Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 188: Lời Kể Từ Người Thứ Ba: Bóng Hình Lâm An Tỏa Sáng

Ánh sáng ban mai le lói qua cửa sổ, vẽ nên những vệt vàng nhạt trên sàn nhà căn hộ của Hoàng Minh, không đủ xua tan mệt mỏi hằn sâu trên khuôn mặt anh sau một đêm dài thức trắng. Đôi mắt anh sâu thẳm, quầng thâm như những vệt mực loang trên tờ giấy trắng, tố cáo một tâm trí đang quay cuồng. Vai và cổ anh căng cứng, nhưng nỗi đau thể xác chẳng thấm vào đâu so với nỗi day dứt tinh thần đang giày vò. Anh đã từng tự hào về sự lý trí, về khả năng nhìn nhận mọi việc một cách khách quan, nhưng giờ đây, bức tường thành ấy đang sụp đổ, tan tành trước những bằng chứng không thể chối cãi về sự vô tâm của chính mình. Anh đã yêu một Lâm An được xây dựng từ những ký ức bình yên, ổn định, không cãi vã. Nhưng Lâm An thật sự, Lâm An của những nỗi đau và khao khát, Lâm An của những đêm cô đơn và những nỗ lực thầm lặng, lại là một người hoàn toàn khác, một người mà anh chưa từng thực sự nhìn thấy. Sự nhận thức này, như một vết dao cứa vào tâm can, khiến anh hoang mang và tự vấn, liệu có phải anh đã sai lầm ngay từ khởi điểm của mối tình ấy?

Buổi chiều muộn, văn phòng công ty Minh An vẫn rộn ràng trong tiếng gõ bàn phím liên hồi, tiếng điện thoại reo vang xen lẫn những cuộc trao đổi công việc nhanh gọn. Mùi giấy in, mùi cà phê pha sẵn, thoảng cả mùi nước hoa của đồng nghiệp và chút hương đồ ăn nhanh từ khu pantry hòa quyện, tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của sự bận rộn và chuyên nghiệp. Hoàng Minh ngồi trước màn hình máy tính lớn, cố gắng vùi đầu vào những bảng biểu số liệu phức tạp, những phân tích thị trường khô khan. Kiến trúc kính thép hiện đại, không gian mở cùng những cây xanh bài trí tinh tế không thể xoa dịu được sự hỗn loạn trong tâm trí anh. Anh cố gắng tập trung, cố gắng ép mình quay trở lại với thực tại công việc, nhưng đôi mắt anh vẫn vô thức trượt qua những dòng tin tức cũ mà anh đã tìm kiếm về Lâm An vào đêm qua. Những hình ảnh về triển lãm, những lời bình luận sâu sắc về nghệ thuật của cô, và đặc biệt là khuôn mặt Lâm An rạng rỡ, tự tin trong các bài phỏng vấn cứ lởn vởn, ám ảnh lấy anh.

Mỗi con số trên màn hình như mờ đi, mỗi dòng dữ liệu như trở thành những nét vẽ trừu tượng mà Lâm An đã khắc họa trong tác phẩm của mình, ẩn chứa một thông điệp mà anh đã bỏ lỡ. Anh cố gắng lắc đầu, muốn xua đi những hình ảnh đó, nhưng chúng dường như đã bám rễ sâu trong tâm trí anh, không ngừng nảy nở, tạo nên một sự phân tâm khó chịu. Anh thở dài, một tiếng thở dài nặng nề chứa đựng cả sự mệt mỏi và nỗi hoài nghi. Anh tắt màn hình máy tính, ánh sáng xanh vụt tắt, để lại một khoảng tối trống rỗng, tương tự như cảm giác trong lòng anh lúc này. Anh đã từng rất tự tin vào khả năng quản lý cảm xúc của mình, vào việc tách bạch giữa công việc và đời sống cá nhân, nhưng giờ đây, ranh giới ấy dường như đã bị xóa nhòa. Một cuộc gọi công việc ngắn gọn đến, anh trả lời một cách máy móc, giọng nói vẫn trầm ổn nhưng không còn sự sắc bén thường thấy. Sau khi kết thúc cuộc gọi, anh lặng lẽ dựa lưng vào ghế, đưa tay day thái dương, cố gắng xua đi cảm giác nặng nề đang đè nén. Anh nhìn ra ngoài cửa kính lớn, thành phố về chiều đang dần lên đèn, những tòa nhà cao tầng chọc trời như những cột mốc sừng sững, nhưng trong mắt anh, chúng dường như chỉ là những hình bóng mờ ảo, không chút ý nghĩa.

