Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 172: Bóng Hình Xưa Cũ Và Nét Chấm Phá Mới

Đêm đã về khuya, không gian phòng tranh càng trở nên tĩnh mịch, chỉ còn tiếng nhạc không lời văng vẳng và tiếng cọ vẽ sột soạt nhẹ nhàng trên toan. Ánh đèn vàng dịu hắt xuống làm nổi bật từng mảng màu, từng đường nét đang dần hình thành dưới bàn tay khéo léo của Lâm An. Mai Lan vẫn ngồi yên lặng trên chiếc ghế bành cũ kỹ, ly trà sữa đã vơi một nửa, ánh mắt dõi theo từng cử động của bạn mình. Cô cảm nhận được sự tập trung tuyệt đối từ Lâm An, một thứ năng lượng bình yên nhưng mãnh liệt.

Lâm An bắt đầu tô màu. Cô chọn những gam màu pastel nhẹ nhàng, ấm áp: xanh ngọc bích cho những tán lá cây, hồng phấn cho những chùm hoa giấy, vàng nhạt cho ánh nắng chiều hắt lên bức tường cũ. Mỗi nét cọ như xoa dịu một phần tâm hồn cô. Cô không còn cảm thấy sự giằng xé, nỗi buồn hay sự thất vọng khi nhớ về quá khứ. Thay vào đó, là một cảm giác nhẹ nhõm, một sự chấp nhận lạ kỳ. Cô đang tái tạo lại ký ức, nhưng không phải là tái hiện lại nỗi đau. Cô đang biến những kỷ niệm cũ thành một thứ gì đó mới mẻ, mang một ý nghĩa khác, một ý nghĩa của sự chữa lành và bình yên.

Mai Lan nhận ra, đây không chỉ là một bức tranh đơn thuần. Đó là một hành trình chữa lành của Lâm An, một cách để cô đối diện với những vết thương lòng mà không cần phải nói ra thành lời. Mỗi mảng màu, mỗi đường nét đều như một tiếng thở dài, một nụ cười thầm lặng, một giọt nước mắt đã khô. Lâm An đang dùng nghệ thuật để đối diện với những điều mà lời nói không thể diễn tả, để tái tạo lại những ký ức đẹp đẽ, để tìm kiếm sự an ủi trong bối cảnh hiện tại đầy bất an, khi mối quan hệ của cô với Hoàng Minh đang dần trở nên xa cách.

"Tớ cảm thấy nhẹ nhõm hơn khi vẽ, Lan ạ," Lâm An khẽ nói, không ngẩng đầu lên, giọng cô nhẹ như gió thoảng. "Như thể tớ đang giữ lại những điều đẹp đẽ nhất, trước khi chúng hoàn toàn biến mất." Nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi cô, khác hẳn vẻ mệt mỏi, u buồn thường ngày. Đó là một nụ cười bình yên, mãn nguyện, một nụ cười của người đã tìm thấy một lối thoát, một con đường để nuôi dưỡng tâm hồn mình. Cô cảm nhận được sự bình yên hiếm hoi, một sự giải thoát tạm thời khỏi những lo toan của mối quan hệ đang dần trở nên xa cách.

Mai Lan chỉ lặng lẽ mỉm cười, không nói gì. Cô không cần phải nói, bởi vì cô hiểu. Cô hiểu Lâm An đang tìm thấy chính mình trong từng nét vẽ. Cô ấy đang dùng nghệ thuật để đối diện với những điều mà lời nói không thể diễn tả. Cô biết rằng, sự bình yên này là vô giá đối với Lâm An, một sự bình yên mà không một lời khuyên hay sự an ủi nào có thể mang lại. Mai Lan nhẹ nhàng đứng dậy, không gây ra một tiếng động nào. Cô biết đã đến lúc để Lâm An một mình với thế giới nghệ thuật của cô, với những hoài niệm và những sắc màu đang dần lấp đầy khoảng trống trong tâm hồn cô. Cô lặng lẽ rời đi, khẽ đóng cánh cửa, để lại Lâm An một mình với giá vẽ, với những ống màu và những ký ức đang được tái sinh.

