Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 219: Vết Nứt Cảm Xúc: Khi Lý Trí Bắt Đầu Thấu Hiểu

Tiếng gõ bàn phím nhịp nhàng, đều đặn như một bản giao hưởng không lời của sự hiệu quả, vang vọng trong không gian mở của văn phòng Minh An. Hoàng Minh ngồi trước màn hình lớn, ánh sáng trắng của đèn LED hắt lên khuôn mặt góc cạnh, đôi mắt sâu hút chăm chú vào từng con số, từng biểu đồ. Không khí điều hòa mát lạnh quanh năm giữ cho mọi thứ ở một nhiệt độ lý tưởng, cách biệt hoàn toàn với sự khắc nghiệt của thời tiết bên ngoài. Mùi giấy in mới, thoảng hương cà phê pha sẵn từ pantry, và mùi nước hoa nhàn nhạt của các đồng nghiệp tạo nên một tổng thể quen thuộc, đặc trưng của môi trường làm việc chuyên nghiệp, bận rộn.

Chiều muộn, khi những tia nắng cuối cùng trong ngày cố gắng len lỏi qua tấm kính trong suốt, vẽ nên những vệt sáng dài trên sàn nhà lát đá cẩm thạch, Hoàng Minh đã hoàn thành bản báo cáo cuối cùng cho dự án “Skyline Tower” – một công trình chọc trời đầy tham vọng, hứa hẹn sẽ thay đổi diện mạo khu trung tâm thành phố. Anh khẽ thở ra, một hơi thở nhẹ nhõm nhưng không hoàn toàn thư thái. Sự thành công vang dội của dự án này, từ khâu thiết kế đến quản lý tài chính, đều mang đậm dấu ấn của Hoàng Minh – người kiến trúc sư trẻ tuổi tài năng, người luôn đặt lý trí và sự chính xác lên hàng đầu.

Ông Hùng, người sáng lập và CEO của Minh An, một người đàn ông tóc điểm bạc với nụ cười hiền hậu nhưng ánh mắt sắc sảo, xuất hiện bên bàn làm việc của Hoàng Minh. Dáng người trung bình, ông nhẹ nhàng đặt tay lên vai anh, một cử chỉ hiếm hoi và đầy ẩn ý.

“Minh à, cậu làm rất tốt,” Ông Hùng nói, giọng trầm ấm, nhưng không có vẻ gì là quá phấn khích. “Dự án Skyline Tower là một thành công rực rỡ. Cậu đã chứng minh được năng lực phi thường của mình, một tài năng hiếm có của công ty.”

Hoàng Minh ngẩng đầu lên, ánh mắt vẫn còn đọng lại sự tập trung cao độ từ công việc. Anh gật đầu, một nụ cười nhạt nở trên môi. “Cảm ơn sếp. Tôi chỉ làm những gì cần phải làm.”

Ông Hùng khẽ cười, ánh mắt lướt qua những biểu đồ phức tạp trên màn hình của Hoàng Minh rồi dừng lại ở khuôn mặt anh. “Đúng vậy, cậu luôn làm những gì cần phải làm, một cách hoàn hảo. Nhưng Minh này,” ông ngừng một chút, giọng nói trở nên sâu lắng hơn, “công trình đẹp nhất không phải là thứ ta xây bằng bê tông cốt thép, không phải là thứ ta đo đếm được bằng những con số lợi nhuận.”

Hoàng Minh nhướng mày, chờ đợi. Anh luôn tôn trọng Ông Hùng, không chỉ vì năng lực kinh doanh mà còn vì những triết lý sống sâu sắc mà người đàn ông này thỉnh thoảng lại chia sẻ. Anh ghi lại lời khuyên của Ông Hùng vào tâm trí một cách lý trí, như một dữ liệu quan trọng cần được phân tích sau này.

“Mà là thứ ta vun đắp trong tâm hồn,” Ông Hùng tiếp tục, ánh mắt ông nhìn ra khoảng không vô định ngoài cửa sổ kính, nơi thành phố đang dần chìm vào ánh hoàng hôn. “Trong các mối quan hệ. Những điều không thể đo đếm được, Minh ạ, đôi khi lại là những thứ có giá trị nhất.”

