Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 171: Vòng Xoáy Lấp Đầy Và Nét Cọ An Nhiên
Mùi sơn dầu đặc trưng, mùi gỗ thoang thoảng, và chút hương tinh dầu thông dịu nhẹ hòa quyện trong không khí, tạo nên một mùi hương rất riêng của nghệ thuật, của sự sáng tạo. Tiếng nhạc không lời, một bản giao hưởng cổ điển nhẹ nhàng, vang lên từ chiếc loa nhỏ, như những dòng nước chảy êm ả, cuốn trôi đi mọi lo toan, mọi phiền muộn. Thỉnh thoảng, tiếng chim hót líu lo từ khu vườn bên ngoài vọng vào, cùng với tiếng gió lùa nhẹ qua khe cửa, tạo nên một bản giao hưởng của tự nhiên và nghệ thuật. Lâm An nhắm mắt lại vài giây, hít thở sâu, cảm nhận sự tĩnh lặng và năng lượng đang chảy trong huyết quản mình. Cô đã trải qua một thời gian dài chìm đắm trong những ký ức đau buồn, những nỗi thất vọng không tên. Nhưng giờ đây, nghệ thuật đã trở thành một lối thoát, một con đường để cô chữa lành, để cô biểu đạt những cảm xúc mà lời nói không thể diễn tả.
*Mỗi nét cọ là một cách để mình nói ra những điều không thể diễn tả bằng lời.* Cô nghĩ, khi mở mắt ra, ánh mắt long lanh chứa đựng một quyết tâm mới. *Màu sắc này... nó giống như cảm giác mình đã từng có, nhưng giờ đây đã dịu lại.* Cô đưa tay chạm nhẹ vào một ống màu xanh dương đậm, màu của biển sâu, của nỗi buồn thầm lặng, nhưng cũng là màu của sự bao la, của hy vọng. Cô đã từng chỉ vẽ những gam màu trầm, tối, phản ánh nội tâm giằng xé của mình. Nhưng giờ đây, cô bắt đầu tìm thấy vẻ đẹp trong những gam màu tươi sáng hơn, trong sự kết hợp hài hòa của ánh sáng và bóng tối.
Lâm An cầm chiếc cọ yêu thích, đầu cọ mềm mại, lướt nhẹ trên bề mặt toan vẽ trắng tinh. Cô không vội vàng, không ép buộc. Cô để cảm xúc dẫn dắt, để dòng chảy của ý tưởng tự nhiên tuôn trào. Cảm giác nhám nhẹ của toan dưới đầu cọ, sự mềm mại của lông cọ khi thấm đẫm màu, tất cả đều mang lại cho cô một sự tĩnh tâm lạ kỳ. Cô bắt đầu đặt những nét đầu tiên, chậm rãi, dứt khoát. Đó không phải là một bức tranh tả thực, mà là một bức tranh trừu tượng, một sự kết hợp của những mảng màu, những đường nét uốn lượn, phản ánh thế giới nội tâm phong phú của cô.
Mỗi nét vẽ đều đầy cảm xúc, như một tiếng thở dài, một nụ cười, một giọt nước mắt được mã hóa bằng màu sắc. Cô không nghĩ về kết quả cuối cùng, mà chỉ tập trung vào quá trình, vào khoảnh khắc hiện tại. Cô cảm thấy mình đang được giải phóng, được là chính mình một cách trọn vẹn nhất. Những ký ức cũ vẫn còn đó, như những vết sẹo mờ trên linh hồn, nhưng chúng không còn chi phối cô nữa. Chúng đã trở thành một phần của câu chuyện, của hành trình mà cô đã đi qua, và giờ đây, cô đang dùng chính những trải nghiệm đó để tạo ra cái đẹp.