Lâm An vẫn miệt mài với từng nét cọ, từng mảng màu, vẽ nên một tương lai tươi sáng, khác biệt hoàn toàn với hình bóng của quá khứ. Cô không biết rằng, ở một nơi khác trong thành phố, Hoàng Minh vẫn đang vật lộn với khoảng trống vô hình của sự thành công. Hai con người, hai cuộc sống, đang dần đi theo hai con đường hoàn toàn khác biệt, mặc dù họ vẫn đang trong một mối quan hệ. Một người tìm kiếm sự thỏa mãn bên ngoài, một người tìm kiếm sự an nhiên bên trong. Những nét cọ này, những mảng màu này, chính là cách cô ghi lại những ký ức mà sau này sẽ đối chiếu với Hoàng Minh, khi hai phiên bản về tình yêu của họ được đặt cạnh nhau.

***

Văn phòng của Hoàng Minh trên tầng hai mươi lăm của tòa nhà Minh An, một khối kiến trúc kính thép hiện đại vươn cao kiêu hãnh giữa lòng thành phố, luôn ngập tràn trong thứ ánh sáng trắng lạnh lẽo từ những tấm đèn LED âm trần. Không gian mở (open-space) được thiết kế để tối ưu hóa sự tương tác, nhưng đôi khi, nó lại càng làm nổi bật sự cô độc của mỗi cá nhân. Tiếng gõ bàn phím liên tục, tiếng điện thoại reo không ngừng, tiếng máy in/photocopy rào rào và những cuộc trao đổi công việc nhanh gọn tạo nên một bản giao hưởng ồn ào của sự bận rộn. Thỉnh thoảng, tiếng “ding” của thang máy vang lên, báo hiệu một cuộc họp mới hoặc một vị khách quan trọng vừa đến. Mùi giấy in mới, mùi cà phê phin đậm đặc, thoang thoảng hương nước hoa của đồng nghiệp và đôi khi là mùi đồ ăn nhanh từ khu pantry hòa quyện vào nhau, tạo nên một thứ mùi đặc trưng của sự hối hả và áp lực. Dù vậy, Hoàng Minh, với dáng người cao ráo, cân đối và vẻ điềm đạm thường thấy, vẫn luôn giữ được sự chuyên nghiệp và chỉn chu trong mọi tình huống. Bộ vest xám than anh đang mặc càng tôn lên vẻ góc cạnh của khuôn mặt và sống mũi thẳng, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa nhiều suy tư hơn là những biểu cảm rõ ràng.

Đang trong cuộc họp bàn về dự án “Smart City” đầy tham vọng, nơi anh là kiến trúc sư trưởng, Hoàng Minh đột ngột cảm thấy một luồng khí lạnh lướt qua khi cánh cửa phòng họp mở ra. Một bóng dáng quen thuộc xuất hiện ở ngưỡng cửa.

“Hoàng Minh, có khách tìm cậu này!” Giọng thư ký vang lên, kéo anh ra khỏi dòng suy nghĩ về các thông số kỹ thuật.

Anh ngẩng đầu lên, ánh mắt hơi nheo lại dưới ánh đèn. Người đàn ông đứng đó, cao ráo, ăn mặc lịch sự với áo sơ mi trắng và quần âu tối màu, mái tóc cắt gọn gàng và nụ cười tự tin, không ai khác chính là Minh Khang, đối tác kinh doanh cũ và cũng là bạn học cùng đại học.

“Khang?” Hoàng Minh khẽ thốt lên, một chút ngạc nhiên lướt qua đôi mắt vốn dĩ ít khi biểu lộ cảm xúc. Anh đứng dậy, bước ra khỏi bàn họp, ánh mắt ra hiệu cho đồng nghiệp tiếp tục thảo luận.

Minh Khang tiến lại gần, nụ cười trên môi càng rạng rỡ. Anh ta vươn tay ra, chủ động bắt tay Hoàng Minh một cách thân thiện. “Lâu rồi không gặp, Minh. Công việc bận rộn quá nhỉ?”

Hoàng Minh siết nhẹ bàn tay đối phương. “Cậu cũng vậy thôi, Khang. Dạo này thế nào?” Giọng anh trầm và đều đều, như thường lệ.

“Vẫn vậy, vẫn ‘cuộc đời này không đợi chờ ai cả’ mà lao đầu vào thôi,” Minh Khang cười lớn. “Nhưng hôm nay tiện ghé qua đây có việc, nhớ hồi xưa tụi mình còn ‘cưa cẩm’ bên trường Kiến trúc không? Nhớ cái con bé An vẫn hay đến tìm cậu giờ ăn trưa đấy nhỉ?”

