Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 164: Ánh Đèn Rực Rỡ, Lòng Lạc Lõng

Đêm đã về khuya, nhưng Lâm An vẫn ngồi bên cửa sổ, bàn tay vuốt ve bức tranh “Bình Minh Sau Cơn Mưa”. Những lời của Khánh Duy vẫn văng vẳng trong tâm trí cô, gieo vào lòng cô một hạt giống của khao khát về sự đồng điệu, về những giá trị tinh thần mà cô chưa từng nghĩ mình có thể đòi hỏi. Cô nhìn ra thành phố lấp lánh ánh đèn, tự hỏi liệu Hoàng Minh có bao giờ nhìn những ánh đèn ấy và mơ về một điều gì đó vượt ngoài những kế hoạch, những mục tiêu cụ thể. Cô đã từng nghĩ rằng sự ổn định, sự an toàn mà anh mang lại là đủ, là bản chất của tình yêu trưởng thành. Nhưng giờ đây, một khoảng trống vô hình, một sự thiếu hụt mà cô chưa thể gọi tên, đã hiện rõ mồn một, báo hiệu những thay đổi lớn lao sắp xảy ra trong tâm hồn cô.

Cùng lúc đó, cách đó không xa, tại một góc khác của thành phố nhộn nhịp, Hoàng Minh cũng đang đứng giữa những ánh đèn rực rỡ, nhưng với một tâm trạng hoàn toàn khác.

***

Nhà hàng "Bữa Tối Đầu Tiên" chìm trong một thứ ánh sáng vàng ấm áp, như mật ong sóng sánh lan tỏa từ những chiếc đèn chùm pha lê rủ xuống từ trần cao và vô số ngọn nến nhỏ li ti đặt trên mỗi bàn ăn. Kiến trúc Đông Dương cổ kính giao hòa cùng nét hiện đại tinh tế, tạo nên một không gian vừa sang trọng, vừa bí ẩn, lại thân mật đến lạ. Những nội thất gỗ tối màu được đánh bóng cẩn thận phản chiếu ánh sáng dịu nhẹ, những tấm rèm nhung đỏ sẫm buông hờ hững che đi khung cửa kính lớn, tách biệt hoàn toàn với thế giới ồn ào bên ngoài. Tiếng nhạc piano, đôi khi xen lẫn tiếng violin, du dương chảy tràn khắp không gian, như một dòng suối êm đềm xoa dịu mọi giác quan. Xen kẽ vào đó là tiếng dao dĩa khẽ chạm vào đĩa sứ trắng ngà, tiếng trò chuyện nhỏ nhẹ nhưng vang vọng bởi sự hân hoan, và thoang thoảng đâu đó là mùi rượu vang đỏ nồng ấm, mùi thịt nướng thơm lừng từ bếp, cùng hương hoa ly tinh khôi đặt trên bàn. Bầu không khí ấy, đúng ra, phải là của một buổi tiệc chúc mừng trọn vẹn, nơi niềm vui được chia sẻ và nhân lên gấp bội.

Hoàng Minh bước vào, dáng người cao ráo, cân đối, toát lên vẻ điềm đạm thường thấy. Anh khoác lên mình bộ vest màu xám than lịch lãm, chiếc cà vạt xanh đậm được thắt gọn gàng, càng làm nổi bật vẻ chuyên nghiệp và chỉn chu. Khuôn mặt góc cạnh, sống mũi thẳng, đôi mắt sâu thẳm của anh thường ẩn chứa những suy tư khó đoán, và đêm nay cũng không ngoại lệ. Mặc dù là nhân vật chính của buổi tiệc, người được vinh danh bởi thành công mới trong sự nghiệp – vị trí Giám đốc Dự án cấp cao của Tập đoàn Hoàng Minh – anh lại mang một vẻ gì đó lạc lõng, một sự xa cách vô hình giữa đám đông đang hồ hởi vây quanh.

