Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 189: Ám Ảnh Triển Lãm: Khoảng Cách Vô Hình
Hoàng Minh giật mình tỉnh giấc, không phải vì tiếng chuông báo thức quen thuộc, mà vì một sự trống rỗng khó tả gặm nhấm tâm can. Ánh nắng ban mai đã len lỏi qua tấm rèm cửa sổ lớn, phủ một lớp vàng nhạt lên sàn gỗ sáng bóng trong căn hộ tối giản của anh. Mùi gỗ mới vẫn còn vương vấn đâu đây, hòa cùng mùi cà phê phin đậm đặc mà anh vừa pha, nhưng tất cả đều không đủ sức xua đi cái cảm giác ngột ngạt đang bủa vây. Đêm qua, những lời của Trần Long, cùng với hình ảnh Lâm An trong những bài báo và tác phẩm nghệ thuật, đã không ngừng lởn vởn trong tâm trí, tựa như những bóng ma ký ức không ngừng tra tấn. Anh đã trằn trọc, vùi mình vào chiếc gối mềm mại nhưng tâm trí thì không ngừng quay cuồng, tái hiện lại từng mảnh ghép của quá khứ mà anh đã từng tin là mình đã hiểu rõ.
Hoàng Minh bước đến bàn làm việc, nơi chiếc máy tính màn hình lớn đang chờ đợi những con số và biểu đồ phức tạp. Anh bật máy, màn hình sáng lên, nhưng ánh mắt anh lại vô định, chẳng thể tập trung vào những dòng code hay bảng tính Excel quen thuộc. Thay vào đó, trong đầu anh không ngừng hiện lên nụ cười rạng rỡ của Lâm An qua lời kể của Trần Long, đối lập hoàn toàn với hình ảnh Lâm An "bình yên" mà anh vẫn mường tượng. Bình yên, đó là từ anh vẫn dùng để định nghĩa về cô khi họ còn bên nhau, một sự bình yên tĩnh lặng, vô vị, một sự bình yên của những dòng sông phẳng lặng không một gợn sóng, mà anh đã lầm tưởng là hạnh phúc. Anh đã nhầm lẫn giữa sự vắng lặng của cảm xúc với sự hài lòng, giữa sự cam chịu với sự chấp nhận.
Tiếng điều hòa chạy êm ái, đều đều như nhịp thở của một người đang ngủ say, nhưng Hoàng Minh lại cảm thấy lồng ngực mình chật cứng, khó thở. Anh vuốt mặt, cảm nhận sự chai sạn của làn da dưới những ngón tay. Đã bao lâu rồi anh không thực sự nhìn vào gương và tự hỏi mình đang cảm thấy gì? Anh đã luôn lý trí, luôn logic, luôn tin vào những con số và dữ liệu. Cảm xúc, đối với anh, là một thứ gì đó mơ hồ, phức tạp, cần được kiểm soát và định lượng. Nhưng giờ đây, cảm xúc đang vỡ òa, không theo một quy luật hay logic nào cả. Nó là một con sóng ngầm, cuộn trào từ sâu thẳm ký ức, đánh thẳng vào những bức tường thành mà anh đã cẩn thận xây dựng.
*Mình đã ở đâu trong những sự thay đổi đó? Tại sao mình lại không nhận ra?* Câu hỏi ấy lại vang vọng, day dứt, đau đáu. Anh đã luôn nghĩ mình là người đàn ông chu đáo, là chỗ dựa vững chắc cho Lâm An. Anh đã cung cấp cho cô một cuộc sống ổn định, an toàn, một mái nhà che mưa che nắng. Anh đã nghĩ rằng những điều đó là đủ. Nhưng "đủ" của anh lại là "thiếu thốn" của cô. "An toàn" của anh lại là "ngột ngạt" của cô. Anh đã xây dựng một cái lồng bằng vàng, và gọi đó là hạnh phúc, mà không hề biết rằng tâm hồn cô khao khát bầu trời tự do, khao khát được bay lượn, được bộc lộ.
