Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 216: Những Phiên Bản Ký Ức: Vỡ Vụn Lăng Kính Lý Trí

Màn đêm buông xuống, nuốt chửng những tia nắng cuối cùng của một ngày mưa gió. Hoàng Minh ngồi trước màn hình máy tính, đôi mắt sâu hút chăm chú lướt qua những dòng code cuối cùng của dự án. Ánh sáng trắng của đèn LED hắt lên khuôn mặt anh, làm nổi bật những đường nét góc cạnh, cương nghị. Tiếng gõ bàn phím lạch cạch đều đặn, hòa cùng tiếng máy lạnh phe phẩy và những âm thanh xao động nhẹ từ các phòng ban lân cận. Văn phòng của Minh An, với kiến trúc kính thép hiện đại, cao chót vót giữa lòng thành phố, vẫn tấp nập dù đã quá giờ tan tầm. Những đồng nghiệp khác đã thưa dần, chỉ còn lại một vài người vẫn miệt mài với công việc còn dang dở. Mùi giấy in, mùi cà phê pha sẵn từ pantry, thoang thoảng mùi nước hoa của cô thư ký ban chiều, tất cả tạo nên một thứ không khí đặc trưng của nơi đây: chuyên nghiệp, bận rộn và đôi khi căng thẳng đến nghẹt thở.

Hoàng Minh, như thường lệ, là một trong số ít người ở lại muộn nhất. Anh tỉ mỉ kiểm tra từng chi tiết, từng dòng lệnh, đảm bảo không có bất kỳ sai sót nào có thể ảnh hưởng đến kết quả cuối cùng. Công việc là cuộc sống của anh, là nơi anh tìm thấy ý nghĩa và sự khẳng định bản thân. Những con số, những thuật toán, những chiến lược kinh doanh luôn mang lại cho anh một cảm giác kiểm soát và hiệu quả. Hôm nay, một sự cố nhỏ trong dự án đã được anh cùng Quang Anh và Anh Khoa giải quyết êm đẹp, không gây ra bất kỳ tổn thất nào đáng kể. Anh đã lắng nghe, đã thấu hiểu, và đã đưa ra quyết định một cách bình tĩnh, khác hẳn với những phản ứng nóng vội của mình trong quá khứ. Một sự hài lòng thầm kín len lỏi trong lòng anh, một sự hài lòng đến từ việc đã kiểm soát tốt tình huống và hỗ trợ đồng đội. Anh cảm thấy mình đang trưởng thành hơn, không chỉ trong công việc mà còn trong cách đối nhân xử thế.

Tuy nhiên, khi gấp laptop lại, một khoảng trống mơ hồ lại trỗi dậy trong lòng Hoàng Minh. Nó không liên quan đến công việc, cũng không phải là sự mệt mỏi thể chất. Đó là một cảm giác thiếu vắng, một thứ gì đó vô hình mà anh chưa bao giờ gọi tên được. Nó luôn ở đó, ẩn mình sâu thẳm, âm ỉ và khó chịu. Anh đứng dậy, bước đến cửa sổ lớn nhìn ra thành phố. Ánh hoàng hôn đang buông xuống, nhuộm đỏ cả một khoảng trời. Những tòa nhà cao tầng chọc trời giờ đây chỉ còn là những cái bóng đen sừng sững, và dòng xe cộ phía dưới biến thành những dải sáng lấp lánh nối dài bất tận. Hoàng Minh đưa tay day day thái dương, cảm giác mệt mỏi ập đến, nhưng không phải do công việc. Nó là sự mệt mỏi của một tâm hồn đang tìm kiếm một điều gì đó mà chính nó cũng không biết.

“Thiếu cái gì đây nhỉ?” Anh tự hỏi mình trong đầu, giọng nói trầm tĩnh vang vọng trong không gian yên ắng của văn phòng. Anh đã có một sự nghiệp thành công, một vị trí đáng mơ ước, một cuộc sống độc lập. Anh đã giải quyết tốt mọi vấn đề, từ những thử thách trong công việc đến những rắc rối cá nhân. Anh là một người lý trí, luôn tin vào logic và những điều có thể đo lường được. Vậy thì, cái cảm giác trống rỗng này là gì? Nó đến từ đâu và vì sao nó cứ đeo bám anh?