Chương 187 kết thúc bằng sự nhận thức của Hoàng Minh về một Lâm An khác biệt so với ký ức của anh, một Lâm An của những nỗi đau và khao khát mà anh chưa từng thấy. Giờ đây, cảm giác ấy càng được củng cố. Anh chợt nhớ lại lời tựa của Lâm An dưới bức tranh anh đã xem: "Sự cô đơn không phải lúc nào cũng là khi ta ở một mình. Đôi khi, nó là khi ta ở giữa đám đông, nhưng không ai thực sự nhìn thấy ta, không ai hiểu được con đường ta đang đi." Lời nói đó, giờ đây, không chỉ là một câu nói, mà là một lời buộc tội vô hình, một lời tố cáo thẳng vào sự vô tâm của anh. Anh đã ở đó, ngay bên cạnh cô, nhưng lại là người xa cách cô nhất. Anh đã không nhìn thấy, không lắng nghe những tiếng lòng thầm kín mà cô đã cố gắng gửi gắm qua những cử chỉ, ánh mắt, và giờ đây là qua nghệ thuật. Anh đã luôn nghĩ rằng sự im lặng của cô là sự chấp nhận, là sự thấu hiểu, nhưng hóa ra, đó chỉ là sự che giấu của nỗi cô đơn. Cái "phiên bản yên ổn, không cãi vã" trong ký ức anh, giờ đây, giống như một bức tranh đã phai màu, không còn phản ánh được sự thật. Anh tự hỏi, liệu có phải trong suốt mối quan hệ của họ, anh đã luôn nhìn mọi thứ qua một lăng kính lệch lạc, một lăng kính chỉ phản chiếu những gì anh muốn thấy, chứ không phải những gì thực sự tồn tại? Cảm giác tiếc nuối không phải vì đã mất đi một người, mà là tiếc nuối vì đã không nhận ra, không trân trọng một phiên bản Lâm An đang sống động ngay bên cạnh mình, một phiên bản mà giờ đây, qua lời kể của người khác, anh mới bắt đầu nhận diện. Nó là hạt giống của sự hối tiếc, của một mong muốn tìm hiểu sâu hơn về cô, dù có lẽ đã quá muộn.

*Mình đã ở đâu trong những sự thay đổi đó? Tại sao mình lại không nhận ra?* Câu hỏi ấy cứ vang vọng trong đầu Hoàng Minh, từng tiếng một, rõ ràng và day dứt. Anh đã từng nghĩ rằng, tình yêu là sự hiện diện, là sự an yên. Anh đã nghĩ, chỉ cần anh ở đó, cô sẽ ổn. Anh đã quên mất rằng, sự hiện diện không đồng nghĩa với sự thấu hiểu, và sự an yên không thể lấp đầy những khoảng trống trong tâm hồn nếu không có sự kết nối thực sự. Anh đã bỏ lỡ cả một thế giới nội tâm của người mình yêu, một thế giới đầy những nỗi buồn, những khao khát, những nỗ lực mà cô đã âm thầm gánh chịu và vun đắp. Sự thành công của Lâm An, sự độc lập và rạng rỡ của cô, giờ đây không còn chỉ là một tin tức trên báo chí, mà là một lời nhắc nhở đau đớn về những gì anh đã bỏ lỡ. Nó không phải là sự đố kỵ, mà là một cú sốc lớn khi anh nhận ra cô đã khác biệt như thế nào so với phiên bản anh lưu giữ trong ký ức, một phiên bản mà anh đã vô tình đóng khung trong những suy nghĩ chủ quan của mình. Anh biết, việc anh bắt đầu tìm kiếm thông tin về Lâm An, việc anh ngồi đây suốt đêm để nghiên cứu từng tác phẩm, từng lời tựa của cô, cho thấy anh đang dần thoát khỏi vỏ bọc lý trí và bắt đầu quan tâm, suy nghĩ sâu sắc hơn về cô. Cảm giác 'khó chịu mơ hồ' và 'câu hỏi không tên' giờ đây đã trở thành một nỗi day dứt thường trực, một hạt giống cho sự hối tiếc và mong muốn tìm hiểu sâu hơn về cô. Anh không biết rằng, đây chỉ là bước khởi đầu của một hành trình tìm kiếm, một hành trình đối mặt với chính bản thân và những ký ức mà anh đã vô tình lãng quên. Và anh cũng không biết rằng, sự nhận thức mới này về chiều sâu cảm xúc của Lâm An sẽ khiến anh quan tâm và theo dõi cô nhiều hơn trong những chương tiếp theo, có thể dẫn đến những hành động gián tiếp để tìm hiểu hoặc tiếp cận cô, dù có lẽ đã quá muộn.

