Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 194: Vết Nứt Đầu Tiên: Một Lời Đồn Vụn Vặt

Tiếng gõ lách cách đều đặn trên bàn phím của Hoàng Minh là một phần không thể thiếu trong bản giao hưởng của văn phòng Minh An mỗi buổi chiều muộn. Khuôn viên nơi đây, với kiến trúc kính thép hiện đại vươn cao chót vót giữa lòng thành phố, luôn duy trì một nhịp sống hối hả, sôi động. Từ tầng hai mươi ba này, ánh sáng chiều tà len lỏi qua những tấm kính trong suốt, vẽ nên những vệt vàng cam lên sàn gỗ sáng màu, làm dịu đi chút ít không khí chuyên nghiệp, căng thẳng. Hoàng Minh, dáng người cao ráo, cân đối, đôi mắt sâu luôn ẩn chứa những suy tư, đang chìm đắm trong các con số và biểu đồ trên màn hình máy tính. Tóc anh cắt gọn gàng, toát lên vẻ chỉn chu, và chiếc áo sơ mi xám nhạt anh đang mặc càng tôn lên sự điềm đạm, vững chãi vốn có. Xung quanh anh, tiếng điện thoại reo, tiếng máy in phun ra những trang tài liệu, tiếng đồng nghiệp trao đổi công việc nhanh gọn, tất cả hòa lẫn vào nhau tạo nên một bản nhạc quen thuộc của sự bận rộn. Mùi cà phê pha sẵn từ pantry hòa quyện với mùi giấy in, đôi khi thoảng qua chút hương nước hoa của những đồng nghiệp vội vã.

Hoàng Minh đang lướt qua một báo cáo tài chính phức tạp, ngón tay anh thoăn thoắt trên phím số. Mỗi con số, mỗi dòng dữ liệu đều được anh phân tích kỹ lưỡng, không một chi tiết nào thoát khỏi tầm mắt anh. Anh tự hào về khả năng giữ vững sự tập trung cao độ này, một phẩm chất đã giúp anh đạt được vị trí hiện tại. Đối với anh, công việc là một vùng an toàn, một không gian mà mọi thứ đều được sắp xếp logic, rõ ràng, không có chỗ cho những cảm xúc mơ hồ hay những suy nghĩ lan man. Đó là một cách để anh kiểm soát thế giới xung quanh mình, giữ cho mọi thứ luôn nằm trong quỹ đạo đã định.

Thế nhưng, sự bình yên tự tạo ấy bỗng chốc bị phá vỡ bởi một âm thanh nhỏ, thì thầm nhưng đủ để lọt vào thính giác nhạy bén của anh. Cách đó không xa, ở một cụm bàn làm việc khác, Trần Long, bạn thân của anh, đang trò chuyện cùng Thùy Linh. Long có vẻ ngoài năng động, khỏe khoắn với dáng người hơi vạm vỡ, và nụ cười thường trực trên khuôn mặt tròn của anh. Anh mặc một chiếc áo phông đơn giản, phong thái thoải mái và gần gũi. Thùy Linh, xinh đẹp và thời trang với mái tóc bob ngắn, đôi mắt thông minh lanh lợi, luôn là trung tâm của những câu chuyện phiếm trong văn phòng. Cô có một khả năng đặc biệt trong việc nắm bắt và truyền tải những thông tin "hot" nhất, đôi khi vô tình, đôi khi cố ý.

“Nghe nói dạo này Lâm An của phòng Marketing với anh Khánh Duy bên dự án mới thân thiết lắm nhỉ? Thấy đi ăn trưa chung hoài,” Thùy Linh nói, giọng cô vô tư như đang kể một mẩu chuyện tầm phào không mấy quan trọng. Tiếng cười khúc khích nhẹ của cô vang lên, hòa cùng tiếng gõ bàn phím của những người xung quanh.

Hoàng Minh đang định nhấn Enter để xác nhận một lệnh quan trọng, ngón tay anh bỗng khựng lại trên bàn phím. Đôi mắt anh vẫn dán chặt vào màn hình, nhưng tâm trí anh đã không còn ở những con số. Một cảm giác lạ lẫm, mong manh như sợi tơ nhện vừa chạm vào lớp vỏ bọc lý trí kiên cố của anh.

Trần Long, vẫn với vẻ hờ hững thường thấy, đáp lời Thùy Linh: “Thật hả? Cũng hợp mà, hai người đó có vẻ tâm đầu ý hợp.” Giọng điệu của Long không mang chút suy nghĩ sâu xa nào, chỉ là một lời nhận xét đơn thuần, khách quan.

Chỉ vậy thôi. Hai câu nói tưởng chừng vô thưởng vô phạt, như những viên sỏi nhỏ ném xuống mặt hồ phẳng lặng, nhưng lại tạo nên những gợn sóng lăn tăn trong tâm trí Hoàng Minh. Anh cố gắng tỏ ra không quan tâm, tiếp tục gõ phím, nhưng tốc độ đã chậm lại rõ rệt. Các con số trên màn hình như đang nhảy múa, trở nên vô nghĩa. Hình ảnh Lâm An, với nụ cười dịu dàng và ánh mắt chất chứa nhiều cảm xúc, bỗng hiện lên rõ nét trong đầu anh, xen lẫn với một gương mặt xa lạ – Khánh Duy.

