Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 169: Vinh Quang Đơn Côi: Tiếng Vọng Của Sự Trống Rỗng
Ánh sáng trắng lạnh lẽo từ hệ thống đèn LED trên trần chiếu rọi xuống không gian văn phòng hiện đại, nơi những tiếng gõ bàn phím nhịp nhàng vang lên không ngừng, hòa cùng tiếng điện thoại reo dứt khoát và tiếng máy in hoạt động hết công suất. Không khí tại Tập đoàn Minh An luôn chuyên nghiệp, bận rộn, và năng động đến nghẹt thở, đôi khi căng thẳng với nhịp độ công việc cao đến mức khiến người ta quên mất cả sự tồn tại của thế giới bên ngoài. Một mùi hương đặc trưng của giấy in mới, cà phê pha sẵn, và thoang thoảng chút nước hoa của các đồng nghiệp bận rộn xen lẫn mùi đồ ăn nhanh từ khu pantry nhỏ. Bên ngoài, buổi sáng muộn đang tràn ngập nắng nhẹ, nhưng trong tòa nhà kính thép cao chót vót này, mọi cảm giác về thời tiết dường như bị triệt tiêu, chỉ còn lại sự mát lạnh đều đặn của điều hòa và ánh sáng nhân tạo.
Hoàng Minh ngồi ở vị trí trung tâm bàn họp, dáng vẻ cao ráo, cân đối toát lên sự điềm đạm và vững chãi. Khuôn mặt góc cạnh của anh được ánh đèn văn phòng làm nổi bật thêm sự sắc sảo, đôi mắt sâu ẩn chứa suy tư, ít khi để lộ cảm xúc. Anh mặc một bộ vest màu xám than lịch sự, chiếc cà vạt tối màu thắt gọn gàng, tạo cảm giác chuyên nghiệp và chỉn chu đến từng chi tiết. Trước mặt anh là những gương mặt đối tác quan trọng, những ánh mắt đánh giá và sự chờ đợi. Hoàng Minh bắt đầu trình bày dự án mới, giọng nói trầm, đều đều nhưng đầy sức thuyết phục. Anh không dùng những từ ngữ hoa mỹ, mà đi thẳng vào các con số, biểu đồ, và những phân tích sắc bén, hoàn toàn làm chủ tình hình. Mỗi câu nói của anh đều chứa đựng sự tự tin tuyệt đối, dựa trên nền tảng dữ liệu vững chắc và tầm nhìn chiến lược. Anh không chỉ đơn thuần báo cáo, mà còn vẽ ra một bức tranh rõ ràng về tiềm năng và lợi nhuận, khiến người nghe không thể không bị cuốn hút.
"Dự án này, thưa quý vị, không chỉ là một bước tiến về mặt công nghệ, mà còn là một cuộc cách mạng trong cách chúng ta tiếp cận thị trường," Hoàng Minh nói, ánh mắt lướt qua từng người, "Chúng tôi đã nghiên cứu kỹ lưỡng, từ hành vi tiêu dùng đến các yếu tố vĩ mô, và tin rằng đây sẽ là đòn bẩy để Minh An vươn lên một tầm cao mới."
Các đối tác gật gù tán thành, trong khi Ông Hùng, sếp của Hoàng Minh, ngồi cạnh anh, nở một nụ cười hiền hậu nhưng ánh mắt sắc sảo đầy tự hào. Ông Hùng, với dáng người trung bình, tóc điểm bạc và chiếc kính lão trên sống mũi, luôn tin tưởng vào năng lực của Hoàng Minh. Cuộc họp diễn ra suôn sẻ, kết thúc với cái bắt tay nồng nhiệt và những lời chúc mừng.
"Minh, cậu làm rất tốt. Dự án này vượt ngoài kỳ vọng của tôi," Ông Hùng nói, vỗ nhẹ lên vai Hoàng Minh, giọng điệu tự nhiên và ấm áp, "Cậu xứng đáng với vị trí cao hơn nữa. Tập đoàn cần những người như cậu."
