Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 163: Dấu Vết Của Một Tương Lai Không Tên

Hoàng Minh khép cánh cửa phòng ngủ, bóng tối nuốt trọn hình hài anh, chỉ còn lại ánh đèn đường hắt qua khung cửa sổ, vẽ lên sàn nhà những vệt sáng mờ ảo. Căn phòng rộng lớn, tĩnh mịch như một tấm vải đen được điểm xuyết bởi những ánh sáng li ti từ thành phố. Anh chìm vào giấc ngủ mà không tìm thấy sự bình yên. Cùng lúc ấy, cách xa vài con phố, Lâm An đang đắm chìm trong một bầu không khí hoàn toàn khác, một thế giới mà ở đó, những ước mơ không chỉ là lý thuyết, mà đang dần được thêu dệt bằng những sợi chỉ của sự thấu hiểu và sẻ chia.

Chiếc chuông gió bằng tre treo trước cửa quán cà phê "Ký Ức Đọng" khẽ rung lên một tiếng ngân trong trẻo khi Lâm An đẩy cửa bước vào. Tiết trời chiều muộn Hà Nội se lạnh, mang theo chút gió heo may mơn man trên da thịt, khiến cô khẽ rụt vai. Bước chân cô nhẹ nhàng trên nền gạch bông cũ kỹ, quen thuộc, như thể cô đã tìm thấy một phần thân thuộc của tâm hồn mình nơi đây. Quán cà phê mang một vẻ đẹp hoài niệm, kiến trúc Pháp cổ điển với mái ngói đã bạc màu thời gian, tường vàng bong tróc nhẹ, và những khung cửa sổ lá sách gỗ màu xanh ngọc đã sờn. Không gian bên trong ấm cúng lạ thường, được thắp sáng bằng ánh đèn vàng dịu từ những chiếc lồng đèn giấy và dây đèn trang trí, tạo nên những mảng sáng tối huyền ảo. Tiếng nhạc Jazz du dương, trầm bổng chảy tràn trong không gian, hòa quyện cùng tiếng lật trang sách xào xạc đâu đó, tiếng ly tách va chạm khẽ khàng, tạo nên một bản giao hưởng êm đềm của sự tĩnh lặng. Mùi cà phê rang xay nồng nàn quyện với mùi gỗ cũ kỹ, thoảng chút hương hoa nhài thanh khiết từ ban công, và đâu đó là mùi đất ẩm thoang thoảng sau cơn mưa chiều, tất cả cùng nhau ôm lấy khứu giác, dẫn lối tâm hồn cô vào một trạng thái bình yên, tách biệt khỏi sự hối hả của thế giới bên ngoài.

Khánh Duy đã ngồi đợi cô ở một góc quen thuộc, nơi có khung cửa sổ nhìn ra cây khế cổ thụ rợp bóng trước hiên. Ánh sáng vàng dịu từ đèn lồng trên bàn chiếu xuống, làm nổi bật đường nét thanh tú trên gương mặt anh. Anh vẫn giữ nụ cười nhẹ nhàng và ánh mắt ấm áp, khiến Lâm An cảm thấy dễ chịu ngay lập tức. Cô ngồi xuống đối diện anh, cảm nhận hơi ấm từ tách trà gừng mà Khánh Duy đã gọi sẵn cho cô, một cử chỉ nhỏ nhưng đầy sự quan tâm.

"Em đến rồi," Khánh Duy nói, giọng anh trầm ấm, mang theo sự quan tâm chân thành. "Triển lãm của em vẫn là chủ đề được bàn tán sôi nổi đấy."

Lâm An mỉm cười, cảm giác mãn nguyện vẫn còn đọng lại từ thành công của buổi triển lãm. "Em cũng không ngờ lại được nhiều người đón nhận đến vậy. Cảm ơn anh đã đến ủng hộ."

"Đó là điều anh nên làm," Khánh Duy đáp, ánh mắt anh lướt qua cô, chứa đựng sự ngưỡng mộ mà không hề phô trương. "Anh đã nói rồi, nghệ thuật của em không chỉ là màu sắc, mà là câu chuyện của một tâm hồn đang tìm kiếm sự bình yên, tìm kiếm sự chữa lành. Nó chạm đến những góc sâu kín nhất của người xem."

