Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 218: Bình Yên Nở Hoa: Ngày Khai Trương Studio Của Lâm An
Đêm đã về khuya, khi Mai Lan và Cô Thanh đã tạm biệt để trở về, studio của Cô Thanh chìm vào một không gian tĩnh lặng, chỉ còn lại Lâm An một mình. Ánh đèn vàng dịu vẫn còn hắt ra từ bên trong, chiếu rọi một vệt sáng ấm áp ra ban công. Lâm An bước ra, hít một hơi thật sâu không khí se lạnh của màn đêm. Gió đêm mơn man trên làn da, mang theo mùi hương của cỏ cây và chút ẩm ướt của sương. Cô đưa tay vuốt nhẹ mái tóc, cảm nhận sự tự do đang lan tỏa trong từng thớ thịt.
Trước mặt cô, thành phố về đêm lấp lánh như một dải ngân hà khổng lồ trải dài đến vô tận. Hàng triệu ánh đèn rực rỡ từ những tòa nhà cao tầng, từ những con đường tấp nập, từ những ngõ hẻm yên bình, tất cả đều tạo nên một bức tranh sống động, đầy mê hoặc. Nhưng giờ đây, những ánh đèn ấy không còn làm cô cảm thấy cô đơn hay lạc lõng. Thay vào đó, chúng gợi lên một cảm giác về sự bao la, về những khả năng vô hạn đang chờ đợi.
Lâm An tựa nhẹ vào lan can ban công, đôi mắt to tròn của cô ngước nhìn lên bầu trời đầy sao. Những vì sao xa xăm lấp lánh, tựa như những viên kim cương được rắc lên tấm màn nhung đen thẳm. Chúng gợi nhắc cô về sự vĩnh cửu, về những điều lớn lao hơn những nỗi buồn cá nhân. Trong lòng cô là một sự tĩnh lặng hiếm có, một sự bình yên sâu sắc mà cô đã khao khát từ rất lâu. Không còn sự dằn vặt của những ký ức không đồng điệu, không còn nỗi nhớ nhung về một người đã từng là tất cả.
"Đã từng có lúc mình nghĩ sẽ không thể vượt qua," cô độc thoại nội tâm, giọng nói chỉ đủ để chính cô nghe thấy, hòa lẫn vào tiếng gió đêm. "Sẽ không thể sống mà thiếu đi những gì mình từng tin là tình yêu. Nhưng giờ đây, mình đã ở đây, tự do và mạnh mẽ hơn bao giờ hết." Cô đưa tay lên trái tim, cảm nhận nhịp đập đều đặn, mạnh mẽ của chính mình. Nó không còn là một trái tim yếu đuối, dễ tổn thương, mà là một trái tim kiên cường, tràn đầy sức sống.
Hoàng Minh... anh sẽ không thể làm mình tổn thương nữa. Câu nói ấy vang vọng trong tâm trí Lâm An, nhưng không phải với một sự cay đắng hay oán hận, mà là một sự chấp nhận bình thản. Cô hiểu rằng, không phải Hoàng Minh cố ý làm tổn thương cô, mà chỉ là anh và cô đã yêu nhau trong hai câu chuyện hoàn toàn khác biệt. Và giờ đây, cô đã tìm thấy câu chuyện của riêng mình, một câu chuyện mà cô là nhân vật chính, là người tự tay viết nên từng dòng, từng chương.
Cô đã buông bỏ hoàn toàn. Buông bỏ những kỳ vọng không được đáp lại, buông bỏ những lời hứa không thành hiện thực, buông bỏ cả những ký ức đau buồn để giữ lại những bài học quý giá. Chính sự chấp nhận và buông bỏ ấy đã mang lại cho cô một sức mạnh nội tại, một sự bình yên vững chắc, tựa như một tấm khiên vô hình giúp cô đối mặt với mọi thử thách trong tương lai. Cô biết rằng, dù sau này có gặp lại Hoàng Minh, hay bất kỳ ai gợi nhắc về quá khứ, cô cũng sẽ không còn bị tổn thương sâu sắc nữa. Bởi lẽ, cô đã tìm thấy giá trị của bản thân mình, không phụ thuộc vào tình yêu hay sự công nhận của bất kỳ ai.
