Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 99: Điều Không Đáng Nhớ: Vết Cứa Cuối Cùng

Hoàng hôn đã dần tàn hẳn, nhường chỗ cho màn đêm đen đặc. Những ánh đèn đường bên ngoài đã sáng rực, lung linh huyền ảo. Lâm An nhìn sâu vào đôi mắt mình trong gương. Chúng ta không yêu cùng một ký ức, thì cũng không thể sống cùng một hiện tại. Câu nói đó hiện lên rõ ràng trong tâm trí cô. Nỗi đau giờ đây không còn là sự giằng xé dữ dội mà là một sự chấp nhận nặng nề. Cô biết mình sẽ không buông bỏ ngay lập tức, nhưng cách tiếp cận của cô sẽ thay đổi. Nó sẽ không còn là sự hy vọng mong manh, mà là một sự nỗ lực cuối cùng, được bao bọc bởi sự lạnh lẽo của một trái tim đã tổn thương quá nhiều. Cô sẽ không còn cố gắng gợi mở một cách khéo léo nữa. Cô sẽ đối mặt, một cách trực diện hơn, nhưng với một tâm thế đã mệt mỏi và ít hy vọng hơn.

Lâm An siết chặt hai tay. Một quyết định vô hình, lạnh lẽo, một sự thay đổi mạnh mẽ, dứt khoát, bắt nguồn từ nỗi đau sâu sắc nhất mà tình yêu có thể mang lại, đã được hình thành trong tâm trí cô. Ánh mắt cô trong gương bỗng trở nên kiên định đến lạ, như thể đã tìm thấy một con đường, dù con đường ấy có thể dẫn đến sự chia ly.

***

Chiều muộn buông xuống căn hộ của Thanh Mai, mang theo một làn gió nhẹ mơn man qua khung cửa sổ mở hờ. Tiếng chim hót líu lo từ giàn cây xanh mướt trên ban công, hòa cùng tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng chảy tràn từ chiếc loa nhỏ, tạo nên một bản hòa tấu êm dịu, lấp đầy không gian tĩnh lặng. Căn phòng ngập tràn sắc thái ấm áp của màu be, xanh lá cây và nâu đất, những món đồ gốm thủ công tinh xảo, những bức tranh vẽ nhỏ và chồng sách cũ xếp ngay ngắn trên kệ, tất cả đều gợi lên một vẻ đẹp nghệ thuật, bình yên đến lạ. Hương đất ẩm từ những chậu cây cảnh, thoang thoảng mùi tinh dầu sả chanh dịu mát, và chút hương bánh nướng còn vương vấn từ buổi sáng sớm, bao trùm lấy Lâm An trong một vòng tay dịu dàng của sự thanh thản.

Lâm An đang ngồi trên chiếc sofa êm ái, một cuốn sách bìa cứng đặt hờ trên lòng, nhưng ánh mắt cô lại vô hồn dõi về phía ban công, nơi những tán lá xanh mơn mởn đung đưa theo nhịp gió. Buổi chiều hôm nay lẽ ra phải là một buổi chiều thư thái, nhưng trong lòng cô lại nặng trĩu. Cô sắp có một buổi hẹn hò với Hoàng Minh. Hẹn hò. Từ ngữ ấy nghe sao mà xa xôi, mà lạc lõng trong tâm trí cô lúc này. Nó không còn là sự mong đợi, không còn là niềm vui, mà tựa như một nghi thức cần phải hoàn tất, một bước đi cuối cùng trước khi cô hoàn toàn chấp nhận một sự thật nghiệt ngã.

