Chiến Thần Hệ Thống: Hào Khí Đại Việt - Chương 5: Chapter 5: Hành Trình Qua Đồi Hoang
Ánh bình minh vừa ló dạng, nhuộm đỏ dòng sông Hồng và cánh đồng lầy lội phía xa. Gió sớm mang theo hơi lạnh thổi qua bãi cát nhỏ, nơi Lê An và tàn quân Đại Việt vừa trải qua một đêm đầy căng thẳng. Đám lính – giờ chỉ còn mười hai người, kể cả Nguyễn Khoái và Lê An – đang thu dọn trại tạm, buộc chặt những cây giáo và dao găm còn sót lại vào người. Ba chiếc bè tre đã bị bỏ lại bên bờ sông, giờ chỉ còn là đống gỗ vụn trôi nổi trên mặt nước đỏ ngầu. Họ không thể tiếp tục đi bằng đường thủy – nguy cơ gặp xoáy nước và quân Nguyên Mông phục kích từ bờ đối diện là quá lớn.
Nguyễn Khoái đứng trên một tảng đá, tay chống đại đao, ánh mắt sắc bén quét qua đám lính. Ông cất giọng trầm khàn, át cả tiếng gió: "Nghe đây! Chúng ta sẽ đi bộ qua đồi hoang phía nam, đến Chương Dương gặp Hưng Đạo Đại Vương. Quân thát có thể ở bất cứ đâu, nên mắt phải mở to, tay phải cầm chắc vũ khí. Ai chậm chân, ta bỏ lại ngay!"
Đám lính gật đầu, dù ánh mắt họ lộ rõ sự mệt mỏi và lo lắng. Trận Đông Bộ Đầu đã lấy đi quá nhiều đồng đội, và viễn cảnh đối mặt quân Nguyên lần nữa khiến họ run sợ. Nhưng không ai dám cãi lệnh Nguyễn Khoái – ông là một tướng quân nổi tiếng cứng rắn, từng cầm quân đánh tan hàng trăm quân thát trong những trận nhỏ lẻ trước đây.
Lê An đứng gần đó, tay ôm vai trái vẫn còn đau nhức, dù hệ thống đã hồi phục phần nào. Anh kiểm tra lại tình trạng của mình:
Ký chủ: Lê An
Cấp độ: 1 (80/100 kinh nghiệm)
Điểm chiến công: 130
Kỹ năng: Né Tránh Sơ Cấp, Gươm Thuật Sơ Cấp, Sát Thương Khuếch Đại, Phòng Thủ Sơ Cấp, Chiến Thuật Sơ Cấp
Nhiệm vụ hiện tại: Đến Chương Dương an toàn, gặp Trần Hưng Đạo. Phần thưởng: 150 điểm chiến công, kỹ năng ‘Lãnh Đạo Sơ Cấp’. Thất bại: Mất cơ hội thay đổi lịch sử.
"Chương Dương…" Lê An lẩm bẩm, mắt nhìn về phía nam. Anh biết trận Chương Dương năm 1285 là một trong những chiến thắng lớn của Đại Việt, nơi Trần Hưng Đạo dùng chiến thuật phục kích trên sông để đánh tan quân Nguyên Mông do Thoát Hoan chỉ huy. Nếu anh đến được đó và gặp được Trần Hưng Đạo, anh có thể đóng góp vào chiến thắng ấy – hoặc thậm chí thay đổi lịch sử theo hướng tốt hơn. Nhưng trước tiên, anh phải sống sót qua hành trình này.
Nguyễn Khoái bước tới, vỗ mạnh vào vai lành của Lê An, khiến anh giật mình. "Ngươi nghĩ gì mà đờ người ra thế, tiểu tử? Đừng nói là sợ rồi nhé!"
Lê An cười nhạt, cố giữ vẻ bình tĩnh. "Không sợ, tướng quân. Tôi chỉ đang tính đường đi thôi. Đồi hoang phía nam có nhiều rừng rậm, dễ bị phục kích. Ta nên đi theo ven đồi, tránh đường chính – quân thát có thể đã đặt bẫy."
Nguyễn Khoái nhíu mày, nhưng ánh mắt ông lóe lên sự tán thưởng. "Ngươi lại nói có lý. Được, ta nghe ngươi – dẫn đường đi. Nhưng nếu sai, ta chặt đầu ngươi trước khi quân thát kịp làm đấy!" Ông cười khẩy, nhưng Lê An biết đó không hoàn toàn là lời đùa.
