Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 98: Bản Giao Hưởng Của Những Ký Ức Đau Đáu
Lâm An lê bước trên con đường quen thuộc dẫn về căn hộ của mình, từng bước chân nặng trĩu như mang theo cả gánh nặng của một thế giới đã sụp đổ. Thành phố về đêm lung linh, rực rỡ, nhưng trong mắt cô, tất cả chỉ là những đốm sáng nhạt nhòa, vô nghĩa. Hàng người qua lại vẫn hối hả, vội vã, những tiếng cười nói vọng đến từ các quán ăn ven đường như một bản giao hưởng lạc điệu với tâm hồn đang rỉ máu của cô. Cô cảm thấy mình như một linh hồn lạc lõng, một bóng ma vô hình giữa dòng đời tấp nập. Họ có những câu chuyện của riêng mình, những niềm vui, nỗi buồn của riêng mình, và không ai trong số họ có thể hiểu được nỗi đau mà cô đang mang. Nỗi đau ấy không còn là sự giằng xé dữ dội của đêm sinh nhật bị lãng quên, mà là một sự chấp nhận nặng nề, một sự chai sạn đang dần hình thành trong trái tim.
Cánh cửa căn hộ mở ra, đón cô vào một không gian ấm cúng quen thuộc, được trang trí với tông màu be, xanh lá cây và nâu đất, nơi những chậu cây cảnh nhỏ xinh xắn đặt rải rác trên kệ sách, những bức tranh nhỏ treo tường và những món đồ gốm thủ công tạo nên một vẻ đẹp giản dị, gần gũi. Tiếng chim hót líu lo, dù là ban đêm, vẫn vang lên khe khẽ từ lồng chim treo ngoài ban công, tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng từ chiếc đĩa than cũ kỹ mà cô vẫn hay nghe mỗi khi lòng không yên, cùng với mùi tinh dầu sả thoang thoảng trong không khí, tất cả như muốn xoa dịu tâm hồn cô. Ánh sáng vàng dịu nhẹ từ chiếc đèn ngủ hắt lên bức tường, tạo nên một không khí tĩnh lặng, bình yên đến lạ. Nhưng chính sự bình yên giả tạo ấy lại càng làm nổi bật sự hỗn loạn, trống rỗng bên trong Lâm An.
Cô không bật đèn lớn, chỉ để ánh sáng yếu ớt của chiếc đèn ngủ soi đường. Tháo giày, cô buông mình xuống chiếc ghế sofa êm ái, cơ thể mềm nhũn như không còn chút sức lực nào. Đầu cô ngửa ra sau, mắt nhắm nghiền, cảm nhận sự lạnh lẽo của lớp da bọc ghế thấm qua lớp áo mỏng. Nỗi thất vọng từ cuộc gặp gỡ với Hoàng Minh tại Quán Cà Phê "Ký Ức Đọng" vẫn còn nguyên vẹn, như một nhát dao cứa sâu vào vết thương lòng chưa kịp lành. Anh ấy thực sự không nhớ gì cả sao? Hay anh ấy không quan tâm? Hay anh ấy chỉ coi đó là một ngày bình thường, không có bất kỳ ý nghĩa đặc biệt nào? Hàng loạt câu hỏi quẩn quanh trong đầu Lâm An, xoáy sâu vào từng ngóc ngách của tâm trí, không ngừng dằn vặt cô.
"Anh ấy đã quên. Anh ấy thực sự đã quên," cô thì thầm, giọng nói khản đặc vì mệt mỏi và nỗi buồn chất chồng. "Một ngày quan trọng như thế, một dấu mốc đáng lẽ phải có trong ký ức của cả hai... mà anh ấy lại quên."
