Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 120: Lời Chia Tay Không Nước Mắt

Ánh mắt Lâm An vẫn dõi theo Hoàng Minh, tựa như đang khắc ghi từng đường nét trên khuôn mặt anh, từng sự biến đổi nhỏ nhất của cảm xúc đang trôi qua. Cô đã thấy sự bàng hoàng, sự day dứt, và giờ là một nỗi hối lỗi muộn màng hằn sâu trong đáy mắt ấy. Lời xin lỗi của anh, vang lên khàn đặc trong không gian tĩnh lặng của quán cà phê, không mang đến cho cô bất kỳ sự giải thoát nào, mà chỉ là một tiếng vọng đau đớn của những điều đã quá muộn màng. Nó không thể vá víu lại những mảnh vỡ đã chồng chất, không thể xóa nhòa những giọt nước mắt đã rơi. Quá khứ, dù anh có nhận ra sai lầm của mình ngay lúc này, vẫn là một con đường đã đi qua, không thể quay lại.

Cô hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi cà phê quen thuộc, giờ đây lại mang một vị đắng chát, như chính dư vị của tình yêu mà họ từng có. Hoàng hôn đã bắt đầu buông xuống, nhuộm một màu cam đỏ u buồn lên khung cửa kính. Những hạt mưa phùn li ti bắt đầu lất phất bên ngoài, vẽ lên mặt kính những đường vân mờ ảo, hệt như những ký ức đang nhòe đi trong tâm trí cô. Không gian trong quán cũng dần chìm vào bóng tối, chỉ còn ánh đèn vàng ấm áp hắt hiu từ những chiếc lồng đèn treo cao, tạo nên một bầu không khí càng thêm trầm mặc, cô đơn. Tiếng nhạc Jazz êm dịu mà cô từng yêu thích, giờ đây nghe như một bản tình ca chia ly, từng nốt nhạc cứa vào không khí đặc quánh sự căng thẳng.

Lâm An khẽ lắc đầu, một cử chỉ nhỏ nhưng dứt khoát. "Anh Minh," cô gọi tên anh, giọng cô vẫn nhẹ nhàng như thường lệ, nhưng mỗi âm tiết đều chứa đựng một sức nặng không thể chối cãi, "anh có nhớ lần em nói muốn đi ngắm hoa sữa Hồ Gươm vào mùa thu không? Cái mùa thu mà em thích nhất, cái mùi hương mà em nghĩ mình sẽ không bao giờ quên được. Anh nói anh bận công trình, có một dự án quan trọng cần gấp. Em đã đi một mình. Em vẫn nhớ rõ cảm giác khi đứng dưới những tán cây hoa sữa, mùi hương nồng nàn đến mức phát ngấy, nhưng vẫn có một chút gì đó cô đơn, trống trải. Em đã tưởng tượng anh sẽ đứng cạnh em, nắm tay em, cùng em hít hà cái mùi hương đặc trưng của Hà Nội ấy. Em đã ước, dù chỉ một khoảnh khắc thôi, anh có thể gác lại công việc, để cùng em chia sẻ cái khoảnh khắc mà em cho là lãng mạn ấy. Nhưng anh đã không đến. Em đã đi một mình, và cái mùi hương ấy, từ đó về sau, luôn mang theo một nỗi buồn man mác."

Cô dừng lại một chút, đôi mắt to tròn, long lanh của cô vẫn không rời khỏi Hoàng Minh, như muốn anh phải đối diện với từng hình ảnh mà cô đang gợi lên. Hoàng Minh vẫn cúi gằm mặt, hai bàn tay anh siết chặt trên đùi, những khớp ngón tay trắng bệch. Anh cố gắng lục lọi trong ký ức của mình, cố gắng tìm ra một cái cớ, một lý do hợp lý cho sự vắng mặt đó. Anh nhớ những dự án, những công trình, những đêm thức trắng. Anh nhớ mình đã từng nghĩ, "Rồi sẽ có lúc bù đắp cho cô ấy." Nhưng những cái "lúc đó" dường như chưa bao giờ đến, hoặc đã đến, nhưng theo một cách mà Lâm An không hề cảm nhận được.