Lời nói của Minh Khang như một mũi kim châm nhẹ vào một góc khuất trong tâm trí Hoàng Minh. Anh thoáng giật mình, một tia ký ức lướt qua như một thước phim cũ kỹ. Hình ảnh Lâm An với mái tóc dài, nụ cười tươi tắn, đứng đợi anh ở cổng trường, tay cầm hộp cơm trưa tự làm, hiện lên rõ mồn một. Anh cố giữ vẻ bình tĩnh, chỉ gật đầu nhẹ. “Cậu vẫn nhớ à?”

Minh Khang vỗ vai anh, ánh mắt lấp lánh sự hoài niệm. “Làm sao quên được, cô bé xinh xắn, lúc nào cũng cười tươi tắn. Cô bé đó như một làn gió mát trong cái xưởng kiến trúc toàn đàn ông khô khan tụi mình vậy. Giờ chắc làm nghệ thuật rồi, nghe nói có studio riêng. Cậu với An giờ sao rồi?”

Câu hỏi của Minh Khang, dù chỉ là một lời xã giao đơn thuần, lại khiến Hoàng Minh cảm thấy một luồng cảm xúc hỗn độn dâng lên. Vẫn ổn? Anh không biết phải trả lời thế nào. Khoảng thời gian này, mối quan hệ của họ đang dần xa cách, nhưng anh chưa bao giờ thực sự đối diện với điều đó một cách thẳng thắn. Anh nuốt khan, cố gắng kìm nén mọi biểu cảm. “Mọi thứ vẫn ổn. Giờ tập trung công việc thôi.” Anh lặp lại một cách máy móc, như thể đó là câu trả lời mặc định cho mọi vấn đề cá nhân mà anh không muốn đào sâu. Anh muốn nhanh chóng chuyển chủ đề, tránh né những ký ức đang dần trỗi dậy.

Minh Khang không để ý đến sự gượng gạo thoáng qua của Hoàng Minh. Anh ta chỉ mỉm cười nhẹ, gật đầu thông cảm. “Phải, công việc mà. Dù sao cũng mừng cho cậu, Minh. Thấy cậu bây giờ thành công, sự nghiệp rực rỡ, đúng là khác hẳn cái thằng sinh viên mê kiến trúc đến quên ăn quên ngủ ngày xưa.”

Hoàng Minh chỉ đáp lại bằng một nụ cười nhạt, không nói gì thêm. Anh đưa tay ra hiệu mời Minh Khang vào văn phòng riêng để tiện trao đổi công việc, cố gắng đẩy lùi hình ảnh Lâm An với nụ cười tươi tắn ra khỏi tâm trí. Nhưng lời nói của Khang vẫn văng vẳng bên tai anh, như một bản nhạc nền day dứt, nhắc nhở anh về những điều anh đã từng có, và có lẽ, đã vô tình bỏ quên. Ánh mắt anh thoáng đọng lại khi nghĩ về Lâm An, một tia ký ức lướt qua, không phải là sự lãng quên, mà là một sự chôn vùi sâu thẳm.

***

Buổi tối cùng ngày, Hoàng Minh trở về căn hộ của mình. Căn hộ được thiết kế tối giản, tông màu lạnh chủ đạo như xám, trắng, đen, với nhiều kính và kim loại, tạo nên một vẻ đẹp thanh lịch nhưng cũng có chút lạnh lẽo. Nội thất hiện đại, tập trung vào công năng, ít đồ trang trí rườm rà. Tiếng điều hòa chạy êm ái là âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh mịch. Đứng bên cửa sổ lớn, anh có thể nhìn thấy khung cảnh thành phố lung linh ánh đèn. Từ độ cao này, tiếng còi xe, tiếng còi tàu hỏa vọng lại từ xa chỉ còn là những âm thanh mơ hồ, càng làm tăng thêm cảm giác cô độc. Mùi gỗ mới của đồ nội thất cao cấp, mùi sách và thoang thoảng hương nước hoa nam tính cao cấp mà anh vẫn dùng, tất cả tạo nên một bầu không khí quen thuộc, yên tĩnh, nhưng đôi khi lại trống rỗng đến lạ lùng.

