Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 170: Vinh Quang Rỗng Tuếch và Nét Cọ Hồi Sinh
Anh mở mắt, nhìn ra khung cửa sổ lớn nơi ánh đèn thành phố lấp lánh như một dải ngân hà nhân tạo. *Mình đã có tất cả những gì mình muốn. Tiền tài, địa vị, sự nghiệp thăng tiến... Vậy tại sao lại có cảm giác này?* Câu hỏi ấy vang vọng trong tâm trí anh, không tiếng động, nhưng lại mạnh mẽ như một tiếng chuông cảnh báo. Anh cố gắng xua đuổi nó đi, như một lập trình viên đang debug một lỗi hệ thống, tìm kiếm một lời giải thích hợp lý. *Chắc là do quá mệt mỏi thôi. Ngủ một giấc là ổn.* Anh tự nhủ, một lần nữa cố gắng củng cố niềm tin vào con đường mình đã chọn, tin rằng sự thành công này sẽ là câu trả lời cho tất cả, sẽ lấp đầy mọi khoảng trống. Nhưng sâu thẳm trong tiềm thức, một tia nghi ngờ mong manh vẫn len lỏi: liệu có thật là như vậy không? Hay anh chỉ đang tự lừa dối mình?
Anh với tay lấy chiếc điện thoại đặt trên bàn kính, màn hình sáng lên, phản chiếu khuôn mặt mệt mỏi nhưng kiên định của anh. Anh lướt qua danh bạ, ngón tay vô thức dừng lại ở tên Lâm An. Một khoảnh khắc ngắn ngủi, hình ảnh của cô hiện lên trong tâm trí anh – nụ cười dịu dàng, ánh mắt buồn bã khi anh vắng mặt, những lần cô cố gắng kéo anh ra khỏi công việc để chia sẻ một bữa ăn, một bộ phim. Nhưng những hình ảnh đó nhanh chóng bị lu mờ bởi những áp lực, những dự án đang chờ đợi. Anh đã nói với Trần Long rằng Lâm An hiểu anh, rằng cô ấy luôn ủng hộ anh. Và anh tin điều đó là sự thật. Trong ký ức của anh, cô luôn là người con gái dịu dàng, ít khi phàn nàn. Anh nhớ những lúc cô ở đó, mỉm cười bên cạnh anh, chia sẻ những khoảnh khắc vui vẻ. Nhưng anh đã quên mất những lúc cô chờ, những lúc cô cố gắng để được anh nhìn thấy, những lúc cô tổn thương vì sự vô tâm của anh.
Anh không gọi.
Một hành động đơn giản, nhưng lại chất chứa biết bao điều chưa nói, biết bao sự thờ ơ vô thức. Anh tắt màn hình, đặt điện thoại xuống bàn, như thể đang dập tắt một suy nghĩ không mong muốn. Anh nhắm mắt lại, cố gắng xua đi cảm giác khó chịu đang xâm chiếm. Cảm giác lạnh lẽo của căn hộ, sự yên tĩnh đến đáng sợ, tất cả đều nhấn chìm anh vào một trạng thái cô đơn sâu sắc. Anh đã đạt được mọi thứ mà một người đàn ông có thể mơ ước: sự nghiệp rực rỡ, tiền tài, địa vị. Nhưng anh vẫn cảm thấy như đang thiếu đi một mảnh ghép quan trọng, một mảnh ghép mà anh không thể gọi tên, không thể chạm tới.
Anh sợ hãi việc phải đối mặt với chính mình, với cái khoảng trống đang lớn dần bên trong. Sự thành công này sẽ là câu trả lời cho tất cả. Nó sẽ lấp đầy mọi khoảng trống. Anh tự nhủ, một lần nữa, cố gắng củng cố niềm tin vào con đường mình đã chọn. Nhưng sâu thẳm trong tiềm thức, một tia nghi ngờ mong manh vẫn len lỏi: liệu có thật là như vậy không? Hay anh chỉ đang tự lừa dối mình?