Ánh đèn rực rỡ chiếu thẳng vào anh, nhưng dường như không thể xuyên thấu được bức tường vô hình ngăn cách anh với niềm hân hoan đang lan tỏa. Những gương mặt tươi cười, những cái vẫy tay hồ hởi, những lời chúc tụng bay đến như những cánh bướm đêm vờn quanh ánh đèn, nhưng lại không chạm tới được tâm hồn anh. Hoàng Minh đáp lại bằng những nụ cười xã giao, lịch sự, những cái gật đầu nhẹ và những cái bắt tay chắc chắn. Anh nói những lời cảm ơn ngắn gọn, điềm tĩnh, đúng mực. Nhưng đôi mắt anh, dù đang nhìn thẳng vào người đối diện, lại ẩn chứa một sự thờ ơ khó hiểu, một khoảng cách vô tận. Anh cảm thấy mình như một diễn viên đang cố gắng nhập vai một cách hoàn hảo, giữa không khí hân hoan mà anh không thực sự cảm nhận được.

Ông Hùng, sếp của Hoàng Minh, với mái tóc điểm bạc và ánh mắt sắc sảo ẩn sau cặp kính lão, tiến đến, tay cầm một ly champagne lấp lánh. Ông vỗ nhẹ vào vai Hoàng Minh, nụ cười hiền hậu nhưng đầy tự hào. "Chúc mừng Minh, cậu xứng đáng với thành công này." Giọng ông trầm ấm, chứa đựng sự chân thành và niềm tin. Ông nhìn Hoàng Minh với ánh mắt quan sát, dường như muốn đọc thấu những gì đang diễn ra bên trong người thanh niên trẻ tuổi tài năng này.

Hoàng Minh hơi cúi đầu, nụ cười trên môi nhạt nhòa. "Cảm ơn sếp. Em sẽ cố gắng hết sức để không phụ lòng tin của sếp." Anh nói, giọng điệu điềm đạm, không chút gợn sóng. Anh đưa tay nhận ly champagne từ tay phục vụ, cảm nhận cái lạnh nhẹ của thủy tinh tinh xảo truyền qua lòng bàn tay. Anh lướt mắt qua đám đông, những gương mặt quen thuộc từ phòng ban, những đồng nghiệp đã cùng anh trải qua biết bao dự án. Mỗi người một vẻ, nhưng tất cả đều chung một niềm hân hoan, một sự ngưỡng mộ dành cho anh. Anh thấy Thùy Linh, đồng nghiệp trẻ tuổi với mái tóc bob ngắn năng động, đôi mắt thông minh lanh lợi, đang tiến đến gần với vẻ mặt rạng rỡ.

"Anh Minh thật sự là thần tượng của em!" Thùy Linh thốt lên, giọng nói trong trẻo và đầy nhiệt huyết, ánh mắt cô gái trẻ lấp lánh sự ngưỡng mộ không chút che giấu. Cô đưa ly champagne của mình lên, làm một cử chỉ cụng ly vào ly của anh. "Chúc mừng anh đã lên chức Giám đốc. Em tin anh sẽ còn tiến xa hơn nữa!"

Hoàng Minh mỉm cười nhẹ, nụ cười chỉ chạm đến khóe môi. "Cảm ơn em, Thùy Linh." Anh đáp lại ngắn gọn, uống một ngụm champagne. Vị rượu hơi chát, rồi ngọt hậu, nhưng dường như không thể làm tan đi vị nhạt nhẽo đang đọng lại trên đầu lưỡi anh. Anh lắng nghe những lời chúc tụng, những câu chuyện vui vẻ, những tiếng cụng ly vang lên như những tiếng chuông nhỏ. Mọi thứ xung quanh anh đều rực rỡ, sống động, nhưng anh lại cảm thấy mình như một bức tượng được đặt giữa một vườn hoa rực rỡ, chỉ có thể đứng đó nhìn ngắm, mà không thể cảm nhận được hương sắc hay sự sống động của nó. Anh nhớ những lúc anh đã từng cảm thấy niềm vui trọn vẹn khi đạt được một mục tiêu nào đó, nhưng giờ đây, cảm giác ấy dường như đã bị bào mòn, thay thế bằng một khoảng trống khó tả, một sự vô vị len lỏi từ sâu thẳm tâm hồn.