***

Tối hôm đó, Hoàng Minh hẹn Trần Long ăn tối tại quán Cơm Niêu quen thuộc. Quán ăn mang phong cách nhà cổ truyền Việt Nam, với bàn ghế gỗ mộc mạc và những bức tranh làng quê treo trên tường. Tiếng lạch cạch của bát đĩa, tiếng trò chuyện rôm rả xen lẫn tiếng nhạc dân ca nhẹ nhàng tạo nên một bầu không khí ấm cúng, giản dị và gần gũi. Mùi cơm niêu thơm lừng, mùi các món ăn truyền thống như cá kho tộ, canh rau đay thoang thoảng kích thích vị giác. Hoàng Minh cố gắng gạt bỏ những suy nghĩ về Lâm An sang một bên, muốn tận hưởng bữa ăn và trò chuyện với bạn bè, nhưng tâm trí anh vẫn như một chiếc la bàn bị lỗi, không ngừng chỉ về một hướng duy nhất.

Trần Long, với vẻ ngoài năng động, khỏe khoắn và nụ cười thường trực, ngồi đối diện anh. Anh bạn thân vẫn mặc chiếc áo phông đơn giản và quần jeans, toát lên vẻ thoải mái và gần gũi. Long nói nhanh, dứt khoát, giọng điệu tự tin kể về những dự án mới, những chuyến đi sắp tới. Hoàng Minh lắng nghe một cách hời hợt, thỉnh thoảng gật đầu hoặc đưa ra một vài câu hỏi ngắn gọn. Anh đang gắp một miếng đậu phụ sốt cà chua, định đưa lên miệng thì Trần Long bỗng nhiên chuyển chủ đề, với vẻ mặt đầy hứng khởi.

"Ê, Minh! Mày có biết con An dạo này làm triển lãm không?" Long hỏi, giọng đầy vẻ ngạc nhiên và thán phục. "Bà con cứ khen nức nở! Tao cũng mới ghé qua cuối tuần trước, đông ơi là đông. Đúng là tài năng thật. Mà nhìn con bé bây giờ khác hẳn ngày xưa, tự tin với rạng rỡ lắm. Như lột xác ấy!"

Lời nói của Trần Long như một luồng điện xẹt qua người Hoàng Minh. Tay anh đang cầm đôi đũa, miếng đậu phụ còn chưa kịp chạm môi, liền khựng lại giữa không trung. Cái tên "Lâm An" vang lên giữa không gian ồn ào của quán ăn, lại rõ ràng đến lạ, xuyên thẳng vào màng nhĩ anh, lay động tận sâu thẳm tâm hồn. Hoàng Minh cố gắng giữ vẻ mặt bình thản, nhưng ánh mắt anh không thể giấu nổi sự bất ngờ. Anh chậm rãi đặt đũa xuống, cố gắng nuốt khan, cảm giác như có một tảng đá vô hình đang đè nặng trong lồng ngực. Anh lắng nghe từng lời của Trần Long, mỗi từ ngữ như một nhát dao nhỏ cứa vào những ký ức đã đóng băng của anh.

"Tự tin? Rạng rỡ? Khác hẳn ngày xưa?" Những từ ngữ đó cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí Hoàng Minh, tạo thành một vòng xoáy của sự hoài nghi và đau đáu. *Mình có đang sống cùng một Lâm An không?* Anh tự hỏi, giọng nội tâm nghẹn lại. Anh đã luôn tin rằng Lâm An bên cạnh anh là một người phụ nữ yên ổn, bình lặng, một người mà anh đã cung cấp đầy đủ sự an toàn và ổn định. Anh đã nghĩ rằng sự im lặng của cô là sự mãn nguyện, sự dịu dàng của cô là sự chấp nhận hoàn toàn. Nhưng lời của Trần Long, một người bạn chung, một người ngoài cuộc, lại vẽ nên một hình ảnh hoàn toàn đối lập.

