Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 106: Khoảng Trống Vô Hình
Vài ngày trôi qua kể từ buổi chiều định mệnh ở Quán Cà Phê "Ký Ức Đọng", khi Lâm An bước đi, để lại phía sau không chỉ là Hoàng Minh mà còn là gánh nặng của một tình yêu không được thấu hiểu. Giờ đây, trong căn hộ của Thanh Mai, nơi từng là chốn trú ẩn yên bình, Lâm An thức dậy dưới ánh nắng mai xuyên qua khung cửa sổ. Không gian vẫn ấm cúng lạ thường, với tông màu be dịu mắt, những chậu cây xanh mướt điểm xuyết trên kệ sách và góc phòng, cùng những bức tranh thủ công nhỏ bé treo tường. Tiếng chim hót líu lo từ ban công, hòa vào bản nhạc acoustic nhẹ nhàng đang phát đâu đó, tạo nên một không khí thanh bình đến nao lòng. Mùi đất ẩm từ những chậu cây nhỏ, thoang thoảng hương tinh dầu sả chanh dịu mát, và đôi khi là mùi bánh nướng thơm lừng từ căn bếp nhỏ, tất cả vẫn ở đó, vẹn nguyên như những gì cô từng biết. Nhưng bên trong Lâm An, một sự lạnh lẽo khó tả đã bắt đầu len lỏi, một khoảng trống vô hình mà ngay cả sự ấm áp của không gian này cũng không thể lấp đầy.
Cô thực hiện những hoạt động thường ngày một cách máy móc, như một con robot được lập trình sẵn. Thức dậy, gấp chăn gọn gàng, vào bếp pha một tách trà hoa cúc ấm. Hương hoa nhẹ nhàng bốc lên, nhưng vị giác của cô dường như đã đánh mất khả năng cảm nhận. Đặt tách trà xuống bàn, ánh mắt cô vô thức lướt về phía chiếc điện thoại di động nằm im lìm trên mặt bàn gỗ, một vật thể giờ đây trở nên xa lạ và vô nghĩa. Không một tin nhắn nào được gửi đi, không một cuộc gọi nào được thực hiện đến Hoàng Minh. Và ngược lại, cũng không có bất kỳ thông báo nào từ phía anh. Sự im lặng này, đối với một người từng sống trong vòng xoáy của những tin nhắn chờ, những cuộc gọi nhỡ và những lời hứa hẹn, giờ đây lại mang một vẻ bình yên đến đáng sợ. Đó không phải là bình yên của sự hài lòng, mà là bình yên của sự trống rỗng, của một tâm hồn đã kiệt sức và chấp nhận buông xuôi.
Lâm An ngồi xuống chiếc ghế bành cạnh cửa sổ, đôi mắt lơ đãng nhìn ra khoảng không phía ban công, nơi những giàn cây leo đang vươn mình đón nắng. Cô lướt qua các ứng dụng mạng xã hội, như một thói quen cũ đã ăn sâu vào tiềm thức. Dòng thời gian của Hoàng Minh vẫn hoạt động bình thường. Anh chia sẻ một bài viết về dự án mới của công ty, một bức ảnh chụp cùng đồng nghiệp trong một cuộc họp quan trọng, một dòng trạng thái ngắn gọn về áp lực công việc và những mục tiêu sắp tới. Tất cả đều rất "Hoàng Minh": lý trí, tập trung, hiệu quả. Nhưng Lâm An không còn cảm thấy chút cảm xúc nào nữa. Không ghen tuông, không giận dỗi, không buồn bã, thậm chí không cả sự thờ ơ. Chỉ là một sự quan sát khách quan, như thể cô đang xem một bộ phim tài liệu về một người xa lạ. Mối liên kết vô hình từng ràng buộc họ, giờ đây đã đứt gãy hoàn toàn.
