Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 119: Giọt Nước Mắt Đêm Sinh Nhật
Hoàng Minh nhìn cô, đôi mắt anh mở to một cách bất ngờ, một vẻ bối rối hiện rõ trên gương mặt anh. Anh không ngờ cô lại bắt đầu bằng một câu hỏi như vậy, một câu hỏi về một ký ức mà trong tâm trí anh, có lẽ chỉ là một mảnh ghép nhỏ nhoi, không quá quan trọng, thậm chí đã bị lãng quên. Nhưng với Lâm An, anh biết, nó không phải như vậy. Nụ cười nhẹ trên môi cô đã tắt hẳn, chỉ còn lại sự kiên định pha lẫn nỗi buồn sâu thẳm. Cô đã sẵn sàng, và anh, có lẽ, chưa bao giờ sẵn sàng cho những gì sắp được phơi bày.
Ánh đèn vàng dịu từ những chiếc đèn lồng giấy và đèn dây vẫn lung linh trong Quán Cà Phê "Ký Ức Đọng", phủ lên không gian một vẻ hoài niệm, ấm cúng đến lạ. Bên ngoài ô cửa kính lá sách gỗ màu xanh ngọc, không khí se lạnh đầu đông đã bắt đầu len lỏi vào từng kẽ lá của cây khế cổ thụ rợp bóng trước hiên. Trời trong và yên ả, nhưng bên trong quán, đặc biệt là quanh chiếc bàn nhỏ nơi Hoàng Minh và Lâm An đối diện nhau, một sự căng thẳng vô hình đang dần siết chặt. Tiếng nhạc jazz/blue du dương vẫn chảy đều, nhưng giờ đây, mỗi nốt nhạc như thấm đẫm một nỗi u hoài, một sự chờ đợi nặng nề. Mùi cà phê rang xay nồng nàn quyện với mùi gỗ cũ và thoảng hương hoa nhài từ ban công, tạo nên một bản giao hưởng của những giác quan, nhưng chẳng thể xoa dịu được sự đè nén trong lòng hai người.
Hoàng Minh nuốt khan. Câu hỏi của Lâm An, "Anh còn nhớ... Đêm sinh nhật năm đó không?", như một mũi tên tẩm độc, xuyên thẳng vào mớ ký ức được sắp xếp gọn gàng, phẳng lặng của anh. Anh cố gắng lục lọi, nhưng mọi thứ về "đêm sinh nhật năm đó" dường như chỉ là một chấm nhỏ, mờ nhạt. Anh nhớ có một lần anh không thể ở bên cô vào ngày sinh nhật, nhưng là của ai? Anh không chắc. Anh nhớ mình đã xin lỗi, đã bù đắp, nhưng chi tiết thì hoàn toàn trống rỗng. Anh luôn là một người lý trí, những sự kiện trong cuộc đời anh được lưu trữ như những tập tin, chỉ có những dữ liệu quan trọng mới được đánh dấu. Cảm xúc, dẫu có, cũng thường bị anh nén lại, hoặc đơn giản là anh không ý thức được mức độ của chúng.
"Anh... anh còn nhớ," Hoàng Minh bắt đầu, giọng anh hơi khàn, một sự lúng túng hiếm hoi xuất hiện trên khuôn mặt điềm đạm. "Anh nhớ là có một lần anh bận công việc đột xuất, không thể ở bên em... vào ngày sinh nhật. Anh đã xin lỗi em rồi mà, đúng không?" Anh nhìn vào Lâm An, cố gắng tìm kiếm sự xác nhận trong đôi mắt cô, đôi mắt mà giờ đây anh không thể đọc vị được. Chúng xanh biếc, sâu thẳm, và chứa đựng một sự bình thản đến lạnh lùng, khác xa với Lâm An nhạy cảm, dễ dàng bộc lộ cảm xúc mà anh từng biết.