Lâm An mỉm cười nhẹ. Nụ cười ấy không rạng rỡ, mà là một nụ cười bình yên, mãn nguyện. Cô cảm thấy một sự sống động đang trỗi dậy trong mình, một ngọn lửa nhỏ được thắp lên sau một thời gian dài nguội lạnh. Sự tập trung vào nghệ thuật không chỉ giúp cô chữa lành mà còn mở ra những cơ hội mới, những mối quan hệ mới, và giúp cô định hình lại giá trị bản thân. Những nét cọ đầu tiên này chính là biểu tượng cho sự tái sinh, sự tìm lại chính mình, tạo nên một tác phẩm mang ý nghĩa sâu sắc cho cô. Cô đang vẽ một câu chuyện mới, một câu chuyện mà cô là nhân vật chính, là người tự tay tạo nên định mệnh của mình.
Trong khi Hoàng Minh vẫn đang vật lộn với khoảng trống vô hình giữa đỉnh cao thành công, Lâm An đã tìm thấy một khoảng trời riêng để nuôi dưỡng tâm hồn, để biến những nỗi đau thành những nét vẽ đầy màu sắc. Cô đã học được cách lắng nghe tiếng nói bên trong mình, và nghệ thuật đã trở thành người bạn đồng hành trung thành nhất trên hành trình ấy. Đối với cô, mỗi tác phẩm là một lời tự sự, một khúc ca của sự tự do và hy vọng. Ánh nắng chiều dần tắt, nhưng căn phòng tranh của Lâm An vẫn sáng bừng lên, không phải bởi ánh sáng điện, mà bởi thứ ánh sáng lấp lánh của sự sáng tạo, của một tâm hồn đang hồi sinh. Cô vẫn miệt mài với từng nét cọ, từng mảng màu, vẽ nên một tương lai tươi sáng, khác biệt hoàn toàn với hình bóng của quá khứ.
***
Trong tòa nhà kính thép hiện đại, cao chót vót giữa lòng thành phố, Hoàng Minh ngồi trước màn hình máy tính, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự mệt mỏi. Ánh sáng trắng từ đèn LED hắt lên khuôn mặt góc cạnh, càng làm nổi bật vẻ nghiêm nghị và cô độc của anh. Tiếng gõ bàn phím liên tục, tiếng điện thoại reo không ngớt, tiếng máy in/photocopy rền rĩ và tiếng trao đổi công việc nhanh gọn, dứt khoát tạo nên một bản giao hưởng ồn ào của nhịp sống công sở. Mùi giấy in, mùi cà phê pha sẵn, mùi nước hoa thoang thoảng của đồng nghiệp và chút mùi đồ ăn nhanh từ pantry hòa quyện trong không khí, tạo nên một sự hỗn tạp quen thuộc đến mức vô vị. Anh đã quen với những âm thanh và mùi hương này, chúng là một phần không thể thiếu trong cuộc sống mà anh tự tay dựng xây, một cuộc sống chuyên nghiệp, bận rộn, năng động nhưng cũng không kém phần căng thẳng.
Dù chỉ mới chiều muộn, Hoàng Minh vẫn miệt mài với bản báo cáo tài chính phức tạp, những con số nhảy múa trên màn hình dường như đang chế giễu anh. Anh vừa chốt được một hợp đồng lớn, một thành công vang dội mà bất cứ ai trong giới kinh doanh cũng phải nể phục. Lẽ ra anh phải cảm thấy hưng phấn, sung sướng, nhưng thay vào đó, cảm giác trống rỗng từ đêm qua vẫn lởn vởn, như một bóng ma dai dẳng đeo bám tâm trí anh. Nó không phải là một nỗi đau cụ thể, mà là một sự thiếu vắng, một lỗ hổng vô định hình mà anh không thể gọi tên. Anh cố gắng lý trí hóa nó, cho rằng đó chỉ là sự mệt mỏi nhất thời do cường độ công việc cao, nhưng sâu thẳm bên trong, anh biết nó còn hơn thế. Anh đã đạt được mọi thứ mình từng mơ ước về sự nghiệp, tiền bạc, địa vị, nhưng "liệu đây có phải là tất cả?" – câu hỏi đó cứ ám ảnh anh, bủa vây anh trong chính cái vinh quang đơn côi này.
