Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 168: Vòng Xoáy Công Việc: Đỉnh Cao Danh Vọng và Khoảng Trống Vô Hình
Gió vẫn thổi mạnh, nhưng trái tim Lâm An, giờ đây, không còn quá lạnh lẽo nữa. Cô cảm thấy một niềm bình yên nhỏ bé, như một ngọn nến vừa được thắp sáng trong đêm tối, đủ để soi rọi con đường phía trước.
***
Trong khi một ngọn nến mong manh vừa được thắp lên nơi tâm hồn cô gái, thì tại một góc khác của thành phố, ánh sáng trắng lạnh lẽo từ màn hình máy tính vẫn đang bao trùm lấy Hoàng Minh. Anh ngồi đó, một tượng đài bất động giữa không gian văn phòng hiện đại, cao chót vót của Minh An. Tòa nhà này, một khối kiến trúc kính thép kiêu hãnh vươn mình giữa bầu trời, là biểu tượng cho sự thành công mà anh đã dày công xây dựng. Bên trong, không gian mở được thiết kế tinh tế với những vách ngăn bằng kính mờ và vài chậu cây xanh lớn đặt rải rác, mang lại một cảm giác trong lành nhân tạo, tách biệt hoàn toàn với sự xô bồ của thế giới bên ngoài.
Tiếng gõ bàn phím dồn dập của Hoàng Minh, nhanh và dứt khoát như một bản nhạc hiệu suất cao, hòa lẫn với những âm thanh quen thuộc của một ngày làm việc điển hình: tiếng điện thoại reo vang liên tục, tiếng máy in phun ra những trang tài liệu mới, và tiếng trao đổi công việc nhanh gọn, đôi khi là căng thẳng của những đồng nghiệp xung quanh. Mùi giấy in còn mới, thoang thoảng mùi cà phê pha sẵn từ pantry, và đôi khi là mùi nước hoa quen thuộc của Thùy Linh lướt qua bàn, tất cả tạo nên một thứ hỗn hợp mùi hương đặc trưng của nơi đây – mùi của công việc, của tham vọng và sự nỗ lực không ngừng nghỉ.
Hoàng Minh đang trong guồng quay của một dự án lớn, một công trình mang tính bước ngoặt có thể định hình lại toàn bộ cục diện thị trường. Hàng tá biểu đồ phức tạp, những con số khô khan nhưng đầy quyền lực, và các báo cáo chi tiết dày đặc hiển thị trên ba màn hình máy tính lớn đặt trước mặt anh. Đôi mắt sâu của anh, vốn ít khi biểu lộ cảm xúc, giờ đây lại ánh lên sự tập trung cao độ, quét qua từng dòng dữ liệu với tốc độ chóng mặt. Anh đã dành cả tuần, thậm chí cả tháng, để đắm chìm vào dự án này, bỏ qua mọi thứ khác. Mọi chi tiết, từ nhỏ nhất đến lớn nhất, đều được anh kiểm soát chặt chẽ, và mọi thứ đều đang diễn ra theo đúng kế hoạch, thậm chí còn vượt xa kỳ vọng.
"Cậu làm rất tốt, Minh."
Một giọng nói trầm ấm vang lên bên tai, phá vỡ sự tĩnh lặng của không gian riêng mà Hoàng Minh đã tạo ra cho mình. Anh ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt điềm tĩnh của Ông Hùng. Sếp anh, với mái tóc điểm bạc và cặp kính lão, vẫn giữ phong thái ung dung, nhưng ánh mắt sắc sảo thì không bỏ qua bất kỳ chi tiết nào. Ông Hùng đứng cạnh bàn làm việc của Hoàng Minh, dáng người trung bình, khẽ mỉm cười.
"Dự án này tôi hoàn toàn tin tưởng vào cậu." Ông Hùng nói thêm, trên tay là một tập tài liệu dày cộp. "Đây là phần mở rộng. Tôi muốn cậu xem xét khả năng tích hợp nó vào kế hoạch hiện tại. Cậu có vẻ là người duy nhất có đủ tầm nhìn và khả năng để thực hiện điều này một cách hoàn hảo."