Cô mở mắt, ánh mắt vô định nhìn ra ban công, nơi những giàn cây leo đang vươn mình trong đêm. Gió đêm se lạnh luồn qua khe cửa, khẽ lay động những chiếc lá. Cô cảm thấy mình cũng giống như những chiếc lá ấy, chênh vênh, yếu ớt, có thể rơi rụng bất cứ lúc nào. Nỗi đau này không còn khiến cô bật khóc nức nở như đêm qua. Thay vào đó, một cảm giác chai sạn, một sự lạnh lẽo đến tận xương tủy xâm chiếm lấy cô. Nước mắt đã cạn, chỉ còn lại sự trống rỗng và một nỗi cô đơn sâu sắc hơn bao giờ hết. Cô đã cố gắng gợi mở, cố gắng đánh thức một chút ký ức, một chút cảm xúc trong anh, nhưng tất cả đều vô vọng. Anh như một bức tường thành kiên cố, vững chãi, mà cô thì chỉ là một cánh chim nhỏ, đập cánh mãi vào đó chỉ để nhận lại sự đau đớn.
Hoàng Minh, anh ấy có bao giờ nhận ra rằng mỗi lần cô cố gắng giao tiếp, mỗi lần cô gợi mở, đều là một tia hy vọng mà cô thắp lên từ tận cùng trái tim mình? Mỗi lần anh ấy vô tình bỏ qua, mỗi lần anh ấy không hiểu, là một lần tia hy vọng ấy lụi tắt. Và giờ đây, sau cuộc gặp gỡ vừa rồi, tia hy vọng ấy đã tắt hẳn. Không còn nữa. Chỉ còn lại bóng đêm bao trùm.
Lâm An chậm rãi đứng dậy, bước về phía kệ sách cũ kỹ, nơi chất đầy những cuốn tiểu thuyết và những kỷ vật nhỏ. Ngón tay cô lướt nhẹ trên gáy sách, dừng lại ở một khung ảnh bằng gỗ sồi. Đó là ảnh chụp cô và Hoàng Minh vào ngày đầu tiên hẹn hò, nụ cười của cả hai rạng rỡ, ánh mắt tràn đầy hy vọng và tình yêu. Nhìn bức ảnh, một cảm giác chua xót dâng lên trong lòng cô. Cô nhớ những ngày đầu ấy, nhớ những lời hứa hẹn, nhớ những ánh mắt trìu mến mà giờ đây dường như đã bị thời gian và sự vô tâm bào mòn.
"Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau," câu nói ấy cứ văng vẳng trong đầu cô, như một lời nguyền, một định mệnh nghiệt ngã. Cô đã từng tin rằng tình yêu có thể hàn gắn mọi thứ, có thể vượt qua mọi rào cản. Nhưng giờ đây, cô nhận ra, có những khoảng cách trong ký ức, trong cảm xúc, mà không một tình yêu nào có thể lấp đầy được. Điều đáng tiếc nhất không phải là sự chia ly, mà là khi nhìn lại, ta nhận ra mình đã yêu nhau trong hai câu chuyện hoàn toàn khác biệt.
Cô siết chặt khung ảnh trong tay, cảm nhận sự lạnh lẽo của gỗ. Một dòng ký ức ùa về, rõ ràng như vừa mới xảy ra hôm qua.
***
Đó là một đêm mưa phùn nhẹ, se lạnh, cách đây khoảng hai năm trước khi họ chia tay. Căn hộ của Lâm An, lúc đó còn là căn hộ của Hoàng Minh, ngập tràn mùi gỗ mới, mùi sách, thoảng hương nước hoa nam tính cao cấp mà cô vẫn hay thích ngửi khi anh vòng tay ôm lấy cô từ phía sau. Không gian thanh lịch, yên tĩnh, nhưng đôi khi lại mang một chút lạnh lẽo và cô đơn lạ thường khi anh vắng nhà. Tiếng điều hòa chạy êm ái, tiếng thành phố vọng lại từ xa, tất cả chỉ càng làm nổi bật sự trống vắng.