Lâm An khẽ lắc đầu, một cử chỉ nhẹ nhàng nhưng mang theo sức nặng của hàng ngàn đêm cô đơn. Đôi bàn tay cô, vẫn đan chặt vào nhau trên mặt bàn, siết nhẹ, những khớp ngón tay trắng bệch. Cử chỉ nhỏ ấy, không thoát khỏi tầm mắt Hoàng Minh, khiến một cảm giác bất an len lỏi trong lòng anh. Anh nhớ phiên bản ký ức của mình về mối quan hệ này là một chuỗi ngày yên ổn, không cãi vã lớn, không tổn thương sâu sắc. Nhưng thái độ của Lâm An hôm nay, và cái siết tay đầy ẩn ý kia, đang dần bóc trần sự thật rằng anh đã nhìn nhận mọi thứ quá đơn giản.
"Không phải sinh nhật em, Minh," Lâm An đáp, giọng cô vẫn đều đều, không một chút trách móc, nhưng mỗi từ lại như một nhát dao chậm rãi cứa vào không khí. "Là sinh nhật anh. Sinh nhật anh hai năm trước."
Hoàng Minh sững sờ. Sinh nhật anh? Anh thậm chí còn không nhớ rõ sinh nhật của chính mình. Đối với anh, những ngày đó chỉ là một ngày bình thường, không quá quan trọng. Anh thường dành thời gian cho công việc, hoặc đôi khi là một bữa ăn đơn giản với gia đình. Anh chưa bao giờ đặt nặng việc kỷ niệm sinh nhật. Nhưng với Lâm An, anh biết, mọi ngày lễ, mọi khoảnh khắc đều có ý nghĩa đặc biệt. Anh nhớ cô từng nói vậy, nhưng anh đã quên mất tầm quan trọng của điều đó. Một cảm giác tội lỗi mơ hồ bắt đầu xâm chiếm tâm trí anh, giống như một đám mây đen kéo đến che lấp đi ánh nắng của những ký ức "êm đẹp" mà anh đã tự vẽ ra.
"Em đã chuẩn bị mọi thứ," Lâm An tiếp tục, ánh mắt cô nhìn thẳng vào Hoàng Minh, không né tránh. Đôi mắt ấy không còn long lanh nước, mà ẩn chứa một sự kiên định đến đáng sợ, như một lời khẳng định không thể chối cãi. "Món quà em đã tự tay làm, bữa tối em tự nấu, thậm chí là chiếc bánh kem em tự làm. Anh biết em không giỏi bếp núc mà, nhưng em đã cố gắng rất nhiều. Em đã chờ anh từ chiều, Minh, chờ từ khi đèn đường bắt đầu bật sáng, cho đến tận khuya, trong căn hộ tối om đó."
Hoàng Minh cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Căn hộ tối om. Một mình. Anh đã quên mất những chi tiết đó. Trong ký ức của anh, đêm đó chỉ là một cuộc gọi vội vàng, một lời xin lỗi, và một lời hứa sẽ bù đắp. Anh không nhớ đến hình ảnh Lâm An ngồi một mình trong bóng tối, chờ đợi một người sẽ không bao giờ đến. Anh đã quá bận tâm đến dự án của mình, đến những con số, những hợp đồng. Anh đã nghĩ, cô ấy sẽ hiểu thôi. Cô ấy là người thông cảm. Nhưng giờ đây, khi những lời của cô vang lên, anh mới nhận ra sự vô tâm đến tàn nhẫn của mình. Ký ức là một câu chuyện được kể lại, mỗi người một phiên bản. Và phiên bản của Lâm An, giờ đây, đang đập tan phiên bản của anh. Anh đưa tay định chạm vào bàn, muốn nói điều gì đó, nhưng lại rụt về. Có một bức tường vô hình đang dựng lên giữa họ, không phải bằng sự giận dữ hay oán trách, mà bằng những ký ức đối lập, lạnh lẽo.
Lâm An thở dài, một tiếng thở dài nhẹ như làn khói, nhưng lại nặng trĩu. "Anh đã gọi điện nói anh không về kịp, và anh quên mất đó là sinh nhật anh. Em đã cố gắng hỏi anh có nhớ hôm nay là ngày gì không, nhưng anh chỉ nói 'Anh mệt quá, An à, anh muốn về ngủ thôi'. Em đã không nói nữa. Em đã nghĩ, có lẽ anh thật sự bận, có lẽ anh thật sự mệt mỏi. Nhưng cảm giác bị lãng quên, bị coi thường, nó cứ xoáy sâu vào em, từng chút một."