Hoàng Minh đứng dậy, dáng người cao ráo, cân đối, toát lên vẻ điềm đạm và vững chãi. Anh luôn ăn mặc đơn giản, lịch sự, với chiếc áo sơ mi xanh đậm được là phẳng phiu và quần tây màu xám, phản ánh sự chuyên nghiệp và chỉn chu của mình. Anh đón lấy tập tài liệu từ tay Ông Hùng, lật nhẹ vài trang, ánh mắt lướt nhanh qua những dòng chữ và biểu đồ. Một tia hài lòng thoáng qua trong mắt anh, không phải vì lời khen, mà vì sự công nhận năng lực của mình.
"Cảm ơn sếp. Tôi sẽ không làm sếp thất vọng." Hoàng Minh đáp lại, giọng nói trầm, đều đều, không chút tự mãn nhưng đầy kiên định. Anh không cần những lời hoa mỹ hay những cử chỉ phô trương. Đối với anh, hành động và kết quả mới là thước đo giá trị.
Ông Hùng gật đầu, nụ cười hiền hậu hơn một chút. "Công trình đẹp nhất không phải là thứ ta xây, mà là thứ ta vun đắp trong tâm hồn. Nhưng Minh à, những công trình cậu đang xây dựng đây cũng không kém phần vĩ đại đâu." Ông Hùng vỗ nhẹ vào vai Hoàng Minh trước khi rời đi, để lại phía sau một Hoàng Minh vẫn đứng đó, chìm đắm trong những con số và kế hoạch mới.
Hoàng Minh ngồi xuống, mở tập tài liệu mới. Anh cảm thấy một sự thỏa mãn sâu sắc, một niềm vui mà anh thường tìm thấy trong những thách thức mới. Thành công, đối với anh, không phải là đích đến, mà là một chuỗi những đỉnh cao cần phải chinh phục liên tục. Cảm giác trống rỗng mà anh đã cảm nhận trong đêm trằn trọc của chương trước, dường như đã bị đẩy lùi bởi làn sóng adrenaline của công việc. Anh tin rằng, chỉ cần tiếp tục làm việc, tiếp tục đạt được những thành tựu mới, thì cái khoảng trống vô hình đó sẽ tự động biến mất, hoặc ít nhất là bị lấp đầy bởi sự bận rộn. Anh không muốn đối mặt với nó, không muốn đặt tên cho nó. Đối với anh, đó chỉ là một sự mệt mỏi nhất thời, một phản ứng tự nhiên của cơ thể khi phải hoạt động quá công suất. Anh tin rằng công việc chính là liều thuốc giải cho mọi sự bất an trong tâm hồn.
Anh bật máy tính, bắt đầu phân tích tập tài liệu mới, tiếng gõ phím lại vang lên đều đặn. Bên ngoài cửa sổ kính lớn, mặt trời đã lên cao, chiếu những tia nắng chói chang vào văn phòng, nhưng bên trong, ánh sáng trắng từ đèn LED vẫn thống trị, tạo ra một không gian làm việc bất di bất dịch, không bị ảnh hưởng bởi thời gian hay thời tiết. Hoàng Minh, một lần nữa, trở thành một phần của cỗ máy khổng lồ đó, hoạt động không ngừng nghỉ, cố gắng biến những con số khô khan thành những giá trị cụ thể, hữu hình. Anh tin vào logic, vào hiệu quả, vào những thứ có thể đo lường và kiểm soát được. Cảm xúc, đối với anh, là một biến số không cần thiết, thậm chí là một trở ngại.
