Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 97: Dư Âm Của Một Ngày Đã Quên
Ánh nắng ban mai hiếm hoi len lỏi qua khe rèm cửa, vẽ lên sàn nhà một vệt sáng vàng nhạt. Tiếng chim hót líu lo ngoài khung cửa sổ như một lời chào buổi sáng, nhưng đối với Lâm An, chúng chỉ càng làm nổi bật sự tĩnh lặng đến đáng sợ trong căn hộ. Cô thức dậy, cảm thấy cơ thể nặng trĩu, như thể mọi cảm xúc của đêm qua đã cô đặc lại, ghì chặt lấy từng thớ thịt, từng mạch máu. Đôi mắt cô vẫn còn hằn lên chút sưng đỏ, là dấu vết của những giọt nước mắt đã rơi không kiểm soát.
Lâm An bước đến trước gương. Hình ảnh phản chiếu của cô gái với gương mặt trái xoan, đôi mắt to tròn thường ngày long lanh giờ đây lại ánh lên vẻ mệt mỏi, thất vọng. Mái tóc dài mềm mại của cô xõa tung trên vai, nhưng không còn vẻ bồng bềnh tự nhiên mà thay vào đó là sự rũ rượi, thiếu sức sống. Cô đưa tay chạm nhẹ vào gò má mình, cảm nhận làn da vẫn còn hơi lạnh. “Hôm nay phải thật bình thường,” cô tự nhủ, giọng nói khẽ khàng đến nỗi gần như tan biến vào không khí. “Không thể để anh ấy thấy mình yếu đuối.” Đó là một lời tự động viên đầy gượng gạo, một nỗ lực tuyệt vọng để che giấu vết thương lòng đang rỉ máu. Dù lý trí mách bảo rằng hy vọng đã lụi tàn, nhưng sâu thẳm trong tim, vẫn còn đó một tia sáng mong manh, một ảo ảnh về sự nhận ra, về một lời xin lỗi muộn màng. Liệu Hoàng Minh có cảm thấy có lỗi không? Liệu anh có nhận ra sự vô tâm của mình không?
Cô cố gắng rửa mặt thật kỹ, cảm nhận dòng nước mát lạnh lướt qua da thịt, như muốn gột rửa đi những dấu vết của nỗi buồn. Sau đó, cô tỉ mẩn trang điểm, chọn những gam màu nhẹ nhàng nhất để che đi quầng thâm dưới mắt, để gương mặt bớt đi vẻ tiều tụy. Từng lớp phấn, từng nét kẻ mắt, từng chút son môi đều được cô thực hiện một cách chậm rãi, như thể mỗi hành động đều là một nghi thức, một tấm khiên bảo vệ cô khỏi thế giới bên ngoài, khỏi sự phán xét và khỏi chính nỗi đau của mình. Trong khoảnh khắc ấy, cô không còn là Lâm An yếu đuối của đêm qua, mà là một Lâm An đang cố gắng xây dựng lại vẻ ngoài kiên cường, dù bên trong đã tan nát.
Tiếng chuông điện thoại chợt vang lên, Lâm An giật mình. Là tin nhắn từ Mai Lan, hỏi thăm sức khỏe cô. Cô mỉm cười nhẹ, gõ vài dòng tin nhắn trấn an bạn, rồi lại đặt điện thoại xuống. Ánh mắt cô vẫn không ngừng hướng về màn hình tối đen, một cách vô thức, chờ đợi một cái gì đó. Cô biết mình không nên chờ đợi, nhưng trái tim lại có những lý lẽ riêng của nó.
Sau một hồi đấu tranh nội tâm, Lâm An cầm điện thoại lên. Ngón tay cô lướt trên bàn phím, gõ rồi lại xóa, xóa rồi lại gõ. Hàng loạt câu hỏi hiện lên trong đầu cô: Nên hỏi thẳng anh ấy có nhớ hôm qua là ngày gì không? Hay nên kể lể sự cô đơn của mình? Không, không thể được. Cô không muốn anh ấy cảm thấy bị ép buộc, hay làm anh ấy khó chịu. Cô muốn anh ấy tự nhận ra, tự nhớ lấy. Sự tinh tế của Lâm An, luôn ẩn chứa trong từng lời nói, cử chỉ, giờ đây lại càng khiến cô thêm đau khổ. Cô muốn một câu trả lời tự nguyện, một sự quan tâm chân thành, chứ không phải một sự thừa nhận miễn cưỡng.