Một nụ cười nhẹ nhàng, đầy mãn nguyện và hy vọng, nở trên môi Lâm An. Cô hít thêm một hơi thật sâu, cảm nhận sự sống động của thành phố, của bầu trời đêm, và của chính mình. Cô đã sẵn sàng cho một chương mới, một khởi đầu mới. Những nét cọ tự do của cô sẽ vẽ nên một tương lai rạng rỡ, một cuộc đời đầy màu sắc, nơi cô là người kiến tạo, là người sở hữu. Và biết đâu, trên con đường ấy, cô sẽ lại tìm thấy một tình yêu mới, một tình yêu mà cả hai người cùng kể chung một câu chuyện, cùng chia sẻ chung một ký ức. Nhưng đó là câu chuyện của tương lai, còn hiện tại, Lâm An đang hoàn toàn đắm chìm trong niềm hạnh phúc của sự tự do và sáng tạo.
***
Sáng hôm sau, ánh nắng ban mai rực rỡ đã đánh thức thành phố, trải một tấm thảm vàng óng lên những con đường và mái nhà. Tại một con phố nhỏ yên tĩnh, nơi những ngôi nhà cổ kính xen lẫn những cửa hàng hiện đại, một tấm bảng hiệu mới tinh bằng gỗ sồi khắc họa những nét cọ mềm mại đã được treo lên: "Studio Nghệ Thuật Lâm An". Hôm nay là ngày khai trương, một ngày trọng đại đánh dấu bước ngoặt lớn trong cuộc đời Lâm An.
Lâm An, với vóc dáng nhỏ nhắn, thanh thoát trong chiếc váy linen màu kem nhẹ nhàng, đang cùng Mai Lan tất bật chỉnh sửa những chi tiết cuối cùng. Mái tóc dài, mềm mại của cô được buộc gọn gàng bằng một chiếc kẹp đơn giản, để lộ gương mặt trái xoan với đôi mắt to tròn, long lanh rạng rỡ. Ánh nắng sớm xuyên qua khung cửa kính lớn của studio, hắt lên những bức tranh đủ màu sắc đang được treo ngay ngắn trên tường. Mùi sơn dầu mới, hòa quyện với hương hoa lily dịu nhẹ từ những lẵng hoa tươi, tạo nên một bầu không khí vừa tinh khôi vừa nghệ thuật.
Mai Lan, với vẻ ngoài dễ thương, mái tóc uốn xoăn nhẹ bồng bềnh và nụ cười rạng rỡ, đang đặt những chiếc bánh ngọt nhỏ xinh lên bàn tiệc. Cô ấy mặc một bộ đồ liền thân màu xanh mint tươi sáng, toát lên vẻ hoạt bát và tràn đầy năng lượng. "Nhìn đi, An," Mai Lan nói, giọng điệu trong trẻo, đầy vẻ tự hào. "Cậu đã làm được rồi! Từng ngày từng ngày một, cậu đã miệt mài, và giờ nó đã thành hiện thực. Tớ vẫn còn nhớ cái ngày cậu thức trắng đêm để phác thảo bản kế hoạch đầu tiên."
Lâm An mỉm cười, nụ cười thanh thản và đầy mãn nguyện. Cô đưa tay vuốt nhẹ lên bề mặt bức tranh trừu tượng lớn nhất treo ở vị trí trung tâm, cảm nhận từng đường nét, từng mảng màu. "Phải. Cậu biết không, Mai Lan, có những lúc tớ tưởng mình không thể đứng dậy nổi. Những nỗi đau, những thất vọng cứ níu tớ lại. Nhưng rồi, chính những nét cọ này đã kéo tớ lên. Chúng đã cho tớ một lý do để tiếp tục, một cách để thể hiện những gì không thể nói thành lời." Đôi mắt cô lấp lánh, phản chiếu những sắc màu rực rỡ của tác phẩm. "Nó không chỉ là những bức tranh, mà là những mảnh ký ức, những cảm xúc đã được tái sinh."
Cô khẽ hít một hơi thật sâu, mùi hương đặc trưng của sơn dầu mới, của những bức canvas và gỗ thông lan tỏa trong không khí, như một bản giao hưởng của sự sáng tạo. Đối với Lâm An, đây là mùi hương của tự do, của sự khởi đầu. Cô nhìn quanh studio một lượt nữa, từ những chiếc giá vẽ được sắp xếp gọn gàng, những lọ màu xếp theo gam, đến những chiếc đèn spotlight được căn chỉnh cẩn thận để làm nổi bật từng tác phẩm. Mọi thứ đều hoàn hảo, đều là hiện thân của giấc mơ ấp ủ bấy lâu.