Thời gian trôi qua, những tia nắng bên ngoài đã dần nhạt đi, nhường chỗ cho ánh hoàng hôn rực rỡ, rồi màn đêm buông xuống, nuốt chửng cả thành phố vào lòng. Ánh đèn đường bắt đầu thắp sáng, biến những con đường thành những dải lụa phát quang uốn lượn. Hầu hết các đồng nghiệp đã ra về, tiếng gõ bàn phím thưa thớt dần, và mùi cà phê cũng đã bay đi, thay vào đó là mùi đồ ăn nhanh thoang thoảng từ phòng pantry còn sót lại. Không khí trong văn phòng trở nên tĩnh lặng hơn, chỉ còn lại tiếng điều hòa chạy êm ái và tiếng gõ phím lạch cạch của Hoàng Minh. Anh vẫn ngồi đó, đôi mắt dán chặt vào màn hình, khuôn mặt góc cạnh giờ đây in hằn vẻ mệt mỏi, nhưng ý chí thì vẫn không hề lay chuyển.
Bỗng, một bàn tay đặt nhẹ lên vai anh. Hoàng Minh giật mình, ngẩng đầu lên.
"Vẫn còn làm à?" Giọng nói quen thuộc của Trần Long vang lên, đầy vẻ lo lắng. "Mày làm thế này thì có ngày đổ bệnh. Không phải chỉ có công việc đâu, còn có cuộc sống nữa chứ, Minh."
Trần Long, bạn thân của Hoàng Minh, xuất hiện với vẻ ngoài năng động, khỏe khoắn thường thấy. Anh mặc chiếc áo phông đơn giản và quần jeans, mái tóc cắt ngắn gọn gàng. Đôi mắt lanh lợi của anh nhìn Hoàng Minh với một sự cảm thông sâu sắc. Long đã chứng kiến Hoàng Minh lao đầu vào công việc như thế nào trong suốt những năm qua, và anh biết rõ hơn ai hết cái giá mà Hoàng Minh phải trả.
Hoàng Minh khẽ lắc đầu, ánh mắt vẫn không rời khỏi màn hình quá lâu. Anh không muốn tỏ ra thiếu chuyên nghiệp, hay tệ hơn, thiếu tập trung. "Công việc đang vào giai đoạn quan trọng. Thời điểm này không thể lơ là được." Giọng anh trầm và dứt khoát, như thể đó là một chân lý không thể lay chuyển.
Trần Long thở dài, anh biết nói lý lẽ với Hoàng Minh lúc này là vô ích. Hoàng Minh luôn là người như vậy, một khi đã đặt ra mục tiêu, anh sẽ không ngừng nghỉ cho đến khi đạt được nó. Nhưng điều khiến Long lo lắng không phải là sự tận tụy, mà là sự cô lập mà Hoàng Minh tự tạo ra cho mình.
"Nhưng cũng phải có giới hạn chứ..." Long nói, giọng anh có chút kiên nhẫn pha lẫn thất vọng. Anh đặt tay lên vai Hoàng Minh một lần nữa, cố gắng kéo anh ra khỏi guồng quay vô tận của công việc. "Mày có nghĩ đến việc dành thời gian cho những người xung quanh không? Cho những điều thực sự quan trọng hơn những con số này không?"
Hoàng Minh gỡ nhẹ tay Trần Long ra khỏi vai mình, một hành động lịch sự nhưng dứt khoát. Anh quay ghế lại một chút, đối mặt với bạn. "Tất nhiên là có. Nhưng hiện tại, đây là ưu tiên hàng đầu." Anh nhìn thẳng vào mắt Long, như thể muốn truyền tải sự chắc chắn trong quyết định của mình.
Long im lặng một lúc, rồi anh hỏi, giọng nói nhỏ hơn, nhưng đầy ẩn ý: "Còn cô ấy thì sao?"
Một thoáng lưỡng lự hiện lên trong đôi mắt Hoàng Minh. Lâm An. Cái tên đó, từng là một phần không thể thiếu trong cuộc sống của anh, giờ đây chỉ còn là một ký ức xa xăm, mờ nhạt, được gói gọn trong những khuôn mẫu lý trí. Anh không muốn nghĩ về cô, không muốn để những cảm xúc phức tạp làm xao nhãng mình khỏi mục tiêu.