Lời nói của Khánh Duy vang vọng trong tâm trí Lâm An. Cô đã từng khao khát được thấu hiểu như vậy. Những lời nói chân thành này không chỉ là lời khen ngợi thông thường, mà là sự đồng điệu của hai tâm hồn. Cô cảm thấy một sự kết nối đặc biệt, một cảm giác được nhìn thấy, được công nhận mà cô đã lâu không cảm nhận được. Cô nhớ lại những lời nói của Hoàng Minh về nghệ thuật của cô, luôn là những câu mang tính thực tế, logic, về việc tranh có bán được không, có mang lại lợi ích gì không. Anh chưa bao giờ thực sự đi sâu vào cảm xúc, vào ý nghĩa mà cô muốn gửi gắm.

"Anh nghĩ mọi cảm xúc đều đáng được trân trọng," Khánh Duy tiếp lời, như thể anh đọc được suy nghĩ của cô. "Và anh cũng có những ước mơ tương tự, về một cuộc sống mà mỗi ngày đều có ý nghĩa, không chỉ là những con số, những dự án, những mục tiêu vật chất."

Lâm An ngước nhìn anh, tim cô khẽ hẫng một nhịp. Cô đã luôn giữ những khao khát ấy cho riêng mình, những điều cô chưa từng dám nói thành lời với bất kỳ ai, kể cả Hoàng Minh. Cô từng nghĩ rằng những suy nghĩ ấy là viển vông, không thực tế trong một thế giới mà ai cũng chạy theo vật chất. Nhưng Khánh Duy đã nói hộ cô, không phải bằng những lời hoa mỹ, mà bằng một sự chân thành, giản dị.

"Anh muốn xây dựng một nơi, một không gian, nơi mọi người có thể tìm thấy chính mình, tìm thấy sự kết nối. Nó không phải là một dự án lớn, mang lại lợi nhuận khổng lồ, mà là một hành trình... một hành trình khám phá và sẻ chia," Khánh Duy nói, ánh mắt anh sáng lên một niềm đam mê. Anh với tay lấy một tờ giấy ăn trên bàn, và một cây bút chì từ túi áo. Anh bắt đầu phác thảo những đường nét đơn giản, nhưng đầy ý nghĩa. "Anh hình dung nó là một không gian đa chức năng. Có thể là một thư viện nhỏ với những cuốn sách quý, một phòng trưng bày nghệ thuật cho những tài năng trẻ, một xưởng thủ công nơi mọi người có thể tự tay tạo ra những món đồ mang dấu ấn cá nhân, và cả một khu vườn nhỏ để mọi người tìm về với thiên nhiên."

Anh vẽ một vòng tròn lớn, rồi chia thành nhiều phần nhỏ, mỗi phần đại diện cho một chức năng. Anh giải thích từng chi tiết với sự nhiệt huyết, giọng nói anh chứa đựng một niềm tin mãnh liệt, như thể anh đã hình dung rõ ràng mọi thứ trong tâm trí. "Mục tiêu không phải là kiếm tiền, Lâm An ạ, mà là tạo ra giá trị, tạo ra một cộng đồng. Một nơi mà con người có thể thoát khỏi áp lực cuộc sống, tìm thấy sự cân bằng, sự bình yên. Một nơi mà những câu chuyện, những ký ức, những cảm xúc được lắng nghe và trân trọng."

Lâm An chăm chú lắng nghe, đôi mắt cô lấp lánh sự ngưỡng mộ. Cô nhìn thấy trong Khánh Duy một tâm hồn đồng điệu, một người không chỉ nói về những điều cao cả, mà còn có khả năng biến những ý tưởng ấy thành hiện thực. "Anh có thấy nó viển vông không?" Khánh Duy hỏi, ngước mắt lên nhìn cô, một chút e dè trong giọng nói.

Lâm An lắc đầu, nụ cười nhẹ nở trên môi. "Không hề... Em thấy nó... rất thật, và rất đẹp. Một nơi mà em nghĩ ai cũng cần, và ai cũng sẽ muốn tìm đến." Cô nhìn vào tờ giấy ăn với những nét phác thảo đơn giản, nhưng trong tâm trí cô, nó đã hiện lên một cách sống động, rực rỡ. Cô cảm thấy một niềm cảm mến sâu sắc dâng trào trong lòng, không chỉ vì ý tưởng của anh, mà vì chính con người anh – một người đàn ông lãng mạn, sâu sắc, và dám theo đuổi những giá trị tinh thần. Một sự tương phản rõ rệt với hình ảnh Hoàng Minh, người luôn đặt mục tiêu, con số lên hàng đầu, dù anh cũng là người có năng lực phi thường.

