Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 187: Bức Tranh Ký Ức Và Sự Thức Tỉnh Muộn Màng
Hoàng Minh gõ những từ khóa quen thuộc: "Lâm An, triển lãm nghệ thuật". Chiếc máy tính trên bàn làm việc, một vật dụng quen thuộc đến mức gần như vô tri, giờ đây lại trở thành cánh cửa hé mở một thế giới mà anh đã từng ở rất gần, nhưng lại hoàn toàn xa lạ. Ánh sáng xanh nhắt từ màn hình hắt lên khuôn mặt anh, chiếu rõ từng đường nét góc cạnh, sống mũi thẳng và đôi mắt sâu thẳm đang ẩn chứa một sự bối rối, một nỗi day dứt vừa mới nhen nhóm. Căn hộ của anh, được thiết kế tối giản với tông màu lạnh chủ đạo như xám, trắng, đen, cùng với nhiều kính và kim loại, thường mang lại cảm giác thanh lịch và hiệu quả. Nhưng trong đêm khuya tĩnh mịch này, nó lại càng trở nên lạnh lẽo và cô đơn hơn bao giờ hết. Tiếng điều hòa chạy êm ái, tiếng còi xe vọng lại từ xa, tiếng còi tàu hỏa hú lên giữa đêm, tất cả đều trở thành phông nền cho tiếng gõ phím nhẹ nhàng và tiếng chuột click đều đặn của anh. Mùi gỗ mới từ nội thất, mùi sách thoảng qua từ giá sách lớn, và một chút hương nước hoa nam tính cao cấp vẫn còn vương vấn trong không khí, hòa quyện với mùi cà phê phin nguội lạnh trên bàn, tạo nên một bầu không khí đặc quánh sự suy tư.
Hàng loạt kết quả hiện ra, với những bài báo, hình ảnh, video phỏng vấn, tất cả đều ca ngợi thành công của cô. Anh cuộn chuột, lướt qua từng dòng tít, từng bức ảnh, từng lời bình luận. Anh không còn quan tâm đến những con số, những dự án đang chờ đợi anh. Tâm trí anh giờ đây hoàn toàn bị chiếm giữ bởi Lâm An, bởi những ký ức về cô, và bởi những câu hỏi không lời đáp về những gì anh đã bỏ lỡ. Anh đã từng nghĩ rằng mọi thứ đều ổn, rằng mối quan hệ của họ chỉ đơn thuần là "xa dần" vì "hết hợp". Anh đã lý trí đến mức tin rằng không có cãi vã lớn, không có tổn thương sâu sắc, chỉ là một sự chia ly êm đẹp. Nhưng giờ đây, nhìn vào nụ cười rạng rỡ của Lâm An, nhìn vào những lời ca ngợi về "hành trình chữa lành" của cô, anh bắt đầu nghi ngờ.
Hoàng Minh bắt đầu đọc. Anh mở từng bài báo, từng đoạn phỏng vấn, như một người lữ khách đang dò dẫm từng bước chân trên một con đường xa lạ. Những từ ngữ như "nghệ sĩ triển vọng", "phong cách độc đáo", "chiều sâu cảm xúc" cứ lặp đi lặp lại, vẽ nên một chân dung Lâm An mà anh chưa từng biết. Anh phóng to những bức ảnh chụp các tác phẩm. Đó là những bức tranh trừu tượng, những mảng màu mạnh mẽ nhưng không hề hỗn loạn, những đường nét dứt khoát nhưng lại ẩn chứa sự mềm mại đến lạ lùng. Anh nhớ rõ Lâm An đã từng yêu thích hội họa, nhưng anh chưa bao giờ tưởng tượng được cô có thể tạo ra những tác phẩm như thế này. Chúng không chỉ là những bức tranh đẹp, chúng là những câu chuyện, những lời thì thầm của một tâm hồn.