Hoàng Minh lại mở mắt, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi thành phố vẫn thức, vẫn ồn ào và đầy rẫy sự sống. Anh là một phần của nó, nhưng đồng thời cũng là một người xa lạ. Anh đã đánh đổi quá nhiều, và có lẽ, cái giá phải trả còn lớn hơn những gì anh tưởng tượng. Anh không biết rằng, ở một góc khác của thành phố, một ngọn nến bình yên vừa được thắp lên trong tâm hồn Lâm An, và cô đang bắt đầu viết một câu chuyện mới cho riêng mình, một câu chuyện không còn bóng dáng anh. Và Hoàng Minh, trong guồng quay bất tận của công việc, vẫn không hề hay biết rằng, sự thành công rực rỡ hiện tại của anh chỉ là tiền đề cho một thất bại cảm xúc lớn hơn, một sự mất mát không thể bù đắp khi anh nhận ra mình đã đánh đổi quá nhiều, đến mức đánh mất cả chính mình. Anh vẫn miệt mài gõ phím, dù là trên chiếc điện thoại vừa rồi, hay đơn giản là trong tâm trí anh, tiếng lạch cạch vang vọng trong căn hộ trống trải, như một bản nhạc buồn của sự cô độc và hoài niệm chưa được gọi tên, một khúc dạo đầu cho một nhận thức đau đớn hơn sẽ đến. Cảm giác trống rỗng và câu hỏi "Liệu đây có phải là tất cả?" của Hoàng Minh sẽ ngày càng trầm trọng, dẫn đến một cuộc khủng hoảng nội tâm lớn hơn. Sự lý trí hóa và việc bỏ qua các mối quan hệ cá nhân của Hoàng Minh (đặc biệt với Lâm An) sẽ là nguyên nhân sâu xa dẫn đến sự đổ vỡ không thể cứu vãn trong tương lai.
***
Sáng sớm hôm sau, ánh nắng đầu thu trong vắt như được lọc qua hàng triệu hạt bụi lấp lánh, nhẹ nhàng xuyên qua khung cửa kính lớn của căn hộ Hoàng Minh. Căn hộ, với thiết kế tối giản, tông màu xám lạnh chủ đạo, và những mảng kính lớn, càng làm nổi bật sự trống trải của không gian. Tiếng điều hòa vẫn chạy êm ái, một âm thanh đều đặn, vô cảm, hòa lẫn với tiếng còi xe vọng lại từ xa, tiếng còi tàu hỏa xa xăm như một lời nhắc nhở về sự sống đang diễn ra ngoài kia. Hoàng Minh, với dáng người cao ráo, cân đối, mái tóc cắt gọn gàng, lặng lẽ thức dậy. Đôi mắt sâu của anh mở ra, nhìn thẳng vào trần nhà trắng tinh, nơi ánh đèn LED dịu nhẹ của đêm qua vẫn còn vương vấn. Khuôn mặt góc cạnh của anh, thường ẩn chứa suy tư, giờ đây lại mang một vẻ mệt mỏi, không thể che giấu.
Anh đứng dậy, từng bước chân trần trên sàn gỗ lạnh lẽo, cảm nhận hơi lạnh thấm vào da thịt. Anh không bật đèn, để ánh sáng tự nhiên từ bên ngoài dần thắp sáng căn phòng. Bước đến ban công, anh tựa tay vào lan can kính, hít một hơi sâu không khí trong lành của buổi sớm. Thành phố dưới chân anh, một bức tranh sống động của những tòa nhà chọc trời vươn lên kiêu hãnh, những dòng xe cộ bắt đầu lăn bánh, và những con người nhỏ bé đang hối hả với cuộc sống của mình. Anh, ở độ cao này, tựa như một vị thần đang nhìn xuống thế giới do chính mình tạo ra, hay ít nhất là đã góp phần xây dựng.
*Lại một ngày nữa.* Anh thầm nghĩ, giọng điệu trong tâm trí mình không còn sự hăng hái thường thấy. *Mọi thứ đều ổn, thậm chí là rất tốt. Dự án mới, hợp đồng lớn, sự tín nhiệm của Ông Hùng... Vậy sao mình lại... thấy trống rỗng thế này?* Câu hỏi ấy, một lần nữa, lại trỗi dậy, không còn là tia nghi ngờ mong manh mà đã trở thành một đám mây xám xịt lơ lửng trong tâm trí anh. Cảm giác trống rỗng này không phải là sự mệt mỏi thể chất sau những đêm làm việc thâu đêm, mà là một sự thiếu hụt sâu sắc hơn, một khoảng không vô hình mà anh không thể gọi tên, không thể chạm tới. Nó không có hình hài, không có âm thanh, nhưng lại nặng trĩu, đè nén lên lồng ngực anh.
