Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 174: Đêm Dài Trống Rỗng Và Nét Cọ Đồng Điệu
Đêm buông xuống thành phố, kéo theo tấm màn nhung đen kịt điểm xuyết bởi hàng triệu vì sao đèn đường lấp lánh, nhưng không gian trong căn hộ của Hoàng Minh lại tĩnh lặng đến lạ lùng. Tiếng điều hòa vẫn chạy êm ái, đều đặn như nhịp thở của một người khổng lồ đang ngủ say, cố gắng xua đi cái nóng ẩm ướt còn vương lại từ ban ngày, nhưng không thể xua đi được cái lạnh lẽo đang xâm chiếm tâm hồn anh. Hoàng Minh ngồi trên chiếc sofa da màu xám tro, dáng người cao ráo tựa vào lưng ghế, đôi mắt sâu hút nhìn ra ô cửa kính lớn. Cả thành phố trải dài dưới tầm mắt anh, rực rỡ và náo nhiệt, nhưng lại tạo ra một cảm giác cô độc đến tột cùng.
Anh vừa trở về từ bữa tiệc chúc mừng dự án thành công, những lời khen ngợi, những cái bắt tay nồng nhiệt vẫn còn văng vẳng bên tai. Ông Hùng đã gọi anh là "kiến trúc sư của tương lai", đối tác mới đã hứa hẹn những hợp đồng béo bở. Mọi thứ dường như đang đi đúng quỹ đạo, thậm chí còn vượt xa những gì anh từng mơ ước. Vậy mà, cảm giác trống rỗng lại bủa vây, nặng nề hơn bao giờ hết. Nó giống như một cái hang sâu hoắm trong lồng ngực, nuốt chửng mọi niềm vui, mọi sự thỏa mãn mà lẽ ra anh phải cảm thấy. Anh đã từng nghĩ, đạt được thành công này, anh sẽ cảm thấy viên mãn. Nhưng không, nó chỉ như một lớp vỏ hào nhoáng, bên trong rỗng tuếch.
Hoàng Minh đưa tay lên xoa thái dương, cảm nhận rõ sự mệt mỏi đang gặm nhấm. Anh đã không thể chợp mắt. Mọi thứ anh làm, mọi nỗ lực anh bỏ ra, rốt cuộc là để làm gì? Hạnh phúc thực sự là gì? Tại sao anh lại cảm thấy thiếu vắng đến vậy, ngay cả khi đang đứng trên đỉnh cao của sự nghiệp? Anh tựa đầu vào tấm kính cửa sổ lạnh ngắt, hơi thở phả ra làm mờ đi một khoảng nhỏ. Trong khoảnh khắc đó, một hình ảnh chợt lóe lên trong tâm trí anh, mờ nhạt như một bức tranh phai màu: Lâm An. Cô ấy đã từng nói gì về hạnh phúc nhỉ? Những điều nhỏ bé? Anh nhớ thoáng qua câu nói của cô, về những khoảnh khắc bình dị, những nụ cười bất chợt, những cái nắm tay thật chặt. Những điều mà khi đó, anh chỉ coi là những lời nói mơ mộng của một cô gái quá nhạy cảm.
Anh đứng dậy, bước chân nặng nề hướng về phía bàn làm việc. Ánh đèn LED dịu nhẹ hắt xuống những tập hồ sơ dày cộp, xếp chồng lên nhau gọn gàng nhưng đầy áp lực. Anh lướt qua chúng, ánh mắt mệt mỏi. Công việc, công việc, và công việc. Nó đã chiếm trọn mọi ngóc ngách trong cuộc sống của anh, trở thành mục tiêu duy nhất, là thước đo giá trị bản thân. Nhưng giờ đây, cái thước đo ấy lại trở nên vô nghĩa. Anh với tay lấy chiếc điện thoại đặt bên cạnh chồng tài liệu, màn hình sáng lên, phản chiếu gương mặt anh một cách lạnh lùng. Anh mở khóa, ngón tay vô thức lướt vào mục Album ảnh điện tử.