Cửa phòng làm việc hé mở, Trần Long, với dáng người hơi vạm vỡ và nụ cười thường trực, bước vào. Anh ta mặc chiếc áo phông đơn giản, phong cách thoải mái và gần gũi, đối lập hoàn toàn với vẻ ngoài chỉn chu nhưng căng thẳng của Hoàng Minh. Trên tay Long là một cốc cà phê nóng hổi, nghi ngút khói. "Lại cắm mặt vào đó rồi," Trần Long nói, giọng điệu tự tin và có chút trách móc nhẹ. Anh đặt cốc cà phê xuống bàn, bên cạnh chồng tài liệu cao ngất của Hoàng Minh. Đôi mắt lanh lợi của Long quét qua màn hình, rồi dừng lại trên khuôn mặt hơi tái của bạn mình. "Thôi nào, hôm nay mọi người định đi pub mừng thành công đó, mày đi không?"
Hoàng Minh ngẩng đầu lên, ánh mắt thoáng lướt qua Long rồi lại dán vào màn hình. Anh gật đầu qua loa, gần như vô thức. "Mày đi đi. Tao còn vài việc cần giải quyết. Với lại, tao không có hứng lắm." Giọng anh trầm, đều đều, thiếu hẳn sự hào hứng mà lẽ ra một người vừa giành được chiến thắng lớn phải có. Anh cố gắng đẩy nhanh tiến độ công việc, hy vọng sự bận rộn sẽ xua đi cái cảm giác khó chịu đang giày vò. Anh tin rằng, chỉ cần lao vào công việc đủ sâu, đủ mạnh, mọi cảm xúc tiêu cực sẽ bị nghiền nát, bị che lấp bởi những con số và thành tích. *Làm việc là cách duy nhất để không nghĩ ngợi.* Anh tự nhủ.
Trần Long nhìn Hoàng Minh, ánh mắt lộ rõ sự lo lắng. Anh biết Hoàng Minh là người lý trí, ít nói, nhưng sự thờ ơ này thật sự đáng báo động. "Làm mãi vậy không chán à?" Long hỏi, giọng trầm hơn một chút, bớt đi vẻ vui vẻ thường ngày. "Nên dành chút thời gian cho bản thân, cho An nữa chứ." Anh không nhắc thẳng tên Lâm An một cách trực tiếp, nhưng cái tên "An" thoáng qua đủ khiến Hoàng Minh khựng lại một nhịp. Long đã nhận thấy sự xa cách ngày càng lớn giữa hai người bạn thân của mình. Anh quan sát Hoàng Minh, thấy anh chỉ khẽ nhíu mày, rồi lại tiếp tục gõ phím như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, Hoàng Minh cảm thấy một luồng khó chịu chạy dọc sống lưng. Anh không muốn nghĩ đến Lâm An. Anh không muốn nghĩ đến bất cứ điều gì ngoài công việc. Mối quan hệ của họ, anh luôn tự nhủ, vẫn ổn. Chỉ là anh bận rộn hơn, còn cô thì cũng có cuộc sống riêng. Sự xa cách là lẽ dĩ nhiên của những người trưởng thành, anh nghĩ vậy. Anh không nhận ra rằng sự lý trí hóa đến mức vô cảm của anh đang đẩy mọi thứ đi xa hơn anh tưởng. Anh không nhận ra rằng, trong khi anh đang cố gắng lấp đầy khoảng trống bằng thành công, thì khoảng trống trong mối quan hệ của anh lại ngày càng lớn. Anh chỉ biết, lúc này, anh cần sự yên tĩnh để hoàn thành báo cáo này, để không phải đối mặt với những câu hỏi mà anh chưa sẵn sàng trả lời. Trần Long thở dài, hiểu rằng không thể thuyết phục Hoàng Minh lúc này. Anh ta vỗ vai bạn, rồi lặng lẽ rời đi, để lại Hoàng Minh một mình trong căn phòng ngập tràn ánh sáng nhân tạo và sự tĩnh lặng đầy áp lực. Hoàng Minh vẫn ngồi đó, một mình, như một bức tượng giữa biển cả công việc, một người đàn ông thành công nhưng đang lạc lối trong chính vinh quang của mình. Cảm giác trống rỗng vẫn còn đó, không hề suy suyển. Sự thành công của Hoàng Minh che giấu đi sự thiếu thốn về mặt cảm xúc, một sự thật mà anh vẫn cố gắng lảng tránh một cách vô vọng.