Một bài viết của một nhà phê bình nổi tiếng đã thu hút sự chú ý của anh. "Triển lãm 'Hàn Gắn Ký Ức' của Lâm An không chỉ là một cuộc trưng bày nghệ thuật, mà còn là một hành trình tự chữa lành, một lời tuyên ngôn mạnh mẽ về sức mạnh của sự chấp nhận và buông bỏ. Mỗi bức tranh là một mảnh ghép của ký ức, được tái tạo và hàn gắn bằng màu sắc và cảm xúc." Hoàng Minh đọc đi đọc lại đoạn này, cảm giác khó chịu mơ hồ từ buổi sáng lại trỗi dậy, giờ đây nó rõ ràng hơn, sắc nét hơn, như một lưỡi dao vô hình cứa vào lồng ngực. *Hàn Gắn Ký Ức... Cô ấy đang muốn hàn gắn điều gì? Tại sao mình không hề biết về việc này?* Hàng loạt câu hỏi không lời đáp dội vào tâm trí anh. Anh đã ở bên cô, đã sống cùng cô dưới một mái nhà, nhưng dường như anh chưa bao giờ thực sự nhìn thấy cô, chưa bao giờ lắng nghe cô. Anh đã quá bận rộn với công việc, với những mục tiêu của riêng mình, đến nỗi đã vô tâm bỏ qua cả một thế giới nội tâm phong phú và đầy giông bão của người con gái bên cạnh.
Anh lướt qua một bức tranh mang tên "Bóng Đêm Thầm Lặng". Đó là một bức tranh với tông màu chủ đạo là xanh đậm và đen, nhưng điểm xuyết bởi những vệt trắng mỏng manh như sương khói và một vài chấm vàng nhỏ li ti, giống như những vì sao xa xăm. Nó gợi cho anh một cảm giác cô đơn đến tê tái, nhưng đồng thời lại có một vẻ đẹp khó cưỡng, một sự kiên cường ẩn mình. Anh nhớ, đã có những đêm, anh trở về nhà muộn, Lâm An vẫn ngồi đợi anh trong căn phòng khách tối om, chỉ có ánh sáng yếu ớt từ chiếc đèn bàn. Anh đã từng nghĩ cô đang đọc sách, hoặc đơn giản là đợi anh về để ăn tối cùng. Anh đã nghĩ đó là sự yên bình, sự gắn kết của một cặp đôi. Nhưng giờ đây, nhìn vào "Bóng Đêm Thầm Lặng" này, anh tự hỏi, phải chăng đó là những đêm cô đơn của Lâm An, những đêm cô ngồi đó, giữa bóng tối và sự im lặng, chờ đợi một điều gì đó mà anh chưa bao giờ có thể cho cô?
Anh dừng lại ở một bức ảnh khác, chụp cận cảnh một bức tranh có tên "Vỡ Vụn Và Tái Sinh". Bức tranh là một sự hỗn loạn đầy tính toán của những mảnh vỡ thủy tinh được sắp đặt lại, xen kẽ với những mảng màu rực rỡ như nắng ban mai. Dưới đó là lời chú thích của Lâm An, một đoạn trích từ bài phỏng vấn của cô: "Cuộc sống đôi khi xô đẩy chúng ta vào những góc tối, khiến mọi thứ trở nên vỡ vụn. Nhưng chính từ những mảnh vỡ đó, chúng ta có thể tìm thấy sức mạnh để tái sinh, để tạo nên một hình hài mới, bền vững hơn và đẹp đẽ hơn. Đó là hành trình của sự chấp nhận những vết sẹo, chúng ta vẫn có thể tìm thấy vẻ đẹp và sức mạnh từ chính những ký ức ấy." Anh lẩm nhẩm lại đoạn trích phỏng vấn của cô, từng từ, từng chữ. *Ký ức Đọng... chính là cô ấy.* *Đây là... bức vẽ đó sao?* *Mình đã ở đâu khi cô ấy vẽ những điều này?* Cảm giác tội lỗi như một tảng đá đè nặng lên ngực anh. Anh đã quá vô tâm, quá thờ ơ. Anh đã nghĩ mình yêu cô, đã nghĩ mình hiểu cô, nhưng hóa ra, anh chỉ yêu và hiểu một phiên bản Lâm An trong trí nhớ của riêng anh, một phiên bản bình yên, không sóng gió, không đòi hỏi.
