Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 100: Người Bạn Đồng Hành Cô Đơn
Màn đêm buông xuống thành phố, kéo theo một tấm màn tĩnh lặng phủ kín mọi ngóc ngách. Lâm An bước chân vào căn hộ của Thanh Mai, nơi từng là chốn bình yên, giờ đây lại mang một cảm giác xa lạ đến gai người. Ánh đèn vàng dịu hắt ra từ ngọn đèn lồng giấy treo trên ban công, chiếu rọi những chậu cây xanh mướt đang vươn mình trong gió. Mùi đất ẩm sau cơn mưa chiều vẫn còn vương vấn trong không khí, hòa quyện cùng hương tinh dầu sả chanh thoang thoảng mà Thanh Mai thường đốt, tạo nên một bầu không khí ấm cúng, thư thái đến lạ. Tiếng chim hót líu lo từ lồng chim treo gần cửa sổ, hòa cùng tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng từ chiếc đĩa than cũ kỹ đang xoay tròn trên máy, tạo nên một bản giao hưởng êm đềm, xoa dịu mọi giác quan. Nhưng tất cả những thanh âm, mùi hương, và ánh sáng ấy dường như không thể chạm tới được tâm hồn đang tê dại của Lâm An.
Cô chìm sâu vào lòng chiếc sofa êm ái, lớp vải bố màu be nhạt xoa dịu làn da, nhưng không thể xoa dịu tâm hồn cô. Ly trà hoa cúc vẫn còn nghi ngút khói trên bàn, nhưng cô không muốn chạm vào. Cảm giác lạnh lẽo từ bên trong đã bao trùm lấy cô, khiến cô không còn cảm nhận được hơi ấm từ bên ngoài. Ánh mắt cô vô định nhìn ra ban công, nơi những chậu cây xanh vẫn kiên cường vươn mình đón những giọt sương đêm. Cô đã từng yêu cái ban công này, yêu cái cách Thanh Mai chăm sóc từng chiếc lá, từng nụ hoa. Nó giống như một thế giới nhỏ bé, tự đủ và tràn đầy sức sống, một sự đối lập hoàn toàn với mối quan hệ mà cô vừa bước ra khỏi.
"Những điều nhỏ nhặt thế này đôi khi anh không thể nhớ hết được." Câu nói của Hoàng Minh đêm qua cứ vang vọng trong đầu Lâm An, lặp đi lặp lại như một lời nguyền, một lời kết án cho tất cả những gì cô đã cố gắng. Nó không còn là một câu nói bâng quơ, mà đã trở thành một định giá, một sự phán xét tàn nhẫn đối với tình yêu và công sức của cô. "Mình đã cố gắng đến mức nào, để rồi tất cả chỉ là 'nhỏ nhặt' ư?" Lâm An thì thầm, giọng nói khàn đặc, chỉ đủ cho chính cô nghe thấy. Một nụ cười chua chát hiện trên môi cô. Cô đã từng coi những buổi hẹn hò dưới mưa, những tin nhắn hỏi han vào lúc nửa đêm, những món quà tự tay làm, hay đơn giản chỉ là một cái nắm tay thật chặt khi đi qua phố đông người, là những viên gạch xây nên tòa lâu đài tình yêu của họ. Nhưng đối với anh, chúng chỉ là những hạt cát vô nghĩa, bị gió thời gian cuốn đi, không để lại bất kỳ dấu vết nào trong trí nhớ.
Cô đứng dậy, bước đến giá sách gỗ sẫm màu, nơi chất đầy những cuốn sách cũ kỹ, bìa đã ngả màu thời gian. Ngón tay cô lướt nhẹ trên từng gáy sách, cảm nhận sự thô ráp của giấy, mùi mực in phai nhạt. Mỗi cuốn sách đều mang một câu chuyện, một thế giới riêng. Giống như ký ức của mỗi người, cô nghĩ. Cô dừng lại ở một cuốn nhật ký cũ, bìa da đã sờn, những trang giấy ố vàng chứa đựng những dòng chữ thanh mảnh, ghi lại những cảm xúc và mong đợi của một Lâm An non nớt, ngây thơ về Hoàng Minh. Đọc lại những dòng ấy bây giờ, cô cảm thấy như đang đọc câu chuyện của một người hoàn toàn xa lạ. "Mình đã từng tin vào những điều này sao?" Cô lật giở từng trang, nhìn những dòng chữ đầy nhiệt huyết, đầy hy vọng về một tương lai chung, về những "điều nhỏ nhặt" sẽ trở thành vĩ đại trong tình yêu của họ. Giờ đây, chỉ còn là sự im lặng, một sự im lặng đến đáng sợ, lấp đầy khoảng trống mà những hy vọng ấy đã để lại.