Trong sâu thẳm tâm trí, Lâm An thầm thì: *Đây là nơi mình thuộc về. Không phải là của ai khác, mà là của chính mình.* Cô đã từng cảm thấy lạc lõng, từng cố gắng tìm kiếm vị trí của mình trong cuộc đời, trong mối quan hệ với Hoàng Minh. Nhưng giờ đây, cô đã tự tay kiến tạo nên một không gian riêng, một vương quốc nhỏ nơi cô là nữ hoàng, là người duy nhất định đoạt. Sự bình yên này không phải là sự quên lãng, mà là sự chấp nhận và chuyển hóa. Những ký ức về Hoàng Minh, về những lần chờ đợi vô vọng, những tin nhắn không hồi đáp, không còn là những mũi dao đâm vào tim cô. Chúng đã trở thành những gam màu trầm, những nét vẽ u ám trên bức tranh quá khứ, nhưng giờ đây cô đã phủ lên chúng những mảng màu tươi sáng của hiện tại, của sự tự tin và hy vọng.
Mai Lan tiến đến bên cạnh, khẽ vỗ vai cô. "Cậu đã rất kiên cường, Lâm An. Tớ biết cậu đã phải trải qua những gì. Nhưng nhìn cậu bây giờ xem, rạng rỡ và mạnh mẽ hơn bao giờ hết."
Lâm An quay sang nhìn bạn, ánh mắt chứa đựng sự biết ơn sâu sắc. "Tớ không thể làm được nếu không có cậu, Mai Lan. Và Cô Thanh nữa."
"Tất nhiên rồi!" Mai Lan cười tươi. "Chúng ta là một đội mà. Giờ thì, sắp đến giờ rồi, cậu đã sẵn sàng đón khách chưa, bà chủ studio?"
Lâm An đưa tay vuốt mái tóc, nở nụ cười tự tin. "Sẵn sàng hơn bao giờ hết." Cô cảm nhận một dòng năng lượng ấm áp chạy khắp cơ thể. Cảm giác này không phải là sự hồi hộp lo lắng, mà là sự phấn khích của một khởi đầu mới, một chương mới do chính cô tự tay viết nên. Đây là thành quả của những giọt nước mắt, những đêm trắng, và cả những bài học đắt giá. Cô đã buông bỏ quá khứ, không phải vì muốn quên, mà vì muốn sống trọn vẹn cho hiện tại và tương lai.
***
Giữa trưa, studio đã tràn ngập khách mời, biến thành một vườn hoa rực rỡ của tiếng cười, lời chúc và những bó hoa tươi thắm. Ánh nắng vàng óng vẫn dịu dàng xuyên qua cửa kính, làm nổi bật không gian ấm cúng và những tác phẩm nghệ thuật đầy cảm xúc. Tiếng nhạc không lời nhẹ nhàng, du dương, hòa quyện với tiếng trò chuyện rôm rả nhưng nhỏ nhẹ của mọi người, tạo nên một bầu không khí trang trọng nhưng không kém phần thân mật. Mùi hương của hoa hồng, hoa ly quyện với mùi bánh ngọt phảng phất, kích thích mọi giác quan.
Cô Thanh, với dáng người mảnh mai, mái tóc xoăn tự nhiên và đôi mắt rạng rỡ đầy nhiệt huyết, đứng bên cạnh Lâm An, không giấu nổi niềm tự hào. Cô mặc một chiếc áo blouse lụa màu xanh ngọc bích, toát lên vẻ phóng khoáng và nghệ sĩ. "Cô tự hào về em, Lâm An," Cô Thanh nói, giọng nói ấm áp, đầy tình cảm. "Em đã tìm thấy con đường của riêng mình, và đó là con đường đẹp nhất. Em đã chứng minh rằng nghệ thuật là cách trái tim lên tiếng, và trái tim em, giờ đây đã thực sự tự do."
Lâm An, giờ đây đã thay một bộ váy dài màu trắng tinh khôi, đứng vững vàng giữa những ánh nhìn ngưỡng mộ. Cô cúi đầu cảm ơn Cô Thanh, trong lòng dâng trào cảm xúc. Cô Thanh không chỉ là người thầy, mà còn là người đã nhìn thấy ngọn lửa nghệ thuật trong cô khi chính cô còn chưa nhận ra.
