Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 167: Nơi Bình Yên Tìm Thấy: Ánh Nến Và Ký Ức Mới

Gió đêm lùa qua khung cửa sổ, mang theo hơi lạnh mơn man da thịt Lâm An, nhưng dường như không thể xoa dịu được cái lạnh giá đang đóng băng trong tâm hồn cô. Cô ngồi trên chiếc ghế mây đan thủ công ở ban công, bên cạnh là giàn cây leo xanh mướt, ánh mắt vô định nhìn ra xa, nơi những ánh đèn thành phố bắt đầu thắp lên, lấp lánh như những vì sao vụn vỡ. Căn hộ của Thanh Mai, với tông màu ấm của be và xanh lá cây, những bức tranh nhỏ treo tường và những chậu cây cảnh xanh tươi, lẽ ra phải là một nơi bình yên để cô tìm thấy sự an ủi. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng từ chiếc loa cũ, mùi tinh dầu sả thoang thoảng cùng hương đất ẩm từ những chậu cây, tất cả đều cố gắng tạo nên một bầu không khí thư thái, nhưng Lâm An chỉ cảm thấy mình đang trôi lơ lửng giữa một khoảng trống vô hình.

Vết thương mới, còn tươi rói, vẫn đang nhói đau. Nó không phải là một vết thương do lời nói cay nghiệt hay hành động thô bạo, mà là một vết thương của sự lãng quên, của sự vô tâm không cố ý, nhưng lại cứa sâu hơn bất kỳ lưỡi dao nào. "Anh lại quên rồi...", ba từ đó vẫn lởn vởn trong đầu cô, như một điệp khúc buồn bã, tái khẳng định một sự thật mà cô đã cố gắng chối bỏ bấy lâu nay. Cô đã chờ đợi, đã hy vọng, đã tự nhủ rằng lần này sẽ khác. Cô đã chuẩn bị một bữa tối nhỏ, một chiếc bánh kem tự làm, một món quà cô đã cất công tìm kiếm. Căn phòng đã được trang hoàng đơn giản nhưng ấm cúng, với những ngọn nến thơm và một bó hoa cúc trắng cô yêu thích. Cô đã chờ, từ chập tối cho đến khi màn đêm buông xuống hoàn toàn, cho đến khi những ngọn nến đã cháy gần hết, và chiếc bánh kem bắt đầu chảy kem vì để quá lâu. Nhưng anh đã không đến. Không một cuộc gọi, không một tin nhắn, chỉ là sự im lặng đến đáng sợ, và sau đó là lời giải thích lạnh lùng qua tin nhắn khi cô đã ngủ thiếp đi trong nỗi thất vọng: "Anh bận việc, xin lỗi em."

Cô biết Hoàng Minh bận rộn. Cô luôn hiểu và thông cảm cho công việc của anh. Cô đã cố gắng không trách móc, không đòi hỏi, chấp nhận việc anh dành phần lớn thời gian và tâm huyết cho sự nghiệp. Nhưng đến bao giờ thì sự "hiểu" đó mới trở thành một gánh nặng, khi nó chỉ đến từ một phía? Đến bao giờ thì sự "thông cảm" đó mới biến thành sự bào mòn, khi những khoảnh khắc chờ đợi vô vọng cứ lặp đi lặp lại? Cô đã từng nghĩ rằng, chỉ cần cô ở đó, chỉ cần cô kiên nhẫn, một ngày nào đó anh sẽ nhận ra. Nhưng rồi, "anh nhớ những lúc em ở đó, nhưng quên mất những lúc em chờ." Câu nói ấy như một lời tiên tri, một sự thật đau lòng mà cô đã không thể nhìn rõ.