Anh gật đầu, bước lên phía trước, tay cầm thanh gươm sứt mẻ. Chiến Thuật Sơ Cấp trong đầu anh hoạt động, phân tích địa hình dựa trên ký ức lịch sử và quan sát thực tế. Đồi hoang phía nam sông Hồng là vùng đất gồ ghề, đầy rừng tre và cây dại, xen lẫn những thung lũng nhỏ. Đường chính – một con lối mòn do dân làng tạo ra – có thể là nơi quân Nguyên Mông phục kích, vì đó là tuyến ngắn nhất đến Chương Dương. Nhưng nếu đi vòng qua ven đồi, tuy xa hơn, họ sẽ có cơ hội tránh kẻ địch và tận dụng rừng rậm làm nơi ẩn nấp.
"Toàn quân, theo ta!" Lê An hét lớn, giọng vang lên giữa không gian tĩnh lặng. Đám lính ngập ngừng, nhưng Nguyễn Khoái quát: "Nghe lệnh hắn! Đi!" Họ lập tức xếp hàng, bước theo Lê An vào rừng tre.
Hành trình bắt đầu trong im lặng, chỉ có tiếng lá xào xạc dưới chân và tiếng chim hót lẻ loi trên cao. Mặt trời dần lên đỉnh, nắng xuyên qua tán cây, chiếu những vệt sáng loang lổ xuống đất. Lê An đi đầu, mắt không ngừng quan sát, tai lắng nghe mọi âm thanh bất thường. Nguyễn Khoái đi ngay sau anh, đại đao gác trên vai, dáng vẻ điềm tĩnh nhưng sẵn sàng chiến đấu bất cứ lúc nào.
Sau gần một canh giờ, họ đến một thung lũng nhỏ, nơi có một con suối chảy qua, nước trong veo trái ngược với dòng sông Hồng đỏ ngầu. Lê An ra hiệu dừng lại. "Nghỉ ngơi một lát, lấy nước uống. Nhưng đừng thả lỏng – quân thát có thể gần đây."
Đám lính vội ngồi xuống, lấy bầu tre hứng nước suối, uống ừng ực. Nguyễn Khoái ngồi trên một tảng đá, nhìn Lê An. "Ngươi làm tốt đấy, tiểu tử. Nhưng ta vẫn không hiểu – sao ngươi biết nhiều thứ kỳ lạ thế? Địa hình, chiến thuật… ngươi không giống một tiểu đội trưởng bình thường."
Lê An ngồi xuống cạnh suối, rửa mặt cho tỉnh táo, rồi đáp: "Tôi… từng nghe kể nhiều về vùng này từ người lớn, và thích nghĩ về cách đánh giặc. Chỉ vậy thôi, tướng quân." Anh không dám nói sự thật – rằng anh là một kỹ sư từ thế kỷ 21, mang theo kiến thức lịch sử và hệ thống Chiến Thần. Nhưng Nguyễn Khoái không dễ bị lừa.
"Hừ, ngươi giấu gì đó, ta biết," ông hừ nhẹ, nhưng không truy hỏi thêm. "Miễn ngươi giúp ta thắng giặc, ta không quan tâm ngươi là ai. Nhưng nhớ đấy – đến Chương Dương, Hưng Đạo Đại Vương sẽ không dễ dãi như ta đâu."
Lê An gật đầu, lòng thầm nhủ phải cẩn thận hơn. Anh cần xây dựng lòng tin với Nguyễn Khoái, nhưng không thể để lộ quá nhiều. Anh mở bảng kỹ năng, cân nhắc dùng 130 điểm chiến công để chuẩn bị cho nguy hiểm sắp tới.
"Danh sách kỹ năng khả dụng: ‘Tốc Độ Sơ Cấp’ (25 điểm), ‘Hồi Phục Nhanh Sơ Cấp’ (50 điểm), ‘Nhận Biết Nguy Hiểm Sơ Cấp’ (80 điểm). Ký chủ có thể nâng cấp kỹ năng hiện có hoặc mua mới."
Nhận Biết Nguy Hiểm Sơ Cấp nghe rất hữu ích – nếu anh có thể phát hiện phục kích của quân Nguyên trước, họ sẽ tránh được tổn thất lớn.
"Đổi ‘Nhận Biết Nguy Hiểm Sơ Cấp’," anh quyết định.
"Kỹ năng ‘Nhận Biết Nguy Hiểm Sơ Cấp’ đã kích hoạt. Điểm chiến công còn lại: 50. Hiệu quả: Tăng khả năng phát hiện mối đe dọa ẩn trong phạm vi 50 mét lên 30%."
Ngay khi kỹ năng kích hoạt, một cảm giác kỳ lạ lan tỏa trong cơ thể anh. Anh đứng bật dậy, nhìn quanh thung lũng. Mọi thứ vẫn yên tĩnh – tiếng suối róc rách, tiếng chim hót – nhưng một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng anh. "Có gì đó không ổn," anh thì thào, tay siết chặt gươm.
Nguyễn Khoái nhận ra vẻ mặt của anh, đứng dậy ngay. "Sao thế, tiểu tử?"