Chị Lan Anh, đồng nghiệp cũ của Lâm An, cũng có mặt. Chị vẫn thanh lịch, chuyên nghiệp trong bộ vest màu xám than, mái tóc dài xoăn nhẹ được búi cao gọn gàng. Ánh mắt chị Lan Anh lướt qua những bức tranh, rồi dừng lại trên Lâm An với vẻ ngưỡng mộ chân thành. "Cô bé của chúng ta đã lớn thật rồi," Chị Lan Anh mỉm cười nhẹ. "Vững vàng như một cây cổ thụ. Chị luôn tin vào tài năng của em, nhưng nhìn em độc lập và tự tin như thế này, chị thực sự rất vui mừng." Chị Lan Anh nhấp một ngụm trà, ánh mắt vẫn tinh ý quan sát Lâm An, như muốn thấu hiểu sâu hơn sự thay đổi trong cô. "Cảm xúc là tốt, nhưng đừng để nó điều khiển lý trí. Em đã làm rất tốt khi cân bằng được cả hai."
Lâm An gật đầu, cảm kích những lời động viên từ cả Cô Thanh và Chị Lan Anh. Cô biết ơn những người đã luôn tin tưởng và ủng hộ cô, không chỉ trong sự nghiệp mà còn trong hành trình tìm lại chính mình.
Trong lúc đó, một bóng dáng cao ráo, thư sinh, đeo kính, ăn mặc lịch sự tiến vào studio. Đó là Khánh Duy, với bó hoa hồng trắng trên tay và nụ cười nhẹ nhàng, ấm áp. Anh lướt qua đám đông, ánh mắt tìm kiếm Lâm An, rồi dừng lại khi thấy cô đang trò chuyện với mọi người. Khánh Duy bước đến, trao bó hoa cho Lâm An.
"Chúc mừng An," Khánh Duy nói, giọng nói trầm ấm và chân thành. "Anh tin rằng studio này sẽ là nơi rất nhiều cảm xúc đẹp được tạo ra. Những bức tranh của em luôn có một sức hút đặc biệt, như thể chúng kể một câu chuyện mà chỉ người xem mới có thể cảm nhận." Anh đưa tay nhẹ nhàng chạm vào một bức tranh trừu tượng gần đó, đôi mắt sáng lên vẻ thấu hiểu. "Anh nghĩ mọi cảm xúc đều đáng được trân trọng. Và em đã thành công trong việc biến những cảm xúc ấy thành nghệ thuật."
Lâm An nhận bó hoa từ Khánh Duy, cảm nhận sự mát lạnh từ những cánh hoa và sự ấm áp từ ánh mắt anh. Một nụ cười nhẹ nhàng, chân thành nở trên môi cô. "Cảm ơn anh, Khánh Duy. Lời nói của anh luôn làm em cảm thấy được thấu hiểu." Ánh mắt hai người giao nhau, một tia sáng ấm áp len lỏi qua không gian, gợi mở về một sự kết nối sâu sắc, tinh tế mà không cần nhiều lời. Sự xuất hiện của Khánh Duy, những lời chúc chân thành và ánh mắt thấu hiểu của anh, như một gợi ý tinh tế về một mối quan hệ tiềm năng trong tương lai, nơi Lâm An có thể tìm thấy sự đồng điệu và sẻ chia thực sự.
Sau đó, Lâm An nâng ly champagne lên, ánh mắt quét qua từng gương mặt thân quen, từ Mai Lan đang tất bật giúp đỡ, đến những người bạn, đồng nghiệp và cả những khách hàng đầu tiên. "Studio này không chỉ là nơi trưng bày nghệ thuật, mà còn là minh chứng cho việc mỗi chúng ta đều có thể tìm thấy bình yên và sức mạnh từ bên trong," Lâm An nói, giọng nói nhẹ nhàng nhưng đầy tự tin và truyền cảm hứng. "Nó là nơi mà những câu chuyện được kể lại bằng màu sắc, nơi những cảm xúc được giải phóng. Cảm ơn mọi người đã đến và chia sẻ niềm vui này với Lâm An." Tiếng vỗ tay vang lên, xen lẫn những tiếng "Chúc mừng!"
Lâm An cảm nhận được sự ấm áp, sự ủng hộ bao quanh mình. Cô đã hoàn toàn buông bỏ những kỳ vọng về một mối quan hệ đã tàn lụi, những nỗi đau từ quá khứ. Hạnh phúc của cô giờ đây đến từ bên trong, từ sự nghiệp của riêng mình, từ những người thân yêu và từ chính con người cô đã trở thành. Sự bình yên nội tâm vững chắc này đã trở thành một tấm khiên vô hình, giúp cô đối mặt với bất kỳ ký ức hay sự kiện nào liên quan đến Hoàng Minh trong tương lai mà không bị tổn thương sâu sắc. Cô biết rằng, mình sẽ nhìn nhận chúng từ một góc độ trưởng thành hơn, không còn là nạn nhân của quá khứ, mà là người kiến tạo tương lai.