Lâm An khẽ thở dài, luồng khí lạnh phả vào không gian. Cô nhớ lại những lời hứa, những kế hoạch nhỏ nhoi mà cả hai đã từng nói về. Một buổi tối lãng mạn, một chuyến đi cuối tuần, một buổi xem phim cùng nhau... Chúng đã biến đi đâu mất? Hay chúng chỉ tồn tại trong ký ức của riêng cô, như những giấc mơ dang dở không bao giờ thành hiện thực? Cô tự hỏi, liệu có phải mình đã đòi hỏi quá nhiều, hay chính cô đã quá yếu đuối khi không thể chấp nhận sự thật rằng cô không phải là ưu tiên hàng đầu của anh?

Điện thoại trên bàn cà phê gỗ reo khẽ, kéo Lâm An khỏi dòng suy nghĩ miên man. Là tin nhắn từ Khánh Duy. Cô mở ra, đọc dòng chữ ngắn gọn nhưng ấm áp: "An à, anh cảm giác em đang không ổn. Mình đi ăn tối được không, anh biết một nơi khá yên tĩnh."

Một cảm giác bối rối len lỏi trong lòng cô. Cô có nên đi không? Có phải cô đang chạy trốn khỏi nỗi buồn của mình, tìm kiếm một sự an ủi tạm thời từ một người khác? Cô luôn tin rằng mình phải tự mình đối mặt với những tổn thương, nhưng đêm nay, sự yếu đuối đã xâm chiếm cô quá sâu. Khánh Duy luôn xuất hiện đúng lúc, như một làn gió mát lành thổi qua khi cô đang chìm trong bão tố. Anh không hỏi nhiều, không phán xét, chỉ lặng lẽ quan tâm và tạo ra một không gian an toàn để cô được là chính mình. Anh là người đã mang đến cho cô cơ hội hợp tác quốc tế, giúp cô nhìn thấy một con đường mới cho sự nghiệp nghệ thuật của mình, một con đường mà trước đây cô chưa từng dám mơ tới. Anh đã giúp cô nhận ra giá trị của bản thân, ngoài mối quan hệ với Hoàng Minh.

Lâm An nhìn ra ngoài cửa sổ một lần nữa. Thành phố về đêm, dù náo nhiệt đến mấy, vẫn có những góc khuất đầy cô đơn. Cô không muốn chìm đắm trong sự cô đơn đó nữa. "Mình có nên đi không? Có phải là chạy trốn không?" Cô tự hỏi, nhưng rồi một tiếng nói khác trong lòng vang lên: "Không, đây là tìm kiếm sự bình yên." Cô gõ nhanh một tin nhắn trả lời, chỉ một chữ "Được."

Đặt điện thoại xuống, Lâm An đứng dậy. Vóc dáng nhỏ nhắn, thanh thoát của cô hơi run rẩy trong gió đêm. Gương mặt trái xoan với đôi mắt to tròn, long lanh vẫn còn vương nét u buồn. Cô bước vào phòng, bật đèn sáng hơn, và bắt đầu chọn trang phục. Một chiếc váy màu pastel nhẹ nhàng, một chút trang điểm đơn giản để che đi quầng thâm dưới mắt. Cô nhìn mình trong gương, cố gắng nở một nụ cười. Cô không muốn mang vẻ mặt ủ dột này đến trước mặt Khánh Duy. Cô muốn gạt bỏ nỗi buồn, ít nhất là trong vài giờ tới. Dù vậy, sâu thẳm trong lòng, cô vẫn biết rằng vết sẹo này sẽ còn ở đó rất lâu, một vết sẹo mà Hoàng Minh đã vô tình tạo ra, và anh hoàn toàn không hay biết. Cô chỉ mong rằng, đêm nay, trong một không gian yên tĩnh, cô có thể tạm thời quên đi nó, để bản thân được hít thở một chút không khí trong lành, để tìm thấy một chút an ủi từ một người thực sự nhìn thấy cô.