Hoàng Minh cúi gằm mặt. Anh không thể đối diện với ánh mắt của cô lúc này. Anh đã sai. Sai một cách trầm trọng. Anh đã luôn nghĩ mình là người đàn ông tốt, chăm chỉ vì tương lai của cả hai. Anh đã nghĩ sự bận rộn của anh là một sự hy sinh, một bằng chứng cho tình yêu của anh. Nhưng anh đã quên mất rằng, tình yêu không chỉ là những lời hứa hẹn về tương lai, mà còn là những khoảnh khắc hiện tại, những sự quan tâm nhỏ nhặt, những cái ôm ấm áp khi cô cần. Anh nhớ những lúc cô ở đó, mỉm cười và thấu hiểu. Nhưng anh quên mất những lúc cô chờ, một mình, trong căn hộ tối om, với chiếc bánh kem nguội lạnh và trái tim tan vỡ.
***
Không gian quán cà phê "Ký Ức Đọng" đã chìm hẳn vào bóng tối của buổi tối. Ánh đèn vàng dịu bên trong càng trở nên ấm áp, tương phản với màn đêm lạnh lẽo bên ngoài ô cửa sổ. Tiếng nhạc jazz vẫn chảy, nhưng giờ đây nó như một bản ballad buồn, chậm rãi và day dứt, hòa cùng tiếng ly tách va chạm khẽ khàng đâu đó trong quán, và tiếng lá khế xào xạc bên ngoài. Mùi cà phê rang xay vẫn nồng nàn, nhưng không thể xua đi cái mùi ngai ngái của sự thật đang dần được phơi bày, cái mùi của những ký ức không gặp nhau.
Hoàng Minh vẫn cúi gằm mặt, đôi mắt anh dán chặt vào những vân gỗ trên mặt bàn, như thể đang cố gắng đọc được một điều gì đó từ chúng. Anh cảm thấy một sự khó chịu, một cảm giác tội lỗi đang lớn dần trong lồng ngực. Ký ức của anh về đêm sinh nhật ấy chỉ là một mảng mờ, một sự kiện anh đã "giải quyết" bằng lời xin lỗi và một món quà. Anh đã tin rằng mọi thứ đã ổn thỏa, rằng Lâm An đã hiểu và tha thứ. Nhưng những lời của cô, từng từ một, đang vẽ lại một bức tranh hoàn toàn khác, một bức tranh đầy rẫy sự cô đơn và tổn thương mà anh chưa bao giờ nhận ra.
"Anh đã mua cho em một chiếc đồng hồ, đúng," Lâm An tiếp tục, giọng cô vẫn bình thản một cách kỳ lạ, như một người kể chuyện đang tường thuật lại một câu chuyện của người khác, chứ không phải nỗi đau của chính mình. "Nó đến sau một tuần. Một chiếc đồng hồ rất đẹp, đúng như phong cách em thích. Nhưng nó không phải là khoảnh khắc em mong đợi, Minh à. Nó giống như một sự bù đắp, một món quà để xoa dịu, chứ không phải là sự hiện diện của anh vào cái đêm em cần anh nhất."
Hoàng Minh ngẩng đầu lên, đôi mắt sâu thẳm của anh lộ rõ vẻ bối rối và một chút phòng thủ. "Anh... anh thật sự không nhớ rõ đến vậy, An. Anh cứ nghĩ đó chỉ là một lần anh bận việc, anh đã cố gắng bù đắp cho em rồi. Anh đã nghĩ em hiểu cho anh, vì anh bận rộn cũng là vì tương lai của chúng ta." Anh ngừng lại, giọng anh nhỏ dần, như thể chính anh cũng không còn tin vào những lời bào chữa đó nữa. "Anh đã nghĩ, một món quà... sẽ khiến em vui."