"Vậy là hết thật rồi," cô thầm thì, giọng nói hòa vào tiếng gió nhẹ luồn qua khung cửa sổ. "Em đã buông. Buông tất cả những cố gắng, những mong đợi, những nỗi đau." Sự trống rỗng này không phải là điều cô mong muốn, nhưng nó là hệ quả tất yếu của việc đã cố gắng quá sức. Cô đã đi đến giới hạn của mình. Cảm giác nhẹ nhõm len lỏi, nhưng cùng với đó là một nỗi cô đơn thăm thẳm. Cô đã từng sợ hãi sự cô đơn này, đã từng níu kéo Hoàng Minh chỉ vì không muốn phải đối mặt với nó. Nhưng giờ đây, khi đã thực sự buông bỏ, cô nhận ra rằng sự cô đơn này, dù lạnh lẽo, lại chân thật hơn nhiều so với những tháng ngày giả vờ hạnh phúc, những đêm dài chờ đợi trong vô vọng.
Hoàng Minh vẫn là một phần của ký ức, nhưng không còn là một phần của hiện tại, và cô biết, cũng sẽ không là một phần của tương lai. Cô đứng dậy, bước vào phòng ngủ. Ánh nắng ban mai vẫn tràn ngập căn phòng, làm nổi bật những hạt bụi li ti nhảy múa trong không khí. Cô mở ngăn tủ quần áo, nhìn vào một góc nhỏ nơi cô cất giữ vài món đồ kỷ niệm. Một chiếc áo phông màu xám mà anh từng mặc khi họ đi dạo biển, một chiếc móc chìa khóa nhỏ hình chú mèo ngộ nghĩnh mà anh đã tặng cô trong một chuyến đi chơi, và một vài tấm ảnh chụp chung được ép plastic cẩn thận. Cô chạm vào chúng, cảm nhận chất vải mềm mại, độ nặng của kim loại lạnh lẽo. Không còn cảm giác ấm áp của tình yêu, chỉ còn sự chai sạn của những kỷ niệm. Những vật dụng này không còn là biểu tượng của hạnh phúc, mà là những gánh nặng, những dấu ấn của một quá khứ mà cô cần phải để lại phía sau.
Lâm An khẽ thở dài. Cô không vứt chúng đi, cũng không đốt chúng. Cô chỉ cẩn thận gói chúng vào một chiếc hộp nhỏ, rồi đặt vào sâu trong cùng của tủ quần áo, nơi ánh sáng khó có thể chạm tới, nơi chúng sẽ nằm yên, ngủ vùi cùng với những ký ức đã phai mờ. Đó là một hành động mang tính biểu tượng, một cách cô tự giải thoát mình khỏi những xiềng xích cuối cùng của quá khứ. Cánh cửa tủ đóng lại, một tiếng "cạch" nhỏ vang lên, dứt khoát như một lời tuyên bố. Cô đã buông bỏ gánh nặng của một tình yêu không được thấu hiểu. Giờ đây, cô đã sẵn sàng cho con đường riêng của mình, dù cho con đường ấy có lạnh lẽo và trống rỗng đến đâu. Điều quan trọng là, nó sẽ là một con đường tự do.
***
Cùng lúc đó, cách Lâm An không xa, tại văn phòng công ty Minh An, Hoàng Minh đang chìm đắm trong một núi công việc. Tòa nhà cao chót vót, kiến trúc kính thép hiện đại phản chiếu ánh nắng buổi sáng lấp lánh. Bên trong, không gian mở rộng rãi, được thiết kế tối giản nhưng hiệu quả, với những hàng cây xanh tươi mát điểm xuyết giữa các dãy bàn làm việc. Tiếng gõ bàn phím vang lên liên tục, tiếng điện thoại reo, tiếng máy in hoạt động không ngừng, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bản giao hưởng của sự bận rộn và năng suất. Mùi giấy in mới, mùi cà phê pha sẵn nồng nàn từ pantry, thoảng lẫn mùi nước hoa của các đồng nghiệp, và đôi khi là mùi đồ ăn nhanh được mang vào vội vã. Bầu không khí chuyên nghiệp, năng động, nhưng cũng tiềm ẩn sự căng thẳng của những deadline và mục tiêu. Ánh sáng trắng từ hệ thống đèn LED chiếu rọi khắp nơi, và điều hòa không khí chạy đều đều, giữ cho nhiệt độ luôn mát lạnh dù bên ngoài trời nắng đẹp.
