Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 214: Khi Áp Lực Lên Tiếng: Một Minh Khác Xưa
Ánh đèn vàng dịu của chiếc đèn bàn vẫn còn hằn sâu trong ký ức của Lâm An, nơi cô đã tìm thấy sự thanh thản và một con đường riêng cho nghệ thuật của mình. Cô không biết rằng, cách đó không xa, trong một thế giới hoàn toàn khác, Hoàng Minh cũng đang vật lộn với những áp lực riêng, và dần dà, một sự thay đổi nhỏ đang nhen nhóm trong con người anh, một sự thay đổi mà có lẽ, nếu anh nhận ra sớm hơn, đã có thể viết nên một kết cục khác cho câu chuyện của họ.
***
Sáng sớm, văn phòng Công Ty Minh An đã bắt đầu sôi động, dù ánh nắng bên ngoài còn chưa đủ gay gắt để xuyên qua lớp kính thép hiện đại. Đây là một không gian mở, nơi tiếng gõ bàn phím liên tục vang lên như một bản giao hưởng không lời của sự bận rộn. Tiếng điện thoại reo khẽ khàng đâu đó, tiếng máy in phun ra những tập tài liệu mới, và những cuộc trao đổi công việc nhanh gọn xen lẫn tiếng thang máy lên xuống, tạo nên một bầu không khí chuyên nghiệp, năng động. Mùi giấy in mới hòa quyện với mùi cà phê pha sẵn từ pantry, thoảng thêm mùi nước hoa nhẹ nhàng của đồng nghiệp, đôi khi là mùi đồ ăn nhanh còn vương vấn từ bữa sáng vội vã. Không khí điều hòa mát lạnh quanh năm, giữ cho mọi người luôn tỉnh táo, nhưng cũng tạo ra một cảm giác tách biệt khỏi thế giới bên ngoài.
Hoàng Minh ngồi trước màn hình máy tính lớn, đôi mắt sâu của anh tập trung vào bảng biểu số liệu phức tạp của báo cáo dự án "Genesis". Anh có dáng người cao ráo, cân đối, toát lên vẻ điềm đạm, vững chãi ngay cả khi chìm đắm trong công việc. Khuôn mặt góc cạnh, sống mũi thẳng, và mái tóc cắt gọn gàng càng làm tăng thêm vẻ chuyên nghiệp, chỉn chu. Anh thường ăn mặc đơn giản, lịch sự, ưa chuộng các gam màu trung tính như xám, xanh đậm, trắng, phản ánh sự thực tế và lý trí trong con người anh. Anh đang cố gắng hoàn thành phần đánh giá rủi ro, một công việc đòi hỏi sự tỉ mỉ và tập trung cao độ. Từng con số, từng dòng mã đều phải được kiểm tra kỹ lưỡng, vì một sai sót nhỏ cũng có thể dẫn đến hậu quả khôn lường. Anh yêu cái cảm giác kiểm soát, cảm giác được nắm giữ mọi thứ trong tầm tay, được biến những ý tưởng phức tạp thành những giải pháp mạch lạc, hiệu quả.
Bỗng, một thông báo tin nhắn khẩn cấp bật lên trên góc màn hình, phá vỡ sự tĩnh lặng trong tâm trí anh. Dòng tiêu đề đỏ chói, in đậm, như một vết dao cứa vào sự tập trung của anh: "Lỗi nghiêm trọng - Dự án Y". Kèm theo đó là tên người gửi: Quang Anh. Hoàng Minh nhíu mày. Dự án Y là một trong những dự án trọng điểm của công ty, đang ở giai đoạn cuối cùng. Bất kỳ lỗi nào vào thời điểm này cũng là thảm họa.
Anh chưa kịp đọc nội dung, một tin nhắn khác đã hiện ra, đầy hoảng loạn:
“Anh Minh ơi, em xin lỗi! Em đã làm sai... Lỗi này sẽ ảnh hưởng đến cả dự án!”