Lời nói của Minh Khang về Lâm An vẫn văng vẳng trong đầu anh, như một điệp khúc không ngừng. “Cô bé xinh xắn, lúc nào cũng cười tươi tắn.” Hoàng Minh đứng bên cửa sổ, nhìn ra những ánh đèn vô định dưới kia, đôi tay đút túi quần, cơ thể cao lớn dường như càng trở nên đơn độc trong không gian rộng lớn của căn hộ. Anh nhớ lại hình ảnh Lâm An cười, nụ cười hồn nhiên, rạng rỡ, đôi mắt to tròn lấp lánh niềm vui. Anh đã từng nghĩ, cô ấy luôn vui vẻ khi ở bên anh. Đó là một sự thật hiển nhiên, một điều anh chưa bao giờ nghi ngờ. Nhưng rồi, một câu hỏi bất chợt nảy sinh, một hạt mầm nghi vấn gieo vào tâm trí lý trí của anh: liệu cô ấy có thực sự luôn vui vẻ như vậy không? Hay đó chỉ là bề ngoài mà anh đã quá vô tâm không nhận ra?

Cảm giác trống rỗng, vô nghĩa mà anh đã trải qua trong những chương trước, dù đã cố gắng lấp đầy bằng công việc và sự thành công, giờ đây lại trỗi dậy mạnh mẽ hơn. Nó không còn chỉ là một cảm giác mơ hồ, mà đã gắn liền với một hình ảnh, một con người cụ thể: Lâm An. Anh đã nhớ những lúc cô ấy ở đó, bên cạnh anh, chia sẻ những khoảnh khắc vui vẻ. Nhưng anh có thực sự nhớ những lúc cô ấy chờ đợi, những lúc cô ấy cố gắng, những lúc cô ấy lặng lẽ nuốt nước mắt một mình, như Mai Lan đã từng ám chỉ?

Anh khẽ thở dài, hơi thở dài đầy nặng nhọc, như muốn xua đi những suy nghĩ đang bủa vây. Anh cố gắng gạt bỏ chúng. “Chuyện cũ rồi,” anh tự nhủ, giọng nói khẽ khàng chỉ đủ cho mình anh nghe thấy. “Mọi thứ đã kết thúc rồi.” Nhưng hình ảnh Lâm An với nụ cười tươi tắn vẫn lởn vởn trong tâm trí, không chịu biến mất. Nụ cười ấy, giờ đây, không còn là biểu tượng của niềm vui đơn thuần nữa. Nó trở thành một câu hỏi, một lời chất vấn thầm lặng: Đằng sau nụ cười ấy, có bao nhiêu điều anh đã không thấy, không hiểu?

Hoàng Minh quay lưng lại với khung cửa sổ, bước về phía quầy bar mini, rót cho mình một ly nước lọc. Anh nhấp một ngụm, vị nước lạnh lẽo cũng không thể làm nguội đi sự day dứt đang âm ỉ trong lòng. Anh luôn cho rằng mình là người lý trí, thực tế, luôn nhìn mọi việc một cách khách quan. Anh nhìn lại mối tình đã qua như một chuỗi ngày yên ổn, không cãi vã lớn, không tổn thương sâu sắc, chỉ đơn thuần là “xa dần” vì “hết hợp”. Nhưng lời nói của Minh Khang, một người ngoài cuộc, lại có sức mạnh đánh thẳng vào bức tường lý trí mà anh đã xây dựng.

“Cô bé xinh xắn, lúc nào cũng cười tươi tắn.” Cụm từ ấy cứ lặp đi lặp lại. Anh nhớ những lúc cô ấy cười, nhưng anh quên mất rằng, có lẽ, anh đã vô tình bỏ lỡ những khoảnh khắc cô ấy đã khóc một mình. Anh quên mất rằng, nụ cười ấy có thể là một lớp ngụy trang cho những cảm xúc khác mà anh đã không đủ tinh tế để nhận ra. Anh đã nhớ những lúc cô ấy ở đó, nhưng anh đã quên mất những lúc cô ấy chờ, chờ đợi một tin nhắn, chờ đợi một lời hỏi han, chờ đợi một sự quan tâm mà anh đã quá bận rộn để cho đi.