***

Nhà hàng "Bữa Tối Đầu Tiên" đúng như tên gọi của nó, mang một vẻ đẹp cổ kính nhưng không kém phần sang trọng, như thể thời gian đã ngưng đọng lại trong không gian này. Kiến trúc Đông Dương kết hợp với nét hiện đại tinh tế tạo nên một bầu không khí độc đáo, nơi ánh sáng vàng dịu từ những chiếc đèn chùm pha lê và vô số ngọn nến lung linh trên mỗi bàn ăn. Nội thất gỗ tối màu, những tấm rèm nhung sang trọng và những bức tranh nghệ thuật treo tường càng làm tăng thêm vẻ ấm cúng, tinh tế. Tiếng nhạc piano du dương, nhẹ nhàng như một dòng suối chảy qua không gian, hòa cùng tiếng dao dĩa khẽ chạm vào đĩa sứ và tiếng trò chuyện nhỏ nhẹ của các thực khách. Mùi thức ăn thơm ngon từ bếp, mùi rượu vang thoang thoảng và hương hoa ly trắng trên bàn ăn tạo nên một bản giao hưởng của các giác quan, khiến tâm hồn người ta được xoa dịu một cách kỳ lạ.

Khánh Duy đã chờ sẵn. Anh đứng dậy khi thấy Lâm An bước vào, nụ cười nhẹ nhàng và ánh mắt ấm áp quen thuộc. Anh vẫn giữ vẻ thư sinh, cao ráo, đeo kính, ăn mặc lịch sự với chiếc áo sơ mi màu xanh trầm, tạo cho cô một cảm giác an toàn và tin cậy. Dù đã cố gắng che giấu, nhưng vẻ mệt mỏi và nỗi buồn vẫn không thể thoát khỏi đôi mắt Lâm An.

"Em đến rồi," Khánh Duy nói, kéo ghế cho cô một cách chu đáo. "Anh đã gọi trước món khai vị."

Lâm An khẽ gật đầu cảm ơn, ngồi xuống. Ánh nến lung linh trên bàn, phản chiếu trong đôi mắt cô, khiến chúng càng thêm phần sâu thẳm. Cô nhìn Khánh Duy, cảm thấy một sự biết ơn len lỏi. Giữa bao nhiêu lo toan, bộn bề, anh lại là người tinh ý nhận ra sự bất ổn trong cô, và sẵn sàng dành thời gian cho cô.

"Em trông có vẻ mệt mỏi. Có chuyện gì không ổn à?" Khánh Duy hỏi, giọng anh trầm ấm và đầy sự quan tâm chân thành. Anh không hỏi dồn dập, không ép buộc, chỉ là một câu hỏi mở, nhẹ nhàng như thể trao cho cô một không gian để tự quyết định có nên chia sẻ hay không.

Lâm An khẽ lắc đầu, đưa tay vuốt nhẹ những lọn tóc mai. "Không có gì... chỉ là, em hơi thất vọng một chút." Cô nói, giọng cô nhỏ dần ở cuối câu. Cô không muốn nói dối, nhưng cũng không muốn ngay lập tức trút hết gánh nặng lên vai anh. Cô vẫn còn đang cố gắng sắp xếp lại mớ cảm xúc hỗn độn trong lòng.

Khánh Duy không thúc giục. Anh chỉ nhẹ nhàng đẩy đĩa salad rau củ tươi ngon về phía cô, và rót vào ly cô một chút nước ép trái cây. "Em có thể chia sẻ nếu muốn. Anh sẽ lắng nghe." Anh nói, ánh mắt anh nhìn thẳng vào cô, không hề phán xét, chỉ có sự thấu hiểu. "Anh nghĩ mọi cảm xúc đều đáng được trân trọng. Dù là niềm vui hay nỗi buồn."

Câu nói của Khánh Duy như một chiếc chìa khóa, mở ra cánh cửa đã khóa chặt trong lòng Lâm An. "Anh có bao giờ cảm thấy mình cố gắng một mình không, Duy?" Cô hỏi, giọng cô chất chứa một nỗi niềm khó tả. Câu hỏi đó không chỉ dành cho anh, mà còn là một câu hỏi cô tự vấn mình bấy lâu nay.