Hoàng Minh hít sâu một hơi. Một cơn nóng giận quen thuộc, nóng như lửa đốt, bỗng trỗi dậy từ sâu bên trong anh. Cái cảm giác muốn bùng nổ, muốn trách mắng ngay lập tức, muốn tìm ra kẻ có lỗi để trút bỏ áp lực đang đè nặng lên vai. Đó là bản năng tự vệ của anh, là cách anh đối diện với mọi vấn đề từ trước đến nay: nhanh chóng xác định vấn đề, tìm ra nguyên nhân và khắc phục. Nhưng lần này, khi dòng chữ "Em đã làm sai" lặp đi lặp lại trong đầu, một điều gì đó đã kìm nén anh lại. Anh nhắm mắt trong vài giây, cố gắng điều hòa hơi thở. Không khí mát lạnh của điều hòa dường như không đủ để làm dịu đi sự căng thẳng đang luân chuyển trong từng mạch máu.
Anh nhớ lại lời mẹ nói trong bữa ăn tối tuần trước, về việc "hãy kiên nhẫn hơn, con trai ạ, không phải ai cũng mạnh mẽ như con." Anh cũng nhớ đến ánh mắt dịu dàng của ông Hùng khi nói về "giá trị của sự lắng nghe". Những lời nói ấy, dù không trực tiếp liên quan đến công việc, nhưng đã gieo vào tâm trí anh một hạt mầm khác. Một hạt mầm của sự thấu hiểu, của sự bình tĩnh mà anh đã bỏ quên bấy lâu nay. Anh nhận ra mình không còn muốn phản ứng theo bản năng nữa. Anh không muốn trở thành con người nóng nảy, chỉ biết đến logic và hiệu quả mà quên đi cảm xúc của người khác.
Một sự bình tĩnh lạ thường, như một dòng nước mát lạnh từ từ lan tỏa, thay thế cho cơn giận dữ ban đầu. Hoàng Minh chậm rãi mở mắt. Anh đứng dậy. Dáng người cao ráo của anh sải bước nhanh, nhưng không hề vội vã, về phía bàn làm việc của Quang Anh. Tiếng bước chân anh nhịp nhàng trên nền sàn bóng loáng, mang theo một sự quyết đoán nhưng không hề thô bạo. Anh không cần phải gào thét hay quát mắng. Vấn đề đã xảy ra rồi, và bây giờ, điều quan trọng nhất là giải quyết nó. Nhưng không chỉ là giải quyết vấn đề kỹ thuật, mà còn là giải quyết vấn đề con người. Anh tự nhủ, đây là lúc để anh thử một cách tiếp cận khác, một cách mà có lẽ, anh đã nên học từ lâu.
***
Chỉ ít phút sau, Hoàng Minh đã có mặt tại khu vực của đội kỹ thuật. Quang Anh, với dáng người trẻ trung, năng động, đang ngồi thụt lùi trong ghế, khuôn mặt non nớt đeo kính cận tái mét vì sợ hãi. Cậu ta đang cố gắng gõ phím một cách vô vọng, những ngón tay run rẩy trên bàn phím. Bầu không khí xung quanh bàn của Quang Anh dường như đặc quánh một nỗi lo lắng vô hình, lan tỏa ra cả những đồng nghiệp xung quanh, khiến họ cũng nín thở theo dõi. Tiếng gõ bàn phím của các đồng nghiệp khác dường như cũng chậm lại, ai nấy đều cảm nhận được sự căng thẳng. Mùi cà phê và giấy in dường như không còn lấn át được mùi vị của sự lo âu.
Hoàng Minh nhẹ nhàng kéo một chiếc ghế trống, đặt bên cạnh Quang Anh và ngồi xuống. Anh không nói gì ngay, chỉ lẳng lặng quan sát màn hình của cậu ta, nơi những dòng mã lỗi đang nhấp nháy liên hồi. Quang Anh ngẩng đầu lên, thấy Hoàng Minh, đôi mắt cậu ta mở to, đầy sợ hãi và bối rối. Cậu ta lắp bắp, giọng nói lí nhí như muốn tan vào không khí: "Anh... anh Minh..."