Anh nhớ lại những cuộc trò chuyện gần đây với Ông Hùng, người đã dạy anh về tầm quan trọng của sự thấu hiểu và lắng nghe. Ông Hùng không chỉ là một cố vấn chuyên môn, mà còn là một người thầy, một người cha. Ông luôn nói rằng, thành công không chỉ đến từ trí óc mà còn từ trái tim. Hoàng Minh đã cố gắng áp dụng điều đó vào công việc, và anh đã thấy được hiệu quả. Nhưng liệu có phải còn một khía cạnh nào đó của trái tim mà anh vẫn chưa khám phá? Một khía cạnh mà sự lý trí của anh đã bỏ qua?

Anh nhìn xuống dòng người tấp nập bên dưới, mỗi người một hướng, mỗi người một câu chuyện. Liệu có ai trong số họ cũng cảm thấy điều tương tự như anh? Cảm giác trống rỗng mơ hồ này, liệu có phải là một phần tất yếu của cuộc sống khi người ta đạt được mọi thứ mình mong muốn? Hay là một dấu hiệu cho thấy anh đang thiếu đi một điều gì đó quan trọng hơn cả thành công và sự nghiệp?

Anh lắc đầu nhẹ, cố gắng xua đi những suy nghĩ miên man. Anh là một người thực tế, không thích đắm chìm vào những cảm xúc mơ hồ, không có cơ sở. Nhưng càng cố gắng gạt bỏ, cái cảm giác đó lại càng dai dẳng. Nó giống như một lời nhắc nhở thầm lặng, rằng sự nghiệp thành công không thể lấp đầy tất cả. Anh đang vô thức tìm kiếm một loại kết nối cảm xúc sâu sắc hơn, một điều mà anh chưa từng nhận ra một cách rõ ràng. Anh đã quá quen với việc đặt logic lên hàng đầu, đến mức quên mất rằng thế giới này còn vô vàn những điều không thể giải thích bằng công thức hay biểu đồ.

Hoàng Minh khóa máy tính, thu dọn đồ đạc một cách chậm rãi, không vội vã như mọi khi. Bước chân anh có phần nặng nề hơn, không phải vì mệt mỏi, mà vì sự trăn trở trong tâm trí. Anh rời khỏi văn phòng, tiếng cửa tự động khép lại sau lưng, cắt đứt anh khỏi thế giới của những con số và deadline. Bước vào thang máy, anh nhìn hình ảnh phản chiếu của mình trong lớp kính bóng loáng. Một người đàn ông thành đạt, điển trai, nhưng đôi mắt lại ẩn chứa một nỗi niềm khó gọi tên. Có lẽ, anh đang đứng trước một ngưỡng cửa mới của cuộc đời mình, một ngưỡng cửa mà anh chưa từng nghĩ đến, nơi những cảm xúc và ký ức sẽ bắt đầu lên tiếng, đòi hỏi sự chú ý từ anh.

Thay vì về thẳng căn hộ của mình, Hoàng Minh lại rẽ vào một con phố nhỏ quen thuộc. Con phố này nằm khuất sau những tòa nhà cao tầng, mang một vẻ đẹp cổ kính và tĩnh lặng, khác hẳn với sự ồn ào, náo nhiệt của khu trung tâm. Anh dừng chân trước một cửa hàng sách cũ có tên "Kho Tàng Tri Thức". Biển hiệu gỗ cũ kỹ, đèn lồng vàng treo trước cửa, và những chậu cây xanh mướt tạo nên một không gian ấm cúng, mời gọi. Anh đã từng ghé qua đây vài lần, thường là để tìm kiếm những cuốn sách chuyên ngành hoặc những tài liệu tham khảo hiếm có. Nhưng hôm nay, anh không có mục đích cụ thể nào. Chỉ là một sự thôi thúc vô hình dẫn lối.

Anh bước vào. Không khí bên trong lập tức bao trùm lấy anh, một sự tương phản hoàn toàn với sự hối hả, lạnh lẽo nơi công sở. Mùi giấy cũ, mùi mực in, mùi bụi thời gian thoang thoảng, mang theo một vẻ hoài niệm khó tả. Những giá sách cao ngất, chất đầy sách từ sàn đến trần, tạo thành những mê cung nhỏ. Ánh sáng vàng dịu từ những chiếc đèn lồng treo lơ lửng soi chiếu những cuốn sách, khiến chúng trông như những bảo vật đang chờ đợi người khám phá.

