Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 186: Bức Họa Không Tên và Sự Xao Động Lý Trí
Hoàng Minh vẫn giữ chặt cuốn tạp chí trong tay, ánh mắt anh nhìn chằm chằm vào hình ảnh Lâm An. Văn phòng lạnh lẽo, những con số vô tri trên màn hình máy tính bỗng trở nên mờ nhạt. Trước mắt anh, chỉ còn lại gương mặt rạng rỡ của Lâm An, và dòng tít chói chang về triển lãm "Hàn Gắn Ký Ức". Một cảm giác khó chịu mơ hồ, một sự bối rối sâu sắc bắt đầu len lỏi vào tâm hồn anh, phá vỡ sự tĩnh lặng và trật tự mà anh đã dày công xây dựng. Anh không hề biết rằng, khoảnh khắc này, chính là khởi đầu cho một sự dịch chuyển trong nhận thức của anh, là lời đánh thức cho những cảm xúc đã bị chôn vùi từ lâu. Một câu chuyện mới, không phải chỉ là sự thành công của Lâm An, mà còn là một câu chuyện về sự hối tiếc và những điều đã bỏ lỡ của chính anh, đang từ từ hé mở.
Sáng hôm sau, ánh sáng trắng xanh từ màn hình máy tính hắt lên khuôn mặt Hoàng Minh, khiến những đường nét góc cạnh của anh càng thêm sắc lạnh. Khác với sự tĩnh lặng của căn phòng riêng, không gian làm việc tại Minh An rộng lớn và nhộn nhịp hơn nhiều. Tiếng gõ bàn phím liên tục, tựa như một bản giao hưởng không ngừng nghỉ của sự hối hả, hòa cùng tiếng điện thoại reo vang lên từng hồi từ các phòng ban, tiếng máy in phun những trang tài liệu trắng đen khô khan, và những lời trao đổi công việc nhanh gọn, đôi khi xen lẫn tiếng cười khẽ của đồng nghiệp. Mùi giấy in mới, mùi cà phê pha sẵn từ máy tự động, thoảng cả mùi nước hoa của Thùy Linh và vài đồng nghiệp nữ khác, hay mùi đồ ăn nhanh còn sót lại từ bữa sáng vội vàng của ai đó ở pantry, tất cả tạo nên một hỗn hợp đặc trưng của sự năng động, chuyên nghiệp nhưng cũng đầy căng thẳng. Hoàng Minh không còn giữ cuốn tạp chí trên bàn làm việc, nhưng hình ảnh Lâm An với nụ cười rạng rỡ vẫn như một ám ảnh, chập chờn trong tâm trí anh, xen lẫn với những con số, biểu đồ mà anh đang cố gắng xử lý. Anh cảm thấy một sự mệt mỏi vương vấn, không phải từ thiếu ngủ, mà là từ một sự xáo trộn nội tâm khó gọi tên. Đêm qua, anh đã chợp mắt được vài tiếng trên chiếc ghế sofa trong văn phòng, nhưng giấc ngủ không sâu, những hình ảnh về Lâm An cứ luẩn quẩn, không cho anh sự yên bình.
Hoàng Minh nhấp một ngụm cà phê đen, vị đắng gắt lan tỏa nơi đầu lưỡi, cố gắng xua tan sự uể oải đang bao trùm. Anh buộc mình phải tập trung, gạt bỏ mọi suy nghĩ cá nhân ra khỏi đầu. Công việc là công việc. Những con số không biết nói dối, chúng không mang theo cảm xúc, không chứa đựng những ký ức mơ hồ hay những câu hỏi không lời đáp. Chúng là sự thật, là logic, là trật tự mà anh luôn tìm kiếm và bám víu. Anh lướt qua các email chưa đọc, ký duyệt tài liệu một cách dứt khoát, ngón tay thoăn thoắt trên bàn phím, nhập liệu và phân tích. Từng cú click chuột, từng âm thanh bàn phím đều dứt khoát, mạnh mẽ, như muốn khẳng định sự kiểm soát của anh đối với mọi thứ xung quanh, kể cả chính cảm xúc của mình.
"Hoàng Minh, báo cáo dự án Q3 cần anh xem lại phần phân tích rủi ro này," một đồng nghiệp nam tên Dũng, với mái tóc vuốt keo gọn gàng và áo sơ mi trắng tinh, bước đến, đặt một tập tài liệu lên bàn anh.
