Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 121: Bắt Đầu Một Kỷ Nguyên Lạnh Giá
Hoàng Minh vẫn ngồi đó, trong góc quen thuộc của quán cà phê 'Ký Ức Đọng'. Tiếng chuông gió ở cửa đã im bặt từ lâu, như thể nó cũng hiểu rằng không còn ai để tiễn đưa, không còn gì để níu giữ. Khoảng trống nơi Lâm An vừa ngồi vẫn còn hơi ấm nhàn nhạt, nhưng đối với anh, nó như một hố sâu thăm thẳm, nuốt chửng cả không gian và thời gian. Ly cà phê trước mặt anh đã nguội lạnh tự bao giờ, lớp bọt sữa tan chảy thành một vệt màu nâu nhạt, đóng lại trên thành ly như một đường biên giới không thể vượt qua. Anh nhìn chằm chằm vào chiếc móc khóa gỗ nhỏ bé trên bàn, vật minh chứng cho một tình yêu mà anh đã từng tin là vĩnh cửu. Dòng chữ "Ký Ức Đứng Lại" khắc nguệch ngoạc, giờ đây lại mang một ý nghĩa cay đắng đến lạ lùng. Ký ức có thể đứng lại, nhưng con người thì không. Tình yêu thì không.
Một nỗi trống rỗng đến cùng cực bao trùm lấy anh, không phải là nỗi đau xé lòng, cũng không phải là sự giận dữ bùng cháy. Nó giống như một căn phòng bị rút cạn không khí, khiến anh không thể thở, không thể cảm nhận bất cứ điều gì ngoài cái lạnh lẽo, vô tận. Những lời Lâm An nói vẫn văng vẳng bên tai, từng câu, từng chữ, như những mũi kim châm vào lớp vỏ bọc lý trí anh đã dày công xây dựng: "Em đã cố gắng một mình quá lâu", "chúng ta không yêu cùng một ký ức". Anh đã luôn nghĩ rằng mối quan hệ của họ bình yên, êm đềm, một dòng sông lặng lẽ chảy qua những ngày tháng. Anh đã nhìn nhận tình yêu ấy qua lăng kính của sự ổn định, của những thói quen, của một sự hiện diện mặc định. Anh nhớ những buổi hẹn hò, những câu chuyện phiếm bên ly cà phê, những lúc cô mỉm cười, ánh mắt lấp lánh như sao. Anh nhớ những lúc cô ở đó, mỉm cười. Nhưng anh đã quên mất những lúc cô chờ, một mình, trong bóng tối, với trái tim tan vỡ.
Cái hình ảnh Lâm An với đôi mắt mệt mỏi nhưng bình thản, cái cách cô đặt chiếc móc khóa xuống bàn không một chút lưu luyến, và cái dáng vẻ kiên định khi cô quay lưng bước đi, tất cả khắc sâu vào tâm trí anh. Nó không phải là một cơn bão tố dữ dội, mà là một sự kết thúc tĩnh lặng, một lời tuyên bố dứt khoát không thể lay chuyển. Anh đã cố gắng tìm kiếm một lời bào chữa, một lý lẽ để biện minh cho bản thân, nhưng tất cả đều trở nên vô nghĩa trước sự chân thực đến tàn nhẫn trong lời nói của cô. Anh đã nghĩ mình là người đàn ông mạnh mẽ, kiên cường, có thể kiểm soát mọi thứ. Nhưng giờ đây, anh nhận ra mình chỉ là một kẻ mù quáng, vô tâm, đã vô tình đập vỡ một thứ quý giá mà không hề hay biết.