Ký ức là một câu chuyện được kể lại, mỗi người một phiên bản. Và phiên bản của Hoàng Minh, thật sự không có những trang mà cô đã dùng cả trái tim để viết. Anh nhớ những lúc cô ở đó, nhưng quên mất những lúc cô chờ. Anh nhớ những buổi hẹn hò êm đềm, nhưng quên mất những lần cô đã cố gắng tạo ra sự lãng mạn, sự kết nối, trong khi anh chỉ đơn thuần là hiện diện. Cô đã từng nghĩ, tình yêu là một sợi dây thừng, cần hai người cùng kéo. Nhưng rồi cô nhận ra, mình đã kéo một mình quá lâu, đến mức sợi dây đã in hằn vết chai trên lòng bàn tay, còn đầu dây bên kia thì cứ buông thõng, không có một lực kéo đáp lại. Cô đặt cuốn nhật ký trở lại vị trí cũ, khép lại một chương, hoặc có lẽ là cả một cuốn sách, trong cuộc đời mình. Căn phòng vẫn ấm cúng, vẫn tràn đầy sức sống, nhưng Lâm An cảm thấy như một cái bóng, trôi nổi giữa không gian quen thuộc, không thuộc về bất cứ đâu.
***
Buổi tối hôm đó, tiết trời Hà Nội se lạnh, những hạt mưa phùn li ti bắt đầu giăng mắc trên những con phố. Lâm An ngồi ở góc quen thuộc trong quán cà phê 'Ký Ức Đọng', nơi từng chứng kiến bao kỷ niệm ngọt ngào. Ánh đèn vàng ấm áp hắt ra từ những chiếc lồng đèn treo lơ lửng, tạo nên một không gian lãng mạn, hoài cổ. Tiếng nhạc Jazz nhẹ nhàng, du dương vang lên từ chiếc loa nhỏ, hòa cùng tiếng mưa lách tách trên mái hiên, tạo nên một bản nhạc nền êm đềm cho những câu chuyện chưa kể. Mùi cà phê rang xay thơm lừng quyện với mùi gỗ cũ của những chiếc bàn, chiếc ghế, mang đến một cảm giác quen thuộc đến nao lòng. Nhưng hôm nay, những cảm giác ấy chỉ càng làm Lâm An thêm trống rỗng.
Cô đưa ly cà phê đã nguội ngắt lên môi, nhấp một ngụm nhỏ, nhưng không cảm nhận được vị đắng quen thuộc. Vị giác của cô dường như đã bị tê liệt, giống như trái tim cô. Cô nhìn ra cửa sổ, nơi những hạt mưa phùn vẽ nên những vệt dài trên mặt kính, giống như những giọt nước mắt cô đã giữ cho riêng mình, không cho phép chúng rơi xuống. Ngoài kia, những cặp đôi trẻ vẫn tay trong tay đi dưới mưa, tiếng cười nói giòn tan của họ vọng vào quán, tạo thành một sự đối lập nghiệt ngã với sự tĩnh lặng đến đáng sợ bên trong Lâm An. Cô nhớ những lần mình cũng đã từng ngồi ở đây, với Hoàng Minh, cố gắng tạo ra một không gian lãng mạn, một khoảnh khắc đáng nhớ. Cô sẽ kể cho anh nghe những câu chuyện vui, những ước mơ, những suy nghĩ vu vơ của mình. Còn anh, anh sẽ gật gù, đôi mắt vẫn dán vào màn hình điện thoại, hoặc đôi khi, anh sẽ nhìn cô một cách xa xăm, như thể tâm trí đang ở một nơi nào đó rất xa.
Tiếng chuông gió kêu leng keng khi cánh cửa mở ra, Mai Lan bước vào, mái tóc xoăn nhẹ hơi ẩm ướt vì mưa, đôi mắt to tròn lướt nhanh qua khắp quán, rồi dừng lại ở Lâm An. Mai Lan có vẻ ngoài tươi sáng, năng động, nhưng đôi mắt cô ấy luôn chất chứa sự quan tâm sâu sắc dành cho bạn mình. Cô ấy nhanh chóng tiến đến bàn, đặt chiếc ô ướt xuống đất, rồi ngồi đối diện Lâm An.
"An à, cậu lại ngồi một mình thế này sao?" Giọng Mai Lan trong trẻo, nhưng ánh mắt cô ấy lộ rõ vẻ lo lắng. "Mình vừa đi ngang qua thì thấy cậu. Có chuyện gì đúng không?"