Chưa kịp đáp, một tiếng "vút" vang lên từ bụi cây phía đông. Lê An hét lớn: "Nằm xuống!" Anh lao tới đẩy Nguyễn Khoái ngã ra sau tảng đá, vừa kịp lúc một mũi tên bay sượt qua đầu ông, cắm phập vào thân cây gần đó. Đám lính hoảng loạn, vội giơ khiên tre lên, nhưng thêm hàng chục mũi tên lao tới từ rừng rậm, dày đặc như mưa.
"Phục kích!" Nguyễn Khoái gầm lên, nhảy ra sau tảng đá, đại đao giơ cao. "Chuẩn bị đánh!" Đám lính co cụm lại, dùng khiên che chắn, nhưng hai người đã trúng tên, ngã xuống đất rên rỉ.
Lê An núp sau một cây tre, quan sát nhanh nhờ Chiến Thuật Sơ Cấp và Nhận Biết Nguy Hiểm Sơ Cấp. Anh đếm được khoảng hai chục tên lính Nguyên Mông ẩn trong bụi cây, chủ yếu là cung thủ, không có kỵ binh – có lẽ đây là một toán do thám tách ra từ đội chính. "Tướng quân, chúng ít hơn ta nghĩ!" anh hét lớn. "Phản công đi, đừng để chúng gọi viện binh!"
Nguyễn Khoái gật đầu, lao ra trước, đại đao chém mạnh vào một tên cung thủ vừa lộ mặt. Lê An theo sau, kích hoạt Sát Thương Khuếch Đại, vung gươm chém đứt dây cung của hai tên khác, rồi đâm thẳng vào ngực một tên. Máu bắn lên mặt anh, nhưng anh không chùn bước.
"Ký chủ hạ gục một kẻ địch. Nhận 10 điểm chiến công."
Đám lính Đại Việt lấy lại tinh thần, lao lên hỗ trợ. Cuộc chiến diễn ra ác liệt nhưng ngắn ngủi – quân Nguyên Mông không ngờ bị phản công nhanh như vậy, và địa hình rừng rậm khiến chúng khó phối hợp. Sau vài phút, mười lăm tên địch nằm chết trên đất, năm tên còn lại bỏ chạy vào rừng sâu.
Nguyễn Khoái thở hổn hển, đại đao dính đầy máu. Ông quay sang Lê An, cười lớn: "Tiểu tử, ngươi lại cứu ta lần nữa! Nếu không có ngươi, ta đã thành cái bia cho quân thát rồi!"
Lê An ngồi xuống, lau máu trên gươm, cười nhạt. "May mắn thôi, tướng quân. Nhưng chúng ta mất thêm hai người – giờ chỉ còn mười." Anh kiểm tra hệ thống:
"Ký chủ: Lê An
Cấp độ: 1 (90/100 kinh nghiệm)
Điểm chiến công: 70
Kỹ năng: Né Tránh Sơ Cấp, Gươm Thuật Sơ Cấp, Sát Thương Khuếch Đại, Phòng Thủ Sơ Cấp, Chiến Thuật Sơ Cấp, Nhận Biết Nguy Hiểm Sơ Cấp"
"Chỉ còn 10 kinh nghiệm nữa," anh lẩm bẩm, nhưng niềm vui bị cắt ngang khi anh nghe thấy tiếng thì thào từ phía suối. Anh quay lại, thấy bóng dáng áo trắng lần nữa – đứng giữa dòng nước, đôi mắt ẩn trong sương mù nhìn thẳng vào anh. Giọng nói lạnh lẽo vang lên:
"Ngươi giết càng nhiều, lời nguyền càng mạnh. Cẩn thận, kẻ ngoại đạo – máu sẽ gọi máu."
Lê An giật mình, hét lớn: "Ngươi là ai? Nói rõ đi!" Nhưng bóng dáng tan biến, để lại mặt nước yên ả. Nguyễn Khoái bước tới, cau mày. "Ngươi lại hét gì thế? Thấy ma lần nữa à?"
Lê An lắc đầu, cười gượng. "Không… chỉ là gió thôi, tướng quân." Nhưng trong lòng anh nặng trĩu. Lời nguyền? Máu gọi máu? Anh không hiểu, nhưng cảm giác nguy hiểm ngày càng rõ rệt.
Nguyễn Khoái hừ một tiếng, ra lệnh: "Tiếp tục đi! Chương Dương còn cách một ngày đường nữa. Đừng chậm trễ!" Đám lính đứng dậy, bước tiếp qua đồi hoang, nhưng Lê An không thể gạt bỏ hình ảnh bóng dáng áo trắng. Anh siết chặt gươm, tự nhủ: "Dù ngươi là gì, ta sẽ không để ngươi cản đường. Đại Việt phải thắng."