Anh Thanh, chủ tiệm, một người đàn ông gầy gò, đeo kính cận, với mái tóc búi gọn gàng, đang ngồi sau quầy, chăm chú đọc một cuốn sách bìa da cũ. Ông chỉ ngẩng đầu lên, gật nhẹ chào Hoàng Minh, rồi lại tiếp tục chìm đắm vào thế giới của riêng mình. Anh Thanh vốn là một người ít nói, uyên bác, và có niềm đam mê lớn với sách. Ông không bao giờ ép buộc khách mua hàng hay bắt chuyện xã giao, mà để họ tự do khám phá kho tàng của mình. Chính sự bình thản và phong thái trầm mặc ấy lại khiến Hoàng Minh cảm thấy thoải mái một cách kỳ lạ.

Hoàng Minh chậm rãi lướt qua các kệ sách, ánh mắt anh dò tìm một cách vô định. Anh không tìm kiếm bất kỳ thể loại nào cụ thể, chỉ đơn thuần để tâm trí mình được thả lỏng, được dẫn dắt bởi những cái tên, những bìa sách. Anh đi qua khu vực sách kinh tế, sách khoa học, rồi đến khu vực văn học, lịch sử. Mỗi cuốn sách là một thế giới, như lời Bác Ba đã từng nói với Lâm An. Và có lẽ, Hoàng Minh cũng đang cần tìm một thế giới khác, một thế giới không phải của những con số hay logic.

Ánh mắt anh dừng lại ở một cuốn sách có bìa cũ kỹ, màu ngả vàng theo thời gian. Tên sách được in bằng phông chữ cổ điển, đơn giản nhưng lại gợi lên một sự tò mò khó cưỡng: "Những Phiên Bản Ký Ức: Tình Yêu Qua Lăng Kính Tâm Hồn". Anh đưa tay chạm vào bìa sách, cảm nhận sự sần sùi của giấy cũ dưới ngón tay. Tựa đề này, tự nó đã hàm chứa một điều gì đó bí ẩn, một khía cạnh mà anh chưa từng nghĩ đến. "Ký ức... lăng kính tâm hồn..." Anh lẩm bẩm trong đầu, đôi mắt sâu chợt lóe lên một tia sáng lạ.

"Tại sao mình lại ở đây?" Anh tự hỏi, nhưng lần này, câu hỏi không mang vẻ nghi ngờ hay khó chịu, mà là một sự ngạc nhiên thú vị. Có phải cái cảm giác trống rỗng mơ hồ kia đã dẫn lối anh đến đây, đến với một cuốn sách có thể chứa đựng câu trả lời cho những trăn trở sâu thẳm trong lòng anh? Anh rút cuốn sách ra khỏi kệ, nhẹ nhàng phủi đi lớp bụi mỏng. Cuốn sách không quá dày, cầm vừa tay, có lẽ là một tác phẩm triết lý hoặc tâm lý học. Anh mở sách, lướt qua vài trang đầu. Những câu văn được viết một cách trau chuốt, giàu hình ảnh, không khô khan như những cuốn sách chuyên ngành mà anh vẫn thường đọc.

Một đoạn văn đập vào mắt anh: "Mỗi con người là một vũ trụ riêng, mang trong mình một lăng kính độc đáo để nhìn nhận và lưu giữ thế giới. Tình yêu, đặc biệt hơn cả, không phải là một sự kiện khách quan, mà là một chuỗi những ký ức được kiến tạo, tô vẽ và cảm nhận qua lăng kính ấy. Chính vì vậy, hai người cùng yêu nhau có thể mang theo hai câu chuyện hoàn toàn khác biệt về cùng một mối quan hệ, giống như hai người cùng nhìn một vì sao nhưng lại thấy hai ánh sáng khác nhau."

Hoàng Minh khẽ nhíu mày. Anh đọc lại đoạn văn đó một lần nữa, chậm rãi và kỹ lưỡng. "Hai câu chuyện hoàn toàn khác biệt về cùng một mối quan hệ..." Điều này có vẻ mâu thuẫn với tư duy logic của anh. Đối với anh, ký ức là những sự kiện đã xảy ra, là những dữ liệu được lưu trữ một cách khách quan. Nhưng cuốn sách này lại nói về "lăng kính tâm hồn", về "kiến tạo", "tô vẽ". Điều đó có nghĩa là ký ức không phải là sự thật tuyệt đối, mà là một phiên bản được chỉnh sửa, được cá nhân hóa?

Anh quay lại quầy, đặt cuốn sách lên bàn. Anh Thanh vẫn không nói gì, chỉ khẽ gật đầu và đưa tay lấy cuốn sách, nhập mã vạch. "Cuốn này hay đấy," Anh Thanh đột nhiên nói, giọng trầm ấm, phá vỡ sự im lặng. "Nó nói về sự thật của ký ức. Rằng sự thật không bao giờ là một, mà luôn là những phiên bản. Đặc biệt là trong tình yêu."