Anh quay vào trong, bước qua phòng khách, nơi những giải thưởng sáng bóng được đặt trang trọng trên kệ kính. Những chiếc cúp vàng, những bằng khen đóng khung tinh xảo, những bài báo ca ngợi thành tựu của anh. Từng thứ một đều là minh chứng cho sự thành công vượt bậc, cho tài năng và nỗ lực không ngừng nghỉ. Thế nhưng, khi nhìn vào chúng, anh không cảm thấy niềm tự hào hay sự thỏa mãn như trước nữa. Chúng chỉ là những vật vô tri, lạnh lẽo, không thể lấp đầy cái khoảng trống đang gặm nhấm tâm hồn anh.
Anh tiến vào bếp, một không gian hiện đại với những thiết bị sáng bóng. Mùi gỗ mới vẫn thoang thoảng trong không khí, hòa quyện với mùi hương nước hoa nam tính cao cấp mà anh vẫn dùng. Anh lấy chiếc phin cà phê quen thuộc, đổ bột cà phê vào, rồi rót nước sôi. Từng giọt cà phê đen nhánh tí tách rơi xuống ly thủy tinh, bốc lên làn khói mờ ảo, mang theo mùi hương đặc trưng, nồng nàn. Đây là thói quen hàng ngày của anh, một nghi thức khởi đầu cho một ngày làm việc đầy thử thách. Nhưng hôm nay, anh chỉ nhìn chằm chằm vào ly cà phê, không uống. Hơi nóng từ ly cà phê bốc lên, làm mờ đi một phần nhỏ tầm nhìn của anh, tựa như chính tâm trí anh đang bị che phủ bởi một màn sương mờ.
Anh mang ly cà phê ra bàn làm việc, một chiếc bàn lớn làm bằng kim loại và kính, đặt chiếc laptop quen thuộc lên đó. Màn hình sáng lên, hiển thị giao diện quen thuộc của các phần mềm làm việc, những email chưa đọc, những biểu đồ phân tích dữ liệu. Anh lướt qua những tiêu đề báo chí vô định, không thực sự đọc, không thực sự quan tâm. Tâm trí anh trôi dạt, không thể tập trung vào bất cứ điều gì.
*Thành công này, rốt cuộc là để làm gì?* Câu hỏi lại vang vọng. Anh đã từng tin rằng thành công sẽ mang lại hạnh phúc, sự bình yên, sự thỏa mãn. Anh đã lao đầu vào công việc, bỏ qua mọi thứ khác, tin rằng khi đạt được đỉnh cao, mọi nghi ngờ sẽ tan biến, mọi khoảng trống sẽ được lấp đầy. Nhưng giờ đây, khi anh đã đứng trên đỉnh cao mà nhiều người mơ ước, cảm giác trống rỗng lại càng dữ dội hơn, như một tiếng vọng vang dội trong một hang động sâu thẳm. Nó không phải là tiếng nói của sự thất bại, mà là tiếng nói của sự vô nghĩa.
Anh nhớ lại lời Trần Long, những lời khuyên về việc cân bằng cuộc sống, về việc dành thời gian cho bản thân. Anh đã gạt bỏ chúng một cách lý trí, coi đó là những lời nói của một người chưa thực sự hiểu được áp lực và tham vọng của anh. Anh nhớ lại hình ảnh Lâm An, nụ cười dịu dàng, ánh mắt buồn bã khi anh vắng mặt. Anh đã tự nhủ rằng cô hiểu anh, rằng cô ủng hộ anh. Trong ký ức của anh, cô luôn là người con gái ít khi phàn nàn, luôn ở đó, mỉm cười bên cạnh anh. Nhưng cái khoảnh khắc anh lướt qua tên cô trong danh bạ đêm qua, và quyết định không gọi, lại khắc sâu vào tâm trí anh một cảm giác khó chịu. Anh nhớ những lúc cô ở đó, nhưng anh đã quên mất những lúc cô chờ, những lúc cô cố gắng để được anh nhìn thấy, những lúc cô tổn thương vì sự vô tâm của anh.