***

Giữa lúc không khí bữa tiệc đang dần trở nên sôi nổi hơn, tiếng nhạc jazz cổ điển được thay thế bằng những bản nhạc sôi động hơn một chút, Trần Long, người bạn thân lâu năm của Hoàng Minh, tiến đến bên cạnh anh. Long có vẻ ngoài năng động, khỏe khoắn với dáng người hơi vạm vỡ, khuôn mặt tròn và nụ cười thường trực. Anh mặc một chiếc áo sơ mi màu xanh navy, cởi bỏ cúc trên, tạo cảm giác thoải mái và gần gũi. Anh vỗ mạnh vào vai Hoàng Minh, tiếng cười lớn vang lên, thu hút vài ánh mắt xung quanh.

"Này ông tướng! Thành công rực rỡ thế này mà mặt cứ như mất sổ gạo là sao?" Trần Long nói, nụ cười tươi rói, ánh mắt lấp lánh vẻ trêu chọc nhưng cũng đầy quan tâm. Anh cầm trên tay một ly bia, đưa sang chạm nhẹ vào ly champagne của Hoàng Minh. "Uống một ly đi chứ! Cả đời có mấy lần được làm giám đốc đâu mà cứ trầm ngâm vậy?"

Hoàng Minh khẽ giật mình, ánh mắt đang lơ đãng nhìn về phía ban nhạc bỗng quay về phía Long. Anh cười gượng, một nụ cười không thực sự chạm đến đáy mắt. "Không có gì, chỉ là hơi mệt chút thôi." Anh đáp, giọng điệu vẫn điềm đạm nhưng có chút bất lực. Anh uống một ngụm rượu, cố gắng giấu đi sự mệt mỏi mà anh không thể gọi tên.

Trần Long nheo mắt nhìn bạn, ánh mắt anh ta sắc sảo hơn vẻ ngoài vui vẻ thường thấy. Anh nhận thấy sự trầm ngâm bất thường của Hoàng Minh, sự thiếu vắng niềm hân hoan đáng lẽ phải có trên gương mặt người vừa đạt được thành công lớn. Anh biết Hoàng Minh là người ít nói, lý trí, nhưng đây là một bữa tiệc dành riêng cho anh, và sự lạnh nhạt này thật sự khác lạ. "Mệt? Ông làm như ông vừa đi bộ xuyên Việt không bằng ấy. Thôi nào, hôm nay là ngày của ông đấy, Minh. Cứ thoải mái đi!" Long cố gắng khuấy động không khí, kéo Hoàng Minh vào một cuộc trò chuyện sôi nổi hơn. Anh nói về những kỷ niệm cũ, những dự án khó khăn mà hai người đã cùng nhau vượt qua, những câu chuyện phiếm về các đồng nghiệp.

Hoàng Minh gật đầu, cố gắng đáp lại bằng những câu ngắn gọn, đôi khi là một nụ cười xã giao. Anh lắng nghe những lời Long nói, phân tích chúng bằng cái đầu lý trí của mình, nhưng tâm trí anh lại không hoàn toàn ở đó. Ánh mắt anh thường xuyên lơ đãng, lướt qua những gương mặt đang cười nói vui vẻ, những ly rượu đang cụng vào nhau, những điệu nhảy ngẫu hứng của một vài đồng nghiệp trẻ tuổi. Anh thấy mình như đang quan sát một bộ phim mà mình là nhân vật chính, nhưng lại không thể hòa mình vào cảm xúc của nó.

Một cảm giác kỳ lạ len lỏi trong anh. Đó không phải là nỗi buồn, cũng không phải là sự thất vọng. Nó giống như một khoảng trống mênh mông, một sự thiếu hụt mà anh không thể lý giải. Anh đã làm việc chăm chỉ, đã đạt được mục tiêu mà anh đặt ra. Anh có một công việc ổn định, một vị trí đáng mơ ước, một cuộc sống có vẻ như hoàn hảo trong mắt người khác. Vậy thì tại sao, ngay trong khoảnh khắc đáng lẽ phải là đỉnh cao của niềm hạnh phúc, anh lại cảm thấy trống rỗng đến vậy? Anh nhớ những lúc anh và Lâm An từng cùng nhau đi dạo trên những con phố quen thuộc, những buổi tối bình yên bên tách trà ấm, những cuộc trò chuyện không đầu không cuối. Khi ấy, anh đã từng nghĩ rằng đó là sự bình yên, là hạnh phúc. Nhưng giờ đây, khi nhìn lại, anh nhận ra rằng những khoảnh khắc ấy có lẽ đã chứa đựng một điều gì đó sâu sắc hơn, một sự kết nối mà anh đã vô tình lãng quên, hoặc chưa bao giờ thực sự nhận ra giá trị của nó.