Anh nhớ lại những buổi tối Lâm An ngồi im lặng bên cạnh, đôi mắt cô dõi về phía xa xăm ngoài cửa sổ, nơi những vì sao lấp lánh như những giấc mơ chưa kịp gọi tên. Anh đã nghĩ cô đang mệt mỏi sau một ngày làm việc, hay đơn giản là đang tận hưởng sự bình yên. Anh đã không hỏi. Anh đã không đào sâu. Anh đã không nhận ra rằng ánh mắt ấy chất chứa bao nỗi niềm, bao khao khát được thấu hiểu, được chia sẻ. Những tin nhắn không hồi đáp của anh, những lời hứa không thành hiện thực, những lần anh ưu tiên công việc hơn cô... tất cả những điều nhỏ nhặt ấy, dưới góc nhìn của anh, chỉ là những sự cố ngẫu nhiên, không đáng kể. Nhưng dưới góc nhìn của Lâm An, chúng là những vết cứa, những giọt nước làm tràn ly, là bằng chứng cho sự cô đơn và bị bỏ quên mà cô phải gánh chịu một mình.
Hoàng Minh đứng dậy, bước đến ban công. Gió nhẹ lướt qua, mang theo mùi khói xe thoang thoảng từ phía dưới đường, hòa lẫn với tiếng còi xe vọng lại từ xa. Thành phố vẫn ồn ào, hối hả, nhưng trong anh lại là một khoảng lặng đến đáng sợ. Anh nhìn xuống những dòng xe cộ tấp nập, những con người đang vội vã với cuộc sống của mình. Anh tự hỏi, trong số họ, có bao nhiêu người đang sống trong một phiên bản ký ức khác với người mình yêu? Có bao nhiêu người đang vô tình làm tổn thương người thân bằng sự vô tâm, bằng những định nghĩa sai lầm về hạnh phúc và tình yêu?
Sự thôi thúc muốn đến triển lãm của Lâm An, điều mà anh đã gạt bỏ trong suốt mấy ngày qua vì "không có thời gian" và "không muốn làm phiền", giờ đây lại bùng lên mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Đó là một sự thôi thúc không theo logic, không theo kế hoạch, hoàn toàn đi ngược lại với bản tính lý trí luôn giữ anh trong vòng an toàn. Anh đã luôn tự nhủ rằng việc đến đó sẽ không thay đổi được gì, chỉ làm anh thêm day dứt. Nhưng một phần sâu thẳm trong tâm hồn anh, phần mà anh đã cố gắng chôn vùi bấy lâu, lại khao khát được nhìn thấy cô, được tận mắt chứng kiến "Lâm An rạng rỡ, hạnh phúc" mà Trần Long đã miêu tả. Anh muốn xác thực, muốn đối mặt với sự thật, dù biết sự thật ấy có thể đau đớn đến nhường nào.
Ngày cuối cùng của triển lãm. Nếu anh không đi bây giờ, anh sẽ không bao giờ có cơ hội. Một cảm giác tiếc nuối bủa vây. Anh đã bỏ lỡ quá nhiều rồi. Anh không thể bỏ lỡ thêm nữa. Dù chỉ là một cái nhìn từ xa, một cái nhìn trộm, anh cũng cần nó. Cần để làm gì? Để tự dằn vặt? Để thêm đau khổ? Hay để cho chính bản thân anh nhận ra rằng, đã đến lúc phải đối mặt với những gì đã mất, với những gì anh đã không thể giữ lại?
Hoàng Minh quay vào phòng, bước về phía tủ quần áo. Anh chọn một chiếc áo khoác đơn giản, màu xám tro, thứ mà anh vẫn thường mặc khi muốn hòa mình vào đám đông, không muốn gây chú ý. Anh không muốn Lâm An nhìn thấy anh. Anh không muốn cô biết anh đang ở đó. Anh chỉ muốn quan sát, muốn cảm nhận, muốn gom nhặt những mảnh ghép còn sót lại của một câu chuyện tình mà anh đã từng tin là mình là nhân vật chính, nhưng giờ đây lại nhận ra mình chỉ là một vai phụ mờ nhạt, thậm chí là một vai phản diện trong câu chuyện của cô.