***
Trong không gian tràn ngập tiếng nhạc điện tử sôi động và tiếng tạ va vào nhau loảng xoảng, Hoàng Minh đang thực hiện những hiệp cuối của bài tập tạ. Từng giọt mồ hôi thấm đẫm chiếc áo phông xám, cơ bắp anh căng cứng, nổi rõ lên dưới lớp da. Anh hít vào thật sâu, gồng mình nâng mức tạ nặng trịch lên cao, rồi từ từ hạ xuống. Mỗi động tác đều dứt khoát, mạnh mẽ, như thể anh đang trút bỏ mọi gánh nặng, mọi lo âu vào từng chuyển động của cơ thể. Mùi mồ hôi, mùi kim loại và chút hương nước tẩy rửa hòa lẫn vào nhau, tạo nên một mùi đặc trưng của phòng gym, nơi con người ta tìm cách đẩy giới hạn thể chất của mình.
Anh cố gắng dồn hết sức lực, tập trung hoàn toàn vào cảm giác đau rát của cơ bắp, vào sự mệt mỏi đang xâm chiếm toàn thân. Anh đã từng nghĩ, sự mệt mỏi thể xác có thể khiến mình quên đi sự mệt mỏi trong tâm trí. Anh đã từng tin rằng, khi cơ thể kiệt sức, tâm trí sẽ không còn đủ năng lượng để suy nghĩ, để cảm nhận nỗi trống rỗng. Nhưng không. Nó vẫn ở đó. Mỗi lần anh kết thúc một hiệp, mỗi lần anh hít thở sâu để lấy lại sức, cái khoảng trống vô định ấy lại len lỏi trở lại, như một cái bóng không thể xua đi. Nó không lớn hơn, nhưng cũng không nhỏ đi, chỉ lặng lẽ tồn tại, nhắc nhở anh về một điều gì đó thiếu vắng trong cuộc đời mà anh không thể nắm bắt.
Hoàng Minh nhìn quanh những gương mặt hăng say khác trong phòng tập. Có người đang chạy trên máy, ánh mắt kiên định nhìn về phía trước. Có người đang tập yoga, cơ thể dẻo dai uốn lượn theo từng nhịp thở. Có những cặp đôi đang cùng nhau tập luyện, tiếng cười nói giòn tan. Anh nhìn họ, nhưng không tìm thấy sự kết nối. Họ dường như đang tìm thấy niềm vui, sự thỏa mãn trong hoạt động của mình, trong sự tương tác với người khác. Còn anh, anh chỉ cảm thấy mình lạc lõng, một mình giữa một biển người đang cố gắng trở nên tốt hơn. *Mệt mỏi thể xác có thể khiến mình quên đi sự mệt mỏi trong tâm trí không? Không. Vẫn ở đó.* Anh lặp lại trong đầu, một sự thừa nhận cay đắng.
Khi kết thúc bài tập, cơ thể anh rã rời, nhưng tâm trí anh lại tỉnh táo đến lạ. Anh bước vào phòng tắm, dòng nước lạnh xối thẳng xuống cơ thể, làm dịu đi những cơn đau cơ. Anh nhìn mình trong gương, một người đàn ông cao ráo, cân đối, với khuôn mặt góc cạnh và đôi mắt sâu. Anh là hình mẫu của sự thành công, khỏe mạnh, lý trí. Nhưng ánh mắt ấy lại chứa đựng sự vô định, một nỗi băn khoăn không thể giải thích. Anh tự hỏi, bao lâu rồi anh không thực sự cười một nụ cười từ tận đáy lòng? Bao lâu rồi anh không cảm thấy thực sự bình yên?