Hoàng Minh lắng nghe, cố gắng diễn giải lời nói của Ông Hùng theo logic của riêng mình. "Sự hài lòng của nhân viên, sự gắn kết của đội ngũ, sếp muốn nói đến những yếu tố vô hình ảnh hưởng đến hiệu quả công việc?" anh hỏi, cố gắng đưa mọi thứ về một khuôn khổ quen thuộc.

Ông Hùng mỉm cười, lắc đầu nhẹ. "Không chỉ vậy, Minh. Hay đúng hơn, đó chỉ là một phần nhỏ. Tôi đang nói đến một thứ rộng lớn hơn nhiều. Một thứ mà con người ta thường bỏ quên khi mải mê chạy theo những mục tiêu hữu hình. Cảm xúc, sự thấu hiểu, sự kết nối chân thật giữa người với người. Những điều đó, đôi khi, lại là nền móng vững chắc nhất cho mọi công trình, dù là công trình vật chất hay công trình cuộc đời."

Anh nhìn ông Hùng, trong lòng dấy lên một sự tò mò mơ hồ, một sự thôi thúc khó gọi tên. Anh luôn tin vào logic, vào sự thật hiển nhiên, vào những gì có thể cân đo đong đếm. Cảm xúc, đối với anh, thường là một biến số khó kiểm soát, đôi khi gây cản trở cho sự hiệu quả. Anh đã xây dựng cả sự nghiệp và cuộc sống của mình dựa trên những nguyên tắc đó. Vậy mà, lời nói của Ông Hùng lại gieo vào tâm trí anh một hạt giống lạ lùng, một câu hỏi không có đáp án rõ ràng. Anh ghi nhận nó như một "dữ liệu ngoại lai" cần được xử lý.

"Vâng, tôi sẽ suy nghĩ về điều đó, sếp," Hoàng Minh đáp lại, giọng điệu vẫn giữ sự khách quan thường thấy. Anh nhìn những ngón tay mình lướt trên bàn phím, cảm nhận sự mát lạnh của phím bấm, rồi ngước nhìn lại Ông Hùng, trong đôi mắt anh vẫn còn đọng lại sự lý trí, nhưng có gì đó đã bắt đầu lay động. Một vết nứt nhỏ, vô hình, vừa xuất hiện trên bức tường vững chắc của thế giới quan mà anh đã xây dựng.

Ông Hùng vỗ nhẹ vai anh lần nữa, rồi quay lưng bước đi, để lại Hoàng Minh một mình giữa không gian văn phòng rộng lớn. Tiếng gõ bàn phím của những đồng nghiệp còn lại vẫn tiếp tục, tiếng điện thoại vẫn reo đều, nhưng trong tâm trí Hoàng Minh, những âm thanh ấy dường như đã lùi xa, nhường chỗ cho một câu hỏi vọng lại: *Công trình đẹp nhất không phải là thứ ta xây, mà là thứ ta vun đắp trong tâm hồn, trong các mối quan hệ.* Anh không hiểu hết ý nghĩa của nó lúc này, nhưng anh biết, nó đã được gieo vào anh, như một hạt mầm của sự thức tỉnh.

***

Tối muộn, khi thành phố đã lên đèn, biến những con đường thành dải lụa vàng lấp lánh và những tòa nhà chọc trời thành những khối ánh sáng lung linh, Hoàng Minh trở về căn hộ của mình. Căn hộ nằm trên tầng cao nhất của một tòa cao ốc khác, với thiết kế tối giản, tông màu lạnh chủ đạo – xám, trắng, đen – phản ánh rõ nét tính cách của chủ nhân. Nội thất hiện đại, ít đồ trang trí rườm rà, tập trung hoàn toàn vào công năng. Ban công rộng rãi nhìn ra khung cảnh thành phố trải dài đến vô tận, nơi những ánh đèn xe cộ di chuyển như dòng chảy của thời gian.