Hàng trăm bức ảnh hiện ra, đa phần là ảnh công việc, ảnh những buổi họp, ảnh công trình. Rồi anh dừng lại, ngón tay chậm rãi lướt qua một thư mục cũ, có tên "Kỷ Niệm". Nó chứa những bức ảnh chụp anh và Lâm An. Những bức ảnh chụp lén khi cô đang đọc sách trong quán cà phê cũ kỹ, những bức ảnh hai người cùng cười tươi trong một chuyến đi dã ngoại, những bức ảnh chụp tay cô đang đặt trên tay anh khi họ ngồi cạnh nhau trên một chuyến tàu. Anh không xem kỹ từng bức, chỉ lướt qua, như một người khách vội vã đi qua một phòng trưng bày mà không có đủ thời gian để chiêm nghiệm. Anh nhớ những khoảnh khắc đó, nhớ cô ở đó, ở bên cạnh anh. Nhưng khi nhìn vào đôi mắt Lâm An trong ảnh, anh không còn nhớ được cô đã từng mong đợi điều gì, đã từng cảm thấy ra sao. Anh nhớ những lúc em ở đó, nhưng quên mất những lúc em chờ. Câu nói đó của cô, giờ đây cứ lởn vởn trong đầu anh, như một lời buộc tội không lời.
Anh đặt điện thoại xuống, một tiếng thở dài nặng nề thoát ra khỏi lồng ngực. Anh lại tựa đầu vào tấm kính cửa sổ, cảm nhận sự lạnh lẽo thấm vào da thịt, nhưng nó không thể xoa dịu được sự bứt rứt trong tâm can. Anh đã từng nghĩ, tình yêu của anh và Lâm An chỉ đơn thuần là "xa dần" vì "hết hợp". Một sự chia tay êm đẹp, không cãi vã lớn, không tổn thương sâu sắc. Nhưng giờ đây, khi nhìn lại những mảnh ghép ký ức rời rạc, anh bắt đầu nghi ngờ. Phải chăng, sự "êm đẹp" đó chỉ là phiên bản trong ký ức của riêng anh, phiên bản mà anh đã vô thức tô vẽ để bảo vệ bản thân khỏi cảm giác tội lỗi? Những gì Lâm An đã trải qua, những lần bị bỏ quên, những tin nhắn không hồi đáp, những lời hứa không thành hiện thực... có phải chúng đã tạo nên một câu chuyện hoàn toàn khác trong tâm trí cô? Câu hỏi của cô, "Trong ký ức của anh, có lần nào em đã khóc một mình không?", lại vang vọng, rõ ràng hơn bao giờ hết. Anh nhận ra, mình chưa bao giờ thực sự nhìn thấy những giọt nước mắt đó, chưa bao giờ thực sự cảm nhận được nỗi đau đó. Anh chỉ nhìn thấy sự hiện diện, nhưng quên mất sự hiện diện ấy chất chứa những cảm xúc gì.
Cả đêm đó, Hoàng Minh trằn trọc, không ngủ được. Ánh đèn thành phố vẫn lấp lánh như những vì sao xa vời, nhưng chúng không mang lại sự ấm áp. Chúng chỉ càng làm nổi bật sự cô độc của anh, một con người thành công trên bề nổi, nhưng lại trống rỗng ở sâu bên trong. Cái cảm giác trống rỗng ấy không chỉ là sự thiếu vắng của một người, mà là sự thiếu vắng của một ý nghĩa lớn lao hơn, một mục đích sâu sắc hơn ngoài những con số và danh vọng. Anh bứt rứt, suy tư. Có lẽ, đã đến lúc anh phải tìm kiếm một điều gì đó khác, một điều gì đó có thể lấp đầy cái khoảng trống mênh mông trong tâm hồn này, thay vì chạy theo những vinh quang rỗng tuếch. Nhưng là gì, và bắt đầu từ đâu, anh vẫn chưa có câu trả lời. Anh chỉ biết rằng, nếu cứ tiếp tục như thế này, anh sẽ mãi mãi lạc lối trong chính sự thành công của mình.
***
Trong khi Hoàng Minh chìm đắm trong màn đêm của những suy tư và cảm giác trống rỗng, thì tại căn studio nhỏ của Lâm An, một bầu không khí hoàn toàn khác đang hé mở. Chiều hôm sau, ánh nắng cuối ngày vàng óng xuyên qua khung cửa sổ lớn, đổ tràn lên sàn gỗ sáng màu, làm nổi bật những gam màu trầm ấm trên bức tranh mà Lâm An đang chăm chú hoàn thiện. Tiếng cọ vẽ sột soạt trên toan canvas là âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh lặng, hòa cùng tiếng nhạc không lời du dương, nhẹ nhàng như hơi thở của một buổi chiều muộn. Lâm An, với vóc dáng nhỏ nhắn, mái tóc dài buông xõa, đang say sưa với thế giới màu sắc của riêng mình. Cô đang vẽ lại con đường lát đá quen thuộc, những tán cây bàng cổ thụ và quán cà phê ấy – những ký ức mà Khánh Duy đã tinh tế nhận ra hôm trước. Cô đã cố gắng gói ghém tất cả những cảm xúc, những mảnh vụn ký ức vào từng chi tiết, từng vệt màu, nhưng lần này, không còn là nỗi đau cô độc nữa, mà là một sự chữa lành, một sự chấp nhận.