Khánh Duy trầm ngâm một lát. Anh không trả lời ngay, mà để cho câu hỏi của cô lơ lửng trong không gian, như một sợi khói mỏng. "Anh hiểu cảm giác đó," anh cuối cùng cũng nói. "Có những lúc mình nghĩ rằng mình đang đi cùng một người, nhưng rồi chợt nhận ra mình đang một mình trên con đường ấy. Mình cứ bước đi, cứ cố gắng, cứ vun đắp, trong khi người kia dường như không hề hay biết, hoặc không quan tâm đến sự hiện diện của mình."

Những lời của Khánh Duy như chạm đúng vào tim đen của Lâm An. Cô cảm thấy như thể anh đang đọc được suy nghĩ của mình, đang nhìn thấy những gì cô đã trải qua. Cô bắt đầu kể, không phải bằng những lời lẽ oán trách hay giận hờn, mà bằng một giọng buồn bã, chất chứa sự tổn thương sâu sắc. Cô kể về những lần chờ đợi tin nhắn không hồi đáp, về những lời hứa không thành hiện thực, về cảm giác bị bỏ quên giữa dòng đời tấp nập. Cô không trực tiếp nhắc đến Hoàng Minh, nhưng câu chuyện của cô, dù được kể một cách mơ hồ, vẫn đủ để Khánh Duy hiểu được nỗi đau mà cô đang mang.

"Em đã cố gắng rất nhiều," cô nói, đôi mắt cô nhìn vào ngọn nến đang cháy, lung linh và yếu ớt. "Em cố gắng hiểu, cố gắng thông cảm, cố gắng không đòi hỏi. Em nghĩ rằng chỉ cần mình kiên nhẫn, chỉ cần mình ở đó, mọi thứ rồi sẽ ổn. Nhưng rồi, em nhận ra, những nỗ lực của mình, những hy vọng của mình, nó cứ dần dần bị bào mòn, bị lãng quên."

Khánh Duy lắng nghe một cách chăm chú. Anh không ngắt lời cô, không đưa ra lời khuyên vội vàng. Anh chỉ đơn giản là ở đó, là một người lắng nghe chân thành, thấu hiểu. Anh nhận ra sự khác biệt trong ký ức của hai người yêu nhau, nhận ra cái bi kịch khi một người nhớ về tình yêu như một chuỗi ngày yên ổn, còn người kia lại nhớ về nó như một chuỗi những lần bị bỏ quên. Anh thấy rõ ràng cái "vết sẹo không bao giờ lành" mà Hoàng Minh đã vô tình tạo ra.

"Anh nhớ có lần em nói, 'anh nhớ những lúc em ở đó, nhưng quên mất những lúc em chờ'," Khánh Duy khẽ nói, giọng anh trầm lắng. "Có lẽ, đôi khi, chúng ta quá tập trung vào những gì mình cho là quan trọng, mà quên mất rằng có những thứ, dù nhỏ bé, lại mang ý nghĩa to lớn với người khác. Đặc biệt là những khoảnh khắc mà người ta cần mình nhất."

Lâm An ngước nhìn anh. Anh đã nhớ câu nói đó của cô, câu nói mà cô chỉ vô tình thốt ra trong một lần tâm sự vu vơ cách đây đã lâu. Điều đó càng khiến cô cảm thấy được thấu hiểu. "Em chỉ muốn được nhìn thấy," cô thì thầm, như thể nói với chính mình. "Em muốn được công nhận, được trân trọng những gì em đã cố gắng. Không phải là những lời hoa mỹ, chỉ là một chút quan tâm, một chút để ý, một chút nhớ đến sự hiện diện của em."