Khi anh lướt đến một video phỏng vấn ngắn, Hoàng Minh gần như nín thở. Lâm An trong video không còn là cô gái e dè, đôi khi có chút mong manh mà anh nhớ. Cô đứng đó, tự tin, đôi mắt sáng ngời và nụ cười rạng rỡ, giọng nói trầm ấm và đầy nội lực khi cô chia sẻ về quá trình sáng tác, về những cảm xúc đã thôi thúc cô cầm cọ. "Nghệ thuật là cách tôi nói lên những điều mà lời nói không thể diễn tả hết," cô nói, ánh mắt nhìn thẳng vào ống kính, như thể đang nhìn thẳng vào tâm hồn anh. "Đó là nơi tôi tìm thấy tiếng nói của mình, và cũng là nơi tôi học cách chấp nhận những tổn thương đã qua, biến chúng thành nguồn cảm hứng." Từng lời cô nói như một nhát dao cứa vào sự tự mãn của Hoàng Minh. Anh đã nghĩ cô yếu đuối, cần anh che chở. Anh đã nghĩ cô chỉ là một cô gái yêu anh một cách mù quáng. Nhưng giờ đây, cô đã tự mình đứng vững, đã tự mình vươn lên, mạnh mẽ hơn bất kỳ ai anh từng biết. Anh nhớ những lần Lâm An chờ đợi anh, những tin nhắn anh không hồi đáp, những lời hứa anh đã quên. Anh nhớ những lúc cô nhìn anh với ánh mắt buồn bã, chứa đựng một sự tổn thương mà anh đã cho là sự nhạy cảm thái quá của phụ nữ. Nhưng giờ đây, cô đứng đó, độc lập, tự tin, rạng rỡ, như một bông hoa đã tự mình nở rộ sau một hành trình dài chống chọi với bão giông. Và anh, người đã từng ở rất gần cô, lại hoàn toàn không hay biết gì về hành trình đó.
Màn đêm dần chuyển mình, nhường chỗ cho rạng sáng. Ngoài cửa sổ, trời dần sáng, sương giăng nhẹ bên ngoài, như một tấm màn lụa mỏng che phủ thành phố đang dần tỉnh giấc. Ánh đèn LED dịu nhẹ trong căn hộ vẫn còn sáng, nhưng không gian giờ đây không còn tĩnh mịch như trước. Tiếng chim hót líu lo đâu đó, tiếng thành phố bắt đầu xôn xao, và một chút hơi lạnh từ ban công lùa vào qua khe cửa, khiến Hoàng Minh khẽ rùng mình. Anh đã ngồi đó suốt đêm, miệt mài với những mảnh ghép ký ức của Lâm An, của một Lâm An mà anh đã hoàn toàn bỏ lỡ.
Hoàng Minh dừng lại ở một bức tranh đặc biệt. Đó là một bức tranh trừu tượng nhưng đầy cảm xúc, với những gam màu tối xen lẫn vài vệt sáng yếu ớt, tựa như một tâm hồn đang cố gắng vươn lên. Bức tranh có tên "Lối Đi Riêng Trong Đám Đông". Nó không rực rỡ như những tác phẩm khác, mà mang một vẻ trầm mặc, u hoài. Những đường nét rối ren, chồng chéo lên nhau, nhưng ở giữa lại có một khoảng trống nhỏ, một lối đi hẹp được chiếu sáng bởi một nguồn sáng không rõ ràng. Bên dưới bức tranh là lời tựa ngắn gọn của Lâm An, được trích dẫn trong một bài báo: "Sự cô đơn không phải lúc nào cũng là khi ta ở một mình. Đôi khi, nó là khi ta ở giữa đám đông, nhưng không ai thực sự nhìn thấy ta, không ai hiểu được con đường ta đang đi. Bức tranh này là tiếng lòng của một người đang tìm kiếm lối đi riêng của mình, khao khát được thấu hiểu, được nhìn nhận."
Hoàng Minh đọc lời tựa, từng câu chữ như xuyên thẳng vào tim anh. "Sự cô đơn trong đám đông"... "ước mơ được thấu hiểu"... Anh dựa lưng vào ghế, nhắm mắt lại, hình ảnh bức tranh và lời tựa của Lâm An cứ hiện lên trong tâm trí anh, xen lẫn với những mảnh ký ức về cô. Anh nhớ lại những khoảnh khắc cụ thể trong mối quan hệ của họ, những lúc anh bận rộn công việc, vùi đầu vào những con số, những dự án. Anh nhớ những lần Lâm An ngồi cạnh anh, lặng lẽ đọc sách hoặc vẽ vời gì đó, đôi khi cô ngẩng lên nhìn anh với ánh mắt buồn bã, chứa đựng một sự tổn thương mà anh đã cho là sự nhạy cảm thái quá của phụ nữ. Anh đã luôn nghĩ rằng sự im lặng của cô là sự chấp nhận, là sự thấu hiểu. Anh đã nghĩ cô hài lòng với cuộc sống yên bình bên anh. Anh đã nghĩ đó là những giây phút bình yên, là biểu hiện của một tình yêu trưởng thành, không cần quá nhiều lời nói.