Tiếng "loảng xoảng" của chiếc cốc vỡ từ bàn bên cạnh vẫn còn vẳng lại. Anh nhìn những mảnh thủy tinh trắng xóa trên nền gạch, rồi lại nhìn chiếc cốc nguyên vẹn của mình. Thủy tinh vỡ. Ký ức vỡ. Tình yêu vỡ. Anh đã luôn nghĩ rằng mối quan hệ của họ như chiếc cốc này, nguyên vẹn và vững chãi. Nhưng Lâm An đã nhìn thấy những vết nứt, những rạn vỡ ẩn sâu bên trong mà anh chưa từng nhận ra. Cô đã cố gắng hàn gắn, đã cố gắng giữ gìn, cho đến khi không còn sức lực nữa. Và rồi, cô đã chấp nhận sự thật đau đớn đó, bình thản buông bỏ.
Hoàng Minh đưa tay lên, chạm vào chiếc móc khóa gỗ. Bề mặt sờn cũ, từng đường vân gỗ, từng nét khắc nguệch ngoạc đều gợi lại hình ảnh Lâm An say sưa làm món quà này. Cô đã tỉ mỉ đến thế nào, đã gửi gắm bao nhiêu tình cảm vào đó. Và anh, anh đã cất nó vào một góc nào đó của ngăn kéo, để nó chìm vào quên lãng, giống như anh đã để quên chính cô trong những bộn bề công việc và những suy nghĩ lý trí của mình. Một cảm giác tiếc nuối cuộn trào, không phải tiếc nuối vì mất đi một người yêu, mà là tiếc nuối vì đã không thể thấu hiểu, không thể nhìn thấy những gì cô đã trải qua. Anh đã nhớ những lúc em ở đó, nhưng quên mất những lúc em chờ. Câu nói đó, giờ đây, không còn là lời buộc tội, mà là một lời thú tội cay đắng của chính anh.
Cái lạnh lẽo của đêm khuya thấm sâu vào da thịt, nhưng cái lạnh trong lòng anh còn buốt giá hơn. Anh không thể tiếp tục chìm đắm trong sự hối tiếc này. Nỗi đau là có thật, sự trống rỗng là có thật, nhưng anh không cho phép mình yếu đuối. Hoàng Minh đã quen với việc lý trí hóa mọi cảm xúc, coi chúng như những biến số cần được kiểm soát. Anh đã từng nghĩ, tình yêu cũng vậy, có thể phân tích, có thể quản lý. Giờ đây anh biết mình đã sai, nhưng đã quá muộn để sửa chữa.
Vậy thì, chỉ còn một con đường. Anh sẽ không để nỗi đau này phá hủy mình. Anh sẽ chôn vùi nó, thật sâu, vào nơi tối tăm nhất của tâm hồn. Anh sẽ dùng một thứ khác để lấp đầy khoảng trống này, một thứ hữu hình, có thể đo đếm được, có thể kiểm soát được: sự nghiệp. Công việc. Thành công. Đó sẽ là lá chắn, là bức tường thành bảo vệ anh khỏi những cảm xúc yếu mềm, là mục tiêu duy nhất để anh tiếp tục tồn tại. Anh sẽ trở nên mạnh mẽ hơn, lý trí hơn, không còn để bất cứ điều gì có thể làm anh lung lay. Anh sẽ xây dựng một cuộc sống mới, không có Lâm An, không có những ký ức đau buồn, chỉ có những con số, những dự án, những thành quả.
Hoàng Minh từ từ đứng dậy. Đôi chân anh hơi cứng nhắc, nhưng ánh mắt anh đã thay đổi. Nó không còn sự hoang mang, không còn sự hối tiếc. Thay vào đó là một sự kiên định đến đáng sợ, một ánh nhìn lạnh lùng như thép. Anh cúi xuống, nhặt chiếc móc khóa gỗ lên, nắm chặt trong lòng bàn tay. Cái gai nhọn của sự thật đã đâm vào anh, và anh sẽ không bao giờ để điều đó xảy ra nữa. Anh sẽ không bao giờ để mình bị tổn thương bởi những điều anh không thể kiểm soát. Anh bước ra khỏi quán cà phê 'Ký Ức Đọng', bỏ lại phía sau ánh đèn vàng ấm áp, bỏ lại mùi cà phê đắng ngắt, bỏ lại những mảnh vỡ của một tình yêu. Anh bước vào màn đêm se lạnh, với một quyết tâm sắt đá và một trái tim đang dần hóa đá. Một kỷ nguyên mới đã bắt đầu, một kỷ nguyên lạnh giá, chỉ có công việc và mục tiêu.