Anh cầm chìa khóa xe trên bàn, cảm nhận cái lạnh buốt của kim loại truyền qua lòng bàn tay. Một quyết định đột ngột, không hề có trong kế hoạch, nhưng lại mang một sức nặng ghê gớm. Anh đã luôn tự hào về sự kiểm soát bản thân, về khả năng giữ mọi thứ trong tầm tay. Nhưng giờ đây, anh lại để một cảm xúc bộc phát dẫn dắt. Anh thở dài, một tiếng thở dài nặng nề, chứa đựng sự mệt mỏi, sự hối tiếc và một chút gì đó của sự buông xuôi. Có lẽ, đây là cách duy nhất để anh có thể bắt đầu chữa lành, để anh có thể thực sự đối mặt với cái tôi vô tâm mà anh đã từng là.
Anh rời khỏi căn hộ, khóa cửa cẩn thận. Tiếng "cạch" khô khốc của ổ khóa vang lên, như một lời kết thúc cho những suy nghĩ miên man trong căn phòng tĩnh lặng. Bước chân anh không còn sự vội vã thường ngày, mà thay vào đó là một sự chậm rãi, nặng nề, như thể mỗi bước đi đều đang kéo theo cả gánh nặng của quá khứ. Thành phố bên ngoài vẫn tiếp tục vận hành, không hề hay biết về cơn bão cảm xúc đang cuộn trào trong lòng người đàn ông vừa bước ra khỏi cánh cửa kia. Hoàng Minh hướng về phía Phòng Trưng Bày Nghệ Thuật "Art Space", nơi anh biết rằng một phần của quá khứ, và có lẽ cả tương lai của anh, đang chờ đợi.
***
Hoàng Minh đậu xe cách xa khu triển lãm một quãng, như thể muốn kéo dài thêm sự trì hoãn, kéo dài thêm cái khoảnh khắc phải đối mặt với sự thật. Anh bước đi trên vỉa hè lát đá, ánh nắng chiều tà đổ vàng lên những tán cây, tạo thành những vệt bóng dài đổ xiên. Tiếng gió nhẹ lướt qua, mang theo mùi hương hoa sữa thoang thoảng từ một góc phố, một mùi hương gợi nhắc về những buổi tối mùa thu mà anh và Lâm An từng nắm tay đi dạo, nhưng ký ức ấy giờ đây lại mang một vị đắng chát.
Khi bước vào sảnh chính của "Art Space", một không gian rộng lớn với tường trắng tinh khôi và sàn gỗ ấm áp, Hoàng Minh lập tức cảm thấy mình lạc lõng. Nơi đây toát lên một vẻ trang trọng, nghệ thuật và có chút bí ẩn, hoàn toàn khác biệt với sự lạnh lẽo, tối giản trong căn hộ của anh. Hệ thống chiếu sáng chuyên nghiệp tập trung vào từng tác phẩm, biến mỗi bức tranh thành một thế giới riêng, đầy màu sắc và cảm xúc. Tiếng giày gõ trên sàn gỗ vang vọng nhẹ nhàng, hòa cùng tiếng thì thầm của khách tham quan và một bản nhạc không lời du dương, êm dịu, tạo nên một bầu không khí tĩnh lặng đến lạ thường. Mùi sơn mới còn vương vấn trong không khí, trộn lẫn với mùi gỗ và thoảng hương hoa lyly đặt trên bục trưng bày. Tất cả những giác quan của anh đều bị kích thích, nhưng tâm trí anh chỉ tập trung vào một điều duy nhất: tìm kiếm Lâm An.