Hoàng Minh bước vào căn hộ, tiếng cánh cửa đóng lại vang lên một tiếng “cạch” khô khan, cắt đứt hoàn toàn những âm thanh ồn ào của đô thị. Không gian bên trong lập tức chìm vào sự yên tĩnh tuyệt đối, chỉ còn tiếng điều hòa chạy êm ái, đều đều. Một sự yên tĩnh đến lạnh lẽo, đến mức Hoàng Minh, dù đã quá quen thuộc, cũng bất giác cảm thấy một sự trống rỗng khó tả len lỏi. Mùi gỗ mới, thoảng hương sách và chút hương nước hoa nam tính cao cấp quen thuộc bỗng trở nên nhạt nhòa, không đủ để lấp đầy cái khoảng trống đang lớn dần trong anh.

Anh cởi áo khoác, đặt gọn gàng lên ghế sofa da màu xám. Mọi thứ trong căn hộ đều ngăn nắp đến hoàn hảo, mỗi vật dụng đều có vị trí riêng của nó, không một hạt bụi. Đây là thành quả của sự kỷ luật, của một tư duy logic luôn muốn kiểm soát mọi thứ. Nhưng đêm nay, sự hoàn hảo ấy lại không mang lại cảm giác bình yên như mọi khi. Thay vào đó, một cảm giác cô đơn, một sự trống rỗng mơ hồ bắt đầu xâm chiếm, như một vết nứt nhỏ trên bức tường kiên cố của lý trí anh.

Anh đi vào bếp, pha một tách cà phê phin, mùi cà phê đậm đà lan tỏa, cố gắng xua đi cái không khí tĩnh mịch. Anh ngồi xuống chiếc ghế bar, nhìn ra ngoài cửa sổ kính lớn. Thành phố vẫn lộng lẫy, nhưng ánh sáng rực rỡ ấy không thể xua đi cái bóng tối đang bao trùm tâm hồn anh. Sự thành công vang dội của dự án “Skyline Tower” đáng lẽ phải mang lại niềm vui tột độ, nhưng giờ đây, nó lại nhạt nhòa đến lạ. Anh nhớ lại lời Ông Hùng: *“Công trình đẹp nhất không phải là thứ ta xây, mà là thứ ta vun đắp trong tâm hồn, trong các mối quan hệ.”*

*Tại sao mình lại cảm thấy như thế này?* Hoàng Minh tự hỏi trong đầu, giọng nói nội tâm vang lên rõ ràng giữa sự tĩnh lặng. *Mọi thứ đều hoàn hảo. Mình có một sự nghiệp vững chắc, một căn hộ đáng mơ ước, một cuộc sống ổn định. Nhưng… thiếu gì đó?* Anh cố gắng phân tích cảm giác này, tìm kiếm một nguyên nhân logic, nhưng nó lại vượt ra ngoài phạm vi hiểu biết của anh.

Anh lấy điện thoại ra, lướt qua những tin nhắn cũ. Ánh mắt anh dừng lại ở những tin nhắn từ Lâm An. Những tin nhắn có từ vài tuần, vài tháng trước. "Anh Minh, cuối tuần này mình đi xem triển lãm tranh không? Em nghe nói có một họa sĩ rất thú vị." "Anh bận à? Em đợi anh ở quán cà phê cũ nhé, em làm bánh cho anh." "Anh có ổn không? Em thấy anh dạo này ít nói hơn..."

Hoàng Minh nhìn những dòng chữ ấy, và trong ký ức của anh, chúng hiện lên như những nỗ lực đáng yêu của Lâm An, những lời mời gọi quen thuộc mà anh đã thường xuyên bỏ lỡ vì bận công việc. Anh luôn trả lời sau đó, xin lỗi, hứa hẹn một dịp khác. Anh đã lý trí hóa những lần từ chối ấy thành sự “yên ổn” của mối quan hệ, nơi cả hai đều hiểu và tôn trọng lịch trình bận rộn của đối phương. Anh nghĩ, Lâm An vẫn ở đó, vẫn chờ đợi, và điều đó đã đủ để anh cảm thấy an tâm. Anh nhớ những lúc cô ở đó, nhưng quên mất những lúc cô chờ.