"Này, ông có nghe tôi nói không đấy?" Trần Long khẽ huých tay Hoàng Minh, giọng điệu hơi trách móc. "Đang mơ màng về nàng nào à?"

Hoàng Minh giật mình lần nữa, nụ cười trên môi gượng gạo hơn. "Không có gì. Chỉ là nghĩ về công việc thôi." Anh luôn chọn cách lẩn tránh những câu hỏi về cảm xúc, về những suy nghĩ sâu kín trong lòng. Đối với anh, công việc là một tấm khiên vững chắc, là một lời giải thích hợp lý cho mọi sự xa cách, mọi sự trầm ngâm. Long nhìn anh một hồi, rồi thở dài, lắc đầu. Anh biết bạn mình khó mà mở lòng, nhất là về những chuyện riêng tư. Long hiểu Hoàng Minh đã luôn là một người như vậy, lý trí và kiệm lời. Nhưng sâu thẳm trong lòng, Long vẫn cảm thấy lo lắng cho người bạn thân. Anh cảm nhận được một sự cô độc vô hình đang bao trùm lấy Hoàng Minh, dù anh ta đang đứng giữa hàng chục người đang chúc tụng.

Hoàng Minh tiếp tục duy trì vẻ lịch sự, nhưng ánh mắt anh vẫn không hoàn toàn ở đó. Anh gật đầu, đáp lại bằng những câu ngắn gọn, cố gắng duy trì sự tập trung. Nhưng mỗi lời chúc tụng, mỗi ly rượu anh nâng lên, mỗi nụ cười anh trao đi, đều như một gánh nặng vô hình đè lên tâm hồn anh. Sự thành công này, nó rực rỡ thật đấy, nhưng lại vô v��� đến lạ. Nó giống như một chiếc bánh sinh nhật được trang trí lộng lẫy, nhưng lại thiếu đi hương vị ngọt ngào của niềm vui thực sự. Anh chỉ muốn thoát khỏi nơi đây, thoát khỏi những ánh đèn rực rỡ, những tiếng nói hân hoan mà anh không thể hòa mình vào.

***

Hoàng Minh rời buổi tiệc sớm, không một lời giải thích cụ thể nào ngoài lý do "hơi mệt". Anh chỉ kịp bắt tay chào Ông Hùng, khẽ gật đầu với Trần Long, và đáp lại ánh mắt ngưỡng mộ của Thùy Linh bằng một nụ cười nhạt nhòa. Anh không về thẳng căn hộ của mình, nơi mà sự yên tĩnh đôi khi lại càng làm nổi bật sự trống rỗng bên trong. Thay vào đó, anh lái xe đi lang thang trên những con phố đã chìm vào màn đêm, bỏ mặc những suy nghĩ hỗn độn đang bủa vây. Cuối cùng, anh dừng lại ở một cây cầu vượt quen thuộc, nơi anh thường đến khi cần một khoảng lặng cho riêng mình.

Cây cầu thép sừng sững vắt ngang qua dòng xe cộ tấp nập bên dưới. Lan can cao, vững chắc, mang theo hơi lạnh của kim loại. Dưới chân cầu, tiếng xe cộ ồn ào như một dòng sông không ngừng chảy, tiếng còi xe văng vẳng, tiếng động cơ gầm rú, tạo nên một bản giao hưởng hỗn độn của đêm thành phố. Trên cao, gió đêm thổi lồng lộng, mang theo hơi lạnh se sắt và mùi khói xe, bụi đường thoảng nhẹ. Đôi khi, một làn gió mạnh hơn còn mang theo cả mùi xăng đặc trưng, quyện vào không khí ẩm lạnh. Hoàng Minh đứng tựa vào lan can, hít một hơi thật sâu, cố gắng cảm nhận sự thanh sạch của khí trời đêm, nhưng phổi anh lại chỉ tràn ngập những tạp âm và mùi vị của một thành phố không ngủ.