Anh tìm một góc khuất, phía sau một cây cột lớn, nơi có thể quan sát được phần lớn không gian mà không bị chú ý. Ánh mắt anh lướt qua từng nhóm người, từng gương mặt, cho đến khi dừng lại ở một bóng hình quen thuộc mà giờ đây lại trở nên xa lạ đến kinh ngạc. Đó là Lâm An.
Cô đứng giữa một nhóm khách, nổi bật với chiếc váy màu xanh pastel dịu dàng, mái tóc dài được búi cao gọn gàng, để lộ cần cổ thanh mảnh. Nụ cười trên môi cô rạng rỡ, tự tin, không còn chút nào của sự rụt rè hay u buồn mà anh từng thấy trong những bức ảnh cũ. Đôi mắt to tròn, long lanh của cô giờ đây ánh lên vẻ sắc sảo và niềm đam mê. Cô đang say sưa giải thích về tác phẩm của mình, đôi tay cô di chuyển nhẹ nhàng, đầy biểu cảm, như đang vẽ thêm những nét cọ vô hình trong không khí. Giọng nói của cô, tuy vẫn nhẹ nhàng, truyền cảm, nhưng giờ đây lại chứa đựng một sự chắc chắn, một sự tự tin mà anh chưa từng được lắng nghe khi họ còn bên nhau.
"Bức tranh này, tôi vẽ nó trong một giai đoạn rất khó khăn của cuộc đời," Lâm An nói, giọng cô dịu dàng nhưng đầy nội lực, "Nó là hành trình tìm kiếm ánh sáng, tìm kiếm niềm hy vọng trong chính những đổ vỡ. Mỗi nét cọ là một lời tự sự, mỗi màu sắc là một cảm xúc được giải tỏa."
Hoàng Minh đứng đó, như một pho tượng. Anh nghe rõ từng lời cô nói, và trái tim anh thắt lại. Khó khăn? Đổ vỡ? Giải tỏa? Anh đã ở đâu trong những giai đoạn đó? Anh đã luôn tin rằng cuộc sống của cô bên anh là một chuỗi ngày yên ổn, không sóng gió. Giờ đây, anh nhận ra, đó chỉ là sự yên ổn mà anh tự vẽ ra, một sự yên ổn tồn tại trong ký ức chủ quan của riêng anh.
Và rồi, anh nhìn thấy Khánh Duy. Anh chàng cao ráo, thư sinh với cặp kính gọng kim loại và nụ cười nhẹ nhàng, ấm áp. Khánh Duy đứng cạnh Lâm An, ánh mắt anh ta dõi theo cô đầy ngưỡng mộ và chu đáo. Anh ta không nói nhiều, chỉ lắng nghe, nhưng cái cách anh ta nhìn Lâm An, cái cách anh ta gật đầu đồng tình, cái cách anh ta trao đổi ánh mắt với cô khi cô nói xong, tất cả đều toát lên một sự thấu hiểu sâu sắc mà Hoàng Minh chưa bao giờ có được.
"Anh nghĩ mọi cảm xúc đều đáng được trân trọng," Khánh Duy nói khẽ, chỉ đủ để Lâm An và vài người đứng gần đó nghe thấy, "Và chị đã thể hiện chúng một cách chân thực nhất qua tác phẩm của mình."
Lâm An cười, nụ cười đó không chỉ rạng rỡ, mà còn chứa đựng sự biết ơn và một chút gì đó của sự tin tưởng. Một nụ cười mà Hoàng Minh chưa từng thấy, hoặc có thể, anh đã thấy nhưng không bao giờ thực sự hiểu. Anh nhớ lại những lần Lâm An cố gắng nói với anh về cảm xúc của cô, về những nỗi buồn hay niềm vui nhỏ nhặt. Anh đã luôn lắng nghe, nhưng đó chỉ là một sự lắng nghe hời hợt, một sự lắng nghe để rồi sau đó anh lại đưa ra những lời khuyên logic, những giải pháp thực tế, thay vì chỉ đơn giản là ôm cô vào lòng và nói rằng anh hiểu. Anh đã quên mất rằng điều cô cần không phải là một người giải quyết vấn đề, mà là một người đồng hành, một người thấu hiểu.