Một tiếng gõ cửa nhẹ nhàng vang lên, kéo Lâm An thoát khỏi dòng chảy sáng tạo. Khánh Duy đứng đó, nụ cười nhẹ nhàng và ánh mắt ấm áp quen thuộc. Anh không chỉ đến tay không, mà mang theo một túi giấy nhỏ, thoảng hương bánh ngọt mới ra lò. “Anh có làm vài chiếc bánh yến mạch mật ong, không biết có hợp khẩu vị của em không?” anh nói, giọng trầm ấm và tự nhiên.
Lâm An mỉm cười, nụ cười chân thành, không chút gượng gạo. “Anh Duy, anh chu đáo quá. Cảm ơn anh. Mời anh vào.” Cô mời anh vào trong, không khí trong studio bỗng chốc trở nên ấm áp và sống động hơn. Mùi sơn dầu, mùi giấy, mùi tinh dầu thông đặc trưng của studio hòa quyện với hương bánh ngọt dịu nhẹ, tạo nên một sự kết hợp lạ lùng nhưng dễ chịu.
Khánh Duy đặt túi bánh lên chiếc bàn nhỏ, rồi chậm rãi bước đến gần bức tranh. Anh đứng đó, im lặng quan sát, đôi mắt tinh tế của anh lại một lần nữa như đang đọc từng nét cọ, từng mảng màu. Ánh sáng tự nhiên từ cửa sổ lớn hắt vào, làm nổi bật những gam màu trầm ấm trên toan vẽ, phảng phất một nỗi nhớ da diết nhưng cũng đầy sức sống, đúng như anh đã nhận xét hôm trước.
“Anh thấy ở bức tranh này một nỗi niềm rất riêng, nhưng cũng là một niềm hy vọng mãnh liệt,” Khánh Duy khẽ nói, giọng anh chân thành, không một chút xã giao. Anh quay sang nhìn Lâm An, ánh mắt đầy sự thấu hiểu. “Có phải là cách em chữa lành không? Biến những điều đã qua thành một tác phẩm nghệ thuật, để nó không còn là gánh nặng?”
Lâm An giật mình, hơi bối rối, nhưng lần này không còn là sự ngạc nhiên đến mức khó xử nữa, mà là một sự nhẹ nhõm sâu sắc. Cô đã quá quen với việc phải tự mình đối diện với cảm xúc, phải tự mình chữa lành những vết thương. Việc có một người có thể nhìn thấy, có thể cảm nhận được những gì cô muốn gửi gắm, lại còn diễn đạt nó một cách tinh tế đến vậy, khiến cô không khỏi xúc động.
“Anh hiểu… Đúng vậy, đôi khi nỗi buồn cũng là một chất liệu,” Lâm An thì thầm, giọng cô nghẹn lại đôi chút. Cô hít một hơi thật sâu, rồi nhìn thẳng vào mắt Khánh Duy, sự tin tưởng hiện rõ trong ánh mắt. “Và nghệ thuật là cách duy nhất để em biến nó thành cái gì đó đẹp đẽ, để nó không còn ám ảnh em nữa. Em đã từng cảm thấy rất cô độc khi phải mang theo những cảm xúc ấy một mình, phải cố gắng tìm kiếm sự cân bằng trong cuộc sống và tình cảm mà không biết chia sẻ cùng ai. Nhiều lúc em nghĩ, có lẽ mình quá nhạy cảm, quá đa sầu đa cảm nên mới cảm thấy mọi thứ nặng nề đến thế.” Cô dừng lại, đôi mắt rưng rưng. Đây là lần đầu tiên cô thổ lộ những điều này với một người không phải là người thân. Cảm giác được thấu hiểu sâu sắc đến mức này là điều cô chưa từng trải nghiệm, đặc biệt là trong mối quan hệ gần đây nhất của mình. Hoàng Minh, anh ấy có thể nhớ những địa điểm họ đã đi qua, nhưng anh chưa bao giờ thực sự nhìn thấy những cảm xúc mà cô gửi gắm vào chúng. Anh chỉ nhìn thấy bề ngoài, nhìn thấy sự hiện hữu, nhưng quên mất sự hiện hữu ấy có ý nghĩa gì đối với cô.