Anh thay đồ, mặc lại chiếc áo sơ mi đơn giản, lịch sự. Thay vì tìm kiếm bất kỳ thú vui nào khác như Trần Long gợi ý, anh quyết định về căn hộ của mình. Những thú vui vật chất, những cuộc tụ tập ồn ào dường như chỉ làm nỗi trống rỗng thêm trầm trọng. Anh nhận ra rằng, dù anh có lao vào công việc đến đâu, có tập luyện chăm chỉ đến mấy, hay có mua sắm những món đồ xa xỉ đến đâu, sự trống rỗng bên trong vẫn không hề biến mất. Nó là một cái hố sâu, không thể lấp đầy bằng những thứ bề ngoài. Anh bước ra khỏi phòng gym, hòa vào dòng người tấp nập trên phố, nhưng tâm hồn anh vẫn cô độc, lạc lõng trong chính thế giới mà anh đang sống. Sự trống rỗng của Hoàng Minh sẽ ngày càng lớn, buộc anh phải đối mặt với nó một cách trực diện hơn trong tương lai, có thể dẫn đến một bước ngoặt lớn trong cuộc đời. Anh vẫn chưa nhận ra rằng, điều anh thiếu không phải là thành công, mà là sự kết nối, là ý nghĩa sâu sắc hơn trong cuộc đời.
***
Trong không gian mở của phòng tranh Thanh Mai, ánh sáng vàng dịu từ những chiếc đèn âm trần hắt xuống, làm nổi bật những bức tường trắng tinh khôi và sàn gỗ sáng màu. Không gian yên tĩnh, chỉ có tiếng nhạc không lời nhẹ nhàng – một bản giao hưởng êm ái của Debussy – và thỉnh thoảng là tiếng cọ vẽ sột soạt trên toan. Mùi sơn dầu thoang thoảng, mùi giấy, mùi gỗ, và chút hương hoa lài dịu nhẹ từ lọ hoa trên bàn hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí thư thái, sáng tạo. Đây là nơi Lâm An tìm thấy chính mình, nơi cô có thể thoát khỏi những lo toan, những áp lực của cuộc sống bên ngoài.
Lâm An ngồi trước giá vẽ, đôi mắt to tròn, long lanh dán chặt vào tấm toan trắng. Cô đang chăm chú phác thảo, những nét chì đầu tiên mềm mại, uyển chuyển hiện ra trên bề mặt canvas. Mái tóc dài, mềm mại của cô được buộc gọn gàng, để lộ gương mặt trái xoan thanh tú. Cô mặc một chiếc áo blouse màu pastel nhẹ nhàng, toát lên vẻ dịu dàng nhưng cũng đầy tinh tế. Mỗi nét chì đều được đặt xuống một cách cẩn trọng, như thể cô đang chạm vào một ký ức mong manh, sợ làm nó vỡ tan. Cô không còn vẻ u buồn, mệt mỏi như trước, mà thay vào đó là sự tập trung cao độ, một vẻ bình yên hiếm hoi.
Đúng lúc đó, cánh cửa phòng tranh khẽ đẩy mở. Mai Lan, với vẻ ngoài dễ thương, đôi mắt to tròn và nụ cười rạng rỡ, bước vào. Trên tay cô là một ly trà sữa bốc khói, tỏa ra hương thơm ngọt ngào. Cô mặc một chiếc váy họa tiết hoa nhí, màu sắc tươi sáng, mang theo một luồng gió mát lành đến căn phòng. "An ơi, tớ mang trà sữa cho cậu này. Vẫn còn thức khuya sáng tác à?" Giọng Mai Lan trong trẻo, đầy quan tâm.
Lâm An ngẩng đầu lên, nụ cười nhẹ nở trên môi. "Ừ, tớ đang có cảm hứng. Cậu đến lúc nào thế?" Cô đặt chiếc chì than xuống, duỗi nhẹ cánh tay.
"Vừa xong việc. Ghé qua xem cậu thế nào. Cậu đang vẽ gì mà trông say mê thế? Trông quen quen," Mai Lan nói, tiến lại gần giá vẽ, ánh mắt tò mò dừng lại trên bản phác thảo.