Hoàng Minh ngẩng đầu lên, ánh mắt sâu thẳm, có phần mệt mỏi nhưng vẫn giữ được sự sắc bén. "Đặt ở đây đi, tôi sẽ xem ngay sau khi giải quyết xong việc này." Giọng anh trầm và đều, không biểu lộ nhiều cảm xúc. Anh chỉ tay vào màn hình, nơi một biểu đồ phức tạp đang hiện ra. Anh muốn hoàn thành từng việc một, theo thứ tự, theo logic. Đó là cách anh vận hành, cách anh cảm thấy an toàn.
Dũng gật đầu, nở một nụ cười chuyên nghiệp rồi quay đi. Hoàng Minh lại cúi xuống, ánh mắt dán chặt vào màn hình. Anh tự nhủ, lặp đi lặp lại trong đầu, rằng mọi thứ đều ổn, rằng anh đang làm đúng, rằng những gì anh thấy hôm qua chỉ là một sự kiện ngẫu nhiên, không liên quan đến cuộc sống hiện tại của anh. Nhưng sâu thẳm bên trong, một hạt giống hoài nghi đã được gieo, và nó đang từ từ nảy mầm, đâm rễ vào những kẽ hở của lý trí. Cảm giác khó chịu mơ hồ vẫn còn đó, như một nốt trầm lạc điệu trong bản nhạc vốn dĩ đã được sắp đặt của cuộc đời anh. Nó khiến anh cảm thấy có gì đó không đúng, một sự mất cân bằng mà anh không thể đặt tên. Hoàng Minh cố gắng đẩy cảm giác đó sang một bên, ép mình quay trở lại với thế giới của những con số, những dự án, nơi mọi thứ đều rõ ràng và có thể kiểm soát. Anh biết, cách tốt nhất để đối phó với những cảm xúc không mời mà đến là chôn vùi chúng dưới hàng tấn công việc. Anh hít một hơi thật sâu, rồi thở ra chậm rãi, như thể đang cố gắng đẩy đi hết những tạp niệm, để chỉ còn lại sự tập trung tuyệt đối. Nhưng đôi khi, điều không nói ra mới là điều quan trọng nhất, và những gì bị chôn vùi lại có sức mạnh hơn bất cứ thứ gì có thể nhìn thấy được.
Và rồi, giữa buổi sáng, cái không khí làm việc căng thẳng nhưng có trật tự ấy lại bị phá vỡ bởi một luồng gió mới, một chút màu sắc rực rỡ và những âm thanh hớn hở. Thùy Linh, với mái tóc bob ngắn năng động, đôi mắt thông minh và lanh lợi luôn ánh lên vẻ tò mò, bước đến bàn Hoàng Minh. Cô khoác trên mình chiếc áo blouse lụa màu xanh pastel, kết hợp với quần ống rộng thời thượng, toát lên vẻ ngoài xinh đẹp, thời trang đúng như phong thái của một người làm trong ngành truyền thông, luôn cập nhật những xu hướng mới nhất. Trên tay cô là một tờ tạp chí nghệ thuật bìa cứng, màu sắc bắt mắt, đang mở ra một cách ngẫu nhiên. Cô không trực tiếp đưa cho Hoàng Minh, mà chỉ nhẹ nhàng đặt nó lên góc bàn làm việc trống của anh, gần với chiếc màn hình lớn. Nhưng đủ để anh, dù đang tập trung cao độ vào những dòng code và biểu đồ tài chính, cũng không thể không liếc nhìn.
"Anh Minh ơi, anh xem cái này chưa?" Giọng Thùy Linh trong trẻo, pha chút phấn khích, như một làn gió mát thổi qua không khí văn phòng ngột ngạt. "Triển lãm của cô Lâm An gì đó đang hot rần rần trên mạng, báo chí khen quá trời. Nghe nói còn có tác phẩm đoạt giải nữa đó! Em thấy hình ảnh đẹp quá nên mua về xem thử." Cô nói, tay lướt nhanh qua một vài trang bên trong, vẻ mặt rạng rỡ. Cô không để ý đến sự thay đổi tinh vi trên nét mặt Hoàng Minh, chỉ đơn thuần muốn chia sẻ một tin tức thú vị mà cô vừa biết.