Hoàng Minh gật đầu nhẹ, ánh mắt anh điềm tĩnh, không một chút trách móc hay phán xét. Anh không ngắt lời, không biểu lộ sự khó chịu, dù trong lòng anh vẫn có sự thúc giục muốn nhanh chóng nắm bắt tình hình. Anh nhớ lại những lần trước, anh sẽ thẳng thừng cắt ngang, yêu cầu đi thẳng vào vấn đề, và đôi khi, những lời nói sắc bén của anh sẽ khiến người đối diện co rúm lại. Nhưng hôm nay, anh chọn cách khác. Anh muốn lắng nghe. Lắng nghe không chỉ những gì Quang Anh nói, mà còn cả những gì cậu ta đang cố gắng che giấu, những gì đang dằn vặt bên trong.
"Anh hiểu em đang lo lắng," Hoàng Minh nói, giọng anh trầm ấm và điềm tĩnh một cách bất ngờ, "Nhưng chúng ta cần tìm giải pháp. Nói rõ ràng cho anh nghe, từ đầu, em đã làm những gì và tại sao lại xảy ra lỗi này?"
Quang Anh hít một hơi run rẩy, cố gắng trấn tĩnh. Cậu ta bắt đầu kể, từng từ ngữ rời rạc, lắp bắp, như những mảnh vỡ của một câu chuyện kinh hoàng.
"Em... em đã thử sửa một đoạn code nhỏ... một lỗi hiển thị tưởng chừng không đáng kể... nhưng sau đó toàn bộ hệ thống bị treo... Em đã cố gắng khôi phục lại từ bản sao lưu gần nhất nhưng không được... dường như nó đã ghi đè lên cả bản gốc..."
Hoàng Minh lắng nghe chăm chú, đầu anh khẽ gật. Anh chú ý đến cả những chi tiết nhỏ trong lời nói của Quang Anh: cái cách cậu ta miêu tả "một lỗi hiển thị tưởng chừng không đáng kể", sự hoảng loạn khi "toàn bộ hệ thống bị treo", và sự tuyệt vọng khi "cố gắng khôi phục nhưng không được". Anh nhận ra rằng, đây không chỉ là một vấn đề kỹ thuật, mà còn là một vấn đề cảm xúc. Quang Anh không chỉ lo lắng về dự án, mà còn lo sợ về hậu quả cá nhân, về sự thất bại, về việc bị khiển trách.
Anh nhớ lại những lần Lâm An cố gắng chia sẻ những cảm xúc của cô, những trăn trở trong nghệ thuật, hay những nỗi niềm vu vơ. Anh đã luôn phản ứng bằng sự lý trí, tìm kiếm một giải pháp logic, một câu trả lời ngắn gọn. Anh đã quên mất rằng, đôi khi, điều người khác cần không phải là một giải pháp, mà là một đôi tai biết lắng nghe, một trái tim biết thấu hiểu. "Anh nhớ những lúc em ở đó, nhưng quên mất những lúc em chờ." Câu nói của Lâm An sau này, dù chưa xuất hiện trong dòng thời gian này, nhưng những hạt giống cho sự hối tiếc ấy đã bắt đầu nảy mầm trong tâm trí Hoàng Minh.
Anh Khoa, trưởng nhóm dự án, cũng đã đến gần, đứng cạnh Hoàng Minh. Anh Khoa là một người phong độ, lịch sự, luôn mặc vest chỉn chu, và phong thái chuyên nghiệp của anh luôn tập trung vào giải pháp. Anh Khoa chỉ lặng lẽ quan sát, để Hoàng Minh làm việc của mình. Có lẽ, anh cũng nhận ra sự khác biệt trong cách tiếp cận của Hoàng Minh hôm nay.
Sau khi Quang Anh kể xong, Hoàng Minh không mắng mỏ, không phán xét. Thay vào đó, anh nhẹ nhàng đặt tay lên vai Quang Anh, một cái chạm trấn an nhẹ nhàng, nhưng đủ mạnh mẽ để truyền đi sự tin tưởng. Cảm giác mát lạnh từ điều hòa dường như dịu đi, nhường chỗ cho một chút hơi ấm từ bàn tay anh.