Hoàng Minh hơi cúi đầu, một thoáng hài lòng lướt qua trong đôi mắt anh, nhưng nó nhanh chóng bị thay thế bởi sự tập trung vào mục tiêu tiếp theo. "Cảm ơn sếp. Tôi chỉ làm những gì tốt nhất cho công ty," anh đáp lời một cách ngắn gọn, súc tích, không một chút tự mãn. Trong tâm trí anh, thành công này chỉ là một bậc thang, một dấu mốc tạm thời trên con đường dài hơi hơn. Anh chưa bao giờ cho phép mình dừng lại quá lâu để tận hưởng chiến thắng, bởi vì luôn có những thử thách mới đang chờ đợi, những đỉnh cao khác để chinh phục.
Anh lướt qua lịch làm việc trên máy tính bảng, lịch trình dày đặc đến tận tối muộn. Một hợp đồng mới cần được xem xét, một cuộc họp trực tuyến với chi nhánh nước ngoài, và hàng tá email cần phải trả lời. Đối với Hoàng Minh, công việc không chỉ là một nghĩa vụ, mà còn là niềm đam mê, là thứ lấp đầy mọi khoảng trống trong cuộc sống anh. Mỗi dự án hoàn thành, mỗi con số tăng trưởng đều mang lại cho anh một cảm giác thỏa mãn, một sự xác nhận về giá trị bản thân mà anh khó tìm thấy ở bất cứ nơi nào khác. Anh tin rằng, sự cống hiến không ngừng nghỉ này là cách duy nhất để duy trì vị thế, để không bị bỏ lại phía sau trong một thế giới cạnh tranh khốc liệt. Anh đứng dậy, ánh mắt đã hướng về phía bảng trắng với những ghi chú về kế hoạch tiếp theo, bỏ lại phía sau những lời khen ngợi và sự trầm trồ của đối tác. Với anh, đó chỉ là một phần của công việc, một chuỗi những sự kiện nối tiếp nhau không ngừng nghỉ. Cái cảm giác hài lòng nhỏ nhoi kia nhanh chóng tan biến, nhường chỗ cho sự thôi thúc phải tiếp tục, phải tiến lên. Anh là một cỗ máy được lập trình để vận hành không ngừng, và anh chấp nhận điều đó như một phần tất yếu của cuộc đời mình.
Buổi chiều, ánh nắng bên ngoài trở nên gay gắt hơn, rọi thẳng vào những ô cửa kính lớn của tòa nhà, nhưng bên trong văn phòng, không khí vẫn được giữ ở mức mát lạnh đều đặn. Tiếng gõ bàn phím và tiếng trao đổi công việc vẫn không ngừng nghỉ, tạo nên một bản giao hưởng của sự bận rộn. Trần Long, với vẻ ngoài năng động, khỏe khoắn trong chiếc áo phông và quần jeans đơn giản, bước vào khu vực làm việc của Hoàng Minh. Khuôn mặt tròn, đôi mắt lanh lợi và nụ cười thường trực của anh hơi nhíu lại khi thấy Hoàng Minh vẫn đang cắm đầu vào máy tính, không hề ngẩng lên. Hoàng Minh, dù đã nghe thấy tiếng bước chân quen thuộc, vẫn không chút xao nhãng khỏi màn hình. Anh chỉ đơn thuần gật đầu, một cách không có hồn, như một phản xạ tự động.
"Ê, ông tướng. Lại cắm mặt vào đây à?" Trần Long lên tiếng, giọng nói dứt khoát nhưng pha chút bực bội. Anh đặt cốc cà phê trên bàn, cố gắng thu hút sự chú ý của bạn mình. "Nhìn ông dạo này xanh xao quá. Không định cho bản thân nghỉ ngơi chút nào sao? Hay là, dành thời gian cho Lâm An đi chứ?"
Hoàng Minh cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, đôi mắt sâu vẫn còn vương vấn những con số và biểu đồ phức tạp. Anh nheo mắt nhìn Trần Long, như thể anh vừa bị kéo ra khỏi một thế giới khác. "Tôi ổn. Công việc nhiều, anh biết mà. Đợt này đang chạy dự án mới, không thể lơ là được." Giọng anh trầm, đều đều, không một chút biểu cảm thừa thãi. Anh lại cúi xuống màn hình, như muốn thể hiện rằng thời gian của anh là vô cùng quý báu và không thể lãng phí vào những cuộc trò chuyện vô bổ.