Lâm An đã dành cả ngày để chuẩn bị cho buổi tối đặc biệt ấy. Sinh nhật cô. Cô đã mua những nguyên liệu tươi ngon nhất, tự tay nấu những món ăn mà Hoàng Minh yêu thích, tỉ mỉ bày biện bàn ăn với một lọ hoa nhỏ và hai cây nến thơm. Chiếc bánh sinh nhật nhỏ xinh, do chính tay cô làm, đặt trang trọng ở giữa bàn, với số tuổi của cô được viết bằng kem bơ ngọt ngào. Cô đã tưởng tượng ra cảnh Hoàng Minh sẽ về, sẽ ôm cô vào lòng, sẽ thì thầm những lời chúc mừng ngọt ngào, và họ sẽ cùng nhau thổi nến, cắt bánh, chia sẻ một buổi tối ấm cúng, lãng mạn.
Cô đã mặc chiếc váy pastel màu xanh ngọc mà anh từng khen cô mặc rất đẹp. Mái tóc dài mềm mại được buộc hờ, vài sợi tóc mai buông lơi ôm lấy gương mặt trái xoan. Cô ngắm mình trong gương, đôi mắt to tròn long lanh ánh lên niềm hạnh phúc và mong chờ. Mùi bánh nướng thơm lừng lan tỏa khắp căn phòng, hòa cùng mùi tinh dầu sả, tạo nên một không khí ấm áp, ngọt ngào.
Đồng hồ điểm bảy giờ, rồi tám giờ, rồi chín giờ. Hoàng Minh vẫn chưa về. Cô đã nhắn tin cho anh từ lúc sáu giờ chiều, nhắc anh về sớm. Anh chỉ trả lời ngắn gọn: "Anh đang trên đường, kẹt xe quá." Cô hiểu, công việc của anh bận rộn, anh là một người lý trí, ít nói, luôn tập trung vào mục tiêu. Cô không muốn làm phiền anh, không muốn anh phải lo lắng. Cô kiên nhẫn chờ đợi, thỉnh thoảng lại nhìn ra cửa sổ, hy vọng thấy bóng dáng anh quen thuộc.
Mười giờ đêm. Bữa ăn đã nguội lạnh. Nến đã cháy lụi một nửa. Cô vẫn ngồi đó, trước bàn ăn thịnh soạn, một mình.
Chuông điện thoại reo lên, kéo cô khỏi dòng suy nghĩ mông lung. Là tin nhắn từ Hoàng Minh. Cô vội vàng mở ra, trái tim đập thình thịch.
"Anh bận chút việc đột xuất, em ăn trước đi nhé. Xin lỗi em."
Chỉ vỏn vẹn vài chữ. Không một lời chúc mừng sinh nhật, không một câu hỏi thăm, không một chút tiếc nuối. Chỉ là một lời xin lỗi chung chung, như thể anh đang nói chuyện với một đối tác làm ăn chứ không phải người yêu của mình, vào đêm sinh nhật của cô.
Cả thế giới trong cô như sụp đổ. Đôi mắt to tròn bỗng chốc mờ đi vì nước mắt. Cô không tin vào mắt mình. Cô đã chờ đợi, đã chuẩn bị, đã hy vọng nhiều đến thế. Nhưng tất cả chỉ đổi lại bằng một tin nhắn vô cảm.
"Đêm đó, anh đã quên thật sao? Hay anh chỉ coi đó là một ngày bình thường? Một ngày không có gì đặc biệt?"
Cô gục mặt xuống bàn, những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, rơi xuống chiếc khăn trải bàn trắng tinh. Mùi bánh ngọt bỗng trở nên ngột ngạt, khó chịu. Cô tắt nến trên bánh, từng ngọn nến một, như tắt đi từng tia hy vọng cuối cùng trong lòng. Cô tự ăn miếng bánh đầu tiên, vị ngọt của kem bơ bỗng trở nên đắng chát. Cô đã cố gắng nuốt xuống, nuốt xuống cả nỗi thất vọng đang trào dâng.