"Không sao," Hoàng Minh nói, giọng anh vẫn điềm tĩnh, "Bây giờ, chúng ta sẽ cùng xem xét lại. Em mở màn hình lên, chỉ cho anh từng bước em đã làm."
Anh cùng Quang Anh mở màn hình, bắt đầu phân tích lỗi một cách có hệ thống. Anh không để Quang Anh cảm thấy một mình. Anh không chỉ nhìn vào những dòng mã, mà còn nhìn vào đôi mắt của Quang Anh, đôi mắt vẫn còn đọng lại sự sợ hãi nhưng đã dần có thêm một tia hy vọng. Anh biết, đây là một thử thách, không chỉ cho dự án, mà còn cho chính bản thân anh, trong việc trở thành một người lãnh đạo không chỉ giỏi chuyên môn, mà còn thấu hiểu và biết cách dẫn dắt bằng sự tin tưởng.
***
Đến buổi trưa, không khí tại văn phòng Ông Hùng hoàn toàn khác biệt so với không gian mở ồn ào bên ngoài. Đây là một nơi yên tĩnh hơn hẳn, với mùi gỗ mới thoang thoảng từ bàn làm việc lớn và kệ sách chất đầy tài liệu. Mùi sách cũ xen lẫn mùi nước hoa nam tính cao cấp của Ông Hùng tạo nên một không gian thanh lịch, yên tĩnh, mang lại cảm giác thân mật và tin cậy. Ánh sáng từ cửa sổ lớn hắt vào dịu nhẹ, không chói chang như ánh đèn LED trắng ở khu vực làm việc chung. Ông Hùng, với dáng người trung bình, tóc điểm bạc, đeo kính lão và nụ cười hiền hậu, đang ngồi đọc một cuốn sách dày. Ánh mắt ông sắc sảo, nhưng phong thái luôn điềm đạm.
Hoàng Minh gõ cửa và bước vào. Anh không còn vẻ căng thẳng như sáng sớm, nhưng vẫn giữ sự nghiêm túc. Anh trình bày ngắn gọn tình hình sự cố của dự án Y, những gì Quang Anh đã mắc phải, và quan trọng hơn, cách anh đã tiếp cận vấn đề. Anh nhấn mạnh cách anh đã cố gắng lắng nghe và trấn an Quang Anh, thay vì phản ứng theo bản năng cũ của mình.
"Con đã cố gắng không để cảm xúc chi phối, lắng nghe kỹ vấn đề từ Quang Anh," Hoàng Minh nói, giọng anh có chút suy tư, "Con đã không la mắng cậu ấy, mà chỉ yêu cầu cậu ấy kể lại toàn bộ sự việc. Con đã thấy cậu ấy sợ hãi thế nào. Nhưng con vẫn còn băn khoăn về cách cân bằng giữa việc sửa lỗi nhanh chóng và việc xây dựng sự tự tin cho nhân viên, đặc biệt là một người còn non kinh nghiệm như cậu ấy."
Ông Hùng đặt cuốn sách xuống, đẩy gọng kính lên sống mũi, nhìn Hoàng Minh với ánh mắt đầy thấu hiểu. Ông mỉm cười nhẹ, nụ cười ấy như xua tan đi những lo lắng còn vương vấn trong lòng Hoàng Minh.
"Một người lãnh đạo giỏi không chỉ giải quyết vấn đề, mà còn xây dựng đội ngũ, Minh à," Ông Hùng nói, giọng ông trầm ấm và đầy kinh nghiệm, "Con người đôi khi cần được lắng nghe trước khi được chỉ dẫn. Họ cần được cảm thấy an toàn để chia sẻ sai lầm, chứ không phải sợ hãi mà che giấu. Con đang đi đúng hướng đấy."
Ông Hùng dừng lại một chút, như để Hoàng Minh có thời gian suy ngẫm. "Công trình đẹp nhất không phải là thứ ta xây, mà là thứ ta vun đắp trong tâm hồn. Điều đó đúng cho cả những tòa nhà con thiết kế, và cả những con người con dẫn dắt."