Cuối cùng, sau nhiều lần cân nhắc, cô quyết định gửi một tin nhắn ngắn gọn, mang theo một chút ẩn ý, một chút thăm dò, nhưng vẫn đủ để Hoàng Minh có thể nhận ra nếu anh thực sự để tâm.
“Anh dạo này công việc bận lắm sao? Hôm nay anh rảnh không, mình gặp nhau một lát nhé?”
Tin nhắn được gửi đi, mang theo tất cả hy vọng mong manh cuối cùng của cô. Màn hình điện thoại lại trở về trạng thái tĩnh lặng. Lâm An đặt nó xuống bàn, hít một hơi thật sâu. Cô biết, đây là một canh bạc. Một canh bạc mà cô đã đặt cược vào đó cả trái tim mình, dù biết rằng khả năng thua cuộc là rất lớn. Cô đứng dậy, bước ra ban công, cảm nhận làn gió se lạnh đầu ngày khẽ mơn man qua mái tóc. Thành phố bên dưới đã bắt đầu thức giấc, tiếng còi xe, tiếng người nói chuyện từ xa vọng lại. Mọi thứ vẫn tiếp diễn, như thể không có một trái tim nào vừa tan vỡ trong đêm qua, không có một kỷ niệm nào vừa bị lãng quên một cách tàn nhẫn. Cô nhìn về phía xa xăm, nơi những tòa nhà cao tầng chọc trời ẩn hiện trong màn sương mờ. Trong cái thành phố rộng lớn này, có bao nhiêu người đang sống trong những ký ức khác nhau, bao nhiêu người đang cố gắng một mình để giữ lấy một mối quan hệ mà chỉ riêng họ mới cảm thấy nặng nề? Nỗi buồn bỗng chốc trở nên mênh mông, nhưng cùng với đó là một sự kiên định lạ thường. Cô sẽ không gục ngã. Cô sẽ đối mặt. Dù cho kết quả có như thế nào đi nữa.
***
Quán cà phê "Ký Ức Đọng" buổi trưa, đúng như tên gọi của nó, mang một vẻ đẹp hoài niệm và cổ kính. Tọa lạc trong một con hẻm nhỏ của khu phố cũ, quán được xây dựng theo kiến trúc Pháp cổ điển với mái ngói rêu phong, những bức tường màu vàng đã bong tróc nhẹ theo thời gian, và những khung cửa sổ lá sách màu xanh ngọc dịu mát. Bên trong, không gian được bày trí ấm cúng với những bộ bàn ghế gỗ sờn màu, đã in hằn dấu vết của năm tháng. Ánh sáng vàng dịu từ những chiếc đèn lồng giấy và đèn dây treo lơ lửng, cùng với những bức tranh cũ kỹ mang phong cách Đông Dương treo trên tường, tạo nên một bầu không khí trầm mặc, tách biệt hoàn toàn khỏi sự ồn ào, hối hả của thành phố bên ngoài.
Tiếng nhạc Jazz/Blue nhẹ nhàng, du dương vang lên từ chiếc loa nhỏ, hòa cùng tiếng lật trang sách của vài vị khách đang ngồi đọc, tiếng ly tách va chạm khẽ khàng. Đôi khi, một cơn gió nhẹ lùa qua khe cửa, làm rung rinh chiếc chuông gió bằng tre treo trên cao, tạo ra âm thanh lách cách vui tai. Mùi cà phê rang xay nồng nàn quyện lẫn với mùi gỗ cũ, thoảng hương hoa nhài từ ban công nhỏ và mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm qua. Tất cả tạo nên một bức tranh đa giác quan, khiến người ta cảm thấy lòng mình dịu lại, dù chỉ trong chốc lát.
Lâm An đã đến trước. Cô chọn một góc nhỏ gần cửa sổ, nơi có thể nhìn ra con hẻm yên tĩnh. Trên bàn là một tách trà hoa cúc, hơi ấm từ chiếc tách phả vào không khí, mang theo mùi hương thoang thoảng, dễ chịu. Cô ngồi đó, dáng người nhỏ nhắn thanh thoát, khoác lên mình chiếc áo blouse màu be đơn giản nhưng tinh tế. Đôi mắt to tròn của cô không ngừng dõi ra phía cửa, ẩn chứa một sự bồn chồn khó tả. Cô cố gắng duy trì vẻ bình thản, đọc lướt qua vài dòng trên chiếc điện thoại, nhưng tâm trí cô không hề tập trung. Mỗi tiếng động lạ từ phía con hẻm đều khiến trái tim cô đập nhanh hơn một nhịp.