Ký ức về đêm qua, về quyết định lạnh lẽo đã hình thành trong tâm trí cô, vẫn còn vẹn nguyên. "Chúng ta không yêu cùng một ký ức, thì cũng không thể sống cùng một hiện tại." Cô đã tự nhủ với chính mình như thế, và giờ đây, mỗi hơi thở, mỗi nhịp đập của trái tim đều như đang lặp lại câu nói ấy. Cô đã mệt mỏi rồi. Mệt mỏi vì phải cố gắng, mệt mỏi vì phải hy vọng, mệt mỏi vì phải vun đắp một mình. Cảm giác cô đơn trong chính mối quan hệ của mình còn day dứt hơn cả việc ở một mình. Nó là một sự cô đơn bị bao bọc bởi một ảo ảnh của sự gắn kết, một ảo ảnh mà cô đã cố gắng níu giữ bằng tất cả sức lực mình có.

"Thật sự đã quá lâu rồi, Lâm An," cô tự nhủ, giọng nói nội tâm nhỏ đến mức gần như không nghe thấy. "Mày đã cố gắng một mình quá lâu rồi." Từng lời nói của Mai Lan đêm qua, từng câu hỏi chất chứa sự lo lắng của người bạn thân, lại vang vọng trong đầu cô. Mai Lan đã nhìn thấy sự mệt mỏi của cô, sự kiệt sức ẩn sâu dưới lớp vỏ bọc bình thản. Và hơn ai hết, Mai Lan hiểu, cô đã cố gắng nhiều đến thế nào.

Lâm An khẽ thở dài, đặt cuốn sách xuống bàn. Trang điểm. Chọn váy áo. Những công việc thường nhật của một buổi hẹn hò mà trước đây cô vẫn làm với bao niềm háo hức, giờ đây chỉ còn là những hành động máy móc, vô vị. Cô bước về phía tủ quần áo, ngón tay lướt qua những chiếc váy pastel, những bộ đồ nhẹ nhàng, nữ tính. Cuối cùng, cô chọn một chiếc váy màu xanh lam dịu, đơn giản nhưng thanh lịch, phản ánh đúng vẻ ngoài thanh thoát nhưng cũng ẩn chứa sự u buồn của cô. Đôi mắt to tròn, long lanh của cô, giờ đây đã không còn ánh lên sự rạng rỡ của một người con gái đang yêu, mà thay vào đó là một vẻ chai sạn, một sự chấp nhận khó tả.

Cô ngồi trước bàn trang điểm, nhìn vào hình ảnh phản chiếu của chính mình trong gương. Vẻ ngoài của cô vẫn vậy, mái tóc dài mềm mại xõa tự nhiên, gương mặt trái xoan thanh tú, nhưng ánh mắt… ánh mắt ấy đã thay đổi quá nhiều. Nó không còn là ánh mắt của một Lâm An nhạy cảm, dễ dàng bộc lộ cảm xúc, mà là một ánh mắt kiên định, có phần lạnh lùng, như thể đã trải qua một cuộc chiến nội tâm khốc liệt và giành được một chiến thắng đau đớn. Cô khẽ chạm vào vết bọng mắt mờ nhạt dưới mí mắt. Những đêm mất ngủ, những giọt nước mắt thầm lặng đã để lại dấu vết.

Cô cầm cọ, nhẹ nhàng phủ một lớp phấn mỏng, che đi sự mệt mỏi. Kẻ một đường eyeliner mảnh, chuốt chút mascara. Thoa một chút son màu đất nhẹ nhàng. Tất cả đều rất tự nhiên, rất Lâm An, nhưng không có chút hào hứng nào. Đây không phải là việc cô làm để trở nên xinh đẹp trong mắt Hoàng Minh, mà là để hoàn tất một nhiệm vụ, để giữ cho lớp vỏ bọc của mình không bị rạn nứt. Mỗi cử chỉ đều chậm rãi, có chủ đích, như thể cô đang thực hiện một nghi lễ chia tay thầm lặng với chính mình, với những hy vọng cuối cùng còn sót lại.

"Một nỗ lực cuối cùng," cô thì thầm, ngắm nhìn chính mình trong gương. "Một lần cuối cùng để nhìn thấy anh ấy, để thử xem liệu có còn một tia hy vọng nào không. Hay là để khẳng định rằng, tất cả đã kết thúc rồi." Trong sâu thẳm, cô đã biết câu trả lời. Nhưng con người ta đôi khi vẫn cần một sự xác nhận rõ ràng, một lời kết luận không thể chối cãi, dù nó có đau đớn đến đâu.