Khi ánh chiều dần tắt, nhường chỗ cho những vệt màu cam và tím cuối cùng của hoàng hôn, Lâm An và Khánh Duy rời khỏi quán cà phê "Ký Ức Đọng". Cả hai quyết định đi dạo quanh Công viên Hồ Gươm, nơi những cơn gió nhẹ mang theo hơi se lạnh của buổi tối len lỏi qua từng tán lá cây cổ thụ hàng trăm năm tuổi. Những chiếc ghế đá cổ kính nằm im lìm dưới ánh đèn đường vừa bật sáng, và những tượng đài nhỏ trầm mặc đứng giữa không gian xanh mát. Cầu đi bộ qua hồ đã được trang trí những chiếc đèn lồng lung linh, phản chiếu xuống mặt nước phẳng lặng, tạo nên một khung cảnh lãng mạn, huyền ảo. Tiếng chim hót líu lo đâu đó trong vòm lá, tiếng người đi bộ xào xạc, tiếng trẻ con cười đùa vọng lại từ xa, hòa cùng tiếng rao hàng của những người bán kem, bán bắp rang, tạo nên một bức tranh âm thanh sống động nhưng không hề ồn ào. Mùi cây cỏ tươi mát, mùi nước hồ trong lành quyện với mùi bánh rán, ngô nướng thoang thoảng, và đặc biệt là mùi hoa sữa dịu ngọt đặc trưng của Hà Nội vào mùa này, khẽ khàng len lỏi vào từng hơi thở.

Lâm An bước đi chậm rãi bên cạnh Khánh Duy, cảm nhận sự bình yên đến lạ lùng. Anh tiếp tục chia sẻ chi tiết hơn về kế hoạch của mình, ánh mắt anh rạng rỡ niềm tin khi chỉ tay về phía hồ nước, nói về cách anh muốn kết hợp nghệ thuật, giáo dục và cộng đồng. "Anh tin rằng những giá trị tinh thần mới là thứ tồn tại mãi mãi, Lâm An ạ. Vật chất có thể hao mòn, nhưng những gì chạm đến tâm hồn, những gì nuôi dưỡng trí tuệ, thì sẽ trường tồn," Khánh Duy nói, giọng anh trầm bổng theo từng nhịp bước. "Và anh muốn tìm một người cùng đồng hành, cùng xây dựng những điều đó. Một người có thể hiểu và chia sẻ những hoài bão này, không phải chỉ vì lợi ích vật chất, mà vì niềm tin vào những giá trị tốt đẹp."

Ánh mắt anh vô tình chạm vào Lâm An, nhưng nhanh chóng quay đi, như một lời nói vô tư, không hề gượng ép. Nhưng Lâm An lại cảm thấy tim mình hẫng một nhịp. Một cảm giác quen thuộc, một khao khát ẩn sâu trong cô bỗng trỗi dậy mạnh mẽ. Cô nhận ra mình đã luôn tìm kiếm một người như vậy, một người có thể chia sẻ những giá trị sâu sắc, những ước mơ về một cuộc sống không chỉ xoay quanh những mục tiêu vật chất hay sự ổn định. Cô đã từng nghĩ rằng đó là một giấc mơ xa vời, không có thật. Nhưng Khánh Duy, với tất cả sự chân thành và nhiệt huyết của anh, đã khiến giấc mơ ấy trở nên hiện hữu, sống động hơn bao giờ hết.

