Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 173: Vinh Quang Rỗng Tuếch và Lời Đồng Cảm Hiếm Hoi

Ánh mắt Khánh Duy vẫn đong đầy sự chân thành, lướt từ bức phác thảo dang dở sang Lâm An, như thể anh đã nhìn thấy một điều gì đó rất đặc biệt, một nét chấm phá mới trong thế giới nghệ thuật đầy cảm xúc của cô. Một cảm giác ấm áp, lạ lẫm len lỏi trong lòng Lâm An, nhưng dường như, ở một nơi khác, một thế giới khác, có ai đó đang trải qua một cảm xúc hoàn toàn đối lập.

***

Hoàng Minh nhìn trân trân vào màn hình máy tính, những con số, biểu đồ và báo cáo cuối cùng của dự án “Skyline Plaza” trải dài trước mắt anh như một bản hùng ca của sự thành công. Ánh đèn LED trắng lạnh từ trần văn phòng Minh An đổ xuống, phản chiếu lên bề mặt kính của chiếc bàn làm việc, tạo nên một không gian hiện đại đến vô trùng. Tiếng gõ bàn phím lách cách của các đồng nghiệp vẫn vang đều đều, tiếng điện thoại đôi khi reo vội, và đâu đó là tiếng máy in rì rì nhả ra những bản hợp đồng. Mùi giấy in mới, mùi cà phê đậm đặc pha sẵn và thoảng qua cả mùi nước hoa công sở hòa quyện vào không khí điều hòa mát lạnh, tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của sự bận rộn và chuyên nghiệp.

Anh lướt qua một dòng tổng kết, doanh thu vượt dự kiến, phản hồi khách hàng xuất sắc, giải thưởng kiến trúc đang chờ được trao. Mọi thứ đều hoàn hảo, hoàn hảo đến mức đáng sợ. Một cảm giác trống rỗng mơ hồ bắt đầu len lỏi, lạnh lẽo hơn cả khí lạnh từ điều hòa, len lỏi qua từng thớ thịt, từng mạch máu của anh. Anh đã làm việc không ngừng nghỉ, dồn hết tâm huyết, mồ hôi và cả những đêm không ngủ vào dự án này. Đây là thành quả của bao nhiêu nỗ lực, bao nhiêu sự hy sinh. Vậy mà, niềm vui, sự thỏa mãn mà anh mong đợi, lại chẳng thể lấp đầy được khoảng trống đang cứ thế lớn dần trong lồng ngực.

Đúng lúc đó, cánh cửa phòng làm việc khẽ mở, và Ông Hùng, sếp của Hoàng Minh, bước vào với một nụ cười hiền hậu nhưng ánh mắt vẫn sắc sảo như mọi khi. Dáng người trung bình, mái tóc đã điểm bạc và cặp kính lão trên sống mũi càng tăng thêm vẻ điềm đạm, có tầm nhìn của ông.

“Dự án này thành công rực rỡ, Minh. Cậu đã làm rất tốt,” Ông Hùng nói, giọng điệu trầm ấm, chứa đựng sự hài lòng và tự hào rõ rệt. Ông đứng cạnh bàn làm việc của Hoàng Minh, tay khoanh trước ngực, ánh mắt quét qua những con số ấn tượng trên màn hình. “Thật sự là một kiệt tác. Cậu đã đưa Minh An lên một tầm cao mới.”

Hoàng Minh khẽ gật đầu, môi nở một nụ cười khách sáo, đáp lại lời khen ngợi. “Cảm ơn sếp. Đó là công sức của cả đội.” Anh luôn khiêm tốn, nhưng trong thâm tâm, anh biết rõ phần đóng góp của mình là không hề nhỏ. Tuy nhiên, thay vì cảm thấy phấn khởi, một câu hỏi khác lại vang vọng trong đầu anh, day dứt: *Thành công... nhưng sao vẫn thấy thiếu vắng một điều gì đó?* Anh đã tìm kiếm cảm giác này bao lâu nay, đã tin rằng một khi đạt được nó, mọi thứ sẽ trở nên trọn vẹn. Nhưng không, nó chỉ là một lớp vỏ bọc hào nhoáng che đậy một khoảng trống ngày càng sâu hoắm.