Sự day dứt mơ hồ ấy không phải là nỗi buồn, mà là một thứ cảm giác khó chịu, một vết xước nhỏ trên bức tranh hoàn hảo về sự thành công của anh. Anh nhận ra, có điều gì đó thiếu vắng trong cuộc sống của mình, dù anh chưa thực sự hiểu rõ đó là gì. Nó không phải là tiền bạc, không phải là danh vọng, mà là một thứ gì đó vô hình, liên quan đến những giá trị tình cảm mà anh đã từng cho là "bình thường" nhưng giờ đây lại thấy thiếu vắng một cách rõ rệt. Hoàng Minh đặt ly nước xuống, ánh mắt vẫn còn đăm chiêu. Anh cố gắng đẩy những suy nghĩ đó sang một bên, tập trung vào công việc đang chờ đợi. Nhưng trong sâu thẳm, hạt mầm của sự nghi vấn đã được gieo, và nó sẽ tiếp tục nảy nở, lớn dần lên trong tâm trí anh, cho đến khi anh buộc phải đối mặt với nó.

***

Cuối buổi chiều, ánh nắng vàng nhạt xiên qua khung cửa sổ lớn của phòng tranh Thanh Mai, rọi xuống sàn gỗ sáng màu, tạo nên một không gian ấm áp và tràn đầy cảm hứng. Không gian này hoàn toàn khác biệt với sự lạnh lẽo của văn phòng hay căn hộ của Hoàng Minh. Tường trắng tinh khôi là nền cho những tác phẩm nghệ thuật dở dang và hoàn chỉnh, chúng như kể câu chuyện riêng của từng nét cọ, từng mảng màu. Tiếng cọ vẽ sột soạt nhẹ nhàng trên toan, hòa cùng tiếng nhạc không lời (một bản giao hưởng nhẹ nhàng của Debussy) và tiếng chim hót líu lo từ khu vườn bên ngoài, tạo nên một bản nhạc an yên, êm đềm. Mùi sơn dầu đặc trưng quyện với mùi gỗ mới của giá vẽ, thoang thoảng hương hoa ly trắng đặt trên bàn, tất cả tạo nên một bầu không khí sáng tạo, yên tĩnh và thư thái.

Lâm An, với vóc dáng nhỏ nhắn, thanh thoát, mái tóc dài mềm mại được buộc gọn gàng, đang say sưa bên giá vẽ. Cô mặc một chiếc váy linen màu be nhạt, thoải mái và nữ tính, đôi mắt to tròn, long lanh tập trung hoàn toàn vào bức tranh dang dở. Nét vẽ của cô dứt khoát nhưng đầy cảm xúc, thể hiện sự nhạy cảm ẩn sâu trong con người cô. Bức tranh cô đang thực hiện là một phác thảo lớn, lấy cảm hứng từ một góc phố cũ kỹ, nơi có những tán cây rợp bóng và một quán cà phê nhỏ quen thuộc. Đó chính là một trong những ký ức đẹp đẽ cô muốn “giữ lại” trước khi chúng phai mờ.

Đúng lúc đó, tiếng chuông gió khẽ kêu vang, báo hiệu có người bước vào. Lâm An hơi giật mình, ngẩng đầu lên. Một người đàn ông cao ráo, thư sinh, đeo kính gọng bạc, đang mỉm cười nhẹ nhàng ở cửa. Đó là Khánh Duy, người bạn mới quen trong một buổi triển lãm nghệ thuật. Ánh mắt anh ấm áp, toát lên vẻ lịch sự và tinh tế.

“Chào Lâm An,” Khánh Duy nói, giọng anh nhẹ nhàng, trầm ấm. “Anh hy vọng không làm phiền em.”

Lâm An mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhõm, khác hẳn với vẻ u buồn thường ngày. “Chào anh Duy. Anh đến đúng lúc lắm. Em đang định nghỉ tay một chút.” Cô đặt cọ xuống, lau tay vào chiếc khăn vải. “Mời anh vào.”

Khánh Duy bước vào phòng tranh, ánh mắt anh lướt qua từng tác phẩm với sự chú ý đặc biệt. Anh không vội vàng, mà dừng lại trước mỗi bức tranh, như thể đang đọc một câu chuyện. Phong thái của anh điềm đạm và đầy cuốn hút.

“Không gian này của em thật tuyệt vời,” anh nhận xét, giọng nói chân thành. “Nó có một thứ năng lượng rất riêng, rất ‘Lâm An’.”

Lâm An hơi ngạc nhiên trước sự tinh tế của anh. Hiếm có ai nhận xét sâu sắc đến vậy. “Cảm ơn anh. Em đã dành rất nhiều tâm huyết cho nó.”