*Cô đơn... trong khi mình vẫn ở đó sao?* Hoàng Minh tự vấn, giọng nội tâm anh nặng trĩu. *Mình đã không nhìn thấy điều này... không phải là không muốn, mà là không hề nhận ra.* Cảm giác day dứt, cồn cào trong lòng anh càng lúc càng lớn. Đó không còn là sự khó chịu mơ hồ nữa, mà là một nỗi hối tiếc sâu sắc, một sự tức giận tự thân khi anh nhận ra mình đã vô tâm đến mức nào. Anh đã bỏ lỡ cả một thế giới nội tâm của người mình yêu, một thế giới đầy những nỗi buồn, những khao khát, những nỗ lực mà cô đã âm thầm gánh chịu và vun đắp. Anh đã không hề nhận ra rằng, trong khi anh đang xây dựng sự nghiệp, thì cô, bằng cách riêng của mình, cũng đang chiến đấu với những trận chiến thầm lặng, và anh, người ở gần cô nhất, lại là người xa cách cô nhất.
Anh mở mắt. Ánh sáng ban mai le lói qua cửa sổ, vẽ nên những vệt vàng nhạt trên sàn nhà. Khuôn mặt anh mệt mỏi, đôi mắt sâu thẳm hằn lên những quầng thâm. Vai và cổ anh căng cứng vì ngồi quá lâu, nhưng cảm giác đau đớn về thể xác chẳng thấm vào đâu so với nỗi đau tinh thần đang giày vò anh. Anh đã từng tự hào về sự lý trí của mình, về khả năng nhìn nhận mọi việc một cách khách quan. Nhưng giờ đây, sự lý trí ấy sụp đổ hoàn toàn trước những bằng chứng không thể chối cãi về sự vô tâm của anh. Anh đã yêu một Lâm An của riêng mình, một Lâm An được xây dựng từ những ký ức bình yên, ổn định, không cãi vã. Nhưng Lâm An thật sự, Lâm An của những nỗi đau và khao khát, Lâm An của những đêm cô đơn và những nỗ lực thầm lặng, lại là một người hoàn toàn khác, một người mà anh chưa từng thực sự nhìn thấy.
Sự thành công và độc lập của Lâm An thông qua triển lãm đã tạo ra một áp lực vô hình lên Hoàng Minh. Nó không phải là sự đố kỵ, mà là một cú sốc lớn khi anh nhận ra cô đã khác biệt như thế nào so với phiên bản anh lưu giữ trong ký ức. Cô đã trưởng thành hơn, mạnh mẽ hơn, và quan trọng nhất, cô đã tìm thấy tiếng nói của mình, hàn gắn những vết thương mà anh đã vô tình gây ra. Anh biết, việc anh bắt đầu tìm kiếm thông tin về Lâm An, việc anh ngồi đây suốt đêm để nghiên cứu từng tác phẩm, từng lời tựa của cô, cho thấy anh đang dần thoát khỏi vỏ bọc lý trí và bắt đầu quan tâm, suy nghĩ sâu sắc hơn về cô. Cảm giác 'khó chịu mơ hồ' và 'câu hỏi không tên' của Hoàng Minh giờ đây đã trở thành một nỗi day dứt thường trực, một hạt giống cho sự hối tiếc và mong muốn tìm hiểu sâu hơn về cô. Anh không biết rằng, đây chỉ là bước khởi đầu của một hành trình tìm kiếm, một hành trình đối mặt với chính bản thân và những ký ức mà anh đã vô tình lãng quên. Và anh cũng không biết rằng, sự nhận thức mới này về chiều sâu cảm xúc của Lâm An sẽ khiến anh quan tâm và theo dõi cô nhiều hơn trong những chương tiếp theo, có thể dẫn đến những hành động gián tiếp để tìm hiểu hoặc tiếp cận cô, dù có lẽ đã quá muộn.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.