***
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn chưa kịp rọi sáng những con phố tấp nập, Hoàng Minh đã là người đầu tiên có mặt tại Tập đoàn Minh An. Tòa nhà chọc trời sừng sững, sừng sững vươn lên giữa lòng thành phố, phản chiếu ánh bình minh bằng những tấm kính cường lực lấp lánh. Kiến trúc kính thép hiện đại, cao chót vót, tạo cảm giác về một khối óc khổng lồ, nơi những ý tưởng và dự án được sinh ra và phát triển với tốc độ chóng mặt. Bên trong, không gian mở rộng lớn của văn phòng đã bừng sáng bởi ánh đèn LED trắng, sắc lạnh, đối lập hoàn toàn với ánh đèn vàng ấm áp của quán cà phê 'Ký Ức Đọng' đêm qua. Không khí điều hòa mát lạnh phả ra, mang theo mùi giấy in mới, mùi cà phê pha sẵn còn vương vấn và thoang thoảng cả mùi nước hoa của vài đồng nghiệp đã đến sớm.
Hoàng Minh ngồi vào bàn làm việc của mình, chiếc ghế xoay bọc da đen bóng. Khuôn mặt anh góc cạnh, sống mũi thẳng, đôi mắt sâu thẳm giờ đây chỉ chứa đựng sự tập trung cao độ, không một chút biểu cảm dư thừa. Mái tóc cắt gọn gàng, chiếc áo sơ mi trắng tinh tươm và quần âu sẫm màu làm nổi bật vẻ chuyên nghiệp, điềm đạm. Anh không lãng phí một giây phút nào. Ngay khi chiếc máy tính bật sáng, anh đã bắt tay vào công việc. Những ngón tay thon dài lướt thoăn thoắt trên bàn phím, tạo nên một chuỗi âm thanh lách cách đều đặn, nhịp nhàng. Anh duyệt qua các báo cáo tài chính, phân tích biểu đồ tăng trưởng, và trả lời hàng loạt email với tốc độ đáng kinh ngạc.
Không có sự do dự, không có một khoảnh khắc ngưng trệ nào. Mọi quyết định đều được đưa ra dứt khoát, logic, dựa trên dữ liệu và những phân tích sắc bén. Anh không còn là Hoàng Minh của ngày hôm qua, người đã từng chìm đắm trong suy tư, người đã từng để cảm xúc chi phối. Anh đã trở thành một cỗ máy làm việc hoàn hảo, một bộ não siêu việt chỉ tập trung vào hiệu suất.
Tiếng gõ bàn phím liên tục của anh nhanh chóng hòa vào tiếng máy in rù rì, tiếng điện thoại bàn reo lên từng hồi ngắn ngủi và tiếng trao đổi công việc nhanh gọn của những đồng nghiệp khác bắt đầu đến văn phòng. Văn phòng dần trở nên nhộn nhịp, nhưng Hoàng Minh vẫn duy trì sự tập trung tuyệt đối. Anh không để ý đến những ánh mắt tò mò của đồng nghiệp, những lời chào hỏi xã giao. Tất cả đều bị gạt sang một bên, nhường chỗ cho những con số, những hợp đồng, những dự án.
"Hoàng Minh, sáng nay có cuộc họp gấp với đối tác bên Nhật, chuẩn bị tài liệu nhé," Anh Khoa, trưởng nhóm của Hoàng Minh, xuất hiện bên cạnh bàn làm việc của anh. Anh Khoa là một người đàn ông phong độ, lịch sự, luôn mặc vest chỉn chu, đại diện cho hình ảnh chuyên nghiệp của tập đoàn. "Kết quả là trên hết. Cậu biết đấy."