Hoàng Minh nhìn Anh Thanh, đôi mắt anh ánh lên một tia tò mò. "Vậy... theo anh, có tồn tại một 'sự thật' chung không?"

Anh Thanh mỉm cười, nụ cười hiền lành và uyên bác. "Sự thật chung chỉ có thể đạt được khi ta sẵn lòng lắng nghe tất cả các phiên bản, và chấp nhận rằng phiên bản của mình chỉ là một phần của bức tranh toàn cảnh. Nhưng để làm được điều đó, cần một trái tim rộng mở, và một tâm trí không bị trói buộc bởi những định kiến về 'đúng' hay 'sai'."

Lời của Anh Thanh ghim sâu vào tâm trí Hoàng Minh. Anh chưa bao giờ nghĩ về ký ức theo cách đó. Với anh, mọi thứ đều có lý do, có nguyên tắc. Nhưng những gì Anh Thanh nói, và những gì cuốn sách gợi mở, lại thách thức toàn bộ niềm tin lý trí của anh. Anh trả tiền cuốn sách, cảm ơn Anh Thanh, rồi bước ra khỏi tiệm. Tiếng chuông gió lại một lần nữa vang lên, tiễn bước anh vào màn đêm. Trời đã mát mẻ, không mưa, nhưng không khí vẫn mang theo một chút ẩm ướt của cơn mưa chiều. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương của sách cũ vẫn còn vương vấn trên tay.

Trở về căn hộ của mình, Hoàng Minh bước vào một không gian tĩnh lặng, thanh lịch. Căn hộ được thiết kế tối giản, với tông màu lạnh chủ đạo như xám, trắng, đen. Nội thất hiện đại, ít đồ trang trí rườm rà, tập trung hoàn toàn vào công năng. Ánh đèn LED dịu nhẹ hắt sáng, tạo nên một bầu không khí yên tĩnh, đôi khi có phần lạnh lẽo và cô đơn. Tiếng điều hòa chạy êm ái, tiếng thành phố vọng lại từ xa như một bản giao hưởng không lời. Hoàng Minh đặt cuốn sách lên bàn trà, đi pha một ly cà phê đen. Mùi cà phê thơm nồng lan tỏa, xua đi sự mệt mỏi còn sót lại.

Anh ngồi xuống sofa, bên cạnh ly cà phê còn nóng hổi. Anh mở cuốn sách ra, ánh đèn vàng dịu của đèn đọc sách hắt xuống trang giấy. Anh đọc từng trang một cách chậm rãi, như thể đang thưởng thức một tác phẩm nghệ thuật. Những câu từ, những luận điểm triết lý bắt đầu thẩm thấu vào tâm trí anh, từng chút một phá vỡ những bức tường lý trí mà anh đã xây dựng bấy lâu.

Có một đoạn văn đặc biệt khiến anh phải dừng lại, ngẫm nghĩ rất lâu. Nó nói về "sự tái tạo ký ức" và "lăng kính cảm xúc":

"Ký ức không phải là một đoạn băng ghi hình trung thực. Nó là một câu chuyện được kể lại, mỗi lần kể lại là một lần được tái tạo, được tô điểm thêm bởi những cảm xúc hiện tại, những trải nghiệm mới. Đặc biệt trong tình yêu, ký ức của mỗi người là một lăng kính cảm xúc riêng biệt. Một người có thể nhớ về mối tình như một chuỗi ngày êm đềm, không sóng gió, bởi lăng kính của họ lọc bỏ đi những chi tiết nhỏ nhặt của mâu thuẫn. Ngược lại, người kia lại ghi nhớ sâu sắc những lần bị bỏ quên, những lời hứa không thành, bởi lăng kính của họ nhạy cảm với những tổn thương và sự cô đơn. Cả hai đều tin vào 'sự thật' của mình, nhưng họ đang sống trong hai câu chuyện hoàn toàn khác biệt."

Hoàng Minh đặt cuốn sách xuống, đưa tay day thái dương. Ly cà phê bên cạnh đã nguội ngắt, vị đắng giờ đây dường như cũng đã trở nên nhạt nhòa. Anh ngước nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những ánh đèn thành phố vẫn lấp lánh như những vì sao trên mặt đất. "Mỗi người nhớ một câu chuyện khác nhau về cùng một sự kiện ư?" Anh lẩm bẩm, giọng nói trầm tĩnh, chứa đầy sự hoài nghi và suy tư. "Vậy thì, liệu mình đã bỏ lỡ điều gì?"