Cảm giác lạnh lẽo của căn hộ, sự yên tĩnh đến đáng sợ, tất cả đều nhấn chìm anh vào một trạng thái cô đơn sâu sắc. Anh đã đạt được mọi thứ mà một người đàn ông có thể mơ ước: sự nghiệp rực rỡ, tiền tài, địa vị. Nhưng anh vẫn cảm thấy như đang thiếu đi một mảnh ghép quan trọng, một mảnh ghép mà anh không thể gọi tên, không thể chạm tới. Nó là gì? Tình yêu? Hạnh phúc? Một mục đích cao cả hơn? Anh không biết. Anh chỉ biết rằng, sự thành công này không phải là câu trả lời cho tất cả. Nó không lấp đầy được khoảng trống trong lòng anh, mà ngược lại, còn làm nó lộ rõ hơn, rộng lớn hơn bao giờ hết. Anh sợ hãi việc phải đối mặt với chính mình, với cái khoảng trống đang lớn dần bên trong. Sự thành công của Hoàng Minh che giấu đi sự thiếu thốn về mặt cảm xúc, và cảm giác trống rỗng này sẽ ngày càng lớn, buộc anh phải đối mặt với nó, có thể dẫn đến một bước ngoặt lớn trong cuộc đời anh.
Hoàng Minh nhắm mắt lại, cố gắng xua đi những suy nghĩ miên man. Anh hít một hơi sâu, rồi thở ra chậm rãi. Trong đầu anh, tiếng lạch cạch của những con số, những dự án, những kế hoạch vẫn vang vọng, nhưng giờ đây, chúng không còn mang lại sự phấn khích hay mục đích. Chúng chỉ là những tiếng ồn, vô nghĩa. Anh mở mắt, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi thành phố vẫn thức, vẫn ồn ào và đầy rẫy sự sống. Anh là một phần của nó, nhưng đồng thời cũng là một người xa lạ. Anh đã đánh đổi quá nhiều, và có lẽ, cái giá phải trả còn lớn hơn những gì anh tưởng tượng. Anh không biết rằng, ở một góc khác của thành phố, một ngọn nến bình yên vừa được thắp lên trong tâm hồn Lâm An, và cô đang bắt đầu viết một câu chuyện mới cho riêng mình, một câu chuyện không còn bóng dáng anh.
***
Cùng lúc đó, khi Hoàng Minh đang chìm trong mê cung của những suy tư vô định, Lâm An lại tìm thấy sự sống động và bình yên trong không gian riêng của mình. Chiều hôm ấy, nắng vàng nhẹ trải khắp phòng tranh/studio của Thanh Mai, nơi Lâm An đang miệt mài chuẩn bị cho một dự án vẽ mới. Không gian mở, với những bức tường trắng tinh khôi và sàn gỗ sáng màu, tràn ngập ánh sáng tự nhiên từ cửa sổ lớn, tạo nên một bầu không khí thanh khiết và đầy cảm hứng.
Lâm An, với vóc dáng nhỏ nhắn, thanh thoát, mái tóc dài mềm mại được buộc gọn gàng, đang mặc một chiếc áo blouse màu trắng đã lấm lem những vết màu. Đôi mắt to tròn, long lanh của cô giờ đây không còn chứa đựng nỗi buồn u uẩn như trước, mà thay vào đó là sự tập trung cao độ và một niềm say mê không thể giấu giếm. Cô tỉ mỉ sắp xếp những ống màu sơn dầu đủ sắc độ trên một chiếc khay gỗ, chọn lựa những chiếc cọ với đủ kích cỡ, từ loại mảnh mai như sợi tóc đến loại to bản, chắc chắn. Mùi sơn dầu đặc trưng, mùi gỗ thoang thoảng, và chút hương tinh dầu thông dịu nhẹ hòa quyện trong không khí, tạo nên một mùi hương rất riêng của nghệ thuật, của sự sáng tạo.
Tiếng nhạc không lời, một bản giao hưởng cổ điển nhẹ nhàng, vang lên từ chiếc loa nhỏ, như những dòng nước chảy êm ả, cuốn trôi đi mọi lo toan, mọi phiền muộn. Thỉnh thoảng, tiếng chim hót líu lo từ khu vườn bên ngoài vọng vào, cùng với tiếng gió lùa nhẹ qua khe cửa, tạo nên một bản giao hưởng của tự nhiên và nghệ thuật. Lâm An nhắm mắt lại vài giây, hít thở sâu, cảm nhận sự tĩnh lặng và năng lượng đang chảy trong huyết quản mình. Cô đã trải qua một thời gian dài chìm đắm trong những ký ức đau buồn, những nỗi thất vọng không tên. Nhưng giờ đây, nghệ thuật đã trở thành một lối thoát, một con đường để cô chữa lành, để cô biểu đạt những cảm xúc mà lời nói không thể diễn tả.