Tiếng gió lại luồn qua khung cửa sổ, mang theo mùi hương của hoa lài từ vườn nhà hàng xóm. Bầu không khí ấm áp của căn hộ Thanh Mai dường như càng làm nổi bật sự lạnh lẽo trong lòng Lâm An. Cô đứng dậy, đi về phía ban công, hít một hơi thật sâu làn không khí trong lành. Đôi mắt cô hướng về phía chân trời, nơi những vệt nắng cuối cùng của ngày đang tắt dần, nhường chỗ cho những vì sao lấp lánh. Giống như tình yêu của cô và Hoàng Minh, đã từng rực rỡ như ánh dương, giờ đây đang dần lụi tàn, chỉ còn lại những đốm sáng nhỏ nhoi, xa xăm và không thể chạm tới.

Lâm An quay vào trong, cầm lấy chiếc túi xách. Cô liếc nhìn cuốn sách còn đang mở trên bàn, một câu thơ vô tình lọt vào mắt cô: "Yêu không phải là nhìn nhau, mà là cùng nhìn về một hướng." Cô khẽ cười, một nụ cười buồn bã. Họ đã từng nhìn về cùng một hướng, hay ít nhất cô đã từng nghĩ vậy. Nhưng giờ đây, cô nhận ra, họ đã nhìn về hai hướng khác nhau, trên hai con đường song song không bao giờ gặp gỡ. Và đó chính là sự thật đau đớn nhất.

***

Nhà hàng "Bữa Tối Đầu Tiên" vẫn vậy, lãng mạn và tinh tế như thuở nào. Phong cách kiến trúc Đông Dương hòa quyện cùng nét hiện đại tạo nên một không gian sang trọng nhưng không kém phần ấm cúng. Ánh sáng vàng dịu từ những chiếc đèn chùm pha lê và những ngọn nến lung linh trên bàn ăn, phản chiếu trên nền gỗ tối màu và những tấm rèm nhung sang trọng. Tiếng nhạc piano du dương, trầm bổng chảy tràn trong không gian, hòa cùng tiếng dao dĩa khẽ chạm vào đĩa sứ, tiếng trò chuyện nhỏ nhẹ của các thực khách và tiếng phục vụ rót rượu vang, tạo nên một bản giao hưởng của sự thư thái và tinh tế. Hương thịt nướng thơm lừng từ bếp, mùi rượu vang thoang thoảng, và hương hoa ly trắng muốt trên bàn ăn, tất cả đều gợi lên một buổi tối hoàn hảo.

Hoàng Minh đã ngồi đợi sẵn. Anh vẫn cao ráo, điềm đạm trong chiếc áo sơ mi màu xanh đậm lịch sự, mái tóc cắt gọn gàng. Nhưng gương mặt anh có vẻ mệt mỏi, đôi mắt sâu ẩn chứa sự suy tư, và ánh mắt anh thường xuyên liếc nhìn chiếc điện thoại đặt bên cạnh. Lâm An bước đến, nỗi nặng trĩu trong lòng cô dường như càng trở nên rõ nét hơn khi cô nhìn thấy vẻ phân tâm của anh.

"Anh đợi lâu chưa?" Lâm An khẽ hỏi, ngồi xuống chiếc ghế đối diện anh.

Hoàng Minh ngẩng đầu lên, đặt điện thoại xuống bàn. "À, em đến rồi. Anh cũng vừa đến thôi. Dạo này công việc hơi nhiều, anh vừa phải xử lý mấy email gấp." Giọng anh trầm, đều đều, không có vẻ gì là quá vui mừng hay háo hức. Anh chỉ đơn thuần là đang giải thích sự chậm trễ của mình, một cách rất lý trí.