"À... ừm... cô ấy vẫn vậy mà." Hoàng Minh cố gắng nói, giọng anh trầm hơn bình thường, cố giữ cho nó không lộ ra bất kỳ sự xao động nào. Anh thậm chí còn không nhận ra chính mình đang cố gắng phủ nhận sự thật, cố gắng bám víu vào cái phiên bản Lâm An trong ký ức của anh.

Trần Long không để ý đến sự khác lạ trong giọng điệu của Hoàng Minh. Anh vẫn vô tư, nhiệt tình kể tiếp. "Đâu! Khác lắm chứ. Hồi xưa cứ thấy nó hay buồn buồn, suy nghĩ gì đó. Nhiều lúc tao thấy nó ngồi thẫn thờ, hoặc nhắn tin cho mày mà cứ nhìn điện thoại mãi. Tao còn tưởng nó bị trầm cảm nhẹ ấy chứ. Nhưng giờ thì đúng kiểu 'phụ nữ độc lập, tự chủ' luôn. Bữa tao thấy nó nói chuyện với mấy nhà báo, phong thái đĩnh đạc, cười tươi rói. Khác hẳn cái hồi còn hay lo lắng, nhút nhát. Công nhận con bé có năng khiếu thật. Tao thấy nó hạnh phúc thật sự ấy!"

Từng lời của Trần Long như những viên đá nhỏ, nặng trĩu, rơi vào mặt hồ phẳng lặng trong tâm hồn Hoàng Minh, tạo nên những gợn sóng lớn. "Hay buồn buồn, suy nghĩ gì đó... nhắn tin mà cứ nhìn điện thoại mãi... lo lắng, nhút nhát..." Những mảnh ký ức vụn vặt bỗng chốc ùa về, như những thước phim quay chậm. Anh nhớ những lần Lâm An ngồi cạnh anh, lặng lẽ đọc sách hoặc vẽ vời gì đó, đôi khi cô ngẩng lên nhìn anh với ánh mắt buồn bã, chứa đựng một sự tổn thương mà anh đã cho là sự nhạy cảm thái quá của phụ nữ. Anh đã luôn nghĩ đó là những giây phút bình yên, là biểu hiện của một tình yêu trưởng thành, không cần quá nhiều lời nói. Anh đã tự an ủi mình rằng cô không nói vì cô tin tưởng anh, vì cô hiểu anh. Nhưng giờ đây, những ký ức đó bỗng trở nên sống động và đau đớn đến lạ. Chúng không còn là những khoảnh khắc bình yên nữa, mà là những tín hiệu cầu cứu bị anh bỏ qua, những lời nhắn nhủ không được hồi đáp, những nỗi cô đơn bị anh vô tình lãng quên.

Hoàng Minh nhận ra rằng, trong khi anh đang bận rộn với sự nghiệp, với những con số và dự án, Lâm An không hề "yên ổn" như anh vẫn tưởng. Cô đã âm thầm chiến đấu với những trận chiến thầm lặng của riêng mình, đã tìm kiếm con đường riêng, đã tự hàn gắn những vết thương mà anh đã vô tình gây ra. Và anh, người ở gần cô nhất, người đáng lẽ phải là chỗ dựa, lại là người xa cách cô nhất, là người đã bỏ lỡ tất cả. Cảm giác tiếc nuối không còn là sự khó chịu mơ hồ nữa, mà là một nỗi đau cồn cào, một sự tức giận tự thân khi anh nhận ra mình đã vô tâm đến mức nào. Anh đã bỏ lỡ cả một thế giới nội tâm của người mình yêu, một thế giới đầy những nỗi buồn, những khao khát, những nỗ lực mà cô đã âm thầm gánh chịu và vun đắp. Anh đã không hề nhận ra rằng, trong khi anh đang xây dựng sự nghiệp, thì cô, bằng cách riêng của mình, cũng đang chiến đấu với những trận chiến thầm lặng, và anh, người ở gần cô nhất, lại là người xa cách cô nhất.