Ông Hùng dường như nhận ra sự xa xăm trong ánh mắt của chàng trai trẻ. Ông nhẹ nhàng đặt tay lên vai Hoàng Minh, một cử chỉ hiếm hoi và đầy thiện ý. “Cậu xứng đáng được nghỉ ngơi một chút, hoặc ít nhất là tận hưởng thành quả của mình, Minh. Đừng lúc nào cũng chỉ biết công việc. Cuộc sống còn nhiều điều thú vị khác.”

Lời nói của Ông Hùng như một làn gió nhẹ lướt qua tâm hồn đang khô cằn của Hoàng Minh, nhưng không đủ để xoa dịu nó. Anh lại gật đầu, một nụ cười nhẹ không chạm đến mắt. “Vâng, em sẽ sắp xếp ạ.” Anh không biết mình nên sắp xếp cái gì, hay tận hưởng điều gì. Những thú vui anh từng theo đuổi giờ đây cũng trở nên vô vị. Những bữa tiệc tùng, những cuộc gặp gỡ xã giao, tất cả đều giống như một màn kịch được dàn dựng công phu, mà anh là diễn viên chính, cố gắng che giấu đi sự trống rỗng của chính mình.

Anh đứng dậy, tiến đến cửa sổ kính lớn của văn phòng, nơi thành phố đang bắt đầu lên đèn. Hàng triệu ánh đèn rực rỡ, lấp lánh như những vì sao rơi xuống mặt đất, tạo nên một khung cảnh tráng lệ. Đó là thành phố mà anh đã chinh phục, là nơi anh đã xây dựng nên đế chế của mình. Vậy mà, giữa sự phồn hoa, giữa đỉnh cao của thành công, anh lại cảm thấy một sự cô độc lạ thường. Nó không phải là nỗi cô đơn khi không có ai bên cạnh, mà là nỗi cô đơn ngay cả khi được bao quanh bởi ánh hào quang và lời tán dương. Nó là nỗi cô đơn của một tâm hồn đã quên mất cách kết nối, cách cảm nhận sâu sắc những giá trị phi vật chất.

Anh nhớ lại lời Minh Khang nói hôm trước, về những kỷ niệm cũ, về những giá trị mà anh từng bỏ qua. Giờ đây, đứng trên đỉnh cao này, những lời nói đó lại càng trở nên ám ảnh. Liệu có phải anh đã đánh đổi quá nhiều, đã bỏ lỡ quá nhiều trên con đường đi tìm thứ gọi là “thành công”? Câu hỏi đó, như một mũi kim châm, khiến trái tim anh bứt rứt không yên. Thành công là gì nếu nó không mang lại hạnh phúc thực sự, không lấp đầy được khoảng trống trong tâm hồn? Câu trả lời vẫn còn lửng lơ, xa vời như những vì sao trên bầu trời đêm.

***

Buổi tối hôm đó, tại một phòng trưng bày nghệ thuật nhỏ mang tên "Art Space", không gian tĩnh lặng chỉ có tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng và những lời thì thầm của khách tham quan. Ánh sáng vàng ấm áp từ những chiếc đèn spotlight chiếu rọi lên từng bức tranh, tạo nên một bầu không khí trầm mặc nhưng đầy lôi cuốn. Lâm An, trong chiếc váy pastel màu xanh nhạt, mái tóc dài buông xõa tự nhiên, đang đứng trước một bức tranh trừu tượng với gam màu tối, nơi những vệt màu đen, xám và xanh đậm hòa quyện vào nhau, tạo nên một cảm giác vừa u uẩn vừa bí ẩn. Vẻ ngoài của cô vẫn giữ được nét dịu dàng, thanh thoát, nhưng đôi mắt to tròn, long lanh ấy giờ đây dường như chứa đựng một sự bình yên hơn, một chiều sâu nội tâm đã được tôi luyện.