Lâm An khẽ mỉm cười, một nụ cười buồn bã, như thể cô đang thương hại chính mình của hai năm trước. "Một chiếc đồng hồ không thể đong đếm được thời gian em đã chờ đợi. Một món quà không thể lấp đầy được sự trống rỗng của một căn phòng, một bữa ăn nguội lạnh, và một trái tim đang tan vỡ. Em đã tự mình dọn dẹp tất cả, tự mình ăn hết chiếc bánh kem, miếng bánh ngọt ngào mà em đã dành cả buổi chiều để làm, nhưng trong cổ họng lại đắng nghét. Và rồi, em đã tự mình khóc trong im lặng, Minh à. Anh có biết cảm giác đó không? Cảm giác của việc trở nên vô hình, của việc những nỗ lực của mình bị lãng quên, bị phủ nhận hoàn toàn."
Những lời nói của Lâm An không phải là một lời trách móc gay gắt, mà là một lời tường thuật chân thật, phơi bày từng mảnh vỡ của nỗi đau mà cô đã cất giấu. Nó không giống như những cuộc cãi vã nhỏ nhặt họ từng có, không phải sự giận dỗi thoáng qua. Đây là một vết cắt sâu, đã lành sẹo nhưng vẫn để lại một vết sẹo lớn, nhắc nhở về một sự thật phũ phàng: Hoàng Minh đã vô tâm mà không hề hay biết, và Lâm An đã đau khổ một mình mà không một lời than vãn.
Hoàng Minh cảm thấy đầu óc quay cuồng. Phiên bản ký ức của anh đang bị xé toạc từng mảnh. Anh luôn tự hào về sự lý trí, về khả năng kiểm soát cảm xúc của mình. Nhưng giờ đây, những cảm xúc mà anh đã bỏ qua, đã coi nhẹ, đang quay trở lại, vồ vập lấy anh. Anh cố gắng nhớ lại, cố gắng tìm kiếm một hình ảnh nào đó của Lâm An khóc, của Lâm An đau khổ trong đêm đó. Nhưng tất cả những gì anh thấy là một bức màn mờ mịt, một khoảng trống rỗng. Anh chỉ nhớ mình đã bận, đã mệt, đã xin lỗi và đã bù đắp. Anh đã nghĩ đó là đủ.
"Em đã cảm thấy mình không quan trọng đến mức anh có thể quên đi ngày sinh nhật của chính mình," Lâm An nói tiếp, giọng cô khẽ run lên lần đầu tiên, nhưng cô nhanh chóng lấy lại sự bình tĩnh. "Khi em đã cố gắng hết sức để làm nó đặc biệt cho anh. Em đã từng nghĩ, có lẽ anh không yêu em nhiều như em nghĩ. Có lẽ tình yêu của anh chỉ là một thói quen, một sự hiện diện, chứ không phải là sự quan tâm sâu sắc, thấu hiểu."
Hoàng Minh thở dài nặng nề, một tiếng thở dài phát ra từ tận đáy lồng ngực, mang theo sự mệt mỏi và bất lực. Anh đưa tay xoa xoa vầng trán, cố gắng xua đi những cảm giác khó chịu đang vây lấy anh. Anh không biết phải nói gì. Anh không thể chối cãi những gì cô nói, bởi vì anh đã không nhớ. Và chính sự không nhớ đó, sự thiếu hụt trong ký ức của anh, lại là bằng chứng hùng hồn nhất cho sự vô tâm của anh. Anh cứ nghĩ đó chỉ là một lần anh bận việc, anh đã cố gắng bù đắp cho em rồi. Nhưng những "cố gắng" đó của anh, lại là những "nỗi đau" của em.
Lâm An nhìn anh, ánh mắt cô đầy sự thấu hiểu, không phải cho anh, mà cho chính nỗi đau của cô. "Cố gắng," cô lặp lại, như thể đang nhấm nháp vị đắng của từ ngữ đó. "Anh luôn 'cố gắng', Minh. Nhưng những 'cố gắng' đó của anh, lại là những 'nỗi đau' của em. Anh nhớ những lúc anh đã làm gì, những lúc anh nghĩ anh đang làm điều đúng đắn, nhưng anh có nhớ em đã cảm thấy thế nào không? Anh có nhớ em đã chờ đợi ra sao không? Anh nhớ những lúc em ở đó, nhưng quên mất những lúc em chờ."