"Anh... anh có vẻ đã suy nghĩ rất kỹ về điều này," Lâm An khẽ nói, giọng cô có chút run run. Cô cố gắng giữ vẻ bình tĩnh, nhưng trong lòng cô, một cơn sóng cảm xúc đang cuộn trào. Cô nhớ lại những cuộc trò chuyện với Hoàng Minh. Anh luôn nói về sự nghiệp, về kế hoạch tài chính, về những mục tiêu cụ thể, rõ ràng. Những điều đó không hề sai, không hề xấu. Nhưng nó lại thiếu đi một thứ gì đó, một thứ mà cô chỉ vừa nhận ra khi nghe Khánh Duy nói về "giá trị tinh thần," về "kết nối." Hoàng Minh chưa bao giờ nói về một "không gian kết nối," hay một "hành trình khám phá bản thân." Anh chỉ nói về "thành công," về "vị thế."

"Phải, anh đã ấp ủ nó từ rất lâu rồi," Khánh Duy đáp, nụ cười nhẹ vẫn nở trên môi. "Từ khi anh còn là một cậu bé, anh đã luôn mơ về một thế giới mà con người có thể sống chậm lại, lắng nghe nhau nhiều hơn, và trân trọng những điều nhỏ bé. Lớn lên, khi thấy cuộc sống ngày càng hối hả, con người ngày càng xa cách, anh càng khao khát biến giấc mơ đó thành hiện thực."

Anh dừng lại bên một gốc cây cổ thụ, tựa lưng vào thân cây sần sùi, ánh mắt nhìn xa xăm về phía mặt hồ lấp lánh ánh đèn. "Anh biết, nó không phải là con đường dễ dàng. Sẽ có rất nhiều thử thách, rất nhiều người sẽ cho rằng đó là điều viển vông. Nhưng anh tin, nếu có người cùng chí hướng, cùng niềm tin, thì mọi khó khăn đều có thể vượt qua."

Lâm An đứng cạnh anh, cảm nhận sự ấm áp từ bàn tay anh khẽ chạm vào tay cô khi anh chỉ một đàn chim bay ngang qua. Cô không nói gì, chỉ lặng lẽ lắng nghe. Trong khoảnh khắc đó, cô cảm thấy một sự đồng điệu sâu sắc, một sự bình yên mà cô chưa từng cảm nhận được trong mối quan hệ của mình với Hoàng Minh. Hoàng Minh là sự ổn định, là sự an toàn, là một tương lai được vạch sẵn. Nhưng Khánh Duy lại là một chân trời mới, một lời hứa về sự sẻ chia, về những giá trị tinh thần mà cô đã vô thức khao khát. Anh không hề nói lời yêu, nhưng ánh mắt và những lời anh nói lại khiến cô cảm thấy được trân trọng, được nhìn nhận một cách toàn vẹn nhất. Nó không phải là một tình yêu bùng cháy, mà là một ngọn lửa ấm áp, âm ỉ cháy trong lòng, soi sáng những góc khuất trong tâm hồn cô.

Màn đêm dần buông, kéo theo cái lạnh đặc trưng của Hà Nội về đêm. Lâm An và Khánh Duy chia tay nhau ở đầu phố. Trước khi đi, Khánh Duy không quên hỏi thăm về lịch trình của cô, về những dự định tiếp theo của cô trong nghệ thuật, một lần nữa thể hiện sự quan tâm chu đáo của anh. "Anh mong một ngày nào đó, những bức tranh của em sẽ được trưng bày trong không gian mà anh đang ấp ủ," anh nói, ánh mắt anh chứa đựng một niềm tin mãnh liệt, như thể anh đã nhìn thấy điều đó. Lâm An chỉ mỉm cười, cảm ơn anh, nhưng trong lòng cô, hạt giống của một hy vọng mới đã được gieo.

Trở về căn hộ của mình, Lâm An bước vào không gian quen thuộc, ấm áp. Căn phòng được thiết kế pha trộn giữa hiện đại và vintage, với tông màu be, xanh lá cây, nâu đất, tạo cảm giác dễ chịu. Những đồ gốm thủ công nhỏ xinh, những bức tranh vẽ nhỏ của cô và Thanh Mai, cùng với những chậu cây xanh mướt và những kệ sách chất đầy tri thức, tất cả đều tạo nên một bầu không khí nghệ thuật, đầy sức sống. Ánh sáng vàng dịu từ chiếc đèn đọc sách trên bàn, cùng với mùi đất ẩm từ cây cối, mùi tinh dầu sả chanh thoang thoảng, và tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng chảy từ chiếc loa nhỏ, khiến căn phòng trở nên bình yên đến lạ.

