Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 166: Đêm Dài Không Ngủ: Thẳm Sâu Khoảng Trống Vô Hình
Đêm tĩnh mịch buông xuống thành phố, kéo theo tấm màn nhung đen kịt điểm xuyết bởi hàng triệu ánh sao nhân tạo. Từ ban công căn hộ trên cao, Hoàng Minh có thể nhìn thấy dòng ánh sáng như một mạch máu không ngừng chảy, nơi những chiếc xe ô tô vẫn miệt mài lướt qua dưới chân. Tiếng còi xe xa xăm, tiếng máy điều hòa chạy êm ái là những âm thanh duy nhất phá vỡ sự im lặng bao trùm lấy không gian sống được thiết kế tối giản của anh. Tông màu lạnh chủ đạo – xám, trắng, đen – cùng với vật liệu kính và kim loại, tạo nên một vẻ thanh lịch, hiện đại, nhưng cũng không tránh khỏi cảm giác cô độc. Mùi gỗ mới thoang thoảng cùng hương nước hoa nam tính cao cấp mà anh vẫn thường dùng, quấn quýt trong không khí, càng làm nổi bật sự vắng lặng.
Hoàng Minh không ngủ được. Anh nằm ngửa trên chiếc giường rộng lớn, đôi mắt sâu thẳm mở thao láo nhìn trần nhà, nơi ánh đèn LED dịu nhẹ hắt xuống một vệt sáng mờ ảo. Đã hơn nửa đêm, nhưng đầu óc anh vẫn quay cuồng với những con số, những hợp đồng, những kế hoạch dự án. Buổi tối hôm nay, sau khi Lâm An đã đi ngủ với nỗi thất vọng mà anh không hề hay biết, anh lại vùi mình vào công việc. Anh vừa trải qua một chuỗi ngày làm việc không ngừng nghỉ, từ cuộc họp căng thẳng kết thúc muộn màng đến những buổi tối chỉ có anh và màn hình máy tính. Thành công đang đến dồn dập, những dự án lớn nối tiếp nhau, vị trí của anh trong công ty ngày càng vững chắc, được mọi người ngưỡng mộ. Nhưng lạ thay, trong sâu thẳm, anh không hề cảm thấy thỏa mãn. Một sự trống rỗng khó tả gặm nhấm anh, như một vết thương vô hình không thể chạm tới.
“Những con số kia, liệu chúng có thực sự mang lại điều gì?” Anh tự hỏi, giọng nói vô thanh vang vọng trong tâm trí. Anh đã nỗ lực không ngừng nghỉ, dồn hết tâm huyết và thời gian cho sự nghiệp, tin rằng đó là con đường duy nhất để đạt được hạnh phúc và sự ổn định. Anh đã xây dựng một đế chế nhỏ của riêng mình, từ những bản vẽ kỹ thuật khô khan đến những tòa nhà chọc trời vươn lên giữa lòng thành phố. Mọi người đều nói anh là một người thành công, một tấm gương để noi theo. Nhưng tại sao, ngay cả trong những khoảnh khắc được tung hô, anh vẫn thấy mình lạc lõng? Cảm giác như anh đang chạy đua trên một con đường không có đích đến rõ ràng, hay đúng hơn, đích đến mà anh đã vẽ ra lại không hề mang lại cảm giác trọn vẹn như anh vẫn tưởng.
Anh nhắm mắt lại, cố gắng tìm kiếm một chút bình yên, nhưng những hình ảnh về biểu đồ tăng trưởng, về những email cần hồi đáp, về deadline đang đến gần cứ lởn vởn trong đầu. Anh nhớ lại những lời Lâm An đã nói lúc chiều, về dự án hợp tác quốc tế. Anh đã trả lời một cách qua loa, gần như vô thức. Anh biết cô có vẻ hụt hẫng, nhưng lúc đó, tâm trí anh hoàn toàn bị chiếm giữ bởi cuộc họp căng thẳng và những vấn đề nan giải khác. Anh tin rằng cô sẽ hiểu cho anh, hiểu rằng anh đang cố gắng vì tương lai của cả hai. Anh không phải là người vô tâm, chỉ là anh có quá nhiều thứ phải lo toan, quá nhiều áp lực. Anh đã tự nhủ như vậy, mỗi khi một cảm giác tội lỗi mơ hồ len lỏi.