Ánh mắt cô vô thức chạm vào chiếc đồng hồ treo tường. Đó là món quà Hoàng Minh tặng cô vào một dịp khác, một chiếc đồng hồ cổ điển với dây da màu nâu và mặt số đơn giản, khắc tên hai người ở mặt sau. Lúc tặng, anh nói rằng thời gian là quý giá, và anh muốn dành những khoảnh khắc quý giá nhất bên cô. Giờ đây, chiếc đồng hồ ấy dường như đang chế giễu cô, từng tiếng tích tắc như đếm ngược từng giây phút cô cảm thấy mình bị bỏ rơi.
"Chiếc đồng hồ này... nó là sự bù đắp, hay chỉ là một món quà anh tặng cho xong, để khỏa lấp cho những lần anh đã vô tâm?" Độc thoại nội tâm của Lâm An vang vọng, đầy chua xót. Cô ôm lấy chiếc đồng hồ khắc tên, nước mắt lăn dài, thấm ướt mặt đồng hồ. Nỗi đau của sự lãng quên, của sự vô tâm, nó không chỉ là một vết cứa, mà là một vết sẹo hằn sâu trong ký ức cô, không bao giờ phai mờ. Đó là "Đêm sinh nhật bị lãng quên" mà cô sẽ không bao giờ có thể quên được.
***
Lâm An trong hiện tại khẽ rùng mình, kéo cô thoát khỏi dòng hồi ức đau đớn. Cô siết chặt khung ảnh, đôi mắt đanh lại, một sự kiên định lạnh lẽo hiện lên. Nước mắt đã cạn, nhưng nỗi đau vẫn còn nguyên vẹn, thậm chí còn sâu sắc hơn. Cô đặt khung ảnh trở lại kệ, nhẹ nhàng vuốt ve bề mặt nhẵn bóng.
Một dòng ký ức khác lại ùa về, một ký ức gắn liền với một nơi chốn khác, nhưng nỗi đau thì vẫn tương tự.
***
Vài tháng sau đêm sinh nhật bị lãng quên, vào một buổi chiều tà, gió lớn và trời se lạnh. Lâm An đã một mình đến Cầu "Ký Ức Đứng Lại". Cây cầu ấy, với kiến trúc khoáng đạt, lãng mạn, thường mang đến cho cô cảm giác tự do, nhưng hôm đó, nó lại khiến lòng cô buồn man mác và đầy suy tư. Gió thổi lồng lộng, rít qua tai cô, cuốn tung mái tóc dài của cô lên trời. Tiếng sóng vỗ nhẹ vào trụ cầu, tiếng xe cộ qua lại xa xa, mùi sông nước, mùi hơi ẩm, mùi khói xe thoảng qua, tất cả tạo nên một khung cảnh u buồn, cô quạnh.
Cô đã đến đây sau một cuộc cãi vã nhỏ với Hoàng Minh, hay đúng hơn là một sự kiện khiến cô cảm thấy thất vọng tràn trề. Cô đã nhắn tin cho anh, nói rằng cô đang ở trên cầu, muốn anh đến. Cô đã hy vọng anh sẽ hiểu, sẽ lo lắng, sẽ bỏ mọi việc lại đ��� đến bên cô, để xoa dịu nỗi buồn trong cô. Cô đã đứng đó, vịn tay vào lan can cầu lạnh lẽo, nhìn xuống dòng sông cuộn chảy bên dưới, hy vọng mong manh.
Điện thoại cô rung lên. Là tin nhắn từ Hoàng Minh. "Anh đang bận, em về sớm đi trời lạnh."
Lại là một tin nhắn ngắn gọn, súc tích, khô khan đến tàn nhẫn. Không một lời an ủi, không một câu hỏi thăm, không một chút quan tâm. Anh chỉ đơn thuần nhắc cô về nhà vì trời lạnh, như thể cô là một đứa trẻ cần được nhắc nhở.