"Ổn cái gì mà ổn," Trần Long lắc đầu, anh ngồi xuống chiếc ghế trống đối diện, "Nhìn ông như cái xác khô vậy. Tiền nhiều để làm gì khi cứ vùi đầu vào thế này? Đừng nói là Lâm An cũng bận rộn với studio của cô ấy nữa nhé. Cô ấy cũng cần được quan tâm chứ. Đừng để đến lúc mất rồi mới hối hận."
Hoàng Minh khẽ nhíu mày, anh gõ vài phím trên bàn phím rồi mới trả lời. "Lâm An cũng bận rộn với studio của cô ấy. Với lại, cô ấy hiểu tôi. Cô ấy đã trưởng thành hơn nhiều rồi." Trong ký ức của anh, Lâm An luôn là người con gái dịu dàng, thấu hiểu. Những lần cô buồn bã, những giọt nước mắt thầm lặng, dường như đã bị bộ não lý trí của anh lọc bỏ, hoặc giải thích theo một cách khác: đó chỉ là sự nhạy cảm thông thường của phụ nữ, không đáng để anh bận tâm quá nhiều khi anh đang phải gánh vác những trọng trách lớn lao hơn. Anh nhớ những lúc cô ở đó, mỉm cười bên cạnh anh, chia sẻ những khoảnh khắc vui vẻ. Nhưng anh đã quên mất những lúc cô chờ, những lúc cô cố gắng để được anh nhìn thấy, những lúc cô tổn thương vì sự vô tâm của anh. Anh tin rằng, sự nghiệp của anh là nền tảng cho tương lai chung của cả hai, và cô ấy hẳn phải hiểu điều đó.
Trần Long nghe vậy, không khỏi thở dài. Anh nhìn Hoàng Minh, ánh mắt hiện rõ sự lo lắng và có chút bực bội. "Trưởng thành hay là cô ấy đã quá mệt mỏi với ông rồi?" Anh lẩm bẩm, đủ để Hoàng Minh nghe thấy một phần. Anh biết Hoàng Minh là người thông minh, nhưng đôi khi lại quá lý trí đến mức vô cảm, đặc biệt là với những điều thuộc về cảm xúc. Anh muốn nói nhiều hơn, muốn kéo Hoàng Minh ra khỏi cái vòng xoáy công việc này, nhưng anh biết là vô ích. Hoàng Minh đã dựng lên một bức tường vững chắc giữa mình và thế giới cảm xúc.
Hoàng Minh nghe loáng thoáng câu nói của Trần Long, nhưng anh nhanh chóng gạt phăng nó đi, coi đó như một lời than vãn vu vơ của bạn. Anh tiếp tục kiểm tra email, soạn thảo một phản hồi nhanh gọn, rồi mở một tài liệu phân tích thị trường mới. Anh không muốn nghĩ về những điều vô hình, những cảm xúc phức tạp. Anh không muốn nghĩ về Lâm An trong một bối cảnh tiêu cực. Trong đầu anh, mọi thứ đều phải có logic, có mục tiêu, và có thể kiểm soát được. Cảm xúc là một biến số không cần thiết, thậm chí còn gây cản trở.