Cô đang chìm đắm trong dòng suy nghĩ của riêng mình, cố gắng giải mã thông điệp mà người họa sĩ muốn gửi gắm, khi một giọng nói trầm ấm vang lên bên cạnh.

“Chào An, thật tình cờ khi gặp em ở đây.”

Lâm An hơi giật mình, quay sang. Trước mặt cô là Khánh Duy, vẫn với nụ cười nhẹ nhàng và ánh mắt ấm áp quen thuộc. Anh mặc một chiếc áo sơ mi trắng lịch sự, kết hợp với quần tây sẫm màu, toát lên vẻ thư sinh nhưng không kém phần cuốn hút. Anh vẫn đeo cặp kính gọng kim loại thanh mảnh, khiến gương mặt anh càng thêm phần trí thức.

“Chào Duy,” cô đáp, trong lòng có chút bất ngờ nhưng cũng cảm thấy dễ chịu. “Anh cũng thích nghệ thuật sao?” Câu hỏi của cô mang theo một chút tò mò, bởi cô không nghĩ một người làm trong ngành công nghệ như anh lại có niềm đam mê với những không gian như thế này.

Khánh Duy mỉm cười, ánh mắt anh lướt qua bức tranh, sau đó quay lại nhìn cô. “Anh nghĩ, nghệ thuật là một ngôn ngữ mà đôi khi lời nói không thể diễn tả hết được. Nó giúp chúng ta nhìn sâu vào tâm hồn mình và của người khác.” Anh khẽ nghiêng đầu, ánh mắt lại hướng về bức tranh trừu tượng. “Có những bức tranh mang nỗi buồn sâu lắng, nhưng lại đẹp đến lạ kỳ. Em có cảm nhận được không?”

Lâm An im lặng một lát, cô lại nhìn vào bức tranh, những vệt màu hỗn độn kia dường như đang nói lên điều gì đó. “Em nghĩ là có,” cô khẽ đáp, giọng nói nhẹ nhàng. “Nó giống như việc chấp nhận nỗi buồn là một phần của cuộc sống, chứ không phải cố gắng chối bỏ nó.”

Khánh Duy gật gù, ánh mắt anh đầy vẻ tán thưởng. “Chính xác. Đôi khi, nỗi buồn lại là nguồn cảm hứng mạnh mẽ nhất, là chất xúc tác để chúng ta tạo ra những điều ý nghĩa. Giống như bức phác thảo của em ở studio vậy.”

Lời nhắc về bức phác thảo khiến Lâm An thoáng bối rối. Cô không ngờ anh vẫn nhớ. “Anh... anh vẫn nhớ nó sao?”

“Làm sao anh có thể quên được một tác phẩm đầy cảm xúc như vậy chứ?” Khánh Duy nói, giọng anh vẫn nhẹ nhàng nhưng chứa đựng một sự chân thành sâu sắc. “Nó có một sức hút đặc biệt. Nó không chỉ là những nét vẽ, mà là một câu chuyện, một ký ức mà em đang cố gắng kể lại. Anh nghĩ, nghệ thuật đích thực là như vậy, nó không cần phải hoàn hảo, nhưng phải chân thật.”

Anh và Lâm An bắt đầu đi dạo quanh phòng trưng bày, dừng lại trước mỗi tác phẩm, và Khánh Duy luôn có những nhận xét tinh tế, sâu sắc. Anh không chỉ nói về kỹ thuật, về bố cục, mà anh nói về cảm xúc mà bức tranh gợi lên, về những câu chuyện ẩn giấu đằng sau những gam màu. Lâm An lắng nghe anh nói, cảm thấy một sự kết nối kỳ lạ. Anh không cố gắng thể hiện mình là một người am hiểu nghệ thuật, mà đơn giản là một người thực sự cảm nhận được nó.