Hoàng Minh ngồi trước màn hình máy tính lớn, đôi mắt tập trung cao độ vào những dòng code phức tạp. Ngón tay anh lướt trên bàn phím một cách điêu luyện và nhanh nhẹn. Anh là một người của công việc, của những con số và logic. Trong thế giới của anh, mọi thứ đều phải rõ ràng, có mục đích và có hiệu quả. Mấy ngày nay, anh nhận thấy Lâm An ít liên lạc hơn hẳn. Những tin nhắn hỏi han buổi sáng, những cuộc gọi giữa trưa, những lời than vãn về một ngày mệt mỏi, tất cả đều biến mất. Ban đầu, anh cũng thoáng chút thắc mắc. Anh liếc nhìn điện thoại của mình một, hai lần khi nó im lặng một cách lạ thường. Nhưng rồi anh nhanh chóng gạt bỏ suy nghĩ đó.
"Mấy ngày nay An im ắng hẳn," anh tự nhủ, một dòng suy nghĩ thoáng qua trong đầu anh nhanh như cách anh xử lý một vấn đề công việc. "Chắc cô ấy bận thật, hoặc là... đã bớt suy nghĩ lung tung rồi. Tốt thôi." Với Hoàng Minh, sự im lặng này đồng nghĩa với sự "yên ổn". Anh cho rằng Lâm An cuối cùng cũng đã "hiểu ra" những lý do khách quan mà anh đã giải thích trong buổi gặp mặt tại Quán Cà Phê "Ký Ức Đọng". Cô ấy đã chấp nhận rằng công việc của anh bận rộn, rằng anh không cố ý lãng quên hay bỏ mặc cô. Anh cảm thấy mọi thứ đang "yên ổn" hơn, không còn những đòi hỏi cảm xúc, không còn những tin nhắn chất chứa sự tủi thân, hay những cuộc gọi không đúng lúc làm gián đoạn sự tập trung của anh. Đối với Hoàng Minh, đó là một dấu hiệu tích cực, cho thấy mối quan hệ của họ đang dần trở lại quỹ đạo "bình thường", nơi cả hai đều có không gian riêng, không bị cảm xúc chi phối quá nhiều.
Thùy Linh, một đồng nghiệp năng động và xinh đẹp, với mái tóc bob ngắn cá tính và đôi mắt thông minh lanh lợi, đi ngang qua bàn làm việc của Hoàng Minh. Cô dừng lại, hơi nghiêng đầu.
"Anh Minh, dạo này không thấy chị An ghé đón anh nữa nhỉ?" Thùy Linh hỏi, giọng điệu tự nhiên, pha chút tò mò nhưng không quá sâu sắc. "Hai anh chị vẫn ổn chứ ạ?"
Hoàng Minh ngẩng đầu lên, ánh mắt anh vẫn còn đọng lại những con số và dòng code. Anh mỉm cười nhẹ, một nụ cười xã giao hơn là một nụ cười thật lòng. "À, ừ," anh đáp, giọng đều đều, ngắn gọn. "An dạo này bận lắm. Cô ấy đang có mấy dự án riêng cần tập trung. Mọi thứ vẫn ổn cả."
Anh không hề nhận ra sự thay đổi sâu sắc trong Lâm An, không hề cảm nhận được sự rút lui cảm xúc của cô. Đối với anh, "bận" là một lý do hợp lý, một lời giải thích đơn giản cho sự vắng mặt của Lâm An. Anh không nghĩ nhiều hơn về nó. Anh tin vào những gì anh nói, và anh tin rằng mọi thứ vẫn đang nằm trong tầm kiểm soát của anh, của họ. Sau lời đáp của Hoàng Minh, Thùy Linh gật đầu, không hỏi thêm. Cô biết Hoàng Minh là người lý trí, ít khi chia sẻ chuyện cá nhân. Cô chỉ thoáng nghĩ: *Đôi khi, điều không nói ra mới là điều quan trọng nhất.* Rồi cô nhanh chóng quay lại với công việc của mình.