Không thể nằm yên được nữa, Hoàng Minh đứng dậy, bước chân trần trên sàn gỗ lạnh lẽo. Anh đi ra ban công, dựa vào lan can kính, hít một hơi sâu không khí mát mẻ của đêm. Ánh sáng từ những tòa nhà cao tầng khác phản chiếu vào đôi mắt anh, tạo thành những chấm sáng li ti. Thành phố này, anh đã góp phần xây dựng nó, từng viên gạch, từng dự án. Nhưng anh lại cảm thấy mình không thuộc về nó, hay đúng hơn, không tìm thấy một góc riêng ấm áp nào cho tâm hồn mình giữa sự phồn hoa ấy. Anh nhìn xuống, nơi những con người nhỏ bé vẫn đang hối hả với cuộc sống của riêng họ, rồi lại ngẩng lên nhìn bầu trời đêm, nơi những vì sao thật xa xôi, vô định.
Anh nhớ đến những khoảnh khắc anh đã từng chia sẻ với Lâm An, những buổi tối hẹn hò, những câu chuyện về tương lai. Khi đó, anh nghĩ rằng anh đang xây dựng một nền tảng vững chắc cho tình yêu của họ. Anh đã luôn cố gắng mang đến cho cô một cuộc sống tốt đẹp nhất, một tương lai đảm bảo. Trong ký ức của anh, đó là một tình yêu yên bình, không có sóng gió lớn, chỉ là những hiểu lầm nhỏ và sự xa cách dần dần. Anh nhớ những lúc cô ở đó, bên cạnh anh, cùng anh trải qua những khoảnh khắc hiếm hoi không phải làm việc. Nhưng anh lại quên mất những lúc cô chờ đợi, những lúc cô cần anh lắng nghe, cần anh chia sẻ những niềm vui nhỏ bé, hay những nỗi buồn không tên. Anh đã tin rằng sự hiện diện vật lý là đủ, rằng việc anh cung cấp một cuộc sống đầy đủ là cách anh thể hiện tình yêu.
Một cơn gió nhẹ thổi qua, làm mái tóc anh khẽ lay động. Anh thở dài, một tiếng thở dài nặng nề. Cảm giác trống rỗng không phải là sự đau khổ hay bi lụy, mà là một sự thiếu hụt dai dẳng, một câu hỏi không lời đáp về ý nghĩa thực sự của mọi thứ anh đang theo đuổi. Anh có tất cả những gì một người đàn ông có thể mơ ước: sự nghiệp thành công, địa vị xã hội, tài chính ổn định. Nhưng anh lại không có được sự bình yên trong tâm hồn, sự kết nối sâu sắc mà anh không biết mình đang thiếu. Anh nghĩ, có lẽ anh chỉ cần thêm một chút thời gian, thêm một chút thành công nữa, thì mọi thứ sẽ ổn.
Quay trở lại phòng, Hoàng Minh không lên giường nữa. Anh ngồi vào bàn làm việc, nơi chiếc laptop vẫn mở, chờ đợi anh. Anh không bật đèn lớn, chỉ để ánh sáng từ màn hình hắt lên khuôn mặt mệt mỏi, phảng phất vẻ ưu tư. Anh mở lại những tài liệu đã xem, những con số, những biểu đồ. Anh biết đây là cách duy nhất để anh tạm thời quên đi sự trống rỗng đang gặm nhấm mình. Vùi đầu vào công việc, anh có thể cảm thấy mình có ích, có mục đích. Anh có thể kiểm soát được những con số, những dự án, những rủi ro. Đó là một thế giới mà anh nắm rõ, một thế giới không có những cảm xúc phức tạp, không có những câu hỏi triết lý về ý nghĩa cuộc đời. Tiếng gõ phím nhẹ nhàng bắt đầu vang lên, đều đặn và khô khan, như nhịp đập của một cỗ máy không ngừng nghỉ trong màn đêm sâu thẳm. Anh biết mình đang tự lấp đầy thời gian, tự lấp đầy khoảng trống trong lòng, bằng cách đẩy bản thân đến giới hạn của sự mệt mỏi. Anh không nhận ra rằng, mỗi lần anh gõ phím, mỗi lần anh bỏ qua một cuộc gọi, một lời nói, anh đang vô tình tạo ra một khoảng cách vô hình, không thể nào lấp đầy được nữa.