Cô nhớ lại những lần mình cố gắng chia sẻ cảm xúc với Hoàng Minh trong quá khứ. Anh thường lắng nghe, nhưng ánh mắt anh không bao giờ chạm đến sâu thẳm tâm hồn cô. Anh sẽ đưa ra những lời khuyên thực tế, những giải pháp logic, nhưng chưa bao giờ anh thực sự "cảm" được những gì cô đang trải qua. Giống như hai đường thẳng song song, họ có thể đi cạnh nhau, nhưng không bao giờ giao nhau ở điểm cảm xúc.

Với Khánh Duy thì khác. Anh không cần cô phải nói quá nhiều. Anh nhìn, anh cảm nhận, và anh diễn đạt lại những gì cô đang nghĩ, đang cảm thấy, một cách tinh tế và chính xác đến ngỡ ngàng. Điều đó khiến cô cảm thấy được thấu hiểu, được trân trọng một cách sâu sắc. Nó là một cảm giác mới lạ, một làn gió mát lành thổi vào tâm hồn cô sau bao nhiêu năm gồng mình với những cảm xúc chất chứa.

Khi họ dừng lại trước một bức tượng điêu khắc bằng đá cẩm thạch trắng, khắc họa một khuôn mặt người đang chìm trong suy tư, Khánh Duy khẽ nói: “Nghệ thuật giống như một tấm gương vậy, nó phản chiếu tâm hồn của người sáng tạo, và cũng phản chiếu tâm hồn của người thưởng thức. Mỗi người nhìn vào nó sẽ thấy một phiên bản khác nhau của chính mình, của những ký ức mà họ mang theo.”

Lâm An nhìn anh, một nụ cười nhẹ nở trên môi. “Anh nói rất đúng. Ký ức là một câu chuyện được kể lại, mỗi người một phiên bản.” Cô không biết tại sao, nhưng khi ở bên Khánh Duy, cô cảm thấy mình có thể chia sẻ những suy nghĩ sâu kín nhất mà không sợ bị phán xét hay không được thấu hiểu. Anh mang đến cho cô một sự bình yên, một sự an toàn mà cô đã đánh mất từ rất lâu.

Buổi tối kết thúc, Khánh Duy tiễn cô ra về, ánh mắt anh vẫn ấm áp và chân thành. “Cảm ơn em vì một buổi tối thú vị, Lâm An. Hẹn gặp lại em ở studio.” Lời nói của anh không chỉ là một lời chào, mà còn là một lời hứa, một sự mong đợi. Lâm An cảm thấy một sự nhẹ nhõm hiếm hoi, một sự giải thoát khỏi gánh nặng của những cảm xúc chưa được gọi tên. Bức tranh này, những ký ức này, không còn là gánh nặng nữa. Chúng là một phần của cô, và có một người ngoài cô ra, có thể nhìn thấy và trân trọng nó. Ánh mắt cô nhìn Khánh Duy, lần đầu tiên sau một thời gian dài, cô cảm thấy mình không đơn độc trong thế giới nội tâm phức tạp của mình. Cô cảm thấy một cánh cửa mới đang hé mở, một khởi đầu mới, nơi những cảm xúc của cô không cần phải che giấu, không cần phải ngụy trang bằng nụ cười.