Hoàng Minh lắng nghe chăm chú, từng lời nói của Ông Hùng như thấm vào tâm can anh. Anh cảm nhận được sự đúng đắn trong lời khuyên ấy. Bao nhiêu năm qua, anh đã quá tập trung vào "công trình", vào "kết quả", mà quên mất "tâm hồn" của những người xung quanh, và cả của chính mình. Anh đã luôn tin rằng sự lạnh lùng và lý trí sẽ dẫn đến hiệu quả cao nhất. Nhưng có lẽ, anh đã bỏ lỡ một điều gì đó quan trọng hơn.
Anh gật đầu, thầm cảm ơn những lời khuyên sâu sắc này. Ông Hùng vỗ nhẹ vào vai anh, ánh mắt đầy tin tưởng. Cái chạm nhẹ ấy không chỉ là sự động viên, mà còn là sự công nhận cho những nỗ lực thay đổi của Hoàng Minh. Anh nhận ra, sự trưởng thành không chỉ nằm ở việc đạt được thành công, mà còn ở việc học cách đối nhân xử thế, học cách lắng nghe và thấu hiểu. Đây là một khía cạnh mà anh đã bỏ quên quá lâu, không chỉ trong công việc, mà cả trong mối quan hệ cá nhân. Anh đã luôn nghĩ rằng, chỉ cần mình đủ giỏi, đủ thành công, thì mọi thứ sẽ tự khắc ổn thỏa. Nhưng không phải vậy. Có những giá trị không thể đong đếm bằng con số, không thể tính toán bằng logic. Đó là giá trị của sự kết nối, của sự thấu cảm, của sự hiện diện.
Khi rời văn phòng Ông Hùng, Hoàng Minh cảm thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều. Không chỉ vì được cố vấn về cách xử lý sự cố, mà còn vì anh đã nhận được một bài học quý giá về cách làm người, cách làm lãnh đạo. Anh biết rằng, con đường phía trước còn dài, và anh còn nhiều điều phải học. Nhưng ít nhất, anh đã bắt đầu bước những bước đầu tiên, dù chậm rãi, nhưng kiên định, trên con đường ấy.
***
Cuối chiều, ánh sáng trắng từ đèn LED vẫn chiếu rọi khắp văn phòng Công Ty Minh An, nhưng không khí căng thẳng ban đầu đã tan biến. Tiếng gõ bàn phím lại dồn dập, tiếng điện thoại lại reo vang, và những cuộc trao đổi lại sôi nổi, nhưng lần này mang theo sự nhẹ nhõm và phấn khởi. Sau nhiều giờ làm việc căng thẳng nhưng có tổ chức, với sự phối hợp chặt chẽ của Hoàng Minh, Anh Khoa, và cả Quang Anh, sự cố đã được khắc phục hoàn toàn. Những dòng mã lỗi đã được sửa chữa, hệ thống đã khôi phục lại trạng thái ban đầu, và dữ liệu quan trọng đã được cứu vãn. Mùi giấy in và cà phê lại trở về làm chủ đạo, lấn át đi mùi lo âu buổi sáng.
Hoàng Minh nhìn Quang Anh và Anh Khoa. Quang Anh, dù vẫn còn chút mệt mỏi trên khuôn mặt trẻ trung, nhưng đôi mắt cậu ta đã rạng rỡ trở lại, không còn vẻ sợ hãi và lo lắng như buổi sáng. Anh Khoa cũng mỉm cười nhẹ, gật đầu với Hoàng Minh, vẻ mặt hài lòng với kết quả cuối cùng.
"Em cảm ơn anh Minh rất nhiều," Quang Anh nói, giọng cậu ta chân thành, mắt rưng rưng, "Nhờ có anh mà em không gục ngã. Em đã học được một bài học lớn về trách nhiệm và cách đối diện với sai lầm. Em xin lỗi vì đã gây ra rắc rối lớn như vậy."
Hoàng Minh mỉm cười nhẹ. Nụ cười của anh không còn mang vẻ căng thẳng hay miễn cưỡng như trước, mà là một nụ cười thật sự, một nụ cười của sự thấu hiểu và bao dung. Anh vỗ vai Quang Anh, một cái vỗ nhẹ nhàng nhưng đầy khích lệ.