Nhưng giờ đây, khi đọc lại những dòng tin nhắn ấy dưới ánh đèn vàng dịu của căn hộ, và trong cái cảm giác trống rỗng khó hiểu đang bao trùm, anh bỗng thấy chúng khác đi. Có một điều gì đó mà trước đây anh đã không nhận ra, một sự mong chờ, một nỗi buồn ẩn giấu trong từng câu chữ. Anh đã luôn nhìn mọi thứ qua lăng kính của sự logic, của những gì hiển nhiên. Nhưng Lâm An, cô ấy luôn là một thế giới của cảm xúc, của những điều tinh tế không thể đo đếm.

*Liệu có phải mình đã bỏ lỡ điều gì đó quan trọng?* Câu hỏi của Ông Hùng lại vang vọng. *Những điều không thể đo đếm được.* Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, cảm nhận cơn mưa nhẹ bắt đầu lất phất qua tấm kính lớn, những giọt nước lăn dài, làm mờ đi cảnh vật. Tiếng còi xe từ xa vọng lại, nghe như một tiếng thở dài của thành phố.

Anh đặt điện thoại xuống, cảm giác trơ trọi bỗng trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết. Sự thành công trong công việc đã mang lại cho anh mọi thứ vật chất, nhưng lại vô tình tạo ra một khoảng cách vô hình với thế giới cảm xúc. Khoảng cách đó, giờ đây, đang trở thành một vách ngăn lạnh lẽo giữa anh và những gì anh gọi là hạnh phúc. Một sự thôi thúc mơ hồ bắt đầu nhen nhóm trong anh, một mong muốn muốn tìm kiếm điều gì đó khác biệt, điều gì đó mà lý trí anh chưa từng chạm tới. Anh không biết đó là gì, nhưng anh biết, anh cần phải tìm hiểu.

***

Sáng hôm sau, một buổi sáng mát mẻ, yên tĩnh, khác hẳn với sự ồn ào thường ngày của thành phố. Hoàng Minh, theo một linh cảm bất chợt, đã lái xe đến một khu phố cũ, nơi có những cửa hàng sách đã tồn tại hàng thập kỷ. Anh chưa từng có thói quen lui tới những nơi như vậy. Đối với anh, sách là nguồn tri thức, và tri thức thường được tìm thấy ở những hiệu sách lớn, hiện đại, nơi sách được sắp xếp theo hệ thống khoa học. Nhưng hôm nay, có một điều gì đó đã dẫn lối anh đến "Kho Tàng Tri Thức" – một cửa hàng sách cũ nhỏ bé, nép mình trong một con hẻm yên tĩnh.

Cửa hàng cũ kỹ, với biển hiệu gỗ đã bạc màu theo thời gian, toát lên một vẻ cổ kính, trầm mặc. Mùi giấy cũ, mùi bụi thời gian và thoảng hương trà mộc dịu nhẹ lan tỏa ngay khi anh bước vào, hoàn toàn khác biệt với mùi giấy in mới hay cà phê công nghiệp ở văn phòng. Tiếng chuông gió kêu leng keng khẽ vang lên khi anh mở cửa, phá vỡ sự tĩnh lặng bao trùm không gian.

Hoàng Minh chậm rãi bước vào, đôi mắt anh lướt qua những kệ sách gỗ cao ngất, chất đầy những cuốn sách đủ mọi kích cỡ, màu sắc, từ những tiểu thuyết kinh điển đến những tập thơ cũ, những cuốn sách khoa học đã ố vàng. Ánh sáng tự nhiên từ một ô cửa sổ nhỏ hắt vào, chiếu lên những hạt bụi li ti nhảy múa trong không khí, tạo nên một khung cảnh huyền ảo, cổ kính. Anh cảm nhận được sự ấm áp, sự bình yên mà anh chưa từng trải nghiệm ở bất cứ nơi nào khác.