***

Sáng hôm sau, ánh nắng nhẹ từ ô cửa sổ lớn tràn ngập khắp studio của Lâm An, vẽ nên những vệt sáng vàng óng trên sàn gỗ sáng màu. Không gian mở, tường trắng tinh khôi, giờ đây tràn ngập mùi sơn dầu thoang thoảng, mùi gỗ ấm áp và một chút hương tinh dầu thông nhẹ nhàng. Tiếng nhạc không lời, một bản jazz êm dịu, khẽ len lỏi trong không khí, hòa cùng tiếng chim hót líu lo từ khu vườn bên ngoài. Lâm An đang đứng trước giá vẽ, tay cầm cọ, tỉ mỉ thêm những chi tiết cuối cùng vào bức phác thảo dang dở mà cô đã bắt đầu từ mấy ngày trước. Bức tranh ấy, giờ đây đã hình thành rõ nét hơn, là một khung cảnh quen thuộc: một con đường lát đá cổ kính dưới tán cây bàng cổ thụ, với một quán cà phê nhỏ nép mình ở góc phố. Dù mang sắc thái hoài niệm, nhưng từng nét cọ của cô lại toát lên một nỗi buồn không bi lụy, mà được bao bọc bởi sự dịu dàng, như lời Khánh Duy đã nhận xét.

Cô đang tập trung cao độ, đôi mắt to tròn nheo lại khi điều chỉnh một mảng màu, thì tiếng chuông cửa khẽ vang lên. Lâm An hơi ngạc nhiên, cô hiếm khi có khách vào buổi sáng. Cô đặt cọ xuống, lau tay vào chiếc khăn vải và bước ra mở cửa.

Khánh Duy đứng đó, nụ cười nhẹ trên môi, ánh mắt ấm áp. “Chào buổi sáng, Lâm An. Anh hy vọng không làm phiền em.” Anh mặc một chiếc áo sơ mi màu xanh dương nhạt, quần tây màu be, trông thư sinh và lịch thiệp như thường lệ.

Lâm An mỉm cười. “Chào Duy. Anh đến đúng lúc lắm. Em cũng vừa định nghỉ tay một chút.” Cô mời anh vào.

Khánh Duy bước vào studio, ánh mắt anh không giấu được vẻ ngưỡng mộ khi lướt qua những tác phẩm nghệ thuật treo trên tường và đặt trên giá vẽ. Anh không vội vàng, mà dừng lại trước mỗi bức tranh, như thể đang tìm kiếm một điều gì đó. Tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng càng làm tăng thêm vẻ thư thái cho không gian.

“Không gian này của em thật sự rất đặc biệt,” Khánh Duy nói, giọng anh trầm ấm, chân thành. “Nó có một thứ năng lượng rất riêng, rất ‘Lâm An’. Anh có thể cảm nhận được sự bình yên và cả sự sáng tạo trong từng góc nhỏ này.”

Lâm An cảm thấy một làn sóng ấm áp lan tỏa trong lòng. Lời khen của anh không chỉ là xã giao, mà chứa đựng sự thấu hiểu sâu sắc. “Cảm ơn anh,” cô khẽ đáp, gương mặt ửng hồng. “Em đã dành rất nhiều tâm huyết cho nó.”

Khánh Duy tiếp tục đi sâu vào trong studio, rồi dừng lại trước bức tranh mà Lâm An vừa vẽ dở. Anh đứng đó, im lặng quan sát, đôi mắt tinh tế của anh như đang đọc từng nét cọ, từng mảng màu. Ánh sáng tự nhiên từ cửa sổ lớn hắt vào, làm nổi bật những gam màu trầm ấm trên toan vẽ, phảng phất một nỗi nhớ da diết nhưng cũng đầy sức sống.

Sau một lúc lâu, anh khẽ nói, giọng đầy suy tư. “Bức tranh này... nó không chỉ là phong cảnh, mà là một ký ức, phải không?”

Lâm An giật mình, hơi bối rối. Cô không ngờ anh lại có thể nhìn thấu đến vậy. Cô đã cố gắng gói ghém tất cả những cảm xúc, những mảnh vụn ký ức vào từng chi tiết, từng vệt màu, nhưng chưa bao giờ nghĩ rằng có người có thể đọc được chúng một cách chính xác đến thế. “Anh... sao anh lại biết?” cô hỏi, giọng nói run run. Đó là một câu hỏi không có vẻ gì là trách cứ, mà chứa đầy sự ngạc nhiên và cả một chút xúc động.