"An hiểu mà." Hoàng Minh đáp, giọng anh có chút mệt mỏi nhưng vẫn đầy tự tin. "Cô ấy luôn ủng hộ công việc của tôi."
Trần Long nhìn Hoàng Minh với ánh mắt khó hiểu. Anh muốn nói rất nhiều, muốn kể cho Hoàng Minh nghe những gì anh đã bỏ lỡ, những tổn thương mà anh vô tình gây ra. Nhưng anh biết, Hoàng Minh sẽ không nghe. Trong thế giới của Hoàng Minh, mọi thứ đều phải có lý lẽ, có bằng chứng. Và cảm xúc, đặc biệt là những cảm xúc tiêu cực, thường bị anh gạt sang một bên.
"Mày có chắc là cô ấy hiểu không, Minh? Hay là cô ấy chỉ chấp nhận sự thật mà thôi?" Long hỏi, câu nói của anh như một mũi kim sắc nhọn, cố gắng chọc thủng lớp vỏ bọc lý trí của Hoàng Minh.
Hoàng Minh nhíu mày. Anh không thích những câu hỏi mang tính chất suy đoán như vậy. Đối với anh, sự thật là đơn giản: Lâm An đã ở đó, cô ấy đã ở bên anh, và cô ấy chưa bao giờ phàn nàn quá nhiều. Đó là dấu hiệu của sự ủng hộ, phải không?
"Nếu không hiểu, cô ấy đã nói rồi." Hoàng Minh đáp, giọng anh hơi lạnh nhạt. "Tôi không phải là người trốn tránh đối thoại." Anh đứng dậy, vươn vai. "Dù sao cũng muộn rồi, mày về đi. Tao cần hoàn thành nốt phần này."
Trần Long thở dài, biết rằng mình không thể lay chuyển được Hoàng Minh. Anh chỉ có thể gật đầu, chấp nhận sự cứng đầu của bạn mình. "Được rồi, nhưng nhớ giữ sức khỏe đấy. Đừng để đến lúc có tất cả mà không còn sức để tận hưởng." Anh nói, giọng đầy lo lắng, trước khi quay lưng bước đi, để lại Hoàng Minh một mình trong không gian văn phòng rộng lớn, chỉ còn tiếng gõ bàn phím đều đặn vang vọng trong đêm khuya.
Hoàng Minh quay trở lại với công việc, cố gắng gạt bỏ những lời của Long ra khỏi tâm trí. Anh không muốn nghĩ đến Lâm An. Anh không muốn nghĩ đến bất kỳ điều gì có thể làm lung lay sự tập trung của mình. Đối với anh, thành công trong công việc là thước đo duy nhất cho giá trị bản thân. Anh đã đặt cược tất cả vào nó. Anh tin rằng, một khi đã đạt được đỉnh cao, mọi thứ khác sẽ tự động đâu vào đấy. Cảm giác trống rỗng kia, chỉ là một ảo ảnh, một sự mệt mỏi tạm thời mà thôi.
Đèn văn phòng vẫn sáng rực, chiếu rọi lên khuôn mặt kiên định của anh. Bên ngoài cửa sổ, những ánh đèn thành phố lấp lánh như triệu triệu vì sao rơi xuống mặt đất, tạo nên một bức tranh huyền ảo nhưng cũng đầy xa cách. Hoàng Minh vẫn là một phần của bức tranh đó, một chấm nhỏ bé nhưng đầy tham vọng, cố gắng vươn lên giữa dòng chảy không ngừng của cuộc sống. Anh tin rằng, mình đang đi đúng hướng, dù con đường đó có vẻ cô độc đến đâu.
Đêm đã về khuya, những con đường vắng bóng người, chỉ còn ánh đèn vàng vọt từ trụ đèn cao áp soi rọi. Hoàng Minh trở về căn hộ của mình, một không gian sống tối giản, sang trọng, được thiết kế với tông màu lạnh chủ đạo như xám, trắng, đen. Nội thất hiện đại, ít đồ trang trí rườm rà, tập trung vào công năng, phản ánh rõ nét con người anh: lý trí, thực dụng và hiệu quả. Căn hộ nằm trên tầng cao nhất của một tòa nhà chọc trời, ban công rộng lớn nhìn ra toàn cảnh thành phố về đêm, một khung cảnh mà nhiều người mơ ước.