Anh bắt đầu liên hệ những điều trong sách với những trải nghiệm của chính mình, dù chưa thể gọi tên một cách rõ ràng. Anh nhớ lại mối quan hệ với Lâm An. Trong ký ức của anh, đó là một mối tình êm đẹp, không cãi vã lớn, không tổn thương sâu sắc. Họ xa dần nhau một cách tự nhiên, vì "hết hợp". Anh tin rằng mình đã luôn chân thành, đã luôn cố gắng trong phạm vi của mình. Nhưng nếu ký ức là một "phiên bản", một "câu chuyện được kể lại qua lăng kính tâm hồn", thì liệu "phiên bản" của anh có phải là tất cả? Liệu có phải, trong cái "êm đẹp" của anh, lại có một "câu chuyện" khác, đầy những nỗi đau và nước mắt mà anh đã vô tình không nhìn thấy?

Cảm giác trống rỗng mơ hồ lúc chiều lại ùa về, nhưng lần này nó không còn là một nỗi bứt rứt khó hiểu. Nó đã bắt đầu có hình hài, có một gợi ý về nguyên nhân. Có lẽ, cái trống rỗng ấy chính là sự thiếu hụt trong nhận thức của anh về thế giới cảm xúc, về những điều không thể đo lường bằng logic. Anh đã quá tập trung vào những gì anh "làm được", những gì anh "hiểu được" theo cách của mình, mà quên mất rằng người khác cũng có một "lăng kính" riêng, một cách nhìn nhận riêng về cùng một thực tại.

Sự thấu hiểu mới mẻ này về bản chất của ký ức và cảm xúc là một cú sốc nhẹ đối với Hoàng Minh. Anh là một người lý trí, luôn tin vào sự khách quan. Nhưng cuốn sách này lại chỉ ra rằng, trong tình yêu, sự khách quan gần như không tồn tại. Mọi thứ đều là chủ quan, đều là một phiên bản. Điều này là tiền đề quan trọng cho việc anh sẽ đối diện với ký ức của Lâm An sau này, và nhận ra sự vô tâm của mình, không phải là sự cố ý, mà là sự thiếu nhận thức.

Hoàng Minh nhắm mắt lại, một hình ảnh thoáng qua trong tâm trí anh: khuôn mặt Lâm An, nhưng không phải là nụ cười mà anh thường nhớ, mà là một thoáng buồn, một ánh mắt chất chứa điều gì đó mà anh chưa từng để tâm. Anh mở mắt ra, nhìn chằm chằm vào cuốn sách. Cuộc sống của anh, từng được xây dựng trên những nền tảng vững chắc của logic và lý trí, giờ đây đang bị lay động bởi một ý niệm mới mẻ, đầy tính triết lý. Anh đang dần mở lòng hơn với những khía cạnh phi lý trí của cuộc sống, một bước tiến quan trọng trong sự phát triển nhân vật của anh.

Anh không biết liệu mình có thể thay đổi được gì trong mối quan hệ với Lâm An hay không, hay liệu anh có thể hiểu được hoàn toàn những gì cô đã trải qua. Nhưng một điều chắc chắn là anh đã bắt đầu đặt câu hỏi, đã bắt đầu nghi ngờ về "sự thật" của riêng mình. Anh đã bắt đầu nhận ra rằng, điều đáng tiếc nhất không phải là sự chia ly, mà là khi nhìn lại, ta nhận ra mình đã yêu nhau trong hai câu chuyện hoàn toàn khác biệt. Và anh, có lẽ, đã là người kể một câu chuyện quá đơn giản, quá lý trí, bỏ quên đi những sắc thái cảm xúc phức tạp của người con gái anh yêu.

Hoàng Minh đặt cuốn sách xuống, đưa tay day thái dương một lần nữa. Đôi mắt anh nhìn xa xăm, tràn đầy suy tư. Anh đã từng nghĩ mình hiểu rõ mọi thứ, nhưng giờ đây, anh nhận ra rằng mình chỉ mới bắt đầu chạm vào một phần rất nhỏ của bản chất con người, của tình yêu, và của ký ức. Cuốn sách này không mang lại cho anh câu trả lời ngay lập tức, nhưng nó đã gieo vào lòng anh một hạt giống của sự tò mò, của sự thấu hiểu, một hạt giống sẽ từ từ nảy mầm và thay đổi con người anh trong tương lai.

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free