Hoàng Minh hít một hơi thật sâu, cố gắng đẩy những suy nghĩ không mời mà đến ra khỏi đầu. Anh tự nhủ, đó chỉ là chuyện phiếm công sở. Lâm An là một người làm việc chuyên nghiệp, và việc cô ấy thân thiết với đồng nghiệp, đặc biệt là trong một dự án chung, là chuyện hoàn toàn bình thường. Anh đã luôn nhìn nhận mối quan hệ của họ trong quá khứ một cách lý trí, xem xét nó như một sự sắp đặt tự nhiên, một chuỗi ngày êm đềm trôi qua mà không có bất kỳ sóng gió nào. Anh đã tin rằng họ chia tay một cách hòa bình, đơn giản vì "hết hợp". Vậy thì, cớ gì bây giờ anh lại phải bận tâm đến những tin đồn về cuộc sống riêng tư của cô? Anh đã từng nghĩ, một khi mọi thứ đã kết thúc, ký ức cũng nên được xếp gọn gàng vào một ngăn tủ, không để nó làm ảnh hưởng đến hiện tại. Nhưng cái "hết hợp" của anh liệu có đồng nghĩa với sự "hết cảm xúc"? Hay đó chỉ là một cách dễ dàng để anh tự trấn an mình, lảng tránh việc đối diện với những điều phức tạp hơn?

Ngón tay anh dừng hẳn trên bàn phím, ánh mắt vẫn nhìn thẳng vào màn hình nhưng mọi thứ xung quanh đã nhòe đi. Cái tên "Khánh Duy" lặp đi lặp lại trong đầu anh, không mang theo một hình ảnh cụ thể nào, chỉ là một sự tồn tại mờ ảo nhưng đủ sức gây nhiễu loạn. Hoàng Minh nhíu mày, một hành động hiếm hoi thể hiện sự khó chịu của anh. Bình thường, anh rất ít khi để cảm xúc chi phối mình đến mức như vậy. Anh là người của logic, của sự sắp xếp có trật tự. Nhưng lúc này, có một thứ gì đó vượt ra ngoài tầm kiểm soát của anh đang trỗi dậy, một cảm giác khó tả, không phải ghen tuông rõ ràng, mà là một sự "xáo động nhẹ", một hạt sạn nhỏ vừa rơi vào ly nước trong veo của anh. Nó không làm đục nước, nhưng đủ để anh cảm thấy cấn, thấy khó chịu. Nó như một vết nứt đầu tiên trên bức tường lý trí mà anh đã dày công xây dựng.

Anh cố gắng xua đi những suy nghĩ đó bằng cách vùi đầu vào công việc. Anh ký vài tài liệu còn đang chất đống trên bàn, gửi đi vài email quan trọng, và sắp xếp lại các tệp tin trên máy tính. Mỗi hành động đều cố gắng mang lại cảm giác kiểm soát, nhưng tâm trí anh vẫn không ngừng lặp lại đoạn đối thoại vừa rồi. "Thân thiết lắm nhỉ?", "Tâm đầu ý hợp." Những từ ngữ ấy như những chiếc gai nhỏ, âm thầm đâm vào lớp vỏ bọc bình thản của anh. Anh tự hỏi, "tâm đầu ý hợp" là như thế nào? Phải chăng đó là điều mà anh và Lâm An đã từng có, hay chưa từng có? Và nếu không có, thì mối quan hệ của họ đã tồn tại trên cơ sở nào?

Thời gian cứ thế trôi đi, chậm rãi hơn mọi ngày. Ánh sáng bên ngoài cửa sổ dần chuyển từ màu cam hồng sang sắc tím than. Tiếng ồn trong văn phòng cũng thưa thớt dần. Hoàng Minh vẫn ngồi đó, đôi khi anh lướt qua một văn bản, đôi khi anh chỉ nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính trống rỗng. Anh nhận ra mình đang bị phân tâm một cách lạ lùng. Anh là Hoàng Minh, một người đàn ông thành công, lý trí, luôn biết cách tách bạch công việc và đời tư. Vậy mà chỉ bằng vài câu nói phiếm, anh lại bị cuốn vào một vòng xoáy suy nghĩ không đâu vào đâu.

Trần Long đi ngang qua bàn làm việc của Hoàng Minh, thấy bạn mình vẫn còn nán lại. Anh để ý thấy Hoàng Minh có vẻ trầm tư hơn mọi ngày, không còn vẻ tập trung tuyệt đối như lúc ban chiều. Đôi mắt sâu của anh nhìn xa xăm, ẩn chứa một điều gì đó khác lạ. Long khẽ nhíu mày, định hỏi han vài câu, nhưng rồi lại thôi. Anh biết Hoàng Minh là người kín đáo, không dễ dàng chia sẻ những suy nghĩ sâu kín của mình. Hơn nữa, Long cũng không muốn làm phiền khi Hoàng Minh đang suy tư. Anh chỉ lắc đầu nhẹ, rồi tiếp tục bước về phía thang máy, để lại Hoàng Minh một mình giữa không gian văn phòng rộng lớn dần chìm vào tĩnh lặng.