Anh nhìn xuống dòng xe cộ tấp nập bên dưới, những ánh đèn pha và đèn hậu nối đuôi nhau trôi đi như một dòng sông ánh sáng bất tận. Những ánh đèn neon từ các tòa nhà cao tầng lấp lánh rực rỡ, phác họa nên một bức tranh về sự thịnh vượng, về cuộc sống không ngừng nghỉ. Trong khoảnh khắc ấy, anh cảm thấy mình thật nhỏ bé và cô độc giữa biển người, giữa thành phố rộng lớn này. Mọi lời chúc tụng, mọi ánh đèn rực rỡ của buổi tiệc vừa rồi đều không thể lấp đầy khoảng trống mênh mông trong lòng anh. Chúng chỉ càng làm nổi bật sự trống rỗng, sự lạc lõng mà anh đang mang.

"Thành công... vậy thì sao chứ?" Anh tự hỏi, tiếng nói nội tâm vang vọng trong đầu, khẽ khàng nhưng đầy day dứt. "Điều mình thực sự muốn là gì?" Anh đã có tất cả những gì một người đàn ông trẻ tuổi có thể khao khát: sự nghiệp rạng rỡ, địa vị xã hội, tài chính vững vàng. Nhưng cảm giác hạnh phúc, niềm vui trọn vẹn thì lại xa vời vợi. Nó giống như một món đồ quý giá được đặt trong lồng kính, anh có thể nhìn thấy, có thể chạm nhẹ vào, nhưng không thể thực sự sở hữu, không thể hòa tan nó vào bản thể mình.

"Cảm giác này... nó cứ trống rỗng thế nào..." Anh thầm thì, giọng nói chỉ đủ cho chính anh nghe thấy, bị át đi bởi tiếng gió và tiếng còi xe. Anh nhắm mắt lại, cố gắng tìm kiếm một hình ảnh, một ký ức nào đó có thể mang lại cho anh sự bình yên, sự trọn vẹn. Anh nhớ về những buổi chiều hoàng hôn buông xuống trên biển, về tiếng sóng vỗ rì rào, về cảm giác cát mịn dưới chân. Anh nhớ về những cuốn sách cũ kỹ, về mùi giấy mục và những dòng chữ đã sờn. Anh nhớ về những khoảnh khắc bình dị, nơi không có ánh đèn sân khấu, không có tiếng chúc tụng, chỉ có sự hiện diện của chính anh và một cảm giác thật sự được sống. Nhưng những ký ức ấy cứ lướt qua, mờ ảo, không đủ để xoa dịu đi sự trống rỗng đang gặm nhấm tâm hồn anh.

Anh tựa mạnh hơn vào lan can, hít thở sâu một lần nữa, đôi mắt dõi theo những ánh đèn xe trôi qua bên dưới, cố gắng sắp xếp những suy nghĩ hỗn độn. Anh nhận ra rằng, dù đã đạt được đỉnh cao của sự nghiệp, nhưng cuộc sống của anh lại thiếu đi một điều gì đó vô cùng thiết yếu. Nó không phải là tiền bạc, cũng không phải là danh vọng. Nó là một sự kết nối sâu sắc, một ý nghĩa vượt lên trên những con số, những bản kế hoạch. Anh đã vùi mình vào công việc, tin rằng đó là con đường duy nhất để lấp đầy những khoảng trống. Nhưng giờ đây, ngay cả khi đã chạm đến thành công, khoảng trống ấy vẫn còn đó, thậm chí còn rộng lớn hơn, lạnh lẽo hơn.

Anh không biết điều gì đang chờ đợi mình ở phía trước, nhưng anh biết rằng, dù ánh đèn thành công có rực rỡ đến đâu, nó cũng không thể chiếu sáng được những góc khuất sâu thẳm trong tâm hồn anh, nơi mà sự cô độc vẫn đang ngự trị, lặng lẽ và day dứt. Cảm giác lạc lõng này, như một lời thì thầm cảnh báo, cho thấy cuộc sống của anh đang thiếu đi một sợi dây liên kết vô hình, một điều gì đó mà anh đã vô tình bỏ quên hoặc chưa bao giờ thực sự tìm thấy. Và chính sự thiếu hụt kết nối cảm xúc sâu sắc này sẽ là nguyên nhân khiến anh không thể nhận thức được những tổn thương mà anh vô tình gây ra cho Lâm An, dù họ đã từng yêu nhau, nhưng không phải trong cùng một ký ức.

Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free