Lâm An mỉm cười, chỉ vào bức phác thảo. Đó là một góc phố nhỏ, với những mái nhà cổ kính, một quán cà phê nhỏ nép mình dưới tán cây cổ thụ, và đặc biệt là hình ảnh một chiếc xe đạp cũ dựng dựa vào bức tường rêu phong, bên cạnh những chùm hoa giấy đủ màu sắc đang khoe sắc. Một khung cảnh quen thuộc đến nao lòng. "Đây là góc phố nơi chúng ta có buổi hẹn hò đầu tiên," Lâm An nói, giọng cô khẽ chùng xuống, nhưng không còn là nỗi buồn đau đáu như trước. "Với chiếc xe đạp cũ và những chùm hoa giấy quen thuộc." Cô giải thích thêm, ánh mắt xa xăm nhìn vào bức phác thảo, như thể đang nhìn vào chính ký ức của mình. "Tớ đang cố gắng tìm lại cảm hứng, tìm lại sự bình yên từ những kỷ niệm cũ. Không phải để níu giữ, mà là để hiểu, để chấp nhận."
Mai Lan nhìn bức phác thảo, rồi nhìn sang Lâm An. Cô hiểu rằng, đây không chỉ là một bức tranh, mà là một hành trình. Cô biết Lâm An đã trải qua nhiều đau khổ, nhiều thất vọng trong mối quan hệ của mình. Nhưng giờ đây, cô thấy một sự thay đổi rõ rệt. "Thật đẹp, An ạ," Mai Lan nói, giọng nhẹ nhàng, chứa đầy sự đồng cảm. "Nhưng... cậu ổn chứ? Nhớ lại những chuyện cũ..."
Lâm An lắc đầu nhẹ. "Tớ ổn, Lan ạ. Hơn bao giờ hết. Khi tớ vẽ, tớ không còn cảm thấy đau đớn nữa. Tớ cảm thấy như đang kể lại một câu chuyện, một câu chuyện mà tớ là người kể chính. Tớ đang dùng nghệ thuật để đối diện với những điều mà lời nói không thể diễn tả. Để giữ lại những điều đẹp đẽ nhất, trước khi chúng hoàn toàn biến mất." Lời nói của Lâm An về việc "giữ lại những điều đẹp đẽ nhất, trước khi chúng hoàn toàn biến mất" gợi ý rằng mối quan hệ của họ đang ở bờ vực của sự kết thúc, và cô đang chuẩn bị cho điều đó bằng cách tìm kiếm sự bình yên trong chính mình.
Cô nhìn vào đôi mắt Mai Lan, sự chân thành hiện rõ. "Tớ nhận ra, ký ức là một câu chuyện được kể lại, mỗi người một phiên bản. Và phiên bản của tớ, tớ muốn nó thật đẹp, thật bình yên, dù cho quá khứ có như thế nào đi nữa." Cô cầm ly trà sữa từ tay Mai Lan, nhấp một ngụm nhỏ, vị ngọt dịu lan tỏa trong miệng, làm ấm lòng cô. "Nó là một cách để tớ tìm lại chính mình, tìm lại những giá trị mà tớ đã từng đánh mất trong mối quan hệ đó." Mai Lan lắng nghe, trong lòng dâng lên sự thấu hiểu sâu sắc. Cô biết bạn mình đang trên con đường chữa lành, và nghệ thuật chính là liều thuốc hữu hiệu nhất. Việc Lâm An dồn tâm huyết vào nghệ thuật, đặc biệt là những tác phẩm hoài niệm, cho thấy nghệ thuật sẽ trở thành một phần quan trọng trong hành trình chữa lành và tìm lại giá trị bản thân của cô, đồng thời là cách cô ghi lại những ký ức mà sau này sẽ đối chiếu với Hoàng Minh.
***
Đêm đã về khuya, không gian phòng tranh càng trở nên tĩnh mịch, chỉ còn tiếng nhạc không lời văng vẳng và tiếng cọ vẽ sột soạt nhẹ nhàng trên toan. Ánh đèn vàng dịu hắt xuống làm nổi bật từng mảng màu, từng đường nét đang dần hình thành dưới bàn tay khéo léo của Lâm An. Mai Lan vẫn ngồi yên lặng trên chiếc ghế bành cũ kỹ, ly trà sữa đã vơi một nửa, ánh mắt dõi theo từng cử động của bạn mình. Cô cảm nhận được sự tập trung tuyệt đối từ Lâm An, một thứ năng lượng bình yên nhưng mãnh liệt.