Bữa ăn diễn ra trong không khí nhẹ nhàng, trầm lắng. Khánh Duy không cố gắng làm cô vui bằng những câu chuyện hài hước hay những lời động viên sáo rỗng. Anh chỉ đơn giản là ở đó, chia sẻ sự yên tĩnh cùng cô, và đôi khi kể những câu chuyện nhỏ về công việc của mình, về những điều anh đã học được, để cô cảm thấy không quá nặng nề. Ánh mắt anh vẫn luôn dõi theo cô, đầy sự lo lắng, nhưng cũng đầy sự tôn trọng. Lâm An cảm thấy một cảm giác an toàn lạ thường khi ở bên anh. Nó không phải là sự cuồng nhiệt hay đam mê, mà là một sự bình yên, một sự an ủi đến từ việc được một người khác thực sự nhìn thấy mình, thực sự lắng nghe mình, và thực sự thấu hiểu nỗi lòng mình.

***

Sau bữa tối, thay vì trở về ngay, Khánh Duy đề nghị đưa Lâm An đi dạo một chút. "Anh biết một cây cầu, ban đêm rất đẹp, gió mát lắm," anh nói. "Có lẽ em sẽ cảm thấy nhẹ nhõm hơn."

Lâm An đồng ý. Cô cần thêm không gian để hít thở, để sắp xếp lại những mảnh vỡ trong lòng. Chiếc xe của Khánh Duy lướt êm qua những con phố đã vắng dần người. Chỉ vài phút sau, họ đã đến một cây cầu cũ, có tên là "Ký Ức Đứng Lại" – một cái tên thật lạ, nhưng lại gợi nên một sự đồng điệu đến bất ngờ với tâm trạng của Lâm An.

Cây cầu là một kiến trúc thép cũ kỹ, sờn màu thời gian, với những lan can sắt rèn đã nhuốm màu rỉ sét. Hệ thống đèn chiếu sáng cổ điển dọc theo thành cầu tỏa ra ánh sáng vàng nhạt, hắt xuống mặt sông đen kịt, lấp lánh như dát vàng. Từ trên cầu, họ có thể nhìn thấy toàn cảnh thành phố về đêm, những tòa nhà cao tầng rực rỡ ánh đèn, những con đường uốn lượn như dải lụa phát sáng. Gió thổi lồng lộng, mang theo hơi nước mát lạnh từ dòng sông, khiến tóc Lâm An bay nhẹ, và chiếc váy pastel của cô khẽ tung bay. Tiếng gió rít qua tai, hòa cùng tiếng sóng vỗ nhẹ vào trụ cầu, tiếng xe cộ qua lại xa xa, tạo nên một bản hòa tấu trầm bổng của đêm khuya.

Lâm An tựa vào lan can, nhắm mắt hít một hơi thật sâu. Mùi sông nước, mùi hơi ẩm, cùng chút khói xe thoảng qua, tất cả đều mang một vẻ hoang hoải, nhưng lại khiến cô cảm thấy được giải tỏa phần nào. Cô cảm thấy nhẹ nhõm hơn khi chia sẻ nỗi lòng mình với Khánh Duy. Có lẽ, việc nói ra, dù không nói rõ tên, đã giúp cô trút bỏ được một phần gánh nặng.

Khánh Duy đứng cạnh cô, lặng lẽ. Anh không nói gì, chỉ đơn giản là ở đó, cùng cô ngắm nhìn thành phố, cùng cô lắng nghe tiếng gió và tiếng sóng. Sự im lặng của anh không phải là sự vô tâm, mà là một sự thấu hiểu sâu sắc, một không gian để cô được tự do với những suy nghĩ của mình.