Lâm An khẽ gật đầu, cố gắng nở một nụ cười nhẹ. Cô nhìn quanh nhà hàng, ánh mắt dừng lại ở góc bàn nơi họ đã từng ngồi trong buổi hẹn hò đầu tiên. "Anh còn nhớ lần mình đến đây không? Cái lần đầu tiên ấy, anh đã nói rằng món sườn nướng ở đây ngon nhất thành phố, và anh sẽ dẫn em đến ăn mỗi khi em buồn." Giọng cô nhẹ nhàng, chất chứa một chút hoài niệm, như một lời cầu cứu yếu ớt, một sợi dây mong manh cô cố gắng níu kéo. Ký ức ấy, đối với cô, là một viên ngọc nhỏ, sáng lấp lánh trong chuỗi ngày dài của tình yêu. Nó không chỉ là món ăn, mà là lời hứa, là sự quan tâm, là khoảnh khắc cô cảm thấy mình được trân trọng.

Hoàng Minh nhấp một ngụm nước, ánh mắt anh hơi lơ đãng, dường như đang lục lọi trong trí nhớ. "À, anh nhớ mang máng. Anh xin lỗi, dạo này công việc hơi bận, nhiều thứ cần phải giải quyết. Em biết đấy, những điều nhỏ nhặt thế này đôi khi anh không thể nhớ hết được." Anh nói, giọng điệu bình thản, không có vẻ gì là cố ý tổn thương. Đối với anh, đó chỉ là một sự thật đơn thuần: anh bận, và anh không thể lưu giữ tất cả mọi thứ trong đầu.

Câu nói của Hoàng Minh như một mũi dao sắc bén, xuyên thẳng vào trái tim Lâm An, nhưng không làm cô rỉ máu. Thay vào đó, nó tạo ra một cảm giác tê dại, một sự trống rỗng đến lạnh lẽo. "Những điều nhỏ nhặt." Đối với anh, tất cả những kỷ niệm ấy, những lời hứa ấy, những khoảnh khắc mà cô đã nâng niu, cất giữ trong trái tim mình, chỉ là "những điều nhỏ nhặt không đáng nhớ." Cả thế giới cảm xúc của cô, cả những lần cô đã dựa vào những ký ức ấy để vượt qua những nỗi cô đơn, bỗng chốc sụp đổ.

Lâm An im lặng. Đôi mắt cô dần trở nên trống rỗng, không còn một chút ánh sáng hay cảm xúc nào. Cô cúi xuống nhìn đĩa thức ăn vừa được phục vụ, cố gắng nuốt trôi miếng sườn nướng thơm lừng, nhưng cảm thấy cổ họng nghẹn đắng, như có một tảng đá vô hình chẹn lại. Món ăn từng là biểu tượng cho lời hứa, giờ đây chỉ còn là một khối thịt vô vị trên đĩa.

Hoàng Minh không nhận ra sự thay đổi đó trong ánh mắt cô. Anh vẫn tiếp tục nói, giọng điệu đều đều, v�� công việc, về những dự án mới, về những áp lực mà anh đang phải đối mặt. "Anh biết là anh hơi vô tâm, nhưng em thông cảm cho anh. Anh thật sự muốn mang lại một cuộc sống tốt đẹp cho cả hai chúng ta. Những thứ nhỏ nhặt thì mình có thể bỏ qua, miễn là tương lai tốt đẹp, đúng không?"

Lâm An chỉ khẽ gật đầu, không nói một lời. "Những thứ nhỏ nhặt..." Cái cụm từ ấy cứ vang vọng trong đầu cô, như một bản án cuối cùng. Không phải vì anh không yêu cô, mà vì anh không thể nhìn thấy những điều cô trân trọng, không thể hiểu được giá trị của những khoảnh khắc, những lời hứa, những cảm xúc mà cô đã coi là hơi thở của tình yêu. Anh nhớ những lúc cô ở đó, nhưng quên mất những lúc cô chờ. Anh nhớ một tình yêu yên bình, không cãi vã, nhưng quên mất rằng sự yên bình đó đến từ việc cô đã im lặng chịu đựng, đã một mình gặm nhấm nỗi đau.