"Cũng như lần em muốn anh đến xem buổi triển lãm đầu tiên của em," Lâm An tiếp tục, giọng cô hơi chùng xuống, nhưng sự kiên định trong ánh mắt thì không hề suy giảm. "Buổi triển lãm nhỏ, nhưng là thành quả của bao nhiêu đêm em thức trắng, bao nhiêu cảm xúc em gửi gắm vào từng bức tranh. Anh đã hứa, anh sẽ đến, sẽ là người đầu tiên chúc mừng em. Em đã háo hức chờ đợi anh đến thế nào, anh có biết không? Em đã nhìn chằm chằm vào cánh cửa, mỗi khi có ai đó bước vào, em lại hy vọng đó là anh. Nhưng rồi, buổi triển lãm kết thúc, và anh vẫn không xuất hiện. Một tin nhắn ngắn gọn 'Anh xin lỗi, có việc đột xuất' là tất cả những gì em nhận được. Em đã đứng đó, giữa những bức tranh của mình, mà cảm thấy mình hoàn toàn lạc lõng. Sự thành công ấy, niềm vui ấy, bỗng chốc trở nên vô vị khi không có anh ở bên để chia sẻ."

Hoàng Minh ngẩng mặt lên, đôi mắt anh đỏ hoe. Anh nhớ buổi triển lãm đó. Anh đã thật sự muốn đến. Nhưng một cuộc họp khẩn cấp, một sự cố không lường trước đã xảy ra. Anh đã nghĩ, Lâm An sẽ hiểu. Cô ấy là một người hiểu chuyện, cô ấy biết anh luôn đặt công việc lên hàng đầu, vì tương lai của cả hai. Anh đã nghĩ, mình sẽ bù đắp cho cô ấy bằng một món quà đắt tiền, một buổi tối lãng mạn khác. Nhưng anh đã quên mất rằng, điều cô cần không phải là sự bù đắp, mà là sự hiện diện. Anh nhớ những lúc cô vui vẻ kể cho anh nghe về ý tưởng của mình, về những nét cọ đầu tiên. Anh nhớ cô đã từng phấn khởi đến thế nào. Nhưng anh đã quên mất rằng, chính anh đã dập tắt đi ngọn lửa phấn khởi đó bằng sự vắng mặt của mình.

"Hay những lần em cố gắng sắp xếp một buổi hẹn hò lãng mạn, chuẩn bị những món ăn anh thích, bật bản nhạc anh hay nghe, thắp nến," Lâm An nói, những ngón tay thon dài của cô khẽ đan vào nhau trên bàn, "nhưng anh luôn bị công việc làm phiền, bởi những cuộc điện thoại, những tin nhắn khẩn cấp. Mỗi lần như vậy, em lại nín thở nhìn anh, hy vọng anh sẽ nói 'Anh sẽ giải quyết sau, tối nay là của chúng ta'. Nhưng anh chưa bao giờ làm vậy. Anh luôn đặt điện thoại lên trước, luôn ưu tiên công việc. Em hiểu công việc quan trọng, nhưng tình yêu của chúng ta, những khoảnh khắc quý giá của chúng ta, có bao giờ được đặt lên hàng đầu không, Minh?"

Cô ngước nhìn Hoàng Minh, ánh mắt anh đầy sự bối rối và đau đớn. Anh nhận ra mình không thể bào chữa. Những gì cô nói là sự thật trần trụi. Anh đã luôn nghĩ rằng tình yêu là một sự vững chắc, một nền tảng không cần phải vun đắp quá nhiều, miễn là anh vẫn ở đó, vẫn làm việc vì tương lai chung. Anh đã nghĩ, cô sẽ hiểu sự hy sinh của anh. Anh đã quên mất rằng, tình yêu không phải là một cái đích, mà là một hành trình, và trên hành trình đó, sự hiện diện, sự chia sẻ, những khoảnh khắc nhỏ bé mới là thứ quan trọng nhất.

"Em đã cố gắng rất nhiều, anh ạ," Lâm An nói, giọng cô khẽ run lên, nhưng vẫn giữ được sự bình tĩnh đáng sợ. "Em đã cố gắng hiểu cho công việc của anh, cố gắng tự mình lấp đầy những khoảng trống. Em đã học cách tự đi xem phim một mình, tự đi triển lãm một mình, tự ngồi ở Cầu Ký Ức Đứng Lại một mình. Em đã học cách tự mình vượt qua những nỗi buồn, tự mình chia sẻ những niềm vui nho nhỏ mà không cần đến anh. Em đã cố gắng trở nên mạnh mẽ, tự lập, để không làm gánh nặng cho anh. Nhưng cuối cùng, em nhận ra, em đã cố gắng một mình quá lâu. Tình yêu không thể là nỗ lực của một người. Nó cần sự vun đắp từ cả hai phía, cần sự hiện diện, cần sự thấu hiểu, cần những chia sẻ mà chúng ta không thể tìm thấy ở nhau."