Hoàng Minh quay lại với màn hình máy tính, tiếp tục gõ phím. Những dòng code nối tiếp nhau, những con số nhảy múa trên màn hình. Anh tham gia một cuộc họp ngắn qua video với các đối tác nước ngoài, thể hiện sự chuyên nghiệp và hiệu quả của mình. Anh không có thời gian để suy nghĩ về những điều "nhạy cảm" hay những "cảm xúc vu vơ". Trong thế giới của anh, logic và hiệu suất là trên hết. Sự im lặng của Lâm An, trong mắt anh, chỉ là một yếu tố nhỏ, một sự điều chỉnh cần thiết để mối quan hệ của họ trở nên "trưởng thành" hơn, "ổn định" hơn. Anh không thể biết rằng, sự im lặng đó không phải là sự trưởng thành, mà là sự chấp nhận một kết thúc không thể tránh khỏi.
***
Vào buổi chiều cùng ngày, khi ánh nắng đã dần ngả vàng, Lâm An tìm đến Quán Cà Phê "Ký Ức Đọng" – nơi chỉ vài ngày trước đó cô đã nói lời chia tay không lời với Hoàng Minh. Lần này, cô không đến một mình. Mai Lan đã ngồi đợi cô ở góc quán quen thuộc, nơi ánh sáng vàng dịu từ những chiếc đèn lồng giấy và đèn dây hắt xuống, tạo nên một bầu không khí ấm cúng nhưng cũng đầy hoài niệm. Kiến trúc Pháp cổ điển với mái ngói rêu phong, tường vàng bong tróc nhẹ, và những cửa sổ lá sách gỗ màu xanh ngọc vẫn vậy, mang theo vẻ đẹp của thời gian. Tiếng nhạc Jazz nhẹ nhàng, du dương vang lên từ chiếc máy phát đĩa than cũ kỹ, hòa cùng tiếng ly tách va chạm khẽ khàng và tiếng chuông gió rung rinh khi có người mở cửa. Mùi cà phê rang xay nồng nàn, mùi gỗ cũ, thoảng hương hoa nhài từ ban công, tất cả đều quen thuộc, nhưng hôm nay, chúng lại mang một sắc thái u hoài hơn.
Khi Lâm An bước vào, Mai Lan ngay lập tức nhận ra sự thay đổi ở bạn mình. Không còn vẻ mệt mỏi hay đau khổ rõ rệt như những lần trư���c, thay vào đó là một sự bình thản lạnh lùng, một khoảng trống trong ánh mắt mà Mai Lan chưa từng thấy. Ánh mắt Lâm An không còn lấp lánh những cảm xúc phức tạp, những nỗi niềm ẩn giấu. Nó trống rỗng, như một mặt hồ phẳng lặng đến đáng sợ, không một gợn sóng, không một dấu vết của sự sống. Cô mặc một chiếc áo len mỏng màu xám tro, mái tóc dài buông xõa đơn giản, càng làm nổi bật vẻ mỏng manh và xa cách của cô.
Mai Lan đứng dậy, ôm lấy Lâm An. "Cậu đến rồi," cô nói, giọng dịu dàng, cố gắng truyền chút ấm áp vào người bạn. "Tớ đã gọi cà phê cho cậu rồi đấy, vị cậu thích."
Lâm An khẽ gật đầu, nụ cười nhạt nhòa trên môi. "Cảm ơn cậu." Cô ngồi xuống chiếc ghế đối diện Mai Lan, đôi mắt lơ đãng nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi một cây khế cổ thụ rợp bóng trước hiên quán.
"An, cậu sao vậy?" Mai Lan không kìm được lo lắng, nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của Lâm An. "Tớ thấy cậu lạ lắm. Bình yên đến đáng sợ." Mai Lan biết Lâm An hơn bất kỳ ai. Cô biết rằng sự bình yên này không phải là dấu hiệu của hạnh phúc, mà là của sự kiệt quệ, của một tâm hồn đã chịu quá nhiều tổn thương đến mức không còn khả năng cảm nhận.
Lâm An khẽ rút tay lại, không phải vì muốn từ chối sự ấm áp của Mai Lan, mà như một phản xạ tự nhiên của một người đang cố gắng giữ khoảng cách với mọi thứ. Cô nhấp một ngụm cà phê, vị đắng lan tỏa nơi đầu lưỡi nhưng cô không hề cau mày. "Tớ ổn mà. Chỉ là... tớ đã hết sức cố gắng rồi, Mai Lan ạ." Giọng cô nhẹ như gió thoảng, không một chút cảm xúc, không một chút than vãn hay trách móc. Nó là một lời tuyên bố, một sự thừa nhận đơn thuần về một sự thật không thể thay đổi.