Trần Long nhìn bạn mình, thấy anh lại chìm đắm hoàn toàn vào công việc, bàn tay gõ phím thoăn thoắt, ánh mắt kiên định dán chặt vào màn hình. Anh thở dài, một tiếng thở dài nặng nề chứa đựng sự thất vọng và bất lực. Anh biết, lúc này, mọi lời khuyên đều trở nên vô nghĩa. Hoàng Minh đã quá sâu trong cái thế giới của riêng mình, nơi công việc là trung tâm, là ý nghĩa duy nhất. Anh đứng dậy, vỗ vai Hoàng Minh một cái thật nhẹ, nhưng Hoàng Minh không hề phản ứng. Trần Long khẽ lắc đầu, rời đi với vẻ mặt nặng trĩu. Tiếng gõ bàn phím của Hoàng Minh vẫn vang vọng, đều đặn, như nhịp đập lạnh lẽo của một trái tim chỉ biết đến công việc và những con số. Anh không hề hay biết rằng, những lời nói của Trần Long, dù chỉ là một tiếng lẩm bẩm, lại mang trong mình một sự thật phũ phàng mà anh đang cố gắng né tránh. Sự lý trí hóa và việc bỏ qua các mối quan hệ cá nhân của Hoàng Minh, đặc biệt với Lâm An, đang âm thầm tạo nên những vết nứt sâu hơn trong mối quan hệ của họ, những vết nứt mà sau này sẽ dẫn đến sự đổ vỡ không thể cứu vãn. Anh đang dùng công việc để lấp đầy một khoảng trống, nhưng lại không nhận ra rằng chính hành động đó đang khoét sâu thêm khoảng trống khác trong tâm hồn mình.
Buổi tối muộn, khi thành phố đã lên đèn, biến những tòa nhà chọc trời thành những khối ánh sáng lấp lánh, Hoàng Minh mới trở về căn hộ của mình. Tiếng còi xe từ xa vọng vào, hòa cùng tiếng điều hòa chạy êm ái, tạo nên một bản giao hưởng của sự tĩnh lặng pha lẫn chút ồn ào đô thị. Căn hộ của anh được thiết kế tối giản, với tông màu lạnh chủ đạo là xám, trắng, đen, nhiều kính và kim loại. Nội thất hiện đại, ít đồ trang trí rườm rà, tập trung hoàn toàn vào công năng. Mùi gỗ mới thoang thoảng, xen lẫn hương nước hoa nam tính cao cấp mà anh vẫn dùng, tạo nên một không gian thanh lịch nhưng cũng đầy lạnh lẽo và cô đơn.
Hoàng Minh thả mình xuống chiếc sofa bọc da màu xám tro, cảm giác mệt mỏi lan tỏa khắp cơ thể. Anh nhắm mắt lại, nhưng tâm trí anh vẫn không ngừng hoạt động, tái hiện lại những con số, những kế hoạch, những thách thức của ngày mai. Anh đã có một ngày làm việc thành công rực rỡ, nhưng anh không cảm thấy thỏa mãn. Thay vào đó, cái cảm giác trống rỗng từ chương trước, cái cảm giác mà anh vẫn cố gắng lý trí hóa là do "mệt mỏi" hay "áp lực công việc", giờ đây lại hiện hữu rõ nét hơn, như một dòng nước ngầm đang chảy xiết dưới lớp băng dày.
Anh mở mắt, nhìn ra khung cửa sổ lớn nơi ánh đèn thành phố lấp lánh như một dải ngân hà nhân tạo. *Mình đã có tất cả những gì mình muốn. Tiền tài, địa vị, sự nghiệp thăng tiến... Vậy tại sao lại có cảm giác này?* Câu hỏi ấy vang vọng trong tâm trí anh, không tiếng động, nhưng lại mạnh mẽ như một tiếng chuông cảnh báo. Anh cố gắng xua đuổi nó đi, như một lập trình viên đang debug một lỗi hệ thống, tìm kiếm một lời giải thích hợp lý. *Chắc là do quá mệt mỏi thôi. Ngủ một giấc là ổn.* Anh tự nhủ, một lần nữa cố gắng củng cố niềm tin vào con đường mình đã chọn, tin rằng sự thành công này sẽ là câu trả lời cho tất cả, sẽ lấp đầy mọi khoảng trống. Nhưng sâu thẳm trong tiềm thức, một tia nghi ngờ mong manh vẫn len lỏi: liệu có thật là như vậy không? Hay anh chỉ đang tự lừa dối mình?