Lời kể của Trần Long cho thấy Lâm An đã có những bước tiến đáng kể trong việc chữa lành và phát triển bản thân ngay cả trong giai đoạn "một năm trước chia tay", giai đoạn mà anh vẫn cho rằng mọi thứ đều bình thường. Điều đó cho thấy cô đã chuẩn bị cho một cuộc sống độc lập, một cuộc sống mà anh không còn là trung tâm nữa. Hình ảnh Lâm An 'tự tin và hạnh phúc' mà Trần Long miêu tả sẽ là một trong những yếu tố khiến Hoàng Minh phải đối mặt với sự thật về sự đổ vỡ của mối quan hệ sau này, khi anh nhận ra cô đã thực sự tìm thấy giá trị bản thân ngoài tình yêu của anh. Sự tiếc nuối của Hoàng Minh khi nhận ra anh đã bỏ lỡ nhiều điều về Lâm An sẽ thúc đẩy anh quan tâm và tìm hiểu cô nhiều hơn trong những chương tiếp theo, dù họ vẫn đang ở bên nhau, nhưng với một khoảng cách vô hình, một khoảng cách ngày càng lớn dần. Bữa ăn tiếp diễn, nhưng trong tâm trí Hoàng Minh, vị giác dường như đã biến mất. Anh chỉ còn cảm nhận được vị chát đắng của sự hối tiếc đang lan tỏa trong từng thớ thịt.

***

Đêm khuya, căn hộ của Hoàng Minh chìm trong sự tĩnh lặng quen thuộc. Thiết kế tối giản, tông màu lạnh chủ đạo như xám, trắng, đen cùng nội thất hiện đại tạo nên một không gian thanh lịch, nhưng cũng mang một chút lạnh lẽo và cô đơn. Tiếng điều hòa chạy êm ái, tiếng thành phố vọng lại từ xa – tiếng còi xe, tiếng còi tàu hỏa – tất cả chỉ càng làm nổi bật sự trống trải trong lòng anh. Mùi gỗ mới hòa với thoảng hương nước hoa nam tính cao cấp, mùi cà phê phin còn vương vấn từ buổi sáng, không đủ để xua đi mùi vị của sự hoang mang đang bám riết lấy anh. Hoàng Minh ngồi thẫn thờ trên chiếc sofa da màu xám, cơ thể mệt mỏi nhưng tâm trí lại không ngừng nghỉ. Lời nói của Trần Long vẫn văng vẳng bên tai, như một cuộn băng ghi âm liên tục phát lại. "Tự tin với rạng rỡ lắm. Như lột xác ấy!" "Khác hẳn cái hồi còn hay lo lắng, nhút nhát." "Hạnh phúc thật sự ấy!"

Anh nhìn ra ngoài cửa sổ lớn, khung cảnh thành phố về đêm trải dài bất tận với vô vàn ánh đèn lấp lánh như những vì sao trên mặt đất. Mỗi ánh đèn là một câu chuyện, một cuộc đời. Và ở đâu đó trong hàng triệu ánh đèn ấy, có Lâm An, đang rạng rỡ, đang hạnh phúc, đang sống một cuộc đời mà anh chưa từng thực sự biết đến. Hình ảnh Lâm An 'tự tin, rạng rỡ, hạnh phúc' mà Trần Long miêu tả hoàn toàn khác với hình ảnh Lâm An 'bình yên', 'ổn định' mà anh vẫn nghĩ là cô đang có khi ở bên anh. Sự đối lập ấy thật nghiệt ngã, thật đau đớn. Nó giống như anh đã sống trong một giấc mơ dài, một giấc mơ mà anh là người duy nhất tin vào sự tồn tại của nó, để rồi khi tỉnh dậy, tất cả chỉ còn là hư ảo.