Suốt buổi tối hôm đó, Lâm An chỉ trả lời Hoàng Minh bằng những câu nói cụt ngủn, những cái gật đầu vô hồn. Nụ cười trên môi cô đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một vẻ mặt bình lặng đến đáng sợ. Cô không còn cố gắng gợi mở, không còn cố gắng chia sẻ. Mọi nỗ lực đã chấm dứt. Trái tim cô, sau cú đánh cuối cùng này, đã hoàn toàn chai sạn. Cô chỉ muốn buổi tối này kết thúc thật nhanh, để cô có thể một mình đối diện với sự thật, một mình chấp nhận một kết cục đã được định sẵn. Tiếng nhạc piano vẫn du dương, tiếng trò chuyện vẫn râm ran, nhưng tất cả đều trở nên xa lạ, vô nghĩa đối với Lâm An. Cô như đang sống trong một thế giới khác, tách biệt hoàn toàn khỏi sự lãng mạn, tinh tế của nhà hàng này.

Khi Hoàng Minh đưa cô về, anh vẫn không nhận ra sự lạnh lẽo trong ánh mắt cô, sự tĩnh lặng đến bất thường trong giọng nói của cô. Anh chỉ đơn giản là đang mệt mỏi, và anh nghĩ cô cũng vậy. Anh khẽ hôn lên trán cô khi chia tay, một cử chỉ quen thuộc mà giờ đây không còn mang lại chút hơi ấm nào.

***

Đêm khuya buông xuống, mang theo hơi se lạnh và làn gió nhẹ mơn man. Con hẻm "Thời Gian Ngừng Lại" chìm trong một vẻ đẹp tĩnh mịch và hoài cổ. Những ngôi nhà cũ hai bên hẻm với kiến trúc pha trộn Á-Âu, những cánh cửa gỗ đã cũ kỹ sơn màu trầm, và những ban công sắt rèn uốn lượn, tất cả đều gợi lên một không gian yên bình, tách biệt khỏi sự ồn ào của phố thị. Dây điện chằng chịt trên cao, tạo thành những đường nét rối rắm nhưng cũng rất đặc trưng. Lối đi lát gạch đã mòn vẹt dưới những bước chân của thời gian, giờ đây chỉ còn nghe thấy tiếng bước chân khẽ khàng của Lâm An. Xa xa, tiếng xe máy lướt qua như một tiếng vọng mơ hồ, tiếng trẻ con chơi đùa đã tắt hẳn, chỉ còn tiếng gió xào xạc luồn qua những tán lá cây và tiếng mèo kêu khe khẽ từ một góc khuất. Mùi đất ẩm sau cơn mưa chiều, mùi hoa giấy thoang thoảng từ giàn hoa đang bung nở, mùi thức ăn còn vương vấn từ các căn nhà, và chút hương trầm dịu nhẹ từ một ngôi miếu nhỏ, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của những giác quan, nhưng Lâm An dường như không còn cảm nhận được nữa.

Cô bước đi chậm rãi trên con hẻm quen thuộc, từng bước chân như đang cố gắng xua tan đi cái lạnh lẽo đang xâm chiếm tâm hồn mình. Câu nói của Hoàng Minh – "những điều nhỏ nhặt thế này đôi khi anh không thể nhớ hết được" – cứ vang vọng trong đầu cô, không ngừng nghỉ, như một lời kết án cuối cùng cho mối quan hệ của họ. Nó không còn là một sự thất vọng, không còn là một nỗi đau nhói. Nó là một sự chấp nhận, một sự giác ngộ đau đớn nhưng cũng đầy nhẹ nhõm. Nhẹ nhõm vì cuối cùng cô cũng đã có được câu trả lời rõ ràng, không còn phải tự dối lòng, không còn phải cố gắng hy vọng vào những điều hão huyền. Nhưng cũng tan nát vì sự thật ấy quá phũ phàng, quá tàn nhẫn.