Hoàng Minh, đang đọc một báo cáo tài chính phức tạp, ngẩng đầu lên. Chữ "Lâm An" như một cú đánh nhẹ vào màng nhĩ, khiến anh giật mình. Anh cau mày, cố gắng tìm kiếm một lời giải thích lý trí. *Lâm An? Trùng hợp thôi.* Anh tự nhủ trong đầu. Trong thành phố này, có lẽ không chỉ một người tên Lâm An. Anh không muốn tin rằng đó là cô gái mà anh vẫn nhớ, người mà anh đã bỏ quên trong một góc ký ức, người mà anh vẫn nghĩ là đang sống một cuộc đời bình lặng, êm đềm, không chút sóng gió. Anh không muốn tin rằng cô ấy lại có thể xuất hiện rạng rỡ và thành công đến vậy, không một chút dấu hiệu hay báo trước nào từ phía anh.
Đúng lúc đó, Ông Hùng, với dáng người trung bình và mái tóc điểm bạc, đeo chiếc kính lão trên sống mũi, điềm đạm bước ngang qua. Ông là một người quản lý cấp cao có kinh nghiệm, luôn giữ phong thái điềm tĩnh và ánh mắt sắc sảo, dù nụ cười hiền hậu thường trực trên môi. Ông liếc nhìn tờ tạp chí trên bàn Hoàng Minh, rồi lại nhìn Hoàng Minh, ánh mắt đầy ẩn ý.
"Ồ, đúng là cô Lâm An này có tài năng thật," Ông Hùng cất giọng trầm ấm, nhẹ nhàng nhưng đầy sức nặng, như đang nhận định một tác phẩm nghệ thuật thực thụ. "Nghe nói triển lãm 'Hàn Gắn Ký Ức' của cô ấy rất ý nghĩa. Các nhà phê bình đánh giá rất cao về chiều sâu cảm xúc và kỹ thuật. Cô ấy đã làm một điều gì đó rất đáng nể. Công trình đẹp nhất không phải là thứ ta xây, mà là thứ ta vun đắp trong tâm hồn." Ông Hùng không dừng lại lâu, chỉ để lại một câu nói đầy triết lý rồi tiếp tục bước đi, nhưng những lời đó, cùng với sự khẳng định của Thùy Linh, đã đóng sập cánh cửa "trùng hợp" trong tâm trí Hoàng Minh.
Hoàng Minh sững sờ. Tay anh vô thức chạm vào cuốn tạp chí. Ánh mắt anh không còn chú ý đến những con số trên màn hình nữa, mà hoàn toàn bị cuốn vào bức ảnh lớn trên trang bìa. Đó là cô. Không thể nhầm lẫn được. Lâm An. Nụ cười rạng rỡ, ánh mắt kiên định, toát lên vẻ tự tin mà anh chưa từng thấy ở cô. Vóc dáng nhỏ nhắn, thanh thoát ngày nào giờ đây như được bao bọc bởi một hào quang mới. Mái tóc dài mềm mại, thường được buộc gọn hoặc xõa tự nhiên, giờ đây như bay bổng, hòa cùng vẻ phóng khoáng của một tâm hồn nghệ sĩ đã tìm thấy chính mình. Cô đứng bên một bức tranh khổ lớn, những mảng màu hòa quyện vào nhau đầy tinh tế, tạo nên một thế giới cảm xúc sâu lắng, một thế giới mà anh chưa bao giờ thực sự bước vào.
Cảm giác khó chịu mơ hồ từ đêm qua giờ đã biến thành một sự ngỡ ngàng, rồi là một cú sốc nhẹ nhưng đủ mạnh để phá vỡ sự lý trí, thờ ơ của anh. Anh nhớ Lâm An, nhớ những lúc cô ở đó, ở bên cạnh anh, nhưng anh đã quên mất những lúc cô chờ, những lúc cô đau, những lúc cô cố gắng một mình trong thế giới của riêng mình. Anh chưa bao giờ thực sự hiểu được thế giới nội tâm phong phú và nhạy cảm ấy của cô. Anh chỉ nhớ một Lâm An giản đơn, một phần nhỏ trong cuộc sống được sắp xếp hợp lý của anh.