Anh cởi chiếc áo vest phẳng phiu, nới lỏng cà vạt, vắt hờ trên chiếc ghế bành da sang trọng. Cả cơ thể anh rã rời sau một ngày dài làm việc căng thẳng, nhưng tâm trí thì vẫn không thể ngừng hoạt động. Anh rót một ly nước lọc từ chiếc bình thủy tinh đặt trên bàn bếp, sau đó bước ra ban công. Gió đêm thổi nhè nhẹ, mang theo hơi lạnh đặc trưng của thành phố về đêm, vuốt ve khuôn mặt anh. Từ đây, anh có thể nghe thấy tiếng còi xe vọng lại từ xa xăm, tiếng còi tàu hỏa rúc lên một cách mơ hồ, tất cả đều bị giảm nhẹ bởi lớp kính cách âm dày dặn.
Anh đứng đó, lặng lẽ ngắm nhìn thành phố. Những tòa nhà chọc trời khác cũng rực rỡ ánh đèn, tạo thành một biển ánh sáng vô tận. Anh đã xây dựng một sự nghiệp vững chắc, một vị thế đáng ngưỡng mộ, đạt được những thành công mà nhiều đồng nghiệp phải ghen tị. Nhưng tại sao, trong khoảnh khắc này, anh vẫn cảm thấy một khoảng trống vô hình đang len lỏi trong tâm hồn? Một cảm giác trống rỗng không tên, không thể định nghĩa, không thể chạm tới. Nó không phải là nỗi buồn, cũng không phải là sự thất vọng. Nó chỉ là một sự thiếu vắng, một lỗ hổng mà anh không biết phải lấp đầy bằng gì.
Hoàng Minh (nội tâm): *Thành công này... nó là gì? Tại sao mình vẫn cảm thấy thiếu một cái gì đó?*
Anh tự hỏi, nhưng ngay lập tức gạt bỏ suy nghĩ đó. Đó là sự mệt mỏi. Chỉ là sự mệt mỏi thôi. Anh đã làm việc quá sức, thế nên mới sinh ra những cảm giác tiêu cực này. Trần Long đã đúng một phần, nhưng anh không thể ngừng lại. Dừng lại có nghĩa là tụt hậu, có nghĩa là bỏ lỡ cơ hội. Trong thế giới khắc nghiệt này, chỉ có kẻ mạnh mới có thể tồn tại.
Anh bước vào phòng khách, căn phòng được chiếu sáng bởi ánh đèn LED dịu nhẹ, tạo ra một không gian thanh lịch nhưng cũng đầy lạnh lẽo và cô đơn. Anh lướt mắt qua kệ sách, hàng trăm cuốn sách về kinh tế, quản lý, công nghệ được xếp ngay ngắn. Anh lấy một cuốn sách về chiến lược kinh doanh xuống, lật vài trang, nhưng những dòng chữ và biểu đồ dường như không thể thu hút sự chú ý của anh lúc này. Tâm trí anh vẫn lơ lửng ở đâu đó, không thể tập trung.
Anh thở dài, đặt cuốn sách xuống bàn. Anh cảm thấy một sự mệt mỏi không chỉ về thể chất mà còn về tinh thần. Cái cảm giác trống rỗng đó, nó lại len lỏi trở lại, mạnh mẽ hơn bao giờ hết, như một con quái vật vô hình đang gặm nhấm tâm hồn anh. Nó là cái giá của sự thành công, hay là một dấu hiệu cho thấy anh đã đánh đổi quá nhiều?