Mai Lan nhìn thẳng vào mắt Lâm An, cố gắng tìm kiếm một tia sáng, một dấu hiệu của Lâm An mà cô từng biết. "Nhưng sự im lặng này... nó không giống cậu chút nào," Mai Lan nói, giọng đầy lo lắng. "Cậu có gì thì cứ nói với tớ, đừng giấu trong lòng." Cô biết Lâm An là người sống nội tâm, nhưng chưa bao giờ cô thấy Lâm An "đóng cửa" hoàn toàn như thế này.
Lâm An khẽ nhếch môi, nụ cười chua xót hơn. "Có lẽ, đây mới là con người thật của tớ, khi không còn cố gắng nữa." Cô đặt tách cà phê xuống, tạo ra một tiếng động nhỏ trong không gian yên tĩnh. "Tớ đã cố gắng rất nhiều, Mai Lan. Cố gắng để được thấu hiểu, cố gắng để được yêu thương theo cách mà tớ cần. Nhưng có lẽ, anh ấy và tớ, chúng ta không yêu cùng một ký ức. Và khi không yêu cùng một ký ức, thì cũng không thể sống cùng một hiện tại."
Lời nói của Lâm An không còn mang theo sự đau đớn dữ dội, mà là một sự chấp nhận bình thản, đến mức khiến Mai Lan rùng mình. Cô hiểu rằng Lâm An đã đi đến một ngưỡng giới hạn, nơi mọi cảm xúc đã cạn kiệt, mọi hy vọng đã vụt tắt. Lâm An đã rút lui hoàn toàn, không phải vì từ bỏ tình yêu, mà vì từ bỏ sự cố gắng. Sự bình yên này, thực sự, là một sự bình yên đáng sợ. Nó báo hiệu một quyết định lớn, không thể đảo ngược, một sự buông bỏ hoàn toàn.
Mai Lan nắm lấy tay Lâm An một lần nữa, lần này siết chặt hơn. Cô cảm nhận được sự lạnh lẽo từ bàn tay bạn mình, nhưng cô cố gắng truyền sự ấm áp của mình. "An..." cô thì thầm, không biết phải nói gì để an ủi. Cô hiểu rằng, trong tình huống này, mọi lời nói đều trở nên vô nghĩa. Lâm An đã vượt qua giới hạn của nỗi đau, và giờ đây, cô đang ở một nơi mà không ai có thể chạm tới được.
Lâm An chỉ khẽ siết lại bàn tay Mai Lan một chút, rồi lại buông ra. Hành động đó giống như một cái vẫy tay từ biệt, một sự ngụ ý rằng cô đang dần cắt đứt mọi liên kết, chuẩn bị cho một cuộc chia tay dứt khoát không chỉ với Hoàng Minh, mà còn với chính phiên bản Lâm An của quá khứ. Đôi mắt cô vẫn lơ đãng nhìn ra ngoài, nơi ánh đèn đường đã bắt đầu thắp sáng, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên nền đường ẩm ướt.
"Tớ ổn," Lâm An lặp lại, như một câu thần chú tự trấn an. "Tớ đã buông bỏ rồi. Mọi thứ sẽ ổn thôi." Trong sâu thẳm tâm hồn, cô biết rằng hành trình phía trước sẽ đầy cô đơn và trống rỗng. Nhưng cô cũng biết rằng, chỉ khi buông bỏ hoàn toàn, cô mới có thể tìm thấy một sự bình yên thật sự, một sự bình yên không đến từ sự thiếu vắng của cảm xúc, mà đến từ sự chấp nhận một sự thật đau lòng. Cuộc đời của cô, giờ đây, đang bắt đầu một chương mới, một chương của sự tự do và độc lập, dù cái giá phải trả là cả một trái tim đã từng yêu nồng nhiệt. Mai Lan nhìn Lâm An, nỗi lo lắng trong lòng cô dâng lên tột độ. Cô biết, Lâm An của ngày hôm nay, đã không còn là Lâm An của ngày hôm qua. Sự im lặng này, hơn bất kỳ lời nói nào, đã nói lên tất cả.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.