Sau một lúc lâu, Khánh Duy khẽ lên tiếng, giọng anh trầm ấm như một dòng suối đêm. "Anh hiểu cảm giác đó. Đôi khi, người mình nghĩ là gần gũi nhất lại là người xa lạ nhất với cảm xúc của mình." Anh lặp lại, nhưng lần này, nó mang một ý nghĩa sâu sắc hơn, như một lời khẳng định cho sự đồng điệu giữa họ. "Chúng ta không yêu cùng một ký ức, thì cũng không thể sống cùng một hiện tại." Anh nói thêm, câu nói này như một triết lý, như một lời giải thích cho những gì Lâm An đang trải qua.

Lâm An mở mắt, nhìn về phía chân trời xa xăm. "Em không biết nữa... Em chỉ muốn được ai đó thực sự nhìn thấy em." Cô thì thầm, cảm giác cô đơn vẫn còn vương vấn trong giọng nói. Cô đã cố gắng rất nhiều để được Hoàng Minh nhìn thấy, để anh nhận ra giá trị của cô, nhưng dường như tất cả đều vô vọng.

Khánh Duy quay sang cô, ánh mắt anh ấm áp như ánh nến trong nhà hàng ban nãy. "Anh thấy mà, An. Anh thấy sự cố gắng của em, và cả nỗi buồn của em." Anh nói, giọng anh chân thành và kiên định. "Anh thấy em đã mạnh mẽ như thế nào khi đối mặt với những tổn thương, và anh cũng thấy em nhạy cảm và tinh tế ra sao khi đặt cả tâm hồn mình vào nghệ thuật."

Những lời của Khánh Duy như một liều thuốc xoa dịu tâm hồn Lâm An. Cô cảm thấy một dòng điện ấm áp chạy dọc sống lưng. Đó không phải là những lời khen ngợi thông thường, mà là một sự công nhận, một sự thấu hiểu từ sâu thẳm. Anh không chỉ nhìn thấy vẻ bề ngoài của cô, mà còn nhìn thấy cả thế giới nội tâm phức tạp bên trong.

Khánh Duy nhẹ nhàng đặt tay lên vai Lâm An, một hành động an ủi chân thành, không hề có chút vồ vập hay gợi ý nào. Bàn tay anh ấm áp, truyền cho cô một nguồn năng lượng dịu dàng. Cô ngước nhìn anh, trong mắt cô có sự biết ơn sâu sắc, và một tia hy vọng mới, mong manh nhưng rạng rỡ, lóe lên. Có lẽ, cô không phải cố gắng một mình nữa. Có lẽ, có những người thực sự nhìn thấy cô, và sẵn lòng ở bên cô, chia sẻ những gánh nặng.

Trong khoảnh khắc ấy, Lâm An nhận ra rằng, điều đáng tiếc nhất không phải là sự chia ly, mà là khi nhìn lại, ta nhận ra mình đã yêu nhau trong hai câu chuyện hoàn toàn khác biệt. Và có lẽ, đã đến lúc cô phải viết một câu chuyện mới cho riêng mình, một câu chuyện mà trong đó, cô được yêu thương, được trân trọng, và được nhìn thấy một cách trọn vẹn nhất. Sự thấu hiểu và đồng cảm của Khánh Duy sẽ trở thành một yếu tố quan trọng, khiến Lâm An ngày càng nhận ra những thiếu sót trong mối quan hệ với Hoàng Minh. Mối quan hệ giữa Lâm An và Khánh Duy sẽ phát triển sâu sắc hơn, tạo ra một "đối trọng" mạnh mẽ đối với sự hiện diện của Hoàng Minh trong cuộc đời Lâm An. Việc Lâm An mở lòng với Khánh Duy sẽ là bước đầu tiên để cô chấp nhận buông bỏ những tổn thương cũ và tìm kiếm hạnh phúc mới. Gió vẫn thổi mạnh, nhưng trái tim Lâm An, giờ đây, không còn quá lạnh lẽo nữa. Cô cảm thấy một niềm bình yên nhỏ bé, như một ngọn nến vừa được thắp sáng trong đêm tối, đủ để soi rọi con đường phía trước.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free