Lâm An khẽ lắc đầu, một nụ cười nhợt nhạt hiện trên môi. "Không có gì... Chỉ là muốn yên tĩnh một chút thôi." Cô không muốn nói ra, không muốn kể lại một lần nữa những vết cứa đã quá sâu. Nói ra cũng đâu có ý nghĩa gì nữa. Hoàng Minh sẽ không hiểu, và cô cũng không muốn gánh nặng thêm cho Mai Lan, người bạn đã luôn ở bên cô trong những lúc khó khăn nhất.
Mai Lan nheo mắt nhìn Lâm An, ánh mắt đầy thăm dò. "Yên tĩnh? Cậu lúc nào cũng muốn yên tĩnh khi có chuyện không vui. Nhưng lần này, mình thấy cậu lạ lắm. Cậu có vẻ... xa cách hơn." Mai Lan đặt tay lên tay Lâm An, cố gắng truyền hơi ấm từ lòng bàn tay mình. Tay Lâm An lạnh buốt, như một tảng băng. "Không phải chỉ là yên tĩnh, mà là tĩnh lặng một cách đáng sợ ấy. Như thể cậu đang xây một bức tường vô hình quanh mình vậy."
Lâm An nhìn xuống bàn, ngón tay khẽ miết nhẹ lên viền ly cà phê. "Có lẽ vậy." Cô đáp, giọng nói trầm và chậm rãi, như thể mỗi từ ngữ đều nặng trĩu một gánh nặng. Cô đã cố gắng rất nhiều để không khóc, không than vãn. Cô đã cố gắng để không trở thành một kẻ yếu đuối, một người chỉ biết dựa dẫm vào người khác để tìm kiếm sự an ủi. Nỗi đau này, cô muốn giữ cho riêng mình. Nỗi cô đơn này, đã trở thành một phần quen thuộc của cô, một người bạn đồng hành thầm lặng trong suốt khoảng thời gian qua.
Mai Lan thở dài, cô biết rõ Lâm An đến mức nào. Cô biết khi nào bạn mình đang che giấu cảm xúc thật. "An này, cậu biết là mình luôn ở đây mà. Dù cậu có chuyện gì, mình cũng sẽ lắng nghe. Cậu không cần phải một mình gánh vác mọi thứ đâu."
Lâm An ngước nhìn Mai Lan, ánh mắt cô ấy vẫn long lanh, nhưng không còn phản chiếu sự mong đợi hay hy vọng. Thay vào đó, là một sự chấp nhận tĩnh lặng, một nỗi mệt mỏi đã đạt đến đỉnh điểm. "Mình biết, Mai Lan. Cảm ơn cậu." Cô chỉ có thể nói vậy. Cô không thể giải thích được cảm giác này. Cảm giác như mình đã "cố gắng một mình quá lâu", đến mức kiệt sức, đến mức không còn muốn cố gắng nữa. Cô đã dành quá nhiều năng lượng để xây dựng, để níu giữ, để hàn gắn, chỉ để nhận ra rằng mình đang xây một ngôi nhà trên cát, và Hoàng Minh, anh ấy thậm chí còn không nhìn thấy ngôi nhà đó.
Ngoài cửa sổ, mưa vẫn rơi đều, từng giọt, từng giọt, gột rửa những bụi bặm của thành phố, nhưng không thể gột rửa đi những vết cứa sâu hoắm trong lòng Lâm An. Tiếng nhạc Jazz vẫn tiếp tục vang lên, giai điệu u buồn nhưng cũng đầy lôi cuốn, như chính cuộc đời cô lúc này.
***
Trở về căn hộ của Thanh Mai vào đêm khuya, Lâm An cảm thấy một sự nhẹ nhõm đến lạ lùng. Không phải là nhẹ nhõm của niềm vui, mà là nhẹ nhõm của sự buông bỏ. Căn phòng tối mịt, chỉ có ánh trăng mờ ảo hắt qua khung cửa sổ, vẽ nên những vệt sáng bạc trên sàn nhà. Tiếng gió luồn qua khe cửa tạo nên những âm thanh rì rào, như lời thì thầm của đêm. Mùi đất ẩm và tinh dầu sả chanh vẫn còn vương vấn, nhưng giờ đây chúng không còn mang lại sự bình yên, mà chỉ càng làm nổi bật sự trống trải trong lòng cô.