Khánh Duy lắng nghe cô nói, ánh mắt anh không rời khỏi cô, không một chút phán xét, chỉ có sự đồng cảm và thấu hiểu. Anh không cố gắng an ủi cô bằng những lời sáo rỗng, anh chỉ đơn giản là hiện diện, lắng nghe, và để cô cảm thấy an toàn khi bộc lộ. “Anh nghĩ mọi cảm xúc đều đáng được trân trọng,” anh nói, giọng điệu nhẹ nhàng nhưng đầy sức nặng. “Không có cảm xúc nào là ‘quá’ cả. Quan trọng là cách chúng ta đối diện và chuyển hóa chúng. Em làm rất tốt điều đó, Lâm An. Em đã biến nỗi đau thành vẻ đẹp, biến ký ức thành nghệ thuật. Đó là một sức mạnh không phải ai cũng có.”
Lâm An cảm thấy một làn sóng ấm áp lan tỏa trong lòng, xua tan đi cái lạnh giá của những ký ức cô đơn. Cô đã quá quen với việc phải tự mình đối diện với cảm xúc, phải tự mình chữa lành những vết thương. Việc có một người có thể nhìn thấy, có thể cảm nhận được những gì cô muốn gửi gắm, lại còn diễn đạt nó một cách tinh tế đến vậy, khiến cô không khỏi xúc động. Nó khác hẳn với những lời khen xã giao hay những câu nói vô thưởng vô phạt mà cô thường nghe. Khánh Duy không hỏi han quá nhiều, nhưng lại cảm nhận được rất nhiều. Anh không cố gắng lấp đầy khoảng trống bằng lời nói, mà bằng sự hiện diện và sự tinh tế của mình. Cô cảm thấy một sự nhẹ nhõm hiếm hoi, một sự giải thoát khỏi gánh nặng của những cảm xúc chưa được gọi tên. Bức tranh này, những ký ức này, không còn là gánh nặng nữa. Chúng là một phần của cô, và có một người ngoài cô ra, có thể nhìn thấy và trân trọng nó.
Sau một lúc im lặng, khi Lâm An đã lấy lại được sự bình tĩnh, Khánh Duy lại lên tiếng, phá vỡ bầu không khí trầm lắng một cách khéo léo. “À, anh nhớ ra rồi. Có một buổi triển lãm của họa sĩ Nguyễn Nam vào cuối tuần này. Tác phẩm của ông ấy cũng đi theo hướng tối giản nhưng rất cảm xúc, anh nghĩ sẽ rất hợp với gu của em. Em có muốn đi cùng anh không?”
Lâm An ngước nhìn Khánh Duy, ánh mắt cô ngạc nhiên pha lẫn xúc động. Một lời mời đi xem triển lãm nghệ thuật, thật tự nhiên và đúng lúc. Cô cảm thấy một niềm vui nhỏ bé len lỏi trong lòng, một niềm vui đã lâu lắm rồi cô mới cảm nhận được. Cô đã từng rất thích đi triển lãm, nhưng sau này, những buổi đi chơi như vậy dần trở nên thưa thớt, rồi mất hẳn. Hoàng Minh không có nhiều hứng thú với nghệ thuật, và cô thì dần thôi không còn muốn kéo anh theo những nơi anh không muốn đến.
“Em… em rất muốn,” Lâm An khẽ đáp, một nụ cười nhẹ nhõm và rạng rỡ nở trên môi cô. “Cảm ơn anh, Duy.” Ánh mắt cô nhìn Khánh Duy, lần đầu tiên sau một thời gian dài, cô cảm thấy mình không đơn độc trong thế giới nội tâm phức tạp của mình. Cô cảm thấy một cánh cửa mới đang hé mở, một khởi đầu mới, nơi những cảm xúc của cô không cần phải che giấu, không cần phải ngụy trang bằng nụ cười. Khánh Duy vẫn đứng đó, ánh mắt ấm áp nhìn vào cô, như thể anh đã tìm thấy một điều gì đó rất đặc biệt, một nét chấm phá mới trong thế giới nghệ thuật đầy cảm xúc của cô. Anh không cố gắng an ủi hay đưa ra lời khuyên, anh chỉ đơn giản là hiện diện, lắng nghe và thấu hiểu. Và chính sự thấu hiểu không lời ấy lại có sức mạnh hơn vạn lời nói, nó là sợi dây kết nối vô hình, kéo Lâm An ra khỏi vỏ bọc cô đơn của chính mình, hé mở cho cô một chân trời mới, nơi cảm xúc của cô được chấp nhận và trân trọng. Lâm An, trong khoảnh khắc đó, nhận ra rằng cô không cần phải cố gắng một mình nữa. Cô cảm thấy một niềm hy vọng mới mẻ, một sự kết nối mà cô đã khao khát từ lâu.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.