***
Khi đêm buông xuống, những khách mời cuối cùng cũng đã rời đi, để lại studio chìm vào một không gian tĩnh lặng, chỉ còn lại Lâm An một mình. Ánh đèn vàng ấm áp từ những chiếc đèn spotlight vẫn dịu dàng chiếu sáng, hắt lên những bức tranh, những lẵng hoa chúc mừng. Không khí se lạnh của màn đêm bắt đầu len lỏi qua khe cửa, mang theo chút ẩm ướt của sương.
Lâm An ngồi xuống chiếc ghế gỗ ở giữa studio, ngắm nhìn những thành quả của ngày hôm nay. Những bức tranh, giờ đây được bao quanh bởi ánh sáng mềm mại, dường như sống động hơn, kể lại những câu chuyện thầm kín của chúng. Cô cảm nhận rõ ràng sự bình yên đang lan tỏa trong tâm hồn, một sự bình yên sâu sắc và trọn vẹn. Cô không còn cảm thấy cô đơn hay trống rỗng như những đêm dài trước kia, mà là sự đủ đầy, một niềm hạnh phúc giản dị mà vững chắc.
Trong không gian tĩnh lặng ấy, Lâm An độc thoại nội tâm: *Ngày hôm nay, mình đã chính thức viết nên một chương mới. Một chương không có Hoàng Minh, nhưng tràn ngập màu sắc và đam mê của riêng mình.* Nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi cô. *Không phải là từ bỏ Hoàng Minh, mà là tìm thấy chính mình. Tìm thấy giá trị của bản thân, không phụ thuộc vào tình yêu của bất kỳ ai.* Cô nhớ lại những lời Mai Lan đã nói, những cái ôm động viên của Cô Thanh, ánh mắt thấu hiểu của Khánh Duy. Tất cả đã củng cố niềm tin của cô vào con đường mình đã chọn.
*Ký ức vẫn ở đó, nhưng giờ đây nó không còn là gánh nặng. Nó là một phần của mình, đã giúp mình trở thành con người này.* Lâm An suy ngẫm. Ký ức về mối tình đã qua, về những khác biệt trong cách cả hai ghi nhớ, về sự vô tâm của Hoàng Minh và nỗi đau của cô, tất cả đều đã được chấp nhận. Chúng không còn là những vết sẹo nhức nhối, mà là những đường nét đã định hình nên con người cô hôm nay – một Lâm An mạnh mẽ, độc lập và tự chủ. Điều đáng tiếc nhất không phải là đã chia tay, mà là khi nhìn lại, ta nhận ra mình đã yêu nhau trong hai câu chuyện khác nhau. Nhưng giờ đây, cô đã tự tay viết nên câu chuyện của riêng mình, một câu chuyện mà cô là nhân vật chính, là người kiến tạo.
Cô đứng dậy, bước chậm rãi giữa những bức tranh, vuốt nhẹ từng đường cọ. Mỗi bức tranh là một phần của hành trình, một tiếng lòng được giải tỏa. Việc Lâm An hoàn toàn tập trung vào sự nghiệp và bản thân, không còn bận tâm đến Hoàng Minh, củng cố ý niệm về sự chia ly không thể tránh khỏi của họ. Mối quan hệ của họ, dù chưa chính thức kết thúc trong dòng thời gian này, nhưng trong tâm hồn Lâm An, nó đã là một chương cũ đã khép lại.
Lâm An đi đến cửa chính, tắt đi những ngọn đèn cuối cùng. Studio chìm vào bóng tối, chỉ còn ánh trăng bạc hắt qua cửa sổ, chiếu lên những bức tranh, tựa như một lời chúc phúc thầm lặng cho khởi đầu mới của cô. Cô khóa cửa, tiếng "cạch" khô khan vang lên trong đêm tĩnh mịch, như một dấu chấm hết cho quá khứ và một dấu ba chấm mở ra vô vàn khả năng cho tương lai. Cô hít thở sâu, cảm nhận không khí mát lạnh của đêm, nhưng trong lòng lại ấm áp và tràn đầy hy vọng. Lâm An đã sẵn sàng.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.