Nhưng Lâm An trong ảnh không hề giản đơn. Cô là một "hiện tượng mới", một "tài năng", một người đã "hàn gắn" những ký ức mà anh không hề hay biết sự tồn tại của chúng. Anh cảm thấy một sự hụt hẫng khó gọi tên, một sự tiếc nuối lạ lùng len lỏi trong trái tim vốn dĩ khô khan. Anh đã bỏ lỡ điều gì? Anh đã bỏ lỡ cả một thế giới, cả một quá trình trưởng thành và tỏa sáng của người con gái này. Anh đã quá bận rộn với những con số, với những dự án, mà không hề hay biết rằng, ngay bên cạnh anh, một tâm hồn nghệ sĩ đang dần nảy nở, đang tìm cách "hàn gắn" những vết thương mà anh, có thể, đã vô tình gây ra. Hoàng Minh nhìn chằm chằm vào bức ảnh, vào nụ cười tự tin, rạng rỡ của Lâm An, và nhận ra rằng, đây không còn là nụ cười e dè, nhút nhát mà anh từng biết. Đó là nụ cười của một người phụ nữ đã tìm thấy chính mình, đã khẳng định được giá trị và tài năng của mình, và dường như, đã tự mình bước qua một hành trình chữa lành mà không có anh bên cạnh.
Tối cùng ngày, căn hộ của Hoàng Minh chìm trong sự im lặng, chỉ có tiếng điều hòa chạy êm ái xoa dịu không khí. Căn hộ được thiết kế tối giản, với tông màu lạnh chủ đạo như xám, trắng, đen, cùng với nhiều kính và kim loại, tạo nên một không gian hiện đại nhưng cũng có phần lạnh lẽo. Nội thất được chọn lựa kỹ lưỡng, tập trung vào công năng, ít đồ trang trí rườm rà. Hoàng Minh đang ngồi trên chiếc sofa da màu xám tro, chiếc bàn cà phê kính đặt trước mặt anh, phản chiếu ánh sáng dịu nhẹ từ đèn LED âm trần. Anh vẫn cầm tờ tạp chí nghệ thuật trên tay, ánh mắt dán chặt vào hình ảnh Lâm An. Mùi gỗ mới từ chiếc bàn làm việc, mùi sách cũ từ giá sách được sắp xếp gọn gàng, thoang thoảng cả hương nước hoa nam tính cao cấp của anh, tất cả đều tạo nên một bầu không khí thanh lịch, yên tĩnh, nhưng hôm nay, nó lại mang một chút gì đó của sự cô đơn, lạc lõng.
Hoàng Minh đọc đi đọc lại những dòng chữ ca ngợi về triển lãm, về "phong cách độc đáo", về "hành trình tìm kiếm bản thân" của Lâm An. Mỗi câu chữ như một nhát dao nhỏ, cứa vào vỏ bọc lý trí mà anh đã dày công xây dựng. "Nghệ thuật đối với tôi là một hành trình chữa lành. Mỗi tác phẩm là một mảnh ký ức, được tôi tìm thấy, nâng niu, và rồi sắp đặt lại theo một cách mới, một cách để chấp nhận và buông bỏ. Tôi muốn mọi người thấy rằng, dù có những vết sẹo, chúng ta vẫn có thể tìm thấy vẻ đẹp và sức mạnh từ chính những ký ức ấy." Anh lẩm nhẩm lại đoạn trích phỏng vấn của cô, từng từ, từng chữ.
*Hàn Gắn Ký Ức...* Hoàng Minh nhắm mắt lại. *Cô ấy đang muốn hàn gắn điều gì? Tại sao mình không hề biết về việc này?* Hàng loạt câu hỏi không lời đáp dội vào tâm trí anh. Anh đã ở bên cô, đã sống cùng cô dưới một mái nhà, nhưng dường như anh chưa bao giờ thực sự nhìn thấy cô, chưa bao giờ lắng nghe cô. Anh đã quá bận rộn với công việc, với những mục tiêu của riêng mình, đến nỗi đã vô tâm bỏ qua cả một thế giới nội tâm phong phú và đầy giông bão của người con gái bên cạnh.