Lâm An bắt đầu tô màu. Cô chọn những gam màu pastel nhẹ nhàng, ấm áp: xanh ngọc bích cho những tán lá cây, hồng phấn cho những chùm hoa giấy, vàng nhạt cho ánh nắng chiều hắt lên bức tường cũ. Mỗi nét cọ như xoa dịu một phần tâm hồn cô. Cô không còn cảm thấy sự giằng xé, nỗi buồn hay sự thất vọng khi nhớ về quá khứ. Thay vào đó, là một cảm giác nhẹ nhõm, một sự chấp nhận lạ kỳ. Cô đang tái tạo lại ký ức, nhưng không phải là tái hiện lại nỗi đau. Cô đang biến những kỷ niệm cũ thành một thứ gì đó mới mẻ, mang một ý nghĩa khác, một ý nghĩa của sự chữa lành và bình yên.
Mai Lan nhận ra, đây không chỉ là một bức tranh đơn thuần. Đó là một hành trình chữa lành của Lâm An, một cách để cô đối diện với những vết thương lòng mà không cần phải nói ra thành lời. Mỗi mảng màu, mỗi đường nét đều như một tiếng thở dài, một nụ cười thầm lặng, một giọt nước mắt đã khô. Lâm An đang dùng nghệ thuật để đối diện với những điều mà lời nói không thể diễn tả, để tái tạo lại những ký ức đẹp đẽ, để tìm kiếm sự an ủi trong bối cảnh hiện tại đầy bất an, khi mối quan hệ của cô với Hoàng Minh đang dần trở nên xa cách.
"Tớ cảm thấy nhẹ nhõm hơn khi vẽ, Lan ạ," Lâm An khẽ nói, không ngẩng đầu lên, giọng cô nhẹ như gió thoảng. "Như thể tớ đang giữ lại những điều đẹp đẽ nhất, trước khi chúng hoàn toàn biến mất." Nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi cô, khác hẳn vẻ mệt mỏi, u buồn thường ngày. Đó là một nụ cười bình yên, mãn nguyện, một nụ cười của người đã tìm thấy một lối thoát, một con đường để nuôi dưỡng tâm hồn mình. Cô cảm nhận được sự bình yên hiếm hoi, một sự giải thoát tạm thời khỏi những lo toan của mối quan hệ đang dần trở nên xa cách.
Mai Lan chỉ lặng lẽ mỉm cười, không nói gì. Cô không cần phải nói, bởi vì cô hiểu. Cô hiểu Lâm An đang tìm thấy chính mình trong từng nét vẽ. Cô ấy đang dùng nghệ thuật để đối diện với những điều mà lời nói không thể diễn tả. Cô biết rằng, sự bình yên này là vô giá đối với Lâm An, một sự bình yên mà không một lời khuyên hay sự an ủi nào có thể mang lại. Mai Lan nhẹ nhàng đứng dậy, không gây ra một tiếng động nào. Cô biết đã đến lúc để Lâm An một mình với thế giới nghệ thuật của cô, với những hoài niệm và những sắc màu đang dần lấp đầy khoảng trống trong tâm hồn cô. Cô lặng lẽ rời đi, khẽ đóng cánh cửa, để lại Lâm An một mình với giá vẽ, với những ống màu và những ký ức đang được tái sinh.
Lâm An vẫn miệt mài với từng nét cọ, từng mảng màu, vẽ nên một tương lai tươi sáng, khác biệt hoàn toàn với hình bóng của quá khứ. Cô không biết rằng, ở một nơi khác trong thành phố, Hoàng Minh vẫn đang vật lộn với khoảng trống vô hình của sự thành công. Hai con người, hai cuộc sống, đang dần đi theo hai con đường hoàn toàn khác biệt, mặc dù họ vẫn đang trong một mối quan hệ. Một người tìm kiếm sự thỏa mãn bên ngoài, một người tìm kiếm sự an nhiên bên trong. Những nét cọ này, những mảng màu này, chính là cách cô ghi lại những ký ức mà sau này sẽ đối chiếu với Hoàng Minh, khi hai phiên bản về tình yêu của họ được đặt cạnh nhau.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.