Cô dẫn Khánh Duy đi một vòng quanh studio, giới thiệu những bức tranh của mình. Cô nói về ý tưởng, về cảm xúc mà cô muốn gửi gắm. Khánh Duy lắng nghe một cách chăm chú, ánh mắt anh không chỉ nhìn mà còn như đang cảm nhận. Anh gật gù, thỉnh thoảng đưa ra những câu hỏi sâu sắc, những nhận định khiến Lâm An phải suy nghĩ.

Cuối cùng, Khánh Duy dừng lại rất lâu trước bức phác thảo dang dở mà Lâm An đang thực hiện. Bức tranh chưa hoàn thiện, nhưng đã phảng phất một nỗi buồn man mác, một sự hoài niệm rõ rệt trong từng nét cọ. Anh đứng đó, im lặng quan sát, đôi mắt tinh tế như có thể nhìn thấu tâm hồn cô qua những mảng màu.

“Thật tuyệt vời, Lâm An,” Khánh Duy khẽ nói, ánh mắt đầy vẻ kinh ngạc. Giọng anh trầm ấm, nhẹ nhàng nhưng đầy sức nặng. “Không gian này... và những tác phẩm của em. Đặc biệt là bức này... nó chứa đựng một nỗi buồn nhưng lại rất đẹp.” Anh khẽ đưa tay chỉ vào một chi tiết trên bức tranh, “Nó không phải là nỗi buồn bi lụy, mà là một nỗi buồn được chấp nhận, được bao bọc bởi sự dịu dàng.”

Lâm An, đứng cạnh anh, cảm thấy một luồng năng lượng mới, một sự thấu hiểu từ Khánh Duy. Cô đã quá quen với việc phải tự mình đối diện với cảm xúc, phải tự mình chữa lành. Việc có một người có thể nhìn thấy, có thể cảm nhận được những gì cô muốn gửi gắm, lại còn diễn đạt nó một cách tinh tế đến vậy, khiến cô không khỏi ngạc nhiên. “Anh thấy vậy sao?” cô khẽ hỏi, giọng có chút run rẩy. “Nó... là một phần ký ức của tôi.”

Khánh Duy quay sang nhìn cô, nụ cười nhẹ vẫn giữ trên môi, nhưng ánh mắt anh lại sâu thẳm và đầy sự đồng cảm. “Có vẻ như em đang cố gắng biến những mảnh vỡ thành một điều gì đó toàn vẹn hơn, phải không? Biến những hoài niệm thành một tác phẩm nghệ thuật, một cách để giữ lại những điều đẹp đẽ nhất và đối diện với những điều đã qua.” Anh nói, ánh mắt vẫn đong đầy sự chân thành. “Anh nghĩ mọi cảm xúc đều đáng được trân trọng. Kể cả nỗi buồn, khi được nhìn nhận đúng cách, nó cũng có thể trở thành nguồn cảm hứng mạnh mẽ nhất.”

Lâm An không nói gì, chỉ khẽ gật đầu. Trong lòng cô, một cảm giác ấm áp lan tỏa. Đó không chỉ là sự ngưỡng mộ tài năng, mà còn là sự thấu hiểu sâu sắc về tâm hồn cô. Nó khác hẳn với những lời khen xã giao hay những câu nói vô thưởng vô phạt mà cô thường nghe. Khánh Duy không hỏi han quá nhiều, nhưng lại cảm nhận được rất nhiều. Anh không cố gắng lấp đầy khoảng trống bằng lời nói, mà bằng sự hiện diện và sự tinh tế của mình.

Cô cảm thấy một sự nhẹ nhõm hiếm hoi, một sự giải thoát khỏi gánh nặng của những cảm xúc chưa được gọi tên. Bức tranh này, những ký ức này, không còn là gánh nặng nữa. Chúng là một phần của cô, và có một người ngoài cô ra, có thể nhìn thấy và trân trọng nó. Ánh mắt cô nhìn Khánh Duy, lần đầu tiên sau một thời gian dài, cô cảm thấy mình không đơn độc trong thế giới nội tâm phức tạp của mình. Cô cảm thấy một cánh cửa mới đang hé mở, một khởi đầu mới, nơi những cảm xúc của cô không cần phải che giấu, không cần phải ngụy trang bằng nụ cười.

Khánh Duy vẫn đứng đó, ánh mắt ấm áp nhìn vào bức tranh, rồi lại nhìn sang Lâm An, như thể anh đã tìm thấy một điều gì đó rất đặc biệt, một nét chấm phá mới trong thế giới nghệ thuật đầy cảm xúc của cô.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free