Cô đứng trước tấm gương lớn trong phòng ngủ. Hình ảnh phản chiếu là một người con gái với vóc dáng thanh thoát, gương mặt trái xoan quen thuộc, nhưng đôi mắt thì đã khác. Đôi mắt ấy không còn vẻ long lanh, tràn đầy cảm xúc như ngày nào. Thay vào đó, là một sự chai sạn, một vẻ tĩnh lặng đến đáng sợ, không còn sự mong đợi hay hy vọng. Nó giống như một hồ nước đã cạn khô, không còn khả năng chứa đựng thêm bất kỳ giọt nước mắt nào, bất kỳ nỗi buồn nào. Cô đưa tay chạm nhẹ lên khuôn mặt mình trong gương, cảm nhận làn da lạnh lẽo. "Mình đã chiến đấu một mình quá lâu rồi." Cô thì thầm, giọng nói mang một sự kiên định đến bất ngờ. "Đã đến lúc buông vũ khí."
Nỗi cô đơn, thứ mà cô đã từng sợ hãi, đã từng cố gắng chạy trốn, giờ đây lại trở thành một người bạn đồng hành quen thuộc, thậm chí là một tri kỷ. Nó không còn đáng sợ nữa. Nó là một phần của cô, một phần của câu chuyện mà cô đã viết bằng những giọt nước mắt và sự kiệt sức của chính mình. Cô đã "cố gắng một mình quá lâu", và giờ đây, cô sẽ không cố gắng nữa. Không phải là cô ngừng yêu, mà là cô không còn sức để níu giữ một tình yêu mà chỉ có một mình cô đơn phương vun đắp.
Lâm An mở ngăn tủ nhỏ cạnh giường. Bên trong là một chiếc hộp gỗ đã cũ, chứa đựng những kỷ vật nhỏ bé mà cô trân trọng. Cô lấy ra "Chiếc đồng hồ khắc tên" mà Hoàng Minh đã tặng cô vào kỷ niệm một năm yêu nhau. Chiếc đồng hồ mặt số La Mã cổ điển, với dòng chữ khắc nhỏ "An & Minh – Mãi mãi" ở mặt sau. Cô nhìn nó một lúc, không còn cảm xúc gì đặc biệt. Nó chỉ đơn thuần là một vật vô tri, mang theo một ký ức đã phai nhạt, một lời hứa đã không thành hiện thực. Cô đã từng tin vào "mãi mãi", đã từng tin rằng thời gian sẽ là minh chứng cho tình yêu của họ. Nhưng thời gian chỉ chứng minh rằng, họ đã yêu nhau trong hai dòng chảy khác biệt, không bao giờ giao thoa.
Cùng với chiếc đồng hồ, cô đặt vào chiếc hộp 'buông bỏ' đó một vài bức ảnh nhỏ. Một bức ảnh chụp họ dưới cây cầu 'Ký Ức Đứng Lại', nơi cô đã từng một mình đứng đó, mong chờ anh đến. Một bức ảnh chụp cô đang cười rạng rỡ bên chiếc bánh sinh nhật, trong đêm sinh nhật mà anh đã quên. Và một bức ảnh chụp Hoàng Minh đang mải mê với chiếc điện thoại, trong khi cô ngồi cạnh anh, cố gắng kể một câu chuyện vui. Mỗi bức ảnh là một vết cứa, nhưng giờ đây chúng không còn gây đau đớn nữa. Chúng chỉ là những dấu tích của một quá khứ, của một câu chuyện đã đến lúc phải kết thúc.
Hành động này như một nghi thức, một sự đánh dấu cho sự kết thúc của một giai đoạn. Cô không còn giằng xé, không còn đấu tranh nội tâm. Chỉ còn sự bình yên đến đáng sợ. Một sự bình yên của người đã chấp nhận sự thật, chấp nhận nỗi cô đơn, và sẵn sàng buông bỏ. Mai Lan có lẽ sẽ lo lắng hơn khi thấy sự thay đổi này của cô, nhưng Lâm An biết, mình cần phải tự mình bước đi trên con đường này.
Hoàng Minh có lẽ sẽ không bao giờ hiểu được sự chuyển biến này trong cô. Anh vẫn sẽ vô tư, vẫn sẽ tin rằng họ chỉ đang "xa dần" vì "hết hợp". Anh sẽ không nhận ra rằng cô đã rút lui hoàn toàn về mặt cảm xúc, rằng trái tim cô đã đóng lại, không còn hy vọng vào những điều "nhỏ nhặt" mà anh cho là không đáng nhớ. Cô đã tìm thấy con đường giải thoát cho chính mình. Nó không phải là một con đường trải đầy hoa hồng, mà là một con đường đầy sỏi đá, nhưng ít nhất, cô sẽ bước đi trên đó với một tâm hồn đã được giải phóng. "Chúng ta không yêu cùng một ký ức, thì cũng không thể sống cùng một hiện tại." Lời nói ấy, giờ đây, không còn là một câu hỏi, mà đã trở thành một sự thật hiển nhiên, một chân lý mà cô đã phải trả giá bằng cả trái tim mình để nhận ra.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.