"Không sao đâu, ai cũng có lúc mắc lỗi," Hoàng Minh đáp, giọng anh vẫn điềm tĩnh và ấm áp, "Quan trọng là chúng ta học được gì từ đó. Cứ coi đây là một kinh nghiệm quý giá. Lần sau, em sẽ cẩn thận hơn, và cũng sẽ biết cách xử lý vấn đề tốt hơn."
Trong khoảnh khắc đó, Hoàng Minh cảm nhận một sự nhẹ nhõm và hài lòng khác lạ. Nó không phải là cảm giác chiến thắng khi hoàn thành một dự án lớn, hay sự thỏa mãn khi giải quyết một vấn đề kỹ thuật phức tạp. Mà là một sự hài lòng sâu sắc hơn, đến từ việc anh đã kiềm chế được bản thân, đã chọn cách lắng nghe và hỗ trợ, thay vì chỉ trích và đổ lỗi. Anh đã không chỉ sửa chữa một lỗi kỹ thuật, mà còn sửa chữa một mối quan hệ, vun đắp một tinh thần đội nhóm.
Trong nội tâm anh, một suy nghĩ chợt lóe lên, như một ánh đèn pha rọi sáng vào những góc khuất đã bị bỏ quên bấy lâu nay: *Có lẽ, lắng nghe không phải là điểm yếu, mà là một sức mạnh... một loại sức mạnh mà mình đã bỏ quên bấy lâu nay.* Anh nhận ra, sự thành công trong công việc, những tòa nhà chọc trời anh thiết kế, những dự án triệu đô anh quản lý, tất cả đều không thể lấp đầy sự thiếu thốn về mặt cảm xúc mà anh đã từng trải qua. Anh đã quá tập trung vào những thành tựu bên ngoài, mà quên đi việc vun đắp cho thế giới nội tâm của mình, và cả những mối quan hệ xung quanh.
Anh thu dọn tài liệu của mình, sắp xếp chúng một cách gọn gàng. Khi rời văn phòng, ánh đèn thành phố đã bắt đầu bật sáng ngoài khung cửa kính, tạo nên một bức tranh rực rỡ nhưng cũng đầy xa cách. Hoàng Minh bước ra khỏi tòa nhà chọc trời, hít thở không khí cuối ngày. Anh cảm thấy một sự bình yên lan tỏa trong lòng, một sự bình yên mà anh chưa từng cảm nhận được khi chỉ chạy theo mục tiêu và hiệu quả.
Sự kiện hôm nay là một bước ngoặt nhỏ, nhưng quan trọng trong quá trình trưởng thành của Hoàng Minh. Anh đã học được rằng, khả năng lắng nghe và thấu hiểu cảm xúc không chỉ hữu ích trong môi trường công việc, mà còn là chìa khóa để mở ra những cánh cửa trong các mối quan hệ cá nhân. Anh đã cảm nhận được một loại hạnh phúc và bình yên mà anh đã thiếu vắng trong cuộc sống tình cảm, đặc biệt là với Lâm An. Anh đã nhớ những lúc cô ở đó, đã tận hưởng sự hiện diện của cô, nhưng lại quên mất những lúc cô chờ đợi, những lúc cô đau khổ trong thinh lặng vì sự vô tâm của anh.
Anh bước đi trên con đường quen thuộc, dưới ánh đèn đường vàng vọt. Trong khoảnh khắc này, anh vẫn chưa thể nhận ra một cách đầy đủ những gì mình đã bỏ lỡ, những ký ức mà Lâm An đã khắc sâu trong trái tim cô, một ký ức hoàn toàn khác biệt so với của anh. Nhưng ít nhất, anh đã bắt đầu thay đổi. Anh đã bắt đầu học cách nhìn nhận thế giới không chỉ bằng lý trí, mà còn bằng cảm xúc. Và chính sự thay đổi nhỏ bé này, dù đến muộn màng, cũng là một phần của câu chuyện về sự trưởng thành, một câu chuyện mà sau này, sẽ khiến anh day dứt khôn nguôi khi nhìn lại.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.