Hoàng Minh (nội tâm): *Không, chỉ là mệt mỏi thôi. Cần tập trung hơn nữa, đạt được mục tiêu tiếp theo.* Anh cố gắng tự trấn an mình, như một lập trình viên đang debug một lỗi hệ thống. *Cái cảm giác này sẽ biến mất khi mình chinh phục được đỉnh cao mới. Nó chỉ là một tín hiệu nhiễu.*
Anh bật điện thoại, mở ứng dụng tin tức công việc, cố gắng tìm kiếm một thứ gì đó để lấp đầy khoảng trống đó. Email mới, báo cáo thị trường, dự báo xu hướng... Anh chìm đắm vào thế giới số, nơi mọi thứ đều có logic, có mục tiêu, và có thể kiểm soát được. Anh không muốn nghĩ về những điều vô hình, những cảm xúc phức tạp. Anh không muốn nghĩ về Lâm An.
Anh đã nói với Trần Long rằng Lâm An hiểu anh, rằng cô ấy luôn ủng hộ anh. Và anh tin điều đó là sự thật. Trong ký ức của anh, cô luôn là người con gái dịu dàng, ít khi phàn nàn. Những lần cô buồn bã, hay những giọt nước mắt thầm lặng của cô, dường như đã bị bộ não lý trí của anh lọc bỏ, hoặc giải thích theo một cách khác: đó chỉ là sự nhạy cảm thông thường của phụ nữ, không đáng để anh bận tâm quá nhiều khi anh đang phải gánh vác những trọng trách lớn lao hơn. Anh nhớ những lúc cô ở đó, mỉm cười bên cạnh anh, chia sẻ những khoảnh khắc vui vẻ. Nhưng anh đã quên mất những lúc cô chờ, những lúc cô cố gắng để được anh nhìn thấy, những lúc cô tổn thương vì sự vô tâm của anh.
Cảm giác lạnh lẽo của căn hộ, sự yên tĩnh đến đáng sợ, tất cả đều nhấn chìm anh vào một trạng thái cô đơn sâu sắc. Anh đã đạt được mọi thứ mà một người đàn ông có thể mơ ước: sự nghiệp rực rỡ, tiền tài, địa vị. Nhưng anh vẫn cảm thấy như đang thiếu đi một mảnh ghép quan trọng. Anh biết, Trần Long đã cố gắng kéo anh ra khỏi vòng xoáy công việc, nhưng anh không thể. Anh sợ hãi việc phải đối mặt với chính mình, với cái khoảng trống đang lớn dần bên trong.
Hoàng Minh (nội tâm): *Sự thành công này sẽ là câu trả lời cho tất cả. Nó sẽ lấp đầy mọi khoảng trống.* Anh tự nhủ, một lần nữa, cố gắng củng cố niềm tin vào con đường mình đã chọn. Nhưng sâu thẳm trong tiềm thức, một tia nghi ngờ mong manh vẫn len lỏi: liệu có thật là như vậy không? Hay anh chỉ đang tự lừa dối mình?
Anh lại nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi thành phố vẫn thức, vẫn ồn ào và đầy rẫy sự sống. Anh là một phần của nó, nhưng đồng thời cũng là một người xa lạ. Anh đã đánh đổi quá nhiều, và có lẽ, cái giá phải trả còn lớn hơn những gì anh tưởng tượng. Anh không biết rằng, ở một góc khác của thành phố, một ngọn nến bình yên vừa được thắp lên trong tâm hồn Lâm An, và cô đang bắt đầu viết một câu chuyện mới cho riêng mình, một câu chuyện không còn bóng dáng anh. Và Hoàng Minh, trong guồng quay bất tận của công việc, vẫn không hề hay biết rằng, sự thành công rực rỡ hiện tại của anh chỉ là tiền đề cho một thất bại cảm xúc lớn hơn, một sự mất mát không thể bù đắp khi anh nhận ra mình đã đánh đổi quá nhiều, đến mức đánh mất cả chính mình. Anh vẫn miệt mài gõ phím, tiếng lạch cạch vang vọng trong căn hộ trống trải, như một bản nhạc buồn của sự cô độc và hoài niệm chưa được gọi tên.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.