***
Sáng hôm sau, ánh nắng chói chang tràn vào Văn Phòng Công Ty Minh An qua những ô cửa kính lớn, nhưng bên trong, không khí vẫn mát lạnh và trong lành nhờ hệ thống điều hòa hiện đại. Mùi cà phê pha sẵn quyện với mùi giấy in mới, mùi nước hoa của đồng nghiệp tạo nên một hỗn hợp đặc trưng của môi trường công sở. Tiếng gõ bàn phím liên tục, tiếng điện thoại reo không ngớt, tiếng máy in hoạt động hết công suất, tất cả hòa vào nhau tạo nên một bản giao hưởng của sự bận rộn. Đây là một không gian mở, hiện đại, nơi những người trẻ tuổi năng động đang miệt mài với công việc.
Hoàng Minh ngồi tại bàn làm việc của mình, dáng người cao ráo, cân đối của anh nổi bật giữa không gian. Khuôn mặt anh góc cạnh, sống mũi thẳng, đôi mắt sâu thẳm vẫn ẩn chứa suy tư, nhưng giờ đây chúng được che phủ bởi một vẻ tập trung cao độ. Anh mặc chiếc áo sơ mi màu xám tro, phẳng phiu và chỉn chu, phản ánh sự chuyên nghiệp thường thấy. Trước mặt anh là màn hình máy tính với hàng tá cửa sổ đang mở, mỗi cửa sổ là một biểu đồ, một bản thiết kế, một bảng tính phức tạp. Ngón tay anh lướt thoăn thoắt trên bàn phím, tốc độ gõ nhanh đến chóng mặt, như thể anh đang chạy đua với thời gian. Anh đã bắt đầu làm việc từ sáng sớm, bỏ qua bữa sáng vội vàng và dán mắt vào những con số, những chi tiết kỹ thuật.
Anh hoàn toàn đắm chìm vào công việc, dường như mọi thứ xung quanh đều tan biến. Một vài đồng nghiệp đã cố gắng bắt chuyện, mời anh đi ăn trưa, nhưng anh chỉ lịch sự từ chối bằng một cái lắc đầu nhẹ, không rời mắt khỏi màn hình. “Xin lỗi, tôi có việc gấp,” anh nói, giọng trầm và dứt khoát, không để lại bất kỳ kẽ hở nào cho sự tiếp tục của cuộc trò chuyện. Anh trả lời điện thoại một cách ngắn gọn, súc tích, đi thẳng vào vấn đề mà không có bất kỳ lời mở đầu hay kết thúc dài dòng. Những tin nhắn trên điện thoại anh chỉ liếc qua, thấy đó là những lời hỏi thăm xã giao từ Lâm An hoặc những tin tức không liên quan đến công việc, anh liền bỏ qua, để chúng chìm nghỉm trong biển thông báo.
Trần Long, bạn thân của Hoàng Minh, với dáng người hơi vạm vỡ và khuôn mặt tròn lanh lợi, bước đến bàn làm việc của anh. Long mặc chiếc áo phông đơn giản, quần jeans, phong cách thoải mái và gần gũi như thường lệ. Anh đã quan sát Hoàng Minh từ xa, thấy bạn mình vẫn miệt mài không ngừng nghỉ từ sáng sớm. Anh biết Hoàng Minh đang ở đỉnh cao sự nghiệp, nhưng anh cũng nhận ra một sự mất cân bằng đáng báo động. Long đặt tay lên vai Hoàng Minh, khẽ lay.
“Này, Minh,” Long nói, giọng điệu tự tin, hơi nhanh. “Cậu lại quên ăn trưa nữa à? Sức khỏe quan trọng hơn chứ, làm gì mà miệt mài thế?”
Hoàng Minh hơi giật mình, ngẩng đầu lên, ánh mắt thoáng chút bối rối khi bị cắt ngang dòng suy nghĩ. Anh nhíu mày, nhìn Long một cách khó hiểu. “À, không sao đâu Long. Tớ chỉ cần làm xong cái này một chút nữa thôi.”
Long thở dài, anh đã quá quen với câu trả lời này. “Làm thì cũng phải nghỉ chứ. Cậu cứ thế này thì có ngày đổ bệnh mất. Mà này,” Long hạ giọng, cố ý kéo sự chú ý của Hoàng Minh ra khỏi màn hình. “Hôm nay… cậu không quên gì chứ? Có vẻ cậu đã hứa với An rồi mà.”