*Mỗi nét cọ là một cách để mình nói ra những điều không thể diễn tả bằng lời.* Cô nghĩ, khi mở mắt ra, ánh mắt long lanh chứa đựng một quyết tâm mới. *Màu sắc này... nó giống như cảm giác mình đã từng có, nhưng giờ đây đã dịu lại.* Cô đưa tay chạm nhẹ vào một ống màu xanh dương đậm, màu của biển sâu, của nỗi buồn thầm lặng, nhưng cũng là màu của sự bao la, của hy vọng. Cô đã từng chỉ vẽ những gam màu trầm, tối, phản ánh nội tâm giằng xé của mình. Nhưng giờ đây, cô bắt đầu tìm thấy vẻ đẹp trong những gam màu tươi sáng hơn, trong sự kết hợp hài hòa của ánh sáng và bóng tối.
Lâm An cầm chiếc cọ yêu thích, đầu cọ mềm mại, lướt nhẹ trên bề mặt toan vẽ trắng tinh. Cô không vội vàng, không ép buộc. Cô để cảm xúc dẫn dắt, để dòng chảy của ý tưởng tự nhiên tuôn trào. Cảm giác nhám nhẹ của toan dưới đầu cọ, sự mềm mại của lông cọ khi thấm đẫm màu, tất cả đều mang lại cho cô một sự tĩnh tâm lạ kỳ. Cô bắt đầu đặt những nét đầu tiên, chậm rãi, dứt khoát. Đó không phải là một bức tranh tả thực, mà là một bức tranh trừu tượng, một sự kết hợp của những mảng màu, những đường nét uốn lượn, phản ánh thế giới nội tâm phong phú của cô.
Mỗi nét vẽ đều đầy cảm xúc, như một tiếng thở dài, một nụ cười, một giọt nước mắt được mã hóa bằng màu sắc. Cô không nghĩ về kết quả cuối cùng, mà chỉ tập trung vào quá trình, vào khoảnh khắc hiện tại. Cô cảm thấy mình đang được giải phóng, được là chính mình một cách trọn vẹn nhất. Những ký ức cũ vẫn còn đó, như những vết sẹo mờ trên linh hồn, nhưng chúng không còn chi phối cô nữa. Chúng đã trở thành một phần của câu chuyện, của hành trình mà cô đã đi qua, và giờ đây, cô đang dùng chính những trải nghiệm đó để tạo ra cái đẹp.
Lâm An mỉm cười nhẹ. Nụ cười ấy không rạng rỡ, mà là một nụ cười bình yên, mãn nguyện. Cô cảm thấy một sự sống động đang trỗi dậy trong mình, một ngọn lửa nhỏ được thắp lên sau một thời gian dài nguội lạnh. Sự tập trung vào nghệ thuật không chỉ giúp cô chữa lành mà còn mở ra những cơ hội mới, những mối quan hệ mới, và giúp cô định hình lại giá trị bản thân. Những nét cọ đầu tiên này chính là biểu tượng cho sự tái sinh, sự tìm lại chính mình, tạo nên một tác phẩm mang ý nghĩa sâu sắc cho cô. Cô đang vẽ một câu chuyện mới, một câu chuyện mà cô là nhân vật chính, là người tự tay tạo nên định mệnh của mình.
Trong khi Hoàng Minh vẫn đang vật lộn với khoảng trống vô hình giữa đỉnh cao thành công, Lâm An đã tìm thấy một khoảng trời riêng để nuôi dưỡng tâm hồn, để biến những nỗi đau thành những nét vẽ đầy màu sắc. Cô đã học được cách lắng nghe tiếng nói bên trong mình, và nghệ thuật đã trở thành người bạn đồng hành trung thành nhất trên hành trình ấy. Đối với cô, mỗi tác phẩm là một lời tự sự, một khúc ca của sự tự do và hy vọng. Ánh nắng chiều dần tắt, nhưng căn phòng tranh của Lâm An vẫn sáng bừng lên, không phải bởi ánh sáng điện, mà bởi thứ ánh sáng lấp lánh của sự sáng tạo, của một tâm hồn đang hồi sinh. Cô vẫn miệt mài với từng nét cọ, từng mảng màu, vẽ nên một tương lai tươi sáng, khác biệt hoàn toàn với hình bóng của quá khứ.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.