Câu nói của Lâm An như một tiếng sét đánh ngang tai Hoàng Minh. Nó đánh thẳng vào cái cốt lõi của sự khác biệt trong ký ức của họ. "Anh nhớ những lúc em ở đó, nhưng quên mất những lúc em chờ." Anh bỗng cảm thấy lạnh toát. Có phải đây là sự thật? Có phải anh đã luôn sống trong một phiên bản tình yêu được tô hồng, nơi anh chỉ nhìn thấy những điều anh muốn thấy, những điều khiến anh cảm thấy mình là người tốt, người có trách nhiệm? Sự bối rối và day dứt hiện rõ trên khuôn mặt Hoàng Minh. Anh đang dần nhận ra "phiên bản ký ức" của mình có nhiều lỗ hổng, chuẩn bị cho một sự hối tiếc sâu sắc hơn.
***
Đêm đã về khuya, và quán cà phê "Ký Ức Đọng" thưa thớt khách dần. Tiếng nhạc jazz vẫn vang vọng, nhưng giờ đây nó như một bản độc tấu của những tâm hồn lạc lõng. Bên ngoài, không khí se lạnh đầu đông càng trở nên khắc nghiệt. Ánh sáng vàng dịu trong quán không thể xua đi cái lạnh lẽo đang xâm chiếm tâm hồn Hoàng Minh. Anh đưa tay xoa trán, gương mặt lộ rõ sự mệt mỏi và bối rối. Anh cảm thấy một áp lực nặng nề đè lên vai, không phải từ công việc, mà từ chính những ký ức mà anh đã cất giữ bấy lâu, giờ đây đang bị Lâm An bóc trần.
Lâm An không dừng lại ở đêm sinh nhật. Cô từ từ mở ra những vết thương khác, không phải bằng giọng điệu trách móc mà bằng sự tường thuật bình thản, như thể cô đang kể về một câu chuyện đã xảy ra từ rất lâu, nhưng mỗi chi tiết lại sắc nét đến từng milimet trong tâm trí cô. "Anh còn nhớ những lần em nhắn tin hỏi anh 'Anh có ổn không?', 'Anh có mệt không?'" cô hỏi, ánh mắt vẫn kiên định nhìn thẳng vào Hoàng Minh. "Và anh chỉ trả lời cụt lủn sau vài giờ, hoặc không trả lời? Em đã cố gắng hỏi thăm, cố gắng là điểm tựa, cố gắng là người lắng nghe anh, dù em biết anh ít khi chia sẻ. Nhưng em cảm thấy mình chỉ đang nói chuyện với một bức tường, một cái bóng. Những tin nhắn của em chìm vào khoảng không, không hồi đáp, giống như tình cảm của em vậy."
Hoàng Minh cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Anh nhớ những tin nhắn đó. Anh đã nghĩ chúng là những câu hỏi xã giao, những lời hỏi thăm thông thường. Anh đã quá bận rộn với công việc, với những deadline, để ý đến việc trả lời tin nhắn một cách trọn vẹn. Anh đã nghĩ, cô ấy hiểu anh bận. Anh đã nghĩ, những câu trả lời ngắn gọn của anh là đủ. Nhưng giờ đây, anh mới nhận ra, đối với Lâm An, mỗi tin nhắn không hồi đáp, mỗi câu trả lời cụt lủn lại là một nhát dao nhỏ, cứa vào niềm tin và sự cố gắng của cô. Anh thở dài, anh thật sự không nghĩ nó quan trọng đến vậy.