Hoàng Minh ngừng gõ phím, nhưng ánh mắt anh vẫn dán vào một điểm trên màn hình, như thể anh đang cố gắng giữ lại dòng suy nghĩ của mình. Anh nghe thấy lời Long nói, nhưng những từ ngữ ấy dường như lướt qua tai anh mà không đọng lại bất kỳ ý nghĩa cụ thể nào. Trong đầu anh chỉ hiện lên một mớ hỗn độn của deadline, của các báo cáo tài chính, của việc tối ưu hóa chi phí. Anh cố gắng lục lọi trong trí nhớ, nhưng chỉ thấy một khoảng trắng. Anh biết Long đang nhắc nhở về Lâm An, nhưng về chuyện gì thì anh không thể nhớ nổi. Anh chỉ mơ hồ nhớ mình có hứa gì đó với cô trong một buổi tối nào đó, khi anh đang mệt mỏi và chỉ muốn kết thúc cuộc trò chuyện.
“À… ừ, tớ nhớ mà,” Hoàng Minh trả lời, giọng anh vẫn trầm đục và điềm tĩnh, nhưng lại thiếu đi sự chân thành. Anh gật đầu qua loa, đôi mắt vẫn không rời màn hình. “Để xong việc này đã. Quan trọng lắm.” Anh không nhận ra rằng lời nói của anh, dù không có ý gì xấu, lại vô tình thể hiện một s��� thờ ơ đáng sợ. Đối với anh, công việc luôn là ưu tiên hàng đầu, là nền tảng của mọi thứ. Anh tin rằng Lâm An sẽ hiểu, sẽ thông cảm cho sự bận rộn của anh. Anh không bao giờ nghĩ rằng, việc anh đặt công việc lên trên mọi thứ khác lại đang dần tạo nên một bức tường vô hình giữa hai người.
Long nhìn Hoàng Minh, thấy ánh mắt anh vẫn đờ đẫn, không chút chú tâm vào lời mình. Anh lắc đầu ngao ngán, thở dài. “Thôi được rồi. Cậu cứ làm đi. Nhưng nhớ đấy, đừng để đến lúc mất rồi mới hối tiếc. Có những thứ quan trọng hơn công việc, Minh à.” Long quay lưng bước đi, trong lòng đầy bực bội và lo lắng cho bạn. Anh biết Hoàng Minh là người lý trí, nhưng đôi khi sự lý trí đó lại khiến anh trở nên mù quáng trước những giá trị cảm xúc.
Vài phút sau, Ông Hùng – sếp của Hoàng Minh, với dáng người trung bình, tóc điểm bạc và nụ cười hiền hậu, đi ngang qua. Ông dừng lại cạnh bàn Hoàng Minh, ánh mắt sắc sảo lướt qua màn hình máy tính của anh, rồi dừng lại ở khuôn mặt tập trung cao độ của Hoàng Minh. Ông Hùng khẽ mỉm cười, một nụ cười đầy hài lòng. “Hoàng Minh, cậu làm việc rất tốt. Dự án lần này, cậu đã vượt xa kỳ vọng của tôi. Rất chuyên nghiệp.”
Hoàng Minh ngẩng đầu lên, vẻ mệt mỏi trong mắt anh thoáng qua, thay vào đó là chút tự hào khi nhận được lời khen từ sếp. “Cảm ơn sếp. Tôi chỉ đang cố gắng hết sức thôi ạ.”
Ông Hùng gật đầu, đặt tay lên vai Hoàng Minh. “Cậu là một người có tài, và tôi tin tưởng vào khả năng của cậu. Nhưng nhớ nhé, Minh, công trình đẹp nhất không phải là thứ ta xây, mà là thứ ta vun đắp trong tâm hồn.” Ông nói, giọng điệu tự nhiên, nhưng ẩn chứa một ý nghĩa sâu xa mà Hoàng Minh lúc đó chưa thể nào lĩnh hội được. Anh chỉ gật đầu, cho rằng đó là một lời khuyên mang tính triết lý về công việc, về sự tận tâm. Anh không nhận ra rằng, lời nói ấy còn ám chỉ một khía cạnh khác của cuộc sống, một khía cạnh mà anh đang vô tình bỏ quên. Ông Hùng nhìn Hoàng Minh thêm một lát, ánh mắt đầy suy tư, rồi quay người bước đi, để lại Hoàng Minh một mình trong biển công việc. Anh lại cúi xuống màn hình, tiếp tục gõ phím, tiếp tục dán mắt vào những con số. Anh không hề biết rằng, chính sự miệt mài này, sự tập trung tuyệt đối vào công việc này, đang đẩy anh ngày càng xa rời người con gái anh yêu, tạo nên những vết rạn nứt không thể hàn gắn trong mối quan hệ của họ.