"Thật ra, anh ấy đã nói đúng," Lâm An thì thầm, giọng nói khàn đặc trong không gian tĩnh lặng của đêm. "Những điều đó, với anh ấy, thật sự không đáng nhớ." Một nụ cười buồn bã hiện trên môi cô. Cô đã từng nghĩ rằng, chỉ cần cô cố gắng đủ nhiều, chỉ cần cô yêu đủ sâu sắc, anh sẽ hiểu, anh sẽ nhận ra những giá trị mà cô đã cố gắng vun đắp. Nhưng anh đã không. Và có lẽ, anh sẽ không bao giờ hiểu được. Ký ức là một câu chuyện được kể lại, mỗi người một phiên bản. Và phiên bản của anh, đơn giản là không có những trang mà cô đã viết bằng cả trái tim mình.

Lâm An dừng lại dưới giàn hoa giấy đang bung nở trắng xóa, tỏa hương thơm dịu mát trong gió đêm. Cô ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đêm, nơi hàng ngàn vì sao lấp lánh như những giọt nước mắt của vũ trụ. Không có nước mắt chảy dài trên má cô. Trái tim cô như vỡ vụn, không phải theo cách ồn ào, bi lụy, mà là theo cách thầm lặng, tê dại. Nó giống như một vết thương đã quá sâu, quá cũ, giờ đây chỉ còn là một cảm giác trống rỗng, không còn khả năng đau đớn dữ dội nữa. Cô hít một hơi thật sâu làn không khí se lạnh, cảm nhận từng luồng khí lùa qua phổi, mang theo mùi hương của đêm và sự tĩnh lặng đến khắc nghiệt.

"Em nhớ những lúc em đau, nhưng quên mất rằng anh cũng đã từng cố gắng." Lời nói ấy, từng là một phần trong câu chuyện của họ, giờ đây lại mang một ý nghĩa khác. Anh đã cố gắng, theo cách của anh. Anh đã nỗ lực để mang lại cho cô một cuộc sống ổn định, một tương lai vững chắc. Nhưng trong nỗ lực ấy, anh đã quên mất rằng, tình yêu không chỉ là những thứ vật chất, mà còn là sự sẻ chia, là sự thấu hiểu, là những "điều nhỏ nhặt" mà anh cho là không đáng nhớ.

Lâm An ngước nhìn những bông hoa giấy trắng muốt, tựa như những mảnh ký ức đã phai tàn, trôi nổi trong màn đêm. Một quyết định lạnh lẽo và dứt khoát, một sự buông bỏ hoàn toàn hy vọng, đã hình thành trong tâm trí cô. Không còn sự giằng xé, không còn sự đấu tranh nội tâm. Chỉ còn sự bình yên đến đáng sợ. Cô đã "cố gắng một mình quá lâu", và giờ đây, cô sẽ không cố gắng nữa. Con đường phía trước có thể đầy chông gai, đầy nước mắt, nhưng ít nhất, cô sẽ bước đi trên con đường của chính mình, với những ký ức của riêng mình, không còn phải cố gắng hòa nhập vào một câu chuyện mà cô không thuộc về.

Ánh đèn đường le lói hắt lên khuôn mặt cô, làm nổi bật đường nét thanh thoát nhưng cũng đầy kiên định. Cô quay người, bước đi, bóng dáng nhỏ bé của cô dần chìm vào màn đêm, mang theo một quyết định đã định hình, một trái tim đã chai sạn nhưng cũng đã tìm thấy con đường giải thoát cho chính mình. Hoàng Minh có lẽ sẽ không bao giờ hiểu được rằng, chính lời nói vô tình của anh về "những điều nhỏ nhặt không đáng nhớ" đã trở thành vết cứa cuối cùng, kết thúc một câu chuyện tình yêu mà họ đã yêu theo hai phiên bản hoàn toàn khác biệt. Và vết cứa ấy, sẽ mãi là một ký ức đau khổ mà Lâm An sẽ mang theo, như một lời nhắc nhở về sự vô vọng của việc cố gắng níu giữ một tình yêu không còn cùng chung một ký ức.

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free