Lời nói của Lâm An vang vọng trong quán cà phê, chạm vào trái tim Hoàng Minh như một mũi dao sắc bén. Anh chưa bao giờ nghĩ rằng sự "tự lập" của cô lại là kết quả của sự vô tâm của anh. Anh đã từng tự hào về sự mạnh mẽ của Lâm An, về cách cô ấy có thể tự mình làm mọi thứ mà không cần anh phải quá bận tâm. Anh đã nhầm lẫn sự cô đơn của cô với sự độc lập, sự thiếu thốn của cô với sự tự mãn của anh. Anh nhớ những lần cô nói "Em ổn mà," hay "Anh cứ yên tâm làm việc đi," và anh đã tin vào điều đó một cách mù quáng. Anh đã quên mất rằng đằng sau những lời nói ấy, là một trái tim đang dần nguội lạnh, là một tâm hồn đang dần kiệt sức vì sự chờ đợi vô vọng.

Anh thở dài, một tiếng thở dài nặng nề, như trút bỏ đi cả một gánh nặng của sự vô minh. Anh đưa tay lên xoa trán, cảm thấy đầu mình đau nhói. Một cảm giác bất lực và mất mát bao trùm lấy anh. Anh muốn nói, muốn níu kéo, muốn xin lỗi, muốn hứa hẹn sẽ thay đổi. Nhưng anh biết, những lời đó đã quá cũ kỹ, quá vô nghĩa.

"Không phải là em hết yêu anh, Hoàng Minh," Lâm An tiếp tục, giọng cô mềm mại hơn một chút, nhưng sự dứt khoát thì không hề suy giảm. Cô nhìn thẳng vào mắt anh, không hề né tránh. "Em nghĩ, có lẽ em vẫn còn yêu anh. Nhưng tình yêu không phải là tất cả. Em không thể sống trong một mối quan hệ mà chúng ta không yêu cùng một ký ức. Ký ức của em về chúng ta là những chuỗi ngày cô đơn, những lần chờ đợi, những giọt nước mắt thầm lặng. Ký ức của anh về chúng ta là những ngày bình yên, không cãi vã, không tổn thương. Hai phiên bản ký ức ấy, quá khác biệt, quá đối lập, đến mức không thể nào dung hòa. Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau. Và điều đáng tiếc nhất không phải là chúng ta đã chia tay, mà là khi nhìn lại, ta nhận ra mình đã yêu nhau trong hai câu chuyện hoàn toàn khác biệt."

Hoàng Minh nghe những lời đó, và cảm thấy như có một bức tường vô hình sụp đổ bên trong anh. Anh đã luôn bám víu vào cái "ký ức bình yên" của mình, xem nó như một lá chắn bảo vệ, một sự biện minh cho bản thân. Nhưng giờ đây, bức tường ấy đã vỡ tan tành, để lộ ra một khoảng trống hoác, lạnh lẽo, đầy rẫy những hình ảnh về nỗi đau của Lâm An mà anh chưa bao giờ nhận ra. Anh nhớ những lần cô cười, những lần cô nắm tay anh. Nhưng anh đã quên mất rằng, đằng sau những nụ cười ấy, có bao nhiêu giọt nước mắt đã rơi. Anh đã nhớ những lúc cô ở đó, mỉm cười bên anh. Nhưng anh đã quên mất những lúc cô chờ, một mình, trong bóng tối, với trái tim tan vỡ. Và chính sự quên lãng đó, giờ đây, đang trở thành vực sâu ngăn cách họ, sâu đến mức không một lời xin lỗi nào có thể lấp đầy.

Anh muốn hét lên, muốn nói rằng anh sai rồi, anh đã hiểu rồi. Nhưng cổ họng anh nghẹn lại. Những lời nói của Lâm An không phải là trách móc, mà là sự chấp nhận một sự thật nghiệt ngã. Cô không yêu cầu anh thay đổi, không yêu cầu anh bù đắp. Cô chỉ đơn giản là đưa ra một kết luận, một quyết định đã được cân nhắc kỹ lưỡng, không còn chỗ cho sự tranh cãi hay níu kéo.

Lâm An khẽ thở dài, một tiếng thở dài nhẹ nhõm, như thể cô vừa trút bỏ được một gánh nặng đã đè nén cô suốt bao năm tháng. Cô đưa tay, từ từ đặt một vật nhỏ lên bàn, giữa hai chiếc cốc cà phê còn dang dở. Đó là một chiếc móc khóa nhỏ, hình cây cầu, được làm thủ công bằng gỗ, với dòng chữ khắc nguệch ngoạc "Ký Ức Đứng Lại" ở mặt sau. Nó đã từng là món quà cô tự tay làm tặng anh vào một dịp kỷ niệm, với hy vọng rằng họ sẽ cùng nhau giữ gìn những ký ức đẹp đẽ. Giờ đây, nó nằm đó, trơ trọi và im lặng, như một minh chứng cho những gì đã từng, và những gì đã vỡ vụn.