Hoàng Minh đến muộn hơn khoảng mười lăm phút. Anh bước vào quán với vẻ vội vã, dáng người cao ráo, cân đối, khuôn mặt góc cạnh vẫn toát lên vẻ điềm đạm thường thấy. Anh mặc chiếc áo sơ mi màu xám nhạt, quần tây gọn gàng, toát lên sự chuyên nghiệp và chỉn chu. Tuy nhiên, trên gương mặt anh có chút mệt mỏi, và đôi mắt sâu của anh vẫn dán vào màn hình điện thoại, lướt tin tức công việc.
“Anh xin lỗi, An,” Hoàng Minh vừa đến bàn đã vội nói, không kịp ngồi xuống. “Có một vụ đột xuất bên đối tác, anh phải giải quyết gấp nên đến hơi muộn. Em chờ lâu không?” Anh cất điện thoại vào túi quần, nở một nụ cười xã giao, nhưng ánh mắt vẫn còn vương vấn sự bận rộn.
Lâm An khẽ lắc đầu, nụ cười trên môi cô có chút gượng gạo. “Không sao đâu anh. Em cũng vừa đến.” Cô đẩy tách trà về phía anh, như muốn mời anh dùng. “Anh uống gì không? Em gọi nhé.”
Hoàng Minh gọi một ly cà phê đen đá, rồi ngồi xuống đối diện Lâm An. Anh đưa tay nới lỏng cà vạt, thở dài một tiếng. “Mấy ngày nay công việc cứ chồng chất, anh mệt thật đấy. Chắc phải mất thêm vài ngày nữa mới ổn định được.” Anh nói, rồi đưa tay cầm lấy điện thoại, lướt qua một lượt các thông báo.
Lâm An nhìn anh, ánh mắt cô chất chứa bao nhiêu là cảm xúc: sự thất vọng, sự lo lắng, và cả một chút tủi thân. Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ cho giọng nói mình thật bình tĩnh. “Hôm qua em có cảm giác như thời gian ngừng lại vậy… anh thì sao?” Cô cố ý gợi nhắc về sự tĩnh lặng, khác biệt của ngày sinh nhật cô, bằng một câu nói đầy hình ảnh, đúng với cách cô thường diễn đạt cảm xúc của mình. Cô hy vọng, chỉ một chút thôi, rằng anh sẽ nhận ra. Rằng một tia sáng hiểu biết sẽ lóe lên trong đôi mắt anh.
Hoàng Minh ngẩng đầu lên, vẻ mặt anh hơi ngơ ngác. Anh không hề nhận ra ẩn ý trong lời nói của cô. “À, hôm qua anh bận tối mắt tối mũi. Có vụ hợp đồng mới bên đối tác, phải giải quyết gấp. Mệt thật, anh còn quên cả ăn trưa nữa.” Anh nói, mắt vẫn không rời khỏi điện thoại, lướt qua một tin tức tài chính. Giọng anh trầm đều đều, đầy lý trí và tập trung vào công việc, không một chút cảm xúc nào khác. Anh chỉ đơn thuần kể về một ngày bận rộn, không hề có bất kỳ sự liên hệ nào với cảm giác “thời gian ngừng lại” mà Lâm An vừa nhắc đến.
Trái tim Lâm An như bị ai bóp nghẹt. Một cảm giác lạnh lẽo trào dâng trong lồng ngực. Cô đã cố gắng, cố gắng rất nhiều để đặt một viên gạch vào giữa khoảng trống ký ức của hai người, nhưng Hoàng Minh đã vô tình bước qua nó, hoàn toàn không hay biết. Anh hoàn toàn không nhận ra rằng câu nói của cô không phải là một câu hỏi bâng quơ về ngày hôm qua, mà là một lời mời gọi, một cánh cửa nhỏ mở ra để anh bước vào thế giới cảm xúc của cô.
Cô nuốt khan, cố gắng giữ cho giọng mình không run rẩy. “Vậy à… Anh có nhớ là ngày gì đặc biệt không?” Lần này, cô hỏi trực tiếp hơn một chút, nhưng vẫn giữ một vẻ nhẹ nhàng, như thể chỉ là một câu hỏi xã giao thông thường. Ánh mắt cô đầy chờ đợi, gần như cầu xin. Đây là cơ hội cuối cùng của cô, cô biết vậy.