Anh với tay lấy chiếc điện thoại đặt trên bàn kính, màn hình sáng lên, phản chiếu khuôn mặt mệt mỏi nhưng kiên định của anh. Anh lướt qua danh bạ, ngón tay vô thức dừng lại ở tên Lâm An. Một khoảnh khắc ngắn ngủi, hình ảnh của cô hiện lên trong tâm trí anh – nụ cười dịu dàng, ánh mắt buồn bã khi anh vắng mặt, những lần cô cố gắng kéo anh ra khỏi công việc để chia sẻ một bữa ăn, một bộ phim. Nhưng những hình ảnh đó nhanh chóng bị lu mờ bởi những áp lực, những dự án đang chờ đợi. Anh đã nói với Trần Long rằng Lâm An hiểu anh, rằng cô ấy luôn ủng hộ anh. Và anh tin điều đó là sự thật. Trong ký ức của anh, cô luôn là người con gái dịu dàng, ít khi phàn nàn. Anh nhớ những lúc cô ở đó, mỉm cười bên cạnh anh, chia sẻ những khoảnh khắc vui vẻ. Nhưng anh đã quên mất những lúc cô chờ, những lúc cô cố gắng để được anh nhìn thấy, những lúc cô tổn thương vì sự vô tâm của anh.
Anh không gọi.
Một hành động đơn giản, nhưng lại chất chứa biết bao điều chưa nói, biết bao sự thờ ơ vô thức. Anh tắt màn hình, đặt điện thoại xuống bàn, như thể đang dập tắt một suy nghĩ không mong muốn. Anh nhắm mắt lại, cố gắng xua đi cảm giác khó chịu đang xâm chiếm. Cảm giác lạnh lẽo của căn hộ, sự yên tĩnh đến đáng sợ, tất cả đều nhấn chìm anh vào một trạng thái cô đơn sâu sắc. Anh đã đạt được mọi thứ mà một người đàn ông có thể mơ ước: sự nghiệp rực rỡ, tiền tài, địa vị. Nhưng anh vẫn cảm thấy như đang thiếu đi một mảnh ghép quan trọng, một mảnh ghép mà anh không thể gọi tên, không thể chạm tới.
Anh sợ hãi việc phải đối mặt với chính mình, với cái khoảng trống đang lớn dần bên trong. Sự thành công này sẽ là câu trả lời cho tất cả. Nó sẽ lấp đầy mọi khoảng trống. Anh tự nhủ, một lần nữa, cố gắng củng cố niềm tin vào con đường mình đã chọn. Nhưng sâu thẳm trong tiềm thức, một tia nghi ngờ mong manh vẫn len lỏi: liệu có thật là như vậy không? Hay anh chỉ đang tự lừa dối mình?
Hoàng Minh lại mở mắt, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi thành phố vẫn thức, vẫn ồn ào và đầy rẫy sự sống. Anh là một phần của nó, nhưng đồng thời cũng là một người xa lạ. Anh đã đánh đổi quá nhiều, và có lẽ, cái giá phải trả còn lớn hơn những gì anh tưởng tượng. Anh không biết rằng, ở một góc khác của thành phố, một ngọn nến bình yên vừa được thắp lên trong tâm hồn Lâm An, và cô đang bắt đầu viết một câu chuyện mới cho riêng mình, một câu chuyện không còn bóng dáng anh. Và Hoàng Minh, trong guồng quay bất tận của công việc, vẫn không hề hay biết rằng, sự thành công rực rỡ hiện tại của anh chỉ là tiền đề cho một thất bại cảm xúc lớn hơn, một sự mất mát không thể bù đắp khi anh nhận ra mình đã đánh đổi quá nhiều, đến mức đánh mất cả chính mình. Anh vẫn miệt mài gõ phím, dù là trên chiếc điện thoại vừa rồi, hay đơn giản là trong tâm trí anh, tiếng lạch cạch vang vọng trong căn hộ trống trải, như một bản nhạc buồn của sự cô độc và hoài niệm chưa được gọi tên, một khúc dạo đầu cho một nhận thức đau đớn hơn sẽ đến. Cảm giác trống rỗng và câu hỏi "Liệu đây có phải là tất cả?" của Hoàng Minh sẽ ngày càng trầm trọng, dẫn đến một cuộc khủng hoảng nội tâm lớn hơn. Sự lý trí hóa và việc bỏ qua các mối quan hệ cá nhân của Hoàng Minh (đặc biệt với Lâm An) sẽ là nguyên nhân sâu xa dẫn đến sự đổ vỡ không thể cứu vãn trong tương lai.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.