***
Tối muộn, ánh đèn thành phố đã lên rực rỡ, nhưng trong căn hộ của Hoàng Minh, không khí vẫn tĩnh mịch và lạnh lẽo. Tiếng điều hòa chạy êm ái là âm thanh duy nhất vang lên, hòa cùng tiếng còi xe xa xăm vọng lại từ đường phố. Mùi gỗ mới, mùi sách và thoảng hương nước hoa nam tính vẫn quẩn quanh, nhưng không thể xua đi cảm giác trống trải đang bao trùm lấy không gian. Hoàng Minh vẫn ngồi trước màn hình máy tính, đôi mắt sâu trũng vì mệt mỏi, khuôn mặt phờ phạc hằn rõ vẻ căng thẳng. Anh đã làm việc không ngừng nghỉ từ sáng sớm, bỏ qua cả bữa tối. Deadline của dự án mới đang cận kề, và anh phải hoàn thành một báo cáo quan trọng trước khi mặt trời mọc.
Điện thoại của anh rung lên liên tục trên bàn, màn hình sáng lên với tên "Lâm An". Một cuộc gọi, rồi hai, rồi ba... Hoàng Minh chỉ liếc mắt qua, cảm thấy phiền phức. Anh biết Lâm An đang muốn nói chuyện, muốn chia sẻ, nhưng anh không thể rời mắt khỏi màn hình lúc này. Mọi sự tập trung của anh đều dồn vào những con số, những phân tích phức tạp. Anh nghĩ, cô ấy phải hiểu, công việc của anh quan trọng đến nhường nào. Anh chỉ cần thêm một chút thời gian nữa, một chút nữa thôi. Anh không nghe máy, để cho tiếng chuông điện thoại im bặt, rồi lại rung lên, rồi lại im.
Anh tiếp tục dán mắt vào màn hình, ngón tay gõ phím thoăn thoắt. Anh đang xây dựng một biểu đồ phức tạp, tính toán các yếu tố rủi ro và lợi nhuận. Trong đầu anh, không có chỗ cho bất kỳ điều gì khác ngoài công việc. Anh hoàn toàn quên mất hôm nay là ngày gì. Anh đã hứa với Lâm An rằng sẽ dành thời gian cho cô, sẽ cùng cô ăn một bữa tối lãng mạn để kỷ niệm một dịp đặc biệt nào đó. Đó có thể là ngày sinh nhật của cô, hay một ngày kỷ niệm quan trọng của hai người. Anh không nhớ rõ, chỉ nhớ mình đã nói "ừ" một cách qua loa trong một buổi tối nào đó, khi anh đang quá mệt mỏi và tâm trí anh đã ở một nơi khác.
Thời gian trôi đi, kim đồng hồ dịch chuyển chậm rãi. Cuối cùng, khi những dòng cuối cùng của báo cáo được hoàn thành, khi biểu đồ cuối cùng được vẽ xong, Hoàng Minh mới thở phào nhẹ nhõm. Một cảm giác kiệt sức bao trùm lấy anh, nhưng đi kèm với nó là sự hài lòng nhỏ bé vì đã hoàn thành nhiệm vụ. Anh ngả người ra sau ghế, dụi mắt, rồi cầm lấy điện thoại.
Màn hình điện thoại hiện lên hàng loạt cuộc gọi nhỡ từ Lâm An, cùng với vài tin nhắn. Anh lướt qua chúng một cách hờ hững, định trả lời đại khái rằng anh bận công việc. Nhưng rồi, một tin nhắn cuối cùng, ngắn ngủi và đơn giản, lại thu hút sự chú ý của anh.
"Anh lại quên rồi..."