Thế nhưng, tâm trạng Lâm An lại không yên. Cô ngồi xuống bên cửa sổ, nơi có ban công nhỏ được trang trí bằng giàn cây leo xanh tốt. Đêm se lạnh, gió từ ban công thổi vào nhẹ nhàng, mang theo hương hoa lài dịu ngọt. Cô nhìn ra thành phố, những ánh đèn lung linh huyền ảo. Những lời của Khánh Duy vẫn văng vẳng bên tai, từng câu, từng chữ, như khắc sâu vào tâm trí cô. "Anh tin rằng những giá trị tinh thần mới là thứ tồn tại mãi mãi... Anh muốn tìm một người cùng đồng hành, cùng xây dựng những điều đó."

Hoàng Minh... anh ấy chưa bao giờ nói với mình về những ước mơ như vậy. Anh ấy chỉ nói về kế hoạch, về mục tiêu, về sự ổn định. Cô nhớ lại những cuộc trò chuyện của họ, chúng luôn xoay quanh những điều thực tế, cụ thể, không có chỗ cho những bay bổng, những khao khát về một "không gian kết nối," hay "giá trị tinh thần." Cô đã từng nghĩ đó là điều bình thường, là cách một người đàn ông trưởng thành nên suy nghĩ. Cô đã cố gắng tự thuyết phục mình rằng sự ổn định, sự an toàn mà Hoàng Minh mang lại là đủ.

"Liệu mình có thể tìm thấy sự cân bằng, sự sẻ chia mà Khánh Duy nói đến, trong cuộc sống của mình không?" Cô tự hỏi. Một câu hỏi nặng trĩu. Mối quan hệ của cô với Hoàng Minh, mặc dù không có những cãi vã lớn, không có những tổn thương sâu sắc, nhưng lại thiếu vắng đi cái chiều sâu, cái sự đồng điệu trong tâm hồn mà cô vừa cảm nhận được từ Khánh Duy.

Cô vuốt ve bức tranh "Bình Minh Sau Cơn Mưa" mà cô đã hoàn thành cách đây không lâu, bức tranh chất chứa hy vọng và sự chữa lành. Ánh mắt cô đầy suy tư. Hay mình đã luôn chấp nhận một cuộc sống thiếu vắng những điều đó, vì nghĩ rằng đó là thực tế? Cô đã tự dối lòng mình bao lâu nay? Cô đã luôn nghĩ rằng tình yêu là sự hy sinh, là sự nhường nhịn, là chấp nhận những khác biệt. Nhưng những khác biệt đó có phải là sự thiếu hụt không thể lấp đầy?

Lâm An với tay lấy chiếc điện thoại đặt trên bàn trà. Màn hình sáng lên, hiển thị một vài tin nhắn công việc. Cô lướt qua, rồi dừng lại ở số của Hoàng Minh. Cô định nhắn cho anh một tin, kể về buổi tối của mình, về những gì cô đã nghe từ Khánh Duy. Nhưng rồi cô lại do dự. Cô biết, anh sẽ nghe, anh sẽ đáp lại bằng những lời khách sáo, những câu hỏi mang tính logic. Anh sẽ không thực sự hiểu được cảm giác của cô, không cảm nhận được những rung động tinh tế trong tâm hồn cô. Anh sẽ không thể cùng cô bay bổng với những ước mơ về "giá trị tinh thần" hay "không gian kết nối" ấy.

Cô đặt điện thoại xuống, ánh mắt nhìn ra khoảng không vô định. Một sự trống rỗng mà trước đây cô đã cố gắng lờ đi, nay lại hiện rõ mồn một. Nó không phải là sự trống rỗng của việc không có gì, mà là sự trống rỗng của việc thiếu đi một thứ gì đó vô hình, một sự kết nối sâu sắc, một người đồng điệu. Nó là sự trống rỗng của một tâm hồn đang khao khát được lấp đầy bằng những điều mà cô chưa từng nghĩ mình có thể đòi hỏi. Cảm giác này, như một vết nứt nhỏ, đang dần lan rộng trong lòng cô, báo hiệu những thay đổi lớn lao sắp xảy ra, những thay đổi mà cô chưa thể gọi tên, nhưng đã cảm nhận được sự hiện diện của chúng một cách rõ ràng.

Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free