và rổ bánh, mắt đỏ hoe tiễn quân: "Hiệu úy Lê An, đánh thắng nhé! Giữ Đại Việt cho chúng tôi!" Một bà lão đưa cho anh một nắm cơm, giọng run run: "Ăn đi, đừng để đói!" Lê An nhận cơm, cúi đầu: "Cảm ơn bà – ta sẽ thắng, bà yên tâm!" Anh nhai miếng cơm khô, lòng ấm lại giữa cái lạnh của gió bắc.
Đường lên đèo Chi Lăng dài hơn trăm dặm, đội quân đi qua những cánh rừng tre xanh mướt, những con sông nhỏ chảy xiết, và những dãy núi đá lởm chởm. Gió bắc thổi mạnh, mang theo mùi đất ẩm và tiếng lá xào xạc, làm không khí thêm phần căng thẳng. Đêm đầu tiên, họ dựng trại tạm bên bờ sông Thương, ánh trăng sáng rực chiếu xuống dòng nước lấp lánh. Đám lính ngồi quanh đống lửa, chia nhau bánh và cơm từ dân chúng, tiếng cười vang lên xen lẫn tiếng kể chuyện trận Đông Bộ Đầu.
Lê An ngồi trên một tảng đá, nhìn bản đồ nhỏ vẽ tay, kiểm tra lại kế hoạch: "Đèo Chi Lăng hẹp, hai bên là vách đá cao – ta đặt đá trên đỉnh, thả xuống khi viện binh qua. Tên lửa bắn từ hai bên, chặn đầu và đuôi. Ba ngày… đủ để cầm cự." Anh lẩm bẩm, tay vẽ thêm vài đường lên bản đồ, kết hợp Chiến Thuật Sơ Cấp với ký ức chiến thuật hiện đại.
Một lính trẻ tên Phong, cao lớn, bước tới: "Hiệu úy, tôi từng qua đèo Chi Lăng – đường hẹp thật, nhưng nếu quân thát đông, chúng có thể leo lên vách đá. Ta làm sao?" Cậu nhíu mày, giọng lo lắng.
Lê An gật đầu, chỉ vào bản đồ: "Phong, ta đã tính – hai bên vách đá, ta đặt hai đội hai mươi người, dùng dây thừng kéo đá xuống nếu chúng leo. Cung thủ bắn từ trên cao, không để chúng lên được. Ngươi dẫn một đội, chịu không?" Anh nhìn Phong, ánh mắt tin tưởng.
Phong cười lớn: "Chịu chứ, Hiệu úy – tôi sẽ đập chúng xuống sông Kỳ Cùng!" Cậu vỗ ngực, khí thế ngút trời, làm đám lính xung quanh reo lên.
Đêm khuya, gió bắc thổi mạnh hơn, mang theo cái lạnh buốt từ biên giới. Lê An đứng bên bờ sông Thương, nhìn trăng sáng, lòng trĩu nặng nhưng quyết tâm. Anh nhớ đến lời Hưng Đạo Đại Vương: "Thất bại, ta lấy đầu ngươi." Anh siết chặt kiếm thần, tự nhủ: "Đèo Chi Lăng… ta sẽ giữ, vì Đại Việt."