Cảm giác xa lạ, lạc lõng bủa vây Hoàng Minh. Anh đứng đó, như một bóng ma trong chính cuộc đời của người phụ nữ anh từng yêu. Đây không phải là Lâm An của anh. Hay đúng hơn, đây là Lâm An thật sự, một Lâm An mà anh đã bỏ lỡ, một Lâm An đã trưởng thành, đã lột xác, đã tự tìm thấy giá trị bản thân, không phụ thuộc vào tình yêu của anh, vào sự hiện diện của anh.
Anh nhớ lại câu hỏi của Lâm An sau chia tay: “Trong ký ức của anh, có lần nào em đã khóc một mình không?” Lúc đó, anh đã không thể trả lời. Giờ đây, nhìn thấy cô đứng đó, rạng rỡ và độc lập, anh nhận ra câu trả lời đau đớn. Cô không chỉ khóc một mình, cô còn chiến đấu một mình, cô còn trưởng thành một mình, trong khi anh lại vô tư sống trong cái vỏ bọc của sự "yên ổn" do chính mình tạo ra.
Hoàng Minh lặng lẽ quan sát một lúc lâu nữa. Anh thấy Lâm An và Khánh Duy trao đổi với nhau một cách tự nhiên, thoải mái. Có lẽ, Khánh Duy đã mang lại cho Lâm An sự thấu hiểu, sự đồng cảm mà anh chưa bao giờ có thể cho. Cảm giác mất mát dâng trào trong lòng anh, không phải là mất đi một người yêu, mà là mất đi một cơ hội, mất đi khả năng thấu hiểu và chia sẻ.
Anh quay người, bước đi chậm rãi. Tiếng giày anh gõ trên sàn gỗ dường như quá lớn trong không gian tĩnh lặng ấy, nhưng không ai để ý. Anh rời khỏi triển lãm, mang theo một nỗi day dứt không tên, một sự hối tiếc gặm nhấm đến tận xương tủy. Ánh sáng ấm áp từ bên trong phòng trưng bày giờ đây đã bị bỏ lại phía sau, chỉ còn lại sự lạnh lẽo của màn đêm đang buông xuống.
Khi anh ngồi vào xe, cảm giác lạnh lẽo của tay lái truyền qua lòng bàn tay. Anh khởi động xe, tiếng động cơ gầm nhẹ. Hoàng Minh nhìn vào gương chiếu hậu, khuôn mặt anh thất thần, đôi mắt sâu hoắm. Anh đã thấy Lâm An. Anh đã thấy cô hạnh phúc, rạng rỡ, được thấu hiểu. Và điều đó, hơn bất cứ lời nói hay sự thật nào khác, đã xác nhận một sự thật nghiệt ngã: "Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau." Và giờ đây, anh nhận ra, khoảng cách giữa hai ký ức ấy còn lớn hơn cả khoảng cách giữa hai con người họ. Anh đã đánh mất cô, không phải vì thời gian hay số phận, mà vì chính sự vô tâm, thiếu nhận thức của anh. Cô đã tự do, cô đã tìm thấy giá trị bản thân, một giá trị không còn phụ thuộc vào anh, từ rất lâu trước khi mối quan hệ của họ kết thúc. Điều đáng tiếc nhất không phải là đã chia tay, mà là khi nhìn lại, ta nhận ra mình đã yêu nhau trong hai câu chuyện khác nhau. Và câu chuyện của anh, giờ đây, chỉ là một bi kịch của sự bỏ lỡ.
Anh lái xe đi, tiếng gió rít qua cửa sổ như một bản nhạc ai oán, một lời tiễn biệt cho những gì đã qua, và một lời chào đón cho một sự thật đau đớn mà anh giờ đây buộc phải chấp nhận. Con đường về căn hộ của anh dường như dài hơn, vắng vẻ hơn, và cô đơn hơn bao giờ hết.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.