Anh đi loanh quanh giữa các kệ sách, bàn tay lướt nhẹ trên những gáy sách sờn cũ. Tiếng lật trang sách khe khẽ của một vài khách hàng khác, tiếng mèo ngủ gáy ở góc quầy thu ngân, tất cả tạo nên một bản hòa tấu êm dịu, ru lòng người. Anh không có một mục đích cụ thể nào khi đến đây, chỉ là một sự thôi thúc, một khao khát mơ hồ muốn tìm kiếm điều gì đó.

Ánh mắt anh dừng lại ở một cuốn sách có bìa màu xanh rêu đã bạc, những nét chữ in đã mờ đi theo thời gian. Tựa đề của cuốn sách, được viết bằng một phông chữ cổ điển, thu hút sự chú ý của anh một cách kỳ lạ: "Trí Tuệ Cảm Xúc – Chìa Khóa Đến Sự Thấu Hiểu."

Hoàng Minh khẽ nhíu mày. *Trí tuệ cảm xúc?* Anh cầm cuốn sách lên, cảm nhận sự trơn nhẵn của bìa sách đã cũ, sự nặng trịch của những trang giấy dày. Anh đã luôn xem cảm xúc là một thứ gì đó nằm ngoài phạm vi kiểm soát của lý trí, một yếu tố gây nhiễu loạn. Nhưng lời nói của Ông Hùng, cùng với cảm giác trống rỗng đêm qua, đã gieo vào anh một sự tò mò mạnh mẽ, chưa từng có.

Anh lật giở vài trang sách, ánh mắt lướ qua những dòng chữ. "Cảm xúc không phải là kẻ thù của lý trí, mà là kim chỉ nam dẫn lối đến sự thấu hiểu sâu sắc hơn về bản thân và người khác." Một câu nói, đơn giản nhưng lại vang vọng trong tâm trí anh. Anh đọc thêm vài đoạn, về tầm quan trọng của việc nhận diện, quản lý và sử dụng cảm xúc để xây dựng các mối quan hệ lành mạnh, để đạt được hạnh phúc đích thực.

*Liệu mình có bỏ qua điều gì quan trọng?* Câu hỏi nội tâm lại vang lên, lần này rõ ràng hơn, day dứt hơn. Anh đã luôn tin rằng sự thành công, sự ổn định dựa trên logic là đủ. Nhưng những gì anh đang đọc, những gì anh đang cảm nhận, lại nói với anh một câu chuyện khác. Một câu chuyện mà anh, với tư duy lý trí của mình, chưa bao giờ thực sự lắng nghe.

Anh nhìn cuốn sách trên tay mình. Nó không phải là một bản thiết kế công trình, không phải là một báo cáo tài chính, mà là một cánh cửa mở ra một thế giới hoàn toàn mới, một thế giới của những điều không thể đo đếm. Anh cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ muốn tìm hiểu sâu hơn, muốn khám phá xem liệu "trí tuệ cảm xúc" này có thể giải đáp những câu hỏi đang gặm nhấm tâm hồn anh hay không.

Hoàng Minh quyết định mua cuốn sách. Anh mang nó đến quầy, và khi người chủ cửa hàng, một cụ ông hiền từ với mái tóc bạc phơ, mỉm cười nhận tiền, Hoàng Minh cảm thấy như mình vừa thực hiện một bước ngoặt quan trọng trong cuộc đời. Cuốn sách trên tay anh không chỉ là một vật phẩm, mà là một khởi đầu. Khởi đầu cho một hành trình tự vấn, một cuộc tìm kiếm ý nghĩa sâu sắc hơn về bản thân và về những mối quan hệ mà anh đã từng vô tình bỏ quên. Đó là hạt giống của sự thức tỉnh, được gieo vào một tâm hồn lý trí, hứa hẹn một sự thay đổi mà ngay cả anh lúc này cũng chưa thể hình dung. Ký ức về Lâm An, về những tin nhắn cô đơn của cô, về những lần anh đã "quên mất những lúc em chờ", bỗng hiện lên rõ ràng hơn bao giờ hết, như một lời nhắc nhở thầm lặng về những gì anh cần phải thấu hiểu.

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free