Anh mở mắt, nhìn vào nụ cười rạng rỡ của Lâm An trên trang báo. *Rạng rỡ như vậy... mình chưa từng thấy cô ấy như thế này bao giờ, ngay cả khi chúng ta bên nhau.* Một cảm giác hối tiếc mơ hồ dâng lên, trộn lẫn với sự ngỡ ngàng. Anh nhớ những lần Lâm An chờ đợi anh, những tin nhắn anh không hồi đáp, những lời hứa anh đã quên. Anh nhớ những lúc cô nhìn anh với ánh mắt buồn bã, chứa đựng một sự tổn thương mà anh đã cho là sự nhạy cảm thái quá của phụ nữ. Nhưng giờ đây, cô đứng đó, độc lập, tự tin, rạng rỡ, như một bông hoa đã tự mình nở rộ sau một hành trình dài chống chọi với bão giông. Và anh, người đã từng ở rất gần cô, lại hoàn toàn không hay biết gì về hành trình đó.
Hoàng Minh đặt tờ tạp chí xuống bàn một cách chậm rãi, như thể sợ làm vỡ một vật dễ vỡ. Anh đứng dậy, bước ra ban công rộng lớn. Gió đêm lùa vào, mang theo hơi lạnh của thành phố về khuya. Từ trên cao, anh nhìn xuống khung cảnh thành phố lấp lánh ánh đèn, như một tấm thảm dệt bằng những sợi chỉ vàng bạc. Tiếng còi xe vọng lại từ xa, tiếng còi tàu hỏa hú lên giữa đêm, tất cả đều xa xăm và vô nghĩa. Anh hít một hơi thật sâu, rồi thở dài, cảm giác khó chịu mơ hồ từ buổi sáng giờ đã trở thành một nỗi trống rỗng không tên, một gánh nặng vô hình đè nặng lên lồng ngực. Anh đã bỏ lỡ điều gì? Một câu chuyện, một quá trình, một con người. Anh đã bỏ lỡ Lâm An của ngày hôm qua, và giờ đây, anh đang đối diện với một Lâm An hoàn toàn khác, một Lâm An mà anh không hề nhận ra.
Hoàng Minh quay vào, bước đến bàn làm việc, nơi chiếc máy tính vẫn còn sáng. Anh mở trình duyệt web, ngón tay gõ những từ khóa quen thuộc: "Lâm An, triển lãm nghệ thuật". Hàng loạt kết quả hiện ra, với những bài báo, hình ảnh, video phỏng vấn, tất cả đều ca ngợi thành công của cô. Anh cuộn chuột, lướt qua từng dòng tít, từng bức ảnh, từng lời bình luận. Anh không còn quan tâm đến những con số, những dự án đang chờ đợi anh. Tâm trí anh giờ đây hoàn toàn bị chiếm giữ bởi Lâm An, bởi những ký ức về cô, và bởi những câu hỏi không lời đáp về những gì anh đã bỏ lỡ.
Anh đã từng nghĩ rằng mọi thứ đều ổn, rằng mối quan hệ của họ chỉ đơn thuần là "xa dần" vì "hết hợp". Anh đã lý trí đến mức tin rằng không có cãi vã lớn, không có tổn thương sâu sắc, chỉ là một sự chia ly êm đẹp. Nhưng giờ đây, nhìn vào nụ cười rạng rỡ của Lâm An, nhìn vào những lời ca ngợi về "hành trình chữa lành" của cô, anh bắt đầu nghi ngờ. Phải chăng, anh đã yêu một Lâm An của riêng mình, và cô ấy cũng đã yêu một Hoàng Minh của riêng cô? Phải chăng, họ đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau?
Một câu chuyện mới, không phải chỉ là sự thành công của Lâm An, mà còn là một câu chuyện về sự hối tiếc và những điều đã bỏ lỡ của chính anh, đang từ từ hé mở, từng chút một, trong màn đêm tĩnh mịch của căn hộ. Anh biết, việc anh bắt đầu tìm kiếm thông tin về Lâm An cho thấy anh đang dần thoát khỏi vỏ bọc lý trí và bắt đầu quan tâm, suy nghĩ sâu sắc hơn về cô. Sự thành công và độc lập của Lâm An sẽ là một yếu tố quan trọng khiến Hoàng Minh phải nhìn nhận lại mối quan hệ và sự vô tâm của mình. Cảm giác 'khó chịu mơ hồ' và 'câu hỏi không tên' của Hoàng Minh chính là hạt giống cho sự hối tiếc và day dứt về sau, khi anh nhận ra toàn bộ sự thật về ký ức của Lâm An. Anh không biết rằng, đây chỉ là bước khởi đầu của một hành trình tìm kiếm, một hành trình đối mặt với chính bản thân và những ký ức mà anh đã vô tình lãng quên.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.