"Em đã đến Cầu Ký Ức Đứng Lại một mình, Minh à," Lâm An tiếp tục, giọng cô khẽ hạ thấp, như thể đang tâm sự với chính mình. "Anh còn nhớ không, cái cầu mà chúng ta từng nói sẽ đến đó vào những lúc mệt mỏi, để nhìn dòng người trôi qua và thấy cuộc đời vẫn tiếp diễn? Có lần anh nói anh bận đột xuất, không đến được. Em đã đến đó một mình. Em đã đứng đó rất lâu, nhìn dòng xe cộ, nhìn những cặp đôi nắm tay nhau đi qua. Em đã cố gắng tìm kiếm bóng dáng anh trong đám đông, dù em biết anh sẽ không đến. Em đã đến đó một mình, chỉ vì em muốn chia sẻ một khoảnh khắc đẹp, một nỗi buồn, một suy tư, nhưng anh đã không đến được."
Hoàng Minh ngẩng phắt dậy, đôi mắt anh mở to. Cầu Ký Ức Đứng Lại. Anh nhớ cái cầu đó. Anh nhớ họ đã từng có những cuộc trò chuyện lãng mạn về nó. Nhưng anh không nhớ đã có lần nào anh hứa đến đó với cô mà lại không đến. Hoặc anh có đến, nhưng cô lại không đến? Ký ức của anh về những khoảnh khắc đó hoàn toàn trống rỗng, hoặc bị thay thế bằng những lý do hợp lý: bận việc, đột xuất, không thể tránh khỏi. Anh đã nghĩ, cô ấy sẽ hiểu. Anh đã nghĩ, những việc anh làm là vì tương lai của cả hai. Nhưng tương lai, đối với anh, lại được xây dựng trên những nền móng của sự vô tâm mà anh không hề hay biết.
"Anh... anh xin lỗi," Hoàng Minh nói, giọng anh khàn đặc, đầy sự hối lỗi muộn màng. Anh đưa tay xoa trán, cảm thấy đầu mình đau nhói. "Anh thật sự không nghĩ nó quan trọng đến vậy. Anh nghĩ anh bận rộn là vì công việc, vì tương lai của chúng ta. Anh đã nghĩ, em sẽ hiểu cho anh."
Lâm An nhìn anh, đôi môi cô khẽ run lên, một dấu hiệu nhỏ của cảm xúc đang bị kìm nén. Nhưng cô vẫn giữ ánh mắt kiên định. "Tương lai không thể xây trên những 'hiện tại' đầy cô đơn và bị bỏ quên, Minh à," cô nói, giọng cô nhẹ nhàng nhưng lại vang vọng như một lời tuyên ngôn. "Em nhớ những lúc em đau, nhưng quên mất rằng anh cũng đã từng cố gắng. Nhưng những cố gắng của anh, lại không thể xoa dịu những nỗi đau của em. Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau. Và điều đáng tiếc nhất không phải là chúng ta đã chia tay, mà là khi nhìn lại, ta nhận ra mình đã yêu nhau trong hai câu chuyện hoàn toàn khác biệt."
Hoàng Minh ngước nhìn Lâm An, ánh mắt anh đầy sự bàng hoàng và đau đớn. Những lời của cô không phải là trách móc, mà là sự thật trần trụi, lạnh lẽo. Anh đã luôn nghĩ rằng anh và Lâm An đã yêu nhau, đã có một mối quan hệ tốt đẹp. Nhưng giờ đây, anh nhận ra, cái "yêu nhau" đó của anh chỉ là một phần của câu chuyện. Phần còn lại, phần đau khổ, phần cô đơn, phần bị lãng quên, lại nằm hoàn toàn trong ký ức của Lâm An. Anh muốn nói điều gì đó, muốn bào chữa, muốn xin lỗi một lần nữa. Nhưng anh biết, mọi lời nói đều trở nên vô nghĩa trước sự thật nghiệt ngã này. Anh chỉ có thể im lặng, để những lời của Lâm An thấm sâu vào tâm hồn anh, từng chút một, bóc trần đi cái vỏ bọc tự mãn mà anh đã dựng nên cho chính mình. Anh đã nhớ những lúc cô ở đó, mỉm cười. Nhưng anh đã quên mất những lúc cô chờ, một mình, trong bóng tối, với trái tim tan vỡ. Và chính sự quên lãng đó, giờ đây, đang trở thành vực sâu ngăn cách họ, sâu đến mức không một lời xin lỗi nào có thể lấp đầy.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.