Hoàng Minh cuối cùng cũng ngẩng mặt lên khỏi điện thoại, nhìn thẳng vào mắt Lâm An. Anh nở một nụ cười xã giao, hơi nheo mắt suy nghĩ. “Ngày đặc biệt? À, hình như hôm qua là thứ Ba đúng không? Có gì đặc biệt sao em?” Giọng anh vẫn điềm đạm, không một chút hoài nghi hay nhận ra. Nụ cười của anh vẫn vô tư, không hề hay biết rằng mỗi từ anh nói ra đang xát muối vào vết thương lòng của người con gái đối diện. Đối với anh, hôm qua chỉ là một ngày thứ Ba bình thường, một ngày làm việc bận rộn trong vô vàn những ngày làm việc bận rộn khác. Không hơn, không kém.
Trong khoảnh khắc ấy, thế giới của Lâm An như sụp đổ. “Anh ấy thật sự không nhớ… một chút cũng không?” Câu hỏi đó vang vọng trong đầu cô, đau đớn và xót xa. Tất cả hy vọng của cô tan biến như bọt biển. Tia sáng mong manh cuối cùng đã lụi tắt, để lại một khoảng trống lạnh lẽo, tối tăm. Cô cảm thấy mình như một kẻ ngốc, đã đặt tất cả cảm xúc và kỳ vọng của mình vào một người hoàn toàn không hề hay biết. Nụ cười trên môi cô cứng đờ, trở thành một nụ cười gượng gạo, che giấu đi nỗi thất vọng tột cùng. Mùi cà phê rang xay nồng nàn bỗng trở nên ngột ngạt, tiếng nhạc Jazz du dương giờ đây lại nghe như một khúc bi ai. Cô muốn khóc, muốn gào lên, nhưng tất cả những gì cô có thể làm là giữ cho mình một vẻ ngoài bình thản, đến mức tàn nhẫn. Cô nhìn Hoàng Minh, nhìn đôi mắt anh vẫn còn vương vấn sự bận rộn, và nhận ra một sự thật phũ phàng: anh nhớ những lúc cô ở đó, nhưng quên mất những lúc cô chờ. Anh nhớ những khoảnh khắc vui vẻ, nhưng quên mất những giọt nước mắt cô đã rơi trong im lặng. Và đêm sinh nhật bị lãng quên đó, sẽ mãi mãi là một vết cứa sâu sắc, một ký ức đau đáu không thể xóa nhòa trong tâm hồn cô.
***
Sau cuộc gặp gỡ tại quán cà phê, Lâm An không trở về căn hộ của mình ngay. Bước chân cô vô định, đưa cô đến công viên "Hồ Gươm". Trời đã về chiều, hoàng hôn bắt đầu buông xuống, nhuộm đỏ rực cả một góc trời. Công viên buổi chiều tà mang một vẻ đẹp lãng mạn nhưng cũng đầy u buồn, giống như tâm trạng của cô lúc này. Những hàng cây cổ thụ hàng trăm năm tuổi đứng sừng sững, thân cây xù xì, gân guốc, như những chứng nhân của thời gian. Những chiếc ghế đá cổ kính nằm rải rác dưới tán cây, in hằn dấu vết của bao thế hệ người đã từng ngồi đó, chia sẻ những câu chuyện vui buồn.
Tiếng chim hót líu lo, tiếng trẻ con cười đùa từ xa vọng lại, tiếng người đi bộ xào xạc trên lối đi, và thoang thoảng mùi bánh rán, ngô nướng từ những gánh hàng rong ven hồ. Tất cả những âm thanh, mùi hương quen thuộc ấy bao trùm lấy cô, nhưng không thể làm tan đi sự trống rỗng trong lòng. Cô cảm thấy mình như một linh hồn lạc lõng giữa dòng người hối hả, vội vã. Họ có những câu chuyện của riêng mình, những niềm vui, nỗi buồn của riêng mình, và không ai trong số họ có thể hiểu được nỗi đau mà cô đang mang.
Lâm An tìm một chiếc ghế đá khuất dưới tán cây bàng cổ thụ, ngồi xuống. Lưng cô tựa vào thành ghế lạnh lẽo, cảm nhận sự cô độc bao trùm. Nỗi thất vọng về sự vô tâm của Hoàng Minh không còn khiến cô bật khóc nức nở như đêm qua. Thay vào đó, một cảm giác chai sạn, một sự lạnh lẽo đến tận xương tủy xâm chiếm lấy cô. Nước mắt đã cạn, chỉ còn lại sự trống rỗng và một nỗi cô đơn sâu sắc hơn bao giờ hết. Cô nhìn dòng người qua lại, từng đôi tình nhân tay trong tay, từng gia đình nhỏ ríu rít, từng cụ già đi bộ chậm rãi. Họ hạnh phúc, bình yên, và cô tự hỏi, liệu mình có bao giờ tìm thấy được sự bình yên ấy không.