Chỉ ba từ thôi, nhưng chúng như một mũi kim sắc nhọn đâm thẳng vào tim Hoàng Minh. Anh nhìn chằm chằm vào dòng chữ ấy, đôi mắt sâu thẳm thoáng ngạc nhiên, rồi chuyển sang vẻ bối rối. Anh cố gắng nhớ lại, rà soát lại từng góc ký ức, từng lời hứa anh đã trao cho Lâm An. Dòng tin nhắn này không phải là một câu hỏi, mà là một lời khẳng định, một sự thất vọng được gói gọn trong ba từ đơn giản.
Hoàng Minh cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Anh lại quên rồi sao? Quên cái gì? Anh lướt lên xem những tin nhắn trước đó của cô, những lời hỏi thăm, những lời nhắc nhở nhẹ nhàng về “buổi hẹn tối nay,” về “ngày đặc biệt của chúng mình.” Anh nhớ ra rồi. Hôm nay là ngày sinh nhật của Lâm An. Hoặc ít nhất là một dịp kỷ niệm quan trọng mà cô rất mong đợi. Anh đã hứa sẽ không bao giờ quên. Nhưng anh đã quên thật.
Một cảm giác tội lỗi len lỏi, nhưng ngay lập tức, lý trí anh lại lên tiếng, cố gắng biện minh cho hành động của mình. "Chết tiệt, mình quên thật sao? Nhưng công việc quan trọng hơn mà, cô ấy phải hiểu chứ." Anh tự nhủ, giọng nói nội tâm khô khan. "Đây là dự án lớn, là tương lai của cả hai. Cô ấy sẽ thông cảm thôi." Anh cố gắng trấn an bản thân, cố gắng dập tắt cái cảm giác day dứt đang trỗi dậy. Anh tin rằng mình không có lỗi, rằng sự bận rộn của anh là một lý do chính đáng. Anh đã quá quen với việc đặt công việc lên hàng đầu, đến mức anh quên mất rằng có những giá trị không thể đo đong bằng con số hay hiệu suất.
Hoàng Minh đặt điện thoại xuống, ánh mắt anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh đèn thành phố vẫn rấp ranh. Anh cảm thấy một sự mệt mỏi thể xác và tinh thần cùng lúc. Anh đã cố gắng rất nhiều, anh đã nỗ lực không ngừng, nhưng tại sao mọi thứ lại trở nên phức tạp đến vậy? Anh nhớ những lúc Lâm An ở đó, dịu dàng, quan tâm. Anh tin rằng cô hiểu anh, hiểu những áp lực anh phải gánh vác. Anh không thể hình dung được rằng, chính sự vô tâm không cố ý của anh, chính cái cách anh đặt công việc lên trên mọi mối quan hệ, đang dần bào mòn tình yêu của Lâm An, biến những khoảnh khắc chờ đợi vô vọng thành những ký ức đau khổ.
Anh không biết rằng, tin nhắn ngắn ngủi đó, "Anh lại quên rồi...", sẽ trở thành một trong những điểm khởi đầu cho sự rạn nứt không thể cứu vãn. Anh cũng không nhận ra rằng, cảm giác trống rỗng và thiếu hụt kết nối cảm xúc này sẽ ngày càng trầm trọng, đẩy anh vào một cuộc khủng hoảng nội tâm lớn hơn trong tương lai, dù hiện tại anh vẫn đang cố gắng lảng tránh nó bằng công việc. Việc anh chọn công việc thay vì quan tâm đến Lâm An đã củng cố niềm tin của cô rằng cô không được anh trân trọng, đẩy cô tìm kiếm sự thấu hiểu ở những người khác. Khánh Duy, người bạn tri kỷ, người đã mang đến cho Lâm An cơ hội mới, sẽ càng trở thành một đối trọng, khiến cô nhận ra những gì mình đang thiếu vắng trong mối quan hệ với Hoàng Minh. Và Hoàng Minh, trong khoảnh khắc đó, chỉ thấy sự mệt mỏi, sự phiền toái, và một lời biện minh hợp lý cho bản thân, không hề hay biết rằng anh đã vô tình viết thêm một trang buồn vào câu chuyện tình yêu của hai người, một trang mà trong ký ức của Lâm An, sẽ là một vết sẹo không bao giờ lành.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.