"Em đã chờ anh, Hoàng Minh. Em đã chờ rất lâu, nhưng anh không bao giờ đến. Anh không biết rằng em đã khóc rất nhiều đêm đó."
Cô đứng đó, giữa mênh mông gió và nước, giữa dòng người qua lại tấp nập. Cô đã chờ đợi, chờ đợi đến khi hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời. Cô đã chờ đợi, chờ đợi đến khi những ánh đèn đường bắt đầu thắp sáng, lung linh huyền ảo. Nhưng anh không đến.
Nỗi cô đơn bủa vây cô, nỗi thất vọng như một tảng đá đè nặng lên trái tim. Cô cảm thấy mình thật nhỏ bé, thật yếu ớt, thật lạc lõng giữa không gian bao la. Nước mắt cô hòa vào gió, những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, lạnh buốt. Cô đã khóc không thành tiếng, bởi vì cô biết, dù cô có khóc to đến mấy, anh cũng sẽ không nghe thấy. Anh đang bận rộn với công việc, với những vấn đề thực tế của riêng anh. Ký ức về đêm sinh nhật bị lãng quên, về những lời hứa không thành hiện thực, về những lần chờ đợi vô vọng, tất cả cứ thế ùa về, chồng chất lên nhau, tạo thành một bức tường vô hình ngăn cách cô và anh.
Cô đã từng nghĩ rằng chỉ cần ở bên anh, mọi nỗi buồn sẽ tan biến. Nhưng giờ đây, ngay cả khi ngồi đối diện anh, trái tim cô vẫn cảm thấy lạnh lẽo và cô đơn hơn bao giờ hết. Nỗi cô đơn ấy không phải là sự thiếu vắng một ai đó, mà là sự thiếu vắng một sự thấu hiểu, một sự kết nối sâu sắc trong tâm hồn.
***
Lâm An thở dài, lau đi một giọt nước mắt vô thức đang lăn dài trên má. Giọt nước mắt ấy không còn mang theo sự đau đớn tột cùng, mà là một sự chấp nhận, một sự chai sạn đã hình thành. Cô đã cố gắng đến thế, nhưng đổi lại chỉ là những ký ức đau đáu, những vết thương lòng không thể lành.
Tiếng chuông điện thoại reo vang bất chợt, kéo Lâm An khỏi dòng hồi ức nặng nề. Là Mai Lan. Cô cố gắng điều chỉnh giọng điệu, hít một hơi thật sâu để giấu đi sự mệt mỏi và nỗi buồn đang ngự trị trong lòng. Cô không muốn Mai Lan lo lắng.
"Alo?" Lâm An nói, giọng hơi khàn.
"An ơi, cậu ổn không? Giọng cậu lạ lắm," giọng Mai Lan vang lên từ đầu dây bên kia, đầy vẻ lo lắng. Mai Lan, với vẻ ngoài dễ thương, đôi mắt to tròn và nụ cười rạng rỡ, luôn là người bạn thân thiết, luôn ở bên cạnh cô, lắng nghe và động viên cô. Cô luôn có một sự nhạy cảm đặc biệt với cảm xúc của Lâm An. "Tớ gọi từ chiều mà không thấy cậu nghe máy. Cậu đi đâu thế?"
"Tớ... tớ ổn mà, Mai Lan. Chỉ hơi mệt thôi," Lâm An cố gắng nở một nụ cười gượng gạo, dù biết Mai Lan không thể thấy. Cô ngồi xuống sofa, tựa lưng vào thành ghế, nhắm mắt lại. "Tớ vừa về đến nhà."