Hoàng Minh chỉ khẽ gật đầu, không ngước nhìn lên. Giọng anh trầm, đều đều, không một chút cảm xúc: "Tôi đã chuẩn bị xong rồi, Anh Khoa. Tất cả đã được gửi vào email của anh từ đêm qua."
Anh Khoa hơi ngạc nhiên, nhướng mày. Anh đã quen với sự chăm chỉ của Hoàng Minh, nhưng tốc độ và sự chủ động này thì thật sự đáng kinh ngạc. "Tốt lắm. Cậu luôn là người đáng tin cậy." Anh Khoa quay đi, để lại Hoàng Minh tiếp tục công việc của mình.
Trong phòng họp, Hoàng Minh ngồi thẳng lưng, ánh mắt lạnh lùng quét qua từng gương mặt đối tác. Anh trình bày dự án một cách mạch lạc, logic, từng câu chữ đều được chọn lọc kỹ lưỡng, không một chút lan man. Anh trả lời mọi câu hỏi một cách dứt khoát, không để lộ bất kỳ điểm yếu nào. Anh không cười, không biểu lộ sự lo lắng hay phấn khích. Anh chỉ đơn thuần là truyền đạt thông tin, phân tích dữ liệu, và đưa ra những giải pháp tối ưu.
Các đối tác gật gù tán thành. Anh Khoa và các đồng nghiệp khác đều nhìn anh với ánh mắt đầy thán phục. Hoàng Minh đã luôn là một người tài năng, nhưng giờ đây, anh giống như một phiên bản nâng cấp, mạnh mẽ hơn, sắc bén hơn, và hoàn toàn không thể bị lay chuyển. Anh đã lý trí hóa mọi cảm xúc, biến chúng thành động lực để làm việc, để đạt được mục tiêu. Anh đã quên đi cảm giác mệt mỏi, quên đi nỗi đau, quên đi cả chính bản thân mình. Chỉ còn lại một Hoàng Minh với khao khát được thành công, được khẳng định giá trị của bản thân, được lấp đầy khoảng trống bằng những thành tựu vật chất.
***
Vài ngày sau đó, Hoàng Minh vẫn duy trì một cường độ làm việc phi thường. Anh là người đầu tiên đến văn phòng và là người cuối cùng rời đi. Thậm chí, anh còn thường xuyên ở lại qua đêm, ngủ gục trên ghế sofa trong phòng làm việc, rồi lại thức dậy và tiếp tục guồng quay không ngừng nghỉ. Văn phòng Công Ty Minh An vẫn luôn rộn ràng, tấp nập, nhưng đối với Hoàng Minh, đó chỉ là một phông nền mờ ảo cho công việc của anh. Tiếng gõ bàn phím, tiếng điện thoại, tiếng máy photocopy, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng đơn điệu, đều đặn, không ngừng nghỉ.
Một buổi chiều muộn, khi ánh nắng vàng cam của hoàng hôn đã nhuộm đỏ một phần bầu trời qua những tấm kính cửa sổ, Trần Long tiến lại gần bàn làm việc của Hoàng Minh. Long có vẻ ngoài năng động, khỏe khoắn với dáng người hơi vạm vỡ, khuôn mặt tròn và nụ cười thường trực. Nhưng hôm nay, nụ cười ấy đã nhạt đi rất nhiều, thay vào đó là vẻ mặt lo lắng. Anh mặc một chiếc áo phông đơn giản, quần jeans thoải mái, đối lập hoàn toàn với vẻ chỉnh tề, cứng nhắc của Hoàng Minh.
"Minh, cậu ổn chứ?" Long hỏi, giọng trầm xuống, cố gắng che giấu sự quan ngại. Anh đặt một ly cà phê nóng hổi xuống bàn Hoàng Minh, loại cà phê mà anh biết Minh thích. "Cứ lao đầu vào làm thế này không được đâu. Cậu đã không về nhà mấy đêm rồi."