Khánh Duy quay sang nhìn cô, ánh mắt anh vẫn chân thành và đầy đồng cảm. “Ánh sáng, màu sắc, cả cách em đặt những chi tiết nhỏ... nó chất chứa một nỗi nhớ, một sự tiếc nuối rất riêng. Những tán cây bàng cổ thụ, con đường lát đá, quán cà phê ấy... nó không phải là cảnh vật chung chung, mà là một nơi đã từng chứng kiến những khoảnh khắc quan trọng trong đời em. Anh có cảm giác, em đã từng rất yêu nơi này, hay người cùng em ở nơi này?”

Lâm An không nói nên lời. Cảm giác được thấu hiểu sâu sắc đến mức này là điều cô chưa từng trải nghiệm, đặc biệt là trong mối quan hệ gần đây nhất của mình. Hoàng Minh, anh ấy có thể nhớ những địa điểm họ đã đi qua, nhưng anh chưa bao giờ thực sự nhìn thấy những cảm xúc mà cô gửi gắm vào chúng. Anh chỉ nhìn thấy bề ngoài, nhìn thấy sự hiện hữu, nhưng quên mất sự hiện hữu ấy có ý nghĩa gì đối với cô.

“Anh... anh là người đầu tiên nói với em như vậy,” Lâm An thì thầm, giọng cô nghẹn lại. Một làn sóng ấm áp lan tỏa trong lòng cô, xua tan đi cái lạnh giá của những ký ức cô đơn. Cô đã quá quen với việc phải tự mình đối diện với cảm xúc, phải tự mình chữa lành những vết thương. Việc có một người có thể nhìn thấy, có thể cảm nhận được những gì cô muốn gửi gắm, lại còn diễn đạt nó một cách tinh tế đến vậy, khiến cô không khỏi xúc động. Nó khác hẳn với những lời khen xã giao hay những câu nói vô thưởng vô phạt mà cô thường nghe. Khánh Duy không hỏi han quá nhiều, nhưng lại cảm nhận được rất nhiều. Anh không cố gắng lấp đầy khoảng trống bằng lời nói, mà bằng sự hiện diện và sự tinh tế của mình.

Cô cảm thấy một sự nhẹ nhõm hiếm hoi, một sự giải thoát khỏi gánh nặng của những cảm xúc chưa được gọi tên. Bức tranh này, những ký ức này, không còn là gánh nặng nữa. Chúng là một phần của cô, và có một người ngoài cô ra, có thể nhìn thấy và trân trọng nó. Ánh mắt cô nhìn Khánh Duy, lần đầu tiên sau một thời gian dài, cô cảm thấy mình không đơn độc trong thế giới nội tâm phức tạp của mình. Cô cảm thấy một cánh cửa mới đang hé mở, một khởi đầu mới, nơi những cảm xúc của cô không cần phải che giấu, không cần phải ngụy trang bằng nụ cười.

Khánh Duy vẫn đứng đó, ánh mắt ấm áp nhìn vào bức tranh, rồi lại nhìn sang Lâm An, như thể anh đã tìm thấy một điều gì đó rất đặc biệt, một nét chấm phá mới trong thế giới nghệ thuật đầy cảm xúc của cô. Anh không cố gắng an ủi hay đưa ra lời khuyên, anh chỉ đơn giản là hiện diện, lắng nghe và thấu hiểu. Và chính sự thấu hiểu không lời ấy lại có sức mạnh hơn vạn lời nói, nó là sợi dây kết nối vô hình, kéo Lâm An ra khỏi vỏ bọc cô đơn của chính mình, hé mở cho cô một chân trời mới, nơi cảm xúc của cô được chấp nhận và trân trọng. Lâm An, trong khoảnh khắc đó, nhận ra rằng cô không cần phải cố gắng một mình nữa.

Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free