"Mệt thôi sao? Tớ không tin đâu. Giọng cậu nghe như vừa khóc xong ấy," Mai Lan vẫn không buông tha. Giọng điệu của cô nhanh, trong trẻo, biểu cảm phong phú, nhưng chất chứa sự quan tâm sâu sắc. "Cậu đã cố gắng nhiều đến thế rồi, An ạ. Tớ thấy cậu đã cố gắng quá nhiều rồi. Có chuyện gì thì nói với tớ nhé. Đừng giữ một mình."
Những lời nói của Mai Lan như một mũi tên xuyên thẳng vào trái tim Lâm An. "Cậu đã cố gắng một mình quá lâu rồi, An ạ." Câu nói ấy lại vang vọng trong tâm trí cô, củng cố thêm nhận định của cô. Đúng vậy, cô đã cố gắng một mình quá lâu. Cô đã một mình vun đắp, một mình hy vọng, một mình chịu đựng. Và giờ đây, cô đã kiệt sức.
"Tớ... tớ biết rồi," Lâm An thì thầm, cổ họng nghẹn lại. Cô không thể nói ra những gì mình đang trải qua. Không phải vì cô không tin tưởng Mai Lan, mà vì nỗi đau quá lớn, quá cá nhân, cô không muốn ai phải gánh chịu cùng mình. "Tớ chỉ cần nghỉ ngơi một chút thôi."
"Thật không đấy? Nếu có gì đừng ngại nói với tớ nhé. Tớ luôn ở đây mà," Mai Lan vẫn không hết lo lắng, nhưng cuối cùng cũng không ép buộc cô thêm. "Thôi được rồi, cậu nghỉ đi. Mai tớ gọi lại cho cậu."
"Ừ, cảm ơn cậu, Mai Lan," Lâm An khẽ gật đầu, dù biết Mai Lan không thể thấy.
Cúp điện thoại, Lâm An đứng dậy, bước về phía tấm gương lớn treo tường. Cô nhìn vào hình ảnh phản chiếu của chính mình. Đôi mắt to tròn vẫn long lanh, nhưng giờ đây không còn ánh lên sự ngây thơ, mong chờ như trước, mà thay vào đó là một vẻ mệt mỏi, một chút u buồn ẩn giấu, và một sự chai sạn đến lạnh lùng. Mái tóc dài mềm mại của cô vẫn xõa tự nhiên, nhưng dường như đã mất đi vẻ óng ả vốn có. Khuôn mặt trái xoan vẫn thanh thoát, nhưng đường nét đã trở nên sắc lạnh hơn một chút.
Hoàng hôn đã dần tàn hẳn, nhường chỗ cho màn đêm đen đặc. Những ánh đèn đường bên ngoài đã sáng rực, lung linh huyền ảo. Lâm An nhìn sâu vào đôi mắt mình trong gương. Chúng ta không yêu cùng một ký ức, thì cũng không thể sống cùng một hiện tại. Câu nói đó hiện lên rõ ràng trong tâm trí cô. Nỗi đau giờ đây không còn là sự giằng xé dữ dội mà là một sự chấp nhận nặng nề. Cô biết mình sẽ không buông bỏ ngay lập tức, nhưng cách tiếp cận của cô sẽ thay đổi. Nó sẽ không còn là sự hy vọng mong manh, mà là một sự nỗ lực cuối cùng, được bao bọc bởi sự lạnh lẽo của một trái tim đã tổn thương quá nhiều. Cô sẽ không còn cố gắng gợi mở một cách khéo léo nữa. Cô sẽ đối mặt, một cách trực diện hơn, nhưng với một tâm thế đã mệt mỏi và ít hy vọng hơn.
Lâm An siết chặt hai tay. Một quyết định vô hình, lạnh lẽo, một sự thay đổi mạnh mẽ, dứt khoát, bắt nguồn từ nỗi đau sâu sắc nhất mà tình yêu có thể mang lại, đã được hình thành trong tâm trí cô. Ánh mắt cô trong gương bỗng trở nên kiên định đến lạ, như thể đã tìm thấy một con đường, dù con đường ấy có thể dẫn đến sự chia ly.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.