Hoàng Minh vẫn ngồi đó, ánh đèn LED trắng trong văn phòng vẫn chiếu sáng rực rỡ, nhưng anh cảm thấy như mình đang ở trong một không gian khác, tách biệt hẳn với sự bận rộn của ban ngày. Anh nhìn ra cửa sổ, thành phố đã lên đèn, những tòa nhà chọc trời lấp lánh như những vì sao rơi xuống mặt đất. Những con đường dưới kia đã thành những dải lụa sáng, xe cộ tấp nập như dòng máu chảy trong huyết quản của một sinh vật khổng lồ. Anh tự hỏi, trong vô vàn ánh sáng ấy, đâu là nơi Lâm An đang ở? Cô có đang ở nhà không, với mùi sơn dầu và những bức tranh dang dở của cô? Hay cô đang ở một quán cà phê quen thuộc nào đó, nhấm nháp ly trà thảo mộc và đọc sách? Hay... cô đang bận rộn với công việc của cô, hay... với ai khác?

Cái ý nghĩ "với ai khác" như một mũi kim châm nhẹ vào lòng anh. Anh lại cố gắng lý giải nó. "Tại sao mình lại bận tâm đến chuyện này? Chuyện của Lâm An thì liên quan gì đến mình nữa?" Anh tự vấn, giọng nội tâm anh nghe có vẻ lạnh lùng và lý trí, nhưng sâu thẳm bên trong, một dòng điện nhỏ đang chạy qua, một cảm giác không thể gọi tên. Anh không ghen. Anh tự nhủ mình không ghen. Bởi vì ghen là một cảm xúc phức tạp, đòi hỏi sự gắn kết, sự sở hữu. Mà giữa anh và Lâm An, tất cả đã kết thúc rồi. Anh nhớ lại những lời anh đã nói khi họ chia tay, những lời lẽ ngắn gọn, súc tích, không một chút giằng xé hay đau khổ. "Chúng ta không hợp nữa." Đơn giản vậy thôi.

Anh vươn tay, chạm vào chiếc điện thoại đặt trên bàn. Bề mặt kim loại lạnh lẽo dưới đầu ngón tay anh. Anh định mở một ứng dụng tin tức, đọc vài bài báo để phân tán tư tưởng. Nhưng ngay khi anh vừa cầm điện thoại lên, màn hình bỗng sáng rực. Một cuộc gọi đến. Anh nhìn chằm chằm vào cái tên hiện lên rõ ràng trên màn hình, như thể nó là một mật mã khó giải, một câu đố anh chưa bao giờ nghĩ mình sẽ phải đối mặt.

'Lâm An'.

Cái tên ấy, quen thuộc đến đau lòng, bỗng chốc trở thành một cú sốc điện. Tiếng chuông điện thoại kéo dài, từng hồi, từng hồi, vang vọng trong không gian văn phòng tĩnh mịch, như gõ vào trái tim anh. Nó không phải là một tiếng chuông báo hiệu một cuộc trò chuyện bình thường. Nó là một âm thanh mang theo những ký ức, những câu hỏi chưa lời đáp, và cả một tương lai không chắc chắn. Hoàng Minh nhìn chằm chằm vào màn hình, ánh sáng xanh hắt lên khuôn mặt anh, làm nổi bật những đường nét góc cạnh. Anh không biết phải làm gì. Anh đã từng nghĩ, cuộc sống của anh sẽ tiếp tục một cách yên bình, không có bóng dáng Lâm An nữa. Nhưng tiếng chuông kia, và cái tên trên màn hình, đang thách thức mọi sự sắp xếp lý trí của anh.

Anh biết, cuộc gọi này có thể là khởi đầu cho sự kết thúc của sự bình yên mà anh tự tạo ra. Nhưng cũng có thể, nó là khởi đầu cho một điều gì đó khác, một điều mà anh chưa bao giờ dám đối mặt. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận lồng ngực mình căng lên. Sự xáo động nhẹ ban nãy giờ đã trở thành một cơn bão nhỏ trong lòng anh. Anh đưa điện thoại lên tai, đầu ngón tay miết nhẹ vào màn hình cảm ứng, nơi cái tên 'Lâm An' vẫn còn hiển thị. Anh đã sẵn sàng để đối mặt. Dù cho cuộc đối mặt này có phơi bày những sự thật anh chưa từng biết, hay lật đổ những ký ức anh đã tự vẽ nên, anh cũng sẽ đón nhận. Bởi vì, có lẽ, đã đến lúc những phiên bản khác nhau của tình yêu họ phải được đặt cạnh nhau.

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free