Hoàng Minh, anh ấy có bao giờ nhận ra rằng mỗi lần cô cố gắng giao tiếp, mỗi lần cô gợi mở, đều là một tia hy vọng mà cô thắp lên từ tận cùng trái tim mình? Mỗi lần anh ấy vô tình bỏ qua, mỗi lần anh ấy không hiểu, là một lần tia hy vọng ấy lụi tắt. Và giờ đây, sau cuộc gặp gỡ vừa rồi, tia hy vọng ấy đã tắt hẳn. Không còn nữa. Chỉ còn lại bóng đêm bao trùm.
“Em đã cố gắng đến thế, anh vẫn không nhận ra. Hay là em đã đòi hỏi quá nhiều?” Cô thì thầm, giọng nói khẽ khàng đến mức gần như không nghe thấy. Câu hỏi đó cứ quẩn quanh trong tâm trí cô, một vòng luẩn quẩn không lối thoát. Liệu có phải cô quá nhạy cảm? Hay anh quá vô tâm? Cả hai đều đúng, và cả hai đều sai. Vì họ đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau.
Lâm An nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương của cây cỏ, mùi nước hồ thoang thoảng. “Cô đơn nhất không phải là khi ở một mình, mà là khi ở cạnh người mình yêu mà vẫn thấy trống rỗng.” Câu nói đó hiện lên trong đầu cô, như một lời khẳng định phũ phàng cho thực tại của mình. Cô đã từng nghĩ rằng chỉ cần ở bên anh, mọi nỗi buồn sẽ tan biến. Nhưng giờ đây, ngay cả khi ngồi đối diện anh, trái tim cô vẫn cảm thấy lạnh lẽo và cô đơn hơn bao giờ hết. Nỗi cô đơn ấy không phải là sự thiếu vắng một ai đó, mà là sự thiếu vắng một sự thấu hiểu, một sự kết nối sâu sắc trong tâm hồn.
Cô mở mắt ra, nhìn về phía hồ. Mặt nước phẳng lặng phản chiếu ánh hoàng hôn đỏ rực, tạo nên một khung cảnh tuyệt đẹp. Nhưng vẻ đẹp ấy cũng chỉ càng làm tăng thêm sự tương phản với nỗi đau trong lòng cô. Cô đã từng tin rằng tình yêu có thể hàn gắn mọi thứ, có thể vượt qua mọi rào cản. Nhưng giờ đây, cô nhận ra, có những khoảng cách trong ký ức, trong cảm xúc, mà không một tình yêu nào có thể lấp đầy được.
“Đây là những nỗ lực cuối cùng của mình. Nhưng liệu còn ý nghĩa gì không, khi chỉ có một mình mình cố gắng?” Cô tự hỏi. Câu nói của Mai Lan “Cậu đã cố gắng một mình quá lâu rồi, An ạ” lại vang vọng trong tâm trí cô, càng củng cố thêm nhận định của cô. Đêm sinh nhật bị lãng quên đã là giọt nước tràn ly, là một vết cứa sâu sắc không thể lành. Nó đã phơi bày một sự thật trần trụi: Hoàng Minh và cô đang sống trong hai câu chuyện tình yêu hoàn toàn khác biệt. Anh có thể đã yêu cô, nhưng anh không yêu cái cách cô yêu, không yêu những điều cô trân trọng, và quan trọng hơn, anh không nhớ những điều cô đã trải qua, đã đau đớn vì anh.
Nỗi đau giờ đây không còn là sự giằng xé dữ dội mà là một sự chấp nhận nặng nề. Cô biết mình sẽ không buông bỏ ngay lập tức, nhưng cách tiếp cận của cô sẽ thay đổi. Nó sẽ không còn là sự hy vọng mong manh, mà là một sự nỗ lực cuối cùng, được bao bọc bởi sự lạnh lẽo của một trái tim đã tổn thương quá nhiều. Cô sẽ không còn cố gắng gợi mở một cách khéo léo nữa. Cô sẽ đối mặt, một cách trực diện hơn, nhưng với một tâm thế đã mệt mỏi và ít hy vọng hơn. Hoàng hôn dần tàn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống. Những ánh đèn đường bắt đầu thắp sáng, lung linh huyền ảo. Lâm An đứng dậy, bước đi chậm rãi. Bóng dáng cô nhỏ bé và đơn độc giữa dòng người tấp nập, mang theo trong lòng một quyết định vô hình, lạnh lẽo, một sự thay đổi mạnh mẽ, dứt khoát, bắt nguồn từ nỗi đau sâu sắc nhất mà tình yêu có thể mang lại.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.