"Em nghĩ, đây là lúc chúng ta nên dừng lại," Lâm An nói, giọng cô bình thản đến đáng sợ. "Em mong anh sẽ tìm được hạnh phúc của riêng mình. Và em cũng vậy."

Cô không đợi câu trả lời từ Hoàng Minh. Anh vẫn ngồi đó, bất động, đôi mắt dán chặt vào chiếc móc khóa nhỏ trên bàn, như thể nó là thứ duy nhất còn lại của một thế giới vừa sụp đổ. Lâm An chậm rãi đứng dậy. Mái tóc dài của cô khẽ bay trong làn gió nhẹ từ cửa mở. Dáng người cô thanh thoát, nhỏ nhắn, nhưng bước đi lại đầy kiên định, không hề nao núng. Cô quay lưng bước đi, mỗi bước chân đều vang lên một tiếng "cạch" nhỏ trên nền gạch của quán, như đang đếm ngược những khoảnh khắc cuối cùng của mối quan hệ này.

Hoàng Minh không ngẩng đầu lên. Anh vẫn nhìn chằm chằm vào chiếc móc khóa, vào chiếc cốc cà phê nguội lạnh của mình, vào khoảng trống mà Lâm An vừa để lại. Anh cảm nhận được sự lạnh lẽo đang xâm chiếm lấy anh, không chỉ từ không khí se lạnh bên ngoài, mà còn từ sâu thẳm tâm hồn anh.

Tiếng chuông gió ở cửa khẽ rung lên, báo hiệu có người vừa ra ngoài. Anh ngước mắt lên, nhưng Lâm An đã khuất hẳn sau cánh cửa. Chỉ còn một khoảng trống vô định, một cảm giác mất mát khủng khiếp ập đến. Anh muốn gọi tên cô, muốn níu kéo bóng hình nhỏ bé ấy lại. Nhưng cổ họng anh khô khốc, chỉ có một tiếng thì thầm yếu ớt thoát ra, tan biến vào không khí: "An..."

Âm thanh đó quá nhỏ, quá yếu ớt, không đủ để vượt qua ngưỡng cửa, không đủ để chạm đến Lâm An. Anh vẫn ngồi đó, trong góc quen thuộc của quán cà phê 'Ký Ức Đọng', nơi từng chứng kiến biết bao câu chuyện, biết bao nụ cười, và giờ đây, là sự kết thúc lặng lẽ của một tình yêu. Ánh đèn vàng ấm áp của quán giờ đây không còn mang đến sự an ủi, mà chỉ làm nổi bật thêm sự cô đơn, trống rỗng bao trùm lấy anh. Mùi cà phê giờ đây không còn là hương vị của sự bình yên, mà là vị đắng của sự hối tiếc.

Anh nhìn chằm chằm vào chiếc cốc cà phê của mình, nó vẫn còn nguyên vẹn, nhưng anh cảm thấy như nó đã vỡ tan tành từ bên trong, không thể cứu vãn. Bỗng, từ một bàn gần đó, tiếng "loảng xoảng" vang lên khi một nhân viên vô tình làm rơi một chiếc cốc. Âm thanh chói tai của thủy tinh vỡ vụn trên nền gạch khô khốc xé toạc không gian yên tĩnh. Hoàng Minh giật mình, như bừng tỉnh khỏi cơn mê. Anh nhìn những mảnh vỡ trắng xóa trên sàn, rồi lại nhìn chiếc cốc nguyên vẹn trước mặt mình, và cuối cùng, ánh mắt anh lại quay về chiếc móc khóa gỗ nhỏ bé trên bàn, như một vết sẹo, một lời nhắc nhở không thể xóa nhòa.

Chiếc cốc cà phê vỡ kia, không phải của anh, nhưng lại chính là hình ảnh chân thực nhất về mối quan hệ của họ. Anh đã luôn nghĩ nó lành lặn, nhưng thực ra, nó đã nứt rạn từ bao giờ, chỉ chờ một cú chạm nhẹ để vỡ tan tành. Quán cà phê 'Ký Ức Đọng' giờ đây không còn là nơi lưu giữ những kỷ niệm đẹp đẽ, mà là nấm mồ chôn vùi một tình yêu, một sự thật đau đớn mà anh đã mù quáng chối bỏ. Anh đã nhớ những lúc cô ở đó, mỉm cười. Nhưng anh đã quên mất những lúc cô chờ, một mình, trong bóng tối, với trái tim tan vỡ. Và chính sự quên lãng đó, giờ đây, đã trở thành vực sâu ngăn cách họ, sâu đến mức không một lời xin lỗi nào có thể lấp đầy. Mọi thứ đã kết thúc, không phải bằng một tiếng nổ, mà bằng một sự im lặng đau đớn, một sự chấp nhận khắc nghiệt rằng hai người đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free