Hoàng Minh không ngẩng đầu lên khỏi màn hình máy tính. Đôi mắt anh vẫn dán chặt vào những dòng code đang chạy. "Tôi ổn, Long." Giọng anh đều đều, không một chút dao động. "Công việc nhiều, cần phải giải quyết."
Long thở dài. Anh biết Hoàng Minh đang tránh né. Anh biết có chuyện gì đó không ổn. "Dù công việc có nhiều đến mấy, cậu cũng phải nghỉ ngơi chứ. Sức khỏe quan trọng hơn tất cả. Hay là... chuyện của Lâm An vẫn khiến cậu suy nghĩ?" Long ngập ngừng, chạm nhẹ vào vai Hoàng Minh, một cử chỉ thân thiết mà anh thường làm với người bạn thân của mình.
Hoàng Minh khẽ rụt vai lại, né tránh cái chạm của Long. Anh không nhìn Long, chỉ lướt nhanh qua một báo cáo mới. "Tôi ổn, Long. Tôi đã nói rồi. Có việc gì không? Nếu không, tôi cần tập trung." Lời nói của Hoàng Minh ngắn gọn, súc tích, nhưng lại mang theo một sự lạnh lùng khó tả, như một bức tường vô hình ngăn cách anh với thế giới bên ngoài. Anh không muốn nói, không muốn chia sẻ, không muốn để bất kỳ cảm xúc cá nhân nào làm gián đoạn guồng quay của anh.
Long hụt hẫng rút tay về. Anh nhìn Hoàng Minh, ánh mắt đầy khó hiểu. Người bạn thân của anh đã thay đổi quá nhiều, trở nên xa cách và lạnh lùng hơn bao giờ hết. Sự quan tâm của anh bị chặn lại bởi thái độ dứt khoát, vô cảm của Hoàng Minh. Anh biết không thể ép buộc Hoàng Minh, nhưng anh cũng không thể ngừng lo lắng. Long chỉ có thể lẳng lặng quay về bàn làm việc của mình, để lại Hoàng Minh một mình trong thế giới của những con số và những dự án.
Từ văn phòng của mình, Ông Hùng, sếp của Hoàng Minh, dõi theo toàn bộ cuộc trò chuyện ngắn ngủi đó qua tấm kính trong suốt. Ông Hùng, với mái tóc điểm bạc, đeo kính lão và phong thái điềm đạm, nụ cười hiền hậu nhưng ánh mắt lại vô cùng sắc sảo. Ông đã quan sát Hoàng Minh từ lâu, từ khi anh còn là một nhân viên trẻ đầy nhiệt huyết cho đến bây giờ, khi anh đang dần biến mình thành một khối băng lạnh giá. Ông thấy được sự tài năng, sự quyết tâm, nhưng cũng thấy được một nỗi trống rỗng đang ngày càng lớn dần trong đôi mắt sâu thẳm của chàng trai trẻ.
Ông Hùng bấm điện thoại nội bộ. "Hoàng Minh, cậu có thể vào văn phòng tôi một lát không?"
Hoàng Minh lập tức đứng dậy, bước vào văn phòng của sếp. Anh đứng thẳng, tư thế chuyên nghiệp, chờ đợi mệnh lệnh.
"Ngồi đi, Hoàng Minh," Ông Hùng khẽ mỉm cười, chỉ vào chiếc ghế đối diện bàn làm việc của mình. "Dạo này cậu làm việc rất tốt. Hiệu suất tăng lên đáng kể. Anh Khoa đã báo cáo rất nhiều điều tích cực về cậu."
Hoàng Minh gật đầu. "Cảm ơn sếp." Giọng anh vẫn khô khan, không chút vui vẻ hay tự hào.