*Thì ra cô ấy đã thay đổi nhiều đến vậy, ngay cả khi mình vẫn ở đây, ngay cả khi cô ấy vẫn đang ở bên mình.* Hoàng Minh tự vấn, giọng nội tâm anh nặng trĩu, tràn đầy sự tiếc nuối và một chút gì đó của sự tức giận tự thân. *Mình đã ở đâu trong những sự thay đổi đó? Tại sao mình lại không nhận ra?* Anh đã luôn tin rằng mình là một người đàn ông chu đáo, rằng anh đã mang lại cho Lâm An một cuộc sống tốt đẹp. Anh đã cung cấp cho cô sự ổn định, sự an toàn. Anh đã nghĩ đó là đủ. Nhưng những lời của Trần Long, những bức tranh của Lâm An, và cả những mảnh ký ức vụn vặt mà anh đã vô tình lãng quên, giờ đây đang vẽ nên một bức tranh hoàn toàn khác. Bức tranh ấy cho thấy anh đã bỏ lỡ không chỉ một phần, mà là toàn bộ quá trình trưởng thành, lột xác của người con gái mình yêu.

Anh nhớ lại những lần Lâm An im lặng, những lần cô nhìn anh với ánh mắt đầy ẩn ý mà anh đã lờ đi. Anh đã nghĩ cô chỉ đơn thuần là mệt mỏi, hay đang suy tư về điều gì đó không liên quan đến anh. Anh đã không hề đặt câu hỏi, không hề đào sâu. Anh đã quá tin vào sự "yên ổn" mà anh tự cho là mình đã kiến tạo. Giờ đây, anh nhận ra đó không phải là sự yên ổn mà là sự cô đơn, không phải sự chấp nhận mà là sự cam chịu, không phải sự thấu hiểu mà là sự bỏ quên. Điều đáng tiếc nhất không phải là đã chia tay, mà là khi nhìn lại, ta nhận ra mình đã yêu nhau trong hai câu chuyện khác nhau. Anh đã yêu một Lâm An của riêng mình, một phiên bản do ký ức chủ quan của anh tạo ra, trong khi Lâm An thật sự, với những nỗi buồn, những khao khát, những nỗ lực thầm lặng, đang tồn tại ngay bên cạnh anh, và anh lại không hề hay biết.

Hoàng Minh lấy điện thoại ra, lướt qua những bức ảnh cũ của hai người. Trong ảnh, Lâm An mỉm cười, đôi khi tựa đầu vào vai anh, đôi khi nắm tay anh thật chặt. Anh nhìn vào nụ cười của cô, cố gắng tìm kiếm sự "rạng rỡ" mà Trần Long vừa nói. Anh nhận ra, có lẽ, anh chưa bao giờ thực sự nhìn thấy cô. Nụ cười trong ảnh của cô, trong mắt anh lúc này, không còn là sự hạnh phúc viên mãn nữa, mà là một nụ cười chứa đựng nhiều nỗi niềm, một nụ cười cố gắng giấu đi những gánh nặng mà anh không hề nhận ra. Hình ảnh Lâm An 'tự tin và hạnh phúc' mà Trần Long miêu tả đã trở thành một cú sốc lớn, buộc anh phải đối mặt với sự thật về sự đổ vỡ tiềm tàng của mối quan hệ. Cô đã thực sự tìm thấy giá trị bản thân, một giá trị không phụ thuộc vào tình yêu của anh, vào sự hiện diện của anh.

Sự tiếc nuối của Hoàng Minh khi nhận ra anh đã bỏ lỡ nhiều điều về Lâm An sẽ thúc đẩy anh quan tâm và tìm hiểu cô nhiều hơn trong những chương tiếp theo, dù họ vẫn đang ở bên nhau, nhưng với một khoảng cách vô hình, một khoảng cách mà anh chưa từng nhận ra cho đến tận bây giờ. Anh đã đánh mất cơ hội để chia sẻ những gánh nặng ấy với cô, để cùng cô vượt qua những trận chiến thầm lặng. Và điều đó, hơn bất cứ điều gì khác, khiến anh cảm thấy trống rỗng và hối hận. Ký ức là một câu chuyện được kể lại, mỗi người một phiên bản. Và phiên bản của anh, một phiên bản được tô hồng bằng sự vô tâm, giờ đây đang bị xé toạc ra, phơi bày sự thật trần trụi. Anh không thể quay ngược thời gian để sửa chữa những sai lầm, để nhìn thấy cô rõ hơn, để thấu hiểu cô sâu sắc hơn. Anh chỉ có thể ngồi đây, giữa căn phòng lạnh lẽo, với nỗi day dứt không ngừng gặm nhấm, và đối mặt với sự thật rằng, chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free