Ông Hùng chống tay lên bàn, đôi mắt nhìn thẳng vào Hoàng Minh. "Tôi biết cậu đang trải qua một giai đoạn khó khăn." Ông không nhắc đến Lâm An, không nhắc đến chuyện riêng tư, nhưng ánh mắt ông chất chứa sự thấu hiểu. "Công trình đẹp nhất không phải là thứ ta xây, mà là thứ ta vun đắp trong tâm hồn. Nhưng đôi khi, để vun đắp được những điều lớn lao, chúng ta cần phải xây dựng một nền móng vững chắc trước đã."
Hoàng Minh im lặng lắng nghe. Anh biết sếp đang ám chỉ điều gì, nhưng anh không muốn thừa nhận.
Ông Hùng tiếp tục: "Tập đoàn của chúng ta đang có một dự án trọng điểm, một dự án quy mô lớn, có thể thay đổi cục diện thị trường. Tôi tin tưởng vào năng lực của cậu, Hoàng Minh. Tôi muốn cậu là người phụ trách chính. Đây là cơ hội lớn để cậu khẳng định bản thân, để tạo ra những giá trị thật sự. Cậu có tiềm năng rất lớn, Hoàng Minh. Hãy dùng năng lực đó để tạo ra những điều xứng đáng."
Lời nói của Ông Hùng không phải là một lời an ủi sáo rỗng, mà là một sự định hướng rõ ràng, một thử thách lớn. Hoàng Minh cảm nhận được sức nặng của nó, nhưng cũng cảm nhận được một tia lửa nhỏ bùng lên trong lòng. Đây chính là thứ anh cần. Một mục tiêu lớn hơn, một thử thách cam go hơn để anh có thể vùi mình vào đó, để lấp đầy mọi khoảng trống.
"Tôi sẽ không làm sếp thất vọng," Hoàng Minh nói, ánh mắt anh lóe lên một tia sáng lạnh lẽo của sự quyết tâm. "Tôi sẽ cố gắng hết sức."
Ông Hùng nhìn Hoàng Minh, khẽ gật đầu. Ông biết đây là một con dao hai lưỡi. Sự tập trung cực độ vào công việc sẽ mang lại thành công vật chất cho Hoàng Minh, nhưng đồng thời cũng khiến anh ngày càng trở nên khô khan, vô cảm và cô đơn. Lời định hướng của ông về "tạo ra những điều xứng đáng" có thể là động lực, nhưng cũng là gánh nặng, khiến Hoàng Minh càng lún sâu vào lối sống duy lý. Thái độ lạnh lùng của anh với Trần Long đã là một dấu hiệu rõ ràng cho sự thay đổi trong các mối quan hệ cá nhân của anh trong ba năm tới. Nhưng vào lúc này, đó là con đường duy nhất mà Hoàng Minh nhìn thấy để tồn tại.
Hoàng Minh rời khỏi văn phòng Ông Hùng, trở về bàn làm việc của mình. Anh cảm thấy một luồng năng lượng mới chảy trong huyết quản, một sự thôi thúc mạnh mẽ muốn lao vào công việc. Dự án lớn. Giá trị. Xứng đáng. Những từ ngữ đó vang vọng trong tâm trí anh, trở thành kim chỉ nam cho cuộc đời anh từ nay về sau. Anh đã quyết định. Anh sẽ xây dựng một đế chế, một sự nghiệp vững chắc, không để bất cứ cảm xúc yếu đuối nào có thể cản bước.
Trong ánh đèn văn phòng trắng lạnh, Hoàng Minh lại một lần nữa chìm vào thế giới của những con số, những bản kế hoạch. Bên ngoài, thành phố đã lên đèn, lung linh và huyền ảo. Nhưng anh không nhìn thấy. Anh chỉ nhìn thấy một con đường duy nhất, một con đường trải đầy những thành công vật chất, một con đường mà anh tin rằng sẽ dẫn anh đến sự bình yên, dù là một sự bình yên cô độc. Anh đã đóng lại cánh cửa của quá khứ, niêm phong những ký ức đau buồn, và mở ra một kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên mà anh sẽ sống bằng lý trí, bằng sự nghiệp, và bằng một trái tim đang dần hóa thành băng giá.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.